Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 13: Vào đoàn phim



Âu Tuấn Thao cảm thấy Lạc Tự ngây thơ ngu xuẩn đến mức không thể hiểu nổi, thế là anh ta lạnh lùng nhìn Truyền Thông Chu Tước hút cạn sức hút và giá trị của Lạc Tự, rồi vứt anh vào xó xỉnh không ai ngó ngàng, nửa sống nửa chết. Trong khoảng thời gian đó, quả thực anh ta có chút xót xa.

Anh ta chờ Lạc Tự hối hận mà quay về xin lỗi anh ta, cầu xin anh ta che chở. Nếu như vậy, anh ta vẫn sẽ bảo vệ Lạc Tự, để Lạc Tự tiếp tục là chàng trai đạp xe đạp quay đầu lại cười rạng rỡ như ngày xưa.

Nhưng không ngờ đợi mãi, Lạc Tự vẫn cứ ru rú trong góc khuất của Truyền Thông Chu Tước.

Anh ta cũng chẳng biết thù hận trong lòng mình đến từ đâu, rõ ràng đã cho Lạc Tự biết bao cơ hội, vậy mà Lạc Tự vẫn không chịu cúi đầu nhận sai lấy một lần.

Thế là anh ta tự tay nâng đỡ Hà Mộ, chính là để cho Lạc Tự thấy, người này chẳng đẹp bằng Lạc Tự, cũng chẳng có diễn xuất sinh động như anh, chỗ nào cũng thua kém anh, nhưng Âu Tuấn Thao này tự tay tạo ra cậu ta. Anh ta có thể dễ dàng cướp đi ấn tượng ban đầu đẹp đẽ nhất mà khán giả từng dành cho anh, cướp đi vai diễn của anh, vị trí của anh, tất cả mọi thứ của anh.

Anh ta mặc kệ để Hà Mộ chèn ép Lạc Tự, để Lạc Tự hứng chịu mọi lời mắng nhiếc và áp lực từ hàng ngàn fan hâm mộ. Anh ta chờ Lạc Tự đến trước mặt mình, cúi đầu nói một câu “Là tôi sai rồi” hoặc “Xin hãy tha cho tôi”. Nhưng Lạc Tự vẫn không đến.

Cho đến một ngày, Âu Tuấn Thao nhìn thấy Lạc Tự trong một sự kiện. Vừa đối mặt với đoàn đội của Hà Mộ thì lập tức né tránh, ánh mắt cũng không còn chút ánh sáng nào. Fan của Hà Mộ bàn tán cười nhạo bộ đồ rẻ tiền mà anh mặc ngày hôm đó, rõ ràng Lạc Tự nghe thấy mà chỉ cúi đầu không nói gì, đúng là nhún nhường đến mức chạm đáy.

Âu Tuấn Thao nhận ra mình đã không còn chút thương xót nào, ngược lại chỉ cảm thấy chán ghét.

Tất cả những điều này đều là lựa chọn của Lạc Tự. Ở bất cứ nơi nào cũng có quy tắc vận hành riêng của nó. Lạc Tự không có sức phản kháng hiện thực, lại hèn nhát không dám đối diện với sự bất lực của mình, thật sự vô cùng thảm hại.

Có lẽ là hai năm, hoặc cũng có thể là ba năm, Âu Tuấn Thao đã không còn để tâm đến người này nữa.

Cho đến hôm nay, anh ta nhìn thấy đoạn video thử vai do tài khoản chính thức của đoàn phim [Phản Kích] đăng lên. Khi Lạc Tự cầm kịch bản đâm mạnh lên mu bàn tay của nhân viên, rồi thản nhiên, cao ngạo mà nói: “Nhưng tôi ngủ không ngon”, trái tim Âu Tuấn Thao lại một lần nữa bị xuyên thủng.

Bao năm qua sự kiểm soát và h*m m**n quyền lực của anh ta đã tích tụ thành núi vàng biển ngọc, tưởng chừng không thể lay chuyển, nhưng lại rạn nứt vào khoảnh khắc đó. Lọn tóc trượt xuống bên tai Lạc Tự như muốn nhuộm cả thế giới của anh ta thành một màu sắc khác, giống như một loại khí khái không thể diễn tả bằng lời, nện thẳng vào tim anh ta.

Âu Tuấn Thao nhắm mắt lại, tựa người vào lưng ghế, thở ra một hơi thật sâu.

“Thôi, chỉ là một buổi thử vai thôi mà.”

Có lẽ đợi đến khi [Phản Kích] phát sóng, tất cả ảo tưởng về Lạc Tự trong anh ta sẽ tan biến.

Chuyện ồn ào quanh việc tuyển vai cũng cứ thế lắng xuống, giới giải trí lại trở về cảnh ca múa thái bình, Hà Mộ vẫn xuất hiện trong các chương trình, có vài người lên tiếng chê bai cậu ta thì đều bị fan phản bác lại. Mọi thứ dường như chẳng có gì thay đổi.

Lạc Tự đang thu dọn hành lý trong căn hộ nhỏ của mình, chị Thôi thì đứng bên cạnh liên tục nhắc nhở.

“Nhớ mang kem chống nắng! Cả loại xịt lẫn loại bôi đều phải mang theo!”

“Em mang rồi, mang rồi.” Lạc Tự đáp.

“Cả đồ trang điểm cũng phải mang nhé. Kem nền, phấn phủ, che khuyết điểm… lỡ như thợ make up trong đoàn bận, em phải tự trang điểm đấy!”

“Tin vào tay nghề của em đi.” Lạc Tự giơ tay làm dấu ok với chị Thôi.

Nhưng trong lòng chị Thôi thì chẳng cảm thấy “ok” chút nào cả.

“Thật sự không để chị thuê cho em một trợ lý à?” Chị Thôi hỏi.

“Cát-xê của em có bao nhiêu đâu? Việc trợ lý làm em đều tự làm được.” Lạc Tự trả lời.

“Em mang đủ quần áo chưa? Có mỗi cái vali nhỏ vậy thôi à?”

“Đủ rồi đủ rồi! Vai của em quay khoảng ba ngày là xong, em mang đồ cho một tuần. Vừa quay phim vừa có thể giặt giũ, dư sức rồi.” Lạc Tự ngồi xổm bên vali kéo dây kéo lại.

“Hay để chị đi với em nhé?”

“Ôi trời, chị Thôi của tôi ơi!” Lạc Tự đứng dậy giữ vai Thôi Trúc Tâm rồi nói: “Chị mà cứ đi theo em thì ai đi bàn hợp đồng, nhận vai cho em đây? Hai ta nằm phơi nắng chung một chỗ rồi thành cá khô hứng gió Tây Bắc à! Chị yên tâm đi, đoàn phim của đạo diễn Lâm làm việc nghiêm túc lắm, không có mấy trò phù phiếm đâu. Còn chẳng có thời gian mà nghiên cứu kịch bản nữa là, ai rảnh mà so đo đang mặc đồ hiệu hay có bao nhiêu trợ lý chứ?”

Nghe Lạc Tự nói vậy, Thôi Trúc Tâm cũng yên tâm không ít.

Hôm đó, Thôi Trúc Tâm đích thân lái xe hơn ba tiếng để đưa Lạc Tự đến đoàn làm phim [Phản Kích].

Đó là một khu phim trường, điều kiện ăn ở cũng khá ổn, phòng tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ.

Lạc Tự ở chung với một diễn viên trẻ khác, người này cũng giống anh, không có nhiều phân cảnh, vào vai pháp y nhỏ trong đội cảnh sát.

“Cậu là Lạc Tự đúng không? Hôm trước ở buổi thử vai tôi đã xem cậu diễn rồi, cậu diễn thật sự rất hay.” Phương Tần giơ ngón cái với Lạc Tự.

“Cậu cũng không tệ mà. Tôi nhớ vai pháp y nhỏ của cậu khá đáng yêu, là cây hài trong phim đó. Cả thi thể của tôi cũng là cậu giải phẫu mà.”

Phương Tần vội vàng xua tay: “Là thi thể của Bạch Dĩnh! Bạch Dĩnh mà!”

“Ừ, thi thể của Bạch Dĩnh.” – Lạc Tự cười, đôi mắt cong cong.

Có lẽ Phương Tần mới vào giới giải trí không lâu. Nếu đổi là người khác, biết phải ở chung phòng với Lạc Tự, chắc chắn sẽ yêu cầu đổi phòng ngay. Ai mà muốn bị Truyền Thông Đế Tuấn hiểu lầm là thân thiết với Lạc Tự chứ, lỡ bị vạ lây thì sao?

Rất nhanh sau đó họ được phát kịch bản chính thức và lịch quay.

Bộ phim này thời gian gấp rút, nhiệm vụ nặng nề, ngày mai đã bắt đầu quay chính thức, mà cảnh đầu tiên chính là cảnh Bạch Dĩnh ở quán karaoke phản kháng lại anh Long, sau đó lần đầu tiên gặp Nghiêm Dã, vai diễn của Cố Tiêu Duy đóng vai cảnh sát nằm vùng.

Lạc Tự cầm kịch bản xem kỹ một lần, nội dung không khác mấy so với bộ phim kiếp trước anh từng xem.

Kiếp trước, vì tiếc nuối đã để lỡ vai Bạch Dĩnh, khi phim lên sóng anh đã tự mình tưởng tượng diễn hàng ngàn lần trong đầu. Thêm nữa anh cũng từng hợp tác với đạo diễn Lâm nên không quá lo lắng, mới chín giờ đã lên giường ngủ rồi.

Còn Phương Tần ở đối diện thì cứ nghiên cứu kịch bản mãi, lẩm nhẩm thoại qua lại.

Thấy Lạc Tự ngủ sớm, để không làm phiền anh, Phương Tần trùm chăn kín đầu, cầm điện thoại xem kịch bản.

Lạc Tự thở dài nói: “Phương Tần, cậu định ngạt chết trong đó à? Tôi rất dễ ngủ, cậu cứ bật đèn lên mà đọc kịch bản đi.”

“Cậu không giận à? Hồi tôi diễn tốt nghiệp cũng đọc kịch bản trong ký túc xá, bạn cùng phòng phải ngủ mà giận tôi vì bật đèn suốt.”

Lạc Tự cười: “Tôi giận gì chứ? Người nghiêm túc thì xứng đáng được tôn trọng.”

Dù là vai diễn nhỏ nhất cũng phải cố gắng diễn thật tốt.

Nghe Lạc Tự nói vậy, Phương Tần cũng yên tâm hơn nhiều.

Lạc Tự định cùng Phương Tần luyện thoại để giúp cậu ấy an tâm mà ngủ sớm, nhưng nghĩ lại thì hiểu, chuyện này với Phương Tần chẳng khác nào kỳ thi cuối kỳ. Dù bạn có khoanh vùng, cho đáp án đúng, thì học sinh này cũng không yên lòng cho tới khi kỳ thi kết thúc.

Còn Lạc Tự, ở kiếp trước đã diễn kịch sân khấu hơn năm năm, nhận không ít giải thưởng lớn, sau đó còn có ba bốn năm đóng các vai phụ kinh điển trên màn ảnh. Về diễn xuất mà nói, anh như một đại thần trở về làng tân thủ, tâm lý vô cùng vững vàng.

Sáng hôm sau, năm giờ chuông báo reo, Lạc Tự lập tức dậy rửa mặt. Còn Phương Tần thì mắt thâm quầng, bị Lạc Tự kéo theo đi ăn sáng, nhận trang phục, thay đồ, hóa trang.

Mười mấy vai phụ như họ đều chen chúc trong một phòng hóa trang, chuyên viên trang điểm của đoàn cũng làm việc kiểu dây chuyền, lặp lại mấy câu máy móc: “Ngồi xuống, ngẩng đầu, cúi đầu, bên trái, bên phải, xong rồi, người tiếp theo.”

Đến khi Lạc Tự ngồi trước mặt chuyên viên trang điểm Kiều Vân Chí, Kiều Vân Chí khựng lại một chút.

Bình thường cậu ta hay lướt điện thoại xem mấy tin đồn giải trí, mà kiểu người như Hà Mộ lại đúng gu cậu ta. Ban đầu cậu ta còn rất mong chờ có thể trang điểm cho Hà Mộ, tất nhiên cậu ta cũng biết chắc chắn Hà Mộ đã có chuyên viên trang điểm riêng, nhưng nếu được đứng bên cạnh quan sát Hà Mộ trang điểm thế nào thì cũng tốt rồi.

Không ngờ Lạc Tự lại chen ngang, khiến Hà Mộ bị thay thế.

Dù trong video do phía chính thức đăng tải, Kiều Vân Chí cũng phải thừa nhận diễn xuất của Lạc Tự lấn át Hà Mộ, nhưng là fan của Hà Mộ bao nhiêu năm, trong lòng cậu ta vẫn thấy không cam tâm.

“Bây giờ đánh nền, ngẩng đầu lên một chút.” Kiều Vân Chí hắng giọng nói.

Khi Lạc Tự ngẩng đầu, mí mắt cũng nâng lên theo, hốc mắt anh khá sâu, nên khi nhìn người khác trông rất sâu thẳm.

Có lẽ là vì khoảng cách quá gần, khiến Kiều Vân Chí bất chợt nảy sinh một cảm giác rung động…như thể một chiếc ô giấy dầu chậm rãi mở ra trong ánh ban mai và mưa bụi.

Dù sao thì Kiều Vân Chí cũng đã trang điểm bao nhiêu năm, nên vẫn kiểm soát tốt cảm xúc của mình. Tuy thao tác của cậu ta nhanh nhưng không thể gọi là nhẹ nhàng, tuy vậy vẫn rất tỉ mỉ và đầy đủ, tạo khối và highlight đều được đánh cẩn thận, làm nổi bật các đường nét trên gương mặt, khiến độ hút mắt của gương mặt Lạc Tự lập tức lên một tầm cao mới.

“Xong rồi.” Kiều Vân Chí nói.

“Cảm ơn.”

Kiều Vân Chí thở dài một hơi. Theo kinh nghiệm nhiều năm của cậu ta, trên người Lạc Tự hoàn toàn không có dấu hiệu từng đụng dao kéo, thậm chí ngay cả mấy tiểu phẫu như mở khóe mắt cũng không.

Điều quan trọng hơn là, không chỉ da mặt đẹp, mà cấu trúc xương mặt của Lạc Tự cũng rất đẹp.

Một người như vậy… sao lại bị nói là “bản sao giá rẻ của Hà Mộ” chứ?

Ngoại hình có thể bắt chước, nhưng thần thái trong ánh mắt và cử chỉ thì tuyệt đối không thể sao chép được.

Kiều Vân Chí đưa gương đến trước mặt Lạc Tự, hỏi: “Ổn không?”

Cậu ta đã chuẩn bị tinh thần rằng với người theo phong cách thần tượng như Lạc Tự, bất kể nổi tiếng hay không, thì cũng sẽ có yêu cầu rất tỉ mỉ.

Nhưng Lạc Tự không hề chậm trễ, chỉ nói một câu “Được rồi, vất vả rồi” sau đó lập tức nhường chỗ cho người tiếp theo.

Kiều Vân Chí sững lại tại chỗ, không biết phải diễn tả cảm xúc trong lòng lúc này ra sao, giống như đang cầm cọ định chấm mực thì người trong tranh đã bước ra ngoài, để lại một bức tranh trống rỗng.

Lạc Tự cầm kịch bản đến thẳng địa điểm quay.

Máy quay đã được dựng sẵn, quay phim, người hắt sáng đều đã vào vị trí.

Anh Long và đám anh em trái ôm phải ấp ngồi trên ghế sofa, chờ đợi kẻ thù lâu năm Bạch Dĩnh xuất hiện.

Đạo diễn Lâm Việt ngồi ngay ngắn trước màn hình, tay cầm chiếc bình giữ nhiệt của mình.

Bên cạnh ông ấy là biên kịch Hoa Tinh Vân. Vị biên kịch này là một người tài năng, nếu diễn viên có tương tác tốt trong lúc quay, anh ấy thường được truyền cảm hứng để viết ra những đoạn đối thoại và tương tác đầy kịch tính hơn.

Việc Hoa Tinh Vân đích thân có mặt cho thấy anh ấy rất quan tâm đến cảnh quay này.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...