Sau khi đạo diễn cùng vài diễn viên thảo luận xong về vị trí và góc quay cho cảnh quay đầu tiên, tiếng đập bảng vang lên báo hiệu cảnh này chính thức bắt đầu.
Đây là cảnh quay đầu tiên của Lạc Tự sau khi trọng sinh, là một khởi đầu mới, cũng là cơ hội để bù đắp vô số nuối tiếc trong quá khứ.
Lạc Tự hít sâu một hơi, nắm tay siết chặt rồi từ từ thả lỏng, tự nhủ với bản thân: từ giây phút này trở đi — mình chính là Bạch Dĩnh.
Anh ung dung bước vào quán Karaoke, trong tay cầm một con dao găm nhỏ.
Anh không làm màu như trong một số bộ phim khác, chỉ nhẹ nhàng xách dao như thể đang cầm một đóa hoa nhẹ tênh, nhưng khí chất nguy hiểm vẫn xuyên qua màn hình truyền đến đạo diễn và biên kịch.
Vẫn là hai câu thoại từ buổi thử vai: “Anh Long”, “sắc mặt không tệ nhỉ”, nhưng lần này có bạn diễn thực sự và bối cảnh hoàn chỉnh, lời thoại của Lạc Tự khiến người xem dễ nhập tâm hơn.
Khi ống kính tiến gần, khuôn mặt của Lạc Tự xuất hiện trên màn hình, ánh mắt và lông mày đều chứa đựng nét cợt nhả, nhưng sự kiêu ngạo ấy lại được tiết chế đúng mực, không quá đà.
Nhân vật Bạch Dĩnh do Lạc Tự thủ vai bất ngờ giơ dao lên, đầu tiên dùng sống dao rạch nhẹ một phần ba cổ tay của anh Long, như thể đang cảnh cáo rằng bất cứ lúc nào cổ tay ấy cũng có thể không còn, sau đó nhanh chóng xoay lưỡi dao, dứt khoát đâm vào mu bàn tay anh Long.
Ngay khoảnh khắc đó, biểu cảm của Bạch Dĩnh biến đổi chóng mặt, vẻ u ám và cơn điên cuồng khát máu như tràn ra khỏi màn hình, nhưng khi dao hạ xuống, mọi cảm xúc ấy lại thu về nơi khóe môi đang mỉm cười.
“Nhưng tôi ngủ không ngon.”
Một câu nói nhẹ tênh như gió mây, nhưng lại lộ rõ sự khinh thường với mạng sống của anh Long, hoặc cũng có thể là sự khinh bỉ với thứ quyền lực và tiền tài dơ bẩn nơi trần thế.
Lúc này, Lâm Việt vốn đang chống cằm bất ngờ nheo mắt nghiêng người về phía trước, ngay cả biên kịch Hoa cũng rướn cổ như thể muốn nắm lấy khoảnh khắc tuyệt diệu sắp vụt qua.
Xung quanh, dàn diễn viên quần chúng và nhân viên đều im lặng như tờ, ai nấy đều sửng sốt trước khả năng chuyển đổi cảm xúc nhanh như chớp của Lạc Tự.
Lạc Tự không biết rằng, Cố Tiêu Duy đang đứng ngay cạnh đạo diễn Lâm, kéo một chiếc ghế gấp ngồi xuống, khoanh tay, nheo mắt nhìn vào màn hình.
“Nếu lấy cảnh này làm mở đầu bộ phim, chắc chắn sẽ rất hút mắt.” Cố Tiêu Duy nhận xét.
Lúc này Lâm Việt và Hoa Tinh Vân mới hoàn hồn lại.
“Tiểu Cố đến rồi à.” Hoa Tinh Vân mỉm cười nói.
Gương mặt Cố Tiêu Duy không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, chỉ nhẹ nhàng hỏi: “Không thể xem lại lần nữa sao?”
Đạo diễn Lâm mỉm cười đầy ẩn ý, rồi phát lại đoạn phim: “Có phải khiến cậu rất muốn diễn không?”
“Vâng.” Cố Tiêu Duy nheo mắt lại, chăm chú quan sát từng chuyển đổi cảm xúc của Lạc Tự.
Lúc này, Lạc Tự và anh Long vừa bàn bạc xong cách diễn cho cảnh tiếp theo, rồi cùng nhau đến chỗ đạo diễn để xem lại cảnh quay trước.
Vừa đến trước chiếc ghế nhỏ của đạo diễn, bọn họ liền nhìn thấy Cố Tiêu Duy cũng đang ngồi ở đó.
Thần sắc cậu lạnh lùng, ánh mắt chăm chú, nhưng khi ngẩng lên nhìn Lạc Tự, chỉ khẽ gật đầu. Trong khoảnh khắc ấy, sự khách quan và lạnh lùng mang chút dò xét trong ánh mắt của Cố Tiêu Duy lập tức biến mất, chỉ còn lại… vẻ dịu dàng.
Như thể lưỡi kiếm sắc lạnh sắp tuốt khỏi vỏ, sau khi nhận ra người đến lại cẩn thận thu lại, không muốn khiến ai bị dọa sợ.
Lạc Tự tự hỏi có phải mình đang ảo giác hay không.
“Em đi dặm lại trang điểm.” Cố Tiêu Duy nói với đạo diễn, rồi đứng dậy rời đi.
Chỗ ngồi vừa trống, Lạc Tự và anh Long lập tức chen vào, cúi người xem lại.
Biên kịch Hoa mỉm cười: “Diễn tốt lắm, nếu hai cậu không đến, chắc chúng tôi sẽ xem đến lần hai, lần ba mất.”
Điều này khiến Lạc Tự có phần ngượng ngùng.
Cảnh tiếp theo chính là lúc nhân vật Nghiêm Dã do Cố Tiêu Duy thủ vai bước vào phòng kara, lần đầu chạm mặt với Bạch Dĩnh.
Trong kịch bản, Bạch Dĩnh và anh Long cười nói với nhau, nhưng thật ra ai cũng mang tâm tư riêng.
Lạc Tự, vai Bạch Dĩnh, ngồi tựa trên ghế sofa, hai bên là hai người phụ nữ trang điểm đậm đang tựa vai anh mời rượu, anh Long cũng phụ họa theo, nhưng Bạch Dĩnh thậm chí còn lười uống lấy một ngụm tượng trưng, khiến anh Long mất mặt thêm.
Lúc này, đàn em của Bạch Dĩnh là A Lam dẫn Nghiêm Dã bước vào, đây là lần đầu tiên Nghiêm Dã xuất hiện trước mặt Bạch Dĩnh, cũng là cảnh ra mắt đầu tiên của Cố Tiêu Duy trong cả bộ phim.
Kiếp trước, Lạc Tự đã từng xem bộ phim truyền hình này, anh đã sớm có sự chuẩn bị tâm lý cho nhân vật Cố Tiêu Duy, nhưng khi lần đầu tiên nhìn thấy Cố Tiêu Duy mặc chiếc áo vest rộng thùng thình, trên người mang khí chất ngang tàng và sắc bén bước tới, anh vẫn không khỏi ngẩn người.
Tóc của Cố Tiêu Duy không cố ý vuốt lên mà hơi rối bời hất sang một bên. Đôi mắt trong ánh sáng chập chờn trở nên khó đoán, như những tia lửa nhỏ le lói giữa bụi rậm hoang vu – đó là sự ngông cuồng được che giấu sâu kín. Cố Tiêu Duy trong cuộc sống thường ngày vốn là người khiêm nhường, dè dặt, ấn tượng đầu tiên cậu để lại là có học thức, có nguyên tắc, hoàn toàn chẳng giống với nhân vật Nghiêm Dã một chút nào.
Đây chính là diễn viên, trong một phân cảnh, người ta có thể thay đổi linh hồn bên trong cơ thể mình.
Nụ cười giễu cợt hờ hững trên môi Nghiêm Dã và ánh mắt thận trọng trong đáy mắt cậu tạo nên một sự tương phản rõ rệt, khiến cho thân phận nằm vùng đầy mâu thuẫn của nhân vật này không quá lộ liễu, nhưng vẫn khiến khán giả cảm nhận được.
Trong phân cảnh này, anh Long vừa bị con dao găm của Bạch Dĩnh làm cho hoảng sợ, mất hết thể diện. Hắn ta không dám trực tiếp làm gì Bạch Dĩnh, nhưng có thể tìm lại thể diện từ thuộc hạ của anh.
“Không phải là A Lam sao? Gần đây ông chủ nhà cậu ăn khỏe thật đấy, chắc cậu cũng vất vả lắm nhỉ?”
Câu thoại này của anh Long ám chỉ Bạch Dĩnh quá tham lam, đụng chạm đến miếng bánh của nhiều người, khiến đám ông trùm kia đều muốn mạng của Bạch Dĩnh, ngay cả A Lam, người chịu trách nhiệm bảo vệ Bạch Dĩnh, cũng sẽ gặp họa.
A Lam vẫn rất điềm tĩnh, thản nhiên nói: “Chuyện thường ngày, không đáng nhắc đến.”
Anh Long khẽ nâng tay, thuộc hạ lập tức đặt một chiếc hộp sắt nhỏ trước mặt hắn ta. Hắn ta mở ra, bên trong là thuốc lá cuốn tay, nhưng chẳng ai biết ngoài thuốc lá còn có lẫn thứ gì bẩn thỉu khác không.
“Nào, A Lam… còn cả người anh em này… tôi chưa gặp bao giờ! Ơ, còn con chó hay đi theo A Lam đâu rồi? Bị thương à? Hay là… chết rồi?” Anh Long cố tình liếc ngang liếc dọc, thực chất là đang giễu cợt việc Bạch Dĩnh hao tổn nhân lực.
Bạch Dĩnh do Lạc Tự thủ vai, tay cầm ly rượu thủy tinh, chỉ khẽ lắc nhẹ một vòng, khóe môi mỉm cười nhạt, không mấy để tâm đến lời mỉa mai của anh Long.
Còn gương mặt Nghiêm Dã vẫn không đổi sắc, như người ngoài cuộc đang thưởng thức màn biểu diễn của anh Long.
Trong cảnh này, ánh mắt Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã thoáng chạm nhau. Bạch Dĩnh hoàn toàn không để ý đến nhân vật nhỏ bé Nghiêm Dã này, đối với anh, Nghiêm Dã chỉ là một con chó sói khác không biết có thể dùng được bao lâu.
Còn Nghiêm Dã cũng không hề nhìn Bạch Dĩnh bằng ánh mắt phục tùng. Cậu khinh thường những mưu mẹo ly gián vụng về của anh Long, càng không thể bị bất kỳ ai thuần phục.
Hai diễn viên không hẹn mà cùng đưa mắt nhìn nhau, không cần lời thoại cũng đã diễn ra được không khí thăm dò, khiêu khích lẫn nhau giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã.
Lúc này, A Lam lên tiếng: “Sếp, đây là Nghiêm Dã, sau này sẽ thay thế chó sói. Mỗi khi tôi có việc, sẽ để cậu ta theo sát anh.”
Ngón tay Bạch Dĩnh khẽ gõ một cái lên thành ly rượu.
A Lam nói tiếp: “Ra tay nhanh, đủ tàn nhẫn.”
Bạch Dĩnh vẫn không tỏ thái độ gì.
A Lam lập tức đoán ý, thêm vào: “Cảnh giác cao, từng cứu tôi nhiều lần rồi.”
Nghe vậy, anh Long lại phá lên cười, vỗ bàn nói: “Cảnh giác à? Bọn cớm cũng cảnh giác cao đấy. A Lam, cậu lăn lộn giang hồ bao năm rồi, đừng để ngày nào đó chuyên đi bắt ngỗng lại bị ngỗng mổ mù mắt.”
Ai cũng nghe ra anh Long đang cố tình chia rẽ. Nhưng lũ đại ca sống đầu đao mũi kiếm này đều thà giết nhầm chứ không bỏ sót.
Một đàn em bình thường giờ này đã sốt sắng giải thích để được tin tưởng.
Nhưng Nghiêm Dã vẫn giữ nguyên gương mặt như đang xem kịch, thậm chí còn có chút khinh bỉ với diễn xuất kém cỏi của anh Long. Nụ cười như có như không đó bỗng trở thành điểm nhấn trên màn ảnh, thu hút mọi ánh nhìn.
Giống như vực sâu ngàn trượng, dù biết không thể nhìn thấu, nhưng vẫn không kìm được muốn bước tới gần.
Không chỉ Bạch Dĩnh đang dò xét Nghiêm Dã, mà Nghiêm Dã cũng đang cân nhắc xem người này có xứng làm sếp của mình hay không.
Trong lòng cả hai người đều có chung một suy nghĩ: Thú vị thật đấy, đúng là rất thú vị!
“Mày là cớm à?” Bạch Dĩnh chậm rãi mở miệng, ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Dã.
Trong kịch bản, thiết lập về nhân vật Nghiêm Dã chính là: Những ngày theo sát A Lam, đã trải qua vô số lần bị nghi ngờ và rửa sạch hiềm nghi, bây giờ đã hoàn toàn thành thạo trong việc ứng phó.
Cậu rất giỏi trong việc khiến người khác buông bỏ phòng bị, cũng biết cách để những kẻ l**m máu trên lưỡi dao kia đặt niềm tin vào mình. Thế nhưng, chỉ khi đối mặt với Bạch Dĩnh, cậu mới hiểu thế nào là sự nghi ngờ thực sự.
“Bọn cớm đều quá mềm yếu.” Nghiêm Dã khẽ nói, vẻ mặt dịu dàng như thể đang làm nũng với ác quỷ trước mặt, nhưng thực ra là đang mỉa mai sự nghi ngờ của tất cả mọi người dành cho cậu.
Cậu ung dung bước về phía Bạch Dĩnh. Khi mọi người đều tưởng cậu sắp nói điều gì đó với Bạch Dĩnh, thì bất ngờ, cậu chụp lấy đầu của anh Long, rồi trong chớp mắt, “rầm” một tiếng, đập thẳng đầu hắn ta xuống bàn trà trước mặt.
Anh Long lập tức chống tay xuống bàn, vì rõ ràng Nghiêm Dã không hề có ý định dừng lại, nếu không có Bạch Dĩnh kịp thời đỡ lấy đầu anh Long vào đúng khoảnh khắc sinh tử, thì đầu anh Long ắt đã vỡ toác, máu me đầy mặt, và đôi bên chắc chắn sẽ bùng nổ xung đột, mà Bạch Dĩnh lúc này lại không dẫn theo nhiều người.
Đám đàn em của anh Long lập tức rút súng, chĩa thẳng vào Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh. Vai anh Long run lên bần bật, bởi vì vừa rồi khi cái tên điên Nghiêm Dã đè đầu hắn ta xuống, rõ ràng là mang theo khí thế “không đập nát thì không dừng tay”.
Thế nhưng Nghiêm Dã hoàn toàn không để tâm đến những họng súng kia, cậu nhìn thẳng vào mắt Bạch Dĩnh, ánh mắt điên dại không thể tả.
“Sếp, anh muốn đầu của ai, tôi sẽ mang đầu người đó đến tận tay anh. Cớm, được không?”
Giống như một lưỡi dao sắc bén giấu trong bùn lầy, trong nháy mắt đã được mài sạch rỉ sét, ánh lạnh thấu xương, ai nắm giữ nó, người đó sẽ sát khí ngút trời.
Trước ánh mắt cuồng loạn như vậy, Bạch Dĩnh không những không cảm thấy hoảng sợ, ngược lại như thể đang cưỡi lên một con tuấn mã hoang dã, trong lòng dậy lên một cơn bão dữ dội và ngông cuồng.
Anh nâng đầu anh Long lên, vỗ vai hắn ta vài cái, tỏ vẻ thành tâm nói: “Xin lỗi nhé anh Long, tôi dạy dỗ thuộc hạ không nghiêm.”
Anh Long đứng đờ ra, chưa hoàn hồn. Còn thuộc hạ của hắn ta vẫn đang lưỡng lự, không biết có nên thu súng lại hay không.
Bạch Dĩnh lại hất cằm về phía chiếc hộp sắt trên bàn: “Thuốc của anh Long đấy, mày hút một điếu coi như xin lỗi anh ấy đi.”
Nghe đến đây, A Lam định mở miệng rồi lại thôi. Ai mà chẳng biết thuốc lá của anh Long thường trộn thêm mấy thứ khác bên trong.
Bạch Dĩnh làm đủ mọi chuyện xấu, duy chỉ có một điều không cho phép đàn em dính vào m* t**. Anh từng nói, dính đến m* t** thì phế rồi, anh không nuôi phế vật.
Đây mới chính là phép thử thực sự mà Bạch Dĩnh dành cho Nghiêm Dã, nếu mày thực sự trung thành tuyệt đối, tao bảo mày chết, mày phải chết cho tao xem.
