Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 26: Tặng người hoa hồng, tay còn lưu hương thơm



Khi Cố Tiêu Duy bước ra khỏi phòng tắm, Tiểu Cầm đang ngồi trên ghế sofa ngáp ngắn ngáp dài, gần như sắp ngủ gật, còn Lạc Tự thì đang cuộn dây máy sấy tóc lại.

Lạc Tự vừa ngẩng đầu lên đã thấy Cố Tiêu Duy mặc bộ đồ ngủ rộng rãi, giữa đôi mày còn vương hơi nước, tựa như ngọn núi xa sau cơn mưa. Tóc ướt lòa xòa trước trán, thường ngày cậu luôn giữ vẻ điềm tĩnh, nay lại không giấu nổi chút gì đó đầy cuốn hút và hoang dại ngấm ngầm toát ra.

Lạc Tự hơi khựng lại, vội cúi đầu, ngại ngùng không dám nhìn thêm.

“Đã sấy khô tóc chưa? Không thì dễ bị nhức đầu đấy.” Ngón tay Cố Tiêu Duy vươn tới, dừng lại bên má Lạc Tự, thấy anh không tránh né mới nhẹ nhàng vuốt lấy một lọn tóc bên tai.

“Khô rồi.”

Dù Cố Tiêu Duy rất cẩn thận không chạm vào da anh, nhưng Lạc Tự vẫn có cảm giác như tai mình bị bỏng nhẹ.

Anh vẫn giữ vẻ bình thản, ngồi xuống, mở lớp giấy bạc giữ nhiệt gói cháo ra: “Cậu tắm lâu thật đấy, tôi còn tưởng cậu làm rơi quần áo xuống nước cơ.”

“Cảm giác nước nóng xả xuống người rất dễ chịu, nhất thời không muốn nhúc nhích.” Cố Tiêu Duy đáp.

Lạc Tự gật đầu, anh hiểu cái cảm giác chỉ muốn lười biếng sau khi nước nóng làm dịu cơ thể.

Tiểu Cầm dụi mắt, tỉnh táo lại, xách hai túi quần áo chuẩn bị ra ngoài: “Anh Cố, anh Lạc, tôi về trước đây nhé!”

Cố Tiêu Duy ngẩng đầu nói: “Quần áo không cần vội, cô ngủ dậy rồi hãy đem đi giặt. Hôm nay tôi với Lạc Tự không có cảnh quay, cô cũng nghỉ ngơi đi.”

“Vâng ạ! Tuyệt quá! Cảm ơn anh Cố!” Tiểu Cầm đúng là một cô trợ lý tràn đầy năng lượng.

Lạc Tự mở nắp hộp cháo, mùi thơm ngào ngạt xộc vào mũi: “Là cháo nấm thịt gà à? Thơm thật.”

Cố Tiêu Duy cầm bát lên: “Ăn nhiều một chút, ăn xong dễ ngủ hơn.”

“Là Tiểu Cầm gọi món này à? Dưa chuột đập cũng rất vừa miệng, còn củ cải khô này hình như đã được xào qua, ăn rất đưa cơm.”

“Anh thích là được.” Cố Tiêu Duy nhẹ nhàng nói.

Lạc Tự ăn rất ngon miệng, ăn liền ba bát.

Cố Tiêu Duy rất thành thạo dọn dẹp bàn ăn, khiến Lạc Tự không nhịn được khen: “Tiểu Cầm nói cậu sống rất tự lập, xem ra là thật đấy.”

“Còn anh thì sao? Sau này nổi tiếng rồi có định thuê vài trợ lý không?”

“Nổi tiếng á? Nghe như mấy câu hỏi ngày nhỏ cô giáo hay hỏi, lớn lên em muốn làm gì, rồi giơ tay nói em muốn làm nhà khoa học vậy. Trước đây tôi cũng từng mơ được làm ngôi sao có hàng triệu fan hâm mộ, hưởng thụ cảm giác được tung hô… nhưng giờ tôi chỉ muốn có vai diễn hay, kịch bản tốt thôi. Còn trợ lý thì thôi, tôi không quen cái cảnh có người tranh nhau rót nước cho mình, như thể mình bị bệnh gì không thể cử động vậy.”

“Ừ, tôi cũng vậy.”

Cố Tiêu Duy mở cửa sổ, để mùi thức ăn bay bớt ra ngoài.

Lạc Tự đi đến bên giường, hơi ngại ngùng hỏi: “Ờ… cậu quen ngủ bên trái hay bên phải vậy?”

“Sao cũng được, đàn anh chọn trước đi.”

Cố Tiêu Duy đã nói vậy, Lạc Tự cũng không khách sáo, chọn nằm phía sát tường.

Một lát sau, Cố Tiêu Duy đi tới, kéo chăn nằm vào trong.

Cảm nhận được giường hơi rung, dù lúc đầu rất bình thản, Lạc Tự lại bắt đầu thấy hơi hồi hộp.

Nhưng rồi lại nghĩ, hồi hộp gì chứ, chẳng phải trước đây cũng từng ngủ chung phòng với Cố Tiêu Duy rồi sao?

Ban đầu chăn còn hơi lạnh, nhưng Cố Tiêu Duy vừa vào nằm một lúc thì ấm lên ngay.

Cậu nằm rất nghiêm chỉnh, tay đặt trước ngực.

Còn Lạc Tự thì thích nằm nghiêng, vừa nghiêng đầu đã thấy được góc nghiêng của Cố Tiêu Duy.

“Đàn anh.”

Trong căn phòng yên tĩnh, đột nhiên cậu nhẹ nhàng gọi ra hai từ đó, lại khiến người ta cảm thấy có chút dịu dàng và rung động.

“Sao vậy?”

“Sau này… tôi còn có thể được diễn cùng anh nữa không?” Cố Tiêu Duy hỏi.

Nghe đến đây, Lạc Tự khẽ cười.

“Được chứ.”

Hai người cùng nhau diễn thì hiệu quả cao hơn hẳn, dĩ nhiên Lạc Tự rất sẵn lòng.

Chỉ là sau này Lạc Tự mới hiểu, cái “diễn cùng” mà Cố Tiêu Duy nói… không chỉ là bộ phim này.

Vài phút sau, Lạc Tự vốn căng thẳng vì vai diễn cuối cùng cũng thả lỏng, dần dần chìm vào giấc mộng.

Trong mơ màng, hình như có người vén những sợi tóc xõa trên gối của anh, hơi thở bị kiềm chế len lỏi trong từng cử chỉ, ánh mắt chăm chú đó lại dường như muốn làm dịu đi mọi rung động đang trào dâng.

Thế gian không có bức tường nào không lọt gió, không biết là nhân viên nào trong đoàn phim tiết lộ cho tài khoản marketing, rằng vai Bạch Dĩnh được tăng thêm đất diễn, từ một nhân vật phụ bị “bay màu” sau ba tập, đã được nâng lên thành vai phụ quan trọng với mười tập phim.

Trong giới này không thiếu những kẻ ghen ăn tức ở, bao nhiêu người mơ ước có một vai diễn trong phim của đạo diễn Lâm Việt. Dù Lạc Tự trước đây trong giới không phạm pháp hay gây chuyện gì, nhưng vẫn bị không ít người xem thường. Bạch Dĩnh đột nhiên lại trở thành miếng bánh thơm ngon như vậy, dĩ nhiên sẽ có người đỏ mắt ghen tị.

Lúc này, Lạc Tự vẫn còn đang ngủ say, hoàn toàn không màng thế sự, những chuyện trên mạng chẳng liên quan gì đến anh.

Ngược lại, Lê Thiển, người phụ trách tuyên truyền cho bộ phim [Phản Kích], lại thức khuya uống cà phê, có vẻ rất hào hứng, cuối cùng cũng đến “đất diễn” của anh ấy.

“Giám đốc Lê, chuyện của Lạc Tự chúng ta có cần đăng thông báo làm rõ không?” Trợ lý tuyên truyền hỏi.

Lê Thiển xoa cằm: “Bây giờ làm rõ có ích gì chứ? Một trăm cái thông báo đính chính cũng không đánh thức nổi những kẻ giả chết. Mục tiêu của đám antifan chỉ có một — ‘Cái gì tôi không chấp nhận thì phải bị loại bỏ’. Thứ họ theo đuổi là thắng thua, không phải đúng sai. Càng giải thích nhiều, họ càng bới móc từng câu chữ, cắt xén rồi phát tán khắp nơi.”

Trợ lý lo lắng nói: “Vậy chúng ta phải làm sao? Dù đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa chưa từng quan tâm đến ý kiến trên mạng, nhưng tôi sợ… ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của phim trước khi phát sóng.”

“Cho nên việc chúng ta cần làm là khiến khán giả của [Phản Kích] yên tâm, chứ không phải tốn công xoay chuyển thái độ của anti. Anti thì mãi mãi là anti, chỉ cần thêm một câu thoại cũng có thể bị họ coi là điểm trừ. Lạc Tự này, nhiều người sợ cậu ấy nổi tiếng lắm.” Lê Thiển cười đầy ẩn ý.

“Đúng vậy. Một diễn viên gây tranh cãi như vậy, tại sao đạo diễn Lâm cứ nhất định phải dùng chứ?” Trợ lý thở dài, nếu không có Lạc Tự thì tối nay cậu ta đâu cần tăng ca.

Lê Thiển bất ngờ cầm xấp tài liệu đập nhẹ lên đầu trợ lý, hết cách, người mới mình dẫn dắt chỉ có thể dạy dỗ từng chút một.

“Đạo diễn Lâm nhất quyết dùng, chứng tỏ là diễn viên giỏi. Còn đồng nghiệp cứ muốn chèn ép, chứng tỏ người này tạo áp lực cạnh tranh quá lớn cho ngành. Bọn họ sợ cậu ấy nổi tiếng, sợ mất miếng bánh của mình, sợ từ nay về sau phải bỏ ra mười phần công sức mới có được cái lợi mà trước kia chỉ cần một phần.”

“Tôi nghe nói, anh ấy bị bôi xấu là vì đắc tội với Âu Tuấn Thao của Truyền thông Đế Tuấn.”

“Hừ, cái Truyền thông Đế Tuấn đó bên trong sắp bị sâu mọt đục rỗng rồi. Mấy nghệ sĩ bọn họ lăng xê, mười người thì chín là nặn từ bùn ra rồi gọi là sứ, thậm chí còn không cần nung lò. Như Hà Mộ ấy, cậu ta có trụ được qua sự thay đổi thẩm mỹ của thời đại không? Còn không bằng mấy nghệ sĩ ở công ty giải trí vừa và nhỏ, người ta ít ra còn có tài nghệ riêng.”

Khi nhắc đến Truyền thông Đế Tuấn, Lê Thiển lộ rõ vẻ khinh thường.

Hashtag #LạcTựThêmĐấtDiễn vẫn lơ lửng ở vị trí mười tám, mười chín trên hot search, không lên không xuống.

Việc này làm Hà Mộ sốt ruột, lúc trước khi chỉ trích đoàn phim và đạo diễn, fan của cậu ta khí thế ngút trời, sao giờ đến lúc nên cố gắng tranh giành lại yếu thế thế này?

Hà Mộ đang suy nghĩ xem phải diễn đạt thế nào cho khéo việc mình đau lòng thế nào sau khi mất vai diễn của Bạch Dĩnh, để khơi gợi sự đồng cảm, k*ch th*ch fan chiến đấu.

Nhưng khi cậu ta dùng nick phụ vào nhóm fan của mình, lại phát hiện quản trị viên đã đăng thông báo: hy vọng các fan giữ lý trí, không tham gia tấn công Lạc Tự trên mạng. Đạo diễn [Phản Kích] nổi tiếng công tâm, không dễ bị mua chuộc. Trước khi rõ chân tướng sự việc, mong fan không phát ngôn quá khích. Nếu khiến đạo diễn và nhà đầu tư không hài lòng, sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của Hà Mộ sau này.

Cách nói này rõ ràng là do quản lý yêu cầu đăng.

Nhưng trong đầu Hà Mộ chỉ nghĩ: nếu Lâm Việt đã không coi trọng một sao hạng A như cậu ta, vậy thì cậu ta càng muốn để Lâm Việt thấy thế nào là sức ảnh hưởng của sao hạng A!

Vì quản lý cũng có mặt trong nhóm nên cậu ta không dám nói gì, chỉ có thể lên mạng xã hội, vào từng bình luận khen Lạc Tự có nhiều lượt thích để “bóc phốt” quá khứ đen tối của Lạc Tự, hy vọng châm ngòi cho fan của mình.

Nào là tốt nghiệp đã lâu còn cố gắng sao chép hình tượng nam thần học đường của Hà Mộ, tranh tài nguyên với Hà Mộ nhưng lần nào cũng thua, nhận những vai Hà Mộ từ chối với cát-xê thấp như cầu xin, bị gọi là bản thay thế rẻ tiền của Hà Mộ trong giới, vì tiền mà hạ thấp bản thân.

Nhưng những người ủng hộ Lạc Tự hầu như đều là người qua đường không ưa gì Hà Mộ, thậm chí fan của Hà Mộ đã đắc tội không ít người. Hễ Hà Mộ vừa nói gì là bị người ta đè xuống mà mắng:

[Hà Mộ đúng là độc chiếm hình tượng trong giới, một cái hình tượng nam thần học đường cũng không phải kiểu cấm dục diễn xuất phái như Cố Tiêu Duy, còn bày đặt muốn làm mẹ đẻ của hình tượng nữa!]

[Buồn cười thật đấy~ Hà Mộ cướp bao nhiêu vai mà có cái nào ra hồn không? Ai biết có phải do tư bản thao túng không? Đồ dỏm đuổi đồ xịn. Lâm Việt chính là tấm gương soi yêu quái của giới giải trí, khiến Hà Mộ hiện nguyên hình~]

Có cư dân mạng còn phẫn nộ lên tiếng:

[Không phải Lạc Tự tự hạ thấp mình để xin vai, mà là cát-xê của Hà Mộ quá cao, so với ai cũng thành bản sao giá rẻ!]

Thậm chí fan lớn của Hà Mộ cũng nhắn tin riêng cho cậu ta, bảo cậu ta đừng gây chuyện nữa, kẻo lại khiến “anh nhà” bị vạ lây.

Hà Mộ tức đến nghẹn máu, chỉ muốn mở não đám fan vô dụng này ra mà lắc cho hết nước bên trong.

Nhưng rất nhanh, hashtag #BạchDĩnhChếtĐuối lại leo lên hot search, từ từ đẩy #LạcTựThêmĐấtDiễn xuống dưới.

Thì ra là đoàn phim [Phản Kích] đăng một video lên Weibo chính thức.

Đạo diễn Lâm Việt, biên kịch Hoa Tinh Vân và nhiều thành viên khác trong đoàn phim cũng lần lượt chia sẻ lại video đó.

Nữ chính Tạ Thường đang trang điểm cho cảnh quay đêm hôm đó cũng xem được video này, cô ấy cười nhẹ, nhấn chia sẻ và viết thêm dòng chữ:

[Bạch Dĩnh quả nhiên là mỹ nam kiên cường có kết cục bi thảm, tặng một thẻ kính nghiệp~]

Quản lý của cô ấy nhìn thấy liền ngạc nhiên nói: “Lúc đầu tôi còn tưởng là liên quan đến Cố Tiêu Duy. Lạc Tự thì có danh tiếng gì đâu, lại còn có tin đồn thích ké fame! Cô chia sẻ lại bài đăng của cậu ta làm gì? Đạo diễn Lâm với giám đốc Lý cũng không hiểu sao lại đặc biệt thích tên Lạc Tự này.”

Tạ Thường mỉm cười: “Nếu đạo diễn Lâm đánh giá cao anh ấy, anh Cố cũng gọi anh ấy là ‘đàn anh’, vậy tôi cũng nên nể mặt một chút. Tặng người hoa hồng, tay cũng lưu hương thơm mà.”

“Cũng đúng… dù sao thì cũng chẳng ai nghĩ hai người là một cặp đâu.”

Tạ Thường cúi đầu, cười nhẹ.

Nhiều năm trước, khi cô ấy còn là một diễn viên vô danh, đã tham gia bộ phim thần tượng học đường nổi tiếng khắp nơi – Mai Tử Vũ.

Lần đầu được đóng phim, cô ấy phấn khích đến mức cả đêm không ngủ nổi.

Nhưng đến phim trường, tất cả mọi người đều xoay quanh nam nữ chính, cô ấy thì ngơ ngác không biết làm gì, thậm chí trước giờ quay nửa tiếng mà vẫn chưa được hóa trang hay phát phục trang. Nhân viên hiện trường bảo rằng nếu không kịp trang điểm thì vai diễn của cô ấy cứ bỏ đi cũng được.

Cô ấy chỉ là một vai quần chúng, đóng vai bạn học thời niên thiếu của nữ chính. Trong mắt nhân viên, có cô ấy hay không cũng chẳng quan trọng, nhưng với cô ấy, đây lại là điểm khởi đầu cho ước mơ của mình.

Cô ấy suýt khóc, chỉ cố cắn răng chịu đựng, nói với nhân viên là mình đứng phía sau cùng cũng được.

Lúc cô ấy sắp không kìm được nước mắt, Lạc Tự đóng vai nam phụ bước tới, nói con gái tuổi này vốn đẹp tự nhiên, trang điểm đậm sẽ che mất nét tinh khôi, bảo cô ấy cho anh mười phút là xong, không làm trễ buổi quay.

Vài năm sau, khi tốt nghiệp Học viện Hý kịch, nhờ vào nhan sắc và khí chất nổi bật, cô ấy nhanh chóng nổi tiếng, có cả chuyên viên trang điểm và tạo hình riêng. Nhưng cô ấy mãi không quên cảm giác khi Lạc Tự vỗ nhẹ phấn lên mặt mình, tết cho cô ấy một bím tóc đuôi cá lệch vai xinh đẹp.

Khán giả năm đó cứ tưởng cô ấy cười rạng rỡ trong Mai Tử Vũ vì thấy cặp đôi chính tái ngộ, nhưng chỉ có cô ấy biết, lúc đó cô ấy đang nhìn thấy Lạc Tự ở phía bên kia đám đông.

Cũng chính nụ cười đó khiến cô ấy lọt vào mắt xanh của quản lý vàng của Hồng Hà Ảnh Thị, mở ra con đường phát triển như hôm nay.

Khi Lạc Tự bị Truyền thông Đế Tuấn chèn ép, cô ấy đã dùng tài khoản phụ lên mạng bênh vực anh. Cô ấy cũng từng nghiêm túc nhắc đến Mai Tử Vũ, nhắc đến vai “đàn anh” của Lạc Tự với các đối tác hợp tác, nhưng họ đều không để tâm.

Lúc cô ấy tiếc nuối vì tương lai mờ mịt của Lạc Tự, thì anh lại bất ngờ vượt qua vòng thử vai của đạo diễn Lâm!

Lần nữa gặp lại Lạc Tự, nhìn vào ánh mắt trong trẻo, không chút u ám của anh, Tạ Thường thực sự thấy vui thay cho anh.

Dù đã năm năm trôi qua, dường như anh đã quên mất chuyện nhỏ năm xưa giúp đỡ cô bé diễn viên mới, nhưng Tạ Thường mãi nhớ ánh mắt dịu dàng ấy và đôi tay từng tết tóc cho mình.

Anh vẫn nhiệt tình như năm xưa. Khi cô ấy đang quay phim, anh còn chạy đến giúp cô ấy nâng tấm hắt sáng.

Cảnh quay đó vốn là một phân đoạn căng thẳng, nhưng khi thấy anh, Tạ Thường lại muốn cười, đành tìm cớ để đuổi anh đi.

Khi trước, cô chỉ là một fan hâm mộ nhỏ bé, không thể làm gì cho Lạc Tự. Giờ cô ấy đã có sức ảnh hưởng, mà anh vẫn không từ bỏ nghề diễn viên, lẽ nào cô ấy lại không chia sẻ giúp anh?

Năm xưa Lạc Tự tặng cô hoa hồng, thì giờ cô chỉ hồi đáp bằng chút hương thơm còn sót lại mà thôi.

“Hả? Tạ Thường chia sẻ gì vậy?” Hà Mộ đang đợi tổ chương trình sắp xếp, vừa lướt điện thoại vừa hỏi.

Hà Mộ quen Tạ Thường trong một sự kiện thương mại, cả hai có follow nhau trên mạng xã hội.

Cả hai đều tầm tuổi nhau, mà Tạ Thường lại là tiểu hoa đang được Hồng Hà Ảnh Thị lăng xê, năm ngoái còn đóng vai thời trẻ của nữ chính trong một bộ phim điện ảnh. Hình ảnh thanh thuần, kiên cường, không khuất phục trước quyền lực của cô ấy rất được lòng khán giả. Vì thế, Cao Hòa đã nghĩ đến việc tạo “couple” cho Hà Mộ và Tạ Thường, giúp cậu ta ăn theo một chút sức nóng của cô ấy. Không ngờ bên Tạ Thường hoàn toàn không có phản ứng, bản thân cô ấy từ đó về sau cũng không tương tác gì với Hà Mộ.

Hà Mộ mở video mà Tạ Thường chia sẻ, thì ra là cảnh quay Lạc Tự bị đuối nước.

“Tạ Thường bị gì vậy trời?” Hà Mộ bật dậy, mắt gần như muốn rớt ra khỏi màn hình điện thoại.

Mỗi lần Tạ Thường có hoạt động hay phim mới, Hà Mộ đều like và share. Nhưng tất cả bài viết của Hà Mộ, Tạ Thường đều ngó lơ, bài duy nhất cô ấy từng like là bài xin lỗi mà Truyền thông Đế Tuấn đăng lần trước!

Bọn họ bị làm sao vậy? Từ đạo diễn Lâm đến Hoa Tinh Vân, rồi đến Cố Tiêu Duy, giờ còn thêm cả Tạ Thường, ai cũng đứng ra bênh vực Lạc Tự, cứ như thể anh là viên minh châu bị vùi lấp! Rốt cuộc Lạc Tự cho họ uống bùa mê thuốc lú gì vậy?

Nhờ Tạ Thường chia sẻ, lượt xem video tăng vọt.

Từ camera dưới nước có thể thấy nước đã ngập đến cổ Lạc Tự, anh phải nhón chân giữ thăng bằng trong nước.

Lê Thiển còn cố ý biên tập những cảnh anh vật lộn trong nước, không có lời thoại, chỉ có biểu cảm của anh.

Video dài mười mấy phút, toàn là cảnh anh bị nước nhấn chìm rồi lại ngoi lên, ho sặc sụa rồi lại chìm xuống, khiến người xem thắt cả tim.

Nếu không phải vì trong video có dòng chữ [Cảnh diễn chuyên nghiệp, có nhân viên y tế túc trực, xin đừng bắt chước], chắc dân mạng đã tưởng Lạc Tự thực sự bị đuối nước.

Anh hoàn toàn để mặt mộc, vì có trang điểm cũng bị nước cuốn trôi. Trong mắt anh là sự vùng vẫy không chịu khuất phục, dù đây là một hồ nước lửa, dù có hóa thành tro anh cũng quyết lên bờ.

Biểu cảm trên khuôn mặt vô cùng sống động, khát vọng cầu sinh quá mức chân thật, khiến cư dân mạng bị chạm đến tận đáy lòng, vừa thương xót vừa lo lắng cho anh.

Trong video, có một nhân viên hỏi anh có muốn lên nghỉ ngơi không, nhưng Lạc Tự đang ở dưới nước lại ra hiệu tiếp tục quay, ấn tượng đầu tiên chính là rất kính nghiệp.

Những bình luận nghi ngờ Lạc Tự “diễn lố” đã bị các cư dân mạng lý trí áp đảo.
Ngay cả Phương Tần, anh Long và một số diễn viên quần chúng khác cũng lần lượt lên tiếng ủng hộ Lạc Tự:

[Tôi từng hợp tác với Lạc Tự tại hiện trường! Là một diễn viên rất kính nghiệp!]

[Tôi đã xem kỹ rồi, đoạn video mười mấy phút quay dưới nước là cùng một góc máy, điều đó chứng minh không phải do cắt ghép, Lạc Tự thật sự đã vật lộn trong nước lâu như vậy!]

[Đau lòng quá! Đây đâu phải là đang diễn nữa, rõ ràng là nước quá sâu và đang giãy giụa mà!]

[Diễn xuất tốt thì có gì sai? Chẳng lẽ bắt tôi xem kỹ xảo giả tạo à?]

Lê Thiển vừa uống cà phê vừa đọc bình luận trên mạng.

Trợ lý khó hiểu hỏi: “Tại sao mấy hôm trước có diễn viên than vãn quay cảnh dưới nước vất vả thì bị chê là làm quá, còn Lạc Tự lại được nhiều người ủng hộ đến thế?”

Lê Thiển kiên nhẫn phân tích: “Một diễn viên không có tiếng tăm, không có hậu thuẫn từ công ty lớn mà bị lan truyền tin đồn diễn lố, đa số cư dân mạng đều cảm thấy điều đó vô lý, khả năng cao là bị hãm hại. Bên phía đoàn phim đăng đoạn video chỉ với nội dung ‘Bạch Dĩnh bị đuối nước’, không phải do Lạc Tự tự đăng, nên sẽ không khiến người ta nghĩ đến việc một nghệ sĩ kiếm bộn tiền đang than khổ vì quay phim. Mục đích rõ ràng chính là để công chúng biết Lạc Tự đã diễn cảnh gì và diễn xuất ra sao.”

“Ừm, nhưng chỉ vậy thôi thì vẫn chưa đủ để ngăn công chúng có định kiến mà?”

“Đó là điểm thứ hai mà tôi muốn nói. Cậu ấy có đạo diễn nổi tiếng, biên kịch nổi tiếng đứng ra đảm bảo danh tiếng cho mình, còn có những diễn viên vừa tích cực vừa có lượng fan lớn như Cố Tiêu Duy và Tạ Thường chia sẻ bài viết ủng hộ. Những năm gần đây, nhiều nghệ sĩ gặp tai tiếng khi chọn phe, nên người trong ngành đa số giữ thái độ không liên quan thì tránh xa. Nhưng Cố Tiêu Duy và Tạ Thường lại nhanh chóng đứng về phía Lạc Tự, điều này khiến nhiều người cảm thấy chuyện bôi đen Lạc Tự có vấn đề.”

“Nghe vậy thì có vẻ Lạc Tự rất được lòng người đấy chứ?”

“Điểm thứ ba, cũng là điểm quan trọng nhất, là cậu ấy thật sự có thực lực. Trong hơn mười phút dưới nước ấy, mỗi giây đều thể hiện được kỹ năng diễn xuất. Cậu ấy đã diễn được sự vùng vẫy, bị đuối nước, sự giằng co giữa sống và chết. Khán giả tin vào sự giãy giụa của cậu ấy, thậm chí còn có cảm giác muốn vươn tay cứu giúp, sự đồng cảm và khả năng nhập tâm của khán giả càng lúc càng tăng. Chỉ cần cậu ấy diễn dở đi một chút, tệ đi một chút thôi, thì tôi cũng không thể giúp được gì rồi.” Lê Thiển nói.

“Vậy tiếp theo chúng ta còn cần làm gì nữa không?”

Lê Thiển mỉm cười: “Đã dọn đường kỹ rồi, tiếp theo chính là lúc đính chính thật sự.”

Vài phút sau, diễn viên La Hạo đăng một bài viết trên Weibo:

[Tôi xin đính chính: Lạc Tự không phải diễn lố, mà là giúp tôi hoàn thành vai diễn nội gián. Do vấn đề sức khỏe, tôi đột ngột phải nhập viện, khiến đoàn phim bị gián đoạn. Để không làm chậm tiến độ, đoàn quyết định gộp hai vai Bạch Dĩnh và nội gián lại, nhờ đó mới có thêm phân cảnh của Lạc Tự. Vừa rồi tôi đã xem đoạn video cảnh Lạc Tự đuối nước, cả diễn xuất lẫn thái độ đều rất tuyệt vời. Với thể trạng hiện tại, tôi thật sự không thể đảm nhận cảnh quay cường độ cao như vậy. Mong mọi người đừng hiểu lầm, tôi ủng hộ Lạc Tự.]

Ngay sau đó, tài khoản chính thức của bộ phim [Phản Kích] cũng chia sẻ lại bài viết này, kéo theo cả đoàn phim đồng loạt chia sẻ.

Công chúng vốn đã nghiêng về phía Lạc Tự, nay càng có thêm lý do để ủng hộ anh.

Những người từng nói Lạc Tự diễn lố giờ buộc phải im lặng, bởi nếu còn cố chấp thì sẽ bị cư dân mạng chỉ trích ngược lại.

Lúc này Hà Mộ vừa tắm xong, còn chưa biết gió đã đổi chiều, đang định dùng tài khoản phụ để đăng bài châm chọc, mấy từ như “chó rơi xuống nước” cậu ta còn chuẩn bị sẵn rồi. Nhưng chưa kịp đăng thì quản lý đã giận dữ xuất hiện, giật lấy điện thoại từ tay cậu ta.

Nhìn thấy những từ vừa được soạn ra kia, mắt quản lý gần như tóe lửa:
“Cái tài khoản ‘vật trang trí vĩnh viễn ở chân Hà Mộ’ kia quả nhiên là cậu đúng không! Cậu ngu đến mức trời không chim, đường không bóng người à?”

Hà Mộ khựng lại: “Tự nhiên hét vào mặt em làm gì?”

Quản lý há hốc miệng, nếu Hà Mộ biết giữ chút chừng mực trong chuyện liên quan đến Lạc Tự, thì đã không đi rêu rao bôi xấu anh bằng tài khoản phụ như thế rồi.

“Lạc Tự có diễn lố giờ hay không thì đã có người trong giới ghen tị lo rồi, mắc gì cậu phải nhúng tay vào? Công ty cố gắng kéo cậu ra khỏi vũng lầy, giữ cho cậu bình yên, vậy mà cậu cứ muốn lao vào chiến trường! Cậu có biết ai là người phụ trách truyền thông cho Phản Kích không hả?” Quản lý gần như muốn nhấc bổng đầu Hà Mộ lên.

Hà Mộ lắc đầu: “Người truyền thông của phim đó là ai thì liên quan gì đến em?”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...