Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 27: Ai diễn thâm tình hơn



“Là Lê Thiển! Lê Thiển! Lê Thiển đó!” Quản lý hét to ba lần cho thấy chuyện này rất quan trọng.

“Em đâu có nợ tiền Lê Thiển…”

Quản lý vỗ mạnh vào trán: “Trước đây công ty Truyền thông Đế Tuấn của chúng ta có một bộ phim truyền hình cùng đề tài cạnh tranh trực tiếp với công ty Tinh Hán Ảnh Nghiệp – nơi Lê Thiển đang làm việc. Bên đó có tỉ suất người xem vượt trội, khiến chúng ta chịu áp lực lớn. Chủ tịch Âu vì muốn thắng đã bôi nhọ nam chính của Tinh Hán! Dù Lê Thiển đã tìm cách minh oan cho cậu ta, nhưng từ đó tới nay, mỗi lần đóng phim hay lên show đều bị lôi lại vụ bê bối đó, thậm chí còn mất luôn giải Nam chính xuất sắc nhất tại giải Vân Văn năm ấy! Mà nam chính đó chính là em họ của Lê Thiển! Cậu nghĩ Lê Thiển sẽ không tìm cách báo thù sao?”

“Lê Thiển báo thù… thì cũng đâu liên quan gì tới em…” Hà Mộ bắt đầu thấy lo lắng.

“Cậu là người được chủ tịch Âu nâng đỡ, là gương mặt đại diện của Truyền thông Đế Tuấn! Còn gì khiến anh ta cảm thấy thành tựu hơn việc gây rắc rối cho cậu chứ?”

Nghe đến đây, tim Hà Mộ đập thình thịch. Đã từng chứng kiến khả năng đảo trắng thay đen của chủ tịch Âu, vậy thì đối thủ của anh ta chắc chắn cũng không phải dạng vừa.

“Giờ đưa cái tài khoản phụ đó ra đây, tôi sẽ cho người xóa nó!”

Cái tài khoản phụ dùng để trút giận này trong nháy mắt trở thành củ khoai nóng bỏng tay, Hà Mộ ném điện thoại cho quản lý.

Đúng lúc đó, trợ lý lao vào: “Bị đào rồi! Bị đào ra rồi!”

“Làm gì mà hốt hoảng vậy! Đào cái gì?” Quản lý hỏi.

Trợ lý nhìn Hà Mộ, lắp ba lắp bắp: “Tài khoản phụ của Hà Mộ… bị đào ra rồi…”

Quản lý lập tức thấy đầu đau như búa bổ, não như muốn nổ tung.

Có tài khoản chuyên tung tin đã chụp hết bình luận từ tài khoản phụ của Hà Mộ, thậm chí còn quay cả video màn hình chứng minh tất cả là từ một người.

Trong tài khoản phụ đó có rất nhiều ảnh khoe cuộc sống xa hoa, các thánh soi trên mạng phát hiện nhiều chi tiết đáng ngờ.

Ví dụ, hai năm trước, tài khoản này đăng ảnh một chiếc vòng cổ bản giới hạn, để tôn lên sự sang trọng của nó, còn phối cùng một bộ lễ phục đặt may riêng. Netizen tinh mắt phát hiện bộ lễ phục đó chính là bộ mà Hà Mộ mặc đi thảm đỏ hôm trước, là hàng tài trợ của nhãn hàng, đặt may riêng chứ không sản xuất hàng loạt.

Nếu bức ảnh này miễn cưỡng còn có thể giải thích là “lễ phục là fan đặt may nhái trên mạng”, thì bức ảnh bị đào ra sau đó mới thực sự chí mạng.

Trong ảnh là một chiếc túi xách phiên bản giới hạn trị giá sáu con số, và ở một góc ảnh có một chiếc cúp, cư dân mạng nhiệt tình đã phóng to bức ảnh đó và phát hiện ra đó là chiếc cúp của giải Ngôi sao mới nổi truyền thông năm đó! Mà chủ nhân của chiếc cúp đó không ai khác chính là Hà Mộ!

Fan cuồng đến mấy cũng không đến nỗi phải làm giả cả chiếc cúp để đặt vào góc ảnh đúng không?

Ban đầu fan của Hà Mộ còn cãi là “không có bằng chứng rõ ràng” cho việc Hà Mộ lập nick phụ đi khịa Lạc Tự, nhưng chưa đầy 5 phút thì bằng chứng rành rành hiện ra.

Quản lý lập tức đóng tài khoản phụ, nhưng hashtag #TàiKhoảnPhụCủaHàMộ đã leo top tìm kiếm, ngày càng cao.

Quản lý vừa gỡ được hotsearch thì hashtag #HàMộChửiLạcTự lại leo lên, những lời cay nghiệt Hà Mộ từng viết giờ bị lật tẩy, từng câu từng chữ được công khai.

Quản lý vã mồ hôi như tắm, lại vội vàng gỡ hot search này xuống.

Nhưng chưa xong thì #HàMộLòngDạThâmThù lại lên hotsearch tiếp.

Quản lý suýt phát điên, đây chắc chắn là chiêu của Lê Thiển, có thể nói là dùng chính ma thuật của Hà Mộ để đối phó với Hà Mộ.

Dân mạng xem xong nội dung trên hotsearch thì thi nhau bình luận rằng Hà Mộ làm họ mở mang tầm mắt, không ngờ một ngôi sao hạng A lại có nội tâm đen tối đến thế.

Lạc Tự dù độ hot hay cát-xê đều kém xa Hà Mộ, vậy mà Hà Mộ lại muốn dồn Lạc Tự vào đường cùng đến vậy?

Rất nhanh đã có “người trong cuộc” ra mặt tiết lộ, đào ra những bức ảnh Hà Mộ trước khi debut, còn có một số cư dân mạng làm trong lĩnh vực thẩm mỹ cũng ra mặt phân tích, nói rằng dù là sống mũi, xương mày hay đường quai hàm của Lạc Tự đều rất hài hòa tự nhiên, đúng chuẩn gương mặt bình thường.

Còn xương chân mày và sống mũi của Hà Mộ lại quá sắc nét, sống mũi cao bất thường, khóe mắt có dấu hiệu từng cắt mí… Phân tích cho thấy, Hà Mộ đã dao kéo theo hình mẫu của Lạc Tự, vậy mà lại luôn miệng nói Lạc Tự copy mình, đúng là nực cười!

Có người còn lôi poster phim Mai Tử Vũ năm đó ra, chỉ rõ thời gian công chiếu cho thấy rõ ràng Lạc Tự vào vai nam thần học đường trước Hà Mộ, vậy mà bảo Lạc Tự copy hình tượng của Hà Mộ?

Quản lý đang vắt óc nghĩ cách mua seeding, viết bài đính chính để dập scandal, thì Cao Hòa gọi điện đến, tức giận hỏi tại sao Hà Mộ lại tự hủy hoại bản thân! Tại sao quản lý không kiểm soát được Hà Mộ! Rồi Hà Mộ còn định tự hủy thế nào nữa!

Trước ba câu hỏi như sét đánh của Cao Hòa, quản lý cạn lời, chỉ có thể nói đã thu điện thoại của Hà Mộ và chuẩn bị đăng bài làm rõ.

Ngay lúc đó, Cao Hòa nhận được cuộc gọi từ Âu Tuấn Thao, giọng lạnh băng khiến anh ta rùng mình.

“Dừng toàn bộ lịch trình của Hà Mộ, bao gồm cả chương trình giải trí và tất cả hoạt động thương mại, tạm dừng mọi hoạt động tuyên truyền, để cậu ta hạ nhiệt trước đã.”

“Nhưng chủ tịch Âu, làm vậy chúng ta sẽ mất rất nhiều hợp đồng.”

“Nếu không hạ nhiệt, sẽ mất nhiều hơn. Việc tài khoản phụ cứ đổ hết lên đầu trợ lý của cậu ta. Dùng tài khoản chính của Hà Mộ và tài khoản phòng làm việc để xin lỗi Lạc Tự. Nói rằng trợ lý kia vì muốn giúp Hà Mộ giành được vai diễn của Bạch Dĩnh mà từng thức đêm cùng Hà Mộ luyện tập, khi Hà Mộ không giành được vai thì cả đội rất tiếc nuối, thấy Lạc Tự diễn xuất xuất sắc nên trợ lý tâm lý mất cân bằng, mới lên mạng bôi nhọ Lạc Tự. Những bức ảnh khoe của cải vốn dĩ được chụp trong phòng của Hà Mộ, chỉ là vì lòng hư vinh của trợ lý mà thôi. Hà Mộ tôn trọng sự cống hiến của Lạc Tự với vai diễn, cho rằng đối phương là một đồng nghiệp có thực lực diễn xuất tuyệt vời.”

Nghe đến đây, quản lý sững sờ: “Hà Mộ tôn trọng Lạc Tự, cho rằng cậu ta diễn xuất xuất sắc á?”

“Đúng. Nếu cậu ta thấy mất mặt quá mà còn muốn tiếp tục nhảy nhót thì giải hợp đồng đi. Mọi hành vi của cậu ta, Truyền thông Đế Tuấn sẽ không chịu trách nhiệm.”

Nói xong, chủ tịch Âu cúp máy.

Quản lý cảm thấy đây không chỉ là mất mặt nữa rồi. Nếu Hà Mộ đăng Weibo thừa nhận diễn xuất của Lạc Tự, thì bao nhiêu năm qua các cuộc công kích truyền thông nhắm vào Lạc Tự coi như tan thành mây khói, sẽ có rất nhiều người chế giễu Hà Mộ.

Quả nhiên, khi nghe nội dung thông báo, Hà Mộ tức đến mức không ngủ được, quyết định đến gặp Âu Tuấn Thao.

“Em không đăng! Thông báo như vậy em không đăng! Bắt em thừa nhận Lạc Tự diễn giỏi, thì anti-fan của tôi sẽ hỏi, lúc trước Lạc Tự giành vai không thắng em là do thực lực hay do Truyền thông Đế Tuấn ngầm thao túng? Sau này em sống sao đây!”

“Tổ tông của tôi ơi! Chủ tịch Âu đã ra lệnh rồi, cậu mà không chịu thì giải hợp đồng đi! Cậu thích lên mạng chửi Lạc Tự thế nào cũng được, dù sao cũng không liên quan gì đến Đế Tuấn nữa!”

Nghe đến đây, Hà Mộ hoàn toàn chết sững.

“Chủ tịch Âu… chủ tịch Âu muốn giải hợp đồng với em? Là anh ấy tự tay nâng đỡ em lên mà! Là anh ấy tạo dựng hình tượng nam thần học đường quốc dân cho em! Là anh ấy cố tình giành tài nguyên của Lạc Tự! Là anh ấy nói Lạc Tự chỉ là bản thay thế của em! Là anh ấy nói giá trị thương mại của em cao hơn Lạc Tự! Giờ lại bắt em thừa nhận Lạc Tự diễn tốt hơn sao?”

Nỗi tủi thân mà Hà Mộ luôn đè nén trong lòng bỗng trào dâng. Bao năm qua bề ngoài rực rỡ là thế, nhưng chỉ cần nhìn thấy Lạc Tự là trong lòng lại như có gai mắc họng.

Khi còn ở Học viện Điện ảnh, cậu ta đã ghen tị vì Lạc Tự nổi tiếng, trong mơ cũng muốn được như anh. Khó khăn lắm mới có được gương mặt giống Lạc Tự, mượn hình tượng năm xưa của Lạc Tự để nổi tiếng, tận hưởng lượng fan mà Lạc Tự từ bỏ… nhưng Hà Mộ vẫn không cam lòng.

Vì người thay thế thật sự là cậu ta. Mọi thứ Âu Tuấn Thao trao cho cậu ta từ đầu đến cuối vốn dĩ là để dành cho Lạc Tự!

Quản lý nhìn gương mặt đầm đìa nước mắt của Hà Mộ, chỉ biết thở dài thật sâu.
“Đây là tín hiệu ngừng chiến mà chủ tịch Âu gửi đến Lê Thiển. Nếu cậu không hạ thấp tư thế trong bài xin lỗi, cậu tin không, Lê Thiển sẽ tiếp tục bóc cậu đấy? Ví dụ như chuyện cậu bị đuổi khỏi Học viện Điện ảnh! Ví dụ không phải Lạc Tự giành vai của cậu, mà là cậu đi cướp vai của cậu ta! Còn chuyện với Giang Vân Tà của Hồng Hà Ảnh Thị… Cậu biết rõ Giang Vân Tà có ý với cậu, vậy mà cứ lửng lơ với người ta. Cậu dám chắc lúc đi ăn với Giang Vân Tà không có hành động thân mật nào bị chụp lại à?”

Hà Mộ ngẩn người. Lê Thiển có thể bóc đến tận tài khoản phụ của cậu ta, ai biết còn bóc ra bao nhiêu chuyện động trời nữa.

“Cậu yên tâm, sau khi đăng thông báo, chúng tôi sẽ liên hệ với các fan lớn của cậu, nói rằng lời thừa nhận diễn xuất của Lạc Tự trong bài là để gánh trách nhiệm thay cho nhân viên trong đội, là bồi thường cho Lạc Tự. Không có nghĩa là Lạc Tự diễn tốt hơn cậu. Chủ tịch Âu cũng nói rồi, trước mắt cậu nên rút lui khỏi tầm mắt công chúng một thời gian. Chờ hai ba tuần trôi qua, có hot search mới đè lên, chuyện của cậu chẳng đáng là gì nữa.” Quản lý dịu giọng khuyên nhủ.

Hà Mộ cúi đầu. Cậu ta biết quyết định của chủ tịch Âu không phải điều mình có thể chống lại. Việc tài khoản phụ bị bóc, lại độc mồm độc miệng, đã vi phạm lời cảnh cáo đừng gây chuyện trước đây rồi. Không bị đóng băng đã là may lắm rồi.

Ngược lại, phía Lạc Tự lại hoàn toàn tỏ ra không liên quan đến mình.

Vì tiêu hao quá nhiều thể lực trong cảnh quay đêm hôm đó, Lạc Tự vẫn đang ngủ ngon lành. Những tranh chấp và đảo ngược trên mạng, anh chẳng hề biết một chữ nào.

Dù trời sập hay lửa cháy, cũng không ảnh hưởng đến giấc ngủ sâu của anh.
Ngoài cửa sổ ánh sáng cam dịu dàng rọi lên chăn, Lạc Tự nằm nghiêng, tóc xõa trên gối, một tay khẽ kéo chăn, trông yên bình vô hại.

Nhưng Cố Tiêu Duy biết người này kiên cường đến mức nào. Nhìn thì cởi mở dễ gần, nhưng thực chất là người có lòng kiêu hãnh, không chịu thua.

Cố Tiêu Duy ngồi bên cạnh Lạc Tự, hiếm khi dành cả buổi chiều để lướt điện thoại.

Trận bão táp lần này nói là cuộc đối đầu giữa Hà Mộ và Lạc Tự, chi bằng nói là cuộc đọ sức giữa Tinh Hán Ảnh Nghiệp và Truyền thông Đế Tuấn, cuối cùng kết thúc bằng sự nhượng bộ của Đế Tuấn.

Mà người được lợi thật sự lại chính là Lạc Tự.

Bao năm qua anh bị fan của Hà Mộ và đám seeding bắt nạt, các job cũng bị Đế Tuấn chèn ép, dân mạng từng bị truyền thông dẫn dắt giờ cũng bắt đầu tỉnh táo lại, nhận ra Lạc Tự không hề rác rưởi như lời Hà Mộ bôi nhọ.

Hình tượng trong giới giải trí vốn dĩ là một thủ đoạn marketing, chuyện trùng lặp cũng không chỉ có hai người họ, tại sao người khác không xé nhau đến long trời lở đất, chỉ có Hà Mộ bày ra vẻ “ta là duy nhất”?

Nếu nói tranh vai với Hà Mộ là cướp tài nguyên, thì người ăn “cơm thừa canh cặn” của Hà Mộ đâu ít, trong đó còn có cả những ngôi sao tuyến đầu.

Chỉ là khi đó fan của Hà Mộ và đám seeding được thuê ào ào kéo đến, như thể nắm giữ dư luận chủ lưu, phẫn nộ thay trời hành đạo, biến một chuyện vốn không vi phạm đạo đức thành chuyện khiến Hà Mộ như nạn nhân, kéo lệch cả quan điểm của một bộ phận cư dân mạng.

Giờ cũng đã đến lúc nên quay về con đường đúng đắn rồi.

Điện thoại của Cố Tiêu Duy rung lên, là tin nhắn WeChat do Lê Thiển gửi tới.

[Cảm ơn Tiểu Cầm đã cung cấp thông tin, nếu không tôi còn không để ý đó là tài khoản phụ của Hà Mộ. Nhớ thưởng đùi gà cho Tiểu Cầm nhé.]

Cố Tiêu Duy vốn dĩ không bao giờ phản hồi kiểu tin nhắn như vậy, nhưng lần này cậu suy nghĩ một chút, vẫn gõ mấy chữ: [Xin giám đốc Lê đừng lôi Lạc Tự vào chuyện này.]

[Hiện giờ anh ấy là vai quan trọng trong phim, tôi sẽ không lấy anh ấy làm quân tốt thí đâu.]

Đợi đến khi phim [Phản Kích] lên sóng, nhân vật Bạch Dĩnh này nhất định sẽ trở thành một vai phụ kinh điển. Cộng thêm thiện cảm mà Lâm Việt và Hoa Tinh Vân dành cho anh, không loại trừ khả năng Tinh Hán Ảnh Nghiệp sẽ để mắt tới Lạc Tự và muốn ký hợp đồng với anh. Đến lúc đó, việc Lê Thiển sắp xếp để Hà Mộ công khai xin lỗi Lạc Tự cũng được xem là thành ý từ phía Tinh Hán.

Đặt điện thoại sang một bên, Cố Tiêu Duy nghiêng người nhìn Lạc Tự đang ngủ say, cậu nhẹ nhàng vén sợi tóc rơi trên má anh. Nhớ lại cảnh quay khi mình nhảy xuống nước và thấy Lạc Tự nhắm mắt cúi đầu như đã mất phản ứng sinh mệnh, Cố Tiêu Duy cảm thấy từ tim đến não đều lạnh buốt, hơi thở như ngưng đọng, tất cả sinh khí như bị đối phương rút hết.

Đạo diễn tưởng cậu nhập vai, Lạc Tự lại nghĩ cậu là Nghiêm Dã, nhưng chỉ có Cố Tiêu Duy mới biết rõ, cậu liều mạng đẩy Lạc Tự lên mặt nước là vì sợ hãi.
Trên đời này luôn có những thứ con người không thể kiểm soát, ví dụ như sống chết.

Đầu ngón tay Cố Tiêu Duy khẽ đặt lên mũi Lạc Tự, muốn xác nhận hơi thở của anh.

Khi luồng hơi thở nhẹ nhàng chạm vào khớp ngón tay cậu, tất cả sự cẩn trọng và kiềm chế đều tan biến thành mềm mại và lười biếng, như hòa tan trong không khí.

Biết rõ điều đó sẽ rước họa vào thân, đầu ngón tay của Cố Tiêu Duy vẫn không kìm được mà chạm vào môi Lạc Tự, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp nơi đó, máu trong người đã được cậu cố gắng làm nguội giờ lại bắt đầu sôi sục trở lại, cho đến khi anh hé môi, vô thức chạm vào khớp ngón tay cậu.

Lông mi Lạc Tự khẽ động, Cố Tiêu Duy lập tức rút tay về.

“Ừm, cậu dậy rồi à… mấy giờ rồi…” Lạc Tự ngồi dậy, dụi dụi mắt, trông trẻ con hiếm thấy.

“Sáu rưỡi tối.” Cố Tiêu Duy lên tiếng: “Lát nữa Tiểu Cầm sẽ mang cơm tối tới cho chúng ta.”

“Cái gì? Sáu rưỡi? Tôi đã ngủ lâu thế à?” Lạc Tự cầm điện thoại lên xem, quả thật là sáu rưỡi, anh ngủ hơn mười hai tiếng rồi?

“Lo tối nay không ngủ được sao?” Cố Tiêu Duy hỏi.

“Chắc chắn không ngủ nổi luôn á.” Lạc Tự gãi gãi đầu.

“Vậy thì diễn tập.”

Lạc Tự liếc Cố Tiêu Duy với ánh mắt kiểu “cậu thật nhàm chán”, ngủ lâu thế rồi, giờ phải đi giải quyết cái đã.

Nói chứ, đúng là có chút gấp thật.

Lạc Tự nằm bên trong, muốn ra ngoài thì Cố Tiêu Duy phải tránh sang, nhưng đang gấp, anh cũng không quan tâm nhiều, trực tiếp trèo qua người Cố Tiêu Duy.

Một chân vừa chạm xuống đất, chân kia còn ở bên cạnh người Cố Tiêu Duy thì anh mất thăng bằng, suýt ngã xuống.

Cố Tiêu Duy lại một lần nữa thể hiện sức mạnh đáng nể, đỡ lấy eo Lạc Tự, nâng anh lên, kết quả lại thành ra Lạc Tự ngồi lên người Cố Tiêu Duy.

So với việc ngã nhào thì tư thế này… còn xấu hổ hơn.

Hai tay Lạc Tự chống lên ngực Cố Tiêu Duy, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của cậu, bỗng anh bật cười.

“Cái này… có giống cảnh của cậu với nữ chính không? Chính là… tập 12 ấy… ha ha ha! Khán giả thích nhất mấy cảnh như vậy đó… Lúc đó diễn xuất của cậu đỉnh thật, đôi mắt cậu ấy mà… ai ngờ được cậu lại là một cẩu độc thân suốt bao năm trời chứ!”

Nhìn khuôn mặt tươi cười vô tư của Lạc Tự, Cố Tiêu Duy dựa vào đầu giường không hề nhúc nhích, nhưng tay cậu vẫn giữ chặt eo Lạc Tự, không hề buông ra.

“Mắt em thì sao?” Cố Tiêu Duy hỏi.

“Chính là cái gọi là… nhìn chó cũng thấy thâm tình đó!” Lạc Tự cười đến rung cả vai.

Nhưng Cố Tiêu Duy lại bất ngờ thẳng lưng, tiến sát về phía Lạc Tự, càng gần thì khuôn mặt khiến bao người rung động kia càng trở nên rõ ràng.

Ngoài hành lang có người đi ngang qua đang ngân nga một bài hát.

—Tôi nhìn em, như gió dài mong trăng sáng, như gió Nam lao về Tây Châu…

Tay Lạc Tự vốn đang chống trên ngực Cố Tiêu Duy bỗng không biết đặt đâu cho đúng, anh hơi nghiêng về sau, định chống tay ra sau giường, nhưng lại đè lên chân đối phương.

Cố Tiêu Duy dùng một tay giữ lấy lưng Lạc Tự, kéo anh về phía mình, suýt nữa thì mặt Lạc Tự đập thẳng vào mặt cậu, may mà anh kịp chống tay lên vai Cố Tiêu Duy.

“Nhưng đạo diễn Lâm lại nói tôi không giỏi diễn cảnh tình cảm. Đàn anh chắc chắn câu nhìn chó cũng thâm tình là nói tôi sao?” Cố Tiêu Duy thong thả nói.
Ánh mắt cậu tưởng như vô tình, lại bất ngờ mọc đầy gai nhọn, kiềm chế đến cực hạn chính là sự phóng túng và điên cuồng.

Lạc Tự ngẩn người vài giây, khóe môi dần cong lên: “Thầy Cố, sao tôi thấy ánh mắt cậu giống như đang khiêu khích quá vậy?”

Ánh mắt Cố Tiêu Duy không hề né tránh: “Diễn với đàn anh, luôn khiến tôi tràn đầy lòng hiếu thắng. Những cảnh quay bình thường không có gì thú vị cả, hay là chúng ta thi xem… ai diễn thâm tình hơn? Ai khiến người ta rung động hơn?”

Nói đến lòng hiếu thắng, Lạc Tự cũng đâu có thiếu.

Kiếp trước khi họ cùng diễn kịch, họ thường xuyên so tài trên sân khấu, từ lời thoại, biểu cảm đến khí chất.

Chỉ có điều… đây là lần đầu tiên họ so xem ai diễn thâm tình hơn.

Cũng khá là… mang tính thử thách.

Cụp mắt xuống, Lạc Tự khẽ xoay xoay ngón tay mình, suy nghĩ hai giây, rồi khi ngẩng đầu lên, mọi thứ đã khác hẳn.

Nụ cười nhẹ của anh mang theo vẻ cao ngạo, rực rỡ đến chói mắt, như thể muốn chiếu thấu vào tận xương tủy người trước mặt, khiến người đó để lộ ra linh hồn bất khuất như lời người đời từng nói.

Cố Tiêu Duy ngẩng đầu nhìn anh, trong ánh mắt dâng lên một cơn xúc động và khao khát ngày càng mãnh liệt. Rõ ràng cậu đã nhìn thấu ánh mắt kia chẳng hề liên quan đến tình cảm, vậy mà sâu trong tim, vẫn có một nơi như bị mê hoặc… muốn giật đôi cánh của anh xuống, dù biết đôi cánh ấy quá sắc nhọn, có thể đâm xuyên ngực mình.

Bất chợt, vẻ mặt Lạc Tự trở nên bối rối, thế giới méo mó kia trong chớp mắt bỗng quay trở lại hình dạng ban đầu.

“Thầy Cố! Chúng ta để lần sau thi tiếp nhé… tôi thật sự buồn đi vệ sinh quá rồi!”

Lạc Tự vùng khỏi tay Cố Tiêu Duy, hấp tấp chạy xuống, lao vào nhà vệ sinh.

Cố Tiêu Duy nghe tiếng động của Lạc Tự, dựa lưng vào ghế, đưa tay che mắt.
“Đúng là điên thật rồi… lại còn tin anh ấy chứ.”

Đợi đến khi Lạc Tự từ nhà vệ sinh đi ra, đã thấy Cố Tiêu Duy đã đứng dậy.
Tiếng gõ cửa vang lên, giọng nói hào hứng của Tiểu Cầm truyền tới:

“Anh Cố! Anh Lạc! Tôi mang cơm tối đến nè! Hôm nay có gà hấp lá sen đó!”

Cố Tiêu Duy mở cửa, im lặng nhận túi đồ ăn từ tay Tiểu Cầm, từng món một đặt lên bàn.

“Tiểu Cầm đến rồi à! Để anh Lạc xem nào, hôm qua về muộn thế, quầng thâm mắt có nặng không?” Lạc Tự bước đến trước mặt cô ấy, nhìn trái nhìn phải: “Ừm, xem ra đúng là mệt lắm rồi.”

“Cảm ơn anh Lạc đã thương em! Nhưng mà anh xem hot search chưa? Thật hả dạ! Hà Mộ và phòng làm việc của cậu ta đã đăng weibo xin lỗi anh rồi đấy!”

Lạc Tự ngẩn người: “Xin lỗi anh? Hà Mộ xin lỗi anh làm gì?”

“Vì cậu ta dùng tài khoản phụ đi khắp nơi mắng anh mà! Cay độc lại còn chua ngoa, chẳng giống một đỉnh lưu chút nào! Mặc dù lúc xin lỗi cậu ta nói tài khoản phụ đó không phải của mình, là của nhân viên trong đoàn đội! Nhưng ai mà tin chứ! Nhân viên nào suốt ngày lượn lờ trong phòng cậu ta chụp ảnh khoe đồ hiệu? Giờ thì lộ bộ mặt ra rồi nhé!”

Lạc Tự lộ vẻ khó hiểu: “Cho dù cậu ta dùng tài khoản phụ mắng anh, thì làm sao lại bị lộ ra?”

“Anh phải cảm ơn anh Cố đấy!” Tiểu Cầm ra vẻ muốn được khen: “Em tức điên vì cái tài khoản phụ của Hà Mộ, chụp màn hình lại gửi cho anh Cố! Phải cho anh ấy biết có người trên mạng đang nhằm vào đàn anh của mình chứ! Ai ngờ anh Cố rất điềm tĩnh, chỉ gửi lại cho em một tin nhắn!”

“Tin nhắn gì?” Lạc Tự cũng tò mò.

Tiểu Cầm bắt chước giọng Cố Tiêu Duy nói: “Cúp trong bức ảnh weibo kia là giải Ngôi sao mới Truyền thông! Chỉ trao cho tân binh hot nhất năm đó!”

Lạc Tự cúi đầu mở điện thoại, rất dễ dàng tìm được bức ảnh có chiếc cúp kia, nằm trong một góc rất không nổi bật, vậy mà Cố Tiêu Duy cũng nhận ra được?

“Anh Cố, đúng là tinh mắt!” Lạc Tự bắt chước giọng Tiểu Cầm, bắt chước y chang.

Cố Tiêu Duy khẽ ho một tiếng, xoa đầu Lạc Tự: “Đàn anh… đừng nghịch nữa.”

Tiểu Cầm với vẻ mặt đắc ý nói: “Giám đốc Lê phụ trách truyền thông mà, đương nhiên em phải nói với anh ấy rồi! Nhưng em không có Wechat của anh ấy, nên đã kể chuyện này với nhân viên truyền thông trong đoàn. Giám đốc Lê đúng là cao tay, một đòn trúng ngay điểm yếu của Hà Mộ! Không ngờ lần này Hà Mộ nhận thua nhanh vậy! Em cứ tưởng cậu ta sẽ đổ hết lên đầu trợ lý thôi, ai ngờ lại chịu thừa nhận diễn xuất của anh nữa chứ!”

Một khi đã thừa nhận diễn xuất của Lạc Tự, sau này không thể nói rằng anh giành vai là vì năng lực không bằng.

Kiếp trước phải chịu bao nhiêu uất ức, dù sau này đi đường vòng quay lại giới phim ảnh nhờ những màn trình diễn kịch xuất sắc, nhưng anh cũng chưa từng nghĩ sẽ có ngày nhận được lời xin lỗi từ Hà Mộ.

Lạc Tự nhìn thông báo xin lỗi đang đứng đầu hot search, cảm xúc ngổn ngang, nhưng đầu óc lại càng thêm tỉnh táo.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...