Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 28: Cảnh hôn, quay như thế nào?



Lần này lời xin lỗi của Hà Mộ phần lớn là do áp lực mà Lê Thiển tạo ra, còn việc Lê Thiển nhằm vào Hà Mộ cũng không hoàn toàn chỉ để bênh vực Lạc Tự, mà nhiều hơn là sự cạnh tranh giữa hai công ty điện ảnh lớn, Lê Thiển đã tạo điều kiện thuận lợi cho Lạc Tự.

Tại sao kiếp trước anh lại không có được nhiều cơ hội như thế?

Ví dụ như sự công nhận của Lâm Việt, Hoa Tinh Vân thức đêm viết thêm kịch bản cho anh, Cố Tiêu Duy luôn bảo vệ anh, và Lê Thiển thì phản công lại Truyền thông Đế Tuấn vì anh.

Đó là vì khi đó anh quá để tâm đến áp lực dư luận mà Hà Mộ mang lại. Khi dư luận và antifan nói anh nhặt lại đồ thừa của Hà Mộ, anh lập tức từ chối tất cả các tài nguyên từng dính líu đến cậu ta, nghĩ rằng như vậy Hà Mộ sẽ không còn đấu đá anh nữa. Ai ngờ không chỉ mất đi cơ hội thể hiện bản thân và được giới trong ngành công nhận, mà còn bị Truyền thông Đế Tuấn đàn áp thảm hại hơn.

Vật tụ theo loài, người phân theo nhóm.

Nếu Lạc Tự muốn thắng, phải có đồng đội của riêng mình hoặc được những nhân vật có uy tín trong ngành công nhận.

Lâm Việt, Hoa Tinh Vân là những người có tiếng nói trong giới, Cố Tiêu Duy cũng là đồng đội mạnh mẽ. Quan trọng nhất, họ đều có chung lý tưởng với Lạc Tự đó là muốn tạo ra những tác phẩm tốt.

Lạc Tự thở dài thật sâu. Nếu năm xưa anh nhìn thấu được điều đó, hoặc khả năng chịu đựng va đập mạnh mẽ hơn một chút, thì có lẽ đã không lãng phí mười năm.

Không… không thể nói là lãng phí, mà là rèn luyện.

Không có mười năm ấy, sẽ không có Lạc Tự của hiện tại. Tái Ông mất ngựa, ai biết là phúc hay họa?

*Thành ngữ “Tái Ông mất ngựa” có xuất xứ từ Trung Quốc. Tái là “cửa ải”, Ông là “ông lão, ông già”, Tái Ông là “ông già sống gần biên ải”. Thành ngữ này dùng để chỉ cho sự việc tuy tạm thời bị tổn thất, nhưng sau đó lại được điều tốt. Hay nói khác hơn là nhân họa được phước vậy. 

Lạc Tự xem xong bản thông báo xin lỗi của Hà Mộ, đặt điện thoại sang một bên, rồi nói với Cố Tiêu Duy: “Để Tiểu Cầm ở lại ăn cùng luôn đi? Nhìn dáng vẻ của cô ấy kìa, rõ ràng là chờ lát nữa tôi gắp đùi gà cho cô ấy.”

“Được.” Cố Tiêu Duy gật đầu.

Tiểu Cầm lại chạy đến bên cạnh Lạc Tự, nói: “Anh Lạc! Anh xem thêm cái thông báo xin lỗi đó đi mà! Hà Mộ kiêu ngạo biết bao, Truyền thông Đế Tuấn bá đạo biết bao, mà giờ phải xin lỗi anh đấy! Đây đúng là cột mốc trong giới mà! Anh không chụp màn hình lưu lại à?”

Cố Tiêu Duy vừa mở đôi đũa ra vừa cúi đầu nói: “Trong giới này yêu ghét đổi thay quá nhanh, chớp mắt lại chẳng biết ai là người hot nhất.”

Lạc Tự mở lá sen ra, đeo găng tay vào, hào sảng xé đùi gà ra rồi đặt vào bát Tiểu Cầm:

“Thích ai kệ họ. Dù sao chúng ta đâu cần sự tung hô.”

Tiểu Cầm nhìn đùi gà trong bát, rồi nhìn hai người đàn anh của mình, nhỏ giọng nói: “Hai người đúng là tam quan trùng khớp, trời sinh một cặp.”

May mà lúc đó Lạc Tự chưa ăn gì, nếu không chắc bị sặc mất.

Những ngày quay phim sau đó đơn giản hơn nhiều. Nội dung đại khái là A Lam bị ném xuống sông nhưng không chết. Nhờ Nghiêm Dã thông báo trước, cảnh sát đã chuẩn bị từ sớm, nhân lúc Bạch Dĩnh rời đi thì lặn xuống cứu A Lam lên, từ đó moi được nhiều thông tin. Các đường dây giao dịch ngầm của nhà họ Bạch cũng bị cảnh sát triệt phá.

Sau đó, khi Nghiêm Dã dùng vỏ hộp thuốc lá để cung cấp manh mối cho cảnh sát thì bị chú Hà, đàn em thân cận của Bạch Trọng Hành phát hiện. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Bạch Dĩnh đã ra tay giải quyết chú Hà, đồng thời nói một câu ẩn ý rằng anh biết Nghiêm Dã chính là nội gián, nhưng lại không vạch trần.

Trước máy quay, Lạc Tự trong vai Bạch Dĩnh, má còn vương một vệt máu của chú Hà, như bông tuyết trắng tinh nứt vỡ trong băng giá.

Bạch Dĩnh thản nhiên liếc nhìn chú Hà, nhưng khi ngẩng đầu đối diện với Nghiêm Dã, trong mắt lại có ý cười, như một người lớn đang dọn đống hỗn độn cho đứa trẻ: “Lần sau làm chuyện xấu thì dứt khoát một chút.”

Nói xong anh quay người rời đi, như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.

Còn Nghiêm Dã thì đứng yên phía sau, bàn tay khẽ nhấc lên như muốn lau vết máu trên mặt Bạch Dĩnh, nhưng cuối cùng lại không thể chạm vào.

Cảnh này không chỉ khiến Lâm Việt gật đầu hài lòng, mà cả Tạ Thường cũng ghé sát màn hình tấm tắc khen: “Bạch Dĩnh đúng là người đàn ông tốt mà, dùng cả giang sơn và tương lai của mình để cưng chiều Nghiêm Dã luôn.”

Lâm Việt suýt chút nữa bị trà hoa cúc kỷ tử làm sặc.

“Tiểu Tạ à, không phải cô đang quay phim ở tổ B sao? Sao lại chạy qua tổ A thế?” Lâm Việt cười hỏi.

“Bên đó đang đổi cảnh, nên em tranh thủ qua đây xem hai người diễn giỏi nhất tổ A so tài ấy mà.” Tạ Thường cười đáp.

“Thế cô đã học được gì chưa?”

“Chắc là em còn thiếu một chút về lực làm căng cảm xúc, nên anh Cố này… cảnh tình cảm phải cố lên nhé! Khi nhìn em phải thâm tình hơn lúc nhìn Bạch Dĩnh đó nha!” Tạ Thường vẫy tay với hai người đang nghỉ ngơi.

Lạc Tự nhìn Tạ Thường, cô gái nhỏ này chẳng có tí kiêu kỳ nào của một nữ diễn viên đang nổi tiếng, ngược lại, cứ như cô em gái nhà bên vậy. Anh không nhịn được mà bật cười.

“Người ta bảo lúc diễn với em ấy thì phải tình cảm hơn đấy.” Lạc Tự huých khuỷu tay vào Cố Tiêu Duy.

“Em tình cảm thế nào, chẳng lẽ đàn anh không biết à?” Cố Tiêu Duy hỏi ngược lại.

Rõ ràng chỉ là một câu nói rất nhẹ nhàng, vậy mà trong khoảnh khắc lại khiến Lạc Tự nhớ tới so tài ai diễn thâm tình hơn hôm đó, như thể đang nói rằng trận đấu vẫn chưa phân thắng bại, hẹn ngày tái chiến.

Trái tim Lạc Tự như bị thứ gì đó va đập mạnh, cứ có cảm giác rằng khi mình mất cảnh giác nhất, Cố Tiêu Duy sẽ tung ra một đòn chí mạng.
Dù sao thì, tên nhóc này có lòng hiếu thắng về diễn xuất rất mãnh liệt.

Không ngờ đã hơn hai tuần trôi qua, chỉ còn vài ngày nữa là Bạch Dĩnh sẽ đóng máy, mà Lạc Tự cũng sắp phải tạm biệt đoàn phim có bầu không khí hòa hợp nhất này.

“Vậy tối nay em đến tìm anh nhé.” Cố Tiêu Duy nói.

“Tìm tôi? Chỉ còn mấy cảnh nữa thôi mà? Chúng ta chẳng phải đã diễn tập rồi sao?”

“Theo như đàn anh nói, cảnh tình cảm thì ánh mắt phải có sự dây dưa, nhìn chó còn phải thâm tình. Bộ phim này phần khó còn lại chính là những cảnh với nữ chính. Mà cảnh tình cảm… em vẫn không bằng anh, nên nhân lúc anh còn ở đây, em muốn tranh thủ học hỏi thêm.”

Lạc Tự hơi nghẹn lời, không biết Cố Tiêu Duy đang đùa hay thật. Rõ ràng cảnh tình cảm cậu diễn cũng rất ổn mà.

Với lại: “học hỏi” chẳng phải là… thách đấu à?

Kiếp trước, Lạc Tự còn từng vào rạp xem phim do Cố Tiêu Duy đóng vai một họa sĩ cung đình. Vị họa sĩ này bề ngoài có vẻ si mê nhan sắc, nhưng thực chất lại là đệ đệ cùng mẹ khác cha của một vị hoàng tử. Anh ta lẩn quẩn giữa hậu cung mỹ nhân, lấy tin tức để mưu đồ cho ca ca giành ngôi báu.

Có một cảnh, vị họa sĩ ấy cùng một thị nữ bên cạnh hoàng hậu ân ái giữa vô số tấm tranh treo rủ xuống, chỉ trong hai giây ngắn ngủi, Cố Tiêu Duy đã diễn tả cực kỳ xuất sắc sự kìm nén vỡ vụn xen lẫn buông thả.

Đến giờ, mỗi lần nhớ lại khoảnh khắc đó, Lạc Tự đều vỗ tay tán thưởng.

“Cái này… cảnh tình cảm thì đừng tìm tôi luyện tập nữa… cái này tôi…”

Tôi từ nhỏ đến giờ chưa từng yêu đương, có kịch bản thì diễn thế nào cũng được, nhưng bảo ngẫu nhiên luyện tập nửa tiếng đồng hồ, lại còn bị Cố Tiêu Duy dùng ánh mắt ấy nhìn mình… không tan vỡ mới lạ!

Khoan đã… Cố Tiêu Duy, cảnh tình cảm thì phải tìm nữ chính chứ! Tìm đàn ông luyện tình cảm kiểu gì! Đâu phải tình huynh đệ vì nghĩa quên mình!

Lạc Tự còn chưa nói hết câu thì Cố Tiêu Duy đã bị nhân viên đoàn phim gọi đi rồi.

Đến lúc nghỉ trưa, Lạc Tự lại bị đạo diễn Lâm gọi đến.

Anh cứ tưởng Lâm Việt muốn bàn bạc kỹ về cảnh cuối cùng, vì đó là đoạn kết thúc nhân vật Bạch Dĩnh.

Không ngờ Lâm Việt lại mang vẻ áy náy nói: “Tiểu Lạc à, vai thái giám kia, e là em không kịp rồi. Thật xin lỗi cậu.”

“Hả? Ồ… phim bên này còn chưa quay xong, chắc chắn không thể bắt đoàn phim [Trường Hà Lạc Nhật] chờ em rồi. Cũng hợp lý thôi ạ.” Lạc Tự đáp.

Nhưng Lâm Việt lại nghiêm túc hơn anh tưởng.

“Ban đầu đã hứa để cậu đi thử vai thái giám cho đoàn [Trường Hà Lạc Nhật], nhưng… hôm nay đạo diễn Hùng Hách của bên đó vừa gọi điện cho tôi, nói rằng trường quay của bộ phim cổ trang đó hơi căng thẳng, nên toàn bộ lịch thử vai phải đẩy lên sớm hơn. Hôm nay anh ta cũng vừa mới nhớ ra nên báo tôi.”

Lạc Tự dĩ nhiên hiểu cho quyết định của đạo diễn Hùng: “Không sao ạ, thế giới rộng lớn mà, chắc chắn còn nhiều cơ hội khác.”

Nhưng Lâm Việt lại nói: “Cậu cứ yên tâm quay xong Bạch Dĩnh đi. Tuy vai thái giám thì chưa chắc tìm được tương tự, nhưng vai có tính cách gần giống thì tôi vẫn có thể giúp cậu tranh thủ.”

“Cảm ơn đạo diễn Lâm, anh yên tâm, em sẽ cố gắng kết thúc vai Bạch Dĩnh thật trọn vẹn. Với lại em thích là vì sự phức tạp trong nội tâm nhân vật thôi, chứ không phải cứ phải đóng vai thái giám.”

“Tôi biết, tôi biết. Bởi vì tôi cũng thấy đó là một vai diễn rất có chiều sâu để khai thác.”

Nhìn vẻ mặt chân thành của Lâm Việt, Lạc Tự thực sự xúc động. Vì Lâm Việt thật lòng suy nghĩ cho tiền đồ của anh.

Chiều hôm đó, cảnh quay của Lạc Tự diễn ra khá suôn sẻ, hơn sáu giờ tối đã được tan làm.

Lạc Tự mở hộp cơm, đặt điện thoại dựng lên chuẩn bị xem phim, thì tiếng gõ cửa vang lên.

“Ai vậy? Phương Tần à?”

Phương Tần có thẻ phòng mà, sao vào phòng còn phải gõ cửa? Hay làm rơi thẻ rồi?

Lạc Tự vừa mở cửa ra đã đối diện với Cố Tiêu Duy, cái đũa đang cắn trong miệng suýt nữa rơi xuống.

Cố Tiêu Duy nhanh tay chụp lấy, vững vàng giữ được chiếc đũa của anh.

“Đàn anh đang ăn tối à?”

“À… đúng vậy…” Lạc Tự nghiêng người, mời đối phương vào.

Trong tay Cố Tiêu Duy còn xách theo một túi giấy: “Tiểu Cầm gọi chè ngân nhĩ, nên em mang sang cho anh.”

“Hahaha, bổ dưỡng đẹp da mà. Cảm ơn Tiểu Cầm nhé.” Lạc Tự nhận lấy túi, đặt lên bàn, trong lòng thấy hơi ấm áp.

Có lẽ vì diễn chung nhiều lần, Cố Tiêu Duy đối xử với anh rất chu đáo, mà còn có thêm chút kính trọng đàn anh. Mỗi tiếng “đàn anh” của cậu không phải xã giao, mà là thực lòng công nhận Lạc Tự.

Lạc Tự thậm chí còn muốn hỏi tại sao. Vì trên đời này không nhiều người chịu hiểu một vai phụ địa vị thấp hơn mình, huống hồ Cố Tiêu Duy còn là người cực kỳ tham vọng, chỉ coi trọng diễn xuất và nhân phẩm.

Trước đây họ không tiếp xúc nhiều, theo lý thì Cố Tiêu Duy cũng chẳng có cơ hội để biết nhân phẩm của anh ra sao.

Nói về diễn xuất… chẳng lẽ vai “Bạch Dĩnh” của mình lại cuốn hút đến thế sao?

Cố Tiêu Duy ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, lật xem kịch bản của Lạc Tự, còn Lạc Tự vừa ăn vừa liếc nhìn cậu, Cố Tiêu Duy đưa chè ngân nhĩ xong rồi sao còn chưa đi? Chẳng lẽ định diễn tập chung với anh nữa?

Nghĩ đến việc Cố Tiêu Duy nói hôm nay sẽ diễn thử cảnh tình cảm với mình, Lạc Tự lập tức bị sặc, vội vàng bưng bát chè ngân nhĩ lên húp một ngụm lớn.

“Làm sao vậy?” Cố Tiêu Duy nghiêng mặt sang hỏi.

“Không… không có gì, chắc bị cay quá thôi.”

Lạc Tự bịa đại một lý do.

“Ồ, vậy à?” Cố Tiêu Duy chống cằm, ánh mắt chầm chậm dừng lại trên hộp cơm của Lạc Tự.

Lúc này Lạc Tự mới nhận ra, bữa tối hôm nay có thịt xào kiểu Tứ Xuyên, sườn phi tỏi, mướp đắng xào, chẳng có lấy một chút ớt nào cả.

Chỉ là, trong một khoảnh khắc, Lạc Tự lập tức nhập vai, mặt không chút biểu cảm tiếp tục ăn cơm như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Dần dần, Lạc Tự thấy cái bóng của Cố Tiêu Duy trên bàn đang từ từ tiến lại gần mình, anh nghiêng đầu nhìn sang, thì phát hiện gương mặt hoàn hảo đến không tì vết của Cố Tiêu Duy đã ngay trước mặt mình.

“Cần tây trong món thịt xào hơi già rồi.” Cố Tiêu Duy khẽ nói.

“Hả? Vậy à? Cũng… được mà…”

Đúng lúc đó, Lạc Tự phát hiện trong mắt đối phương lấp lánh nụ cười rõ ràng. Tuy tay cậu chống cằm che miệng, nhưng không giấu nổi khóe môi cong lên.

Lạc Tự chợt nhận ra, trong món thịt xào chỉ có thịt, cà rốt, mộc nhĩ, hoàn toàn không có cần tây.

Giống như lần trước khi nói anh cầm kịch bản ngược, tên này lại đang trêu anh nữa à? Nhưng… Cố Tiêu Duy cũng hay trêu chọc người khác như thế sao?

“Em không ngờ em có ảnh hưởng đến mức khiến anh ăn tối cũng không cảm nhận được mùi vị.”

Cố Tiêu Duy vừa định đứng dậy, Lạc Tự lập tức ấn cậu trở lại ghế: “Tôi không phải vì cậu mà ăn không thấy ngon, chỉ là… anh tồn tại hơi nổi bật thôi. Chứ xét về sắc – hương – vị thì cũng đâu hơn được hộp cơm này.”

Cố Tiêu Duy ngồi lại, bình tĩnh nói: “Đàn anh biết dỗ người thật đấy. Nhưng đàn anh là thích sắc của em, ngửi được hương của em, hay là đã nếm qua vị của em rồi?”

Nếu là người khác nghe thấy câu này, chắc tim đã đập thình thịch rồi.

Đấy đấy, lại tới nữa rồi, cái tính hiếu thắng của Cố Tiêu Duy mỗi lần diễn cảnh sâu sắc lại phát tác.

Nhưng Lạc Tự là cáo già lâu năm, trong lòng cười khẽ, thanh niên à, cậu không biết điều rồi, để tôi cho cậu biết gừng già cay đến mức nào.

Lạc Tự đặt đũa xuống, bắt chước tư thế chống cằm của Cố Tiêu Duy khi nãy, nhưng tay lại vươn ra phía trước.

Anh tưởng Cố Tiêu Duy sẽ lùi lại hoặc nghiêng mặt né tránh, ai ngờ người kia lại không nhúc nhích.

Người trẻ tuổi, định lực tốt thật.

Lạc Tự vẫn giữ nụ cười, đầu ngón tay chỉ khẽ lướt cách không trên xương lông mày của đối phương, giọng nói vừa nhẹ vừa kéo dài:

“Vị của cậu là rượu hoa quế ủ từ gió Nam, là rượu mận ngấm nước mưa, tôi nào dám nếm thử, vì sợ chỉ cần khẽ nhấp một ngụm… cậu sẽ tan biến.”

Ngón tay Lạc Tự cuối cùng dừng lại ở chóp mũi Cố Tiêu Duy, mà Cố Tiêu Duy vẫn không nhúc nhích, như thể thế gian này có bao nhiêu men say, dù là lửa nồng nấu rượu hay hoa quế rượu mận, cũng chẳng thể khiến cậu choáng váng.

Lạc Tự bị tát “bốp bốp” vào mặt, còn nói mình là gừng già, thế mà chẳng làm Cố Tiêu Duy đỏ mặt chút nào.

“Đó là lời thoại trong Mai Tử Vũ.” Cố Tiêu Duy nói: “Anh đã từng ngồi bên cửa sổ thư viện, đọc đoạn thơ ấy cho nữ chính nghe.”

Lạc Tự khựng lại: “Cậu… xem rồi à?”

Dù có xem đi nữa, thì đó cũng là phim truyền hình cách đây năm năm rồi, sao Cố Tiêu Duy còn nhớ cả lời thoại?

“Tiểu Cầm thích, cô ấy từng nói thích nhất dáng vẻ anh đọc đoạn đó, vừa thâm tình vừa quyến luyến, lời thoại sến đến thế mà anh nói ra vẫn khiến người ta không thoát vai nổi. Sau này chẳng ai làm được như vậy nữa.”

“Vậy thì thay tôi cảm ơn Tiểu Cầm, lần sau tôi sẽ xé đùi gà cho cô ấy.”

Vừa dứt lời, Lạc Tự lỡ tay làm rơi đũa xuống đất.

“Chậc!” Lạc Tự nghĩ bụng, chọc ghẹo Cố Tiêu Duy không thành, lại làm rơi đũa.

Anh đẩy ghế, nửa ngồi xuống đất nhặt đũa.

Ở nơi anh không nhìn thấy, Cố Tiêu Duy nhắm mắt, ngẩng đầu khẽ thở ra một hơi, hàng mi khẽ rung, rồi giơ tay chạm nhẹ vào xương mày và chóp mũi mình.

Như thể tiếc nuối vô cùng, giá mà vừa rồi, Lạc Tự thật sự chạm vào mình thì hay biết mấy.

Lạc Tự vừa đứng dậy, Cố Tiêu Duy đã đưa qua một đôi đũa khác.

“Cậu lấy đâu ra vậy?” Lạc Tự nhận lấy.

“Trong túi giấy đựng chè ngân nhĩ có đấy.”
“Vậy thì tôi đúng là may mắn thật.”

Lạc Tự mở đũa ra, định ăn nhanh chóng không để Cố Tiêu Duy đợi lâu nữa. Nhưng không ngờ, ngón tay của Cố Tiêu Duy lại chạm vào đũa của Lạc Tự.

“Đàn anh, bữa tối nên nhai chậm nuốt kỹ thì tốt hơn.”

“Cậu chắc là có chuyện muốn nói với tôi đúng không?”

“Nhưng em đợi được mà.” Cố Tiêu Duy đáp: “Em ngủ một chút, anh ăn xong rồi gọi em nha.”

“Ừ, được thôi.” Lạc Tự vội gật đầu, vốn định bảo Cố Tiêu Duy nằm lên giường mình nghỉ, ai ngờ người kia lại trực tiếp nằm gục bên cạnh bàn của anh.

Cậu gối đầu lên cánh tay trái, quay lưng về phía Lạc Tự, khiến Lạc Tự cũng thấy ngại. Cứ cảm thấy Cố Tiêu Duy như thể đang cố tình vào chế độ tiết kiệm năng lượng để không làm phiền anh ăn cơm. Hoặc cũng có thể, cậu thật sự quá mệt rồi.

Lúc diễn, cậu luôn giữ cho mình trong trạng thái căng thẳng.

Lạc Tự đưa tay lên, định xoa đầu cậu một cái. Nhưng khi tay vừa chạm gần, lại cảm thấy hành động này của mình hơi kỳ quặc.

Đối phương chỉ nhỏ hơn mình một chút thôi, không biết cảm giác mềm lòng này từ đâu mà đến.

Chẳng bao lâu sau, Phương Tần trở về, vừa đóng cửa vừa nói: “Anh Lạc, hôm nay em lại bị đạo diễn tổ em mắng nữa rồi… nói em mỗi lần di chuyển đều chắn đúng camera…”

Lạc Tự quay đầu lại ra hiệu “suỵt” với cậu ấy.

Phương Tần dừng bước, nhẹ nhàng bước tới bàn, làm khẩu hình hỏi: “Người này là ai vậy?”

Lạc Tự cũng dùng khẩu hình đáp lại: “Cố—Tiêu—Duy.”

Dù nhìn dáng người là biết chắc là Cố Tiêu Duy, nhưng Phương Tần vẫn tò mò lắm. Mọi người đã bao giờ nghe nói Cố Tiêu Duy thân thiết với ai đâu?

Có thể nằm ngủ bên cạnh người ta lúc đối phương đang ăn cơm, chứng tỏ hai người này thân nhau lắm rồi ấy chứ!

Phương Tần trong lòng lại thêm một tầng hào quang cho Lạc Tự, người khiến Cố Tiêu Duy hạ xuống bức tường phòng bị!

Cố Tiêu Duy khi ngủ trông sẽ thế nào nhỉ? Phương Tần không kiềm chế được sự tò mò, nghiêng người qua định nhìn một chút.

Ai ngờ lại chạm phải ánh mắt của Cố Tiêu Duy.

Phương Tần rùng mình, lùi lại nửa bước: “Cố… thầy Cố… đến tìm anh Lạc diễn tập ạ?”

“Ừ.” Cố Tiêu Duy từ từ ngồi dậy, tay trái dụi mắt, vẫn còn chút ngái ngủ, trông như vừa mới tỉnh giấc.

Phương Tần còn nghi ngờ vừa rồi người nhìn mình không phải Cố Tiêu Duy, vì ánh mắt đó chẳng giống người đang ngủ chút nào.

“Vậy em ra ngoài đứng, không làm phiền hai người.” Dạo này Phương Tần đã quen rồi, Cố Tiêu Duy cứ hai ba ngày là lại tới tìm Lạc Tự diễn tập một lần.

Trong mắt cậu ấy, nam chính như Cố Tiêu Duy mà lại nghiêm túc diễn cùng một vai phụ như Lạc Tự, hơn nữa mỗi lần diễn là mấy tiếng đồng hồ, điều đó không chỉ cho thấy sự khiêm tốn, mà còn là hình mẫu kính nghiệp nữa. Điều này khiến Phương Tần vô cùng khâm phục và quyết định sẽ ủng hộ tuyệt đối việc họ cùng nhau diễn tập!

Ngay khi Phương Tần vừa xoay người định ra ngoài, thì Cố Tiêu Duy gọi cậu ấy lại.

“Đợi đã.”

“Thầy Cố còn có việc gì sao?”

“Thẻ phòng.” Cố Tiêu Duy lấy thẻ phòng của mình từ trong túi ra, đưa cho Phương Tần.

Mỗi lần nhận lấy thẻ phòng của Cố Tiêu Duy, vẻ mặt Phương Tần cứ như đang nhận thẻ tín dụng hạn mức cả chục triệu vậy: “Cảm ơn thầy Cố! Ngoài việc ngủ ra em sẽ không đụng đến đồ gì của anh đâu ạ!”

“Tôi biết mà.” Cố Tiêu Duy khẽ gật đầu, thể hiện sự tin tưởng Phương Tần.

Lạc Tự thì trợn to mắt nhìn theo hướng Phương Tần rời đi: “Tôi nhớ lần trước đã bàn rồi mà… Nếu cậu còn muốn tìm tôi diễn tập thì đến sớm một chút, như vậy cũng có thể về sớm. Còn Phương Tần thì, tôi có thể cho cậu ấy đi massage chân…”

“Massage chân hai tiếng giá 168 tệ, anh nỡ sao?” Cố Tiêu Duy hỏi.

Lạc Tự há miệng, với tình hình tài chính hiện tại thì đúng là đau như cắt thịt, nhưng đợi nhận cát-xê thì cũng đỡ rồi, thế là anh mạnh mẽ nói: “Có gì mà không nỡ!”

Cố Tiêu Duy khẽ cười: “Cho cậu ấy thẻ phòng em thế là tiết kiệm được 168 tệ, chi bằng mời em ăn một bữa.”

“Vậy… nếu cậu không ngại, ngày quay xong tôi mời cậu ăn một bữa. Nhưng chắc phải gọi đồ mang về.”

Dù sao thì đây cũng là phim trường, nếu dẫn Cố Tiêu Duy đi ăn ngoài, còn chưa ăn xong ảnh của cậu đã bay đầy trời rồi.

Lạc Tự nghĩ Cố Tiêu Duy sẽ nói “được” hay “ừ” gì đó, nhưng không ngờ cậu lại im lặng, cụp mắt xuống, không biết đang nghĩ gì.

Lạc Tự vội vàng dọn dẹp hộp cơm, mở cửa sổ cho thông gió, còn vào nhà vệ sinh đánh răng nữa, sợ lúc đọc thoại lại toàn mùi tỏi. Khi quay lại thì thấy Cố Tiêu Duy vẫn giữ nguyên tư thế như cũ.

Lạc Tự định hỏi cậu đang nghĩ gì, không ngờ Cố Tiêu Duy đột nhiên mở lời: “Đàn anh, sau khi đóng máy anh có kế hoạch gì không?”

“Để xem quản lý của tôi thế nào đã. Còn tôi… những vai diễn có thể chọn không nhiều.” Lạc Tự trả lời: “Nhưng thật sự rất may mắn khi được đóng bộ phim này, nhờ có đạo diễn Lâm và cả cậu mà tôi lên bảng tìm kiếm mấy lần liền. Cậu biết đấy… có một khoảng thời gian rất dài tôi rất sợ nhìn thấy mình trên top trend tìm kiếm. Tôi… thường là bị mắng mới lên trên đó ngồi thôi.”

“Sau này sẽ không như vậy nữa.” Cố Tiêu Duy nói.

Lạc Tự nhìn vào mắt đối phương, không nhịn được bật cười khẽ: “Cậu còn nói là không biết thế nào là ánh mắt ‘nhìn chó cũng thâm tình’? Vừa rồi cậu nói chuyện, trông cứ như đang muốn thề non hẹn biển với tôi vậy.”

“Đàn anh đâu phải chó… Nếu em thực sự thề non hẹn biển, đàn anh sẽ đợi em chứ?”

Lạc Tự ngẩn người một chút, theo bản năng hỏi: “Đợi… đợi cậu cái gì?”

“Cùng nhau quay bộ phim tiếp theo.” Cố Tiêu Duy nói.

“Cậu… thích đóng phim với tôi đến vậy à?” Lạc Tự ngồi xuống đối diện với Cố Tiêu Duy.

“Rất thích.” Cố Tiêu Duy không chút do dự mà trả lời.

“Vậy… đóng phim với tôi có cảm giác gì?”

Cố Tiêu Duy nhìn vào mắt Lạc Tự, mở lời: “Cuối cùng cũng không còn cô đơn nữa, có người ở cùng một thế giới với em.”

Không cần quá nhiều lời giải thích, Lạc Tự cũng hiểu cảm giác của Cố Tiêu Duy.

Nếu như mỗi nhân vật, mỗi bộ phim là một thế giới riêng biệt, mà bạn diễn, đặc biệt là những diễn viên diễn đối diện lại không thật sự bước vào thế giới đó, chỉ đọc lời thoại hay diễn một cách hời hợt, trong khi Cố Tiêu Duy lại đã hoàn toàn nhập vai, thì trong thế giới đó, Cố Tiêu Duy chỉ có một mình độc thoại.

Không có sự bùng nổ, không có va chạm, không ai hiểu cậu, cũng không ai đón nhận diễn xuất của cậu.

— Thật cô đơn biết bao.

Cảm giác đó giống như khi Cố Tiêu Duy đã rời trường khá lâu, rồi quay lại sân khấu kịch, thì tất cả đồng nghiệp đều đã rời đi, còn cậu đứng một mình trên sân khấu trống trơn luyện lời thoại và biểu cảm. Tất cả đều phải dựa vào trí tưởng tượng, trong đầu là một thế giới hư cấu mà trong đó chỉ có mình cậu.

Tối hôm đó, Lạc Tự nghe thấy có tiếng động từ sân khấu kịch gần nửa đêm, nên đi qua xem.

Dù không có khán giả, Cố Tiêu Duy vẫn đọc thoại một cách đầy cảm xúc, không có ánh đèn nhưng vẫn cuốn hút như thường.

Ngay khoảnh khắc ấy, Lạc Tự bị cảm xúc đó lây lan, theo bản năng liền đối thoại tiếp.

Mọi thứ xảy ra rất tự nhiên, Lạc Tự đã diễn hết vở kịch ấy cùng cậu.

Dù không có khán giả, không có tràng pháo tay, nhưng khi ánh mắt Cố Tiêu Duy nhìn sang, Lạc Tự bỗng cảm thấy trong mình tràn đầy h*m m**n được diễn xuất.

Đó không phải là “gặp nhau đã quen từ kiếp trước”, mà là một sự ăn ý bẩm sinh.

Vở kịch mà hai người hợp tác, bán sạch vé, còn diễn thêm nhiều suất nữa.

Đến khi suất diễn cuối cùng kết thúc, bọn họ ngồi ở hậu trường uống bia lon rẻ tiền, vậy mà Cố Tiêu Duy vốn luôn rất tự chủ lại uống say, tựa vào vai Lạc Tự rồi nói: “Lẽ ra em nên đến gần anh sớm hơn.”

“Tôi cũng vậy.” Lạc Tự thẳng thắn trả lời.

Bỗng nhiên, khi nhìn vào gương mặt trẻ hơn mười tuổi trước mắt, Lạc Tự như cảm thấy thời gian chồng lên nhau, sương sớm quay về đậu trên bụi trần.

“Cuối cùng cũng không còn cô đơn nữa, có người ở cùng một thế giới với em.”

“Tôi cũng vậy.”

Căn phòng lặng yên, nhưng giữa họ lại không hề có chút ngượng ngùng nào.

“Nhưng mà, có lẽ tôi không thể đợi cậu được. Cậu đóng máy bộ phim muộn hơn tôi ít nhất một tháng rưỡi, thậm chí là hai tháng nhỉ? Khoảng thời gian này tôi phải nghiêm túc đóng phim, dù là vai nhỏ cũng phải nỗ lực hết mình. Như vậy lần sau gặp lại cậu, tôi mới có thể giữ được trạng thái. Với lại căn nhà của tôi vẫn đang trả góp, tôi đâu thể ôm chăn ngủ ở phim trường chờ việc được?”

“Ừm.” Cố Tiêu Duy gật đầu: “Vậy bây giờ, đàn anh, anh nên diễn tập cùng em rồi.”

“Diễn tập? Đừng nói với tôi là cậu thật sự muốn diễn cảnh tình cảm đấy nhé. Cả đời tôi chỉ từng đóng một bộ phim tình yêu là Mai Tử Vũ thôi đấy.”

“Không phải anh đã hôn nữ chính sao?” Cố Tiêu Duy nói nhẹ nhàng.

Chỉ là giọng điệu nhẹ nhàng đó, nghe lại thấy có chút lạnh lùng.

“Này, tôi chỉ là nam phụ, làm gì có cơ hội hôn nữ chính chứ! Chắc chắn là Tiểu Cầm nói với cậu đúng không? Cô ấy nhớ nhầm rồi.”

“Ở má.” Cố Tiêu Duy nói hai chữ.

“Má à?” Lạc Tự nhíu mày, hơi ngẩng mặt nhớ lại rồi chợt nhớ ra: “Tôi đâu có hôn má nữ chính thật, đó là cảnh dùng góc máy đánh lừa, tôi hôn vào tay mình mà!”

“Hửm?” Cố Tiêu Duy làm vẻ nghi ngờ.

“Cậu chưa từng đóng cảnh giống vậy à? Kiểu hôn mượn góc quay ấy?”

“Chưa. Những cảnh tình cảm trước giờ đều là ánh mắt, ôm nhau hoặc nói nhỏ bên tai thôi, đạo diễn chưa từng yêu cầu phải hôn.”

Lạc Tự gõ nhẹ vào sau gáy, đây là Cố Tiêu Duy mười năm trước đấy, vẫn còn trong sáng lắm.

“Không lẽ nụ hôn đầu trên màn ảnh của cậu vẫn còn hả?”

“Nụ hôn đầu trên màn ảnh của đàn anh là trong phim Mai Tử Vũ hả?”

“Không phải… tôi vừa nói rồi mà? Tôi hôn lên tay mình đó.” Lạc Tự nhấn mạnh lại lần nữa.

“Làm góc quay giả thế nào vậy?” Cố Tiêu Duy hỏi.

“Chưa ăn thịt heo, chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy sao?” Lạc Tự hỏi ngược lại.

“Em thật sự chưa từng thấy heo chạy.” Cố Tiêu Duy nói với vẻ mặt nghiêm túc.

Lạc Tự có chút không chắc là Cố Tiêu Duy nói theo nghĩa đen chưa từng thấy heo chạy, hay là chưa từng thấy cảnh hôn mượn góc quay được quay như thế nào.

Nhưng rõ ràng đối phương là muốn anh diễn mẫu cho xem! Vậy thì diễn chứ sao!

“Chính là như vậy nè! Tôi diễn cho cậu xem!”

Lạc Tự ngoắc tay gọi Cố Tiêu Duy, cậu nghiêng người tới gần, một tay chống bên người Lạc Tự.

Chỉ cần người này đến gần, một loại khí chất khác lạ liền bao phủ lấy Lạc Tự.

Anh khẽ mỉm cười, đưa tay nâng cằm Cố Tiêu Duy, ngón cái vừa khéo chạm vào khóe môi cậu, dùng giọng điệu chậm rãi mang theo chút trêu chọc nói: “Thầy Cố, tư thế này của cậu cũng khá lắm đó. Tôi thật sự không nhìn ra là cậu không biết hôn đấy.”
“Em…”

Cố Tiêu Duy vừa định mở miệng, Lạc Tự đã nhắm mắt lại, nghiêng đầu, hôn lên ngón tay mình.

Khoảng cách giữa họ rất gần, hơi thở quyện vào nhau. Cố Tiêu Duy chỉ cần hơi nghiêng người là có thể chạm vào chóp mũi của Lạc Tự.

Cả không gian bỗng trở nên căng thẳng, như thể trong cơ thể ai đó có những chiếc gai hoa hồng đang kìm nén không dám để lộ ra, nhưng chỉ vì nụ hôn cách ngàn núi vạn sông này mà bỗng khát khao muốn xé toạc chính mình, tim đập điên cuồng.

Lạc Tự mở mắt ra, lùi lại, kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Thật đáng tiếc, biểu cảm của Cố Tiêu Duy vẫn nhàn nhạt, hoàn toàn không có chút thẹn thùng.

“Nụ hôn mượn góc quay lúc đó của tôi đại khái là như vậy.” Lạc Tự đáp.

Cố Tiêu Duy cụp mắt, suy nghĩ một lúc lâu: “Đạo diễn Lâm… chắc sẽ không cho phép hôn mượn góc quay đâu.”

“Cũng đúng, không thật, không chuyên nghiệp, là lừa khán giả.” Lạc Tự thở dài: “Kịch bản đâu? Xem cảnh hôn này có thể thiết kế sao để dễ tiếp nhận hơn.”

“Ở đây.” Cố Tiêu Duy lấy kịch bản từ túi áo khoác ra.

Lạc Tự nhận lấy, vừa lật vừa nhớ lại: kiếp trước khi xem phim này, Nghiêm Dã có hôn nữ chính không nhỉ?

Sao lại không nhớ ra ta?

“Ồ, cảnh hôn đây rồi. Thật ra là Nghiêm Dã để truyền tin cho đồng đội nên mới hôn nữ chính, thực chất là nhét viên con nhộng vào miệng cô ấy.”

“Ừ.”

“Lúc đó Nghiêm Dã còn chưa yêu nữ chính đâu.”

Tình tiết này khá cũ kỹ và kịch tính, không ngờ lại do biên kịch Hoa viết ra?

“Vậy thì, em nên có biểu cảm thế nào?”

Lạc Tự hiểu được sự lo lắng của Cố Tiêu Duy. Nếu là phim khác, thì chỉ cần môi chạm môi là xong. Nhưng với Cố Tiêu Duy, cậu không thể diễn một cách hời hợt được.

Nữ chính đối với Nghiêm Dã là chiến hữu, vì nhiệm vụ mà phải mạo phạm chiến hữu, lại có bao nhiêu người xung quanh vừa xem vừa cười cợt. Nếu hôn không đủ nhẹ nhàng, sẽ mất chất, nhưng làm sao thể hiện được sự tôn trọng trong lòng Nghiêm Dã đối với đối phương đây?

Dùng góc quay giả mà không đào sâu tâm lý nhân vật thì khán giả có thể không để ý, nhưng sự căng thẳng khi truyền tin dưới mí mắt của kẻ địch sẽ bị giảm đi.
Lạc Tự hít sâu một hơi, nắm tay chạm môi dưới, tưởng tượng trong đầu khung cảnh đó.

Lâu sau, anh mở miệng: “Hay là thử diễn một lần xem sao.”

“Thử thế nào?”

“Còn thử thế nào nữa? Cậu hôn tôi đi, tôi quan sát biểu cảm của cậu. Cảnh hôn giả lúc nãy cậu học được rồi chứ? Học được rồi thì khỏi lo phải diễn nhiều lần, sưng hết môi.” Lạc Tự đưa hai tay ngoắc đối phương: “Nào, tới đi.”

Lạc Tự dựa vào kịch bản, để lộ vẻ cảnh giác và lạnh lùng trên mặt. Lúc này, nữ chính vẫn chưa biết Nghiêm Dã là đồng đội mình.

Anh nhanh chóng nhập vai, xung quanh là tiếng trêu chọc và người đứng xem, trong đó có cả tay chân của Bạch Trọng Hành đang âm thầm quan sát. Mà Nghiêm Dã, người được gọi là tâm phúc của Bạch Dĩnh, cũng là con chó điên nhà họ Bạch, đang đứng trước mặt mình.

Lạc Tự vừa mở mắt, đã thấy ánh mắt mỉm cười của Cố Tiêu Duy, mang ba phần trêu chọc và bảy phần cảnh cáo. Nụ cười của cậu càng tùy ý, dây thần kinh của Lạc Tự lại càng căng.

Khoảnh khắc tiếp theo, Cố Tiêu Duy đột nhiên bóp cằm Lạc Tự, dùng lực khiến anh không thể không ngẩng đầu há miệng ra. Lạc Tự ngã ngửa ra sau, chống tay xuống đất.

Nụ hôn của Cố Tiêu Duy ập tới, mang theo khí thế không cho phép từ chối. Tim Lạc Tự như muốn bật ra khỏi cổ họng, cho đến khi Cố Tiêu Duy hôn mạnh vào ngón tay đang giữ lấy cằm anh.

Gương mặt cậu nghiêng sang một bên, chậm rãi và đầy áp lực, làn sóng vô thanh vô sắc ào ào ập tới. Lạc Tự nắm chặt tay, khuôn mặt bị Cố Tiêu Duy xoay sang các góc độ khác nhau, lần này chóp mũi Cố Tiêu Duy dán sát vào anh, khiến Lạc Tự có cảm giác thật sự đang bị cưỡng hôn.

Rất nhanh, Cố Tiêu Duy buông tay ra, hỏi: “Thế nào?”

Giọng cậu trầm thấp mang theo chút khàn khàn, như vừa trải qua một trận cuồng phong mưa gió.

“Cậu… không phải rất lợi hại rồi sao…” Lạc Tự há miệng, mãi mới nói ra được.

“Thật sao…” Cố Tiêu Duy cúi đầu, như đang hồi tưởng lại cảnh diễn ban nãy, rồi nói ra một câu khiến Lạc Tự tức muốn hộc máu: “Chứng tỏ cảnh hôn của đàn anh không được lắm.”

“Tôi không được lắm á?”

Sát thương không lớn, nhưng mang tính sỉ nhục cực cao.

Khoan đã, tên này là… đang muốn khích tướng sao?

Cố Tiêu Duy à Cố Tiêu Duy, một cảnh hôn mà cậu cũng muốn tranh cao thấp với tôi… đời này ngoài cậu ra thật sự không còn ai nữa.

May mà kiếp trước diễn kịch nói không có cảnh hôn, chứ không Lạc Tự thật sự không dám tưởng tượng cảnh hai người thức trắng nghiên cứu cảnh hôn diễn sao cho tốt.

“Tôi diễn cảnh hôn có được hay không để sau hẵng nói, nhưng nụ hôn này với Nghiêm Dã thì hơi lệch. Cậu không thấy nó hơi mạnh, thiếu đi sự đùa cợt, có phần… có phần…” Lạc Tự lục lọi trong đầu để tìm từ miêu tả.

“Có phần gì?” Cố Tiêu Duy hỏi.

“Có phần… cầu mà không được?” Lạc Tự trả lời.

Cố Tiêu Duy không phản bác, dường như cũng đồng tình với nhận định đó.

“Hay là để cậu làm nữ chính, tôi thử lại xem?” Lạc Tự thử hỏi.

Không ngờ Cố Tiêu Duy gật đầu đồng ý.

Lạc Tự lập tức giơ tay ra hiệu cậu ngồi nguyên chỗ cũ: “Cậu ngồi yên đấy đừng động.”

Chim sẻ già cũng cần phải chuẩn bị tâm lý trước đã.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...