Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 30: Không say không về



Bạch Dĩnh đến rồi, lần này là muốn đích thân giải quyết cậu.

Nghiêm Dã cảm thấy nếu chết trong tay Bạch Dĩnh cũng không thiệt, dù sao đối phương đã từng cứu cậu không chỉ một lần.

Ai ngờ Bạch Dĩnh cúi người xuống, một phát vác Nghiêm Dã lên vai.

“Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, làm việc phải dứt khoát.”

Cái động tác vác người này đầy khí thế, mang theo hào khí mạnh mẽ như có thể dời núi lấp biển.

“Ồ…”

Hiện trường đồng loạt vang lên tiếng hô kinh ngạc.

Ngay cả Cố Tiêu Duy cũng không ngờ Lạc Tự lại khỏe đến vậy.

Nhưng trên mặt Lạc Tự vẫn giữ nụ cười lạnh đặc trưng của Bạch Dĩnh, không thèm liếc nhìn đám người dưới trướng Bạch Trọng Hành lấy một cái, ngược lại còn giẫm lên tay một người trong số đó mà bước thẳng ra ngoài.

Khí tràng của Bạch Dĩnh nhờ cảnh quay này mà được đẩy lên đến đỉnh điểm.

Hiệu quả và độ hoàn thiện của cảnh hành động này vượt xa sự mong đợi của mọi người.

Chỉ đạo sản xuất Trần ở hiện trường lập tức khoe khoang với các đồng nghiệp, họ nói ông thật may mắn khi lại được chỉ đạo cảnh hành động của Cố Tiêu Duy.

Không ngờ chỉ đạo Trần lại quay sang nhắc đến Lạc Tự.

“Các cậu chờ xem! Đợi Phản Kích phát sóng, cảnh hành động của Lạc Tự sẽ làm mấy người lóa mắt!”

“Lạc Tự á? Là cái người được gọi là bản sao của Hà Mộ đó hả? Dáng người cậu ta mà đánh đấm được sao?”

“Bản sao Hà Mộ gì chứ? Dáng người cậu ta ấy hả, đừng nói là đánh đấm, ngay cả Cố Tiêu Duy còn bị cậu ta vác lên vai như bao gạo nữa kìa!”

Lúc này, vai chỉ đạo Trần bị ai đó vỗ nhẹ, ông ấy quay đầu lại thì thấy Lạc Tự đang cười hì hì nhìn mình.

“Ồ, Tiểu Lạc à, có chuyện gì sao?”

“À, chỉ đạo Trần, cái chuyện em vác Cố Tiêu Duy đi ấy, chúng ta đừng nói ra ngoài nha. Lỡ mà cái câu ‘Cố Tiêu Duy như bao gạo’ lên hot search thì ngại chết.”

Lạc Tự vừa dứt lời, bỗng có người đột nhiên đi đến sau lưng anh, vác bổng anh lên.

“WTF—— Ai vậy!”

Mặt Lạc Tự đập thẳng vào lưng đối phương, nhìn cái eo thon và đôi chân dài này, ngoài Cố Tiêu Duy thì còn ai vào đây nữa.

Lúc đó đoàn phim đang chuẩn bị bối cảnh, các diễn viên khác vẫn đang luyện thoại, Cố Tiêu Duy không nói lời nào, cứ vác Lạc Tự đứng ở bên cạnh.

“Cố Tiêu Duy, mau thả tôi xuống!”

Cố Tiêu Duy vẫn im lặng.

“Thầy Cố… mọi người đang nhìn đó, mau thả tôi xuống đi mà…” Lạc Tự khẩn cầu.

Cố Tiêu Duy chẳng có chút phản ứng nào, để mặc Lạc Tự vùng vẫy, cậu thì vẫn đứng vững như núi, sức tay và eo mạnh đến mức đáng kinh ngạc.

“Bạn học Cố à, chẳng phải chỉ là một cảnh quay sao? Tôi biết tôi ứng biến vác cậu lên khiến cậu hơi khó chịu! Nhưng đó là cảm xúc dâng trào, làm cho cảnh quay thêm sống động thôi mà?” Lạc Tự vừa nói vừa tìm người ủng hộ.

Anh kéo kéo một nhân viên đạo cụ đi ngang qua: “A Hồng, A Hồng, cậu nói đúng không?”

A Hồng liếc nhìn Lạc Tự, rồi lại nhìn gương mặt lạnh như băng của Cố Tiêu Duy, đáp lấy lệ: “Tôi nói không tính, thầy Cố nói mới tính.”

“Á… đừng đi mà…”

Lúc này chuyên viên trang điểm anh Nham của Cố Tiêu Duy đi đến dặm lại lớp trang điểm cho cậu.

“Anh Nham… anh Nham, anh mau bảo cậu ấy thả tôi xuống đi…”

Anh Nham hơi sững lại, làm chuyên viên trang điểm cho Cố Tiêu Duy bao nhiêu năm, đã bao giờ thấy cậu vác người khác lên vai, mà lại còn vác lâu như vậy chứ?

Đây là đang trừng phạt đối phương hay là khoe khoang sức mạnh vai lưng của mình vậy?

Huống chi Cố Tiêu Duy trong giới cũng có bạn bè, mà chưa từng thấy cậu thân thiết với ai như vậy.

“Tiểu Lạc đừng vội, để anh dặm lại trang điểm cho Cố Tiêu Duy xong rồi sẽ dặm lại cho cậu thật đẹp.”

Nói rồi, anh Nham bắt đầu làm việc rất nghiêm túc.

Cuối cùng, đạo diễn Lâm Việt cầm bình giữ nhiệt đi ngang, bị Lạc Tự túm chặt.

“Đạo diễn Lâm… Đạo diễn Lâm… anh nhìn em nè, em sắp xuất huyết não rồi… Bạch Dĩnh không phải chết vì trúng đạn, mà chết vì xuất huyết não đó…”

Nhìn ánh mắt đầy trông mong của Lạc Tự, Lâm Việt thản nhiên nói: “Không sao, như vậy lát nữa cậu sẽ trông yếu ớt, dễ nhập vai hơn, cảm xúc cũng chân thật hơn.”

“Cái đoàn phim này chẳng còn ai là con người nữa sao?”

Cứ như vậy gần mười phút, Lạc Tự buồn chán đến mức muốn lấy điện thoại ra chơi đấu địa chủ, cuối cùng mới được Cố Tiêu Duy thả xuống.

Hóa ra là anh Nham chuẩn bị dặm trang điểm cho Lạc Tự.

Ban đầu anh Nham là chuyên viên riêng của Cố Tiêu Duy, vốn không cần trang điểm cho diễn viên khác.

Nhưng dạo gần đây, chỉ cần Cố Tiêu Duy và Lạc Tự có cảnh chung, lần nào Cố Tiêu Duy cũng gọi anh Nham đến dặm lại cho Lạc Tự.

Anh Nham cũng không hề chê địa vị của Lạc Tự thấp, anh ấy tin vào mắt nhìn người của Cố Tiêu Duy, nên lần nào dặm cho Lạc Tự anh ấy cũng làm rất kỹ, bám sát hình tượng nhân vật, vài cảnh sau không cần Cố Tiêu Duy nhắc, anh ấy cũng tự động đến.

Cuối cùng cũng đến lượt dặm lại trang điểm cho Lạc Tự.

Anh Nham cười nói: “Đây là cảnh cuối rồi, tôi sẽ trang điểm cho cậu thật đẹp.”

Lạc Tự suýt chút nữa bị sặc nước bọt: “Không cần đâu… Anh Nham, Bạch Dĩnh lúc này bị trúng đạn rồi, đang gắng gượng duy trì hơi tàn thôi! Không cần đẹp đâu, thảm chút là được!”

Anh Nham mỉm cười nói: “Biết rồi, biết rồi. Nhưng dù có thảm thế nào cũng không thể trông thê thảm quá được. Anh Cố thường khen ánh mắt của cậu có thần thái. Nếu lúc này Bạch Dĩnh đã gần như dầu cạn đèn tắt, thì đôi mắt ấy lại càng phải có thần thái đặc biệt. Tôi muốn khán giả nhìn thấy được thần thái trong mắt cậu.”

Nghe đối phương nói vậy, Lạc Tự yên tâm, làm theo sự chỉ đạo của anh Nham, nhìn sang trái rồi sang phải.

“Được rồi, bây giờ cậu nhìn xem, Bạch Dĩnh này ổn không?”

Anh Nham cầm gương cho Lạc Tự soi.

Không hổ danh là chuyên viên trang điểm riêng của Cố Tiêu Duy, cọ trang điểm của anh Nham không nhằm mục đích khiến ai đó trông thật đẹp, mà là làm nổi bật những nét đặc trưng trên gương mặt người đó, đồng thời khiến lớp trang điểm hòa làm một với nhân vật.

“Đôi mắt cậu rất đẹp, nên tôi đã nhấn mạnh phần viền mắt một chút, đặc biệt là đường nét ở đuôi mắt, thật ra rất mềm mại. Trước khi chết, Bạch Dĩnh vẫn có thể sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa, giúp Nghiêm Dã thoát thân, nên tôi nghĩ cậu ấy cũng đã bình thản chấp nhận cái chết. Trong hoàn cảnh như vậy, đôi mắt sẽ không còn sắc bén, không cần khiến người khác khiếp sợ nữa, mà là…”

“Thản nhiên và bình tĩnh.” Lạc Tự tiếp lời.

“Đúng vậy. Hai ta hiểu nhau là tốt rồi.”

“Anh Nham, sao anh hiểu nhân vật sâu sắc vậy?” Lạc Tự tò mò hỏi.

“Vì mỗi lần tôi trang điểm cho anh Cố, cậu ấy sẽ phân tích trạng thái của nhân vật cho tôi nghe, như vậy lớp trang điểm mới có thể sát với vai diễn.”

“Vậy nhân vật của em thì sao? Thầy… thầy Cố cũng từng nói với anh à?”

“Đúng vậy. Mối quan hệ vừa là bạn vừa là kẻ thù giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã là một trong những trọng tâm của một phần ba đầu phim đó.”

Lạc Tự hít sâu một hơi. Chuyên viên trang điểm giỏi nhất, đạo diễn giỏi nhất, bạn diễn xuất sắc nhất, anh được trải nghiệm sự kết hợp đỉnh cao này trước cả mười năm, làm sao có thể không dốc hết sức được chứ?

Lạc Tự bước đến trước mặt Lâm Việt, cất tiếng: “Đạo diễn Lâm, em trang điểm xong rồi.”

Lâm Việt quay đầu nhìn anh một cái, ánh mắt dừng lại: “Ừ… rất tốt. Bạch Dĩnh, lên đi.”

Trời đã sẩm tối, ánh đèn phim trường bật sáng.

Xe đạo cụ đỗ dưới ánh đèn đường.

Lạc Tự và Cố Tiêu Duy mỗi người đứng một bên cửa xe. Lạc Tự mỉm cười nói: “Thầy Cố, đây là cảnh cuối cùng giữa Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã rồi.”

Ánh mắt Cố Tiêu Duy dừng lại trên khuôn mặt Lạc Tự rất lâu, một lúc sau mới gật đầu: “Ừ.”

“Nhưng những gì Bạch Dĩnh để lại cho Nghiêm Dã, dù là tinh thần hay con đường tiếp tục phía trước, đều sẽ đồng hành cùng Nghiêm Dã đến cuối cùng..”

“Vì vậy, Nghiêm Dã sẽ không bi thương, mà là hạ quyết tâm.”

Hai người lại ăn ý như cũ, mở cửa xe cùng lúc.

Lạc Tự ngồi vào ghế lái, còn Cố Tiêu Duy ngồi ghế phụ.

Cảnh quay này là lúc Bạch Trọng Hành phái sát thủ đến giết Nghiêm Dã. Nghiêm Dã gần như rơi vào đường cùng, còn Bạch Dĩnh lái xe đưa cậu chạy trốn, sát thủ lái mô tô truy đuổi sát nút.

Bạch Dĩnh dứt khoát đánh lái, Nghiêm Dã canh đúng thời cơ nổ súng, giải quyết sát thủ.

Nhưng Bạch Dĩnh bị trúng đạn. Anh biết với vị trí trúng đạn này mình khó có hy vọng sống sót, nên tấp xe vào lề đường, bảo Nghiêm Dã vào cửa hàng tiện lợi đối diện mua một loại kẹo mà chắc chắn sẽ không có.

Khi Nghiêm Dã đang tìm kẹo, điện thoại báo có email, là Bạch Dĩnh gửi tài liệu quan trọng cho cậu, giúp cậu chứng minh với Bạch Trọng Hành rằng A Lam là do Bạch Dĩnh cố tình giao cho cảnh sát, chứ Nghiêm Dã không phải nội gián.

Hơn nữa, tất cả những phi vụ bị cảnh sát phá do “rò rỉ thông tin” từ Nghiêm Dã, Bạch Dĩnh đều để lại chứng cứ, chứng minh đó là cái bẫy do chính anh dàn dựng để trả thù Bạch Trọng Hành.

Không chỉ vậy, trong email còn có những tài liệu làm ăn quan trọng. Nhờ chúng, Bạch Trọng Hành buộc phải tiếp tục trọng dụng Nghiêm Dã.

Khi thấy những sắp xếp và gửi gắm tựa như di chúc ấy, Nghiêm Dã bỗng nhận ra điều gì đó, liền lao ra xe, mở cửa thì thấy ghế lái đầy máu, Bạch Dĩnh tựa vào ghế, nghiêng đầu, vẫn dõi mắt nhìn theo cậu như đang tiễn cậu đến nơi sáng sủa hơn, còn mình thì đã ngừng thở.

Sau khi quay vài cảnh trong xe, những cảnh rượt đuổi mô tô và xe hơi trên đường phố sẽ do diễn viên chuyên nghiệp và kỹ xảo đảm nhiệm.

Tiếng ván gỗ vang lên, cảnh quay kết thúc của Bạch Dĩnh chính thức bắt đầu.

Chiếc xe dừng lại trước cửa hàng tiện lợi, trên môi Bạch Dĩnh nở nụ cười như vừa thoát khỏi cơn hoạn nạn. Anh đấm nhẹ vào Nghiêm Dã bên cạnh: “Dậy đi, vào cửa hàng tiện lợi mua cho tôi một cây kẹo m*t vị cà phê đậm đặc.”

Nghiêm Dã nghiêng mặt, nhìn nghiêng khuôn mặt của Bạch Dĩnh, phát hiện người này tuy đang cười nhẹ nhàng như không, nhưng lại giống như bất cứ lúc nào cũng có thể bị cơn gió cuốn tan, không thể nắm bắt cũng chẳng thể đoán mò.

“Tôi không đi, trẻ con mới ăn kẹo m*t.”

“Ai là sếp của cậu?” Bạch Dĩnh phản bác lại.

Câu hỏi ấy như đưa họ quay trở lại lần đầu tiên gặp nhau, khi còn đầy nghi ngờ, dò xét và thăm dò lẫn nhau, mà giờ đây, tất cả những điều đó đã không còn nữa.

Hai người họ giống như dã thú vừa thoát khỏi sự truy sát của thợ săn, kiệt sức và khát khao tìm kiếm chút ấm áp từ nhau.

Nghiêm Dã nở nụ cười bất đắc dĩ, trong nụ cười ấy có cả sự nuông chiều khiến người ta dễ dàng đắm chìm.

“Anh là sếp, anh nói sao thì là vậy.”

Nói xong, Nghiêm Dã với vẻ mệt mỏi đẩy cửa xe, đi về phía bên kia đường.

Bạch Dĩnh tựa người vào ghế trong xe khẽ thở ra một hơi, tựa như mùa hè rực rỡ bỗng chốc rơi vào sự tàn lụi của mùa đông lạnh giá.

Cằm anh run lên vì đau, tháo dây an toàn, như trút bỏ mọi gánh nặng, anh không đè lên vết thương đang không ngừng chảy máu, mà cầm điện thoại lên, gửi đi email đã chuẩn bị từ lâu.

Sau đó, anh khó nhọc quay mặt sang, kiên định nhìn về phía cửa hàng tiện lợi sáng đèn, lờ mờ có thể thấy bóng người đang tìm kiếm trước kệ kẹo.

Nghiêm Dã là vũ khí của Bạch Dĩnh, là dũng khí để anh xé toạc xiềng xích bóng tối, là đoạn kết cho cuộc đời vùng vẫy dữ dội của anh.

Ánh mắt Bạch Dĩnh sâu thẳm và kéo dài, đến cả tổ trưởng quay phim đang ngồi trước máy quay cũng không thể ngăn mình bị cuốn vào cảm xúc của anh.

Sự liều lĩnh phó thác tất cả để giành lấy tự do, đã hóa thành lần cuối cùng giúp Nghiêm Dã hoàn thành và cũng là lời chia tay cuối cùng.

Nghiêm Dã chạy ra khỏi cửa hàng tiện lợi, như thể có một sự linh cảm ăn ý. Cậu đứng bên này đường nhìn sang Bạch Dĩnh, như thể hai người ở hai bờ ngân hà, dù từng kề vai chiến đấu vượt qua sương giá, cuối cùng vẫn chỉ là khung cảnh nơi bờ bên kia.

Vì điểm khởi đầu của họ khác nhau, nên con đường quay về cũng khác nhau.

Nghiêm Dã lao qua đường, khi phát hiện Bạch Dĩnh đang nhìn mình, cậu nở nụ cười tràn đầy hy vọng, thậm chí có chút vui mừng.

“Sếp, xin lỗi nhé, em không tìm thấy kẹo vị cà phê cho anh…”

Nhưng rồi, Nghiêm Dã dần nhận ra đôi mắt ấy tuy đang nhìn mình, nhưng ánh sáng trong đó đang dần tắt đi.

Cậu đột ngột mở cửa xe, thấy vùng bụng của Bạch Dĩnh nhuộm đỏ một mảng lớn, máu nhỏ từng giọt từng giọt xuống từ trong xe.

Nghiêm Dã dùng sức ép lên vết thương đang chảy máu, hơi thở cậu ngày càng gấp gáp. Mắt không rơi lệ nhưng biểu cảm trên gương mặt lại như thể vừa trải qua cơn mưa lớn khiến mọi thứ phai màu.

Cậu không dám nhìn thẳng vào mắt Bạch Dĩnh, nhưng cũng không nỡ bỏ lỡ chút ánh sáng cuối cùng trong đôi mắt ấy.

Cậu ôm chặt Bạch Dĩnh vào lòng, suốt năm phút không nói lời nào.

Rõ ràng Nghiêm Dã và Bạch Dĩnh đứng ở hai chiến tuyến không thể hòa giải, nhưng vào giây phút này, cuối cùng cũng bao dung cho nhau.

“Được rồi, em đồng ý với anh.” Nghiêm Dã lên tiếng.

Trước đây, Bạch Dĩnh từng hỏi Nghiêm Dã có phải là cảnh sát chìm không, Nghiêm Dã không trả lời, Bạch Dĩnh cũng không bận tâm, chỉ nói với cậu: “Mặc kệ anh có phải là cảnh sát hay không, tôi muốn cậu phá tan bầu trời đen kịt kia, đập nát những quy tắc của Bạch Trọng Hành… để tôi được thấy bầu trời bên ngoài có màu gì.”

Khi đó Nghiêm Dã là cảnh sát nằm vùng, không thể mạo hiểm mà hứa hẹn hay đáp lại gì.

Còn bây giờ, cuối cùng cậu cũng có thể nói ra câu đó.

“Em nhất định sẽ đâm thủng bầu trời đen kịt đó, để anh thấy bầu trời bên ngoài có màu gì.”

Ống kính kéo dài, chỉ thấy Nghiêm Dã ngồi xổm bên cạnh xe, ôm chặt lấy Bạch Dĩnh thật lâu.

Đạo diễn không hô cắt, tư thế của hai người vẫn y nguyên như vậy.

Cho đến khi Lạc Tự bị Cố Tiêu Duy ôm chặt đến mức gần nghẹt thở, anh mới cử động một chút.

Cố Tiêu Duy chỉ hơi nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn không buông Lạc Tự ra.

Lạc Tự thậm chí có thể cảm nhận được sự kiềm chế trong cánh tay của Cố Tiêu Duy, vừa muốn ôm chặt, vừa giữ lại sự kiểm soát.

“Tốt! Rất tốt!” Giọng Lâm Việt từ xa truyền đến.

Lạc Tự cuối cùng cũng giãy ra khỏi vòng tay của Cố Tiêu Duy. Vừa ngẩng đầu nhìn thấy biểu cảm trên mặt cậu, Lạc Tự liền biết đối phương vẫn chưa thoát vai.

“Cố Tiêu Duy, Cố Tiêu Duy! Nhìn tôi này! Tôi vẫn còn sống đây này.” Lạc Tự do dự một chút, rồi nhẹ nhàng vỗ vào má đối phương.

Cố Tiêu Duy hít sâu một hơi, như thể linh hồn vừa trở về từ một thế giới khác, nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Đàn anh.”

Lạc Tự sững người. Chỉ hai chữ thôi, nhưng từ miệng cậu thốt ra lại mang theo bao luyến tiếc và không nỡ rời xa khiến người nghe không khỏi xúc động.

Lúc này có một nhân viên chạy đến tặng hoa cho Lạc Tự.

“Chúc mừng nhé! Bạch Dĩnh đã đóng máy rồi!”

“Cảm ơn! Cảm ơn nhiều!”

Lâm Việt cũng đang đứng đó vẫy tay với cậu: “Tiểu Lạc! Tiểu Lạc!”

Lạc Tự vỗ nhẹ lên vai Cố Tiêu Duy, khẽ nói: “Tôi qua chỗ đạo diễn nhé. Tối nay có cảnh quay không?”

“Không có.” Cố Tiêu Duy lắc đầu.

“Vậy tối nay cùng đi ăn nhé. Còn nhớ gói spa 168 của cậu chứ?”

“Nhớ.”

“Vậy… gặp lại sau nhé?”

“Ừm.”

Lạc Tự quay người chạy đến chỗ Lâm Việt, dang tay ôm chầm lấy ông ấy.

“Đạo diễn Lâm! Em đóng máy rồi! Cái kết của Bạch Dĩnh, anh thấy hài lòng chứ?”

Cốc giữ nhiệt của Lâm Việt suýt nữa bị đổ, nhưng ông ấy vẫn vỗ nhẹ lên lưng Lạc Tự: “Hài lòng, cậu đã hoàn thành xuất sắc. Lúc đóng máy, tôi thấy rất nhiều người mắt đỏ hoe đấy! Diễn xuất của cậu rất tốt!”

“Cũng là nhờ thầy Cố diễn hay, mọi người mới dễ nhập tâm mà!”

Lạc Tự quay đầu lại, thấy Cố Tiêu Duy vẫn đứng dưới ánh đèn nhìn về phía mình, giống như Nghiêm Dã nhìn Bạch Dĩnh bên kia đường.

“Đây, đây là bao lì xì dành cho cậu.” Lâm Việt lấy một bao lì xì từ túi ra đưa cho anh.

“Ôi! Cảm ơn đạo diễn Lâm! Cho em hưởng ké chút vận may của anh nhé!”

Không ngờ cả biên kịch Hoa Tinh Vân cũng đến. Trước tiên là ôm Lạc Tự một cái, sau đó tỏ vẻ hối hận nói: “Tên Lâm Việt này thật là xấu tính! Tôi nói rồi lúc cậu đóng máy nhất định phải gọi tôi đến xem! Anh ta hứa ngon lành, cuối cùng đến lúc cậu đóng máy rồi mới báo cho tôi!”

Lâm Việt cười nói: “Em sợ anh xem cảnh đối diễn tuyệt vời giữa Tiểu Cố với Tiểu Lạc lại nổi hứng sáng tác, rồi lại bắt em bàn lại kịch bản ngay tại chỗ! Mấy phim sau còn quay nổi nữa không đây!”

Hoa Tinh Vân khoác vai Lạc Tự, khẽ nói: “Anh ta sợ tôi không nỡ chia tay nhân vật Bạch Dĩnh, không nỡ chia tay cậu. Nhưng nãy tôi có qua xem cảnh cậu với Tiểu Cố diễn. Rõ ràng từng câu thoại, từng cảnh quay tôi đều đã tưởng tượng trong đầu rồi, vậy mà chỉ cần ánh mắt cậu nhìn về cửa hàng tiện lợi hiện ra, nước mắt tôi rơi luôn đấy!”

“Có hiệu quả như vậy, em mãn nguyện lắm rồi.”

Hoa Tinh Vân cũng lấy từ trong túi ra một bao lì xì, đưa cho Lạc Tự: “Tiểu Lạc, giới này vốn khá phù phiếm, tôi cũng biết mấy năm trước cậu chịu nhiều lận đận, nhưng tôi hy vọng cậu luôn giữ được cái tâm ban đầu. Lần sau hợp tác lại… hy vọng có thể khen ngợi diễn xuất của cậu lại tiến bộ hơn nữa!”

“Nhất định rồi!”

“Tiểu Lạc, cậu có kế hoạch gì tiếp theo chưa?” Lâm Việt bước lại, hỏi một cách nghiêm túc.

“Đóng phim tiếp thôi ạ.” Lạc Tự cười.

“Ừ, tôi có hỏi vài người bạn, bên họ đúng là có vài vai phù hợp với cậu, nói là liên hệ với quản lý của cậu.”

Lâm Việt nói vậy chẳng khác gì trực tiếp muốn giao vai cho anh.

Dù gì ông ấy cũng có địa vị trong giới, các công ty phim hay đạo diễn cũng phải nể mặt đôi chút.

“Cảm ơn đạo diễn Lâm, dù là vai gì, em cũng sẽ cố gắng hết mình.” Lạc Tự chân thành cảm ơn ông ấy.

“Ban đầu tôi với biên kịch Hoa định tổ chức một bữa tiệc nhỏ cho cậu, gọi cả cậu và Tiểu Cố đến, mọi người cùng ăn uống một bữa. Nhưng lịch quay phim này quá căng, sợ là không làm được.” Lâm Việt nói.

Lạc Tự cảm thấy ấm lòng. Với vị trí của Lâm Việt mà còn muốn tổ chức tiệc chia tay cho anh, thật sự là rất xem trọng và công nhận anh rồi.

“Nên Tiểu Lạc, đến lúc Phản Kích công chiếu, chắc chắn sẽ có tiệc. Nếu cậu rảnh, nhất định phải đến nhé.” Lâm Việt nói.

“Tất nhiên rồi ạ!” Lạc Tự gật đầu.

Biên kịch Hoa cũng nói thêm: “Bọn tôi cũng đã dặn tổ hậu cần rồi, đừng vội hủy phòng của cậu. Cậu muốn ở thêm vài ngày cũng được.”

“Thật sự cảm ơn đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa đã quan tâm đến em!” Lạc Tự cúi đầu cảm tạ họ.

Sau khi chào tạm biệt mọi người, Lạc Tự ôm hoa chuẩn bị rời đi thì bị người phụ trách hậu trường kéo lại dưới ánh đèn.

“Tiểu Lạc đừng vội đi! Bạch Dĩnh phải có ảnh đóng máy chứ!”

“Ồ ồ, được ạ!”

Vừa mới chụp được hai tấm, có người bước đến cạnh Lạc Tự, giọng của Cố Tiêu Duy vang lên: “Có thể giúp chúng tôi chụp chung một tấm không?”

“Không thành vấn đề! Tất nhiên là được rồi!”

Lạc Tự cũng xúc động trong lòng, đây là lần đầu tiên anh hợp tác đóng phim với Cố Tiêu Duy, có được một tấm hình kỷ niệm thì thật hoàn hảo.

Cầm bó hoa trong tay, Lạc Tự vẫn đang suy nghĩ không biết nên tạo dáng thế nào.
Vì bức ảnh này rất có thể sẽ được đăng lên mạng, nếu anh tỏ ra quá nhiệt tình thì sẽ bị nói là ké fame, còn nếu đứng cách xa thì lại bị antifan mỉa mai rằng Cố

Tiêu Duy đã giúp anh nhiều như thế, vậy mà Lạc Tự lại tỏ ra lạnh nhạt.

Đúng lúc ấy, Cố Tiêu Duy đưa tay qua, vòng qua cổ Lạc Tự, nhẹ nhàng đặt lên vai anh, kéo anh lại gần mình.

Nhiếp ảnh gia nhanh chóng chớp lấy cơ hội “tách tách” chụp liền mấy tấm.

Cố Tiêu Duy bước tới, cẩn thận xem lại ảnh rồi dặn dò người kia nhất định phải gửi ảnh cho cậu.

“Đi thôi, đàn anh. Nói rồi đấy, tối nay không say không về.” Cố Tiêu Duy tiện tay nhận lấy bó hoa lớn của Lạc Tự.

“Được, không say không về. Nhưng mà… cậu uống được không đấy?” Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy bằng ánh mắt nghi ngờ.

Anh vẫn nhớ đến tửu lượng kiếp trước của Cố Tiêu Duy, hai người mới chỉ uống sáu, bảy lon bia sau hậu trường, người này đã tựa vào vai anh ngủ ngon lành.

“Còn tùy xem đối thủ là ai.” Cố Tiêu Duy khẽ cười.

“Tửu lượng tôi tuy kém, nhưng chưa chắc đã thua cậu đâu.” Lạc Tự cười thoải mái.

Cả hai cùng đến phòng của Cố Tiêu Duy, nói là Lạc Tự khao, nhưng thực ra Tiểu Cầm đã chuẩn bị sẵn mọi thứ từ trước.

Món ăn trên bàn đầy đủ sắc hương vị, còn có cả bia, rượu trắng, rượu vang… không thiếu thứ gì.

Cố Tiêu Duy kéo ghế ra nói: “Ban đầu còn định mời Phương Tần và anh Long tới. Nhưng Phương Tần có cảnh quay đêm, còn anh Long thì đã vào đoàn phim mới rồi. Vậy nên… chỉ có hai chúng ta thôi.”

Lạc Tự định nói vậy thì gọi cả Tiểu Cầm và anh Nham đến, nhưng ngay lúc mở miệng anh lại muốn được ở riêng với Cố Tiêu Duy.

Có vài lời trong lòng, khi đông người thì chẳng thể nào nói ra được.

Lạc Tự đặc biệt lấy khăn ướt có cồn để lau đũa.

Không ngờ Cố Tiêu Duy lại nhận lấy: “Hôm nay anh đóng máy rồi, mấy việc này để em đi.”

Hai người như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại, trò chuyện đủ thứ, từ chuyện thời đại học đi tìm vai diễn bị từ chối thế nào, đến việc vì ngoại hình nổi bật mà bị kẻ xấu dòm ngó thì phải đối phó ra sao, rồi cả chuyện bị đạo diễn quát mắng khi đóng phim.

Khi Cố Tiêu Duy mượn men rượu, dùng giọng điệu bình thản kể lại những chuyện cũ năm xưa, Lạc Tự mới hiểu những gì anh từng trải qua, Cố Tiêu Duy cũng từng trải qua.

“Cậu nói là… cũng từng có người quỳ xuống trước mặt cậu, ép cậu ký hợp đồng á?”

“Ừ, đúng vậy.”

“Người đó cũng nói là sắp phá sản rồi, cần cậu cứu?”

“Ừ, đúng vậy.”

“Người đó còn hứa cho cậu 50% cổ phần công ty?” Lạc Tự ngạc nhiên.

“Ừ, đúng vậy.”

“Thôi được, 50% cổ phần… ít nhất còn tử tế hơn Bạc Văn Viễn… Vậy công ty đó thế nào?”

“Rất giống Truyền thông Chu Tước, không có định hướng rõ ràng, chỉ muốn kiếm tiền nhanh nhờ lưu lượng.”

“Cậu từ chối thế nào?” Lạc Tự tò mò hỏi.

“Đạo bất đồng, không thể cùng đường.” Cố Tiêu Duy đáp.

Lạc Tự im lặng một lúc lâu, cầm lon bia cụng với cậu: “Không hổ là Cố Tiêu Duy, tâm như bàn thạch.”

Chỉ có người như cậu mới có thể kháng cự được cám dỗ vinh hoa trong giới này, kiên định đi theo con đường của riêng mình.

“Không phải đâu, là vì anh đã cho em bài học trước.” Cố Tiêu Duy do dự một lúc rồi nói: “Vì nhìn thấy tài năng của anh bị Truyền thông Chu Tước phung phí. Nếu em cũng đi theo con đường đó… thì chẳng thể nào kéo anh dậy được.”
Nửa câu sau, giọng Cố Tiêu Duy rất nhỏ, như đang tự nói với chính mình, Lạc Tự không nghe rõ.

Lạc Tự cầm lon bia lên, lại cụng với Cố Tiêu Duy một cái: “Những trải nghiệm trước đây của tôi, nếu có thể trở thành bài học cho cậu, thì tôi cảm thấy rất may mắn… giống như… giống như Bạch Dĩnh và Nghiêm Dã, trong lòng Bạch Dĩnh, chỉ cần một trong hai người có thể thoát khỏi thế giới tăm tối kia, thì đã là thắng lợi cho cả hai rồi!”

Ánh mắt Cố Tiêu Duy khẽ rung động, còn Lạc Tự thì đã uống ba lon bia, tửu lượng kém nên đầu óc bắt đầu lơ mơ.

“Đàn anh, em có thể hỏi anh vài câu được không?” Cố Tiêu Duy nói.

“Cứ hỏi đi… cậu hỏi gì tôi cũng trả lời…”

“Hai năm trước có một bộ phim cổ trang Trà Đạo, mời anh thử vai một vị Thám Hoa Lang. Tại sao anh ban đầu đồng ý, nhưng sau đó lại không đi?”

Lạc Tự nghiêng đầu, cồn khiến đầu óc anh phản ứng chậm lại, tìm một vòng trong ký ức rối như tơ vò, mới nói: “Vì antifan vào Weibo của tôi chửi bới điên cuồng, nói rằng vai đó là của Hà Mộ. Ai mà biết Hà Mộ đi thử vai xong, thấy điều kiện đoàn phim không tốt nên không nhận. Nghĩ lại tôi thật đúng là… lỗ to rồi.”

“Không phải vì điều kiện không tốt, mà vì cậu ta diễn dở, bị đạo diễn loại.” Cố Tiêu Duy đáp.

“Ồ…” Lạc Tự vỗ mạnh lên ngực mình: “Vậy thì tôi lại càng… lỗ nặng…”

“Sau đó có bộ phim luật pháp Gai Nhọn mời anh thử vai trợ lý kiểm sát viên, sao anh lại từ chối thẳng?” Cố Tiêu Duy lại hỏi.

“Ừm… chắc cậu không tưởng tượng nổi đâu, Bạc Văn Viễn đích thân gọi điện bảo tôi rằng vai đó không hợp với định hướng của tôi, khuyên tôi đừng đi, nói đã ký hai chương trình tạp kỹ rồi, vai này trùng thời gian. Xạo thật… Là Truyền thông Đế Tuấn muốn nhét người mới vào, nhưng đạo diễn kiên quyết muốn thử vai, mà tôi là ứng viên có khả năng nhất. Bạc Văn Viễn không muốn đắc tội Đế Tuấn, nên tìm đủ mọi cách cản tôi.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...