Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 31: Thắng thua đều đầy dũng khí



Lạc Tự nhìn về phía Cố Tiêu Duy, ban đầu chống tay lên bàn, cả người mềm nhũn, mất trọng tâm nghiêng hẳn đi, suýt nữa thì ngã, nhưng vừa vặn chống được vào đùi Cố Tiêu Duy.

Đầu anh nặng trĩu, chậm rãi ngẩng lên đối mặt với ánh mắt của Cố Tiêu Duy.

Bị ánh nhìn sâu thẳm của Cố Tiêu Duy dán chặt, những tổn thương và tủi thân mà Lạc Tự từng quên lãng bỗng chốc cuồn cuộn trào dâng trong lòng: “Cái vai trợ lý kiểm sát viên đó… tôi học thoại trơn tru rồi, nhưng cuối cùng lại chẳng có cơ hội được diễn.”

Cố Tiêu Duy vẫn giữ nguyên tư thế ngồi thẳng, thân hình không hề lay động, nhưng mắt đã đỏ hoe.

Cậu đỡ Lạc Tự dậy, rồi hỏi tiếp: “Đàn anh, vậy còn bộ phim truyền hình về phi công, Đại Lộ Hoàng Hôn, đoàn phim mời anh đóng vai một thầy giáo có tư tưởng tiến bộ. Vai diễn này với anh chẳng có gì là khó cả, tại sao lại từ chối?”

Lạc Tự lắc lư, nheo mắt nhìn gương mặt Cố Tiêu Duy, đầu nghiêng nghiêng cố nhớ lại, rồi cười: “Tôi nhớ bộ phim đó! Cậu đóng vai phi công át chủ bài, đẹp trai ngất ngây!”

“Em hỏi anh, vai thầy giáo đó không tốt sao?” Giọng Cố Tiêu Duy dịu đi, cậu không phải muốn trách Lạc Tự liên tục từ bỏ những vai diễn tốt, mà chỉ muốn hiểu lý do.

“Tốt chứ! Nhận được vai đó tôi mừng muốn chết… những đoạn lời thoại thẳng thắn bày tỏ lòng mình của nhân vật, tôi đã mất mấy đêm mới thuộc, tôi thích những lời thoại đó, hùng hồn lại có tình cảm…”

“Có liên quan đến Truyền thông Đế Tuấn và Bạc Văn Viễn không? Họ lại làm gì nữa?” Giọng Cố Tiêu Duy lạnh lẽo, như thể từ kẽ răng bật ra.

Lạc Tự cười bất lực, lưỡi bắt đầu líu lại: “Còn có thể vì cái gì nữa… Lúc đó Truyền thông Đế Tuấn đầu tư vào một webdrama của Bạc Văn Viễn… Diễn viên chính là một người mới của Đế Tuấn mới ra mắt, muốn… muốn… muốn…”

Đầu Lạc Tự choáng váng, lời nói cũng không mạch lạc nữa, nhưng Cố Tiêu Duy vẫn kiên nhẫn chờ anh nói rõ.

“Muốn gì cơ?”

“Muốn tôi đóng vai phụ. Bạc Văn Viễn nói vai phụ này… được trả thù lao gấp mấy lần vai thầy giáo, hơn nữa Đại Lộ Hoàng Hôn là chính kịch, không có ai thích xem… Anh ta còn nói nếu tôi không nhận vai trong webdrama kia… Đế Tuấn sẽ rút vốn… Anh ta tự ý từ chối thay tôi luôn rồi.”

Nói xong, Lạc Tự dường như chợt nhận ra điều gì, nghiêng đầu nhìn người đối diện thật kỹ.

“Khoan đã… Tôi nhớ cậu đóng vai nam thứ trong phim Trà Đạo… Vị vương gia đó?”

“Ừ.”

“Gai nhọn cậu đóng vai nam chính… Một kiểm sát viên… mưu trí và quyết đoán?”

“Ừ.”

“Trời ạ… Đại Lộ Hoàng Hôn là phim truyền hình xuất sắc nhất năm, cậu đóng vai phi công là nam chính xuất sắc nhất năm…”

“Đúng vậy.”

“Nếu tôi không bỏ lỡ những vai đó… thì chúng ta đã gặp nhau từ lâu rồi?” Lạc Tự mở to mắt hỏi.

“Đúng vậy.” Chỉ hai từ, mà đầy tiếc nuối.

Lạc Tự đột nhiên dùng sức ấn vào đầu, rồi đấm thình thịch vào ngực.

Vô vàn hối hận trào dâng trong lòng, anh cảm thấy những năm qua nếu đầu óc mình không chứa đầy nước thì cũng không thể giải thích được tại sao lại tin tưởng Bạc Văn Viễn đến thế!

Không, không thể trách Bạc Văn Viễn, là do chính anh không đủ kiên định!

“Lạc Tự à Lạc Tự… tôi thật là… những năm tháng sa sút này không thể trách ai được, chỉ có thể trách bản thân thôi! Những vai diễn này tôi thích muốn chết, mà chưa từng đấu tranh vì nó! Dù Bạc Văn Viễn không đồng ý thì sao! Lẽ ra tôi nên… hủy hợp đồng chứ! Lúc đó tôi đã chẳng còn giá trị gì với anh ta nữa, tôi mà rời đi, biết đâu anh ta lại thở phào nhẹ nhõm, còn chẳng đòi phí vi phạm hợp đồng!”

Mắt Lạc Tự đỏ hoe, nóng bừng, nỗi hối hận đầy ắp trong tim, anh chẳng biết phải nói với ai, nhưng trước mặt Cố Tiêu Duy thì không thể giấu được nữa.

“Ừ.” Cố Tiêu Duy khẽ đáp.

Nước mắt không chịu nổi sức nặng, ào ạt chảy ra khỏi hốc mắt, bóng dáng Cố Tiêu Duy trước mặt trở nên mơ hồ trong làn nước.

Đầu óc choáng váng, nhưng Lạc Tự lại như được tiêm thuốc k*ch th*ch, phấn khích hẳn lên: “Cho dù Truyền thông Đế Tuấn có muốn nâng đỡ người mới thì sao chứ, trên đời này vẫn còn có đạo diễn như Lâm Việt… chỉ muốn chọn người phù hợp nhất cho vai diễn phù hợp nhất! Chỉ cần tôi không ngừng đấu tranh, không ngừng cố gắng thì nhất định sẽ có được vai diễn của mình! Còn nếu không đấu tranh, thì chỉ có thể bị đẩy vào góc tường, đến cả con mẹ nó đường lui cũng không có!”

“Ừ.” Giọng Cố Tiêu Duy trở nên rõ ràng và kiên định hơn.

“Antifan cái gì, seeding là cái thá gì, thích ai thì cứ việc mà hâm mộ, mặc kệ họ chửi tôi thế nào… cũng chẳng rụng mất miếng thịt nào… Vai diễn Hà Mộ không muốn tôi nhận thì tôi càng phải nhận! Tôi phải đi con đường mà cậu ta đi không nổi, để về sau cậu ta không còn đường nào mà đi nữa!”

Lạc Tự đập mạnh lon bia xuống mặt bàn.

Khóe môi của Cố Tiêu Duy hiếm khi nở một nụ cười: “Bắt đầu từ bây giờ… vẫn còn kịp.”

“Tôi muốn trở thành… một người giống như cậu.” Lạc Tự đặt tay lên ngực Cố Tiêu Duy.

Anh trông có vẻ đã say, nhưng đôi mắt lại sáng rực như muốn bùng cháy.

“Muốn… trở thành tôi sao? Nhưng đến chính tôi còn không biết bản thân mình là người như thế nào.”

Cố Tiêu Duy đưa tay ra, giữ chặt lấy vai của Lạc Tự, giúp anh giữ thăng bằng, rồi nhìn sâu vào mắt anh.

Lạc Tự khẽ lắc lư, cúi đầu cười: “Cậu không biết… Lúc thấy tôi thất bại giáo sư Trần của khoa Diễn xuất đã nói… Lạc Tự à, hy vọng em có thể trở thành một cơn bão… có thể tự mình gánh vác mọi thứ, không phụ thuộc vào bất kỳ thế lực nào. Cậu nói xem… có phải thầy ấy kỳ vọng quá cao vào tôi không?”

Cố Tiêu Duy lặng lẽ nhìn anh.

Lạc Tự ngẩng đầu nhìn lên ánh sáng phía trên đỉnh đầu, đọc lại lời tuyên thệ trong lễ tốt nghiệp của khóa họ, tràn đầy hào khí: “Dù mưa gió kéo đến, dù bóng tối bao trùm… vẫn phải nỗ lực trở thành tia lửa, có thể lụi tàn vì thiêu đốt tất cả, nhưng tuyệt đối không được tự mình nguội lạnh.”

Cổ họng Cố Tiêu Duy khẽ động đậy, cậu đưa tay vén những sợi tóc trên trán Lạc Tự.

“Tôi biết… trong giới này có những quy tắc riêng… Trên đỉnh kim tự tháp là những người nắm trong tay tiền bạc và quyền lực… Họ là người tạo ra các ngôi sao, họ viết nên các thiên sử của giới giải trí.” Lạc Tự đấm mạnh vào ngực mình: “Nhưng tôi không cam lòng… không cam lòng cứ thế trôi nổi trong những kẽ hở, chờ đợi một cơn mưa bố thí từ họ…”

“Vậy bây giờ anh muốn gì?” Cố Tiêu Duy khẽ hỏi, nhưng giọng điệu lại vô cùng nghiêm túc.

Lạc Dữ ngước mắt lên, nhìn thẳng vào mắt cậu, từng chữ rõ ràng, kiên định nói: “Tôi cần có đồng đội của riêng mình.”

“Đồng đội như thế nào?” Cố Tiêu Duy tiến lại gần hơn, như muốn xác nhận rằng trong quyết tâm của Lạc Tự có sự hiện diện của mình.

Phải rồi, anh muốn có kiểu đồng đội như thế nào?

Lạc Tự chợt nhớ đến vở kịch đầu tiên mà anh và Cố Tiêu Duy hợp tác, hai người đứng trên sân khấu nhìn nhau đọc đoạn thoại ấy:

“Không cam lòng sống trong một kịch bản đã được người khác viết sẵn, không muốn dán những nhãn mác do người khác áp đặt.”

Mặc kệ Truyền thông Đế Tuấn, mặc kệ đám anti và dư luận mạng khốn kiếp đó đi!

Cố Tiêu Duy hơi ngẩn ra, rồi gật đầu nói: “Được.”

“Cùng nhau bén rễ trong cái giới danh lợi bùn lầy này, rồi vươn lên… mọc ra dáng vẻ của riêng mình, nở ra những nụ hoa của chính chúng ta…”

“Được.”

“Dù có nở hay không thì cũng rực rỡ, dù thắng hay thua đều đầy dũng khí.”

“Rất sẵn lòng đồng hành.”

Tất cả giống như vượt qua thời gian và không gian, quay lại lần đầu tiên bọn họ cùng diễn tập trong kiếp trước.

Lời vừa dứt, cằm của Lạc Tự đổ xuống vai Cố Tiêu Duy, tay cũng buông thõng xuống.

Không bao lâu sau, tiếng thở dài kéo dài vang lên, Lạc Tự đã ngủ thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, có người bế anh lên, đặt lên giường. Hình như anh còn nghe thấy tiếng của Tiểu Cầm: “Cứ để anh Lạc ngủ ở đây luôn sao?”

“Ừ, tôi sẽ chăm sóc anh ấy, cô về nghỉ ngơi đi.”

Có người nhẹ nhàng vuốt tóc anh, lau đi giọt nước mắt không cam lòng nơi khóe mắt.

Ngày hôm sau tỉnh dậy, đã gần 11 giờ trưa.

Lạc Tự đau đầu dữ dội, như muốn nứt ra, cổ họng khô rát như sắp bốc cháy.

Anh nhìn quanh bốn phía, mới xác nhận đây là phòng của Cố Tiêu Duy.

Mơ màng nhớ lại mình đã mượn rượu để trút hết nỗi u uất mấy năm nay, mà Cố Tiêu Duy không chỉ để một kẻ say khướt là anh ngủ ở đây, mà còn cho uống nước, lau mồ hôi cho anh.

Cúi đầu nhìn, quả nhiên anh đang mặc đồ ngủ của Cố Tiêu Duy.

Trên tủ đầu giường còn để một cốc nước chanh mật ong, bên dưới đè một mảnh giấy:
[Buổi trưa Tiểu Cầm sẽ mang cơm tới.]

Lạc Tự thở ra một hơi, uống cạn cốc nước chanh mật ong, vị mát lạnh trôi xuống cổ họng làm dịu đi cảm giác khô rát, anh thở dài khoan khoái.

Không lâu sau, Tiểu Cầm mang cơm đến.

“Chà, anh Lạc tỉnh rồi à! Đói chưa? Đồ ăn đoàn phim hôm nay cũng khá ngon, không cay mấy đâu.”

“Chắc là đạo diễn Lâm sợ diễn viên ăn cay bị nổi mụn nên thường dặn đồ ăn không bỏ ớt nhỉ?” Lạc Tự cười nói.

Lúc này anh thực sự thấy đói, vừa mở nắp hộp cơm ra, mùi thơm đã khiến anh ch** n**c miếng.

“Tiểu Cầm, tối qua anh không gây phiền phức gì cho hai người chứ?” Lạc Tự hỏi.

Tiểu Cầm cười: “Anh Lạc uống say rồi mà còn sung sức lắm! Hết hát rồi lại nhảy, còn biết đánh võ! Trên trời dưới đất không gì là không làm được luôn đó!”

Vừa nghe xong, Lạc Tự như bị sét đánh trúng.

“Em nói… gì cơ?” Tay Lạc Tự đang bẻ đũa thì khựng lại giữa chừng.

Tiểu Cầm lấy điện thoại ra: “Em quay lại hết rồi! Anh Lạc cứ từ từ thưởng thức nhé!”

Lạc Tự hoảng hốt đến mức suýt làm rơi hộp cơm, cảnh mình phát điên vì say rượu mà Tiểu Cầm cũng quay lại sao?

Anh còn lý do gì để sống nữa không đây?

Lạc Tự liếc nhìn một cái, phát hiện đó không phải video mình say rượu, mà là cảnh quay sáng nay của Cố Tiêu Duy.

Là phân đoạn Nghiêm Dã đối đầu với Bạch Trọng Hành.

Nam diễn viên gạo cội đóng vai Bạch Trọng Hành đến cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng toát lên diễn xuất đỉnh cao, còn Cố Tiêu Duy thì dốc toàn lực, hai người giao đấu đầy căng thẳng và thăm dò, khiến Lạc Tự xem đi xem lại không biết chán.

“Hết hồn… Tiểu Cầm, em hư rồi đấy.” Lạc Tự vỗ vỗ ngực nói.

“Hì hì. Anh Lạc say rồi thì ngoan lắm, nằm xuống là ngủ luôn. Cảm giác có làm gì anh cũng không phản ứng.” Tiểu Cầm cười nói.

“Ngủ ngoan là tốt rồi.” Lạc Tự vừa ăn vừa nói: “Chỉ tiếc là không được xem cảnh tình cảm của anh Cố các em rồi. Phải đợi đến lúc phim phát sóng mới thấy được cảnh hôn của cậu ấy.”

“Cảnh hôn á? Phim này làm gì có cảnh hôn đâu.” Tiểu Cầm lắc đầu.

“Không… không có cảnh hôn? Chẳng phải có cảnh Nghiêm Dã giả vờ hôn để đưa viên nang vào miệng nữ chính sao?” Lạc Tự hỏi.

“Hả? Cảnh đó là kịch bản cũ từ mấy trăm năm trước rồi ấy! Đã sửa từ lâu rồi. Đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa đều thấy tình tiết đó quá cũ kỹ nên bỏ rồi.”

Lạc Tự gãi đầu. Vì vai của anh đã hoàn thành nên không biết biên kịch Hoa đã sửa kịch bản thế nào về sau, cũng không rõ sửa từ lúc nào. Nhưng chẳng phải như vậy có nghĩa là cảnh hôn giữa anh và Cố Tiêu Duy hôm đó hoàn toàn là phí thời gian sao?

Thôi, miễn cưỡng cũng không gọi là phí thời gian, ít ra cũng giúp Cố Tiêu Duy biết cách quay cảnh hôn kiểu mượn góc máy.

Nhưng về chuyện ai diễn thâm tình hơn, cuối cùng vẫn không phân thắng bại.

“Tiểu Cầm, em không đến bên chỗ anh Cố của em à? Chắc cậu ấy vẫn đang quay phim đấy chứ?” Lạc Tự hỏi.

Tiểu Cầm tươi cười ngồi xuống: “Không cần đâu. Chăm sóc đàn anh của anh Cố cũng là việc lớn mà. Hôm nay anh Cố còn hỏi quanh phim trường có chỗ nào vui không cơ. Em nghĩ anh ấy muốn đi chơi với anh đấy.”

“Cậu ấy quay phim đến mắt thâm quầng hết cả rồi, tối hôm qua còn uống với anh lâu như vậy, bây giờ không khéo lại đang đau đầu chóng mặt ấy chứ.” Lạc Tự bắt đầu lo lắng cho tình trạng của Cố Tiêu Duy.

“Anh Cố… haizz, mấy lon bia chắc không làm khó được anh ấy đâu mà.” Tiểu Cầm lẩm bẩm.

“Em nói gì cơ?”

“Không có gì.” Tiểu Cầm xua tay: “Anh Lạc anh nói thử xem có nơi nào muốn đi không? Em còn lấy ý kiến để tư vấn cho anh Cố.”

Đúng lúc đó, điện thoại Lạc Tự reo lên, là chị Thôi gọi.

“Alo, chị Thôi! Chị muốn hỏi khi nào thì ra bến xe đường dài đón em à?”

“Đúng rồi! Chị thấy đoàn phim đăng ảnh em đóng máy rồi! Cố Tiêu Duy còn đứng cạnh em, còn khoác vai em nữa! Lúc đầu có anti bảo em leo được lên đạo diễn Lâm xong lại đi bám vào Cố Tiêu Duy! Nhưng fan của Cố Tiêu Duy lập tức lên tiếng bảo vệ em, người mà Cố Tiêu Duy không ưa thì đến ánh mắt còn không thèm liếc, huống gì là chụp ảnh đóng máy mà còn khoác vai!”

Nói đến đây, chị Thôi kích động không thôi.

Lạc Tự cười, anh hiểu rõ ý của Cố Tiêu Duy.

Lần trước là cố tình cho anh viên kẹo ngậm, lần này thì là cùng chụp ảnh đóng máy, thiếu điều viết chữ “tặng độ hot” lên trán nữa thôi.

“Cậu ấy… là người rất nghiêm túc… và rất tốt.” Lạc Tự nói.

“Vậy em đóng máy rồi thì mau về đi. Không ngờ nhanh thế! Chị đã nhận mấy lời mời casting cho em rồi! Sớm nhất là ngày mai! Là phim truyền hình Bão Táp, thể loại trinh sát kinh tế, mời em đóng vai CFO của một tập đoàn lớn! Em nghĩ xem, vest chỉnh tề, đeo kính không gọng, có phải chuẩn kiểu cặn bã lịch sự không?”

Lạc Tự ngẩn người một lúc: “Vai này chắc nhiều người muốn lắm chứ. Sao đoàn phim lại nghĩ đến em?”

Chị Thôi hạ giọng: “Chị cũng đoán thôi. Bão Táp cũng thuộc dự án trọng điểm nửa cuối năm của đài M, còn phát song song trên cả TV lẫn nền tảng online. Đạo diễn là Hứa Hàm, đàn em của đạo diễn Lâm. Em xem, chắc là đạo diễn Lâm giới thiệu cho em đấy.”

Lạc Tự nghe vậy thì hiểu ngay.

Lần trước đạo diễn Lâm nói sẽ bù đắp cơ hội bị trì hoãn vì vai Bạch Dĩnh. đúng là nói được làm được.

“Vai này là phản diện boss nhỏ, tần suất xuất hiện khá cao! Quan trọng là phim này không dính dáng gì đến Truyền thông Đế Tuấn cả! Nhà đầu tư là Tinh Hán Ảnh Nghiệp và Viễn Cảnh Ảnh Thị!”

Lạc Tự thở phào nhẹ nhõm, nếu là vai có thể cạnh tranh bằng thực lực, thì anh tự tin sẽ vượt mặt đa số người khác.

“Nhưng chị cũng nghe nói, Hồng Hà Ảnh Thị và Truyền thông Đế Tuấn đều có diễn viên đi thử vai này. Em… có cảm thấy áp lực quá không? Nhỡ đâu vất vả chạy đến, cuối cùng lại chỉ là làm nền cho thái tử đọc sách thôi?”

“Không sao, đi để thỏa mãn cơn nghiện diễn cũng được mà.”

“Được, chị sẽ gửi phần thử vai vào điện thoại em, tranh thủ xem trên đường về nhé. Tối nay nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai quyết chiến Tử Cấm Thành!”

Cúp máy, Lạc Tự nhìn về phía Tiểu Cầm đang đứng bên cạnh.

Tiểu Cầm nhăn hết cả mắt mũi lại, trông như sắp khóc vì không nỡ rời xa Lạc Tự.

“Anh Lạc, anh sắp đi rồi sao…”

“Ừ, nhưng trước tiên anh sẽ đến phim trường thăm anh Cố của em, cũng phải chào đạo diễn Lâm một tiếng.” Lạc Tự mỉm cười nói.

Tiểu Cầm tràn đầy tiếc nuối: “Anh Cố còn nói muốn dẫn anh đi dạo quanh khu phim trường nữa…”

“Sau này nhất định sẽ có cơ hội, muốn đi đâu thì đi đó.”

Lạc Tự chỉnh lại trang phục, rồi đến nơi Cố Tiêu Duy đang quay phim. Lúc này đang giờ nghỉ trưa, Cố Tiêu Duy và Tạ Thường đang vây quanh đạo diễn Lâm Việt, nghe ông ấy giảng kịch bản.

Lạc Tự không lên tiếng, chỉ đứng một bên quan sát, cho đến khi đạo diễn Lâm ngẩng đầu và nhìn thấy anh.

“Tiểu Lạc à, đến đây! Tôi nghe Tiểu Cố nói cậu uống chút rượu tối qua, còn tưởng cậu sẽ ngủ tới chiều cơ!”

Lạc Tự bước nhanh tới, khom người nói: “Đạo diễn Lâm, em đến để chào tạm biệt. Tiện thể cũng muốn gặp thầy Cố một chút.”

Nghe thấy hai chữ “tạm biệt”, Cố Tiêu Duy đang cúi đầu xem kịch bản liền ngẩng lên, nói: “Gấp vậy sao?”

“Có một vai khá tốt, chiều mai phải thử vai. Bây giờ về mới kịp.” Lạc Tự trả lời.

Đạo diễn Lâm chẳng hề ngạc nhiên, xem ra vai diễn này đúng là ông ấy đã giới thiệu giúp.

“Có cơ hội thử vai thì cứ đi. Người trẻ nên có nhiều trải nghiệm, như vậy mới có thể làm chủ mọi vai diễn sau này.” Đạo diễn Lâm nói.

“Đúng vậy. Dù không được chọn, thì cũng coi như trải nghiệm một phen.” Lạc Tự mỉm cười.

Đạo diễn Lâm cầm lấy bình giữ nhiệt, vặn mở rồi lại đóng nắp, sau đó đột nhiên nói: “Tiểu Lạc, thật lòng mà nói, tôi có chút không nỡ để cậu đi. Cậu đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người. Như tôi, biên kịch Hoa, còn có cả Tiểu Cố. Tôi hy vọng cậu mãi giữ được sự đam mê lay động lòng người ấy, đừng để lợi ích hay khó khăn trước mắt cản bước.”

“Em biết rồi. Đạo diễn Lâm, anh cứ yên tâm, em biết mình đang làm gì.”

Khi đạo diễn Lâm và Lạc Tự nhìn vào mắt nhau, thấy ánh mắt trong trẻo chân thành của anh, ông ấy như nhìn thấy lại một trái tim nhiệt huyết thuở ban đầu, cuối cùng cũng yên lòng.

“Anh Lạc, anh chỉ đến chào đạo diễn và anh Cố thôi à? Thế còn em thì sao?” Tạ Thường tỏ vẻ buồn bã.

“Haha, tất nhiên là cũng đến gặp em rồi, chỉ là ngại không tiện nói ra thôi.” Lạc Tự rất có cảm tình với Tạ Thường.

Dù là tiểu hoa đán tuyến đầu, nhưng cô ấy luôn vui vẻ, thân thiện, không tỏ vẻ kiêu kỳ. Những lúc rảnh rỗi vẫn thường đến xem Cố Tiêu Duy và Lạc Tự diễn.

Đạo diễn Lâm ôm Lạc Tự một cái, ghé tai nói nhỏ: “Tiểu Tạ là fan của cậu đấy, mỗi lần chạy đến đây đều là để xem cậu. Khích lệ người ta một chút đi.”

Lạc Tự nghe xong thì ngẩn người. Anh luôn nghĩ Tạ Thường đến xem Cố Tiêu Duy, không ngờ lại là đến vì mình.

Nhìn kỹ lại Tạ Thường, cảm thấy có chút quen quen, nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.

Khoan đã, là trong Mai Tử Vũ! Cô bé diễn viên quần chúng trong Mai Tử Vũ!

Hít sâu một hơi, Lạc Tự bước đến trước mặt Tạ Thường, cảm thán: “Em… thật sự đã lớn rồi, duyên dáng và xuất sắc hơn rất nhiều, đến mức tôi không nhận ra nữa. Chỉ là, xin lỗi vì đã không thể trở thành một diễn viên khiến em tự hào.”

Tạ Thường nhìn Lạc Tự, nở nụ cười rạng rỡ: “Không sao cả! Thần tượng của em vốn không phải là ngôi sao hạng A gì cả! Em hâm mộ người anh trai đã tết tóc cho em và khích lệ em đứng trước ống kính cơ!”

Lông mày Lạc Tự khẽ run lên. Anh từng nghĩ mình chỉ là kẻ vô danh, kiếp trước để bản thân sa sút, phụ lòng bao người kỳ vọng.

“Cảm ơn em. Em vẫn là cô bé có nụ cười rạng rỡ nhất trước ống kính.”

Tạ Thường gật đầu mạnh mẽ: “Em sẽ luôn mỉm cười và cổ vũ cho anh Lạc!”

Đạo diễn Lâm nhẹ nhàng vỗ vai Cố Tiêu Duy, nói: “Cho cậu hai mươi phút tiễn cậu ấy.”

Cố Tiêu Duy đáp bằng giọng trầm thấp: “Cảm ơn đạo diễn.”

Cậu đi cùng Lạc Tự ra khỏi phim trường. Trên đường, có người nhìn theo, cũng có người vẫy tay chào tạm biệt.

Quãng thời gian vừa qua, mọi người trong đoàn ít nhiều đều cảm thấy những lời đồn trên mạng về Lạc Tự thật không công bằng. Có thể diễn ngang ngửa với Cố Tiêu Duy, được đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa công nhận, còn được chỉ đạo võ thuật hết lời khen ngợi, người như vậy, chắc chắn sẽ có tiền đồ rạng rỡ.

“Ngàn dặm tiễn người, cuối cùng cũng phải biệt ly.” Lạc Tự nói.

“Ừ.” Cố Tiêu Duy khẽ đáp.

Hơi ngượng miệng, nhưng Lạc Tự vẫn hỏi: “Trong số những diễn viên từng đóng cùng cậu, tôi có được tính là một trong những người diễn xuất giỏi nhất không?”

“Nếu em nói… chính Bạch Dĩnh của anh đã khiến em trở thành Nghiêm Dã, anh có tin không?” Cố Tiêu Duy hỏi.

Lạc Tự cười: “Tôi tin.”

Điều này cũng có nghĩa là, một khi Lạc Tự rời đi, người giúp Cố Tiêu Duy hoàn toàn nhập vai vào thế giới của Nghiêm Dã cũng biến mất.

Cậu sẽ phải dấn sâu hơn vào nhân vật, điều đó cũng có nghĩa là sẽ khó thoát vai hơn.

“Cố Tiêu Duy, chúng ta lập một lời hứa đi.”

“Hứa gì?”

“Đến khi phim đóng máy, tôi sẽ gọi điện cho cậu, nếu có thời gian tôi cũng sẽ đến thăm. Khi đó, cậu lấy thân phận Cố Tiêu Duy để nói chuyện với tôi nhé.”

Lạc Tự nhìn Cố Tiêu Duy bằng ánh mắt nghiêm túc.

Cố Tiêu Duy khựng lại một chút, giọng hiếm khi mang theo vài phần bối rối: “Hả?”

“Tôi nói là Cố Tiêu Duy, không phải Nghiêm Dã.”

Khoảnh khắc đó, Cố Tiêu Duy hoàn toàn hiểu ý Lạc Tự.

Đôi môi căng thẳng của cậu dần thả lỏng, nở một đường cong đẹp mắt: “Được.”

Lạc Tự đút tay vào túi, hít sâu một hơi: “Vậy… nói đến đây thôi, tôi về thu dọn hành lý… vẫn kịp bắt xe lúc năm giờ.”

“Ừ.” Cố Tiêu Duy gật đầu.

Lạc Tự quay người bước về phía ký túc xá.

Đi được hơn chục bước, anh nghe thấy phía sau vang lên một tiếng gọi: “Đàn anh.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...