Sự Thay Thế Hàng Đầu - Tiêu Đường Đông Qua

Chương 41: Hoắc Hạo Ngôn đóng máy



“Xem… xem rồi…” Hà Mộ ngập ngừng một chút: “Sao cậu lại hỏi vậy?”

“Anh thấy là diễn xuất của anh tốt hơn, hay của anh ấy tốt hơn?”

Hà Mộ nghẹn lời. Trước đây, mỗi lần Lạc Tự được mời thử vai, chỉ cần Hà Mộ biết được là sẽ “mời” vài antifan đến chửi bới Lạc Tự. Cậu ta biết Lạc Tự yếu đuối, không chịu được áp lực, nên chỉ cần vài lần như vậy là Lạc Tự sẽ rút lui. Nếu gặp vai diễn nào hay mà Lạc Tự nhất định muốn thử vai, họ lại gây áp lực lên Bạc Văn Viễn, buộc anh ta ngăn cản Lạc Tự.

Cho đến lần thử vai cho vai Bạch Dĩnh, diễn xuất của Lạc Tự vượt xa Hà Mộ mấy bậc.

Nhưng đó là vì Lạc Tự tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, được đào tạo bài bản, còn cậu ta mới học hơn một năm, thua là chuyện bình thường. Nhưng Lý Thắng Vũ chẳng phải cũng tệ chẳng kém gì cậu ta sao!

Lúc này Lý Thắng Vũ lại nhắc: “Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

Hà Mộ vội vã đáp: “Diễn xuất… mọi người đều ngang ngang nhau thôi! Còn lại thì phải xem sức mạnh của công ty quản lý! Cậu hỏi mấy chuyện này không thấy lạ à?”

Một cơn giận dữ bốc lên tận đỉnh đầu, Lý Thắng Vũ nghiến răng lặp lại câu nói của Hà Mộ: “Còn lại thì phải xem sức mạnh của công ty quản lý?”

Hà Mộ nhận ra mình lỡ lời, chẳng khác nào ngầm thừa nhận việc mình thắng Lạc Tự giành vai diễn trước đây là nhờ vào đế chế Truyền thông Đế Tuấn.

“Là do cậu cứ khơi chuyện, tôi chỉ buột miệng nói theo…”

Trước đây Lý Thắng Vũ giống như tùy tùng theo đuôi mình, nhưng hôm nay rõ ràng khí thế mạnh mẽ, khiến Hà Mộ càng thêm bối rối.

Lý Thắng Vũ cười lạnh một tiếng: “Vậy lúc trước Lạc Tự tranh vai với anh, là do anh ấy không biết lượng sức, anh ấy đáng bị chèn ép giành thông cáo với anh? Vai anh không muốn thì anh ấy cũng không được diễn, nếu diễn thì là ăn đồ thừa của anh? Vậy vai Bạch Dĩnh thì sao? Vai đó anh không giành được là vì lý do gì? Lần này Đế Tuấn thua trước Chu Tước à?”

“Lý Thắng Vũ! Cậu đang nói chuyện kiểu gì đấy? Vai Bạch Dĩnh đó là tôi không thèm! Một vai phản diện có thể ảnh hưởng đến hình tượng công chúng của tôi!”

“Vậy sao còn đi thử vai? Không muốn thì đừng thử nữa cho rồi! Tôi hỏi anh thấy ai diễn hay hơn, anh trả lời là phải xem sức mạnh công ty quản lý? Hà Mộ, anh là người trực tiếp chứng kiến buổi thử vai của Lạc Tự đấy, anh rõ hơn tôi, anh ấy giành được vai là do bợ đít đạo diễn hay là do diễn xuất?”

“Cậu… Lý Thắng Vũ… Cậu tin không…”

“Tin cái gì? Anh định chơi tôi như đã làm với Lạc Tự, để Truyền thông Đế Tuấn ra mặt đóng băng tôi sao?” Giọng Lý Thắng Vũ cao hẳn lên.

Cậu ta đã thua Lạc Tự trong một cuộc thi diễn xuất, không chỉ là mất mặt, mà là mất đi niềm kiêu hãnh của một diễn viên. Dù có bị đạo diễn đuổi khỏi đoàn phim cậu ta cũng chẳng nói được lời nào.

Cậu ta từng nghĩ mình và Hà Mộ là bạn bè chân thành, giờ nhìn lại chỉ là quan hệ lợi ích giữa Truyền thông Đế Tuấn và Viễn Cảnh Ảnh Thị.

Nếu bây giờ Hà Mộ ở trước mặt, chắc chắn cậu ta sẽ úp luôn cái thùng rác lên đầu Hà Mộ.

“Anh dùng ánh hào quang lưu lượng của mình để tẩy não tôi, bắt tôi xoay quanh các quy tắc do anh đặt ra. Gì mà giành thông cáo với anh? Trong giới này thông cáo hàng ngàn hàng vạn, anh muốn thì người khác không được tranh à? Gì mà copy con đường phát triển của anh, giành danh hiệu nam thần học đường quốc dân… Mẹ nó, sao anh lại nghĩ cái danh hiệu đó là của riêng anh? Vì có chữ quốc dân nên anh tưởng cậu đại diện cho cả nước à? Hình tượng nam thần trường học chỉ có thể thuộc về anh sao? Cái danh hiệu đó có gì ghê gớm đến mức Lạc Tự phải giành với anh? Anh chê vai diễn, người khác nhận thì không sao, nhưng chỉ cần Lạc Tự nhận là thành ăn đồ thừa của anh? Sao anh không đi nói Cố Tiêu Duy cũng ăn đồ thừa của anh luôn đi?”

“Cậu… cậu… hôm nay cậu ăn phải thuốc nổ à? Cậu bị bệnh à?”

“Anh có biết mấy lời anh nói đã khiến tôi thật sự tin rằng Lạc Tự chỉ là một bình hoa không có thực lực, chỉ biết dựa hơi đạo diễn để được vai không? Anh có biết cảm giác trở thành trò cười trước mắt người khác là như thế nào không? Anh suốt ngày nói Lạc Tự thế này thế nọ, có phải vì anh biết nếu không có Đế Tuấn chống lưng thì anh chẳng là cái thá gì trước mặt anh ấy đúng không?” Lý Thắng Vũ phản kích.

“Lý Thắng Vũ… cậu… cậu nhớ cho tôi đấy…” Hà Mộ tức đến lắp bắp.

“Nhớ cái gì? Nếu tôi mất vai diễn này, ở công ty tôi cũng chỉ là người thừa, tương lai không còn gì để phát triển nữa. Nhưng tôi sẽ nhớ kỹ anh, đạo đức giả lại ích kỷ. Là tôi ngu mới nghĩ ánh sáng lưu lượng của anh là hào quang nhân cách, là tôi có mắt như mù.”

Lý Thắng Vũ không cho Hà Mộ cơ hội phản bác, trực tiếp cúp máy.

Đầu dây bên kia, Hà Mộ tức đến ngẩn người, thở không ra hơi, suýt phát nổ tại chỗ.

“Ahhhhh!”

Giữa đêm khuya, Hà Mộ gào lên, ném điện thoại xuống đất để trút giận.

Tiếc là sàn có thảm, không phát ra lấy một tiếng vang.

Cậu ta muốn gọi cho quản lý, bảo ép độ viral về diễn xuất của Lạc Tự xuống, nhưng quản lý chỉ thở dài một tiếng ở đầu dây bên kia.

“Tiểu tổ tông à, cái hot search này đến sáng là tự nhiên sẽ hạ xuống thôi. Chúng ta đừng gây rối nữa được không?”
“Không được!” Vừa nghĩ đến những lời Lý Thắng Vũ nói với mình, Hà Mộ lập tức cảm thấy nghẹn đến phát điên.
“Không được thì cũng phải nén lại cho tôi.” Quản lý lạnh giọng nói.

Mặc dù Hà Mộ chưa biết, nhưng quản lý đã nhận được cuộc gọi từ thư ký của chủ tịch Âu, dặn anh ta phải trông chừng Hà Mộ, tuyệt đối không được đối đầu với Lạc Tự nữa, bao gồm cả việc kích động fan hay thuê seeding để công kích anh.

Quản lý trong lòng cũng hiểu rõ, kể từ khi Lạc Tự gia nhập đoàn phim [Phản Kích], danh tiếng của anh trên mạng ngày càng tốt lên. Dù chưa đạt đến mức thay đổi nhận thức hoàn toàn, nhưng chỉ cần cho thêm thời gian, Lạc Tự chắc chắn sẽ bật lên. Đến lúc đó, nếu cư dân mạng đào lại những chuyện xấu trước đây, họ sẽ hiểu ra chính là Hà Mộ đã nhắm vào anh. Nếu bây giờ Hà Mộ còn không biết tiết chế, thì đến ngày đó sẽ chỉ bị bóp nghẹt thảm hơn mà thôi.

Sáng hôm sau, Lạc Tự như thường lệ tỉnh dậy, gãi đầu rồi ngồi dậy.

Anh nhìn điện thoại, muốn xem chị Thôi có nhắn gì không, không ngờ lại thấy tin nhắn của Phương Tần.

Phương Tần: [Anh, anh xem chưa, anh lại lên top trending rồi! Anh Cố lợi hại thật, chia sẻ gì cũng thành viral được luôn!]

Lạc Tự hơi ngẩn người. Phản ứng đầu tiên của anh là xem mình đang ở vị trí thứ mấy trên bảng xếp hạng trending, cũng không xem nội dung là gì, mà trực tiếp vào Weibo của Cố Tiêu Duy.

Người này mới thật sự là “thể chất viral”. Chỉ sau một đêm, bài đăng của cậu đã gần ba vạn bình luận, lượt chia sẻ cũng vượt mười vạn.

Một phần nguyên nhân là do từ “đàn anh” của Cố Tiêu Duy, khiến người đọc cảm thấy tim đập loạn nhịp vì quá ngọt.

Thêm nữa là video được đính kèm, rất nhiều fan thực lòng công nhận diễn xuất của Lạc Tự, bị cuốn hút và trở thành fan của anh.

Chỉ trong một đêm, Lạc Tự đã tăng thêm năm đến sáu vạn người theo dõi, nhiều người gửi tin nhắn riêng với nội dung như:

[Đàn anh diễn đỉnh quá, khi nào phim lên sóng vậy?]
[Mong chờ cảnh diễn của đàn anh với anh Cố!]
[Muốn xem Bạch Dĩnh quá!]

Trước kia, trong một khoảng thời gian dài, tin nhắn riêng trên Weibo của Lạc Tự toàn là lời mắng chửi không dứt.

Nhưng từ khi gia nhập đoàn phim [Phản Kích], anh ngày càng được công nhận, tin nhắn riêng cũng tràn đầy lời động viên từ fan.

Anh không có thời gian trả lời từng cái, chỉ cầm cốc cà phê đứng trước cửa sổ chụp một tấm ảnh, đính kèm dòng trạng thái: Không phụ kỳ vọng, không phụ ánh ban mai.

Trong lúc ăn sáng và khoác thêm áo khoác, số bình luận bên dưới đã vượt quá ba nghìn.

[Anh ơi sáng sớm đã tỏa ra hormone rồi~]

[Đây chính là vẻ lười biếng đầy tao nhã kiểu Pháp sao?]

[Muốn lao vào vòng tay anh quá, tốt nhất là đổ cả cà phê lên áo sơ mi của anh ấy~]

[Muốn xem Bạch Dĩnh! Muốn xem Bạch Dĩnh! Muốn xem Bạch Dĩnh!]

[Bao giờ đàn anh mới đấu diễn với anh Cố vậy? Hai khí chất alpha va chạm chắc chắn sẽ bùng nổ hormone trên màn hình!]

Lạc Tự nhìn mấy bình luận này mà hơi ngơ ngác.

Không nhịn được liền nhắn tin hỏi chị Thôi:
[Mặc áo sơ mi, cầm ly cà phê thì hormone ở chỗ nào vậy?]

Chị Thôi: [Xương quai xanh, yết hầu của em đó. Hormone không nhất thiết phải khoe cơ bắp, khí chất mạnh mẽ cũng là hormone. Nhìn Cố Tiêu Duy mà xem.]

…Thôi được, Lạc Tự gãi gãi sau đầu.

Khi đến phim trường, Lạc Tự như thường lệ ngồi vào chỗ đợi chuyên viên trang điểm, không ngờ lại gặp hai diễn viên từng bàn tán sau lưng mình.

“Lạc… thầy Lạc, chào anh ạ!”
“Thầy Lạc đến sớm thật.”
“Chào hai người.” Lạc Tự mỉm cười đáp lại, rồi cúi đầu tiếp tục xem kịch bản.

Hai người kia liếc nhau một cái, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Trước đây chúng tôi có chút… hiểu lầm và thành kiến, đã nói mấy lời không hay, giờ xin thành thật xin lỗi anh.”
“Đúng vậy. Hôm qua xem phần diễn PK của anh… cảm thấy rất xấu hổ.”

Lạc Tự không nói lời tha thứ, vì anh không có tư cách thay đạo diễn Lâm Việt tha thứ cho họ.

Hơn nữa, nếu tha thứ quá dễ dàng, người được tha sẽ cho rằng cái giá của sai lầm quá nhỏ.

“Chúng ta là diễn viên, mà diễn viên cũng là người truyền đạt. Bị hiểu lầm là số mệnh của người truyền đạt. Tôi không sao khi bị hiểu lầm, nhưng tôi tin trong lòng các anh đều biết đạo diễn Lâm Việt là người như thế nào. Ông ấy công bằng và chính trực, đã cho rất nhiều diễn viên không thuộc công ty lớn một cơ hội để tỏa sáng. Tôi nghĩ trong lòng các anh cũng mong muốn có được cơ hội như vậy, vì nó là động lực để những tài năng chưa được công nhận tiếp tục phấn đấu. Vậy nên, xin đừng làm tổn hại đến nó.”

Khoảnh khắc đó, hai người kia dường như đã hiểu vì sao hôm qua Lạc Tự lại chủ động thách đấu Lý Thắng Vũ, cảm giác hối lỗi càng sâu sắc hơn.

Mà Lý Thắng Vũ lúc này đang đứng ngoài phòng trang điểm, biết Lạc Tự ở trong nên vẫn không dám vào. Đến khi nghe Lạc Tự nhắc đến Lâm Việt, cậu ta mới hiểu ra, từ đầu đến cuối, Lạc Tự không phải vì muốn chứng minh bản thân mà tham gia PK, tất cả là vì danh dự của đạo diễn Lâm.

Việc cậu ta nghe theo lời Hà Mộ, phần lớn là do bản thân vốn đã đố kỵ với Lạc Tự, Hà Mộ chỉ đơn giản là cung cấp cho cậu ta một lý do để trút giận mà thôi.

Cậu ta không chỉ hạ thấp Lạc Tự, mà còn làm tổn thương một đạo diễn tận tâm nâng đỡ các diễn viên không có hậu thuẫn.

Một người như cậu ta, thì có khác gì đám seeding nhận tiền rồi chửi bới vô tội vạ đâu?

Sự ghen tị đã biến cậu ta trở thành kiểu người mà chính cậu ta từng khinh thường nhất.
Lý Thắng Vũ đẩy cửa bước vào, Lạc Tự vừa quay mặt lại đã thấy cậu ta cúi gập người chào mình và lớn tiếng nói: “Xin lỗi!”

Lạc Tự bị cậu ta làm cho sững sờ: “Ờ… Hả? Tôi… không sao đâu…”

“Tôi cũng sẽ xin lỗi đạo diễn Lâm Việt!” Lý Thắng Vũ nói.

“Ồ.”

Ngay trong ngày hôm đó, Lý Thắng Vũ đã đăng một bài xin lỗi trên Weibo, công khai nhận lỗi vì những lời phát ngôn không phù hợp do lòng ghen tị trong đoàn phim, đồng thời gắn thẻ cả Lâm Việt và Lạc Tự.

Một số cư dân mạng khen ngợi cậu ta biết sai mà sửa là điều rất đáng quý, cũng có một số khác chế giễu rằng cậu ta xin lỗi chỉ vì kỹ năng diễn xuất thua Lạc Tự, sợ không thể trụ lại được trong đoàn phim nữa.

Nhưng Lý Thắng Vũ cảm thấy dù có bị mắng thì ít nhất tảng đá đè nặng trong lòng cậu ta cũng đã được gỡ xuống.

Cậu ta vốn nghĩ sự tha thứ của Lạc Tự chỉ là phép lịch sự, nhưng không ngờ Lạc Tự lại chia sẻ lại bài viết của cậu ta và nói:
[Chúng ta giao lưu là để hóa giải hiểu lầm, cùng nhau tiến bộ. Hạ Duẫn Tri, cố lên!]

Lý Thắng Vũ đọc đi đọc lại câu “Hạ Duẫn Tri, cố lên”, chẳng lẽ đoàn phim không định thay cậu ta sao?

Sau đó, Hứa Hàm cũng nhấn like bài viết của cậu ta.

Còn Lâm Việt thì để lại bình luận bên dưới:
[Người trẻ dám chất vấn quyền uy là có dũng khí. Có thể công khai xin lỗi và nhận lỗi về lời nói và hành vi của mình là có trách nhiệm.]

Lý Thắng Vũ không ngờ mình lại có thể nhận được một đánh giá như vậy từ Lâm Việt, bỗng cảm thấy mình thật may mắn.

Vừa cất điện thoại vào túi, cậu ta thấy Lạc Tự bước tới sau khi vừa kết thúc một cảnh quay.

“Thầy… Thầy Lạc.”

Lạc Tự thấy mắt cậu ta đỏ hoe, tưởng rằng cậu ta đang buồn vì bị cư dân mạng mắng, vỗ vai an ủi: “Cậu sẽ trở thành một diễn viên rất nổi tiếng trong tương lai. Khi đó, những người từng chỉ trích hay lên án cậu sẽ vì sự chuyên nghiệp và phẩm chất của cậu mà tha thứ cho sai lầm trước đây thôi. Dĩ nhiên, cũng sẽ có người coi đó là vết nhơ và tiếp tục gắn mác cho cậu vào lúc huy hoàng nhất.”

“Vậy lúc đó tôi phải làm sao?” Lý Thắng Vũ hỏi.

“Lúc đó hãy bình thản mà nhìn nhận những nhãn mác ấy, nói với họ một câu, cảm ơn đã nhắc nhở, tôi sẽ không phạm sai lầm như vậy nữa.”

Lý Thắng Vũ bỗng nhớ ra, Lạc Tự cũng từng trải qua như thế.
Mặc dù hiện tại danh tiếng của Lạc Tự vẫn chưa đạt đến tầm diễn viên thực lực được công nhận như Trình Phi, nhưng Lý Thắng Vũ như đã nhìn thấy anh trong ánh hào quang rực rỡ.

Lý Thắng Vũ hít sâu một hơi, bất ngờ ôm lấy Lạc Tự, nghẹn ngào nói: “Cảm ơn.”

Sau đó cậu ta đứng thẳng người, bước đến cảnh quay của mình.

Lúc này, tại văn phòng của Truyền thông Đế Tuấn, Âu Tuấn Thao nheo mắt nhìn video mới được đăng tải từ tài khoản chính thức của đoàn phim [Bão Táp].

Lê Thiển rất thông minh, không thổi phồng màn đấu diễn thành mâu thuẫn nội bộ để thu hút sự chú ý, mà dùng một cách nói nhẹ nhàng hơn là “xây dựng tập thể”.

Mục đích của xây dựng tập thể chính là để giải quyết mâu thuẫn, tăng sự ăn ý, đồng lòng cùng hướng về phía trước.

Tập đầu tiên của hậu trường xây dựng tập thể, diễn viên quần chúng thách đấu trùm cuối Trình Phi.

Video này nhanh chóng thu hút sự chú ý của dân mạng, ai nấy đều khen ngợi sự dũng cảm của Trần Đông và bị thuyết phục bởi kỹ năng diễn xuất của Trình Phi.
Đặc biệt ở cuối video, đạo diễn Hứa Hàm hứa sẽ để Trần Đông đóng vai điều tra viên bên cạnh Trình Phi trong những cảnh quay sau này, khiến ấn tượng của công chúng về đoàn phim tăng vọt.

Có biết bao nhiêu người ngoài đời mệt mỏi rã rời, cố gắng của họ lại chẳng được ai nhìn thấy. Nhưng Trần Đông, đại diện cho những người bình thường, dám đối mặt với sự chế giễu và thất bại để thách thức Trình Phi và còn được đạo diễn công nhận, điều đó giống như một sự an ủi về tinh thần.

Kết hợp với video đang hot buổi sáng, mọi người càng mong chờ video Lạc Tự đấu diễn với Lý Thắng Vũ hơn nữa.

Dù sao thì video đang hot trên mạng chỉ được quay bằng điện thoại, góc quay không rõ ràng, chất lượng hình ảnh cũng không bằng hậu trường chính thức, lượng người theo dõi tài khoản đoàn phim tăng chóng mặt, ai nấy đều hối thúc hãy nhanh chóng tung hậu trường chính thức trận “Lý Thắng Vũ vs Lạc Tự”.

Thư ký của Âu Tuấn Thao gõ cửa rồi bước vào: “Chủ tịch Âu, có chuyện này cần xin chỉ thị của anh. Phương án tung tin đồn giao dịch bất chính giữa Lâm Việt và Lạc Tự mà chúng ta chuẩn bị trước đó, có cần tiếp tục nữa không ạ?”

Âu Tuấn Thao cười lạnh: “Cô thấy sao?”

Thư ký bình tĩnh phân tích: “Tôi nghĩ là không cần nữa, hơn nữa có thể chúng ta sẽ bị phản tác dụng.
Thứ nhất, Lạc Tự vừa thắng Lý Thắng Vũ trong màn đấu diễn tại hoạt động tập thể của đoàn phim Bão Táp, công chúng đã có ấn tượng tốt với kỹ năng diễn xuất của cậu ta.

Nếu giờ tung tin cậu ta nhờ Lâm Việt mới có được hai vai diễn Bạch Dĩnh và Hoắc Hạo Ngôn, rất có thể sẽ tạo ra hiệu ứng ngược, khiến công chúng cảm thấy có người đang cố tình bôi nhọ cậu ta.

Thứ hai, Lý Thắng Vũ vừa mới đăng bài xin lỗi, lại còn tag thẳng cả Lạc Tự và Lâm Việt. Nếu chúng ta tung tin xấu lúc này thì chẳng khác nào đâm thẳng vào bài xin lỗi đó, hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều.”

“Lê Thiển đã đi trước một bước chặn nước cờ này rồi. Nếu giờ tung tin đồn ra, rất có thể sẽ bị dân mạng phản đối. Bỏ đi.” Âu Tuấn Thao nói.

Thư ký gật đầu, xoay người rời khỏi.

Một tuần sau đó, nhân vật Hoắc Hạo Ngôn đã đi đến hồi kết.

Cảnh quay này chỉ có một mình Lạc Tự, còn nhân vật trùm cuối do nghệ sĩ Dương Trầm đóng chỉ xuất hiện qua điện thoại.

Nhưng không hiểu sao, hôm nay có rất nhiều người đến xem, bên ngoài phim trường chật kín người.
Có diễn viên quần chúng, có những vai phụ khác, Lý Thắng Vũ cũng đến rồi, còn có Trình Phi và nữ chính của bộ phim, Tiêu Ninh.

Trợ lý đạo diễn bước đến bên cạnh Hứa Hàm, khẽ hỏi: “Đông người đến quá, có cần bảo họ đừng đứng chen chúc ở đây không?”

“Đây là cảnh cuối cùng của Hạo Ngôn, mọi người đến là để xem Lạc Tự có thể diễn sâu sắc hơn cảnh PK trên sân thượng không. Ăn mừng đóng máy thì càng náo nhiệt càng tốt. Chỉ cần không ảnh hưởng đến việc quay thì sao phải làm người xấu?”

“À… cũng đúng.”

“Vậy cậu đi lấy cái bánh kem trong cốp xe tôi lên đi.”

“Bánh kem? Bánh kem gì cơ?”

“Bánh mừng Hoắc Hạo Ngôn đóng máy.” Hứa Hàm nói.

Trợ lý đạo diễn sửng sốt: “Đạo diễn Hứa, anh đích thân mua bánh kem á?”

“Sao? Tôi cảm ơn cậu ấy không được à? Vai của cậu ấy chỉ có trong năm tập đầu, ban đầu tôi tưởng phải hơn một tuần mới đóng máy được. Cậu không thấy cậu ấy chưa bao giờ quên thoại hay cười sai cảnh à? Cậu ấy giúp tôi tiết kiệm ít nhất ba ngày quay đấy, chẳng lẽ không nên khích lệ kiểu diễn viên như thế à?”

“Ồ! Vậy tôi đi lấy ngay!”

Hôm nay thời tiết rất đẹp, ngoài cửa kính lớn trong văn phòng của Hoắc Hạo Ngôn, ánh nắng rất dịu. Anh đứng cạnh cửa sổ, lần này anh không còn giống một vị thần điều khiển tất cả từ nơi cao mà cúi nhìn xe cộ người đi lại nữa, mà đưa tay che nắng, nhìn về phía cuối chân trời.

“Hạo Ngôn, tôi biết cậu mệt rồi.” Giọng ông chủ vang lên từ điện thoại.
Nghe có vẻ như là một người lớn đang quan tâm hậu bối, nhưng cảm nhận kỹ thì lại giống như một kẻ độc tài của số phận đang tuyên bố hồi kết với anh.

“Ông chủ, ông có sắp xếp gì không?”
So với cảnh sân thượng rộng mở, văn phòng nửa kín này khiến giọng thoại của Hoắc Hạo Ngôn nghe càng có chiều sâu, lạnh lùng, vô cảm, như thể đã mệt mỏi với sự sống, lại phảng phất một chút mỉa mai.

Và sự mỉa mai ấy là yếu ớt, là chút phản kháng cuối cùng đối với con quỷ đã thao túng và hủy hoại cả đời anh.

“Hãy nghỉ ngơi cho tốt. Em gái cậu vài hôm nữa sinh rồi, tôi đã chọn bảo mẫu tốt cho cô ấy, không để cô ấy quá vất vả. Từ mẫu giáo đến đại học, chuyện học hành của đứa nhỏ, tôi đều lo liệu cả rồi.”

Lời thoại của ông Dương Trầm hoàn toàn thể hiện được hình ảnh một kẻ bề trên lạnh lùng vô tình, tưởng như đã lo nghĩ mọi điều cho Hoắc Hạo Ngôn nhưng thực chất lại dùng chính tình thân ruột thịt mà anh trân quý nhất để hạ dao chém xuống.

“Cảm ơn ông chủ.”

Khoảnh khắc ấy, bóng lưng Hoắc Hạo Ngôn giống như một cọng cỏ khô xoáy trong gió, suốt đời bị người khác điều khiển số phận để tính toán, để đấu tranh. Nhưng lúc này, anh mượn ánh mặt trời để đốt cháy lần cuối vì chính mình.

Anh ngồi trở lại vào chỗ, uống viên thuốc đã chuẩn bị nhiều năm, hướng về ánh nắng mà nhắm mắt lại.

Cầu chúc cho bản thân từ nay thoát khỏi quyền sinh sát của người khác, ngủ yên không mộng mị.

Đội trưởng đội điều tra kinh tế Lăng Kình dẫn các thành viên lao vào văn phòng của Hoắc Hạo Ngôn, anh ta hít sâu một hơi, cảnh tượng quá chân thực, cũng quá chạm đến cảm xúc. Lăng Kình vội vã bước lên, đặt tay lên cổ Hạo Ngôn kiểm tra, tiếc nuối nói: “Chúng ta đến trễ rồi.”

Sau đó còn có một vài cảnh pháp y đến lấy chứng cứ, Lạc Tự không cần làm gì cả, chỉ cần nhắm mắt nằm đó là được.

Một số cảnh quay bù đã xong, trợ lý đạo diễn thấy Lạc Tự không động đậy chút nào, chợt có chút lo lắng: “Cậu ấy… không sao chứ?”

Trình Phi nhỏ giọng nói với trợ lý đạo diễn: “Vậy anh thử xem còn thở không? Tôi nhìn nãy giờ thấy ngực cậu ấy không hề phập phồng, không lẽ là…”

Trợ lý đạo diễn hoảng hốt, vội vàng bước đến bên cạnh Lạc Tự, định đưa tay kiểm tra hơi thở thì Lạc Tự bỗng mở mắt ra: “Cảnh này quay xong chưa ạ?”

Trợ lý đạo diễn suýt nữa nhảy dựng lên, trong đám đông đứng xem cũng vang lên một tràng cười, đặc biệt là Trình Phi, cười khoái trá nhất.

“Mấy người… mấy người… lát nữa không có bánh kem đâu!”

“Bánh kem? Bánh kem gì cơ?” Lạc Tự tò mò đứng dậy: “Có sinh nhật ai à?”

“Đạo diễn Hứa đặt bánh mừng đóng máy cho cậu đấy.”

Lạc Tự hơi ngẩn người. Ở kiếp trước, mãi đến khi từ sân khấu kịch trở lại làm diễn viên truyền hình anh mới được đãi ngộ thế này.

“Được rồi! Không nói nhiều nữa! Hạo Ngôn, chúc mừng đóng máy!” Hứa Hàm đứng dậy: “Lạc Tự tiếp tục giữ kỷ lục một lần quay là xong, giúp bản thân và mọi người tiết kiệm thời gian ăn bánh! Mọi người vỗ tay nào!”

Trên phim trường lập tức vang lên tiếng vỗ tay.

Trong lòng Lạc Tự nói không cảm động là giả. Những tràng vỗ tay này, chiếc bánh này, và các đồng nghiệp đang chờ anh đóng máy, tất cả đều là sự công nhận dành cho anh.

Anh hít sâu một hơi, bước đến trước chiếc bánh ba tầng.

Trình Phi lớn tiếng nói: “Khoan đã! Đoàn phim chúng ta đoàn kết yêu thương, sao có thể không chụp ảnh quảng bá một chút chứ!”

“Đúng rồi đúng rồi! Nhân viên hậu trường đâu? Mau tới chụp một tấm đi!” Trợ lý đạo diễn cũng bắt đầu hòa vào không khí vui vẻ.

Trong lòng Hứa Hàm biết Trình Phi đang nghĩ gì, chính là muốn tấm ảnh mừng đóng máy này được đăng lên, để những cư dân mạng từng chỉ trích Lạc Tự thấy rằng anh đã nhận được sự công nhận của rất nhiều người, mà tất cả là nhờ vào chính diễn xuất của anh.

Ông ấy cũng không ngần ngại thể hiện sự yêu thích đối với một diễn viên nào đó, bèn tiến đến bên cạnh Lạc Tự.

Bên trái Lạc Tự là Hứa Hàm, bên phải là ông Dương Trầm, tiếp theo nữa là Trình Phi.

Lạc Tự nhìn thấy Lý Thắng Vũ trong đám đông thì vẫy tay gọi: “Anh cảnh sát kinh tế đằng kia, lại đây chụp chung đi!”

Lý Thắng Vũ ngẩn người một chút, rồi nhanh chóng hiểu được ý đồ của Lạc Tự khi gọi mình vào chụp ảnh chung, việc chụp chung với đạo diễn và ông Dương cho thấy tổ đạo diễn đã tha thứ cho những lời lẽ không đúng mực trước đó của cậu ta, cũng có thể giúp xoa dịu những lời chỉ trích trên mạng.

Lạc Tự cắt bánh kem, chia cho đạo diễn và mọi người trong đoàn phim.

Vừa ăn bánh kem, Hứa Hàm vừa trò chuyện với anh.

“Sau này có kế hoạch gì không?” Hứa Hàm cúi đầu, như thể buột miệng hỏi một câu.

“Ừm, còn phải xem vai mà quản lý nhận cho em là gì. Nếu có vai nào hứng thú thì đi quay. Còn nếu không thì…” Lạc Tự xoa mũi.

“Nếu không thì sao?” Hứa Hàm hứng thú ngẩng đầu lên.

“Thì em sẽ đến đoàn kịch nói để rèn luyện thêm.” Lạc Tự cười nói.

Vì ông Dương Trầm vẫn luôn mời anh đến đoàn kịch diễn thử một vai tuy không nhiều đất diễn nhưng lại rất có sức nặng, khiến anh cảm thấy rất háo hức.

“Cậu không sợ không nhận được vai tốt đâu. Phản Kích sắp đóng máy rồi, hậu kỳ mất khoảng ba tháng, chắc chắn sẽ được chiếu trước cuối năm. Còn Bão Táp của chúng ta thì có thể sẽ chiếu vào dịp nghỉ đông. Qua được khoảng thời gian này rồi, cậu sẽ không thiếu phim để đóng đâu.” Hứa Hàm nói.

“Đạo diễn Hứa có gợi ý gì không?” Lạc Tự cười hỏi.

“Diễn xuất của cậu rất có sức truyền cảm, ngoài phim truyền hình ra, tôi cảm thấy cậu cũng rất hợp với màn ảnh rộng. Tôi biết có một bộ phim sắp được khởi quay, bây giờ chưa tiện tiết lộ dàn cast, nhưng tôi đã xem qua kịch bản rồi, có một vai nam phụ rất hợp với cậu.”

Lạc Tự suýt nữa bị sặc bánh kem: “Phim điện ảnh á? Lại còn vai nam phụ? Vậy thì chắc không tới lượt em đâu, có khi ngay cả cơ hội thử vai cũng không có.”

“Thế nên mới phải xem cậu nghĩ thế nào.” Hứa Hàm nói.

“Ý đạo diễn Hứa là em nên ký hợp đồng với Tinh Hán Ảnh Nghiệp ạ?”

Hứa Hàm lắc đầu: “Bây giờ mà cậu ký với Tinh Hán Ảnh Nghiệp thì không có lợi đâu. Sau khi hai bộ phim cùng phát sóng, chắc chắn sẽ có nhiều công ty tranh nhau ký với cậu.”

Lạc Tự không nhịn được cười: “Ý kiến của đạo diễn Hứa giống hệt một người bạn của em.”

Người bạn đó chính là Cố Tiêu Duy.

“Chúng tôi không bao giờ bảo cậu nên ký ở đâu, chỉ hy vọng cậu có thể cố gắng đến thử vai cho bộ phim kia.”

Lạc Tự hiểu, đây là sự ưu ái mà Hứa Hàm dành cho anh, ám chỉ anh nên tranh thủ thời gian này để trau dồi diễn xuất, điều chỉnh lại trạng thái, nếu không sẽ uổng mất vai nam phụ đó.

“Em nhớ rồi, cảm ơn đạo diễn Hứa.”

Lúc này Trình Phi đi tới, ôm lấy Lạc Tự một cái, rồi nửa đùa nửa thật nói với đạo diễn Hứa: “Đạo diễn, anh không thể giống đạo diễn Lâm hay biên kịch Hoa, cho Hoắc Hạo Ngôn thêm vài phân đoạn sao? Cho cậu ấy nhận cơm hộp muộn chút đi? Tôi và Lạc Tự vẫn chưa diễn đã tay mà!”

Hứa Hàm khó chịu nói: “Cậu chưa nghe câu ít là nhiều bao giờ à?”

Trình Phi cười một tiếng, vỗ vai Lạc Tự rồi cười lớn: “Anh em, phim sau chúng ta lại đấu diễn xuất nhé. Có rảnh thì nhớ tụ tập đấy!”

“Chắc chắn rồi, anh Trình bao hết mà.”

“Bao! Bao! Bao! Cái tên đỗ nghèo khỉ nhà cậu!”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...