Lạc Tự nhìn thầy Dương Trầm không xa, trước khi rời đi vẫn phải chào hỏi một tiếng.
“Thầy Dương, để em xem thầy đang làm gì nào? Ái chà, thầy đang lén ăn bánh kem đó nha.”
Dương Trầm vội vàng kéo cái đĩa qua một bên, làm bộ muốn giấu đi: “Gần đây đường huyết của tôi ổn lắm. Cậu… cậu còn trẻ đừng có học cái thói lo chuyện bao đồng của mấy người kia!”
“Thầy muốn ăn thì cứ ăn thôi, cần gì phải giấu giấu diếm diếm,” Lạc Tự cười nói.
“Cậu sắp đi rồi, trong lòng tôi cứ thấy luyến tiếc. Lâu lắm rồi mới gặp được một diễn viên trẻ nắm bắt khí chất nhân vật tinh tế như cậu. Người trước đây làm được như vậy là Cố Tiêu Duy.” Nhắc đến Cố Tiêu Duy, Dương Trầm lắc đầu.
“Cố Tiêu Duy sao vậy ạ?” Lạc Tự tò mò hỏi.
“Cậu ta á, mới ngoài hai mươi mà đã ra vẻ già dặn, nói năng thì cứng nhắc, chẳng dễ thương gì cả.”
Lạc Tự “ồ” một tiếng: “Cậu ấy cũng không cho thầy ăn bánh à?”
“Đúng! Cái gì ngon cũng không cho tôi ăn. Hôm đó sinh nhật tôi, lẽ ra được ăn một miếng bánh như thế này, vậy mà cậu ta cắt cho tôi một lát mỏng như tờ giấy. Cậu đừng học cậu ta, con người ấy mà, nếu không sống vui vẻ thì còn có ý nghĩa gì nữa!”
Lạc Tự cười gật đầu: “Vâng, nhưng mà ăn xong miếng này thì thầy thật sự không được ăn nữa đâu ạ. Miếng này, em nhìn rõ rồi, dày cỡ từ điển luôn đó!”
Nói xong, Lạc Tự còn không quên dùng tay ra hiệu độ dày.
Ông Dương vội chuyển chủ đề: “Tiểu Lạc à, tôi với Chúc Quân và Nhan Minh Thụy đều rất kỳ vọng vào cậu. Hôm đó xem cậu diễn xong, chúng tôi bàn tán phấn khích suốt. Sau này cậu nhất định phải tiếp tục diễn thật tốt, chúng tôi đều đang dõi theo cậu đó!”
“Vâng! Em nhất định sẽ cố gắng, không phụ sự kỳ vọng của ba thầy cô.”
Ăn xong bánh, đoàn phim vẫn còn cảnh quay phải tiếp tục.
Lạc Tự ngồi bên cạnh xem suốt một buổi chiều cảnh diễn tay đôi giữa Dương Trầm và Trình Phi, mang theo sự lưu luyến mà chào tạm biệt đoàn phim.
Anh trở về căn hộ của mình, hít sâu một hơi.
Điện thoại rung lên, mở ra xem thì bất ngờ là tin nhắn WeChat của Cố Tiêu Duy: [Chúc mừng đóng máy.]
Khóe môi Lạc Tự cong lên, không ngờ Cố Tiêu Duy lại để ý tin anh hoàn thành quay phim, lập tức trả lời: [Nghiêm Dã, cậu đã hoàn thành lời hứa với Bạch Dĩnh chưa?]
Cố Tiêu Duy: [Dự kiến còn một tuần nữa, Nghiêm Dã sẽ phá tan bầu trời đen đó, để Bạch Dĩnh thấy được ánh sáng.]
Lạc Tự: [Đến lúc đó, Lạc Tự muốn mời Cố Tiêu Duy ăn một bữa. Thầy Cố có thể suy nghĩ xem muốn ăn gì.]
Cố Tiêu Duy: [Được.]
Không hiểu sao, Lạc Tự lại có chút nhớ Cố Tiêu Duy.
Nhớ cái “lượng view miễn phí” bất ngờ của cậu, nhớ viên kẹo cậu cho mà không màng ánh mắt người khác, nhớ sự tập trung tuyệt đối của cậu trong lúc diễn.
“Không hổ là Cố Tiêu Duy, nói chuyện vài câu WeChat thôi cũng đủ gây ấn tượng rồi.”
Ngày hôm sau mặt trời vẫn mọc như thường, Lạc Tự vẫn kỷ luật như mọi ngày: dậy sớm, chạy bộ, rồi bơi vài vòng trong hồ.
Chị Thôi gọi điện đến, giọng kích động đến mức suýt làm rơi cả điện thoại: “Lạc Tự! Lạc Tự! Lạc Tự! Chị đang rất mâu thuẫn!”
Lạc Tự vừa lau tóc vừa tò mò hỏi: “Là do lịch thử vai trùng nhau à?”
“Không phải… Tài khoản chính thức của đoàn phim Bão Táp vừa đăng video hậu trường phần hai, chính là đoạn em PK với Lý Thắng Vũ đó! Nhất là cảnh cái chết của Hoắc Hạo Ngôn, cảm xúc quá mãnh liệt luôn! Diễn xuất ấy mà, không so tài thì không biết, so rồi là thấy rõ ai hơn ai ngay!”
Lạc Tự hơi khựng lại: “Cảnh cái chết của Hoắc Hạo Ngôn được đăng lên rồi, chẳng phải là spoil kết cục nhân vật sao?”
“Video đăng không có tiếng thoại, chỉ chèn nhạc thôi, nên khán giả cũng không chắc là Hoắc Hạo Ngôn chết hay là chỉ đang nghỉ ngơi. Vừa khéo khơi dậy sự tò mò và mong đợi. Nhiều người khen cảnh em ngã vào ghế rất có cảm xúc, nếu đây là kết cục thì cũng hợp lý! Hiện tại có mấy công ty phim ảnh đang hỏi chị, em có định chọn công ty mới chưa?” Chị Thôi hỏi.
“Cái đoạn PK diễn xuất đó lên hot search cũng là vì mấy người trong nghề nể mặt mà giúp chia sẻ thôi. Như anh Long, Phương Tần, rồi Trình Phi, Tạ Thường… và cả Cố Tiêu Duy đều like và chia sẻ thì mới được lên xu hướng, đâu phải hoàn toàn nhờ vào thực lực của em. Em nghĩ mấy công ty kia thật sự nhìn trúng diễn xuất của em thì ít, muốn ké độ hot thì nhiều.”
“Em tỉnh táo như vậy làm chị thấy lạnh cả người. Nhưng mà hot cũng là vì em có quan hệ tốt đó chứ! Nên mới có nhiều người chịu giúp em chia sẻ!”
“Chị nói vậy em vui lắm.”
Lạc Tự nghĩ mình thật sự đã có nhiều người bạn tốt.
“Hơn nữa độ viral của em không phải mua, mà là nổi thật sự! Mấy công ty đó nhìn ra rồi, nhan sắc và diễn xuất của em đều rất ổn! Đợi đến khi Phản Kích và Bão Táp phát sóng xong, điều kiện ký hợp đồng với em chắc chắn sẽ tăng cao, nên họ mới muốn ra tay trước!” Chị Thôi phân tích tâm lý của các công ty, đều là muốn “hốt vàng giá rẻ”.
“Ồ.” Lạc Tự xách túi chống nước, vuốt lại tóc rồi bước ra ngoài.
“Em đừng có ồ với chị! Trước hết, kẻ thù truyền kiếp của em, Truyền thông Đế Tuấn lại đến tìm chị lần nữa. Thư ký của Âu Tuấn Thao nói muốn mời chúng ta ăn một bữa, nếu không hài lòng với điều kiện họ đưa ra thì có thể bàn lại. Em thấy có nên nể mặt họ không?”
“Dù người ta hay nói ở đời nên chừa một con đường lui, sau này dễ gặp lại, nhưng nếu đã không định ký với họ thì cũng đừng lãng phí thời gian của người ta. Dù sao thì, một khi đã ăn bữa cơm đó, họ có thể sẽ nghĩ rằng có hy vọng.” Lạc Tự nói.
Chị Thôi cũng thấy có lý.
“Vậy thì nói về Tinh Hán Ảnh Nghiệp đi, bên đó cũng có người liên lạc với chị, còn gửi cả hợp đồng. Chị xem qua thì thấy điều kiện khá công bằng, nhưng mà…”
“Nhưng mà công ty đó có quá nhiều diễn viên. Nếu nói trong giới có 10 phần diễn xuất thì Tinh Hán đã chiếm 5 phần rồi. Em ký với họ thì đúng là có thể nhận được vài vai tốt, nhưng để trụ lại đến mức như Trình Phi, được đóng chính, e là không dễ.”
Chị Thôi cũng đồng tình với suy nghĩ của Lạc Tự: “Đúng đấy, chị cũng lo như vậy. Nhưng bên họ cũng không nói gì cứng nhắc, ý là ta vẫn có thể đến Tinh Hán bàn thêm, điều kiện vẫn có thể thương lượng.”
Lạc Tự nhẹ nhàng “ừ” một tiếng: “Còn công ty nào khác không?”
Nghe Tinh Hán muốn chị Thôi và Lạc Tự đến tận nơi để đàm phán, anh lập tức nhận ra họ không thật sự có thiện chí. Mục đích là để dùng lợi thế “sân nhà” buộc họ chấp nhận điều kiện tuy công bằng nhưng không vượt trội.
“À à, còn có Hồng Hà Ảnh Thị nữa. Điều kiện bên đó đưa ra thì khá bình thường… giống như nghe nói em có tiếng nên gửi hợp đồng qua cho có lệ.”
Lạc Tự đã đoán trước được điều này, bình thản hỏi: “Ngoài ba công ty đó, chắc vẫn còn nữa chứ?”
“Có chứ! Là Viễn Cảnh Ảnh Thị, công ty của Lý Thắng Vũ, người từng đấu diễn xuất với em ấy. Họ nói muốn mời em ăn một bữa, nói chuyện xem ý đôi bên thế nào. Nhưng họ không gửi hợp đồng, chắc là linh hoạt hơn, có nhiều chỗ để thương lượng.”
Sau khi so sánh từ nhiều phía, chị Thôi thấy Viễn Cảnh Ảnh Thị thật ra cũng không tệ.
Họ có hợp tác với nhiều hãng phim, nhưng lại không có diễn viên nào thực sự nổi bật. Nếu Lạc Tự ký hợp đồng, chắc chắn sẽ được coi trọng.
“Chờ thêm một chút đi.” Lạc Tự nói.
Chị Thôi hơi ngẩn người, sự bình tĩnh của Lạc Tự vượt quá sức tưởng tượng của cô ấy: “Chờ à? Chị biết giờ em rất có chính kiến, suy nghĩ cũng rất tốt, nhìn xa trông rộng. Nhưng em có thể tiết lộ cho chị biết là em có để mắt đến công ty nào trong mấy công ty kia không? Hay em đang chờ họ đưa ra điều kiện tốt hơn?”
“Chờ thêm chút nữa thôi, không lâu đâu.” Lạc Tự nghiêng mặt nhìn sang cuốn lịch đã bị xé mất một phần.
“Nhưng mà Lạc Tự… nếu là nửa năm trước, chị còn chẳng dám nghĩ đến việc được ngồi bàn đàm phán với mấy công ty lớn thế này. Dù chỉ là nhìn thấy trợ lý nghệ sĩ của họ thôi… chị cũng thấy mình thấp hơn nửa cái đầu. Vậy mà chớp mắt, bây giờ họ lại đến tìm chị bàn hợp đồng… còn lịch sự, nói năng tử tế.” Chị Thôi cảm thán: “Đây là thế sự vô thường hay phong thủy luân hồi thế?”
Lạc Tự cụp mắt xuống, anh làm sao không biết chị Thôi đã vì anh mà chịu bao nhiêu khổ?
“Có gì đâu? Sau này chị còn rực rỡ hơn nữa.”
Đây không phải là lời nói suông của Lạc Tự, mà là mục tiêu mà anh đã đặt ra cho bản thân.
Không phụ lòng bất kỳ ai đã vất vả vì mình.
“Được! Chúng ta cùng cố gắng!”
Trong lòng chị Thôi vẫn cảm thấy công ty mà Lạc Tự thực sự để mắt tới là Tinh Hán Ảnh Nghiệp.
Dù sao thì Lâm Việt, người phát hiện tài năng của Lạc Tự, cũng là đạo diễn dưới trướng Tinh Hán.
Chưa kể, Cố Tiêu Duy của Tinh Hán luôn đối xử tốt với Lạc Tự, có thông tin gì cũng truyền lại cho anh, gần như chia sẻ cả lưu lượng truyền thông rồi.
Thời gian gần đây đóng phim, Lạc Tự với Trình Phi cũng đã thân thiết như anh em.
Dù điều kiện trong hợp đồng mà Tinh Hán đưa ra có vẻ không thiên vị anh, nhưng với những người sẵn sàng giúp đỡ như thế, Lạc Tự không thể nào mãi không nổi bật được.
Hiện giờ, nhờ đã nhận được cát-xê từ hai bộ phim, Lạc Tự không còn quá áp lực về tài chính.
Anh cũng trở nên thận trọng hơn khi chọn kịch bản, tuy vẫn chủ yếu nhận vai phụ, nhưng đã có được vai nam phụ trong một vài dự án nhỏ, và vai ba hoặc bốn trong những dự án vừa và lớn.
Hai ngày sau, nhiệt độ lại giảm xuống.
Lạc Tự quyết định ra ngoài mua ít đồ, về nhà tự nấu lẩu ăn.
Anh đội mũ, đeo khẩu trang, che kín từ đầu đến chân, lôi chiếc xe đẩy nhỏ được tặng khi làm thẻ năm ngoái ra.
Đang chuẩn bị ra ngoài thì điện thoại vang lên.
Người gọi là “Hồ Duy”, bạn học của Lạc Tự ở Học viện Điện ảnh. Sau khi tốt nghiệp, Hồ Duy luôn lo lắng vì không có công ty ký hợp đồng. Chính Lạc Tự đã giới thiệu anh ta vào Truyền thông Chu Tước.
Về sau, Hồ Duy trở thành “diễn viên thực lực” được công ty dốc sức nâng đỡ, còn Lạc Tự thì mãi nhận mấy chương trình tạp kỹ vớ vẩn, khoảng cách giữa hai người ngày càng lớn.
Lúc đầu, Hồ Duy còn nói khi mình ổn định sẽ giúp đỡ Lạc Tự, nhưng đến khi thật sự có chút thành tựu rồi, thì cũng chỉ coi Lạc Tự như người quen xã giao, gật đầu cho có.
Trên mạng có câu nói thế này, đột nhiên có bạn học lâu rồi không liên lạc nhắn tin WeChat cho bạn, thì hoặc là mượn tiền, hoặc là mời cưới.
Hồ Duy chắc chắn sẽ không kết hôn trong thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp, còn chuyện mượn tiền thì lại càng không thể, anh ta giàu hơn Lạc Tự không phải chỉ một chút.
Thế nên, chỉ có thể là “chồn cáo chúc tết gà*”, chắc chắn không có ý tốt.
*Chồn cáo chúc tết gà (黄鼠狼给鸡拜年): Chồn cáo chúc tết gà rắp tâm muốn thịt gà. Giả bộ thân thiện nhằm thực hiện mưu đồ xấu.
Khóe môi Lạc Tự khẽ nhếch lên nụ cười, cơ hội mà anh chờ đợi, cuối cùng cũng đến rồi.
Anh bắt máy, đầu dây bên kia vang lên giọng nói hồ hởi của Hồ Duy: “Aiya! Lạc Tự! Cuối cùng cậu cũng bắt máy rồi! Có rảnh không? Tối nay ra ngoài ăn một bữa nhé! Hôm nay là sinh nhật tớ!”
Lạc Tự đáp bằng giọng điềm tĩnh: “Sinh nhật cậu à, tôi còn chưa chuẩn bị quà gì, đi tay không thì ngại lắm.”
“Đâu phải trẻ con lên ba, cứ phải có quà mới vui! Chủ yếu là anh em tụ tập thôi mà!”
Lạc Tự vừa rót cà phê vừa trả lời: “Ai, tôi rời khỏi Truyền thông Chu Tước rồi, đến dự sinh nhật cậu chắc sẽ ngại lắm. Thôi thì chúc cậu sinh nhật vui vẻ, tiền đồ rộng mở.”
Giọng Hồ Duy mang theo chút vội vàng: “Đừng mà! Bữa tối nay ngoài tớ ra thì không có người nào của Truyền thông Chu Tước hết! Cả sếp Bạc tớ cũng không mời! Tớ chỉ muốn anh em mình nói chuyện riêng chút thôi!”
Nụ cười trên môi Lạc Tự càng rõ rệt hơn, kiếp trước chính vì tin lời dỗ ngon dỗ ngọt này mà anh đã đến cái bữa tiệc chết tiệt đó.
Khoảng thời gian này ở kiếp trước, Lạc Tự một mình chịu đựng cô đơn và áp lực, nhận được cuộc gọi của Hồ Duy thì tưởng là cuối cùng cũng có người quan tâm, nên mới bỏ qua những biểu hiện gượng gạo của Hồ Duy, từ đó mà rơi vào bẫy, suýt chút nữa đánh mất cả cơ hội lật lại cuộc đời.
Chỉ là, bữa tiệc Hồng Môn Yến lần này, anh nhất định phải đến, bởi vì… có một người bạn, anh không thể mặc kệ.
“Cậu tổ chức sinh nhật mà không mời sếp Bạc à? Nhỡ mà công ty biết cậu chỉ mời mỗi tôi, không mời người trong công ty, cậu cẩn thận bị nhắm đến đấy!” Lạc Tự cố ý thăm dò, muốn xem Hồ Duy sẽ bịa ra lý do gì.
Nào, tiếp tục màn biểu diễn của cậu đi.
Quả nhiên, Hồ Duy bắt đầu sốt ruột: “Tớ mời cậu ăn là để tránh người của Truyền thông Chu Tước đấy! Nói thẳng luôn nhé, tớ có nói với một tổng giám đốc của công ty lớn về cậu, người ta rất có hứng thú, muốn gặp cậu ăn một bữa! Cậu rời khỏi Chu Tước rồi mà chưa ký với công ty quản lý nào đúng không? Cậu không thấy lo à? Phải hoạt động nhiều vào chứ!”
Lạc Tự khẽ bật cười trong lòng, nếu muốn “hoạt động”, anh có thể hẹn người ta chơi tennis, cùng anh Long đánh bài online, tìm Phương Tần chơi vài ván PUBG. Hoặc không thì tìm Cố Tiêu Duy nói chuyện về diễn xuất, cùng Trình Phi đi ăn khuya. Còn mấy cái “bữa tiệc âm phủ” kiểu này… đi một lần coi như thêm kinh nghiệm sống.
“Ồ, vậy thì thật sự cảm ơn cậu rồi.” Lạc Tự mỉm cười đáp.
Phía bên kia cứ tưởng nhắc đến chuyện ký hợp đồng với công ty quản lý là có thể khơi gợi sự quan tâm của Lạc Tự, nhưng đâu biết rằng anh chẳng hề lo chuyện đó.
Hồ Duy tưởng rằng Lạc Tự đồng ý rồi, giọng vui hẳn lên: “Vậy nhé! Sáu rưỡi tối! Lúc cậu đến nhớ ăn mặc gọn gàng, tỉnh táo chút, đừng như hồi còn ở công ty lúc nào cũng cúi đầu, như thể thấy ai cũng muốn tránh ấy!”
Lạc Tự nhướn mày, cố nhịn cười đáp lại: “Biết rồi.”
Đã là đi dự tiệc Hồng Môn Yến, anh lại là người “múa kiếm”, chứ có phải thi hoa hậu đâu, không cần ăn diện quá mức.
Lạc Tự sờ cằm mình, tiếc thật, sáng nay mới cạo sạch sẽ, nếu không thì còn có chút “vẻ đẹp từng trải”. Anh khoác lên chiếc áo len tối màu, mặc thêm áo khoác, quàng khăn rồi ra khỏi nhà.
Anh nhìn địa chỉ mà Hồ Duy gửi, giống hệt như kiếp trước, nghĩa là những gì sắp xảy ra chắc cũng chẳng khác là bao.
Hạng Trang múa kiếm, ý tại Bái Công.
Chỉ là lần này, Lạc Tự sẽ cho bọn họ biết, ai mới là Bái Công, ai mới xứng đáng ngồi trên đài cao.
Đó là một câu lạc bộ cao cấp, chỉ có hội viên và khách được hội viên mời mới có thể dùng bữa ở đó.
Anh đến trước cửa câu lạc bộ, báo tên mình, nhân viên phục vụ lập tức dẫn anh vào bên trong.
Lúc này trong phòng vip đã có vài người ngồi sẵn.
Ghế chủ tọa ở hướng Đông bàn tròn là Giang Vân Tà của Hồng Hà Ảnh Thị.
Trong lòng mọi người, anh ta mới là thiếu gia thật sự của Hồng Hà, người quyết định ai sẽ được lăng xê. Người anh ta không thích thì quay lưng là bị đóng băng ngay. Còn Giang Dẫn Xuyên, anh trai anh ta, thì chỉ là công cụ làm việc cho anh ta mà thôi.
Bên cạnh Giang Vân Tà là người tình mới, cũng là gương mặt mới đang được Hồng Hà lăng xê, tên là Văn Chỉ Lan.
Văn Chỉ Lan vừa làm nũng với Giang Vân Tà, vừa kể uất ức chuyện bị đạo diễn mắng trên phim trường.
Giang Vân Tà vỗ vai cô ta, ra vẻ cưng chiều: “Bị đạo diễn mắng tức là vẫn còn chỗ để tiến bộ, xem em kìa, đúng là quá yếu đuối.”
Rồi quay sang thư ký của mình: “Đi nói với đạo diễn kia một tiếng, đừng có làm cao quá, diễn viên là để diễn, không phải để nghe ông ta đóng vai thầy chủ nhiệm.”
“Vâng, sếp Giang.”
Thư ký có vẻ đã quen với những cảnh tượng như vậy, mặt không chút biểu cảm.
“Cái cậu Lạc Tự này bày vẽ cũng ra phết nhỉ, chúng ta đến hết cả rồi mà cậu ta còn chưa thấy đâu?” Giang Vân Tà tỏ vẻ mất kiên nhẫn.
Hồ Duy trong lòng thì cạn lời, chẳng phải chính anh ta nói bắt đầu lúc bảy giờ sao?
Tôi còn cố tình dặn Lạc Tự đến từ sáu rưỡi, ai ngờ sáu giờ anh ta đã lôi người đến rồi!
“Sếp Giang, nếu Lạc Tự mà biết điều thì đã không lăn lộn tới mức này rồi!” Hồ Duy cười gượng đáp.
“Tôi thật muốn xem xem cậu ta đẹp trai đến mức nào mà khiến Tạ Thường suốt ngày Lạc Tự trước Lạc Tự sau!” Trên mặt Giang Vân Tà lộ rõ vẻ khinh thường.
Tạ Thường là nữ diễn viên có danh tiếng tốt nhất hiện nay của Hồng Hà Ảnh Thị, từng bị Giang Vân Tà theo đuổi đủ kiểu, nhưng tiếc là cô ấy chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
Sau đó, Giang Vân Tà gửi cả một xe hoa hồng đến dưới nhà Tạ Thường, cô ấy lập tức lên top trending, bị đồn là cặp kè đại gia, bị anti-fan nhân cơ hội công kích rằng không lo diễn xuất, chỉ chăm chăm trèo cao.
Tạ Thường đem chuyện này tố cáo thẳng với bố của Giang Vân Tà, Giang Huy, hiện là chủ tịch Hồng Hà Ảnh Thị.
Giang Huy mắng Giang Vân Tà một trận té tát, nói công ty khó khăn lắm mới có một nữ diễn viên xứng tầm, bảo anh ta đừng gây chuyện nữa. Giang Vân Tà đành phải bỏ cuộc.
Nhưng điều anh ta không ngờ là…
Tạ Thường, người dù anh ta có theo đuổi cách nào cũng chẳng mảy may để ý, lại đi giới thiệu một kẻ vô danh như Lạc Tự với bố anh ta, thậm chí bố anh ta còn bảo anh ta đến đánh giá thử xem có nên ký hợp đồng không.
Kết quả, khi anh ta cử người liên hệ với quản lý của Lạc Tự, phía bên kia còn nói phải cân nhắc thêm.
Càng không ngờ hơn là người anh trai luôn đối đầu với anh ta, Giang Dẫn Xuyên, lại cũng đề nghị với bố rằng nên nhanh chóng ký hợp đồng với Lạc Tự, kẻo bị Tinh Hán Ảnh Nghiệp nẫng mất.
Nghe xong, bố anh ta lại mắng anh ta thêm một trận, hỏi rằng anh ta định lặp lại sai lầm bao nhiêu lần nữa?
Thật là nực cười, Lạc Tự này có hào quang gì chứ?
Chỉ là đóng vai phụ trong hai bộ phim truyền hình của đạo diễn nổi tiếng mà thôi, có thể nổi tới mức nào?
5 năm trước, Giang Huy từng giao cơ hội ký hợp đồng với Cố Tiêu Duy cho anh ta. Khi đó Cố Tiêu Duy chỉ đóng vai nam chính thời trẻ trong phim của Lâm Việt, chỉ xuất hiện ở 4–5 tập đầu, chẳng phải đại minh tinh gì, nên Giang Vân Tà bảo thư ký soạn hợp đồng gửi qua.
Ai ngờ Cố Tiêu Duy thấy điều kiện không ổn, liền theo Lâm Việt sang Tinh Hán Ảnh Nghiệp.
Hôm đó, Giang Huy tức đến mức ném bản hợp đồng thẳng vào mặt anh ta. Cố Tiêu Duy sau khi gia nhập Tinh Hán thì sự nghiệp lên như diều gặp gió, Giang Huy hối hận không kịp, chỉ mong có thể bổ đầu Giang Vân Tà ra xem trong đó chứa bao nhiêu nước.
Nhưng trên đời này mấy ai được như Cố Tiêu Duy?
Diễn vai phụ trong phim của Lâm Việt thì nhiều lắm, chẳng lẽ ai cũng nổi tiếng cả sao?
Giờ đây, chỉ cần nghe đến tên Lạc Tự, Giang Vân Tà liền nhớ đến cơn giận của bố mình khi xưa vì vụ bỏ lỡ Cố Tiêu Duy, cảm giác chán ghét bùng nổ. Cộng thêm việc Giang Dẫn Xuyên lại đi mách lẻo, còn Hà Mộ, đàn em thời cấp ba của anh ta, cũng thường xuyên kể khổ với anh ta vì bị Lạc Tự chèn ép.
Đã vậy, nếu Giang Dẫn Xuyên thích Lạc Tự đến vậy, thì anh ta cứ việc đẩy thuyền để xem hai người họ tốt tới mức nào… không đúng, nằm chung một chỗ luôn đi!
Lúc đó xem Tạ Thường còn dám suốt ngày tung hô Lạc Tự trước mặt bố anh ta nữa không?
Hơn nữa, anh ta trừ khử được cái gai trong mắt Hà Mộ, chẳng lẽ cậu ta không biết ơn mà nghe lời anh ta răm rắp sao?
Giang Vân Tà nhận lấy tách trà Hồ Duy đưa, nhấp một ngụm, ánh mắt sâu xa và u tối. Đúng lúc này, cánh cửa phòng bị đẩy ra, có người bước vào.
“Hồ Duy, tôi đến rồi.”
Giọng nói trong trẻo vang lên, như ngụm trà thanh mát sau khi đã ăn quá nhiều đồ ngọt.
Giang Vân Tà ngẩng đầu lên, ngây người.
Người thanh niên trước mặt ăn mặc đơn giản, nhưng mỗi động tác xoay người, nhấc tay đều có khí chất riêng biệt. Ngũ quan rõ nét, đẹp trai, vì để mặt mộc nên lại càng trong trẻo, tự nhiên.
“Lạc Tự, cuối cùng cậu cũng đến rồi. Ngồi đi, ngồi đi! Tớ giới thiệu cho cậu một chút!” Hồ Duy kéo ghế bên cạnh cho Lạc Tự.
Yết hầu Giang Vân Tà khẽ động. Trong giới có bao nhiêu người đẹp chủ động tiếp cận anh ta, trai xinh gái đẹp thế nào mà anh ta chưa từng gặp?
Nhưng Lạc Tự… thật sự rất đặc biệt.
“Được thôi, vị này… là sếp hay là đồng nghiệp vậy?” Trên mặt Lạc Tự không hề có chút ngượng ngùng hay lúng túng nào, ánh mắt nhìn sang.
Giang Vân Tà vỗ nhẹ Vân Chỉ Lan bên cạnh, cô ta lập tức hiểu ý, chắc chắn Giang Vân Tà đã để mắt đến Lạc Tự rồi, nên lặng lẽ quay về chỗ ngồi.
“Người này chính là thiên chi kiêu tử, Giang Vân Tà của Hồng Hà Ảnh Thị! Ở công ty, anh ấy nói một là một, hai là hai! Anh ấy mà dậm chân một cái, cả giới giải trí đều phải run lên ba lần đấy!”
Hồ Duy nịnh bợ đến mức xuất thần, khiến Lạc Tự nghĩ mình có tu luyện ba đời ba kiếp cũng chưa chắc đọ được.
Lúc này, cánh cửa lại bị đẩy ra, có người xách mũ bảo hiểm xe máy lững thững bước vào.
“Nói một là một? Lão già Giang Huy nhà chúng tôi còn chưa chết mà?”
Hồ Duy lập tức xấu hổ không nói nên lời, sắc mặt Giang Vân Tà cũng thay đổi.
“Cậu ta cần dậm một cái, Hồng Hà Ảnh Thị có rung hay không còn khó nói, huống chi là cả giới giải trí.”
Đối phương đặt chiếc mũ bảo hiểm của xe mô tô lên ghế bên cạnh, rồi ngồi xuống cạnh Lạc Tự.
Hồ Duy lập tức nở nụ cười niềm nở: “Phó giám đốc Giang đến rồi! Chúng tôi đợi anh lâu lắm rồi đó! Anh mà không đến thì đồ ăn nguội hết mất!”
Giang Dẫn Xuyên ngồi dựa lưng vào ghế, trong nụ cười mang theo chút ngông nghênh:
“Vân Tà, đừng để bụng nhé. Bố đã dặn rồi, bảo chúng ta ở trong giới này nên khiêm tốn một chút. Dù sao thì kiểu nói chỉ cần dậm chân một cái là cả giới giải trí phải run lên ba lần nghe thật quá kiêu ngạo, nếu bị mấy ông lớn nghe thấy thì lại trách bố tôi dạy con không nghiêm.”
“Anh…” Giang Vân Tà nghẹn họng, không nói được gì.
Nhưng nghĩ đến chuyện sau tối nay Giang Dẫn Xuyên có thể thân bại danh liệt, Giang Vân Tà cảm thấy chuyện này cũng đáng để nhẫn nhịn.
Lạc Tự nhìn Giang Dẫn Xuyên, người bạn tốt ở kiếp trước của anh, quả nhiên vừa xuất hiện đã chọc tức cậu em trai vô dụng đó đến nghẹn họng.
Giang Dẫn Xuyên nghiêng người, đưa tay về phía Lạc Tự: “Chào cậu, Lạc Tự. Tôi là Giang Dẫn Xuyên của Hồng Hà Ảnh Thị. Tuy đây là lần đầu gặp mặt, nhưng tôi đã sớm nghe danh cậu rồi.”
Lạc Tự bắt tay anh ấy, cười hỏi: “Nghe trên mạng à?”
“Không phải.” Giang Dẫn Xuyên mỉm cười lắc đầu.
“Vậy… ở đâu?”
“Một bữa tiệc. Có người định bôi xấu cậu, nhưng lại bị người khác dội cả chậu nước bẩn ngược trở lại.”
“Ai đã giúp tôi vậy?”
Lạc Tự thật sự ngạc nhiên, anh không ngờ có người sẽ đứng ra bênh vực mình trong một bữa tiệc.
“Đàn em của cậu đó.” Giang Dẫn Xuyên cầm ấm trà, định rót cho mình một chén.
Lúc này, dưới gầm bàn Lạc Tự khẽ chạm vào đầu gối của Giang Dẫn Xuyên. Anh ấy nhíu mày, rõ ràng khoảng cách giữa hai người khá xa, làm sao đầu gối lại có thể chạm nhau?
Dù gì thì Giang Dẫn Xuyên cũng không xa lạ gì với những thủ đoạn leo lên trên trong giới này, chẳng lẽ Lạc Tự cũng là kiểu người đó?
Nhưng trong tiềm thức, anh ấy vẫn muốn tin vào đánh giá và ấn tượng của Cố Tiêu Duy và Lâm Việt về một người.
Anh ấy liếc nhìn Lạc Tự, phát hiện màn hình điện thoại của đối phương đang mở, hiển thị một dòng chữ:
[Trà này không thể uống.]
Dây thần kinh lập tức căng lên, Giang Dẫn Xuyên trở nên cảnh giác. Trong số mọi người ở đây, chắc chắn chỉ có anh ấy sẽ uống trà, vì anh ấy đi mô tô nên không thể gọi tài xế thay. Hơn nữa anh ấy cũng không thích uống rượu, thường mượn cớ lái xe để tránh phải uống rượu.
Bình thường, những bữa tiệc của Giang Vân Tà, anh ấy sẽ không uống dù chỉ một giọt nước. Nếu không phải thư ký của anh ấy nói rằng bữa tiệc này liên quan đến hợp đồng của Lạc Tự, anh ấy cũng chẳng thèm đến xem.
“Cố… Cố Tiêu Duy?” Lạc Tự nhìn Giang Dẫn Xuyên, đọc lên cái tên đó.
Giang Dẫn Xuyên thầm cảm kích lời nhắc nhở của Lạc Tự, cũng đoán được trong bữa tiệc này có điều mờ ám. Vì vậy anh ấy giả vờ như vô tình đặt ấm trà sang một bên, chống cằm cười tiếp chuyện với Lạc Tự: “Chẳng lẽ cậu chỉ có mỗi một đàn em là Cố Tiêu Duy thôi sao?”
Lạc Tự bất lực thở dài: “Nhân tình thế thái mà. Tôi xem người ta là đồng môn, người ta lại xem tôi là gánh nặng. Đến giờ, người duy nhất công khai gọi tôi là đàn anh cũng chỉ có Cố Tiêu Duy thôi.”
Hồ Duy đang gắp một miếng đồ nguội cho vào miệng thì nghẹn lại, sao anh ta có cảm giác mình đang bị ám chỉ vậy?
Giang Dẫn Xuyên gọi phục vụ vào: “Đổi một ấm trà khác.”
Quả nhiên sắc mặt của Giang Vân Tà thay đổi rõ rệt. Thư ký của anh ta lên tiếng: “Phó giám đốc Giang, chẳng phải anh vẫn uống Long Tỉnh sao? Long Tỉnh ở đây dùng loại trà thượng hạng đấy ạ.”
Giang Dẫn Xuyên mỉm cười: “Gần đây dạ dày tôi không tốt, đổi sang trà Phổ Nhĩ đi. Ấm bụng, dễ tiêu.”
Phục vụ lập tức rời khỏi phòng.
Giang Vân Tà lại nói tiếp: “Vậy anh cũng nên nếm thử một ngụm chứ, đây là đặc biệt gọi cho anh đấy.”
Nghe vậy, Giang Dẫn Xuyên càng thêm chắc chắn, trong trà quả nhiên có vấn đề. Nếu không thì Giang Vân Tà với anh ấy luôn như nước với lửa, sao lại còn tốt bụng khuyên uống trà?
