Cao Hòa sững người, người đàn ông trước mắt anh ta từ trong ánh ngược sáng bước ra, ngũ quan tinh tế tỉ mỉ nhưng không hề ẻo lả, ngược lại trong ánh mắt ẩn chứa sự sắc bén, không thể xem thường.
“Giang… phó giám đốc Giang! Chào anh! Chào anh! Bộ đồ hôm nay của anh ngầu quá, suýt nữa tôi không nhận ra luôn!”
Hà Mộ cũng hơi ngớ người, không ngờ vị phó giám đốc Giang của công ty giải trí này lại đẹp trai đến vậy, đứng tại chỗ thôi là có thể debut rồi.
Hơn nữa phần lớn các ông chủ vì xã giao quá nhiều nên vóc dáng đều có phần phát tướng.
Nhưng Giang Dẫn Xuyên thì khác, thân hình cao ráo cân đối, như một sợi dây cung được kéo căng, tựa như chỉ cần vung chiếc mũ bảo hiểm trong tay là có thể đập thủng cả bức tường.
Đôi mắt đào hoa ấy liếc qua Hà Mộ, thoạt nhìn có vẻ phong tình, nhưng lại giống như lưỡi dao lướt qua, khiến Hà Mộ rùng mình kinh hãi.
“Chào phó giám đốc Giang. Lúc nãy tôi hơi căng thẳng nên giám đốc Cao mới đùa chút để tôi thoải mái, mong anh đừng để bụng.”
Giang Dẫn Xuyên khẽ cười: “Cậu chính là nam thần học đường được toàn dân bầu chọn kia à?”
“Chỉ là chiêu trò tiếp thị thôi mà. Phó giám đốc Giang đừng lấy chuyện đó ra đùa nữa! Là hoa là cỏ hay là gỗ mục đá tảng, còn phải xem anh đánh giá thế nào.”
Cao Hòa rất hài lòng với câu trả lời của Hà Mộ, đây chính là ưu điểm của cậu ta, biết khi nào nên nói gì.
“Tôi đã bảo rồi mà, hồi tôi học cấp ba còn chẳng được bầu làm nam thần học đường nữa đấy. Tôi còn đẹp trai hơn cậu mà.”
Nói xong, Giang Dẫn Xuyên bước vào phòng riêng, đặt mũ bảo hiểm xuống ghế bên cạnh.
Hà Mộ ngẩn người. Vừa rồi Giang Dẫn Xuyên nói vậy là có ý gì? Là đang châm chọc cậu ta sao?
Sao lại khác xa với những lời đồn bên ngoài vậy?
Chẳng phải người ta nói Giang Dẫn Xuyên rất đào hoa sao? Đặc biệt thích những cậu con trai xinh đẹp, gặp ai yêu nấy, mỗi tháng thay một người, tài nguyên thì hào phóng không tiếc tay?
Nhưng vừa rồi… ý Giang Dẫn Xuyên là không hề có hứng thú với cậu ta à?
Dù lần này Cao Hòa đưa cậu ta đi ăn cơm cũng không có ý muốn đẩy cậu ta cho Giang Dẫn Xuyên, nhưng đột nhiên bị đối phương nói một câu như vậy, Hà Mộ bắt đầu nghi ngờ… chẳng lẽ mắt, mũi, miệng của cậu ta có chỗ nào cần chỉnh sửa sao?
Hà Mộ ngồi đối diện với Giang Dẫn Xuyên, càng nhìn càng thấy không thoải mái, vì càng nhìn càng phát hiện Giang Dẫn Xuyên cũng thuộc kiểu đẹp trai đậm nét. Nhưng dù chỉ là động tác chơi điện thoại bằng một tay cũng toát lên khí chất quyết đoán, đầy hormone nam tính khó chinh phục.
Cao Hòa thường xuyên giao thiệp với Giang Vân Tà hơn, dù sao người đứng đầu Hồng Hà Ảnh Thị cũng là Giang Vân Tà. Ban đầu anh ta cứ nghĩ Giang Dẫn Xuyên chỉ là người ăn không ngồi rồi. Nhưng hôm nay thấy thái độ lạnh nhạt này, Cao Hòa bắt đầu nghi ngờ lời Giang Vân Tà vẫn hay nói: anh trai tôi chẳng khác gì con chó của nhà họ Giang. Giờ xem ra con chó này cũng có tính khí đấy chứ.
Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.
Tim Hà Mộ cũng theo đó mà nhảy lên, tiếng bước chân này cậu ta quá quen thuộc rồi, là Cố Tiêu Duy!
Cửa phòng được mở ra, người bước vào đầu tiên là đạo diễn Lâm Việt. Tuy ngoài 40 nhưng ông ấy vẫn nho nhã điềm đạm, đeo kính, khi nói chuyện với Cao Hòa, giọng điệu ôn tồn mang theo sự tin cậy khó lay chuyển, hơn nữa lại ít lời.
Hà Mộ suýt nữa tưởng ông ấy là giáo sư khoa văn của một trường đại học nào đó.
Theo sau đạo diễn Lâm là Cố Tiêu Duy.
Cậu bước đi vững vàng, mặc một chiếc áo len cổ cao màu cà phê, bên ngoài khoác áo vest kiểu casual, toát lên vẻ điềm tĩnh và tự chủ. Đôi mắt cậu khiến người ta liên tưởng đến ánh sao nơi vực sâu, ánh nhìn tựa như không quan tâm gió xuân hay vó ngựa, vẫn luôn bình thản thong dong.
Chính là người đàn ông như vậy, dường như không điều gì trong chốn danh lợi phù hoa có thể lay động được cậu, nhưng khi diễn xuất lại có thể khiến một khúc gỗ mục cũng nở hoa.
Cậu khẽ mỉm cười: “Giám đốc Cao, giám đốc Giang, Hà Mộ, chào mọi người”
Nghe cậu gọi tên mình, máu trong tim Hà Mộ như sôi trào.
“Đàn anh, chào anh.” Hà Mộ không quên hôm nay mình đến là để làm thân với Cố Tiêu Duy.
Người bình thường sẽ đáp: “Cậu gọi tôi là đàn anh? Cậu cũng là sinh viên Học viện Điện ảnh à?”
Nhưng Cố Tiêu Duy lại hỏi: “Cậu tốt nghiệp năm nào ở Học viện Điện ảnh?”
Hà Mộ sững lại, vì cậu ta chưa tốt nghiệp. Năm hai thì được Truyền thông Đế Tuấn chọn, sau đó tạm nghỉ học để debut.
“Em… vẫn chưa tốt nghiệp.”
“Cậu debut được mấy năm rồi nhỉ, sao còn chưa tốt nghiệp?” Cố Tiêu Duy nghiêng mặt sang một bên, vừa rót trà cho đạo diễn Lâm, vừa hỏi với giọng điệu rất thản nhiên.
Hà Mộ há miệng, thực ra không phải chưa tốt nghiệp, mà là vì lịch trình dày đặc, nghỉ học quá nhiều, cuối cùng bị nhà trường khuyên nên thôi học.
Cao Hòa ở bên cạnh vội vàng lên tiếng để xoa dịu tình hình thay cho Hà Mộ: “Chúng tôi đã giữ lại tư cách sinh viên cho Hà Mộ, đợi vài năm nữa khi cậu ấy không bận rộn như bây giờ, sẽ quay lại hoàn thành tốt các môn học còn lại.”
Giang Dẫn Xuyên ngồi đối diện nghe vậy, khẽ bật cười một tiếng.
Vài năm nữa không còn bận rộn nữa, chẳng phải là đã hết thời rồi sao?
Cố Tiêu Duy chỉ ngước mắt lên, trong ánh mắt không có chút trách móc hay khoan dung nào, giọng điệu cũng rất thản nhiên: “Vậy đợi khi nào cậu tốt nghiệp rồi hãy gọi tôi là đàn anh nhé.”
Lần cố gắng tạo quan hệ này xem ra không thành, thậm chí còn bị trừ điểm.
Hà Mộ mím môi, để lộ vẻ uất ức.
Dưới bàn Cao Hòa vỗ nhẹ vào đầu gối Hà Mộ, ra hiệu đừng để bụng.
Vài người vừa ăn vừa bàn về bộ phim mới muốn hợp tác, chủ yếu là Cao Hòa giới thiệu ý tưởng kịch bản, Hà Mộ không nói được mấy câu, chỉ lặng lẽ quan sát Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy cũng không đưa ra nhiều ý kiến, giống như một người đang thận trọng đánh giá.
Còn Giang Dẫn Xuyên thì quan tâm nhiều hơn đến việc phân chia lợi nhuận.
Đang nói chuyện thì đề tài chuyển sang phim chính kịch, không thể tránh khỏi nhắc đến bộ phim truyền hình đã chắc chắn không thể quay là [Phản Kích].
“Haiz, hình tượng công chúng của nam chính bị ảnh hưởng, cả ê-kíp và nhà sản xuất đều chịu thiệt hại. Thật tiếc cho bao nhiêu người đã chuẩn bị cho bộ phim này.” Đạo diễn Lâm tiếc nuối thở dài.
“Đúng vậy, còn có cả những diễn viên phụ nữa. Nghe nói dàn diễn viên phụ của phim đó đều không nổi tiếng lắm, khó khăn lắm mới nhận được vai diễn trong bộ phim có thể lên sóng đài C, vậy mà kết quả…” Hà Mộ cũng đầy vẻ cảm thông.
“Diễn viên phụ à? Diễn viên nào khiến đại lưu lượng nhà ta đồng cảm vậy?” Giang Dẫn Xuyên cười nói đầy ẩn ý.
Toàn là cáo già, Giang Dẫn Xuyên dĩ nhiên nhìn ra Hà Mộ đang định diễn một vở liêu trai.
Bữa ăn này vốn nhàm chán, Giang Dẫn Xuyên cũng không ngại xem kịch.
“Chính là Lạc Tự, anh ấy cũng là đàn anh tốt nghiệp từ Học viện Điện ảnh. Chỉ là… vận khí không tốt lắm. Em đóng phim học đường rồi nổi tiếng, fan cho em cái danh nam thần quốc dân. Lạc Tự cũng theo đó mà xây dựng hình tượng nam thần học đường, nhưng fan lại không chấp nhận, bị chỉ trích. Sau đó anh ấy cứ tranh giành lịch trình với em, nhưng không giành được, còn bị nói là bản sao rẻ tiền của em, khiến danh tiếng càng tệ hơn. Lần này khó khăn lắm mới nhận được vai phản diện trong [Phản Kích], lại vì nam chính mà bị hủy. Công ty quản lý của anh ấy chắc cũng đang gấp rút định chấm dứt hợp đồng rồi.”
Hà Mộ thở dài, tiếp tục nói: “Thực ra, nghĩ đến chuyện là đàn anh cùng trường, em cũng từng muốn giới thiệu cho anh ấy vài vai diễn. Nhưng vì chuyện hình tượng nam thần học đường mà anh ấy hiểu lầm em, lại rất tự trọng, nên từ chối hết vai em giới thiệu.”
Cao Hòa lập tức nói: “Đúng vậy, tôi đã bảo Hà Mộ rồi, không cần làm người tốt trong chuyện này, chưa chắc người ta đã cảm kích, đến lúc bị vạ lây thì không đáng.”
Lông mày Giang Dẫn Xuyên khẽ nhướng lên, anh ấy làm sao mà không hiểu ý của Hà Mộ khi nói những lời này, Lạc Tự là người cậu ta không vừa mắt, nếu sau này mọi người hợp tác, vậy thì đừng dùng Lạc Tự.
“Lạc Tự là nghệ sĩ của công ty giải trí nào?” Giang Dẫn Xuyên hỏi.
“Truyền thông Chu Tước, một công ty nhỏ, cho nên chuyện rắc rối cũng nhiều hơn.” Cao Hòa cười khinh bỉ.
“Ừm, ông chủ của Truyền thông Chu Tước thật ra cũng là một đàn anh của chúng ta ở Học viện Điện ảnh. Vị đàn anh đó bây giờ cũng đang đau đầu không biết làm sao để chấm dứt hợp đồng với Lạc Tự.” Hà Mộ vừa nói vừa liếc mắt quan sát phản ứng của Cố Tiêu Duy.
Cánh tay đối phương thảnh thơi đặt lên mép bàn, tay kia cầm tách trà, ngón trỏ khẽ gõ nhẹ lên thành tách, đang trò chuyện với đạo diễn Lâm ở gần đó, hoàn toàn không để tâm đến chuyện của Lạc Tự.
Lúc này Hà Mộ mới yên tâm, cậu ta cũng không muốn để Cố Tiêu Duy nghĩ mình đang nói xấu sau lưng, nhưng Lạc Tự chính là cái gai trong mắt cậu ta. Trong lòng Hà Mộ rất rõ, mình chính là phiên bản bắt chước Lạc Tự mà ra, chỉ cần “chính chủ” còn hoạt động trong giới này, lúc nào Hà Mộ cũng có cảm giác mình là hàng nhái, rất thất bại.
Nếu có thể, đương nhiên cậu ta muốn liên kết với những ông lớn như Giang Dẫn Xuyên, triệt để đá Lạc Tự ra khỏi giới.
“Tôi cũng chỉ tình cờ nghe ông chủ của Truyền thông Chu Tước là Bạc Văn Viễn kể lại, rằng năm xưa ngày nào Lạc Tự cũng theo sau anh ta, nhất quyết đòi ký hợp đồng với công ty. Thật ra là vì Lạc Tự thầm yêu Bạc Văn Viễn, muốn dựa dẫm vào anh ta. Chu Tước là công ty nhỏ, nên nếu Lạc Tự gia nhập, chắc chắn sẽ được dồn nhiều tài nguyên. Ông chủ đó bị Lạc Tự bám riết không buông, lại là đàn em cùng trường nên cũng thấy nể tình, đành phải ký hợp đồng. Nhưng để tránh điều tiếng, nên mới cố tình giữ khoảng cách với Lạc Tự, sợ có ngày anh ấy bám chặt không dứt ra được. Ai ngờ sau khi thấy tôi nổi tiếng, anh ấy bắt đầu bắt chước đủ thứ, vứt bỏ luôn định hướng phát triển mà ông chủ đã vạch ra, khiến cho vị thế trong giới trở nên lúng túng.” Giọng nói của Hà Mộ mang theo vẻ tủi thân.
Cao Hòa cũng phụ họa thêm: “Đúng rồi. Hình tượng nam thần học đường nghe thì có vẻ bình thường, nhưng đâu phải ai cũng hợp với nó. Phải khiến cho mấy cô gái trẻ vừa nhìn thấy là muốn yêu ngay, đúng không? Lạc Tự thì có gì chứ? Đến cả ông chủ công ty cũng không muốn dính dáng đến cậu ta nữa rồi.”
“Ồ, nghe thì có vẻ… tuy đối phương cũng chẳng phạm lỗi gì lớn, nhưng rõ ràng hình tượng nam thần học đường đã được Truyền thông Đế Tuấn định hình, Lạc Tự lại không có chống lưng, không có truyền thông, mà vẫn muốn tranh giành hình tượng và tài nguyên với Hà Mộ, đúng là không biết lượng sức.”
Giang Dẫn Xuyên mỉm cười, chống cằm nói.
Câu này nghe như đang đứng về phía Hà Mộ và Truyền thông Đế Tuấn, nhưng nếu nghĩ kỹ thì chẳng phải đang châm chọc Hà Mộ quá bá đạo, đến cả hình tượng tầm thường như nam thần học đường mà cũng muốn độc chiếm, không cho ai chen vào sao?
“Ôi dào, cái loại hình tượng này, cũng chỉ được vài năm tươi mới thôi, có gì mà phải định với không định.” Cao Hòa đích thân rót thêm trà nóng cho đối phương.
Lúc này, đạo diễn Lâm từ nãy giờ vẫn chưa tham gia vào cuộc nói chuyện chậm rãi lên tiếng:
“Cái người tên Lạc Tự đó, hình như mấy năm trước từng đóng một bộ phim truyền hình, cũng là chủ đề học đường thì phải, tên là… là gì nhỉ, [Mai Tử Vũ] đúng không?”
Hà Mộ bỗng khựng lại. Cậu ta không ngờ ở đây còn có người từng xem [Mai Tử Vũ]? Cậu ta cứ nghĩ kiểu phim đó chỉ có học sinh mới xem, không ngờ một đạo diễn lớn như Lâm Việt mà cũng từng xem qua?
