“Chuyện này thì tôi không rõ lắm.” Cao Hòa vội vàng chuyển đề tài: “Bộ phim lần này chúng ta quay cũng đâu phải phim học đường mà…”
“Là Mai Tử Vũ. Lạc Tự đóng vai nam phụ, là một hot boy của trường.” Cố Tiêu Duy nói.
Ngón tay Hà Mộ co lại dưới bàn, sao Cố Tiêu Duy lại cũng xem [Mai Tử Vũ]?
Với gu của cậu, đáng lẽ phải là những bộ phim có cốt truyện phức tạp hơn, như phim gián điệp hay phim lịch sử.
“À, tôi nói mà. Cậu ấy diễn trong [Mai Tử Vũ] rất tự nhiên, cũng rất cảm động. Có vài thứ, như ánh mắt, sự đồng cảm của khán giả, đều cần có năng khiếu. Cậu ấy đúng là có năng khiếu đấy, chỉ là không hiểu sao tôi không thấy diễn viên này xuất hiện nữa. Thì ra là ký hợp đồng với một công ty không đáng tin! Tôi thấy với độ nổi tiếng của cậu ấy lúc đó, đáng lẽ phải có lựa chọn tốt hơn.” Lâm Việt lắc đầu, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Bất ngờ thay, Lâm Việt lại tỏ ra tiếc nuối cho Lạc Tự, khiến không khí trong phòng trở nên lúng túng.
Nhưng đó chính là Lâm Việt, ông ấy không bao giờ hùa theo ai nếu không thật lòng. Ông ấy chẳng bao giờ tranh cãi đến đỏ mặt với người khác, nhưng lại đào tạo ra không ít diễn viên hạng nặng thông qua các tác phẩm của mình.
Biểu cảm trên mặt Cao Hòa càng thêm khó xử, trong lòng thầm lườm Hà Mộ một cái, đang yên đang lành nhắc đến Lạc Tự làm gì: “Chuyện này… chẳng phải đã nói rồi sao, cậu ta vì theo đuổi đàn ông mà đánh đổi cả tương lai bản thân. Truyền thông Đế Tuấn cũng từng cân nhắc ký hợp đồng với cậu ta, nhưng đến cả chúng tôi cậu ta cũng không thèm, lại chọn một công ty nhỏ không tên tuổi. Anh nói xem, nếu không phải vì tình yêu mà từ bỏ tiền đồ, tôi thật sự không tin.”
Giang Dẫn Xuyên chống cằm cười khẽ: “Ồ hô, thì ra cậu ta từng từ chối Truyền thông Đế Tuấn à. Thảo nào giờ thành ra thế này. Tôi nhớ nguyên tắc làm việc của chủ tịch Âu bên Đế Tuấn là — thứ không có được, thì hủy đi cho xong. Lạc Tự mà chưa bị ép rời khỏi giới giải trí, đã là nương tay lắm rồi.”
“Không phải là sức mạnh của tình yêu.” Người vẫn im lặng từ nãy giờ, Cố Tiêu Duy, bỗng lên tiếng.
“Ừm… Hả?” Hà Mộ khó hiểu nhìn cậu.
“Ý của Cố Tiêu Duy chắc là — Lạc Tự không ký hợp đồng với Truyền thông Chu Tước vì tình yêu.” Giang Dẫn Xuyên hất cằm về phía Cao Hòa.
“Vậy thì là vì cái gì?” Cao Hòa có chút khó chịu.
Giọng Cố Tiêu Duy bình thản, nhưng từng từ đều rõ ràng, không có ý định né tránh chuyện này: “Khi Lạc Tự vừa nổi tiếng, Truyền thông Chu Tước sắp phá sản. Bạc Văn Viễn quỳ trước mặt Lạc Tự, đập vỡ chai bia, nói nếu Lạc Tự không ký hợp đồng với công ty anh ta, thì anh ta sẽ dùng chai bia đó cắt cổ tự sát ngay trước mặt Lạc Tự.”
Cao Hòa ngây ra: “Không… không thể nào?”
“Bạc Văn Viễn đúng là biết dọa người, nhưng mà chỉ có loại người chưa từng va chạm xã hội như Lạc Tự mới bị dọa sợ.” Giang Dẫn Xuyên cười đầy ẩn ý.
“Vậy là Lạc Tự đã ký hợp đồng thật à? Haiz… vẫn là thiếu kinh nghiệm xã hội quá…” Lâm Việt thở dài.
Cao Hòa tỏ vẻ ngạc nhiên nói: “Chuyện này… cậu Cố nghe từ đâu ra vậy? Lúc gặp chúng tôi Bạc Văn Viễn nói khác mà. Anh ta nói là Lạc Tự cứ bám lấy anh ta, cứ đòi hiến dâng.”
Hà Mộ cũng phụ họa: “Đúng vậy, tôi cũng nghe phiên bản đó.”
Cố Tiêu Duy uống một ngụm trà, đứng lên, chỉnh tay áo: “Bởi vì lúc Bạc Văn Viễn quỳ dưới đất khóc sướt mướt, tôi đang ngồi ở bàn bên cạnh, đưa bạn cùng phòng say rượu về ký túc xá. Chuyện đó còn bị gọi cảnh sát. Người báo cảnh sát là tôi, có cần tôi gọi cảnh sát phụ trách hôm đó đến xác minh không?”
Mọi người sững sờ. Cố Tiêu Duy chưa từng nói dối, những gì cậu tận mắt thấy, tận tai nghe, chắc chắn là sự thật.
Cao Hòa và Hà Mộ lúc nãy còn nói chắc như đinh đóng cột, giờ lúng túng đến mức muốn chui xuống đất.
Lâm Việt thở dài thật dài: “Tiếc thật, tiếc thật đó. Tiểu Cố à, cậu báo cảnh sát là muốn cảnh sát ngăn tên Bạc Văn Viễn khỏi làm chuyện dại dột đúng không? Đáng tiếc là vẫn không ngăn được Lạc Tự bị cậu ta lừa mất rồi.”
Giang Dẫn Xuyên cười khẩy một tiếng: “Chậc chậc chậc. Xem ra nếu không có chút kỹ năng đổi trắng thay đen thì cũng chẳng dám lăn lộn trong cái giới này.”
Trong phút chốc, Cao Hòa và Hà Mộ không phân biệt được câu “đổi trắng thay đen” của Giang Dẫn Xuyên là nói về Bạc Văn Viễn của Truyền thông Chu Tước hay là nói về chính hai người họ.
“Còn nữa, Lạc Tự có phải là nam thần quốc dân hay không thì tôi không biết. Nhưng năm hai đại học, cậu ấy chính là nam thần được cả trường chúng tôi công nhận.”
Nói xong, Cố Tiêu Duy hơi gật đầu với Cao Hòa coi như lịch sự chào tạm biệt.
“Nam thần được công nhận của Học viện Điện ảnh? Nơi đó toàn trai đẹp, ngay cả Cố Tiêu Duy cũng không phản đối à? Tôi đột nhiên thấy hứng thú với tên Lạc Tự này rồi.” Giang Dẫn Xuyên xoa cằm.
Hà Mộ há miệng định nói gì đó nhưng lại sợ lỡ lời, Cao Hòa lập tức liếc mắt ra hiệu bảo cậu ta im lặng.
Lâm Việt gọi về phía Cố Tiêu Duy: “Tiểu Cố, vừa rồi cậu không uống rượu, đưa tôi về một đoạn nhé.”
“Vâng, đạo diễn Lâm.”
Lâm Việt quay sang Cao Hòa và Giang Dẫn Xuyên nói: “Giám đốc Cao, giám đốc Giang, hôm nay cũng đã muộn rồi, tạm dừng tại đây thôi.”
“Vậy còn chuyện hợp tác của chúng ta…” Cao Hòa nhìn Lâm Việt, muốn xác nhận thái độ của ông ấy.
“Chuyện đó, để tôi suy nghĩ thêm.”
Sau khi Lâm Việt và Cố Tiêu Duy rời đi, Giang Dẫn Xuyên cũng xách mũ bảo hiểm rời khỏi phòng riêng, trước khi đi còn liếc nhìn Hà Mộ một cái rồi cười nói:
“Cậu có biết vì sao thỏ trông dịu dàng ngoan ngoãn mà mắt lại có màu đỏ không?”
“Vì… vì sao?” Hà Mộ theo phản xạ hỏi lại.
“Vì hay ghen.”
Đợi Giang Dẫn Xuyên đi xa, Hà Mộ mới đột nhiên nhận ra anh ấy đang mỉa mai mình.
Vì hay ghen nên mới “đỏ mắt”.
Hà Mộ tức đến bốc khói, nhưng người ta là phía đầu tư, không thể phản bác, cũng không dám nói xấu.
Trong khi đó, Cao Hòa lại đang đau đầu, anh ta không biết phải giải thích với chủ tịch Âu thế nào. Người trong giới đều biết, câu “để tôi suy nghĩ thêm” của Lâm Việt chính là cách từ chối khéo.
Nếu ông ấy hứng thú, thường sẽ nói: “Đưa kịch bản tôi xem thử.”
Ngay cả kịch bản còn không buồn nghiên cứu thì còn nghĩ ngợi gì nữa?
Cố Tiêu Duy lái một xe thể thao màu đen, trong giới diễn viên được xem là khá kín tiếng.
Đạo diễn Lâm ngồi bên cạnh, cười hỏi: “Dự án mà Cao Hòa vừa nói chắc đầu tư lớn lắm, nếu cậu đóng thì doanh thu chắc cao lắm đó.”
Ánh đèn đường lướt qua từng mảng góc nghiêng của Cố Tiêu Duy, cậu không để lộ quá nhiều cảm xúc, khiến người khác không đoán được cậu đang nghĩ gì.
“Cao Hòa đưa Hà Mộ đến, chính là muốn mượn danh tiếng của em để nâng đỡ Hà Mộ.” Cố Tiêu Duy nói.
“Vậy nên cậu không vui à?” Đạo diễn Lâm nửa đùa nửa thật hỏi.
“Đạo diễn Lâm, anh biết vấn đề của em rồi mà.”
“Ừ, nếu bạn diễn không đỡ được diễn xuất của cậu hoặc không nhập vai được, thì cậu phải ép mình nhập vai. Mà nhập quá sâu thì lại khó thoát ra.” Đạo diễn Lâm thở dài.
“Cho nên, nếu bạn diễn là Hà Mộ, không những không có cảm giác đấu trí cân tài, mà còn làm tiêu hao cảm xúc của em.” Cố Tiêu Duy nói.
“Cậu hiểu vậy là tốt rồi.” Lâm Việt gật đầu.
Đúng lúc đó, điện thoại của đạo diễn Lâm đổ chuông, người gọi hiện là “Lão Hoàng”.
Gương mặt Lâm Việt nở nụ cười như thể đã đoán được đối phương sẽ nói gì:
“Ôi chà! Lão Hoàng à, sao hôm nay lại gọi cho tôi thế? Đài các anh sắp phát quà lưu niệm à? Tôi gửi địa chỉ liền đây!”
“Đạo diễn Lâm, tôi nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi tôi là lão Hoàng nữa! Không biết đang gọi trâu hay gọi chó nữa!”
“Được được được, Phó đài trưởng Hoàng, có chuyện gì vậy ạ?”
“Anh đã xem hot search hôm nay chưa? Chính là cái bộ phim xui xẻo [Phản Kích] đó!”
“Xem rồi xem rồi, phim mà nam chính lái xe lúc say rượu, nữ chính bỏ trốn, đạo diễn thì trật lưng đó mà!”
“Vậy anh đến làm đạo diễn đi, được không?”
“Tôi… để tôi suy nghĩ đã…” Trước mặt bạn cũ, lời từ chối của Lâm Việt nghe có vẻ yếu thế hơn hẳn.
“Tôi còn không hiểu cái ‘suy nghĩ suy nghĩ’ của anh à? Đến cả kịch bản còn không buồn đọc thì tức là chẳng có hứng thú gì rồi còn gì!”
Đạo diễn Lâm thở dài bất lực: “Cái kịch bản đó của anh có gì đáng để xem chứ! Khán giả chắc chắn không chấp nhận đâu! Nhịp phim rối tung rối mù, lời thoại thì cũ rích, nghe cứ như đang hô khẩu hiệu, không có lấy một cú twist. Mới đọc trang đầu đã biết là muốn dạy dỗ khán giả rồi, mà khán giả vừa thoát khỏi kỳ thi đại học, ai còn muốn bị dạy dỗ nữa?”
“Tôi cũng thấy không hay đó chớ! Vậy giờ phải làm sao? Kịch bản viết lại còn kịp không? Quý 4 phải phát sóng rồi đó! Nhiệm vụ đó!”
“Trước tiên chỉnh lại dàn ý, dựng nhân vật rõ ràng, vừa sửa vừa quay thôi.” Giọng của Lâm Việt nghe rất thoải mái.
“Vậy là anh đồng ý nhận luôn rồi phải không! Tôi gửi hợp đồng liền!”
“Anh đang gài tôi đấy à! Tôi coi anh như anh em, mà anh lại muốn gài tôi sao!” Đạo diễn Lâm cười nói.
“Tôi đâu có gài anh! Cho anh toàn quyền quyết định luôn, biên kịch muốn đổi lại thành cộng sự cũ của anh là Hoa Tinh Vân cũng được!”
“Tiểu Hoa không rẻ đâu nha.” Lâm Việt nói chuyện với lão Hoàng này rõ ràng là thoải mái hơn.
“Không rẻ cũng không sao, miễn viết kịch bản hay là được! Nam nữ chính cũng sẽ chọn lại hết, các vai khác anh toàn quyền phân công, nhà đầu tư đã đồng ý không can thiệp rồi! Như vậy đã đủ thành ý chưa?”
Đạo diễn Lâm cười đến nheo cả mắt lại: “Tôi sẽ cân nhắc…”
“Anh mà còn nói cân nhắc nữa thì chúng ta nghỉ chơi luôn!”
“Tôi nói là tôi sẽ cân nhắc mời Cố Tiêu Duy đóng vai nam chính, chúng tôi từng hợp tác, hiểu ý nhau, không biết cậu ấy có chịu không.”
“Cố Tiêu Duy nổi tiếng lắm đó, diễn xuất và tiếng tăm đều tốt, e là chúng ta không mời nổi đâu!”
Cố Tiêu Duy đang lái xe khẽ cười một cái: “Vậy thì phải xem kịch bản của biên kịch Hoa có đủ thu hút không.”
Người ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng Cố Tiêu Duy như trúng số: “Chắc chắn là thu hút! Nhất định là thu hút!”
Sau khi cúp máy, đạo diễn Lâm quay sang nhìn Cố Tiêu Duy nói: “Cậu nghĩ kỹ chưa đấy, dạng phim nhiệm vụ như thế này, cát-xê không cao đâu.”
“Đạo diễn Lâm cũng nên nghĩ kỹ, phim nhiệm vụ kiểu này chưa chắc có rating cao, mà lại yêu cầu chất lượng nữa.” Cố Tiêu Duy đáp.
Lâm Việt xoa cằm cười: “Hahaha, vậy thì để tôi cho bọn họ thấy thực lực của tôi.”
Cố Tiêu Duy bình thản nói: “Vậy em cũng cho họ thấy thực lực của em.”
Một tuần sau, ekip mới của [Phản Kích] được công bố chính thức.
Đạo diễn đổi thành Lâm Việt, biên kịch là Hoa Tinh Vân, nam chính là Cố Tiêu Duy, nữ chính là Tạ Thường.
