Lạc Tự đến trước cửa phòng thử vai. Nhân viên đứng ngoài xem qua hồ sơ của anh, sau đó mở cửa ra hiệu cho anh vào trong.
Vì phía sau còn mấy vai diễn nữa cần thử lần cuối để chốt, nên trong phòng có bày sẵn hơn hai mươi chiếc ghế.
Một vài diễn viên mà Lạc Tự biết tên đang ôn lại kịch bản, còn lại là đội ngũ hùng hậu của Hà Mộ, chỉ riêng nhóm của cậu ta đã chiếm đến năm, sáu chỗ ngồi.
Các diễn viên không ai nói chuyện với ai, bầu không khí căng thẳng khiến Lạc Tự nhớ đến kỳ thi nghệ thuật năm xưa. Anh chọn một góc yên tĩnh ngồi xuống, vẫn chưa tháo khẩu trang trên mặt. Có lẽ vì để tóc dài ngang vai nên Hà Mộ và nhóm của cậu ta không nhận ra anh.
Lúc này, đạo diễn Lâm bước vào với chiếc bình giữ nhiệt vẫn dùng từ mười năm trước, theo sau là biên kịch Hoa Tinh Vân. Thời điểm này, biên kịch Hoa chưa bị cận nặng như mười năm sau, quan trọng là tóc trên đỉnh đầu vẫn còn, trông vẫn khá dày, thật đáng mừng.
Ngoài hai người họ, còn có Nhậm Đình nhà sản xuất của bộ phim này. Cô ấy khẽ mỉm cười với Hà Mộ, xem như một lời động viên.
Cao Hòa bên Truyền thông Đế Tuấn đã nói chuyện trước với cô ta, nhờ cô ta cố gắng thuyết phục đạo diễn Lâm. Nhậm Đình biết Lâm Việt là một người rất nguyên tắc, nhưng vai diễn Bạch Dĩnh dù sao cũng chỉ là một vai nhỏ, xuất hiện có vài phút, ai diễn cũng vậy thôi, nên cô ta nghĩ giúp chuyện này chắc cũng không khó.
Khi ba người họ ngồi xuống, nhân viên hiện trường bắt đầu công bố quy tắc thử vai.
Vai đầu tiên được thử là Bạch Dĩnh. Thứ tự thử vai dựa theo chữ cái đầu trong họ của diễn viên, vì vậy Hà Mộ xếp trước Lạc Tự.
Cảnh này là lúc Bạch Dĩnh gặp đối thủ anh Long trong quán karaoke. Tối hôm trước, anh Long đã cho người báo tin cho cảnh sát khiến Bạch Dĩnh thiệt hại nặng nề. Đây là màn ra oai của anh Long, mục đích là muốn moi tiền từ việc làm ăn của Bạch Dĩnh.
Nhưng Bạch Dĩnh không phải người dễ để người khác hút máu. Nếu đã bàn chuyện làm ăn, cậu ta sẽ khiến anh Long phải biết điều.
Nhà sản xuất Nhậm Đình quay sang nhân viên bên cạnh: “Cảnh này khá chú trọng sự đối đầu, diễn với không khí thì không có cảm xúc. Cậu vào đóng vai anh Long đi.”
Nhân viên liếc nhìn đạo diễn Lâm, trong lòng Lâm Việt hiểu rõ, đây là Nhậm Đình đang nể mặt Truyền thông Đế Tuấn.
Hà Mộ mới học ở Học viện Điện ảnh hơn một năm, nền tảng vẫn chưa vững. Lần thử vai này sẽ được ghi hình lại. Nếu sau này quá trình chọn vai xảy ra tranh cãi, sẽ dùng video để đối chiếu.
Việc Nhậm Đình sắp xếp một người diễn cùng thoại với Hà Mộ là để giúp cậu ta có trung tâm biểu diễn, để phần thể hiện có thể qua mặt được việc xem lại sau này.
Lâm Việt không để tâm chuyện này, chỉ gật đầu với nhân viên kia: “Công bằng là được. Cậu cứ giúp tất cả diễn viên thử vai cùng đối thoại luôn đi.”
Phần thử vai của Hà Mộ chính thức bắt đầu.
Cậu ta cười giả lả bước về phía nhân viên kia, dùng mũi chân kéo chiếc ghế đến trước mặt, rồi ngồi xuống.
“Anh Long, sắc mặt tốt nhỉ.”
Nhân viên cúi đầu nhìn kịch bản, giơ tay trái lên, giả vờ cầm ly trà, đọc thoại như học sinh tiểu học trả bài: “Có gì đâu, chỉ là tối qua ngủ ngon thôi.”
Ngay giây tiếp theo, nụ cười trên mặt Hà Mộ biến mất. Cậu ta rút con dao gấp đạo cụ, đâm thẳng vào mu bàn tay “anh Long”, giọng nói rít qua kẽ răng: “Nhưng tôi ngủ không ngon chút nào.”
Ánh mắt cậu ta sắc lạnh, khiến nhân viên bị nhìn đến phát sợ.
Những diễn viên còn lại đều yên lặng quan sát, tỏ vẻ bất ngờ.
Trong suy nghĩ của họ, Hà Mộ tuy là đỉnh lưu nổi tiếng, hot search liên tục, nhưng kiểu gì cũng có phần “bình hoa di động”, biết hát nhảy, đóng phim thần tượng thì được, chứ dạng vai này thì diễn không tới.
Không ngờ… lại có khí thế đến vậy?
Phần diễn kết thúc, Hà Mộ quay lại cúi đầu chào ba giám khảo.
Nhậm Đình bật cười, cô ta cảm thấy Hà Mộ gần như chắc chắn đã nắm chắc phần thắng. Cậu trai này quả thật có thực lực, trước đây đạo diễn Lâm cứ không chịu cho cậu ta vai phụ, rõ ràng là có định kiến.
Tim Hà Mộ đập thình thịch không ngừng. Chỉ hai câu thoại này thôi mà cậu ta đã luyện với thầy dạy thoại không biết bao nhiêu lần, đến mức khản cả giọng. Vì chuyện này, cậu còn cãi nhau với thầy, cảm thấy đối phương cố tình làm khó mình chỉ để thể hiện là đang tận tâm dạy dỗ.
Thầy dạy thoại nói thẳng là nền tảng của cậu ta quá kém. May mà buổi thử vai chỉ có hai câu thoại, phải bắt chước hoàn hảo về ngữ điệu, nhấn nhá và cách phát âm thì mới qua được. Những câu thoại sau trong kịch bản còn có chiều sâu hơn nhiều, hai câu này là dễ nhất rồi.
Cơ hội chỉ thoáng qua trong chớp mắt, cậu ta không biết liệu mình có nắm bắt được hay không.
Hà Mộ ngẩng đầu lên, thấy vẻ tán thưởng trong nụ cười của Nhậm Đình, lập tức thấy yên tâm hơn hẳn.
Nhưng Lâm Việt và Hoa Tinh Vân thì lại im lặng, cũng không có trao đổi ánh mắt hay bàn luận gì với nhau.
Hoa Tinh Vân lên tiếng một cách máy móc: “Được rồi, kết quả sẽ có vào tối nay. Người tiếp theo, Truyền thông Chu Tước, Lạc Tự.”
Từ góc phòng họp, một bóng người cao ráo đứng dậy, tháo khẩu trang trên mặt xuống nhét vào túi.
“Chào các thầy cô giám khảo, tôi là Lạc Tự.”
Giọng nói trong trẻo vang lên khiến cả phòng họp như bừng tỉnh.
Nhậm Đình nhìn chàng trai trước mặt, hơi sững sờ. Cô ta biết Lạc Tự có vài nét giống với Hà Mộ, nhưng khi Lạc Tự tháo khẩu trang ra, ánh nhìn của cô ta lập tức dừng lại.
Lạc Tự để mặt mộc, các đường nét khuôn mặt mang vẻ đẹp tự nhiên như mưa xuân ở Giang Nam, từng ánh nhìn của cô ta như được nhuộm bởi ánh sáng dịu nhẹ của đom đóm. Nhưng bên dưới sự dịu dàng ấy, lại thấp thoáng một nét mạnh mẽ, như nét bút sắc sảo cuối cùng trên một bức tranh, đó là sức hút đặc trưng của phái nam.
“Vậy tôi xin phép bắt đầu.” Lạc Tự nói.
“Ừ.”
“Bắt đầu đi.”
Lâm Việt và Hoa Tinh Vân không lộ ra biểu cảm gì đặc biệt.
Lạc Tự bước đến chiếc ghế mà Hà Mộ đã chọn khi nãy, ngồi xuống một cách tự nhiên, tạo nên sự tương phản rõ rệt với khí chất căng thẳng ban nãy của Hà Mộ.
“Anh Long.”
Trên mặt anh mang theo nụ cười nhã nhặn, lễ phép gọi tên đối phương, phát âm rõ ràng, không mang chút tức giận nào, nhưng lại toát ra sự trang trọng, khiến người ta không khỏi mong chờ điều anh sắp nói tiếp.
Đôi mắt ấy, như ngâm qua một lớp rượu nhẹ, ánh lên vẻ lạnh lùng, lại khó mà đoán định.
Một nhân viên theo bản năng liếc nhìn kịch bản, nhưng nhận ra bản thân không thể chịu đựng được ánh nhìn của Lạc Tự. Chỉ bị nhìn thêm hai giây mà đã thấy khó thở.
“Sắc mặt tốt nhỉ.” Lạc Tự nói.
Câu nói này nghe qua có vẻ khách khí, nhưng lại nặng nề hơn câu “anh Long” vừa rồi ba phần, cảm giác như cơn bão sắp ập đến, áp lực tràn ngập trong lòng mỗi người.
Rõ ràng sức nặng câu thoại của Lạc Tự kém Hà Mộ rất nhiều, nhưng không hiểu sao nhân viên đọc thoại lại bị khí thế của anh áp đảo, mấy giây sau mới lắp bắp đọc:
“Đâu… đâu có đâu, chỉ là… chỉ là tối qua ngủ ngon hơn chút thôi.”
Câu nói vừa dứt, Lạc Tự đột nhiên giật lấy kịch bản của nhân viên, đè lên tay trái của anh ta. Cả hiện trường còn chưa kịp nhìn rõ xem anh làm thế nào thì mu bàn tay của nhân viên đã bị cuốn kịch ép xuống đùi. Ngay sau đó, Lạc Tự nâng kịch bản lên thật cao, môi vẫn nở nụ cười nhàn nhạt, bóng tối đột ngột ập xuống, ánh mắt anh lạnh lùng đến mức khiến người kia ngã khỏi ghế.
Dù đã ngồi phịch xuống đất, đối phương vẫn hoảng sợ nhìn chằm chằm vào Lạc Tự.
Lạc Tự quỳ một chân trước mặt anh ta, một đầu kịch bản ép chặt mu bàn tay xuống sàn:
“Nhưng tôi thì không ngủ ngon được.”
Vẫn là cách phát âm rõ ràng, tốc độ nói lại không nhanh không chậm, giống như một ranh giới rạch ròi.
Nếu anh biết điều, chúng ta tôn trọng lẫn nhau.
Nếu anh vượt giới hạn, tôi sẽ khiến anh và người của anh tan xương nát thịt.
Cảm xúc của những người đứng xem tại hiện trường bị đẩy l*n đ*nh điểm.
Lúc này, một lọn tóc mai của Lạc Tự trượt xuống bên tai, khiến khuôn mặt góc cạnh của anh mang theo chút mềm mại, dây thần kinh căng thẳng như được sợi tóc ấy cho phép được thả lỏng.
Hà Mộ sững người tại chỗ, đây chính là hình ảnh của Bạch Dĩnh mà cậu ta từng tưởng tượng khi lần đầu đọc kịch bản, nhưng lại sâu sắc hơn rất nhiều.
Màn trình diễn của Lạc Tự không chỉ thu hút ánh nhìn, mà còn mạnh mẽ hơn cả kịch bản.
Đây… thật sự là Lạc Tự sao?
Là cái người đã bị đám seeding và Truyền thông Đế Tuấn chén ép đến mất hết nhuệ khí, sống lưng cũng phải cong đi đó sao?
Là Lạc Tự mỗi lần chạm mặt cậu ta đều cúi đầu, sợ hãi đến mức không dám nhìn thẳng vào mắt cậu ta sao?
Hà Mộ nhìn về phía ban giám khảo, quả nhiên là Nhậm Đình, người luôn thiên vị cậu ta, vẫn còn chưa hoàn hồn khỏi màn trình diễn của Lạc Tự, ngơ ngác nhìn đối phương.
Đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa vẫn không có bất cứ đánh giá hay biểu cảm nào.
Lạc Tự đỡ nhân viên từ dưới đất dậy, thấp giọng nói: “Xin lỗi, tôi làm anh sợ rồi.”
“Không… không sao.” Nhân viên vội vàng đứng dậy, theo phản xạ sờ mu bàn tay của mình, anh ta còn tưởng tay mình thật sự sắp bị đóng đinh xuống đất rồi chứ.
Lạc Tự quay sang ban giám khảo, cúi đầu chào:
“Phần trình diễn của tôi đến đây là kết thúc, cảm ơn các vị giám khảo và các anh chị nhân viên.”
Đạo diễn Lâm điềm nhiên nói: “Được rồi, cậu có thể về chờ tin.”
“Vâng.” Lạc Tự quay người rời khỏi phòng.
Để đảm bảo trạng thái tốt nhất cho buổi thử vai, anh còn chưa ăn sáng. Giờ thử vai kết thúc rồi, anh có thể ra ngoài ăn chút gì đó.
Hà Mộ thấy Lạc Tự rời đi, nghiến răng rồi cũng đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Cậu ta nhìn bóng lưng Lạc Tự phía trước, trong lòng dâng lên một cảm giác bất an khó tả, như thể thứ gì đó mà cậu ta luôn nắm giữ trong tay, cứ thế trượt đi như cát chảy.
Cậu ta nhanh bước vượt qua Lạc Tự, đến trước thang máy, trông như một vị hoàng đế xuất tuần, sau lưng là cả đội ngũ đi theo.
Cửa thang máy mở ra, bọn họ bước vào trong. Khi Lạc Tự vừa đến nơi thì trợ lý của Hà Mộ lên tiếng: “Làm phiền anh đợi lượt thang máy sau.”
Đúng lúc đó, ánh mắt Hà Mộ bỗng thay đổi, vì cậu ta thấy Cố Tiêu Duy đi tới, đứng ngay bên cạnh Lạc Tự!
“Anh Cố… anh định lên hay xuống vậy?” Hà Mộ vội vàng cất tiếng hỏi.
Cố Tiêu Duy điềm đạm đáp: “Không, tôi đợi chuyến sau.”
Nghĩ đến câu nói vừa rồi của trợ lý nhằm ngăn Lạc Tự bước vào thang máy, Hà Mộ nghi ngờ không biết Cố Tiêu Duy có nghe thấy không và liệu có thấy cậu ta quá độc tài quá không.
Cậu ta vừa định giải thích, nhưng cửa thang máy đã đóng lại, chỉ có thể hung hăng trừng mắt với trợ lý.
Lạc Tự nhìn sang Cố Tiêu Duy bên cạnh, biểu cảm của cậu vẫn bình thường như mọi khi.
Vấn đề là bây giờ hai người đang đứng cạnh nhau chờ thang máy, càng im lặng lại càng lúng túng.
