Đội hình vàng như vậy ngay lập tức leo lên hot search.
[Ban đầu không hứng thú với mấy bộ phim truyền hình kiểu đấu đá với phản diện mất não như này! Nhưng mà đạo diễn là Lâm Việt!!!]
[Đạo diễn Lâm chính là biểu tượng của sự uy tín trong giới giải trí, đến giờ chưa bao giờ có phim dở!]
[Cố Tiêu Duy! Bảo chứng rating Cố Tiêu Duy đấy! Anh ấy sẽ đóng vai nằm vùng à? Rất mong chờ nhân vật vừa chính vừa tà này!]
[Cứ tưởng anh trai sẽ nghỉ ngơi nửa năm rồi mới vào đoàn cơ! Không ngờ lại nối liền không kẽ hở luôn!]
[Biên kịch Hoa đúng là thần của giới biên kịch! Diễn biến cốt truyện không thể đoán trước! Mỗi tập đều để lại nút thắt, khiến người ta không dứt ra được!]
[Biên kịch Hoa biến gỗ mục thành hoa! Một vai nhỏ cũng có khoảnh khắc tỏa sáng!]
[Tạ Thường sắp đóng chính kịch rồi à! Muốn xem chị mặc đồng phục quá! Y phục lộng lẫy xuất trận nào!]
Thôi Trúc Tâm mấy vai diễn gần đây đều như đá chìm đáy biển, đang đứng bên vệ đường thở dài. Cô ấy không biết sau khi trở về phải nói với Lạc Tự thế nào, các công ty phim ảnh khác như thể cố tình liên kết với nhau, ngay cả một vai phụ bé tí cũng không muốn dành cho Lạc Tự.
Điện thoại rung lên, cô ấy cầm lên xem thì thấy là tin tức mới về bộ phim [Phản Kích]. Vừa nhìn thấy dàn cast, mắt Thôi Trúc Tâm suýt rớt ra ngoài.
Cô ấy chợt nhớ lại lời Lạc Tự từng nói với mình: Rất nhanh thôi, Hà Mộ sẽ hối hận vì đã từ bỏ vai Bạch Dĩnh. Không ngờ điều đó lại thành sự thật — đạo diễn Lâm Việt, nam chính là Cố Tiêu Duy, đây chắc chắn là phim bom tấn rồi.
Cô ấy lập tức gọi điện cho đoàn phim để hỏi: nếu [Phản Kích] khởi động lại thì vai Bạch Dĩnh có còn giữ lại không, đạo diễn có thay diễn viên không?
Đối phương trả lời: “Đạo diễn Lâm là người rất có tinh thần hợp đồng, nhưng đồng thời yêu cầu với diễn viên cũng rất cao. Vai Bạch Dĩnh chủ yếu xuất hiện trong phần đầu phim, bản thảo ba tập đầu của kịch bản sẽ được gửi đến các bạn trong vòng hai tuần nữa. Đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa sẽ tổ chức thử vai cho nhân vật này. Nếu qua thử vai thì vai đó sẽ là của Lạc Tự. Nếu không qua, thù lao vẫn sẽ được trả theo hợp đồng, nhưng vai sẽ giao cho người khác.”
Chị Thôi sững sờ tại chỗ. Cô ấy nhớ mấy ngày trước Lạc Tự đã nói rằng vai này rất có khả năng phải thử vai lại, không ngờ thật sự đúng như vậy.
Chỉ là… trong giới không hề có tin tức gì trước đó, vậy sao Lạc Tự lại biết sớm hơn người khác?
Điều càng khiến người ta bất ngờ là một người bạn từng được chị Thôi giúp đỡ đã lén tiết lộ: Ngay khi biết tin này, Hà Mộ lập tức liên hệ với đoàn phim, muốn nhận một vai phụ mà không cần thù lao, nhưng đã bị đạo diễn Lâm Việt từ chối. Lý do là thời gian gấp gáp, kịch bản đang phải viết lại, không có thời gian để thêm vai cho Hà Mộ.
Nhưng Hà Mộ không từ bỏ, lùi bước để xin lại vai Bạch Dĩnh, đạo diễn Lâm một lần nữa uyển chuyển từ chối, nói rằng vai này đã có diễn viên ký hợp đồng rồi, trừ khi Hà Mộ vượt trội hơn người kia trong buổi thử vai, nếu không đoàn phim không có ý định đổi người.
Nghe vậy, Hà Mộ lập tức tìm giáo viên dạy diễn xuất để luyện tập ngày đêm, có thể nói là quyết tâm phải giành được vai này.
Nghe đến đây, chị Thôi giật mình, vội vàng báo tin cho Lạc Tự.
“Làm sao bây giờ, Lạc Tự? Em cảm thấy đạo diễn Lâm sẽ không vì một vai nhỏ mà gây chiến với Truyền thông Đế Tuấn đâu. Cái gọi là thử vai công bằng chỉ là cái cớ, nếu em bị thay vì kém người ta, thì cũng chẳng phải lỗi của đoàn phim. Như thế sẽ không ảnh hưởng đến danh tiếng của đạo diễn.”
Chị Thôi đã thấy quá nhiều chiêu trò trong giới phim ảnh, thật sự rất lo lần này cơ hội cuối cùng của Lạc Tự cũng bị cuốn trôi.
Nhưng Lạc Tự lại an ủi Thôi Trúc Tâm: “Đừng lo, dù chốn danh lợi có nhơ bẩn đến đâu cũng vẫn có người giữ được tâm trong sạch. Em tin vào đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa.”
Đúng vậy, kiếp trước bộ phim cuối cùng mà Lạc Tự tham gia cũng do Lâm Việt đạo diễn, Hoa Tinh Vân biên kịch. Lúc đó cũng có người có hậu thuẫn mạnh mẽ muốn giành vai của Lạc Tự, nhưng chính Lâm Việt và Hoa Tinh Vân đã vượt qua mọi áp lực, kiên quyết cho rằng Lạc Tự là người phù hợp nhất cho vai diễn đó, mới giúp anh giành được giải Nam phụ xuất sắc nhất.
Vậy nên ở kiếp này, nếu Lạc Tự không bỏ lỡ vai Bạch Dĩnh, anh sẽ có cơ hội sớm hơn mười năm để gặp được những người thực sự biết nhìn người.
Lạc Tự hiểu rất rõ rằng mình không thể đấu lại với tư bản, nếu muốn chạy như một con ngựa thiên lý, thì bắt buộc phải nhận được sự công nhận từ những người có tiếng nói và giữ được nguyên tắc như Lâm Việt và Hoa Tinh Vân.
“Nếu em bị loại thì sao?” Thôi Trúc Tâm lo lắng hỏi, sợ rằng Lạc Tự lại giống như lần trước, vai diễn chuẩn bị bao lâu lại bị người khác cướp mất, rồi mất hết niềm tin vào tương lai.
“Nếu chuyện đó thật sự xảy ra, chị Thôi, chị cứ chuyển sang làm việc cho Hồng Hà Ảnh Nghiệp đi. Còn em sẽ đi tìm thầy dạy hồi đại học, xin thầy giới thiệu công việc, em sẽ đi diễn kịch nói. Vừa có cơm ăn, vừa rèn luyện diễn xuất. Đến khi chị nổi tiếng rồi thì nhớ quan tâm em, cho em vài vai phụ cũng được.”
Thôi Trúc Tâm sững người. Cô ấy vốn nghĩ lần này là một trận chiến không có đường lui, nhưng Lạc Tự lại không mang vẻ bi tráng hay lo lắng kiểu “không thành công thì cũng bỏ mạng”.
Ngược lại, sự bình thản của anh khiến cô ấy cảm thấy… vai này chắc chắn là của anh.
Không lâu sau, Lạc Tự nhận được kịch bản. Tuy chỉ có ba tập và kết thúc đúng đoạn cái chết của Bạch Dĩnh, nhưng tiết tấu toàn bộ cốt truyện đều được đẩy lên cao trào. Ngay cả một nhân vật “pháo hôi” như Bạch Dĩnh, chỉ xuất hiện trong ba tập cũng được viết rất có chiều sâu.
Thôi Trúc Tâm vốn định nhắc Lạc Tự đi cắt tóc, nhưng anh lại cười bảo: “Em lại thấy… đạo diễn Lâm và biên kịch Hoa chắc sẽ thích em để tóc thế này hơn.”
Buổi thử vai diễn ra tại một khách sạn, ngoài vai Bạch Dĩnh còn có vài vai phụ quan trọng khác.
Nhưng người tranh vai Bạch Dĩnh chỉ có hai người là Lạc Tự và Hà Mộ.
Hôm đó, Lạc Tự mặc một chiếc áo thun trắng đơn giản và quần dài thoải mái. Trước khi bước vào thang máy thì tình cờ gặp Hà Mộ đang được vây quanh bởi trợ lý, chuyên viên trang điểm, quản lý và giáo viên thoại.
Hà Mộ vuốt tóc ngược ra sau để lộ trán, trông chín chắn và có khí thế. Cậu ta mặc vest kiểu casual, cổ áo sơ mi cố ý để mở, toát ra phong thái lạnh lùng kiểu “đại ca có quyền lực”.
Vừa bước vào thang máy, trợ lý của Hà Mộ lập tức giơ tay ra hiệu cấm người khác vào: “Phiền mọi người đợi chuyến thang máy sau nhé, cảm ơn!”
Nghe thì có vẻ lịch sự, nhưng thực chất là ra lệnh, nhất là khi bên trong vẫn còn dư chỗ.
Các khách khác trong khách sạn ngơ ngác: “Vừa rồi là ai vậy? Ra vẻ ghê gớm thế?”
“Sao mà làm như sợ bị chụp hình hay xin chữ ký thế?”
“Ơ, tôi có biết cậu ta là ai đâu, làm như tụi tôi sắp nhào vô cắn cậu ta không bằng?”
“Đúng đó, ai mà biết cậu ta là ai?”
Lạc Tự đeo khẩu trang, đi theo sau mấy người khách đó. Họ đều khoảng hơn bốn mươi, không quan tâm nhiều đến giới giải trí. Một lúc lâu vẫn chẳng ai gọi trúng tên Hà Mộ. Mà cái kiểu cảnh giác như chống trộm, chống cháy của Hà Mộ lúc nãy, có vẻ tự mình đa tình đến buồn cười.
Thang máy từ bãi xe ngầm đi lên, “ting” một tiếng mở ra, bên trong là một người đàn ông mặc áo len màu cà phê nhạt và quần dài đơn giản. khoảnh khắc Lạc Tự ngước mắt nhìn đối phương, anh sững người.
Bởi vì người đó chính là Cố Tiêu Duy, nam chính trong bộ phim truyền hình cuối cùng của Lạc Tự ở kiếp trước.
Cảm giác mãnh liệt khi cùng nhau tung hứng diễn xuất lại lập tức ùa về. Nhưng ngay khoảnh khắc bước chân ra, Lạc Tự chợt nhận ra, đây là Cố Tiêu Duy của mười năm trước, chưa từng diễn chung với anh, thậm chí gần như chưa từng nói chuyện.
Lạc Tự theo các khách khác bước vào thang máy, trái tim vốn đang bình lặng giờ lại đập loạn không ngừng.
Bởi vì người đàn ông này không phải là bất kỳ kẻ ham danh lợi nào đội trên đầu những danh hiệu Ảnh đế, Thị đế hão huyền, mà là Cố Tiêu Duy.
Một người từ đầu đã sống đúng như những gì mình muốn, không khuất phục trước danh lợi, dám thách thức lề thói, có thể tự đứng vững giữa dòng đời, và mười năm sau vẫn không ai thay thế được trong làng diễn xuất.
Còn Lạc Tự bây giờ, vẫn chưa đủ tư cách để cùng cậu ngồi lại bàn về vai diễn.
Khách vào ngày càng nhiều, mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía Cố Tiêu Duy, cho dù cậu trầm lặng và khiêm tốn, vẫn là một sự hiện diện không thể bị bỏ qua.
Khách mỗi lúc một đông, Lạc Tự buộc phải lùi ra sau, cẩn thận tránh va vào Cố Tiêu Duy.
Nhưng đúng lúc ấy, sợi dây buộc tóc sau đầu của Lạc Tự đột nhiên đứt.
“Tách” một tiếng, mái tóc đang buộc gọn của cậu lập tức xõa tung.
Lạc Tự hít sâu một hơi, trách bản thân quá sơ suất, sao lúc ra khỏi nhà lại không mang theo dây buộc tóc dự phòng chứ!
Tóc buộc lên thì còn có thể làm dịu bớt khí chất mạnh mẽ, chứ xõa ra nhìn lộn xộn thế này, không biết còn tưởng đang cosplay Mai Siêu Phong nữa.
Lạc Tự thở dài, nghĩ lát nữa lên tầng rồi mượn ai đó sợi dây vậy.
Khách lần lượt rời khỏi thang máy, dần dần bên trong chỉ còn lại Lạc Tự, Cố Tiêu Duy và trợ lý của cậu.
“Tiểu Tần, em còn dây buộc tóc không?” Cố Tiêu Duy bất ngờ lên tiếng.
Lạc Tự hít vào một hơi, nghẹn ngay cổ họng không lên không xuống. Sao đột nhiên Cố Tiêu Duy lại hỏi trợ lý về dây buộc tóc?
“À, búi tóc em dùng hai sợi, có thể tháo ra một sợi.” Trợ lý Tiểu Tần đáp.
“Ừ, cảm ơn.”
Tiểu Tần thật sự tháo một sợi ra rồi đưa cho Cố Tiêu Duy.
Lúc này, cửa thang máy mở ra. Lạc Tự không hiểu sao lại muốn rời đi thật nhanh, cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng.
Nhưng Cố Tiêu Duy lại vươn tay ra, khẽ vỗ lên vai Lạc Tự.
“Đàn anh, buộc tóc lại đi.”
Giọng nói đó như rượu lạnh đổ từ trên cao vào ly, khiến trái tim cũng như bốc cháy theo.
“Cảm ơn…”
Lạc Tự hoàn toàn ngơ ngác.
Cố Tiêu Duy gọi anh là gì?
Đàn anh?
Anh đeo khẩu trang mà Cố Tiêu Duy vẫn nhận ra anh sao?
Hơn nữa… bây giờ Cố Tiêu Duy đang nổi như cồn, mà vẫn còn nhớ tới một đàn anh vô danh như anh ư?
Vốn dĩ Lạc Tự còn rất tự tin với buổi thử vai, nhưng giờ thì bắt đầu thấy căng thẳng. Khi đang buộc tóc thì có một lọn nhỏ tuột ra bên tai, Cố Tiêu Duy lập tức lấy lại sợi dây từ tay anh, nhẹ giọng nói:
“Để tôi làm cho.”
“Ờ…” Lạc Tự cứng đờ đứng yên tại chỗ.
Chỉ cảm nhận được đầu ngón tay của Cố Tiêu Duy như chiếc lược nhẹ nhàng luồn vào mái tóc, chải về phía sau rồi buộc lại gọn gàng.
“Xong rồi.”
Chỉ hai chữ thôi, ngay bên tai Lạc Tự.
Trong khoảnh khắc đó, vạn vật như lặng lại, Lạc Tự chỉ cảm nhận được sự hiện diện của Cố Tiêu Duy.
Cố Tiêu Duy sải bước dài rời khỏi thang máy, Lạc Tự lúc này mới nhận ra là trợ lý Tiểu Tần đã giữ tay ở giữa cửa thang, nên thang máy mới đứng yên ở tầng này.
Nhìn bóng lưng Cố Tiêu Duy khuất dần, Lạc Tự khẽ cong môi, nở nụ cười.
Lâu rồi không gặp, đối thủ cũ.
