Bộ quần áo sạch sẽ và nụ cười rạng rỡ của Ái Lệ Ti khiến Hải Vi không dám chạm vào, thậm chí nàng còn sợ mình đến gần sẽ làm ô nhiễm bầu không khí xung quanh người hầu gái này, nàng liên tục lau bàn tay đen sạm của mình vào quần áo, nhưng quần áo nàng cũng bẩn thỉu và xấu xí vô cùng, thậm chí vì không kiềm chế được sức lực của mình mà bộ quần áo mỏng manh đã bị nàng làm “rách” một lỗ thủng.
Thấy vậy, Ái Lệ Ti nhanh chóng nhét bánh mì và nước vào tay: Hai người có nơi nào để đi không? Có chỗ nào có thể ngồi ăn không? Đừng rời khỏi khu vực vạch đỏ, hai người sẽ không bị cướp hoặc bị đuổi đi.”
Lúc đó Hải Vi và La Khoa như gặp được thiên sứ.
“Cảm tạ thiên sứ đại nhân!”
Ái Lệ Ti nghe danh xưng này thì đỏ mặt, cô bé xua tay bối rối nói: “Tôi chỉ là nô lệ của Lĩnh chủ đại nhân.” Chắc là do hôm nay nghe nhiều quá nên cô bé đã không còn hoảng sợ muốn quỳ xuống cầu xin thần linh tha thứ nữa, mà cô bé chỉ cảm thấy xấu hổ.
“À đúng rồi, Lĩnh chủ đại nhân ghét quỳ. Sau này nếu có gặp Lĩnh chủ đại nhân thì đừng quỳ trước mặt ngài ấy!”
Hải Vi cảm thấy chắc là mình không còn cơ hội để bày tỏ lòng biết ơn với Lĩnh chủ đại nhân nữa đâu, nhưng sau khi nghe lời Ái Lệ Ti nói, nàng nhanh chóng duỗi thẳng hai đầu gối yếu ớt gần như sắp quỳ xuống thật sâu trước phủ lãnh chúa, ngay cả La Khoa chỉ còn chút hơi thở mong manh cũng cố gắng hết sức nói: “Cảm tạ lòng nhân từ của Lĩnh chủ đại nhân!”
Dùng chút sức lực cuối cùng còn lại trong người, hai chị em đi đến khu vực mà Ái Lệ Ti đã chỉ, sau khi tìm được một góc nhỏ, cô gái cẩn thận đút cho em trai mình một ngụm nước.
Chiếc bát làm bằng chất liệu gì đó rất mịn và trắng, thoạt nhìn có vẻ rất đắt tiền, nhưng khi nàng đặt tay lên thì trên đó lưu lại những vết đen.
Hải Vi nhìn những dấu vết mình để lại trên chiếc bát, nàng có chút sợ hãi và tự ti, ngón tay khẽ cử động rồi nghĩ, “Mình thật là một kẻ bẩn thỉu và hèn hạ”.
“Chị ơi, em đói quá……” Tình trạng của La Khoa còn tệ hơn, sau khi uống miếng nước ấm, cơ thể nó tỉnh táo hơn một chút, lúc này cơn đói mới mạnh mẽ thúc giục bảo nó ăn nhanh lên.
Hải Vi cũng không có thời gian để mặc cảm tự ti nữa, nàng vội vàng đưa chiếc bánh mật ong vàng thơm cho em trai, sau đó hai chị em bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Ái Lệ Ti cố ý lựa chọn chiếc bánh không còn nóng cho bọn họ, bánh mới nướng tuy thơm hơn, nhưng phần đáy bánh lại khá giòn, bên dưới vẫn chưa đủ nguội để tạo thành lớp vỏ vừa xốp lại vừa giòn.
Vì vậy, khi nhiệt độ giảm xuống một chút, bánh mật ong mới đạt được độ ngon cao nhất.
Bánh nướng có lớp vỏ bên ngoài giòn, hơi cứng và khô, nhưng vì là bánh lên men nên ăn không khó, khi nhai sẽ thấy bông xốp, mềm mại như bay bổng giữa những tầng mây.
Vị ngọt và hương thơm không có gì sánh bằng đang tác động trực tiếp lên tâm hồn cằn cỗi và đáng thương của bọn họ, tâm hồn mỏng manh yếu ớt của họ dường như trở nên mạnh mẽ và chắc chắn hơn dưới tác động đó.
“Ngon quá…. ngon quá….” Đây là món ngon nhất bọn họ từng ăn trong đời, nếu món ngon nhất bọn họ từng ăn được đánh giá là 10 thì bánh mì mật ong này phải hơn mười tỷ!
Thật thơm, thật mềm, thật ngon! Chiếc bánh mang hương vị của hạnh phúc.
Hai chị em sợ bị cướp nên phải ăn càng nhanh càng tốt, nhưng ăn nhanh quá lại không đành lòng, bọn họ cắn từng miếng từng miếng thật nhỏ như muốn lấp đầy mọi sự cằn cỗi trong cuộc đời đời mình bằng hương vị hạnh phúc này.
La Khoa ăn xong một miếng bánh, nó ôm bụng rồi kéo kéo áo chị gái mình: “Chị, chỗ này, tốt, tốt quá…” Nó không thể nói rõ được cảm giác đó là gì, bởi vì đó là một cảm giác nó chưa từng trải nghiệm trước đây, cảm giác đang truyền đến từ bụng nó là khó chịu à? Cũng không phải?
Cảm giác kỳ lạ khiến nó hoảng sợ, mặc dù đã định sẽ chết, nhưng nó vẫn còn một cái bánh nữa chưa ăn! Ít nhất cũng phải đợi nó ăn xong cái còn lại mới chết được!
Hải Vi lo lắng, nhặt một miếng bánh mì khác nhét vào miệng nó: “La Khoa, ăn nhanh đi! Ăn nhanh đi! Ăn nhiều một chút, nhiều thêm chút nữa, em phải cố chịu đựng, phải ăn xong mới được chết!”
“Đứa nhỏ ngốc này, cảm giác đó gọi là ‘no’!” Người phụ nữ bên cạnh vội vàng ngăn cô lại, “Còn ăn nữa sẽ bị no chết đó!”
Hải Vi và La Khoa chưa bao giờ ăn no, vậy nên bọn họ không biết cảm giác no là như thế nào, cho nên khi gặp phải chuyện như thế sẽ cảm thấy rất hoảng sợ.
Hải Vi có chút sợ hãi rút tay lại, nàng ngượng ngùng cảm ơn người phụ nữ: “Cám ơn, cảm ơn…..”
Người phụ nữ mỉm cười nhìn La Khoa gầy gò, không biết đang nghĩ tới cái gì mà bà lại vừa cười vừa khóc.
“Ngon quá, ngon quá..… Nếu Lỵ Lỵ của ta có thể sống thêm vài ngày nữa thì con bé cũng có thể ăn được bánh mật thơm ngon như thế này rồi……”
Hải Vi và La Khoa đều không biết phải đáp lại như thế nào.
“Thật đáng tiếc……” La Khoa đã nếm được món ngon như vậy rồi nhưng lại cận kề cái chết, nó sợ hãi giả thuyết đó hơn bất kỳ ai trên đời – chưa ăn được bánh mật ong thì đã chết rồi.
Thật đáng thương, cũng thật đáng tiếc!
Nó nhìn chăm chú chiếc bánh mì mật ong trong tay, sau đó há miệng lại cắn một miếng thật lớn: “Dù sao thì mình cũng sắp chết, sắp chết rồi!”
“Bảy giờ ngày mai vẫn ở chỗ này, mỗi người được nhận hai cái bánh mì, phải xếp hàng, không được tranh giành!”
Tiếng “Thông báo” được sự trợ giúp của ma pháp khuếch đại âm thanh vang lên, La Khoa đang chuẩn bị đẩy mình vào chỗ chết thì sững sờ, nó há hốc mồm kinh ngạc, không dám cử động miệng mình thêm nữa.
Ngày mai nó vẫn có thể ăn được món bánh mật ong thơm ngon thế này à?!
Trong mắt mọi người như tỏa ra ánh sáng rực rỡ vô cùng chói lóa.
Ngày mai, ngày mai bọn họ vẫn có thể ăn được món ngon như thế này!
“Lĩnh chủ đại nhân nhân từ, nguyện nữ thần Bình minh luôn tỏa sáng trên đầu ngài!”
“Lĩnh chủ vĩ đại, cầu xin thánh quang của thần Quang Minh luôn phù hộ cho ngài!”
“Lĩnh chủ anh minh, nguyện cho nữ thần Mùa màng luôn phù hộ cho lành thổ của ngài bội thu!”
Dân chúng kích động không ngừng la lên thật to, bọn họ không có nhiều kiến thức nên chỉ có thể nói được vài từ tốt đẹp đơn giản, thứ duy nhất phức tạp hơn bọn họ có thể nói chính là điếu văn.
Bọn họ luôn cầu nguyện cho bản thân và gia đình, nhưng chưa bao giờ cầu nguyện cho một quý tộc nào mà lại thành tâm như vậy, bọn họ cũng hi vọng thần minh nhân từ mình kính ngưỡng sẽ phù hộ cho Lãnh chủ đại nhân nhân từ của bọn họ.
La Khoa nhanh chóng dừng động tác nhai trong miệng mình, nó không muốn chết, nó không thể chết, vì ngày mai sẽ nhận được bánh mì mật lần nữa, dù thế nào thì nó cũng không thể chết được! Tuyệt đối không thể!
“Chị…” La Khoa đưa nửa chiếc bánh mật còn lại vào miệng Hải Vi, tuy Hải Vi lớn hơn La Khoa rất nhiều, nhưng dung tích cái dạ dày đói của nàng cũng không lớn hơn La Khoa là bao, ăn hai cái nàng vẫn cảm thấy no.
“La Khoa, em nghỉ ngơi đi, nghỉ ngơi một chút rồi lại ăn.” Hải Vi ôm em trai đi tìm một góc nhỏ kín đáo ngồi xuống, hai người lại rúc vào nhau chờ cho cái bụng căng đầy của mình co lại.
Thật là khó tin, những thường dân thấp hèn như bọn họ, những con người yếu đuối có thể chết bất cứ lúc nào, lại mong đợi một ngày mới bụng mình có thể được lấp đầy.
Bọn họ không dám rời khỏi khu vực này, mặc dù ai cũng có thể nhận được nhưng có một số người không bao giờ hài lòng chỉ với “hai” cái.
Trộm cướp, giết người khác để lấy thêm bánh mật là điều những con người đói khát quá mức sẽ làm.
Quy định “Ai cướp của người khác và bị bắt quả tang thì sẽ không được nhận bánh mật nữa” không có tác dụng răn đe nhiều trước lòng tham.
Bây giờ có thể thiết lập được vùng an toàn này tất cả đều nhờ Toàn Tri Chi Nhãn lơ lửng trên bầu trời.
[Toàn Tri Chi Nhãn (Cấp 100)]:
HP: 1000000/1000000
MP: 816000/1000000
*Chú thích:
– MP là từ viết tắt của Mana points, là năng lượng để xài kỹ năng. Thanh này có màu xanh dương nên người ta hay gọi là Lam.
– HP là Health point hoặc hit point, HP, máu là một thuộc tính trong trò chơi nhập vai trên bàn và video game xác định mức sát thương tối đa mà một nhân vật hoặc vật thể có thể nhận…… Hết chú thích.
Đạo cụ giả kim giám sát và phát hiện có thể nhìn xuyên qua các kỹ năng tàng hình dưới cấp 100. Nó tiêu tốn 1000 điểm MP mỗi phút. Kỹ năng không thể sử dụng khi MP thấp hơn 1%.
Kỹ năng 1: Đánh dấu ( + )
Kỹ năng 2: Theo dõi ( + )
Kỹ năng 3: Tàng hình ( + )
Kỹ năng 4: Hoa trong gương, trăng trong nước 【+】
Kỹ năng 5: Lôi thần chi chùy 【+】
Hầu hết những người dân thường không biết hàng chục con mắt đang treo lơ lửng trên đầu là cái gì, nhưng ma lực mà nó phát ra đã công bố sự tồn tại của thứ đó, đặc biệt là sau khi có người định cướp bóc đã bị sét đánh biến thành tro bụi, vậy nên không ai cũng cẩn thận coi chừng.
Rõ ràng Phỉ Lạc Ti tạo ra khu vực an toàn này là để tránh tình trạng đổ máu.
Y không muốn mình vừa mới trở thành Lĩnh chủ đã mang danh giết chóc và im lặng.
Hải Vi và La Khoa đói rất nhanh, dạ dày tuy nhỏ nhưng tiêu hóa lại rất tốt, người tiêu hóa và hấp thu kém đều đã bị đào thải.
“Chị, cái này cho chị.” La Khoa bẻ nửa cái bánh mì nhỏ trong tay đưa cho Hải Vi.
Hải Vi muốn từ chối nhưng mùi hương ấy đã thấm sâu vào cơ thể nàng, khiến nàng khó có thể cưỡng lại được.
“Chị, chị phải nhanh khỏe lại.” La Khoa vươn tay nhét bánh mì vào miệng nàng, “Chị, em không muốn chết, em còn muốn ăn thật nhiều bánh mật ong.”
Ngồi giữa không khí đầy mùi thơm ngọt ngào, hai chị em ăn những thứ còn lại một cách hết sức trân quý và hạnh phúc.
Theo lý thuyết thì, ở trong một môi trường tràn ngập mùi thơm giống nhau, con người sẽ dần dần mất đi khả năng nhận biết mùi.
Nhưng đối với những người dân bình thường ở Lan Tư Duy Lợi thì mùi hương này tượng trưng cho sự “Hạnh phúc”, bọn họ chưa bao giờ ngửi được một mùi thơm nào dễ chịu đến thế, chỉ ngửi thôi cũng khiến bọn họ cảm thấy cả tâm hồn mình như được thăng hoa. Dù ngửi bao lâu bọn họ cũng cảm thấy cơ thể mình thật sảng khoái, thật luyến tiếc từ bỏ thói quen hít mùi thơm này.
Lúc hai chị em ra khỏi “Vùng an toàn” thì mặt trăng đầu tiên cũng đã xuất hiện trên bầu trời, sau khi thêm hai chiếc bánh mật vào bụng, cặp chị em ngoan cường nọ đã có thêm sức lực, hai người chậm rãi đi về nơi mình thường trú ngụ.
Hải Vi và La Khoa không phải là người của thành Đạt Nhã Khắc, ban đầu gia đình bọn họ sống ở thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á lân cận, nhưng vì không có khả năng nộp thuế và sợ trở thành nô lệ nên cả gia đình đã bỏ trốn đến đây.
Họ may mắn không gặp phải bất kỳ con ma thú lợi hại nào trên đường đi, nhưng dù vậy, chỉ có cô con gái lớn Hải Vi và cậu con trai út La Khoa là những người còn sống duy nhất và đến được thành Đạt Nhã Khắc.
Việc họ có thể sống sót và thoát khỏi thành phố Lạp Khắc Đạt Lợi Á đã là một phép màu, hai chị em chẳng còn gì trên người, việc bọn họ trở thành kẻ lang thang là chuyện hết sức bình thường.
Thế giới của những người vô gia cư cũng là một xã hội rất tàn khốc, cũng có tranh giành tài nguyên ở nhiều cấp độ khác nhau, Hải Vi và La Khoa đều là những người yếu ớt, nơi họ có thể ngủ cũng là nơi tồi tàn nhất.
Bọn họ không có tài sản gì nên tìm chỗ nào cũng ngủ được, nói cách khác, chỉ cần có thể ngủ thì ngủ ở bất cứ đâu cũng được.
Nhưng bọn họ muốn quay lại nơi mình đã ngủ đêm qua và nói lời cảm ơn với cô gái tên Lỵ Lỵ Ti.
Nếu cô gái đó không nói cho bọn họ biết, có lẽ bọn họ đã từ bỏ cuộc sống và chọn cái chết.
“Cốc cốc cốc!”
Khi có tiếng gõ cửa, mọi người trong phòng đều run lên vì sợ hãi, vội vàng giấu đồ đạc đi trước khi bà chủ nhà Mã Lệ vỗ nhẹ vào mặt mình và giả vờ mở cửa một cách hết sức tự nhiên.
“Chào dì, tôi là Hải Vi, còn đây là em trai La Khoa của tôi. Chúng tôi đến đây để cảm ơn.”
Sau khi nghe mục đích của họ, Mã Lệ nhìn rõ hình dáng giống bộ xương khô dưới ánh trăng, sau một lúc im lặng, bà đã mang món canh cỏ mà mình đã nấu lúc sáng cho bọn họ.
“Bánh mật ong rất no, chúng ta không ăn được nữa, các ngươi cầm lấy ăn đi.”
Sự thông cảm là một thứ gì đó rất xa xỉ, những người nghèo khó như bọn họ không có tư cách để thông cảm với người khác, nhưng có lẽ những chiếc bánh mật đã cho bọn họ một bữa ăn no nê, vậy nên Mã Lệ cũng trở nên rộng lượng hơn.
Canh cỏ dại đúng nghĩa là súp cỏ dại, được làm từ các loại cỏ dại, khi ăn không có độc, thêm vào một ít nước và một ít muối, ăn được, nhưng không thể no được.
Mà cỏ dại cũng không được ăn quá nhiều, nếu ăn nhiều có thể sẽ bị nôn mửa, lãng phí củi và muối, nếu nôn ra thì sẽ bị đánh.
Hải Vi nói không nên lời cự tuyệt, hai mắt nàng đỏ hoe: “Cám ơn, cảm ơn dì.”
