Sau khi hai chị em Hải Vi đi rồi, Mã Lệ đã đóng cửa chính và cửa sổ lại thật chặt, nhà rất nghèo, bọn họ không có đủ tiền để mua nến và dầu để thắp, nguồn sáng duy nhất bọn họ có thể dùng là ánh trăng, nhưng để an toàn, bà thà không nhìn thấy gì còn hơn là mở cửa sổ.
“Ta đã giấu một cái!”
“Ta cũng giấu một cái!”
“…”
Bọn trẻ chưa bao giờ được ăn ngon như vậy, nói không muốn ăn nữa chính là nói dối, nhưng vận mệnh nặng nề đang đè lên đầu chúng, nếu cha không khỏi bệnh thì mọi người sẽ trở thành nô lệ, đến lúc đó…..
Bọn họ không dám nghĩ tới nữa, chỉ có thể chịu đựng cơn đói và chờ đến khi màn đêm buông xuống rồi giấu bánh mật mang về.
Ngoại trừ Lỵ Lỵ Ti lúc đầu chỉ có thể ăn rồi về, cả ba đứa trẻ đều giấu một cái mang về.
Mã Lệ giấu một một cái còn nguyên và một cái chỉ còn lại hai phần ba.
“Ăn đi, ăn nhiều một chút để mau sớm khỏi bệnh.” Mã Lệ không khỏi nuốt nước bọt, bà chỉ cắn một miếng, bánh ngon đến mức khiến bà muốn bật khóc. Đây là món ăn ngon nhất bà từng ăn trong đời, thậm chí tất cả đồ ăn trong nửa đời của bà gộp lại cũng chưa chắc gì ngon bằng bánh mật ong 100% này!
Nhưng sống sót còn quan trọng hơn.
Người đàn ông ngồi trên giường đang lặng lẽ khóc trong bóng tối, ông là gánh nặng cho gia đình vì đã mất khả năng lao động, ông biết mình nhất định phải khỏe lại.
Trong bóng tối, ông cầm một ổ bánh mì nhỏ lên chia làm sáu phần: “Không phải Lãnh chủ tốt bụng đã nói ngày mai còn phát bánh sao? Ăn đi, cùng nhau ăn hết đi. Ăn no mới có sức mà làm việc!”
Mặc dù bọn họ có làm nhiều việc hơn thì số tiền nhận được cũng không tăng lên là bao, nhưng đó dường như là một kiểu tự an ủi bản thân – chỉ cần bọn họ làm việc nhiều hơn, cuộc sống của bọn họ rồi sẽ tốt hơn. Có thể làm việc cũng đồng nghĩa bọn họ dễ sống hơn.
Bánh mật thơm đến mức không ai có thể cưỡng lại được, chờ đến khi định thần lại thì vị ngọt trên đầu lưỡi đã khiến người ta hạnh phúc đến choáng váng rồi.
Lỵ Lỵ Ti che miệng mình lại, sáng sớm nay nó sợ bị cướp nên đã vội vàng ăn hết mà không kịp nhấm nháp cảm nhận hương vị thơm ngon của bánh như thế nào, nó ngậm miếng bánh chỉ to hơn móng tay một chút trong miệng, sau đó khóc nức nở: “Lãnh chủ đại nhân thật tốt!”
Những người còn lại cũng gật đầu đồng ý.
“Vì Lãnh chủ tốt bụng nên chúng ta phải tìm cách gom cho đủ tiền thuế!”
Còn về việc “Lĩnh chủ đại nhân tử tế sẽ miễn thuế cho họ” thì không một ai nghĩ tới.
Sao Lĩnh chủ có thể có thể không thu thuế được chứ, dân thường sinh ra là để nộp thuế mà!
Đêm nay khác với tất cả những đêm trước, dù đã quá giờ đi ngủ nhưng cơ thể bọn họ vẫn phấn khích đến mức không thể ngủ được, nhà nào cũng ríu rít nói về độ ngon của bánh mật, dù ngôn từ bọn họ có thể dùng để diễn tả lòng mình ít đến đáng thương, nhưng không vì thế mà bọn họ cảm thấy mệt mỏi và nhàm chán khi nói về chúng!
Đêm càng khuya, những con người mệt mỏi dần chìm vào giấc ngủ trong mùi thơm ngọt ngào, hôm nay người dân Lan Tư Duy Lợi đã có một giấc mơ vô cùng hạnh phúc.
Mà bản báo cáo điều tra dân số của Phỉ Lạc Ti cũng đã tới tay y.
Việc xếp hàng nhận bánh mật theo đội ngũ là có chủ ý, những người xếp hàng được chia thành hai loại, con người và những chủng tộc có trí tuệ khác. Con người cũng được chia thành hai phần, thứ nhất là dân cư của thành phố và thứ hai là dân cư thường trú.
Tiếp theo là hộp đựng bánh mật, đồ đựng bánh cũng được chia riêng các bé trai bé gái, thiếu nữ, nam thanh niên, bà lão và ông lão.
Các phù văn đánh dấu được khắc trên bệ tiếp nhận để loại trừ trường hợp một người nhận nhiều lần, vậy nên dựa trên số bánh mật được phân phát, cuộc điều tra dân số sơ bộ đã được hoàn thành.
Thành Lan Tư Duy Lợi không hề nhỏ, cách đây vài chục năm nó từng là một thành phố lớn và rất thịnh vượng, với diện tích đô thị lên đến 5.000 km2 và dân số hơn 150.000 người, nó là một trong những tòa thành có đường biên giới lớn nhất trên lục địa này!
Nhưng cùng với sự mở rộng của đồng bằng vô tận và giới quý tộc cướp bóc, số lượng người dân bình thường trong tòa thành này bây giờ chỉ có hơn 3.000 người.
Dân cư thường trú sẽ nhiều hơn, khoảng 8246 người, nhưng con số này là bao gồm số lượng người lang thang và các chủng tộc thông minh khác.
Số lượng người và diện tích của tòa thành này được phóng đại hơi thái quá, nhưng hai loại thái quá này lại mang những ý nghĩa khác nhau.
Diện tích rộng đến mức thái quá, nhưng không gian an toàn cho tính mạng con người thì lại không lớn.
Số lượng người ít đến thái quá – tất nhiên, hơn 8.000 người này không bao gồm nô lệ trong đó.
Riêng Lĩnh chủ đã có hơn 3.000 nô lệ dưới danh nghĩa của mình, chưa kể đến các quan lại và quý tộc trong thành cũng giam giữ rất nhiều nô lệ. Cũng tương tự như vậy, hơn chục năm trước dân số ở đây hơn 150.000 người cũng không bao gồm nô lệ.
Phỉ Lạc Ti chợt nghĩ đến một vấn đề: “Những quý tộc, quan lại và gia đình bọn họ có đến lấy bánh không?”
Tim Bố Lai Tư đập thình thịch, dù đã chuẩn bị sẵn sàng nhưng ông vẫn cảm thấy sợ hãi khi nghe Phỉ Lạc Ti hỏi câu hỏi này.
Vấn đề này quá khó để trả lời, thật ra ông sợ Lĩnh chủ tức giận, nhưng hậu quả bị bắt quả tang đang nói dối lại càng khiến ông sợ hãi hơn.
“Hừm.” Từ sự do dự của Bố Lai Tư mà Phỉ Lạc Ti đã đoán ra được mọi chuyện, “Ta đã cho mặt mũi mà không cần thì đừng trách ta tàn nhẫn.”
Mặc dù thành Lan Tư Duy Lợi đã suy tàn, nhưng ở đây vẫn còn một số gia đình quý tộc sa sút không đủ tiền để chuyển đi chỗ khác.
Ngoài ra còn có quản lý thành thị và quân đội phòng thủ thành phố.
Nếu cộng lại thì chắc chắn sẽ là con số không nhỏ chút nào.
Phỉ Lạc Ti đến thế giới này không lâu, nhưng y cũng có chút hiểu biết về cái gọi là “Quý tộc”, thẳng thắn mà nói thì họ là một nhóm người kiêu ngạo, điên rồ và cực kỳ sỉ diện.
Phỉ Lạc Ti vốn đã đoán trước được rằng bọn họ sẽ không bao giờ xếp hàng nhận cùng một loại thức ăn giống như dân thường, nhưng nhóm quan lại không thuộc tầng lớp quý tộc và quân thủ thành cũng không đi khiến y rất ngạc nhiên.
Quan chức và quân thủ thành phố là những Siêu phàm giả, nhưng họ không phải là quý tộc.
Con đường duy nhất để người bình thường bước vào tầng lớp quý tộc là trở thành Siêu phàm giả trong tầng lớp cao cấp.
Từ cấp 1 đến cấp 9 là kiến tập, từ cấp 10 đến cấp 29 là sơ cấp, từ cấp 30 đến cấp 60 là trung cấp, từ cấp 61 đến cấp 100 là cấp cao. Còn từ cấp 100 trở lên là những đại nhân vật khó lường! Mỗi một lần thăng cấp là một sự kiện trọng đại và hết sức nguy hiểm.
Lĩnh chủ đến thành Đạt Nhã Khắc hơn bảy mươi năm trước là người đang ở thời kỳ đỉnh cao, là một pháp sư cao cấp cấp 99.
Nhưng bảy mươi năm đã trôi qua, những sinh vật siêu phàm trung cấp cấp 30 còn lại rất ít.
Gia tộc Kỳ Đế mấy chục năm trước cũng là tiểu quý tộc, nhưng sau cái chết của người đứng đầu gia tộc, trong vòng ba mươi năm qua trong gia tộc không có một nhân vật Siêu phàm trung cấp nào, vậy nên bọn họ đã bị tước bỏ tước vị nam tước.
Mặc dù bây giờ người đứng đầu của gia tộc là Ba Khắc Kỳ Đế, là một kiếm sĩ trung cấp, nhưng ông ta đã bị tước bỏ danh hiệu cao quý trước khi thăng lên trung cấp, nếu ông ta muốn trở lại tầng lớp quý tộc thì phải trở thành Kiếm sĩ cao cấp.
Hiện tại ở thành Lan Tư Duy Lợi có năm nam tước quý tộc, nhưng ba người trong số họ sẽ sớm mất đi tước hiệu đó vì không có Siêu phàm giả trung cấp, hai người còn lại tuy có Siêu phàm giả trung cấp nhưng đều là gia chủ đã lớn tuổi sắp đi gặp ông bà, mà trong thế hệ trẻ hình như chẳng được mấy ai có tài năng, còn về phần những Siêu phàm giả cao cấp thì…. Không có bất kỳ một ai!
Giới quý tộc rất kiêu ngạo, bọn họ không muốn làm việc cho Lĩnh chủ khác dù chỉ là trên danh nghĩa, vì bọn họ không tiến cử mình nên mọi việc ở lãnh địa này đều do Kỳ Đế hoàn toàn cai trị.
Trong đội ngũ quan lại có bảy Siêu phàm giả trung cấp, 43 người còn lại chỉ là những Siêu phàm giả sơ cấp.
Nhưng theo như Phỉ Lạc Ti biết thì rất ít người có khả năng lao động.
Dân số thành Đạt Nhã Khắc không lớn, cũng không có nhiều việc làm, nhưng lương bổng và phúc lợi thì lại rất tốt, chỉ có điều, sự lười biếng của con người không có giới hạn cao nhất và cũng không có giới hạn thấp nhất, còn cái gọi là hội trường chỉ là nơi tổ chức yến tiệc miễn phí mà thôi.
Về phần cái gọi là quan chức, hình như ngay cả văn phòng của mình ở đâu cũng không biết, nếu phải làm công vụ thì sẽ để quản gia hoặc người hầu tùy tiện lừa gạt một chút.
Suy cho cùng thì, nếu cấp trên của mình muốn lừa dối, cấp dưới cũng sẽ lừa dối, vậy bọn họ cũng nên theo đám đông tự lừa dối chính mình một chút!
Chỉ có Lĩnh chủ mới có thể nuôi “Quân đội” trong lãnh thổ của mình, còn các quý tộc khác dù giàu có đến đâu cũng chỉ có thể tiếp tục bồi dưỡng hộ vệ dưới danh nghĩa nuôi người.
Vì quân thủ thành có chữ “Quân” bên trong nên chắc chắn đó là lực lượng của Lĩnh chủ.
Phỉ Lạc Ti cũng đã xác nhận từ chỗ Bố Lai Tư rằng , Ba Khắc luôn lấy tiền từ lâu đài để trả lương cho quân thủ thành với danh nghĩa tài chính không được lạc quan lắm.
Lâu đài thuộc quyền sở hữu của Lĩnh chủ, quân thủ thành cũng của Lĩnh chủ, lấy tiền của Lãnh chủ hay lấy tiền của lâu đài có gì khác nhau đâu?
Logic của Ba Khắc không có vấn đề gì, mặc dù lâu đài là kho bạc riêng của Lĩnh chủ, nhưng thuế thành cũng thuộc về Lĩnh chủ! Lĩnh chủ ở các lãnh thổ khác cũng làm điều tương tự! Vậy nên Bố Lai Tư không có lý do gì để phản đối.
150 quân thủ thành đều dựa vào tiền vàng của lâu đài này nuôi sống.
Nhưng diễn biến hôm nay lại rất rõ ràng – mặc dù được nuôi bở tiền của Lĩnh chủ, nhưng lại chẳng khác gì đội quân tư nhân của Ba Khắc.
Trong số các quan chức ở cơ quan điều hành và quân đội bảo vệ thành không có quý tộc nào, mà người phát tiền lương cho bọn họ vẫn là “Lĩnh chủ”.
Nhưng mà, đám người đó lại không chịu xếp hàng nhận bánh mật thơm lừng, món quà của Lĩnh chủ đại nhân ban cho.
Bọn họ không thích nó à?
Phỉ Lạc Ti giàu có nhưng không có nghĩa là y sẽ dễ dàng tha thứ cho bọn sâu mọt này.
Những chuyện trong quá khứ có thể thay đổi được, nhưng kế tiếp bọn họ nên làm gì, Phỉ Lạc Ti nghĩ ít nhất bọn họ cũng phải tỏ rõ thái độ.
Kết quả, không thấy được thái độ của bọn họ mà còn nhìn thấy được một điều nghiêm trọng hơn – dù là quan chức hay quân thủ thành gì cũng đều là một đám rác rưởi vô dụng.
Quý tộc, quan lại và quân thủ thành, đây là ba lực lượng chính phủ trong tòa thành này, nhưng xét tình hình hôm nay, ba thế lực lớn đó chỉ là Kỳ Đế giả vờ cho người khác xem, từ đầu đến cuối chỉ có “Sức mạnh của Kỳ Đế”.
Sắc mặt Bố Lai Tư tái nhợt vì sợ hãi, đầu gối ông run lẩy bẩy, chân mềm nhũn như muốn quỳ xuống: “Lĩnh chủ đại nhân, ta thật sự không có thông đồng với ông ta! Xin ngài hãy tin ta!”
May mắn thay, ông vẫn còn nhớ Phỉ Lạc Ti đã ra mệnh lệnh “Không được quỳ”, nhưng ông cũng rất khó khăn chống đỡ thân thể mình.
Phỉ Lạc Ti không trách mắng ông vì đã không làm tròn trách nhiệm, nhưng cũng không an ủi ông câu nào.
Đôi mắt y đen láy, bình tĩnh và thờ ơ chưa từng có.
“Nếu không muốn làm thì đừng làm.”
Ở thế giới này, tỷ lệ mù chữ cao đến thái quá, nhưng việc này cũng không thành vấn đề, nếu có chuyện gì cực kỳ quan trọng ở một địa phương nhỏ có hơn 8.000 người này, chỉ cần một nhà máy cỡ vừa và lớn là có thể đóng gói tất cả bọn họ nhét vào đó rồi xử lý.
Nhưng phải xây nhà máy gì trước mới tốt đây?
Khi Phỉ Lạc Ti đang nghĩ xem nên sản xuất gì ở nhà máy đầu tiên thì Ái Lệ Ti vội vã bước vào.
“Lĩnh chủ đại nhân, không hay rồi, đã hết đường rồi!”
Đồ ngọt cần rất nhiều đường, bánh mật ong không chỉ cần đường ở phần bánh mì mà còn cần đường ở phần đế giòn ở bên dưới, thực tế là bơ sắp hết rồi, nhưng vẫn còn dầu thực vật có thể thay thế được.
Phỉ Lạc Ti nhìn Bố Lai Tư: “Có cách nào để thu thập đủ đường càng sớm càng tốt không?”
Thấy cuối cùng Phỉ Lạc Ti cũng chịu nhìn mình, Bố Lai Tư thở phào nhẹ nhõm một hơi như vừa thoát chết, sau đó ông nhanh chóng kể lại sự việc cho Phỉ Lạc Ti nghe một cách trung thực nhất, bằng một vẻ mặt và giọng điệu tận tâm nhất có thể.
