Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 17



Khi Cát Tư nghĩ một người nào đó ăn trộm thứ gì của mình rồi thì việc phản bác sẽ chỉ khiến hắn ta cảm thấy mình đang bị khiêu khích, khi đó hình phạt sẽ không chỉ là đập phá hay đốt cháy nữa.

Khi Cát Tư tức giận, tất cả những người hầu gái khác đều quỳ xuống, bọn họ quỳ rạp trên mặt đất, chỉ để lộ chiếc cổ trắng nõn yếu ớt nhất của mình.

Họ không dám có bất kỳ biểu hiện gì gọi là “Cái tôi” của mình, có thể sống suôn sẻ đến 25 tuổi trong tay Cát Tư thiếu gia đã là may mắn tốt lành nhất trên đời. Bọn họ mà đi cầu xin thay cho người khác thì chẳng khác nào ngại mình sống quá lâu cả.

“Lão gia đã đặc biệt phân phó cho ta thêm vào bữa sáng của ngài một hạt lôi quả, mùi hạt lôi quả có chút hăng, ngài không thích mùi vị đó sao?” Da thịt đã bắt đầu có mùi khét, giọng nói của người hầu càng ngày càng run rẩy, nhưng nét mặt nàng thì vẫn nghiêm nghị, đầy cung kính và sùng bái.


Thân là một người hầu thân cận, nàng được tuyển chọn từ vô số hầu nữ trong nhà, tất nhiên nàng cũng không phải là đồ ngốc, lập tức nghĩ tới điểm mấu chốt.

Nhưng hôm qua thiếu gia đã tức giận hét tên Lĩnh chủ mới, nếu nói thẳng “sự thật” thì nàng có thể bị giận chó đánh mèo, vậy nên đã đổi lời giải thích: “Cát Tư thiếu gia, cái mùi mê hoặc trong không khí này khiến ngài tức giận phải không? Ta rất xin lỗi, ta sẽ tìm cách giải quyết ngay. Ta sẽ không bao giờ để ngài tiếp xúc với bất cứ thứ gì liên quan đến Lĩnh chủ nữa!”

Hai từ Lĩnh chủ này đã trở thành từ nhạy cảm của Cát Tư, nghe được hai chữ đó, hai hàng mày của hắn ta nhướng lên tức giận.

“Phỉ Lạc Ti? Y đã làm chuyện đó sao?!” Giọng hắn ta đột nhiên nâng cao lên đến tám độ, chỉ nghe âm thanh thôi cũng có thể khiến người ta lầm tưởng rằng bọn họ có huyết hải thâm cừu nào đó vậy.


Người hầu biết mọi thứ trong thành phố, mà tin tức về việc phân phát bánh mật ong đã lan truyền khắp nơi, nàng có muốn không biết cũng khó.

 “Đúng vậy, Lãnh chủ đại nhân nói đây là lễ vật ban cho thần dân của ngài ấy.”

Phỉ Lạc Ti chưa bao giờ nói như vậy, hắn cũng chưa từng xuất hiện trước mặt ai nên đương nhiên không thể nói ra những lời như vậy.

Hai từ “Lễ vật” Lĩnh chủ ban cho thần dân là do Bố Lai Tư – quản gia của Lĩnh chủ truyền ra, ở một mức độ nào đó, những gì ông nói cũng đại diện cho Lĩnh chủ, vậy nên không ai nghi ngờ gì về những lời đó cả.

Người hầu cố gắng hết sức để nói rõ ràng chuyện gì đã xảy ra, hai hàng chân mày Cát Tư cũng nhướng lên càng ngày càng cao hơn.


Nghe xong câu chuyện của người hầu gái, hắn ta cũng nhận ra rằng “sự nghi ngờ” của mình không có căn cứ chút nào, cô hầu gái này không ăn trộm và cũng không dám trộm.

Nhưng Cát Tư thiếu gia sao lại có lỗi được, tất cả đều là lỗi của Phỉ Lạc Ti chết tiệt kia!

“Quần áo.” Cát Tư giang tay ra, lập tức có người hầu đứng dậy mang quần áo, quần tất và giày đến cho hắn ta, sau đó quỳ xuống bên giường giúp hắn ta chỉnh lại quần áo.

Quần áo của quý tộc rất lộng lẫy, nhưng cũng tượng trưng cho sự cồng kềnh, sau khi mặc cả bộ quần áo, nữ hầu kia gần như bị lửa thiêu sắp thành một cục than, không biết sống chết thế nào.

Mãi đến lúc này Cát Tư mới làm như vừa nhớ tới cái gì, giọng điệu nhẹ nhàng nói: “Ngươi đi xử lý vết thương đi.”


Thể chất của Siêu phàm giả rất mạnh, nhưng cấp bậc của hầu gái này lại rất thấp, nhưng làm t* c*ng di động của thiếu gia, chắc chắn nàng cũng là người có thiên phú, nhưng làm nữ nô chỉ có tuổi thọ khoảng 25 tuổi, nàng không có tư cách tiếp nhận quá nhiều tài nguyên, dù có chăm chỉ đến đâu cũng chỉ là Pháp sư nguyên tố cấp 9 mà thôi.

“Đa tạ thiếu gia nhân từ.” Một giọng nói nhẹ nhàng như tơ vang lên, hầu gái ngoan cường như cỏ dại vẫn còn một hơi thở yếu ớt.

Cát Tư bất lực hất cằm lên, lập tức có người mang bữa sáng mới đến cho mình.

Chi phí để đào tạo ra một pháp sư rất cao, nhưng chi phí đào tạo một người luyện thể hình cũng không thấp hơn là bao.

Cát Tư không có khả năng trở thành người Thi pháp, vậy nên việc trở thành người rèn luyện thể hình là lối thoát duy nhất của hắn ta, nhưng đồng thời hắn ta cũng rất ghét việc đổ mồ hôi và sợ đau.


May mắn thay, hắn ta là đứa trẻ có năng khiếu duy nhất trong gia tộc Kỳ Đế, điều này rất hiếm trong giới quý tộc coi việc gieo giống là tiêu chuẩn, vì thế nên nguồn lực mà hắn ta có được cũng thuộc hàng tốt nhất trong số những người cùng lứa tuổi.

Có thể trở thành kiếm sĩ trung cấp cấp 32 ở tuổi 23 thì đúng là thiên tài thật!

“Tay nghề của đầu bếp càng ngày càng kém! Bọn họ cho rằng mình làm đầu bếp là hơn người khác à?! Sao dám lừa ta bằng những món ăn khó nuốt như vậy! Các ngươi biết là gia tộc Kỳ Đế nhà chúng ta đã tiêu tốn rất nhiều tiền cho bọn họ mà!”

Bữa sáng bình thường có hương vị rất ngon, nhưng hôm nay có hương thơm mê người ngọt ngào của bánh mì mật ong thì bổng trở thành một debuff, thậm chí còn cực đoan hơn.

Nhưng đồ ăn trong miệng càng khó nuốt thì hắn ta lại càng thèm “Bánh mật ong” hơn.


Mùi thơm quá…. Thơm quá…. Thơm quá….

Cát Tư có thể ngửi thấy mùi đường bột, trứng và bột mì, những thứ này rất đắt tiền và quý hiếm đối với người bình thường, nhưng đối với hắn ta thì chúng rất tầm thường.

Thậm chí hắn ta còn không thèm ăn những thứ rác rưởi không phải là nguyên liệu nấu ăn ma pháp này!

Nhưng, nó có mùi thơm quá… thơm quá… thơm quá đi mất…

Cát Tư đúng là muốn đi tìm ngược, hắn ta càng đến gần phủ lãnh chúa thì mùi hương ập đến càng khiến hắn ta như bị thôi miên.

“Ực ực..…” Hắn ta nuốt nước miếng không ngừng, nhưng hình như hắn ta cũng không để ý chút nào, trong đầu hắn ta bây giờ chỉ có – Nếu Phỉ Lạc Ti chịu giao cho mình người đầu bếp đã làm ra món ăn này thì mình sẽ tha thứ cho sự ngạo mạn và vô lễ của Phỉ Lạc Ti!


Thế nhưng, hắn ta ở nhà lo lắng chờ đợi cả ngày vẫn không đợi được đối phương gửi cho mình một hộp quà thơm ngon tinh xảo nào.

“Chưa có người nào của phủ Lãnh chúa đến sao?!”

Đến ngày thứ ba, Cát Tư không thể chịu đựng được nữa.

Trong không khí luôn tràn ngập hương thơm mê người, hắn ta không thể nào thoát ra được, ngay cả trong giấc mơ hắn ta cũng nghĩ về nó.

Hắn ta đã “Thanh lọc” không khí, che khứu giác của mình lại nhưng vẫn không thực sự hiệu quả. Nếu chưa từng ngửi nó thì có thể chấp nhận thức ăn chứa đầy những nguyên liệu đắt tiền, nhưng sau khi ngửi thấy mùi thơm mê người như vậy, những thứ đồ ăn đắt tiền này chẳng hấp dẫn bằng một nửa!


“Đáng giận, đáng giận, đáng giận! Tên Phỉ Lạc Ti thật đáng giận! Đúng là một tên ngu ngốc thô bỉ!” Tính khí vốn đã không tốt của Cát Tư càng trở nên tồi tệ hơn, ngày nào hắn ta cũng đập phá bất cứ thứ gì hắn ta chạm tay vào.

Những người hầu gái câm như hến, bọn họ cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.

Cát Tư không phải là người có tính khí tốt, hắn ta chỉ thích và yêu những phụ nữ xinh đẹp mảnh mai yếu đuối dưới 25 tuổi, những người hầu gái riêng của hắn ta đều được tuyển chọn theo tiêu chuẩn này.

25 tuổi, rất ít hầu gái có thể sống qua 25 tuổi. Hắn ta thích nghe tiếng khóc, vậy nên lúc ở trên giường sẽ tra tấn bọn họ bằng nhiều hình thức khác nhau. Đôi khi hắn ta đi quá xa, nhưng có vài người hầu chết đi cũng không sao cả. Dù sao thì hầu gái cũng không khác gì những món đồ khác, hắn ta có thể mua lại bất cứ lúc nào.

Cát Tư rất thích dùng phụ nữ để trút giận, nhưng có lẽ là do mùi thơm vẫn cứ quẩn quanh nơi chóp mũi, vậy cho nên mới màn dạo đầu mà hắn ta đã cảm thấy thật nhàm chán.


Cát Tư không thể chịu đựng được nữa, hắn ta đá cái bàn ra xa rồi đứng lên: “Mau chuẩn bị xe, ta phải ra ngoài.”

Khi hắn ta hấp ta hấp tấp đi ra ngoài thì tình cờ gặp phải Ba Khắc Kỳ Đế, sắc mặt ông ta gần đây trông cũng rất xấu xí, ông ta cũng bị mùi hương mê người kia hành hạ, nhưng dù sao thì ông ta cũng sống lâu hơn Cát Tư, vẫn có thể làm chủ được. Thấy con trai mình ra ngoài, vốn là người hiểu rất rõ con trai mình, ông ta bình tĩnh nói: “Cát Tư, có vài điều lúc ở nhà con có thể hét to để trút giận, nhưng khi ra ngoài rồi thì đừng nói lung tung.”

Ba Khắc rất tức giận trước sự ngu dốt của Phỉ Lạc Ti, việc ông ta không phải là người đầu tiên được tặng quà gói trong hộp ma pháp tinh mỹ là một điều rất đáng bị khinh thường.

Đối với ông ta thì việc “Mọi người có thể xếp hàng nhận hai chiếc bánh mật” là một sự sỉ nhục!

Đó là đang giễu cợt ông ta vừa mất đi danh hiệu cao quý sao?!Thật sự là kẻ không biết trời cao đất dày là gì mà!

Nếu tòa thành này không có Ba Khắc Kỳ Đế ông thì một mình y có thể xoay chuyển được không?! Ông sẽ chờ, trong vòng nửa tháng nữa tên Lĩnh chủ th* t*c kia nhất định sẽ đến tận cửa cầu xin! Đến lúc đó ông sẽ trả lại mối nhục này gấp mười lần trăm lần vạn lần!

Cát Tư không để tâm đến những lời cha mình nói, tuy y là Lĩnh chủ, nhưng đó cũng chỉ là Lĩnh chủ trên danh nghĩa mà thôi.

Tòa thành này đã được gia tộc Kỳ Đế quản lý hơn năm mươi năm qua, việc nó không trở thành tòa thành chết hoàn toàn là công lao của gia tộc bọn họ! Đã không biết ơn thì thì thôi đi, đằng này còn dám sỉ nhục bọn họ như vậy nữa!

“Ta sẽ khiến tên ngu ngốc th* t*c đó phải trả giá!” Ánh mắt Cát Tư hiện lên vẻ ác độc.

“Kỳ Đế lão gia, ngài gọi ta…..”

Ba Khắc ngắt lời quan chỉ huy quân thủ thành: “Để Cát Tư đi kiểm tra xem.”

Mặc dù chỉ có những Siêu phàm giả cấp cao mới đủ tư cách thay đổi giai cấp, nhưng biểu hiện của Phỉ Lạc Ti hoàn toàn không thần bí giống như những Siêu phàm giả cấp cao, hơn nữa, làm sao có chuyện một Siêu phàm giả cấp cao đến thành phố xa xôi hẻo lánh chẳng có gì để sơ múi này chứ?

Có lẽ y là con hoang của một gia tộc nào đó, bọn họ đã dùng vùng lãnh địa vô dụng này để khiến y từ bỏ việc tranh giành quyền lợi trong gia tộc.

Việc y không có họ là một bằng chứng tốt nhất.

Chỉ những quý tộc bị tước mất họ mới có mỗi tên.

Ba Khắc vẫn rất yên tâm về con trai mình, tuy tính tình không tốt, nhưng dù sao vẫn là một kiếm sĩ trung cấp.

Trong thành phố không có pháp sư cấp cao này, những người trung cấp là những người đứng đầu.

“Tiếp tục đi thu thập đồ đạc đi. Lĩnh chủ thì sao chứ, nếu trong vài tháng nữa y có thể quỳ xuống dưới chân ta thì ta sẵn lòng thưởng cho ngươi mấy đồng vàng.” Ba Khắc nhìn về phía phủ Lĩnh chủ cười khinh bỉ một tiếng.

Ba Khắc nhìn xung quanh bốn phía một vòng, ông ta có chút tiếc nuối khi phải chia tay tất cả đồ đạc mà mình tích lũy bao năm qua, dinh thự này còn sang trọng và lộng lẫy hơn rất nhiều so với phủ lãnh chúa.

Nếu không phải thú triều sẽ đến sớm, sao ông ta có thể đành lòng di chuyển chúng đi được.

Nhưng thú triều sắp đến nên ông cũng không thể làm gì được.

Mặc dù phía nam thành phố Đạt Nhã Khắc gần dãy núi Mặt trời không bao giờ lặn, nhưng khi ra ngoài bọn họ không thể chạm trán với ma thú ở khoảng cách gần như vậy, thú triều sẽ bị tòa thành lớn Á Á Duy Nặc cách đó 500 km thu hút, mà ở đó có 5 vị Siêu phàm giả cấp 100 tọa trấn, hơn nữa Vương Thành và các giáo hội lớn cũng sẽ cử cường giả trong truyền thuyết đến hỗ trợ, hạn chế tối đa sự uy h**p của thú triều.

Còn về phần thành Đạt Nhã Khắc, một tòa thành nhỏ không khác gì một tòa thành chết, mấy năm gần đây vẫn luôn may mắn thoát khỏi thú triều.

Vì vậy, thành Đạt Nhã Khắc phải đối mặt với tình thế tiến thoái lưỡng nan nguy hiểm nhất, đó là sự xâm lấn của vùng Bình nguyên vô tận.

Nhưng ba tháng trước, Ba Khắc đã nhận được tin tức, cuộc bạo loạn của ma thú ở dãy núi Mặt trời không bao giờ lặn sẽ lan đến thành Đạt Nhã Khắc.

Ba Khắc không chút do dự, ông ta bắt đầu chuẩn bị rời khỏi thành Đạt Nhã Khắc.

Mặc dù Đạt Nhã Khắc là tòa thành của ông ta, nhưng tình cảm lớn nhất của Ba Khắc dành cho nó vẫn là một công cụ kiếm tiền tốt.

Ông ta có chút tiếc nuối vì sau này không thể kiếm tiền từ nó nữa, nhưng sự tiếc nuối đó cũng chẳng là gì so với mạng sống của ông ta.

***

 “Chị ơi, bánh mì hôm nay ngon quá!” Sau hai ngày liên tục được ăn, La Khoa vẫn như một bộ xương nhỏ, nhưng đôi mắt cậu bé lại tràn đầy sức sống.

Nó không còn nghĩ đến chuyện “Ăn hết chiếc bánh mì này xong mình sẽ chết” nữa, mà rất mong chờ “Ngày mai liệu mình còn ngửi được mùi thơm ngon như vậy nữa không?”

“Ừ, thơm quá!” Hải Vi hít một hơi thật sâu, vẻ mặt vừa hạnh phúc vừa say mê.

Ăn cùng một loại thức ăn trong hai ngày liên tiếp và ăn cùng một loại thức ăn vào ngày thứ ba, dường như dễ dàng khơi dậy sự nghi ngờ trong giới quý tộc hơn – Bọn họ không cảm thấy ớn à?

Tất nhiên là không, những thường dân phải cố gắng hết sức để sống sót chỉ hy vọng đời này mình được ăn bánh mật no đến chết.

Nếu chết vì ăn quá nhiều bánh mật thì đó sẽ là cái chết hạnh phúc và là điều đáng mừng nhất trong cuộc đời bọn họ.

Nghe này, “Tên xxx đó thực sự đã chết vì ăn quá nhiều bánh mật.” – “Trời ơi, sao nó có thể hạnh phúc đến thế cơ chứ?” Mặc dù nói về cái chết, nhưng khi nghe đến những đoạn hội thoại như vậy, bọn họ sẽ cười thật hạnh phúc!!!

Hai chị em đã có được chút sức lực sau khi được ăn no, nhưng bọn họ vẫn không có điều kiện cũng như ý thức để làm cơ thể mình sạch sẽ.

Chắc là hai chị em sợ bị người ta xua đuổi, lúc đầu tránh nơi có người, tránh bám vào mép tường, thậm chí còn không dám chạm vào tường vì sợ làm bẩn, cũng không dám đến gần đám đông, lúc nào bọn họ cũng cẩn thận hạ thấp sự tồn tại của mình.

“1,2,3,4,5… 1,2,3…” La Khoa chỉ có thể đếm đến năm, bởi vì năm đồng đồng đã từng là tài sản quý giá nhất của gia đình họ, nó đã phải vất vả đếm đi đếm lại con số đó rất nhiều lần, mỗi khi đội ngũ tiến đến gần những chiếc bánh mật hơn, nụ cười hạnh phúc trên môi nó cũng xuất hiện nhiều hơn.

La Khoa nói: “Nếu được ăn món ngon như thế này thì sau khi ăn xong em có chết cũng sẽ thấy hạnh phúc!”

Nhưng dường như ước nguyện cuối cùng trước khi chết của một kẻ hèn mọn đã không được cho phép.

 “Rầm……” Bức tường sụp đổ.

Những tảng đá lớn nặng nề rơi xuống, những người dân bình thường đứng bên tường không may bị đè hết bên dưới.

“A, a…. Đau quá——”

“Mẹ ơi….. Hu hu…..”

“Con ta, con của ta…..”

“……”

Tiếng kêu gào la hét và tiếng r*n r* đau đớn tràn ngập khắp con phố.

“An Ny…… A… A…. An Ny của ta vẫn còn ở dưới đó…..” Một người mẹ “may mắn” chỉ bị bức tường sập làm rách quần áo, người bà không bị gì. Nhưng mà, đứa con gái của bà lại không may mắn như vậy, nó bị một tảng đá lớn rơi trúng người, nửa th*n d*** của cô bé bị đè bên dưới.

Chất lỏng màu đỏ tươi ọc ra, màu sắc đó khiến mắt người làm cha mẹ đau đớn vô cùng.

“A a a…..” Cô bé đau đớn không thể nói nên lời, nó chỉ có thể r*n r* vì đau đớn, nhưng nó cũng không còn nhiều sức lực để kêu thêm. Tiếng gọi yếu ớt và non nớt đó mơ hồ và đứt quãng truyền ra bên ngoài cùng với tiếng khóc, “Mẹ ơi…… Con đau quá, mẹ ơi…… “

“A a a…..” Cha mẹ cô bé điên cuồng lao tới nhấc tảng đá ra khỏi người con gái mình, nhưng mà, trước khi hai vợ chồng kịp nhấc tảng đá lên thì một cái bóng lớn đã xuất hiện trên đầu bọn họ.

Cùng với tiếng Liệt Diễm Mã hý vang, chiếc xe ngựa sang trọng được trang trí bằng bảo thạch dường như sắp hạ cánh xuống bức tường, biến nơi đó thành đạp.

“Là…. Là Cát Tư thiếu gia…” Gia huy làm bằng đá quý tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời, không có ai ở thành Đạt Nhã Khắc này là không nhận ra đồ án đó.

Gia huy nạm ngọc, cỗ xe sang trọng và Liệt Diễm Mã lạnh lùng, ba tổ hợp này đã được Cát Tư ra lệnh độc quyền, vậy nên rất rõ ràng người đến là ai.

Sau khi đồ án đó xuất hiện, ánh mắt của mọi người đều mất đi ánh sáng.

Bọn họ đã có thể tưởng tượng được bước tiếp theo sẽ như thế nào khi con Liệt Diễm Mã đó đạp xuống rồi nhảy lên.

“Nhanh, nhanh chạy đi……”

Nhưng bọn họ có thể chạy đi đâu?

“Một đám hèn hạ dám cản đường ta.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...