Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 18



Liệt Diễm Mã mang theo ngọn lửa trên chân nhảy lên nhảy xuống rất nhanh nhẹn, nhưng cỗ xe khắc hoa văn ma pháp kia lại không hề lắc lư, Cát Tư nhìn đám tiện dân bẩn thỉu như chuột dưới đất với vẻ mặt giễu cợt.

Giá trị duy nhất của nhóm tiện dân này là làm trò cười cho hắn ta bằng những trò hề lố bịch.

Hắn ta nghĩ sẽ sớm có thêm nhiều tiếng kêu la và cầu xin sự thương xót, vẻ mặt hắn ta hiện lên sự thích thú.

Nhưng khóe môi hắn ta chỉ mới hơi nhếch lên một chút đã bị một cú va chạm cực mạnh, giây tiếp theo đã mất thăng bằng, loạng choạng, lăn qua lăn lại trong xe ngựa.

“A a a…… Hộ vệ, hộ vệ đâu….. Đầu lưỡi của ta!!!” Bên trong thành xe ngựa được trang bị rất nhiều bảo thạch xa hoa lộng lẫy, Cát Tư da mềm thịt béo cũng theo xe ngựa quay cuồng một hồi lâu, tất nhiên cơ thể hắn ta cũng bị bảo thạch đụng trúng nên đau nhức khắp cả người.


Xe ngựa là bộ mặt, là thể diện của giới quý tộc, vậy nên cỗ xe không chỉ đẹp về hình thức mà còn rất thực dụng, cỗ xe được khắc rất nhiều hoa văn ma pháp phòng ngự, vậy nên thùng xe chắc chắn hơn những vật liệu thông thường rất nhiều, lăn mấy chục vòng mới bị gãy và vỡ ra thành vô số mảnh vụn.

“Khụ khụ khụ…” Cát Tư che miệng bò lên từ trên một khối gỗ, đầu hắn ta vẫn còn choáng váng, nhưng choáng váng cũng không ngăn cản được hắn ta lớn giọng.

“Ai?! Ai dám tấn công ta?! Hộ vệ đâu! Giết tên đó cho ta!!!”

Khung cảnh hỗn loạn vừa rồi bỗng trở nên cực kỳ yên tĩnh, người dân bình thường nhìn Cát Tư chật vật như vậy thì cảm thấy có lẽ mình sẽ không bao giờ nhìn thấy hoàng hôn thêm lần nào nữa, vì sau khi tận mắt nhìn thấy bộ dáng đáng xấu hổ đó của Cát Tư thiếu gia, bọn họ làm sao có thể sống sót được nữa!


Nhưng mà……

Cảm giác áp bách mãnh liệt lại từ phía trên truyền đến, nhìn lên thì chỉ có thể nhìn thấy một người đàn ông mặc đồ đen, không biết người đó đã xuất hiện khi nào, chỉ thấy y dùng một cước đã nhẹ nhàng đá văng cỗ xe đi, ngựa thì chết còn cỗ xe thì bị hủy, ngay cả Cát Tư thiếu gia mang nhiều đồ bảo hộ trên người cũng rơi vào tình trạng chật vật thương tích đầy mình.

Người đàn ông mặc đồ đen đó không nói gì, nhưng uy áp vô hình tỏa ra từ người y lại khiến mọi người cứng đờ, không động đậy được.

Phỉ Lạc Ti mặc kệ Cát Tư đang la hét, y tìm một cây trượng cấp 30, dùng kỹ năng có sẵn của mình để tạo ra một tên lửa bí ẩn biến sỏi đá trên mặt đất thành bột phấn, thuộc tính của y quá cao, lúc tức giận sẽ không thể làm chủ sức mạnh của mình một cách hoàn hảo, mà tên lửa phức tạp thì lại có thể phá hủy cả thành phố, vậy nên y đã sử dụng những trang bị mình mang đi.


Sau đó, y nhanh chóng sử dụng thuật hồi sinh vạn vật.

Nhưng y lại quên mất tên lửa phức tạp đi kèm với trang bị cấp 30 có thời gian thi triển là 0,5 giây, tuy không ngắn nhưng vẫn chậm một bước so với khả năng hồi sinh vạn vật diễn ra trong nháy mắt.

May mắn thay, việc hồi sinh vạn vật đã khôi phục một nửa số thanh lam cần thiết, vì thế y cũng không cần phải lo lắng đối tượng mới được hồi sinh lại chết ngay sau đó.

Dưới thánh quang chiếu rọi, Hải Vi đã chết lại ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, nàng có chút choáng váng, nhưng ý thức cùng dần dần khôi phục lại, nàng có thể cảm giác được thân thể trước đây bị hành hạ đau đớn suốt thời gian qua giờ bỗng thoải mái vô cùng. Nhưng không hiểu sao nàng lại có cảm giác, dường như có thứ gì đó đang đè nặng lên người mình.

Nhưng rồi cảm giác nặng nề đó cũng biến mất.


Đây là cảm giác sau khi chết à? Nếu biết chết đi sẽ tốt như vậy thì nàng đã chết từ lâu rồi! Chỉ tiếc là, rốt cuộc cũng tới lượt nàng nhận bánh, nhưng cuối cùng lại bỏ lỡ…..

Là một kẻ lang thang có thể chết bất cứ lúc nào, Hải Vi biết mình sẽ chết ngay khi tai nạn xảy ra, nhưng tất cả những gì nàng có thể làm là bảo vệ em trai La Khoa của mình theo bản năng.

Đúng rồi, La Khoa đâu? Mặc dù nàng đã vô thức bảo vệ em trai mình, nhưng bản thân nàng cũng biết rất rõ, với khả năng của mình thì không thể làm gì được, La Khoa cũng không có khả năng sống sót.

Cùng nhau đi đến thế giới này là một lựa chọn đúng đắn, nhưng em trai La Khoa của nàng đâu rồi?

 “La Khoa….” Hải Vi vội vàng đứng dậy, nàng chưa kịp hét tên em trai mình xong đã bị con phố quen thuộc trước mặt làm cho khựng lại.


Sao thế giới sau khi chết lại giống với thế giới khi còn sống vậy?

“Chị ơi!” Một giọng nói vui vẻ và hoạt bát vang lên trong vòng tay nàng. Vừa là một người chị, vừa là cha vừa là mẹ, Hải Vi rất quen thuộc với giọng nói của La Khoa, nhưng lần cuối nàng nghe thấy giọng nói như vậy đã bao lâu rồi?

Hải Vi có cảm giác như mình đang mơ, nhưng nhiệt độ cơ thể ấm áp của em trai lại cho nói cho nàng biết, đây không phải là mơ.

Thân thể và quần áo của hai chị em vẫn còn dính máu, mặc dù rất bối rối, nhưng bọn họ vẫn ôm nhau thật chặt, và trong mắt họ cũng không hề có niềm vui sống sót sau thảm họa.

“An Ny!!!” Cha mẹ cô bé ôm đứa con gái vừa gặp tai nạn vào lòng khóc thật lớn: “Thần Quang Minh trên cao, mỗi ngày ta sẽ thành khẩn dâng hiến đức tin của mình cho ngài!”


Bức tường sụp đổ đã che giấu hoàn toàn khung cảnh kinh hoàng bên dưới, hơn nữa mọi chuyện lại diễn ra quá nhanh, thời gian từ khi chết đến khi sống lại chỉ có vài chục giây, ngay cả bản thân người bị nạn cũng không nhận ra rằng mình vừa chết một lần.

Dù là kiếm sĩ trung cấp cấp 32, nhưng Cát Tư lại là người phản ứng cuối cùng.

“Phỉ Lạc Ti?! Sao ngươi dám đánh ta?!” Ánh mắt Cát Tư tràn ngập vẻ không thể tin được, “Ngươi thật to gan! Phỉ Lạc Ti, ngươi thật có bản lĩnh! Ngươi đợi đó cho ta! Cho dù ngươi có là Lĩnh chủ thì ta cũng phải bắt ngươi quỳ xuống cầu xin ta!”

Không ai biết Phỉ Lạc Ti là ai, nhưng sau khi nghe Cát Tư nói thì mọi người đều đã nhận ra, vị Mục Sư đã cứu biết bao nhiêu người trong tai nạn kinh hoàng vừa rồi thực ra chính là Lĩnh chủ của bọn họ!

Nói đến rác rưởi thì Phỉ Lạc Ti sẽ không bao giờ nương tay, nhưng đây chỉ là một kẻ mới 30 cấp yếu như gà bệnh, y chỉ cần tùy tiện dùng sức một chút là hắn ta sẽ chết, rất nhàm chán.


Phỉ Lạc Ti chả hứng thú chơi đùa gì với một kiếm sĩ cấp thấp, vậy nên đã trực tiếp sai người ném Cát Tư vào phòng giam.

“Phỉ Lạc Ti?! Sao ngươi dám! Sao ngươi dám làm vậy với ta?! Ta nhất định sẽ bắt ngươi phải ôm chân ta khóc lóc thảm thiết cầu xin!”

 “Hừm.” Phỉ Lạc Ti thiếu kiên nhẫn rút lại sự khoan dung độ lượng của mình, bốn quả tên lửa bí mật nhắm thẳng tứ chi hắn.

“A a a……” Khả năng chịu đau của Cát Tư rất thấp, hắn ta phát ra tiếng hét cực kỳ chói tai.

Phỉ Lạc Ti chẳng những không cảm thấy tội lỗi, mà y còn phóng sợi dây bay thần bí trói chặt cổ chân hắn ta.

“Buzz ~” Ma ngư Vân Toa thu nhỏ cơ thể mình lại, bây giờ nó chỉ dài khoảng hai mươi cm, trước khi ma ngư bay lên còn cố ý cắn cây pháp trượng.


Khi Phỉ Lạc Ti từ trên trời đáp xuống, đám đông lập tức mở đường rộng rãi cho y, bọn họ biết Phỉ Lạc Ti không thích quỳ gối nên chỉ cúi đầu cung kính.

“Lĩnh chủ đại nhân, cảm ơn lòng tốt của ngài!”

“Lĩnh chủ đại nhân, cảm ơn ngài đã ban thưởng!”

“Lĩnh chủ đại nhân, ngài là hiện thân của lòng nhân ái, còn hơn cả thái dương trên cao!”

“Lĩnh chủ đại nhân,……”

Người dân không ngừng nói ra vô số lời khen ngợi, nhưng dường như Phỉ Lạc Ti không nghe thấy, ngay cả chân mày cũng không nhúc nhích.


Nhưng tiếng la hét càng ngày càng đau đớn của Cát Tư dường như đã bộc lộ phần nào tâm trạng tốt của y.

Cát Tư vừa mới kiêu ngạo vài phút trước bây giờ đã bị kéo lê trên mặt đất cả chặng đường, mặt đất gồ ghề lồi lõm, còn có những viên đá nằm rải rác khắp nơi, đá cắt qua bộ quần áo đắt tiền và lộng lẫy của Cát Tư, cắt qua làn da trắng mõn của hắn ta, để lại hàng loạt vết xước, vết máu trên mặt đất.

Lúc đầu Cát Tư còn có thể la hét chửi bới, nhưng khi đi qua cả một con phố, giọng nói thánh thót của hắn ta đã trở nên khàn khàn, đi qua hai con phố, mỗi khi phát ra âm thanh đều có thể nếm được mùi máu tanh, thậm chí còn không thể hét lên.

 “Lãnh chủ!” Bố Lai Tư đang đứng ở trong vùng an toàn vội vàng chạy tới, nhưng vẫn chậm một bước.

Có lẽ Phỉ Lạc Ti đoán được Bố Lai Tư muốn nói gì tiếp theo, vậy nên y đã lên tiếng trước: “Nếu lắm miệng thì cút ra ngoài.”

Bố Lai Tư vội vàng ngậm miệng lại.

Không nghe thấy mấy lời ảnh hưởng đến tâm trạng của mình, Phỉ Lạc Ti mới nhẹ nhàng phân phó Bố Lai Tư: “Đi viết thông báo tuyển dụng rồi sai người dán khắp các con đường trên phố.”

Tên Cát Tư kia thì có thể xử lý bất cứ lúc nào, vậy nên Phỉ Lạc Ti không có để thời gian lãng phí trên người hắn ta, chuyện quan trọng bây giờ là xây dựng nhà máy.

Dù y từng tự hào mình có trái tim sắt đá, nhưng khi nhìn thấy người dân thành phố này sắp trở thành xương khô, trái tim sắt đá của y vẫn có chút gợn sóng.

Việc sớm mở cửa nhà máy, tuyển công nhân làm việc và trả lương cho bọn họ là việc quan trọng nhất lúc này.

Sau khi phân phó Bố Lai Tư xong, Phỉ Lạc Ti lại nhận ra yêu cầu này có phần không phù hợp: “Không có nhiều người biết đọc, vậy nên phải dùng ma pháp để viết thông báo, kiểu thông báo có thể phát ra âm thanh đó.”

Bố Lai Tư: “???”

Bố Lai Tư lập tức rũ bỏ nỗi sợ hãi và lo lắng của mình.

Dù mệnh lệnh của Lãnh chủ đều đúng, nhưng điều này có chút thái quá, thông báo bằng ma pháp? Có ai làm vậy đâu?!

Vẻ mặt mờ mịt ngơ ngác của Bố Lai Tư đã bị Phỉ Lạc Ti bắt gặp, y cau mày khó tin: “Cái này cũng không làm được?”

Lưu thanh ma pháp là một thuật nhỏ cấp 5. Chẳng phải Bố Lai Tư đã là Thuật Sĩ cấp 28 rồi sao?

Thuật Sĩ và Pháp Sư đều là pháp sư, tuy đều dựa vào phép thuật, nhưng trọng tâm của bọn họ lại khác nhau, ma pháp của Thuật Sĩ kỳ lạ hơn, hoặc là nói nó có nhiều kỹ năng buff hơn.

Kỹ năng của Pháp Sư tập trung nhiều hơn vào các kỹ năng tấn công cao và đẹp mắt, đặc biệt là Pháp Sư Nguyên Tố, như thể thi triển mà trông không ngầu thì chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng lưu thanh ma pháp thì không phải là kỹ năng dành riêng cho Pháp Sư, nó chỉ là kỹ năng tổng hợp ở cấp độ 5 thôi!

“Nhìn đi.” Phỉ Lạc Ti không có sở thích làm giáo viên, nhưng nếu sau này phải tự mình làm những việc nhỏ nhặt này thì rốt cuộc y là Lĩnh chủ hay c* li?

Y cho rằng khả năng cao là Bố Lai Tư sẽ không thể thành thạo các kỹ năng ma pháp ngay được, vậy nên Phỉ Lạc Ti đã cố tình kéo dài các âm tiết được xướng lên, lại làm cho mạch ma pháp sáng lên như một đường viền màu đỏ.

 “Thông báo tuyển dụng: Nhà máy Lan Tư Duy Lợi số 1 cần tuyển 1.000 công nhân thu gom nguyên vật liệu, không phân biệt giới tính, từ 4 đến 12 tuổi, bao cơm 3 bữa/ngày; 1.000 công nhân nhóm lửa, không phân biệt giới tính, từ 12 đến 18 tuổi, bao ăn 3 bữa, lương tháng 100 đồng; 500 công nhân khuân vác, không phân biệt giới tính, yêu cầu phải trên 18 tuổi, bao cơm ba bữa, lương cơ bản 300 đồng, ngoài ra còn có thêm phần trăm hoa hồng. Những công nhân ưu tú sẽ có thêm tiền thưởng.”

“Nếu ai quan tâm thì vui lòng đến phủ Lãnh chủ gặp quản gia Bố Lai Tư. Những người đậu phỏng vấn sẽ được nhận vào làm ngay.”

Khi những chữ viết nhỏ nhấp nháy xuất hiện trên tờ giấy, khiến Bố Lai Tư kinh ngạc vô cùng.

“Lãnh chủ!” Bố Lai Tư không dám tin vào mắt mình mà kêu to: “Ở đây đâu có nhiều người như vậy!”

Sự xuất hiện của những Siêu phàm giả mạnh mẽ là một sự kiện lớn có thể lật ngược hiện trạng. Không giống như giới quý tộc luôn chỉ có một số ít người, dân thường và nô lệ là “đại đa số” ở thế giới này. Từ góc độ cơ bản, những người có tài năng cao thường xuất hiện trong dân thường và nô lệ nhiều người hơn.

Để duy trì sự cai trị lâu dài, giới quý tộc không chỉ đồng hóa những nô lệ và thường dân có tài năng cao vào tầng lớp quý tộc, mà điều quan trọng nhất là bọn họ đã độc chiếm tri thức.

Các quý tộc độc quyền kiến ​​thức đối với người dân thường và nô lệ, đồng thời lũng đoạn lẫn nhau.

Tầng lớp quý tộc càng cao thì trong gia tộc càng có nhiều “Thiên tài” hơn, có thật sự là do gen bọn họ tốt không? Có lẽ cũng có một phần, nhưng nguyên nhân cơ bản nhất vẫn là sự tích lũy kiến ​​thức.

Mọi một ma pháp, mỗi một kỹ năng chiến đấu, mỗi một kỹ xảo, mỗi một đơn thuốc, mỗi một thủ pháp…… đều là tuyệt mật.

Việc dạy cho công chúng học ma pháp như Phỉ Lạc Ti là điều trước nay chưa từng có – ngay cả khi đó chỉ là một phép thuật cấp thấp rất đơn giản!

Lỡ như bị những người bình thường ti tiện đó học được thì phải làm sao?!

Bố Lai Tư hung tợn trừng mắt nhìn những thường dân xung quanh, đặc biệt là những thi pháp giả, lúc này ông hận không thể lao ra cắn chết họ, nhưng đồng thời, ông cũng cảm thấy rất vui khi được nhìn thấy một loại ma pháp mới.

Phỉ Lạc Ti phớt lờ tâm trạng phức tạp của Bố Lai Tư, y chỉ hỏi: “Ông đã học được chưa?”

Thuộc tính tinh thần và trí tuệ của người Thi pháp cũng không tệ, biểu hiện rõ ràng nhất của hai thuộc tính này chính là trí nhớ.

Bố Lai Tư dùng tốc độ nhanh nhất có thể gật gật đầu: “Đã nhớ kỹ.”

Còn những Thi pháp giả khác thì ghi nhớ nó trong lòng rồi lặng lẽ chuẩn bị rời đi.

“Bí mật học phép thuật” là một vấn đề rất nghiêm trọng. Tùy tiện trình diễn ma pháp trên đường phố mà không cẩn thận thì có thể đó là một cái bẫy.

—Ví dụ như, nếu sử dụng ma pháp lưu thanh này làm mồi nhử, nếu không thể cưỡng lại sự cám dỗ thì sẽ bị bắt và bị tra tấn, đến lúc đó thì không thể làm gì được. Dù sao thì cũng do họ đã bí mật học nó trước, cả đế quốc lẫn giáo hội sẽ không bao giờ chống lưng cho bọn họ.

Mà có khi đối phương sẽ lợi dụng điều này để yêu cầu chuyển giao ma pháp tuyệt mật của mình cho bọn họ – điều này cũng rất có thể sẽ xảy ra.

Phỉ Lạc Ti không để ý đến làn sóng ngầm đang kích động trên đường, y quay người rời đi sau khi đã giao công việc tuyển dụng nhân sự lại cho Bố Lai Tư.

Ma ngư Vân Toa lập tức đuổi theo, cuối cùng Cát Tư cũng dựa vào khả năng hồi phục mạnh mẽ của cấp 32 khôi phục lại một chút, vết trầy xước trên vùng da bị thương đã bắt đầu đóng vảy, nhưng hắn ta lại bị kéo đi, cơ thể hắn ta lại bị thương lần nữa, lần này hắn ta còn đau đớn hơn cả lần đầu.

“Ta sẽ giết ngươi! Phỉ Lạc Ti, ta nhất định sẽ giết ngươi!”

Dường như mãi đến lúc này Phỉ Lạc Ti mới chợt nhớ tới sự tồn tại của hắn ta, y cúi đầu xuống nhìn Cát Tư, khẽ khóe miệng, y lãnh đạm hỏi: “Ngươi đã biết được hương vị thật sự của cái chết chưa?”

“Bên cạnh hầm rượu dưới lòng đất không phải còn có một phòng để dụng cụ sao? Sau khi dọn đồ xong thì ném hắn ta vào đó khóa cửa lại, không có lệnh của ta thì không ai được phép đến gần.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...