Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 29



“Hãy thả lỏng đầu óc, đừng suy nghĩ gì cả……”

Có các khóa học cơ bản vào buổi sáng, vào buổi chiều sẽ có các khóa học về minh tưởng và các môn thực hành như kiếm thuật, sau đó, mặc kệ các học sinh có phải là người mới bắt đầu hay không, việc đào tạo thực tế vẫn sẽ bắt đầu.

Tất cả các học sinh được dẫn đến trước cửa một căn phòng chứa đầy các khoang, Phỉ Lạc Ti vốn định dùng nơi này để làm khoang trò chơi, các thiết bị liên kết phụ trợ do y chế tạo cũng có hình dạng giống khoang trò chơi, trên thực tế, những đầu nối luyện kim và khoang trò chơi cũng không có nhiều khác biệt.

Mặc dù nguyên tắc khác nhau nhưng hiệu quả thực tế lại tương tự nhau.


“Tối quá……” Ái Lệ Ti có chút sợ bóng tối, nhưng là một đứa trẻ xuất thân từ một gia đình nghèo khó thì cái gì cũng không có tư cách sợ hãi, cô bé cố gắng hết sức giữ bình tĩnh và làm theo lời quản sự nói. Không suy nghĩ gì, không nghĩ ngợi lung tung, không biết qua bao lâu, chắc là qua mấy phút, thế giới của cô bé đã sáng trở lại.

“Đẹp quá!”

Thứ hiện ra trước mắt cô bé là một “khu vườn” rộng lớn thơ mộng với cỏ cây hoa lá màu sắc rực rỡ và hương thơm ngọt ngào tràn ngập khắp mọi nơi.

Nhưng nếu nhìn kỹ thì cỏ hoa ở đây lại là những viên kẹo đủ mọi màu sắc, dòng suối là sôcôla, ngôi nhà nhỏ là bánh quy và bầu trời là kẹo dẻo……

Trước đây Ái Lệ Ti chưa bao giờ nhìn thấy những thứ như thế này, nhưng không hiểu sao nó lại biết được những thứ trước mắt mình gọi là gì.


 “Thơm, thơm quá……” Được bao vây trong mùi thơm ngọt ngào của kẹo, Ái Lệ Ti cảm thấy như mình sắp được bay lên vậy.

Đúng lúc cô bé đang choáng váng, thì một người phụ nữ xinh đẹp dịu dàng từ sâu trong vườn đi tới, nụ cười dịu dàng còn hơn cả mặt trăng đầu tiên: “Con là tinh linh ở Lan Tư Duy Lợi phải không? Con tên là gì?”

Tinh linh là một chủng tộc ma pháp vô cùng xinh đẹp và kiêu hãnh, tuổi thọ cao và thiên phú cũng cực kỳ cao, làm sao một nô lệ thấp kém như nó có thể là tinh linh được?

“Không, không phải…” Ái Lệ Ti đỏ mặt, không nói nên lời, “Ái Lệ Ti….. tên ta là Ái Lệ Ti……”

“Tên này có ma lực. ‘Ái Lệ Ti’ trong cổ ngữ của tinh linh đại biểu cho Pháp Sư dũng cảm và tốt bụng. Ngươi sẽ trở thành một siêu phàm giả vĩ đại.”


Ái Lệ Ti mở to mắt, không biết là đang hưng phấn hay sợ hãi nữa, mãi một lúc lâu sau mà cô bé vẫn không biết nên phản ứng như thế nào.

Người phụ nữ mỉm cười rồi tự giới thiệu: “Ta là tinh linh của thung lũng hoa kẹo này. Ta phụ trách việc chăm sóc những tinh tinh hoa kẹo mới sinh ra. Con có thể gọi ta là Khắc Lạc Lý Tư.”

Ái Lệ Ti rụt rè gọi một tiếng: “Khắc Lạc Lý Tư đại nhân……”

Nàng nhẹ nhàng chạm vào đầu cô bé, sau đó nắm lấy tay cô bé rồi chậm rãi đi về phía căn nhà nhỏ: “Lĩnh chủ của con đã nói rồi, con là đứa trẻ cẩn thận, giao lại khu vườn này cho con ta cảm thấy rất yên tâm.”

Người phụ nữ rất dịu dàng, giọng nói của nàng tựa như gió mát mang theo mùi thơm của hoa vậy. Đầu tiên, nàng dẫn Ái Lệ Ti đi dạo quanh khu vườn, sau đó đưa cho nó vài “cánh hoa” màu hồng để nếm thử.


Những cánh hoa ngát hương thơm như hoa thật, nhưng lại không giống như cánh hoa thật, cánh hoa này giống như một viên kẹo cứng, khi cắn vào miệng sẽ phát ra tiếng rốp rốp, vị ngọt thuần khiết nhất khiến cho đại não như bị cảm giác hạnh phúc tột cùng cuốn đi mất.

Khắc Lạc Lý Tư lại hái cho mình một cách hoa Nguyệt Quý nữa, cách hoa Nguyệt Quý này có nhân, bên ngoài là kẹo cứng cắn vào thì giòn, sau đó là nước hoa Nguyệt Quý đặc quánh trào ra, ngập tràn đầu lưỡi, như thể có cả một biển hoa Nguyệt Quý trong miệng vậy.

“Thích không?”

Ái Lệ Ti ra sức gật đầu, nhưng có lẽ cô bé cảm thấy mình không xứng để được ăn món ngon như vậy, trong mắt vẫn còn có chút sợ hãi.


Khắc Lạc Lý Tư nói với cô bé: “Đây là cái nôi của các tinh linh kẹo, nhưng lúc nào cũng có rất nhiều sâu bọ và ma thực khác đến quấy rầy giấc ngủ của chúng. Ái Lệ Ti thân ái, con có thể giúp chúng thoát khỏi những kẻ xấu đó được không? Ta sẽ tặng con một số cánh hoa tinh linh kẹo xem như là phần thưởng.”

“Kẻ xấu” thực chất là những con ma trùng cấp thấp và ma quỷ đằng ở dãy núi Ma Quỷ.

Tuy về cơ bản thì đều là giết quái và thăng cấp, nhưng việc đánh quái không phải cái nào cũng giống nhau.

Những “Công nhân” này chỉ là một đám trẻ con, vậy nên Phỉ Lạc Ti sợ sẽ để lại nhiều vấn đề tâm lý cho bọn chúng khi trực tiếp sử dụng khung cảnh âm u tối tăm và đầy sương mù của của dãy núi Ma Quỷ.

Hơn nữa là một Gan Đế nghiện game trầm trọng, đương nhiên là Phỉ Lạc Ti sẽ có thiên hướng thiết lập như chơi game rồi.


Thật vui và thú vị khi chúng có thể hoàn thành công việc bán thời gian của mình bằng trạng thái tốt nhất, vừa có thể kiếm tiền vừa học hỏi được nhiều kiến ​​thức, đó chẳng phải là điều tuyệt vời nhất thì còn gì nữa?

Bối cảnh trò chơi Khu Vườn Kẹo Ngọt rất đơn giản, người chơi là “những người làm vườn nhỏ đến giúp đỡ Lan Tư Duy Lợi”, diện tích ban đầu của mỗi khu vườn là một mẫu Anh. Hoa làm từ kẹo có thể sinh ra tinh linh kẹo hoa. Công việc của người chơi là chăm sóc những viên kẹo đó để chúng có thể tích tụ đường trong giấc ngủ mà không bị tổn hại gì.

Dưới sự hướng dẫn của Khắc Lạc Lý Tư, những kiến ​​thức cơ bản về thảo dược mà cô bé vừa học buổi sáng đã được ôn lại và áp dụng vào thực tế.

Nhưng mà, mặc dù các nhiệm vụ như tưới nước, làm cỏ, xới đất đều sẽ nhận được điểm kinh nghiệm nhưng lại rất ít.

“Không hay rồi, ma quỷ đằng sẽ cướp sinh lực của kẹo hoa mất! Ái Lệ Ti, con hãy dũng cảm cầm vũ khí lên và chiến đấu với nó!”


Những dây leo màu xanh đậm lao ra khỏi mặt đất, đất đen rơi lả tả khắp nơi, cho dù là tình huống bất ngờ ngoài ý muốn hay ấn tượng về mặt thị giác gì cũng đều rất chấn động.

Nhưng mà, Ái Lệ Ti lại hoàn toàn không một chút sợ hãi, cô bé cầm cây kéo khổng lồ trên tay lao tới rồi cắt đứt mấy sợi dây leo kia chỉ với một động tác.

Mặc dù nó không hiểu tại sao mình lại ở đây trong khi trước đó vẫn còn ở trong phòng huấn luyện, nhưng kinh nghiệm làm nô lệ nhiều năm của cô bé đã mách bảo nó đừng quá tò mò, mà nó cũng không nên quá tò mò.

Ái Lệ Ti giải thích tất cả những điều này bằng sự hiểu biết hạn hẹp của riêng mình – nó được Khắc Lạc Lý Tư, chủ khu vườn trước mặt thuê làm việc, và công việc của nó là chăm sóc những bông hoa trong khu vườn này.

Vì đó là công việc nên nó phải nghiêm túc và chăm chỉ hoàn thành.


Ma quỷ đằng cấp một và thực vật bình thường không có nhiều sự khác biệt, nhiều nhất là dây leo cứng hơn, gai cứng hơn và có thêm một số chức năng hút máu.

“Xoẹt, xoẹt, xoẹt…..” Cây kéo lớn vung lên liên hồi, nếu cây nào không thể cắt bằng một con nhát kéo, nó sẽ cắt lại. Ái Lệ Ti vô cùng ra sức chống lại những kẻ xấu xa dám phá hủy khu vườn này.

 [Tinh….. Ngài đã giết được Ma quỷ đằng cấp [1], nhận được 10 điểm kinh nghiệm và 1 đồng.]

 [Tinh, ngài đã giết được Ma quỷ đằng…….]

Ái Lệ Ti mải mê đến mức không để ý đến tiếng thông báo tinh tinh của hệ thống vang lên bên tai, nó chỉ tập trung làm việc của mình với thái độ hết sức nghiêm túc.


Một giờ nhanh chóng trôi qua, tiết đầu tiên (chơi game), tất cả các học sinh đều là người mới nên có hơi lãng phí thời gian một chút.

Nhưng cô bé Ái Lệ Ti anh dũng đã vô hiệu hóa thành công 6 cây Ma quỷ đằng, thu thập được 136 dây leo.

“Ái Lệ Ti dũng cảm, những chiến lợi phẩm này là thành quả lao động chăm chỉ của ngươi. Hãy đem chúng đến cửa hàng Ước Sắt bán, cửa hàng đó đang thu mua những cành cây này.”

Ái Lệ Ti sửng sốt một lát: “Cái này….. Cái này có thể cho ta sao?!” Cô bé không thể tin được nên đã hỏi lại.

Nô lệ không có tài sản riêng, mà cũng không ai cho phép nô lệ được sở hữu tài sản riêng.

Khắc Lạc Lý Tư chớp mắt nhìn cô bé: “Đây là mệnh lệnh của Lĩnh chủ, nhớ giữ bí mật nhé~”

Ái Lệ Ti vô cùng kinh ngạc, trong tiềm thức của nó muốn nói rằng việc này không đúng, nhưng mệnh lệnh của Lĩnh chủ đại nhân thì sao có thể sai được?

Sau một lúc lưỡng lự, cuối cùng Ái Lệ Ti đã mang một bó dây leo lớn đến căn nhà gỗ bên cạnh có bản hiệu cửa hàng Ước Sắt để đổi tiền.

Chủ cửa hàng Ước Sắt là một chàng trai trẻ có mái tóc bù xù, mí mắt như muốn sụp xuống, trông không có chút sức sống nào.

Ở trong thế giới giả lập, Khắc Lạc Lý Tư phụ trách giảng dạy, hướng dẫn ma thuật và kỹ năng chiến đấu, còn Ước Sắt là Dược tề sư, hắn ta cần nguyên liệu để luyện chế các loại ma dược, nguyên liệu thô có được thông qua việc thu mua Ma thực và Ma thú của người chơi. Khen thưởng của nhiệm vụ có đôi khi là tiền, đôi khi là công thức pha chế thuốc, và căn nhà nhỏ của hắn ta là một cửa hàng của hệ thống, bán đủ thứ.

Ái Lệ Ti lo lắng đổi một nhánh ma quỷ đằng lấy 35 đồng xu.

Cô bé ôm chặt những đồng xu vào lòng, nghĩ cách làm sao để chứng minh mình không lấy trộm tiền, rồi sau đó sẽ đưa cho quản gia.

Nhưng mà Ước Sắt nói: “Ta đang cần một ít Phong Tức thảo. Ngươi có thể trồng một ít rồi giao cho ta không? Tất nhiên, ta sẽ trả tiền.”

Ái Lệ Ti có chút lưỡng lự.

Diện tích ban đầu của khu vườn là 2 mẫu đất, nhưng ngoại trừ cánh đồng hoa kẹo của Tinh linh rộng 1 mẫu, ngôi nhà này cũng đã chiếm một ít đất, ngoài ra Khắc Lạc Lý Tư còn cho nó một mảnh đất trống và hứa bắt đầu từ bây giờ, tất cả cây trồng trên đất đó đều thuộc về nó.

Hơn nữa lần này Ước Sắt lại giao nhiệm vụ, ý tưởng “nô lệ không thể sở hữu tài sản riêng” của Ái Lệ Ti đã bị lung lay nghiêm trọng.

“Nhưng ta…….”

 “Một cây Phong Tức thảo có phẩm cấp tốt, ta sẽ trả cho ngươi từ 1 đến 5 đồng.”

Ái Lệ Ti: “!!!”

Phong Tức thảo là Ma Thực sơ cấp, phiến lá non mềm, Phong nguyên tố rất thích tụ tập xung quanh nó, nó là thức ăn ưa thích của ma thú Phong nguyên tố, đồng thời có thể dùng làm nguyên liệu chế tạo quyển trục để phong ấn các kỹ năng có liên quan đến Phong nguyên tố.

Đó là những gì cô bé vừa học được trong lớp thực vật cơ bản vào chiều nay, ngoài những lời giới thiệu đơn giản này, quản sự còn giới thiệu rất nhiều kỹ thuật gieo trồng.

Cái này, cái này không phải là có thể dùng được ngay sao!

Ái Lệ Ti không thể kiềm chế được nữa, giọng nó run run: “Xin hỏi, hạt giống Phong Tức thảo loại nhỏ nhất giá bao nhiêu?”

Ước Sắt lấy chính xác từ trong túi ra bảy gói hạt giống: “Năm đồng một gói, một gói một trăm hạt, ngươi muốn mua bao nhiêu?”

Ái Lệ Ti cầm đồng xu, cảm thấy có gì đó kỳ lạ, nhưng nó lại không thể nói được nên lời.

Cuối cùng, cô bé chỉ có thể trả lại toàn bộ 35 đồng còn chưa kịp cầm ấm tay cho Ước Sắt: “Vậy cho ta bảy gói hạt giống, cảm ơn.”

Sau khi lấy được bảy gói hạt giống, cô bé chỉ còn lại 6 đồng tiền bán cành cây Ma quỷ đằng trên tay.

6 đồng tuy không nhiều, nhưng nó có thể mua được rất nhiều thứ.

Ánh mắt Ái Lệ Ti lưu luyến nhìn những hàng hóa rực rỡ trên kệ một lúc lâu, sau đó rời đi cùng với những hạt giống Thanh Phong thảo trên tay như thể nó vừa làm việc gì đó xấu hổ vậy.

Nhổ cỏ, làm đất, đào hố, gieo hạt, tưới nước và cuối cùng là thử tập trung Phong nguyên tố.

Phong nguyên tố rất thích Phong Tức thảo, Phong Tức thảo cũng có thể gia tăng sức mạnh của Phong nguyên tố. Mối quan hệ tương hỗ này rất thú vị, muốn Phong Tức thảo lớn nhanh, cách tốt nhất là làm cho Phong nguyên tố ở xung quanh nó trở nên mạnh mẽ.

Ái Lệ Ti tính toán một chút, hôm nay nó có bảy trăm hạt, ngày mai bảy trăm hạt, ngày mốt bảy trăm hạt…… Chẳng bao lâu nữa mảnh đất này sẽ bị Phong Tức thảo bao phủ.

Phong Tức thảo là ma thực cấp thấp, cũng không khó trồng, chu kỳ sinh trưởng chỉ có 30 ngày, nếu chăm sóc tốt thì thậm chí có thể rút ngắn xuống còn 15 ngày.

Ngay cả khi một cây Phong Tức thảo chỉ có giá 1 đồng thì trong ba tháng nó vẫn có thể kiếm được…… Ái Lệ Ti không thể tính ra, nhưng cô bé biết mình sẽ có rất nhiều tiền!

 “Bé cây ngoan ngoan, phải lớn lên thật nhanh nha….” Ái Lệ Ti nói mong đợi của mình với những hạt giống bằng giọng nhẹ nhàng nhất, rồi nó lại cần mẫn ra cánh đồng hoa kẹo để chăm sóc chiếc hoa kẹo xinh đẹp.

Nô tính vẫn chưa ăn sâu bám rễ trong tâm trí trẻ con, thế nên bây giờ thực hiện thay đổi từ những việc nhỏ này vẫn chưa muộn.

Trò chơi Khu Vườn Kẹo Ngọt này được Phỉ Lạc Ti thiết kế theo chế độ độc lập, ưu điểm của chế độ độc lập là chỉ cần người chơi không nói cho người khác biết những điều diễn ra trong game thì bọn họ sẽ không ai biết.

Cửa hàng của Ước Sắt có bán đủ thứ, kẹo, bánh ngọt, kỹ năng…… Con người ai cũng tư lợi, vậy sao phải mật báo để mình mất đi những thứ này?

Ở giai đoạn sau, trò chơi sẽ mở ra chức năng trực tuyến, cho phép một nhóm học sinh thách đấu với BOSS cao hơn mình năm cấp, nhưng điều đó chỉ xảy ra sau khi cấp trung bình đã là 15, mà theo tiến độ hiện tại thì có khi sẽ mất ít nhất khoảng một đến hai năm.

Chỉ cần một hoặc hai năm là đủ để thay đổi mọi thứ.

Người chơi sẽ nhận được rất nhiều điểm kinh nghiệm và tiền bằng cách diệt trừ sâu bệnh và Ma quỷ xâm lấn.

Điểm kinh nghiệm được sử dụng làm tiêu chuẩn để xác định việc nâng cấp, còn tiền thì có thể đổi lấy những “cánh hoa” kẹo.

Tất nhiên, điểm kinh nghiệm trong game không phải tự nhiên mà có, những điểm số đó thực chất là kết quả của quá trình luyện tập minh tưởng chăm chỉ của bọn trẻ, Phỉ Lạc Ti chỉ thay đổi cách làm để bọn nó có thể nhận ra rằng bản thân mình đã trở nên mạnh mẽ hơn mà thôi.

Một tiết học là 1 điểm học tập, mỗi lần nâng cấp bọn trẻ có thể nhận được gấp 10.

Có thể dùng điểm học tập này để mua đồ ăn ở căng tin của trường, cũng có thể sử dụng để đổi lấy nhiều chức năng và kỹ năng hơn.

Nghe thì có vẻ Phỉ Lạc Ti đã đầu tư một khoản rất lớn, nhưng lợi ích mà Phỉ Lạc Ti có thể nhận lại được còn lớn hơn thế.

Sau khi trình độ học sinh tăng lên, số tiền cần phải bỏ ra đầu tư sẽ là một khoản cực kỳ khủng khiếp, nhưng bây giờ thì thu nhập từ nhà máy đường tạo ra cũng hoàn toàn có thể trang trải được cho hoạt động của trường học.

Chi phí để trẻ em từ cấp 0 lên cấp 1 chỉ là 1 đồng vàng, nhưng lượng nước ép của Ma quỷ đằng có thể thu hoạch ở giai đoạn này là khoảng 1000 lít, ngay cả khi tinh chế bằng phương thức đơn giản nhất cũng có thể thu được 100 kg đường bột, với giá thị trường hiện tại thì vẫn có thể bán được 100 đồng vàng.

Đường làm thành kẹo rồi bán trong các cửa hàng bánh kẹo còn có thể bán được với giá cao từ 500 đến1000 đồng vàng.

Khi một lượng đường lớn được tung ra thị trường, chắc chắn sẽ khiến giá đường giảm xuống, nhưng khi số lượng học sinh tăng lên và trình độ ngày càng cao, chi phí ban đầu sẽ giảm đi, nhưng lợi nhuận thu được vẫn rất cao, cũng không có gì thay đổi!

Trong trò chơi này, thứ đắt giá nhất chính là cơ thể của các học sinh trong game.

Nếu để cho bọn trẻ thực sự vào Ma Quỷ Lĩnh sẽ phát sinh rất nhiều chi phí về y tế không cần thiết, nhưng nếu sử dụng con rối luyện kim làm “Tài khoản game” để vận hành thì sẽ không phải lo lắng gì cả.

Trình độ của con rối luyện kim không cao, Phỉ Lạc Ti sử dụng Ma quỷ đằng làm nguyên liệu chính, cộng thêm một số nguyên liệu khác có cấp độ tương đương – tất cả đều là những thứ lấy được từ sào huyệt của băng cướp Thác Ni.

Cấp bậc của vật liệu này không cao, lại được sản xuất hàng loạt bằng dây chuyền lắp ráp của xưởng luyện kim, vậy nên cấp bậc tất nhiên cũng không cao hơn bao nhiêu.

Những con rối làm bằng Ma quỷ đằng cấp hai mươi trước khi đưa vào sử dụng bắt buộc phải qua khâu cuối cùng – phong ấn.

Lúc đầu Phỉ Lạc Ti đã lập ra hai kế hoạch, một là nâng cấp dần dần giống nhân vật trong game.

Cách còn lại là thêm các phong ấn sau khi tạo ra thân thể hoàn chỉnh cho nó, chờ khi người chơi thao tác thực tế đạt tới một điều kiện nhất định sẽ mở các phong ấn ra.

Cách sau nghe có vẻ rắc rối hơn, nhưng trên thực tế thì cái sau phí tổn rẻ hơn.

Do hạn chế về nguyên liệu chế tác nên những con rối này nhiều nhất chỉ có thể đạt tới cấp 20. Với mức trần thấp như vậy thì không cần phải lo lắng quá nhiều.

Tất nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là giải pháp sau có thể tái sử dụng nhiều lần.

Sau khi nhóm học sinh này “tốt nghiệp” cấp 20, những con rối này sẽ được giữ lại cho nhóm học sinh cấp 0 khác mới được nhận vào. Để học sinh mới cấp 0 lái ô tô cấp 20 chẳng phải là cho chúng đi tìm chết à? Nhưng để học sinh cấp 20 trở lên tiếp tục sử dụng những trang bị không xứng với cấp bậc cũng sẽ ảnh hưởng tới tốc độ tiến bộ.

Tóm lại là, muốn sử dụng phong ấn thì tốt hơn hết là nên quyết định ngay từ đầu, phải thiết kế các lớp phong ấn sao cho vừa hiệu quả, vừa thân thiện với môi trường và vừa có thể tái sử dụng.

Ma quỷ đằng được các học sinh thu gom rồi vận chuyển trực tiếp đến xưởng tinh chế thông qua công trình đường ống đã được xây dựng trước đó hết sức hiệu quả, sau đó được các công nhân chân chính đi tinh luyện, tạo hình và vận chuyển.

Hiệu quả công việc hiện nay của các học sinh chưa chính thức bước vào lĩnh vực siêu phàm giả tương đối thấp, nhưng Phỉ Lạc Ti cũng không vội, ngược lại còn yêu cầu công nhân đẩy nhanh tiến độ thi công phân xưởng.

Đầu ra theo mô hình chu trình cộng tác rất tốt, mang lại hiệu quả xuất sắc theo cấp số nhân, bây giờ có vẻ không dễ thấy, nhưng nếu đợi đến lúc thấy hiệu quả cao hơn mới xem xét đến việc mở rộng sản xuất thì sẽ rất lãng phí thời gian!

Phỉ Lạc Ti nhìn kế hoạch phát triển rồi cau mày nói: “Vẫn ít người quá……”

Có rất nhiều vật liệu thu được từ việc soát nhà, tiền vàng, thực phẩm, vải vóc, sức chiến đấu tầm trung…… Có thể giúp ích rất nhiều cho sự phát triển của thành phố, nhưng mà theo hiệu ứng thùng gỗ thì tấm ván ngắn nhất mới là yếu tố quyết định tốc độ phát triển.

*Chú thích: Hiệu ứng thùng gỗ có nghĩa là: Một chiếc thùng gỗ dựng được bao nhiêu nước không phải phụ thuộc vào những thanh gỗ dài nhất mà phụ thuộc vào thanh ngắn nhất.
Thành tích học tập chung của một đứa trẻ cũng giống như chiếc thùng gỗ, mỗi môn học là một thanh gỗ để cấu thành chiếc thùng gỗ. Thành tích học tập tốt của trẻ không thể chỉ dựa vào sự xuất sắc của một vài môn mà phải phụ thuộc vào tính chất của tất của các môn, đặc biệt quyết định bởi những môn yếu nhất. Vì vậy khi thấy trẻ yếu về một môn học nào đó, cần nhắc nhở kịp thời để trẻ tập trung thời gian cần thiết cho môn đó.….

Dân cư, dân cư, dân cư, tấm ván hạn chế sự phát triển nhanh chóng của Lan Tư Duy Lợi chắc chắn chính là dân cư!

Gần đây Ba Khắc sống không được tốt lắm, từ khi bọn cướp biết Phỉ Lạc Ti phớt lờ việc bọn chúng bắt nạt ông ta, chúng càng ngày càng trở nên vô lương tâm hơn, không chỉ tay đấm chân đá và dùng lời lẽ nhục mạ ông ta, mà có việc gì cũng bắt ông ta phải đi làm.

Đúng là thể xác vong linh không biết mệt mỏi, nhưng tinh thần của ông ta thì đã sắp chịu không nổi.

Ba Khắc đang muốn thay đổi tình hình của bản thân mình, ông ta vắt óc suy nghĩ cách thay đổi, nghe thấy khó khăn của Phỉ Lạc Ti thì vội vàng xung phong, nói: “Chủ nhân, ta biết rất nhiều chủ nô. Trời sắp sang đông rồi, nô lệ sau Lễ hội thu hoạch giá rất rẻ, chỉ cần ngài có thể cho ta một cơ thể miễn cưỡng sống được, Nhất định ta sẽ……”

“Rắc….”

Dường như Phỉ Lạc Ti đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, y không để ý đến những chướng ngại vật dưới chân, vậy nên đã giẫm qua chúng.

Dù chỉ là một con búp bê bằng gỗ thôi nhưng Ba Khắc vẫn tru lên đau đớn khi bị giẫm phải.

“A a a….. Đau quá, chủ nhân, ngài không để ý đến tên đầy tớ hèn mọn nhưng trung thành là Ba Khắc ta đang phủ phục dưới chân ngài sao?”

Phỉ Lạc Ti lại ngồi trên ma ngư Vân Toa đi tuần tra lãnh địa rồi tìm cảm hứng.

Mùa thu là mùa thu hoạch, nhưng đó cũng là mùa nguy hiểm.

Mùa đông ở Đại lục Thản Tháp Lợi rất khó khăn, không chỉ với con người mà còn với các chủng tộc khác.

Thủy tộc sẽ mất liên lạc với thế giới bên ngoài vì sông hồ đóng băng, dù biển không đóng băng nhưng Hải Tộc cũng sẽ trở nên lười biếng, để giảm khả năng chết đói vì lười biếng vào mùa đông, vào mùa thu có vật tư phong phú Thủy Tộc và Hải Tộc cấp cao sẽ đi săn khắp nơi.

Những con ma thú ở sơn mạch Ma Thú cũng có thói quen tương tự như vậy.

Mùa thu tuy là mùa có nguồn thức ăn dồi dào, nhưng cũng là mùa của sự giết chóc.

Con người không có mai cứng, móng vuốt sắc nhọn hay có thể bay như chim, nhưng thịt của bọn họ lại cực kỳ mềm và luôn được coi là món ngon “dễ bắt nạt” nhất.

Vì vậy nên khi mùa thu kết thúc và trước khi mùa đông đến, ma thú sẽ đoàn kết lại với nhau để mở cuộc tổng tấn công vào các thành phố của con người.

Con người, gia súc, kho thóc…… Tất cả đều là mục tiêu cướp bóc của bọn chúng.

Một khi vào cuối thu đầu đông, khi lương thực dự trữ thiếu trầm trọng, ma thú sẽ xuất hiện và tấn công đợt thứ hai.

Mục tiêu của chúng là một tòa thành sung túc với đầy đủ dân cư, gia súc và lương thực dự trữ, Lan Tư Duy Lợi dựa vào sự “bảo vệ” của Bình Nguyên vô tận cằn cỗi sống yên bình được mấy năm.

Nhưng theo những gì Ba Khắc nói sau khi đầu hàng thì năm nay Lan Tư Duy Lợi sẽ gặp phải một đợt thú triều.

Đối với người khác thì đó có thể là chuyện lớn bằng trời, nhưng đối với Phỉ Lạc Ti thì đó lại là cơ hội.

Một cơ hội tốt để thu hút nhiều người hơn.

Đối mặt với thú triều, con người cũng không chỉ đơn phương chờ chết, các thế lực lớn sẽ phái ra nhiều nhân thủ hơn đi tiêu diệt một phần ma thú trước khi thú triều đến.

Con số này rất lớn, dù chỉ 1% thôi cũng có thể thúc đẩy sự phát triển của Lan Tư Duy Lợi lên rất nhiều.

Còn nửa tháng nữa mới kết thúc vụ thu hoạch mùa thu, nửa tháng nữa sẽ có hàng trăm ngàn siêu phàm giả đi săn lùng và làm suy yếu lũ ma thú.

Phỉ Lạc Ti tin rằng bây giờ mới là thời điểm tốt nhất!

Lan Tư Duy Lợi dựa vào sơn mạch Nhật Bất Lạc và hải vực Hỗn Loạn, số lượng ma thú và Hải tộc cực kỳ lớn, đó chính là tài nguyên!

Chẳng phải đó là tài nguyên “Du lịch” thì là gì?!

Chỉ cần sắp xếp hỗ trợ quần áo, thức ăn, nhà ở và phương tiện đi lại, chắc chắn có thể thu hút những thợ săn tiền thưởng và dân du cư ở lại!

Chỉ cần đáp ứng được những nhu cầu cơ bản như thực phẩm, nhà ở, phương tiện đi lại, Phỉ Lạc Ti không tin Lan Tư Duy Lợi không thể giữ chân được bọn họ!

Về hình ảnh thành Lan Tư Duy Lợi thì nơi này có đường sá rộng rãi, sạch sẽ, có nhà vệ sinh công cộng sạch sẽ như phòng ngủ của quý tộc, có “khách sạn hạng sang” với hàng trăm phòng…… Về điểm này thì Lan Tư Duy Lợi có những ưu điểm mà không một tòa thành nào có được!

Về phương diện trang bị không cần lo lắng. Những vật tư lấy được khi soát nhà bây giờ có thể đổi thành tiền được! Sau đó mở một cửa hàng bán vũ khí trang bị, những vật tư này có thể sử dụng được trong một khoảng thời gian. Sau khi học kỳ đầu tiên của khóa học luyện kim hoàn thành, có thể bồi dưỡng được một đám học đồ.

Thiết bị từ trung cấp đến cao cấp không thể sản xuất được, nhưng có thể sản xuất được một số thiết bị cấp thấp nhưng tiện lợi.

Còn với trang bị từ trung cấp đến cao cấp thì đúng là điển hình của câu nói, ba năm không bán được một cái, nhưng bán được một cái là có thể ăn trong ba năm, vừa lúc Phỉ Lạc Ti cũng muốn sắp xếp và dọn dẹp lại một đống trang bị lạc hậu từ cấp 50 đến cấp 200 trong ba lô không gian của mình.

Việc đào tạo những nhân tài khan hiếm cũng được tăng cường để bắt kịp tiến độ, những nhân tài trong các chức nghiệp sinh hoạt được Kỳ Đế đào tạo toàn bộ thuộc về Phỉ Lạc Ti.

Phỉ Lạc Ti đã soạn ra một số nội dung giảng dạy cơ bản, dạy bọn học theo cách nhồi vịt.

Sau khi thành thạo rồi thì đến trường làm giáo viên, vừa học vừa làm việc.

Không cần phải lo lắng về đồ ăn! Cửa hàng điểm tâm, cửa hàng bánh kẹo, cửa hàng thức ăn nhanh, phố ăn vặt……

Dù thế nào thì đó cũng là một đòn chí mạng giáng vào những người sống trong thế giới ẩm thực hắc ám (không ngon miệng)!

Nhìn chung thì, điều hạn chế Lan Tư Duy Lợi phát triển hiện nay chính là giao thông.

Nếu không có phương tiện đi lại an toàn và thuận tiện thì dù có bao nhiêu người sẵn lòng đến cũng vô ích!

“Bố Lai Tư, ta phải ra ngoài khoảng hai ba ngày. Trong khoảng thời gian này, trật tự của Lan Tư Duy Lợi sẽ tạm thời được giao cho ông.” Phỉ Lạc Ti không trông mong ông ta tạo ra được thành tựu gì, “Chỉ cần duy trì hiện trạng là được rồi.”

Đó chính là điều không tốt khi không có nhân tài trong tay, nhưng dân số Lan Tư Duy Lợi bây giờ không nhiều nên cũng tương đối dễ quản lý.

“Lãnh chủ…” Thác Ni đang nhảy nhót muốn thể hiện mình, hắn ta là một đại pháp sư cấp 73, từng là thủ lĩnh của một băng cướp, xét mặt nào cũng đều hơn Bố Lai Tư!

Để ta đến làm, hãy để ta đến làm, hãy để ta làm! Chắc chắn ta sẽ làm tốt hơn Bố Lai Tư rất nhiều!

Nhưng mà, thậm chí ngay cả nhìn Phỉ Lạc Ti còn không thèm nhìn hắn ta lấy một cái, y để ma ngư Vân Toa ở lại trông nhà rồi biến mất.

Vì vấn đề giao thông đang cấp bách nên Phỉ Lạc Ti sẽ giải quyết vấn đề này trước!

Kế hoạch này cũng đã được xem xét, một cách tiếp cận ba hướng có liên quan đến biển, đất liền và trên không!

Đại dương thì có ma ngư Vân Toa phụ trách làm xe buýt, tuy ma ngư là ma thú hệ phi hành, nhưng cơ thể của nó lại rất khổng lồ, mà đại dương mới là ngôi nhà thực sự của nó.

Trong lục địa thì Phỉ Lạc Ti đích thân xuất mã, đảm bảo mọi con đường dẫn vào lãnh thổ sẽ không có nguy cơ bị cướp, bị ma thú tấn công, không có đội quân vong linh đi ngang qua, các tàn tích cuốn con người vào đó làm vật hiến tế cũng sẽ không xuất hiện.

Hiện tại thì đó là những phương thức có khả năng tử vong cao nhất, nếu vẫn có người chết thì y cũng không còn cách nào khác là thả thú cưng chủ lực của mình ra, để nó tạm thời thay thế xe buýt.

Con đường trên không trung là trọng tâm của giai đoạn tiếp theo trong dự án, các quý tộc có Truyền tống trận khi đi xa, nhưng bọn họ lại không thể mang theo lính canh bên mình, vì vậy những chiếc tàu bay ma pháp không chỉ thể hiện được danh tính mà còn mang theo nhiều người xuất hiện.

Đế quốc Vu Na Lợi Á  đã hoàn thành việc chế tạo tàu bay ma pháp, nhưng chi phí rất cao, tài chính hiện tại của Lan Tư Duy Lợi không đủ để mua một cái toilet trên đó!

Vậy nên Phỉ Lạc Ti đã nhanh chóng từ bỏ kế hoạch này và chuyển sự chú ý của mình sang các loại cây ma pháp thần kỳ.

Phong Tức thảo.

Bài học đầu tiên trong tiết Thảo dược học và Thực vật học ma pháp đã giới thiệu chi tiết về Phong Tức thảo, đồng thời còn yêu cầu Ước Sắt giao nhiệm vụ trồng Phong Tức thảo chứ không chỉ để làm bãi chăn nuôi gia súc.

Phong Tức thảo còn có thể hiểu là “Nơi gió trú ngụ”, những ngọn cỏ mỏng manh mềm mại nhìn không dễ thấy, nhưng hàng ngàn hàng vạn cây Phong Tức thảo thì sao?

Tàu chạy bằng sức gió cần một số lượng Phong Tức thảo cực kỳ lớn, nhưng bây giờ cứ tạo một phiên bản “cáp treo ngắm cảnh” đơn giản sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Chỉ là chiều dài của cáp treo ngắm cảnh này dài hơn một chút, lộ trình cũng phức tạp hơn một chút mà thôi.

Để làm được một “Sợi dây” Phong Tức thảo dài 1 mét cần 10.000 cây Phong Tức thảo, 3.600 học sinh mỗi người có thể trồng 10.000 cây là có thể làm được 3.600 mét dây thừng rồi.

Một cây Phong Tức thảo trưởng thành trong 30 ngày là trạng thái tự nhiên, nhưng với kinh nghiệm trồng trọt y tổng kết ra và được các học trò áp dụng thì nó có thể trưởng thành chỉ trong vòng 10 ngày.

Ngày đầu tiên trồng 700 hạt giống, ngày thứ hai 700 cũ cộng 1400 hạt giống mới, ngày thứ ba có 700 cộng 1400 cộng 2800 viên…… Với trình độ của học sinh hiện nay thì có lẽ mỗi người chịu trách nhiệm 10.000 hạt giống là cực hạn, mười ngày 3600 mét, một trăm ngày là được 360 km rồi.

Bọn trẻ càng ngày càng thành thạo trong việc đánh quái và trồng trọt, sẽ có vô số Phong Tức thảo nhanh chóng mọc lên thôi.

Còn về việc lựa chọn mua Phong Tức thảo ở bên ngoài thì từ đầu đến cuối Phỉ Lạc Ti chưa bao giờ cân nhắc tới.

Các trang trại bên ngoài cũng có trồng Phong Tức thảo để bán lấy tiền vàng, nó có hương vị rất non mềm và rất được ma thú ưa chuộng, vậy nên nó là món ăn ưa thích của nhiều trang trại nuôi ma thú.

Nhưng phương pháp trồng trọt của bọn họ quá thô sơ, họ không muốn thu thập Phong nguyên tố mà chỉ không ngừng gia tăng nồng độ ma pháp trong đất, mang những lúa mì, khoai tây và khoai lang nô lệ làm việc vất vả thu hoạch được nghiền nhỏ thành bột, chiết xuất ra một chút ma lực làm “Phân bón” rồi rải vào trong đất.

Một trăm tấn cây nông nghiệp chỉ có thể tinh lọc được một bình thủy tinh nhỏ, rải vào đất xong chẳng thấy được gì.

Chưa kể Phong Tức thảo nếu không được xử lý đúng cách thì phải mất 30 ngày mới lớn lên được, đó là sự lãng phí nghiêm trọng, hơn nữa chi phí cũng rất lớn!

Trên thị trường một bó hơn trăm cây Phong Tức thảo làm thức ăn chăn nuôi có giá 1 đồng vàng!

Nhưng theo phương pháp của Phỉ Lạc Ti dạy thì chi phí lớn nhất lại là chi phí mua hạt giống, sau khi học sinh trồng Phong Tức thảo trưởng thành rồi thì có thể để dành được hạt giống, thậm chí lúc đó còn chẳng cần phải mua hạt giống.

Còn về việc dùng nhiệm vụ “Thu mua” Phong Tức thảo thì – làm gì có chuyện xây dựng đường sắt cao tốc mà không tốn tiền!

 “Cáp treo ngắm cảnh” với chi phí chưa đến 1 đồng vàng/km cũng không phải là quá rẻ! Cho dù sau này có phát sinh chi phí bảo trì làm tăng tổng chi phí lên, nhưng từ đầu đến cuối Phỉ Lạc Ti chưa bao giờ nghĩ đến việc kiếm tiền từ nó.

Giá cáp treo tham quan rất thấp, y không có ý định thay đổi giá sau khi nâng cấp lên thành tàu huyền phù, chỉ tính 1 đồng cho mỗi chặng đường 100 km, không suy xét đến vấn đề lợi nhuận, nhưng có sự tồn tại của nó thì Lan Tư Duy Lợi có thể “sống” lại được.

Đế quốc Vu Na Lợi Á rất rộng lớn, nhưng khi xuất bản đồ lộ trình của cáp treo ngắm cảnh ra thì nó thật nhỏ bé.

Trong tưởng tượng của Phỉ Lạc Ti, một ngày nào đó cáp treo ngắm cảnh sẽ trở thành một đoàn tàu cao tốc lơ lửng trong gió, có các nhà ga trải dài khắp lục địa, nó sẽ đi bất cứ nơi nào có sinh vật sống, sẽ có vô số chủng tộc, vô số sinh vật sử dụng nó để nhìn ra thế giới!

Đương nhiên, ý tưởng này hiện tại vẫn chỉ là ý tưởng, muốn triển khai tàu huyền phù thì việc đầu tiên cần làm là phải trồng đủ Phong Tức thảo đã!

Mà muốn có một lượng lớn Phong Tức thảo giá rẻ thì cần phải có đủ siêu phàm giả!

Người bình thường thì không được, người bình thường không thể “triệu hoán” đủ Phong nguyên tố bằng tinh thần lực được.

Những đứa trẻ có thiên phú tăng trưởng cao nhất là ứng cử viên sáng giá nhất để trồng Phong Tức thảo!

Dân số, dân số, dân số!

Đoàn tàu phong huyền phù là kế hoạch phát triển dài hạn, còn kế hoạch ngắn hạn là….

Những chiếc xương trắng dưới chân y khẽ cử động.

“Ka, ka ka…..”

Sau đó, tất cả những khúc xương trải dài hàng trăm km bắt đầu chuyển động.

Phỉ Lạc Ti không còn là thuộc tính tiêu chuẩn mặc trang bị màu xám nữa.

Y mặc vào 72 món trang bị kim sắc trong truyền thuyết, ngay cả chiếc măng sét tưởng chừng như bình thường cũng là cấp truyền thuyết, thuộc tính của chúng được nâng lên cao đến mức vô cùng đáng sợ.

Nhân vật: Điều ta thấy chính là điều ta biết (Phỉ Lạc Ti)

Chức nghiệp: Đạo Tặc & Pháp Sư (??? )

Level:  300 (Truyền Thuyết)

Thuộc tính (-)

Lực lượng: 3300 ( + 999999)

Thể chất: 3000 (+ 999999)

    ……..

HP: ????? / ????

Ma lực: ????? / ????

    ……..

Từ trong xương tủy Phỉ Lạc Ti là một vị hẹp hòi, ngạo mạn và cuồng vọng, nhưng y không bao giờ tự cao tự đại.

Y không bao giờ đánh giá thấp bất kỳ sự tồn tại nào, đó là lý do quan trọng giúp y có thể sống sót khi bị hàng chục triệu người chơi và NPC trên toàn server đuổi giết.

Thận trọng và thận trọng hơn nữa.

Dù tỷ lệ thắng là 99,99% thì vẫn phải chuẩn bị tinh thần cho khả năng bị phản công là 0,01%.

Về mặt chiến thuật coi thường kẻ thù và đè bẹp kẻ thù trong trận chiến, Phỉ Lạc Ti không bao giờ đánh một trận chiến không chắc chắn!

Vì thế nên…..

“Sự phán xét của thần linh.”

“Vạn Lôi Thiên lao dẫn.”

“Sát ấn định mệnh.”

Ba kỹ năng y vừa thực hiện là ba kỹ năng quần công cấp 300, lực sát thương của các kỹ năng đó tăng đến mức tối đa.

“——”

Sau một lúc yên tĩnh chết chóc, một vụ nổ lớn như tận thế đã diễn ra.

“Bùm – bùm – bùm …..”

Cả đại lục rung chuyển, vô số cường giả truyền thuyết sợ hãi nhìn vào nơi sâu nhất trong bình nguyên vô tận, nhưng không ai phát hiện được gì.

Cường giả cấp sử thi?!

Không, động tĩnh này là……

Phỉ Lạc Ti tâm bình khí hòa đến đàm phán, y cũng cho Bình Nguyên vô tận đủ thể diện, đồng thời, để tránh ảnh hưởng đến người dân trên lãnh địa của mình, y đã dùng Kết Giới để ngăn cách Bình Nguyên Vô tận với những khu vực khác.

Chỉ là, lực sát thương của kỹ năng có thể g**t ch*t thần chỉ trong nháy mắt quá mạnh, thậm chí kết giới tầng 999 cũng bị vỡ thành từng mảnh.

Đều là cấp 300, nhưng không có lực sát thương cộng thêm cao như kỹ năng tấn công, vậy nên yếu hơn là điều bình thường!

Chiến thắng của ngọn giáo mạnh nhất và chiếc khiên mạnh nhất sẽ thuộc về ngọn giáo mạnh nhất.

— Mặc dù thực ra nó chỉ có một bậc thôi.

Dưới lòng đất mười nghìn mét, khoảng thời gian yên bình của An Đông Ni Áo đã bị một cú nổ cực lớn phá hỏng, nó giận dữ nắm lấy cây trượng, Linh Hồn Chi Hỏa nhảy lên như muốn đốt cháy cả bình nguyên vô tận: “Bà nó, thí nghiệm của ta thiếu chút nữa là xong rồi, tên nào dám quấy rầy ta lúc này…….”

“Rầm……” Phòng thí nghiệm sử dụng vô số vật liệu quý giá, bên trên còn được khắc ma văn ma pháp trận, nhưng khi tiếng động lớn vang lên, tất cả đã bị phá hủy hoàn toàn.

Tất nhiên An Đông Ni Áo cũng không ngoại lệ.

Nhưng ngay sau đó, trong một hang động xương trắng cách đó hàng trăm km, bóng dáng của An Đông Ni Áo lại xuất hiện, trong mắt nó vẫn còn vẻ kinh hãi: “Bà nó! Chuyện gì vừa xảy ra vậy?!”

“Bất tử” Vu Yêu An Đông Ni Áo đang định ra ngoài xem tình huống như thế nào, nhưng khi vừa nhấc chân phải lên thì dao động ma lực quen thuộc đã áp đảo nó.

Mệnh hạp số 3 ẩn mình trên cao sáng bừng lên, nhất quá tam ba bận, nó không còn tò mò nữa, nó đi là được chứ gì?!

Nhưng cây pháp trượng nó vừa lấy ra cầm bên tay trái đã nhanh chóng bị lấy đi không chút dấu vết.

An Đông Ni Áo: “……”

Vì mệnh hạp bị phá hủy quá nhanh, vậy nên hắn ta hoàn toàn không có thời gian để sửa chữa chúng, cơ chế “Thời kỳ hoàng kim để thoát thân” của các mệnh hạp cũng không thể phát huy, An Đông Ni Áo có 113 mệnh hạp bị phá hủy, hắn ta vô cùng chật vật chạy trốn về phía chiếc mệnh hạp 110 với tốc độ nhanh nhất.

“Nhưng mà….. Bà nó, có chuyện gì đang xảy ra vậy?! Sao ta lại không biết tình hình hiện tại của 113 cái mệnh hạp kia bị gì!” Cái mệnh hạp thứ 114 chạy trốn như điên, thỏ khôn thường có ba hang, tất nhiên một Vu Yêu xảo quyệt và trường sinh bất tử cấp huyền thoại không chỉ có 113 mệnh hạp rồi!

Lão quái vật sống không biết bao nhiêu năm này có gia tài vô cùng đồ sộ, nhưng khi nghĩ đến việc chế tạo mệnh hạp khó khăn như thế nào thì trái tim đã không còn tồn tại từ lâu của nó như bị ai nhéo một cái vậy.

Đau quá, thật sự rất đau!

Nhưng chỉ cần bản thân nó có thể sống sót thì sự hy sinh của 113 mệnh hạp kia……

“Xin chào, chúng ta có thể nói chuyện được không?” Phỉ Lạc Ti lịch sự hỏi: “Ta là Lĩnh chủ thành Lan Tư Duy Lợi. À, nghe cái tên này có thể ngươi không quen, nhưng nếu nói là thành Đạt Nhã Khắc thì chắc ngươi cũng có chút ấn tượng chứ?”

 “Rắc……” Dù sao thì Vu Yêu cũng là bộ xương khô, xương cổ của nó vẫn chưa bị mục nát, nhưng xương cổ vẫn phát ra tiếng “rắc” là do bị gãy khi nó bị tóm.

Nhưng mà, nhưng mà đó không phải là sự trừng phạt của thần minh à?!

An Đông Ni Áo cho rằng động tĩnh lớn như vậy nhất định là do các thần minh làm ra, có lẽ là hai vị thần đang ngủ say có tranh chấp gì đó, còn nó thì vô tình bị cuốn vào.

Nhưng, nhưng bây giờ nghe giọng điệu của đối phương…… Có vẻ không giống như bị thần minh trừng phạt.

 “Xin hỏi ngươi là ai?” Cũng có khả năng đối phương là “Hậu duệ của thần minh”.

Con người có thể làm được điều khủng khiếp như vậy à? Loại chuyện như thế nghĩ thôi cũng thấy thật đáng sợ, đáng sợ đến mức gai xương như dựng đứng hết cả lên.

Nhưng sự thật lại đang bày ra trước mặt, cho dù nó không muốn tin cũng không được.

Phỉ Lạc Ti cau mày, không biết Vu Yêu trước mặt tai kém hay là tên này tự làm mình choáng váng khi chế tạo mệnh hạp phân chia linh hồn ra thành nhiều phần.

Phỉ Lạc Ti theo chủ nghĩa thực dụng chuẩn bị đi tìm người khác có đầu óc sáng suốt hơn.

“Chờ, chờ một chút, Lĩnh chủ Lan Tư Duy Lợi đại nhân!!!” Giọng nói sắc nhọn của An Đông Ni Áo như muốn xuyên thủng không khí, tuy chỉ có một chút thiếu kiên nhẫn, nhưng khát vọng sống sót cũng khiến nó trở nên vô cùng sắc bén.

 “Xin ngài hãy nghe ta nói! Một trăm năm trước tư tế của Nhân Ngư đã xem cho ta một quẻ. Bà ấy đã cho ta một lời tiên tri, nói rằng hôm nay ta sẽ gặp được chủ nhân định mệnh của mình! Chủ nhân vĩ đại! Xin hãy nhận lấy sự tôn kính và trung thành nhất của người hầu An Đông Ni Áo này dành cho ngài!

Vu Yêu cũng là một vong linh, hơn nữa còn là thi pháp giả tự nguyện chọn cuộc sống vĩnh sinh.

Đó cũng có thể gọi là “Vong linh có lý trí”.

Nhưng không phải thi pháp giả nào tự nguyện lao vào vòng tay của vong linh cũng đều có thể thành công.

Bởi vậy, xét ở một khía cạnh nào đó cũng có thể nói Vu Yêu rất hiếm và quý.

Vừa quý vừa hiếm khiến thái độ của Vu Yêu còn kiêu ngạo hơn cả Tinh linh và Cự Long.

Nhưng mà, lúc này An Đông Ni Áo lại đi nịnh nọt Phỉ Lạc Ti: “Thưa chủ nhân, xin cho phép ta giới thiệu với ngài món quà mình đã chuẩn bị cho buổi gặp mặt hôm nay!”

 “Người bất tử” thực sự chỉ có các vị thần, An Đông Ni Áo mới chỉ tới cấp 169. Dù sức chiến đấu của nó đứng hàng đầu ở lục địa này thì thế nào? Nó vẫn sẽ chết như thường.

Sau khi sử dụng hết mệnh hạp, Vu Yêu dù có kiêu ngạo đến đâu cũng sẽ trở thành chất dinh dưỡng của hắc ám.

114, An Đông Ni Áo chỉ có 114 mệnh hạp.

Nếu mệnh hạp cuối cùng bị phá hủy, nó sẽ hoàn toàn chết.

Những lời tiên tri hay điều gì tương tự như thế tất nhiên chỉ là lời nói dối do nó tự tạo ra, nhưng xét về lòng trung thành với chủ nhân thì quả thật nó rất nghiêm túc!

Dù sao thì nếu nó không nhượng bộ nó cũng sẽ phải làm điều đó!

Dù nó đã sống hơn ba nghìn năm rồi nhưng An Đông Ni Áo luôn bị ám ảnh bởi “cuộc sống vĩnh cửu”, càng chấp nhất nó lại càng không muốn đi tìm chết vào lúc này!

An Đông Ni Áo ngoan ngoãn như một chú mèo con đáng yêu: “Chủ nhân…..”

Phỉ Lạc Ti ghét bỏ ném nó ra xa.

Sau đó y lại thả ra ba Vu Yêu khác.

Bốn kẻ thù cũ có cấp bậc sàn sàn nhau đã công khai và ngấm ngầm đấu đá với nhau suốt hàng ngàn năm qua nhìn nhau, vẻ mặt bọn họ cứng ngắc như tượng quỷ đá.

Phỉ Lạc Ti lấy một bộ bàn ghế từ trong ba lô không gian ra: “Ngồi đi.”

Bốn Vu Yêu lập tức ngồi xuống, không dám lãng phí một giây phút nào.

Phỉ Lạc Ti là người ăn nói vụng về, giao tiếp không phải là điểm mạnh của y, mà tình bạn của y thường được xây dựng dựa trên những lần “chiến đấu”.

Không, phải nói là đánh nhau một trận xong tình cảm sẽ trở nên tốt đẹp hơn!

Phỉ Lạc Ti vốn không giỏi khách sáo, y chọn đi thẳng vào vấn đề: “Nghe nói mấy năm gần đây tốc độ mở rộng của Bình Nguyên Vô Tận rất nhanh?”

Đại quân vong linh hoàn toàn không phải hỗn loạn và mất trật tự như người ta thường nói, trên thực tế, trật tự cấp bậc giữa các vong cực kỳ nghiêm ngặt.

Khô Lâu binh có cấp bậc thấp không có trí tuệ gì cả, nhưng Vu Yêu cấp 160 thì không nhiều lắm.

Phỉ Lạc Ti không chắc cấp 160 nằm ở đâu trên lục địa này, nhưng y đã phải tốn rất nhiều công sức mới tìm ra được bốn Vu Yêu này.

Y phải oanh tạc hàng nghìn km vuông trên Bình Nguyên vô tận này mới đào ra được bốn tên này.

Có thể nói Bình Nguyên vô tận thật không hỗ danh với hai từ “vô tận” này, hàng ngàn km vuông bị y xới tung lên nhưng nhìn vào thì thực sự chỉ là một “điểm trọc” nho nhỏ mà thôi.

Những khúc xương trắng nối liền nhau vô tận dường như không có điểm cuối, nỗi đau, sự hận thù, oán hận…… Lâu thật lâu vẫn không chịu tiêu tán, nhưng chúng cũng là chất dinh dưỡng nuôi mảnh đất này, khiến tốc độ ăn mòn của nó ngày càng nhanh hơn.

Các Vu Yêu sẽ không bao giờ quan tâm đến lời cầu xin của những sinh vật khác. Để nuôi dưỡng vùng đất này, vô số đội quân vong linh sau khi lấy đi sinh mạng của con người, chúng còn cướp đi tất cả các nguồn vật tư còn chưa tính, những người nghèo chết thảm dưới tay bạch cốt cũng sẽ trở thành vong linh, tấn công người thân và bạn bè của họ.

Bốn Vu Yêu nghe vậy thì không biết Phỉ Lạc Ti nói thế với cảm xúc gì, không biết y là đang khen ngợi hay chê bai họ?

Sau khi Vu Yêu chuyển hướng làm tử linh, một số bản năng cảm xúc mà người sống có cũng bị vứt bỏ.

Vu Yêu vốn có tính cách kiêu ngạo, hàng chục, hàng trăm năm qua chưa từng gặp qua người sống nào nên kỹ năng giao tiếp của bọn họ gần như bằng 0.

“Chủ nhân, ý của ngài là……?”

Điều khiến Phỉ Lạc Ti nhìn trúng bọn họ chính là hiệu quả công việc.

Y ném ra một tấm bản đồ: “Các ngươi tự phân chia công việc đi, mỗi một chỗ trên tấm bản đồ này không được phép để xảy ra một vụ án nào, hiểu chưa?” Trước đây Bình Nguyên vô tận như thế nào không liên quan gì đến y, nhưng bây giờ chuyện mà y muốn làm có bất cứ điều gì ngăn cản thì thứ đó chỉ có thể biến mất.

Phỉ Lạc Ti nhẹ nhàng gõ gõ bàn: “Lúc trước các ngươi ngầm xâm chiếm lãnh địa của ta, bây giờ ta không truy cứu nữa.”

Các Vu Yêu oan ức vô cùng, chúng không hề biết lãnh địa này của Phỉ Lạc Ti, bọn chúng chỉ ra lệnh “Đưa tài nguyên về cho ta”, là bọn tiểu binh sẽ tự mình đưa ra quyết định cướp bóc và giết chóc ở đâu!

Nhưng Phỉ Lạc Ti lại không quan tâm đến chuyện đó, sau khi đánh bọn chúng mấy gậy xong, y dùng chút kỹ năng quản lý còn sót lại của mình cho bọn chúng mấy quả táo: “Ta hi vọng các ngươi có thể hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một vị đội trưởng an ninh, để trị an của khu vực này thật hoàn hảo.”

 “Các ngươi làm không tốt cũng không sao.” Y dùng giọng điệu bình tĩnh nhất nói ra những lời uy h**p đáng sợ nhất, “Ta không cần phế vật.”

Định nghĩa về “Trị an thật tốt” cũng rất đơn giản: Không tính đến quy luật khôn sống mống chết trong hệ sinh thái tự nhiên, nhưng không được phép để cho sinh mệnh của bất kỳ chủng tộc có trí tuệ nào xảy ra chuyện!

Cướp nhưng không được làm hại ai? Có được không?

Đe dọa, uy h**p, ám sát, hãm h**p, buôn bán người? Tất cả những điều này đều không được phép!!!

Bốn Vu Yêu có chút bối rối với mệnh lệnh này, nhưng dù sao thì mạng sống của bọn họ cũng đang nằm trong tay Phỉ Lạc Ti, vậy nên dù không hình dung ra được phải làm gì vẫn cố gắng tìm hiểu!

“Dạ vâng, thưa chủ nhân!”

Bây giờ vấn đề vận tải đường bộ đã được giải quyết, tiếp theo Phỉ Lạc Ti muốn đi giải quyết vấn đề vận tải đường biển, Phỉ Lạc Ti vốn theo đuổi hiệu suất cao trong công việc, y không có ý định tiếp tục lãng phí thời gian nên đã đứng lên bỏ đi.

Nhưng trước khi rời đi, hình như y chợt nhớ tới cái gì đó nên đã dừng lại, lấy pháp trượng ra: “Thời gian chi bãi.”

Bình nguyên vô tận chất đầy xương cốt, thứ không thiếu nhất chính là tiểu binh, nhưng tài sản tích lũy mấy vạn năm của Vu Yêu không thể lãng phí được!

Sau khi lấy xong trang bị có được, và lần này thì Phỉ Lạc Ti đi thật.

Bốn vu yêu kia đau lòng đến mức co giật: “Ta, ta, ta….. Pháp trượng của ta, tài liệu của ta, mệnh hạp của ta…..”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...