Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 30



Tuổi của bốn Vu yêu cộng lại cũng lên đến hàng vạn năm, nhưng bốn người gộp lại cũng không bằng kẻ có kinh nghiệm quản lý trị an mới hơn một tháng!

Phỉ Lạc Ti bận rộn thu thập “Trang bị rơi xuống”, để lại bốn Vu yêu đối mặt với cuốn sách “Dạy bạn cách trở thành thanh tra an ninh đủ tiêu chuẩn càng nhanh càng tốt” và “Hệ thống quản lý trị an ở Lan Tư Duy Lợi (Phiên bản sửa đổi 222)》mà gãi gãi hộp sọ.

“Ta sẽ học.” Người thi pháp cũng có thể được xem là một học giả thực hiện nghiên cứu học thuật, nói cách khác, tìm tòi nghiên cứu ma pháp là chân lý của bọn họ.


Vu yêu An Đông Ni Áo lật trang đầu tiên bằng ánh mắt khắt khe nhất và thái độ nghiêm túc nhất……

Dòng chữ “An toàn tính mạng của nhân dân phải luôn được đặt lên hàng đầu” là mấy chữ cái to và dễ thấy nhất, bên dưới còn có chú thích cho từ “Nhân dân”.

Nhân dân: Tất cả các chủng tộc có trí tuệ có thái độ thân thiện với Lan Tư Duy Lợi, ủng hộ sự cai trị của Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti, tuân thủ pháp luật và đối xử bình đẳng với mọi người.

Những chữ in đậm lớn nhỏ làm mờ đi hồn hỏa của An Đông Ni Áo.

Cái quái gì thế này, chẳng phải là vớ vẩn sao?! Lĩnh chủ tàn bạo với họ đến mức nào chẳng lẽ bọn họ không biết sao?!

Nó đang cẩn thận phàn nàn trong đầu, không những thế, nó còn tạo ra một cuốn sách ma pháp có thể tìm kiếm những tội phạm phù hợp và đánh dấu từ “thân thiện” bằng màu đỏ.


Liches không phải là những học giả đơn thuần đắm mình trong nghiên cứu mà không quan tâm đến thế giới xung quanh, vậy nên những binh lính Khô Lâu đã làm theo ý muốn của chúng ra ngoài mở rộng địa bàn.

Cánh đồng xương trắng vô tận chính là bằng chứng tội ác rõ ràng nhất của chúng.

Theo pháp luật của Lan Tư Duy Lợi, vốn bọn nó sẽ bị đưa đến chỗ long đầu trảm chém đầu, cơ thể mở ra chế độ “ủy trị”, còn linh hồn thì bị nhét vào búp bê gỗ cải tạo lao động để lấy công chuộc tội.

Các vu yêu: “……”

Tức là hiện tại bọn họ đang thiếu nhân lực nên có thể bỏ qua bước chém đầu chỗ long đầu trảm.

Nhưng bọn vu yêu vẫn cho rằng Phỉ Lạc Ti đúng là chẳng thể nói lý được! Bọn chúng đường đường là đại vu yêu trong truyền thuyết, bây giờ thần phục y, đầu hàng và làm việc không công cho y đã là chuyện không dễ dàng gì rồi!


Thân phận của bọn họ là gì chứ? Nếu ra ngoài tùy tiện tóm lấy bất kỳ một vị vua cao quý hoặc quý tộc nào nào đó thử xem, chắc chắn mấy người đó sẽ khóc lóc rồi đưa cho bọn họ vô số tài nguyên quý giá.

Mà bọn họ cũng chưa ai đồng ý cả!

Quá đáng! Cực kỳ quá đáng luôn ấy…..

“Ồ, các ngươi cảm thấy đãi ngộ của mình còn thấp à?”

Có giọng nói bình thản không mang theo chút cảm xúc nào vang lên từ phía sau, bốn tên vu yêu sợ đến mức xương cốt như muốn nổ tung.

“Làm sao, làm sao có chuyện đó được?” Khát vọng sống của An Đông Ni Áo dâng trào, nó lập tức quỳ xuống nói: “Chủ nhân tôn kính……”


Phỉ Lạc Ti lười nghe nữa, y đưa tay tóm lấy hồn hỏa đang nhấp nháy trong mắt chúng rồi nhét vào mấy con búp bê gỗ không dùng tới.

Bốn bộ xương Vu yêu có cấp bậc khoảng 170 đã vào chế độ “Ủy trị”.

“Đi chọn thêm vài người nữa.”

Mấy con vu yêu vội vã chạy đi.

Đừng nghĩ rằng giữa các vong linh có thể sống hòa bình với nhau, trên thực tế, vì bản chất “bất tử” của chúng nên một khi vong linh đánh nhau là sẽ đánh đến không ngừng nghỉ.

Xác sống không phải “bất tử” tuyệt đối, chúng giống như có cơ chế khóa thanh huyết, chỉ cần thanh máu không bị cạn đến giọt cuối cùng thì chúng nó vẫn có thể hồi phục theo thời gian.


Phỉ Lạc Ti “ra hiệu” như vậy tất nhiên là bảo bọn nó đi đến lãnh địa của các vong linh cấp cao khác cướp Khô Lâu.

Ở Bình Nguyên Vô Tận có rất nhiều vong linh, Phỉ Lạc Ti ra tay không chút thương xót, hàng trăm triệu vong linh lần lượt bị nổ tung cho đến khi chỉ còn lại tro bụi.

Nói cách khác, mặc dù Phỉ Lạc Ti hiện đã có bốn đàn em là Vu yêu, nhưng dưới tay mấy đàn em này thì lại không có tên thuộc hạ nào.

“Chủ nhân, chủ nhân, để ta làm, hu hu hu….. ta thích nhất là làm mấy loại chuyện này, ta sẽ vì Lan Tư Duy Lợi mà tận chức.” An Đông Ni Áo phản ứng nhanh nhất, nó khua khoắng đôi chân gỗ một ngắn một dài của mình chạy tới, nó ôm lấy đùi Phỉ Lạc Ti mà khóc nức nở.

Ba Vu yêu còn lại vừa khinh thường sự yếu đuối của nó vừa mở sách ra: “Chủ nhân, ta là người có thể làm việc giỏi nhất! Ai mà không biết Uy Liêm là Vu yêu làm việc nghiêm túc nhất ở Bình Nguyên vô tận này! Ta rất thích tuần tra! Ta thích tuần tra nhất! Hãy bảo vệ tính mạng và tài sản của người dân Lan Tư Duy Lợi chúng ta!”


“Chủ nhân, tính tình ta rất tốt. Ta có thể đảm bảo tất cả mọi vị khách đến với Lan Tư Duy Lợi đều có thể mỉm cười và trải nghiệm được dịch vụ tốt nhất!”

“Chủ nhân, ta, ta cũng vậy! Ta có thể làm được hết tất cả những việc bọn họ có thể làm!”

Cả bốn người Vu yêu cùng nhau gọi y hết sức trìu mến: “Chủ nhân ~~~”

Vu yêu huyền thoại hơn 100 cấp khác với những siêu phàm giả “Cấp thấp” như Thác Ni, linh hồn không dễ bóc tách và hệ thống “Ủy trị” cũng không dễ thiết lập. Phỉ Lạc Ti phải làm lâu hơn 0.1 giây mới có thể hoàn thành.

Tất nhiên, với một vu yêu cấp bậc cao như vậy mà chỉ sử dụng một chương trình “Ủy trị” thôi sẽ rất lãng phí, thậm chí một phần mười sức mạnh thực sự của nó cũng không thể sử dụng được.


Nhưng nếu chúng nó nghĩ có thể uy h**p được y thì nhầm rồi!

Phỉ Lạc Ti không để ý đến tiếng kêu la của bọn chúng, y lạnh lùng vứt bọn chúng xuống rồi bỏ đi.

Bốn vu yêu kia ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, sững sờ mấy giây rồi lao vào nhau hung hăng đánh nhau: “Bà nó! Tất cả đều do ngươi! Là do ngươi nói xấu chủ nhân, chính ngươi đã khiến y không vui!”

“Rõ ràng là ngươi xúi giục ta nói xấu Lĩnh chủ đại nhân mà!”

“Là lỗi của ngươi!” Bốn con búp bê gỗ đánh nhau cho đến khi vụn gỗ bay tứ tung.

Sau khi ném bọn vu yêu xuống, Phỉ Lạc Ti cũng không hoàn toàn mặc kệ chúng, nếu thật sự buông tay giao việc trị an cho bọn chúng thì Lan Tư Duy Lợi nguy to.


Khi tiến hành trừng phạt bọn chúng bằng cách “Nhốt vào trong búp bê”, Phỉ Lạc Ti muốn thiết lập khuôn khổ cơ bản cho đội tuần tra an ninh thật tốt.

Lãnh thổ này là một “nỗi nhục” mà không ai trong đế quốc muốn nhắc đến, bọn họ lo sợ đại quân vong linh, các lãnh chúa đến rồi lần lượt bỏ chạy, tự nguyện giao lãnh thổ cho những binh lính ở Đạt Nhã Khắc, mà những người này vì không có Lĩnh chủ nên không thể từ chối. Mãi cho đến khi Phỉ Lạc Ti tiếp quản, diện tích của nơi này đã thu hẹp đến mức đáng thương, thậm chí chỉ có thể sánh ngang được với một vài nước nhỏ.

Thực ra thì Lan Tư Duy Lợi rất rộng lớn, dù bị Bình Nguyên vô tận ăn mòn rất nhiều nhưng vẫn rộng lớn đến mức kinh ngạc.

Đáng tiếc là không có người.

Đầu tiên, Phỉ Lạc Ti dẫn bốn ủy trị phiên bản Vu yêu đi đánh nhau, sau khi bắt đủ số vong linh rồi thì cho bọn chúng chia đội.


Vạn binh Khô Lâu cấp từ cấp 1 đến cấp 50 là một tiểu đội, mỗi tiểu đội sẽ do một đội trưởng cấp 50 chỉ huy; 100 tiểu đội sẽ thành một trung đội do trung đội trưởng cấp 100 trở lên phụ trách; mấy đội trưởng cấp 50 trở lên thì do Vu yêu từ cấp 170 trở lên phụ trách .

Một đội ngũ như vậy có tổng cộng 50 triệu Khô Lâu tiểu binh, 100 vong linh từ cấp 50 trở lên, 50 vong linh huyền thoại từ cấp 100 trở lên, ngoài ra còn có 1 vu yêu cấp huyền thoại.

Tất nhiên, nếu có điều gì đó thực sự khó khăn xảy ra thì vẫn còn có một trung đoàn vũ trang gồm 500 binh sĩ có cấp độ từ 100 trở lên giải quyết.

Với sắp xếp như vậy, tổng cộng có bốn đại đội, tức là có 202.644 vong linh, ngoài ra còn có rất nhiều vong linh là Kỵ Sĩ, Thợ săn, Du Hiệp và Triệu hoán sư, vậy nên con số thực tế còn lớn hơn!

Với đội hình như vậy, bọn họ thậm chí còn có thể dễ dàng đẩy lùi cả một đế chế.

 Nhưng Phỉ Lạc Ti không có hứng thú với việc lật đổ đế quốc, y chỉ muốn đảm bảo an toàn cho khách du lịch và người lao động nhập cư, đồng thời tạo ra một lãnh địa có môi trường an ninh công cộng tốt, để đảm bảo người dân sống trong lãnh thổ có thể sống trong hòa bình.

Y có thể có ý xấu gì được chứ?

*******

“Bối Tây, ngươi vẫn ổn chứ?! Nhìn tay chân của ngươi xem….. ” Đủ loại lời nói xúc phạm đến bên miệng rồi nhưng cuối cùng Ái Liên Na vẫn nuốt chúng lại vào bụng. Bây giờ không phải lúc hầu gái trưởng như cô có thể tùy ý đánh mắng những người giúp việc khác.

 “Xin lỗi, xin lỗi Ái Liên Na đại nhân, ta sẽ thu dọn ngay!” Bối Tây vội vội vàng vàng xin lỗi, nhưng tay cũng không dám dừng lại dù chỉ một giây.

Ái Liên Na không còn như trước đây, cũng không tức giận với Bối Tây không tha khi cô ta làm sai.

Vì chủ nhân ban đầu của cô đã bị chém rồi phân thành hai phần, cơ thể thì dùng để chế tạo thành vong linh bất tử, còn linh hồn thì bỏ vào một con búp bê bằng gỗ, vậy nên tất cả các nô lệ đều “Danh chính ngôn thuận” thuộc về Phỉ Lạc Ti.

Lĩnh chủ Phỉ Lạc Ti là một Lĩnh chủ tốt bụng, đã bố trí cho bọn họ một chỗ ở tiện nghi, cơm ăn ngày ba bữa, hơn nữa còn mở lớp học cho bọn họ.

Nhưng đồng thời ngài ấy cũng đặt ra rất nhiều “luật lệ” cho bọn họ.

Bọn họ không được phép xúc phạm các bạn cùng lớp, không được phép đánh nhau và không được phép ỷ đông h**p yếu.

Ái Liên Na đã cố gắng hết sức để kìm nén cơn tức giận của mình, nhưng tính tình cô không được tốt lắm, vậy nên cô cần phải nỗ lực nhiều hơn nữa.

Tính khí cô càng ngày càng thất thường sau khi cô lên làm hầu gái trưởng.

Tuy cô là “Hầu gái trưởng”, quản lý rất đông hầu gái, nhưng về cơ bản thì cô cũng không khác gì nô lệ bình thường.

Cô bị xem như một món đồ chơi, bị dùng như một công cụ phát tiết, ngày nào người cô cũng đầy vết thương chồng chất.

Nếu làm gì khiến chủ nhân tức giận thì bị đánh đập, hành hạ, khi trở về cô lại trút giận lên những người giúp việc khác có địa vị thấp kém hơn mình.

Ngược đãi và bị chửi bới, đánh đập và bị đánh đập đã trở thành một phần cuộc sống của cô.

Mặc dù bây giờ cô bị ràng buộc bởi những quy định nghiêm ngặt, nhưng những thói quen đã hình thành rồi thì có muốn thay đổi cũng không dễ, nhưng dù cho có khó cô vẫn phải kìm nén cơn tức giận của mình.

“Ái Liên Na đại nhân, ta sẽ thu dọn ngay. Rất nhanh sẽ làm xong ngay….” Bối Tây run rẩy thu dọn đồ đạc trên bàn. Cô là học sinh lớp cuối cùng, chế tạo độc dược quá phức tạp và quá dài. Sau khi một nồi nữa “thất bại”, cô tính thời gian và nghĩ mình có thể nấu tiếp một nồi khác vẫn kịp thời.

Nhưng lần này cô lại gặp phải một tai nạn nhỏ khác, vậy nên phải kéo dài thời gian cho đến khi chuông reo.

Những học sinh khác đã nộp bài tập, dọn bàn, lau vạc, nhưng lọ thuốc của cô vẫn chưa bước vào giai đoạn cuối.

Mà càng lo lắng thì càng dễ mắc sai lầm, bình thường điểm số của Bối Tây không đến nỗi tệ, nhưng khi nhìn thấy tất cả các bạn cùng lớp đều rời đi, Bối Tây lập tức hoảng sợ, cô vội vàng khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn.

Cuối cùng, khi cô đun sôi thuốc, màu sắc trong nồi khiến trái tim cô như ngừng đập.

Không đúng, màu sắc này không đúng, phải là màu tím đậm mới đúng, màu sắc thuốc này nhạt quá.

“Cộp cộp cộp……”

Nồi thuốc thất bại khiến tâm trạng cô bối rối, ngoài cửa lại truyền đến tiếng bước chân khiến toàn thân cô run lên.

 “Sao cô còn chưa đi!” Người tiếp theo sử dụng vị trí này chính là hầu gái trưởng trước kia của cô, Ái Liên Na.

Số lần Bối Tây thấy cô ta phát hỏa cũng không ít, hơn nữa còn mắng cô rất nhiều lần, tay chân vốn đã run rẩy giờ lại càng không chịu nghe theo cô sai sử.

“Ta xin lỗi, ta xin lỗi, Ái Liên Na đại nhân……” Bối Tây sợ hãi run rẩy, hành vi của cô càng khiến Ái Liên Na tức giận hơn!

Ái Liên Na là học sinh lớp 1. Tiến độ của lớp 1 nhanh hơn lớp 2. Thứ các cô học hôm nay là dược tề [Tiếng gầm của chiến binh] cấp 30. Thao tác rất phức tạp. Vậy nên cô mới vội vã đến đây sau khi kết thúc tiết học của lớp Ma văn. Cô muốn chuẩn bị và nghiên cứu bài trước.

Không thể đun sôi một nồi trước được, nhưng vẫn có thể chuẩn bị những nguyên liệu cần thiết trước.

Nhưng cô vội vã chạy tới nơi mới phát hiện chỗ của mình đã có người ngồi.

Không, cũng không thể nói là bị chiếm chỗ được.

Tất cả Dược tề sư đều chia làm hai lớp, lớp thứ nhất là “lớp nhanh”, tiến độ nhanh hơn rất nhiều, bây giờ đã bắt đầu học độc dược trên cấp 20.

Tiến độ của lớp thứ 2 chậm hơn một chút, bây giờ vẫn ở dưới cấp 20.

Muốn lên lớp một cũng rất dễ, miễn là ngươi có thể làm ra 10 loại dược tề có mức “Xuất sắc” là được.

Mặc dù Bối Tây đang chế tạo ma dược tại chỗ của mình, nhưng phòng học ma dược có hai lớp học chung.

Chỗ ngồi của Bối Tây cũng là chỗ ngồi của Ái Liên Na.

Mặc dù không có quy định tuyệt đối về quyền sở hữu vị trí trong giờ học hoặc sau giờ học, nhưng khi đối mặt với Ái Liên Na, dù là mối quan hệ cấp trên cấp dưới trước đây hay việc phân công lớp một và lớp hai hiện tại gì cũng vậy, tất cả mọi việc đều khiến Bối Tây cảm thấy rất tự ti và rụt rè mỗi khi đối mặt với Ái Liên Na.

“Ta đã đọc về phương pháp xử lý cỏ Tuyết Ưu này trong sách, nhưng ta vẫn chưa thử phương pháp cụ thể nào……”

Những học sinh lớp 1 khác cũng lần lượt chạy đến lớp, đều là nô lệ nên bọn chúng rất coi trọng cơ hội học tập, nếu không phải tòa nhà giảng dạy đóng cửa thì bọn nó ước gì mình có thể ở đây 24/24!

Kế hoạch chuẩn bị trước của cô không những bị gián đoạn, thậm chí còn có thể chậm hơn so với các bạn cùng lớp một bước, Ái Liên Na cố nhịn cơn tức giận và lao vào dọn dẹp mớ hỗn độn trên bàn giúp Bối Tây.

Có được sự giúp đỡ, bàn học bừa bộn được dọn dẹp sạch sẽ ngay lập tức.

“Được rồi, đi đi.”

Bối Tây run lên vì sợ hãi, trong tiềm thức cô muốn nói lời xin lỗi rồi rời đi, nhưng cô không ngờ câu tiếp theo của Ái Liên Na là…..

“Độ khô của Cự Ma Giác không thể xác định được bằng con số đặt trong hộp sấy. Tùy từng nơi mà mức độ sấy sẽ có chút khác nhau. Ngươi không kiểm tra lại trước khi xử lý sao?! Đúng là đầu heo mà……” Những lời mắng chửi bật thốt ra xong lại dừng ngay lại, nhưng khuôn mặt của Ái Liên Na vẫn xanh mét.

Bối Tây sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng cúi đầu tạ ơn: “Cám ơn ngài, Ái Liên Na đại nhân!”

Ái Liên Na loay hoay với đống tài liệu trên tay, thờ ơ đến mức phớt lờ luôn cả cô gái nhỏ.

Bối Tây lại cúi đầu, cô đã bị mắc kẹt ở khâu xử lý Cự Ma Giác] này năm ngày rồi!

Năm ngày, mỗi khi nghĩ đến những tài liệu mình lãng phí, lòng cô lại đau đến mức muốn ngừng thở.

Tài liệu ở lớp học được miễn phí, nhưng cũng có hạn mức, nếu cần thêm tài liệu để luyện tập thì phải dùng điểm cộng công việc để đổi lấy.

Cách để lấy điểm cộng công việc là nộp lại dược tề sau buổi học, cùng một nguyên liệu nhưng ma dược [Cự Ma giác] có phẩm chất hơn 60 điểm thì thể đổi lấy 100 điểm cộng công việc, ma dược có phẩm chất hơn 70 điểm thì có thể đổi lấy 200 điểm cộng công việc…… Một lọ ma dược có phẩm chất hơn 90 điểm thì đổi được 1000 điểm cộng công việc, một lọ ma dược có phẩm cấp hơn 100 điểm thì có thể đổi lấy 2000 điểm cộng công việc.

Ma dược có phẩm chất dưới 60 điểm thì không có giá trị, chỉ có thể ném vào thùng tái chế để luyện chế thành [Tinh sa ma lực], thậm chí khi sử dụng tài liệu nhiều khiến phí tổn tăng cao, cho dù có làm ra ma dược cũng không được cộng điểm công việc.

Mỗi tiết học học sinh được cung cấp miễn phí hai phần tài liệu. Nếu thực hành mà cả hai phần tài liệu đó đều thất bại thì ngày hôm đó sẽ không được cộng một điểm cộng công việc nào.

Tất nhiên, bọn chúng cũng có thể đến tiệm thảo dược để dùng điểm cộng công việc để “mua” nguyên liệu, nhưng giá trị của một nguyên liệu điều chế ma dược [Cự Ma Giác] tới 300 điểm cộng công việc, dù có điều chế ra được ma dược có phẩm chất trên 70 điểm thì vẫn lỗ vốn.

Yêu cầu tối thiểu để vào lớp một là 10 lọ ma dược có phẩm chất trên 90, Bối Tây đã thành thạo điều chế ra 9 lọ, và [Cự Ma Giác] chính là lọ ma dược thứ mười.

[Cự Ma Giác]: Sau khi sử dụng, sức mạnh tăng lên gấp 10 lần, hiệu lực kéo dài trong 60 giây, hữu hiệu đến cấp 30 và mỗi ngày chỉ được sử dụng một lần.

Thành phẩm xuất sắc nhất của Bối Tây chỉ được 89 điểm, chỉ tồn tại được 50 phút và sức mạnh tăng lên khoảng 8 lần.

Cô cũng thành thạo một loại dược tề cấp 20 tên là [Ánh sáng thắng lợi], đó cũng là một loại thuốc tăng sức mạnh, trong vòng 1 giờ sau khi sử dụng, sức mạnh sẽ tăng lên gấp 3 lần, cấp 30 cũng hữu dụng. Một ngày có thể uống tới hai lần, hiệu quả giảm một nửa sau khi xếp chồng lên nhau.

Điều chế [Ánh sáng thắng lợi] thành công đã khiến Bối Tây tự tin hơn, cô cho rằng [Cự Ma Giác] cũng là dược liệu tăng sức mạnh, cũng dễ dàng thành công như vậy, nhưng cô đã ném gần 6.000 điểm tài liệu vào đó rồi mà vẫn chưa thành công, vẫn cách 90 điểm một chút nữa.

Từ nhỏ Bối Tây đã làm nô lệ, bởi vì chưa từng sở hữu tiền bạc nên cô không có khái niệm gì về tiền bạc, nhưng cô lại rất ham học.

Mẹ cô nói cô nhất định phải sống, chỉ có trở thành siêu phàm giả mới có thể sống sót, may mắn là cô thực sự có tài, nhưng đáng tiếc, mẹ cô đã không qua khỏi trong mùa đông năm đó.

Cô đã làm việc chăm chỉ và cố gắng tiếp thu những lời dạy bảo của quản gia, nhưng khi cô còn là người hầu trong gia đình Ma Căn, quản gia rất ít khi dạy cho cô điều gì.

Không có sách giáo khoa, không có giáo viên hay sách chuyên ngành, đừng nói đến công thức dược tề, đó là thứ mà cô không bao giờ có thể tưởng tượng được.

Nhưng bây giờ cô đã có tất cả.

Bối Tây vô cùng biết ơn sự vị tha và vĩ đại của Lĩnh chủ, vậy nên càng ngày cô càng chăm chỉ học tập hơn, hầu như ngày nào cũng dành toàn bộ thời gian cho việc học.

Ngủ 1 giờ, ăn 1 giờ và 22 giờ còn lại đều dành hết cho việc học.

Nhưng thất bại liên tiếp khi điều chế [Cự Ma Giác] đã khiến cô đau lòng vô cùng.

Cô muốn vào lớp 1 sớm hơn để học thêm nhiều kiến ​​thức hơn, cô cũng không muốn lãng phí nhiều tài nguyên như vậy!

Tuy dược tề có phẩm chấp hơn 70, 80, 90 cũng có thể tạo ra giá trị, nhưng cùng thời gian, cùng nguyên liệu, tại sao lại không thể làm ra chất lượng hoàn hảo 100 điểm và kiếm được nhiều tiền nhất cho Lĩnh chủ đại nhân?!

Xuất sắc 90% thôi chưa đủ, cô muốn mình phải đạt được 100%!

Bối Tây vô cùng giận bản thân mình, sau khi cảm ơn Ái Liên Na xong thì chạy ngay đến tiệm thuốc để đổi toàn bộ nguyên liệu làm [Cự Ma Giác].

Khi bước chân cô nặng nề đi về phía tiệm thuốc, Bối Tây không khỏi cảm ơn Ái Liên Na lần nữa trong lòng.

Trước đây Bối Tây vẫn luôn sợ hãi cô ấy, nhưng làm sao một người có kỹ năng điều chế ma dược giỏi như vậy, lại sẵn lòng chỉ bảo cho cô có thể là người xấu được chứ? Tính tình cô ấy thất thường như vậy đều là do cô ngu ngốc mà thôi, cô ấy chỉ có chút lo lắng và muốn học ngay mà thôi, đó không phải là lỗi của Ái Liên Na!

Ái Liên Na đại nhân quả là một người tốt!

 Tiếng chuông vào học vang lên, mặc dù đó chỉ là tiếng chuông chuẩn bị vào lớp thôi, nhưng tất cả mọi người đều im lặng.

Mà cũng chính vì lý do này mà tiếng mắng chửi của Ái Liên Na càng trở nên đáng sợ hơn.

“Nhặt nó lên!”

Hai lần liên tiếp không thể trút giận, trông Ái Liên Na như thể sắp nổ tung.

Nếu Ái Liên Na đang hung hăng trong lớp biết Bối Tây đang khen ngợi mình trong lòng, chắc chắn sẽ nhịn không được cho Bối Tây trải nghiệm cảm giác bị cô mắng tới khóc là như thế nào.

“Xin, xin lỗi…..” Học sinh bị mắng vội vàng nhặt cuốn vở đánh rơi lên, không lãng phí một giây phút nào, ngoan ngoãn chịu đựng ánh mắt hung hăng đó rồi mới quay về chỗ ngồi, sau khi về vị trí của mình mới cảm giác thật may mắn vì mình đã trốn thoát thành công.

Ái Liên Na chuẩn bị sẵn tất cả tài liệu, mở vở ra và cầm bút chờ lớp học chính thức bắt đầu.

Người dạy bọn họ học chính là Phỉ Lạc Ti, tất nhiên không phải là Phỉ Lạc Ti thật sự, mà đó chỉ là một đạo cụ dạy học hình con rối đã được chuẩn bị từ trước.

Có lẽ điểm khác biệt lớn nhất giữa con rối luyện kim và Phỉ Lạc Ti là nó chỉ di chuyển trong giờ học và mỗi lớp chỉ có một con.

Thuật luyện kim, Ma dược học, Bùa chú, Ma pháp trận….. Mỗi kỹ năng trong các chức nghiệp này chỉ có một lớp học duy nhất, trong lớp cũng chỉ có một giáo viên duy nhất là Phỉ Lạc Ti.

Cũng không có biện pháp nào, trong tay y thật sự không có nhân tài nào có thể đảm đương được những công việc đó, lãnh địa to lớn như vậy nhưng nửa người có chuyên môn hữu dụng cũng không tìm ra được.

Sự “độc quyền tri thức” ở thế giới ma pháp thật sự rất nghiêm trọng, lấy Dược tề sư làm ví dụ, mặc kệ có phải là Dược tề sư tự do hay không cũng không có thước đo tiêu chuẩn thống nhất nào.

Tốn cả đống tiền dành dụm để mua công thức phối thuốc, nhưng rất có thể là “Tuyết đọng trên cỏ, hoa rơi khỏi cành, đạt lạp thử huyết….”

Một cái cây, một bông hoa và vài đơn vị đo lường thô sơ như vậy thôi cũng đã có thể hô vang lên câu: “Được nữ thần may mắn ưu ái”.

Mà ma dược là thứ thật sự rất chính xác, ngay cả khi đã có công thức trong tay thì vẫn thất bại trăm nghìn lần mới có thể tìm ra được liều lượng tối ưu nhất, nhiệt độ và thời gian thích hợp nhất, thế mới nói “Đào tạo ra một Ma dược cấp đại sư thật sự rất tốn kém”.

Ma dược sư rất ít, nếu so với “Siêu phàm giả” thì không có cái gì gọi là “Ngon bổ rẻ” cả.

Thế mới nói, với Phỉ Lạc Ti thì lọ thuốc [Cự Ma giác] có phẩm chất 59 điểm chả có giá trị gì, nhưng trên thị trường thì nó là một loại “thuốc cấp cao” mà người bình thường dù có làm cả đời cũng khó mua được.

Dù y sẽ không làm cho dược tề trở thành thứ có thể thấy ở khắp nơi như nước mưa, nhưng việc tăng sản lượng và hạ giá cũng là điều mà tất cả mọi người đều phải trải qua để đạt được sự phát triển như mong muốn, toàn dân đều là siêu phàm giả.

Khác với hầu hết các chức nghiệp đời sống phát triển rầm rộ, nội dung do Phỉ Lạc Ti biên soạn không chỉ đầy đủ, cơ bản mà còn dễ hiểu.

Phỉ Lạc Ti trực tiếp tổ chức dạy học theo một tiêu chuẩn thống nhất, nếu chênh lệch nhiệt độ vượt quá 0,1 độ và chênh lệch thời gian vượt quá 0,1 giây sẽ bị trừ điểm.

Như thế không phải là Phỉ Lạc Ti quá khắc nghiệt, mà là vì những siêu phàm giả ở thế giới này được ca ngợi quá cao, còn những người bình thường thì lại bị đánh giá thấp đến quá đáng.

Dưới cái nhìn của Phỉ Lạc Ti thì, những người được tuyển chọn và “huấn luyện” thành những nhân tài kia quả thật là đang phí phạm của trời!

Sinh mệnh lực của con người ở thế giới này rất mạnh mẽ, vậy nên tỷ lệ sinh không chỉ cao mà tỷ lệ tử vong do bệnh tật và chết non cũng rất thấp, kết quả của sự đào thải tự nhiên là những người có thiên phú thấp hoàn toàn không thể sống sót được.

Thẻ R là phổ biến, thẻ SR có xác suất cao hơn, còn thẻ N thì hiếm hơn cả thẻ SSR.

Để giảm thiểu chi phí xuống thấp nhất có thể, tiêu chuẩn tối thiểu để giới quý tộc tuyển chọn nhân tài là SR.

Thẻ R không có giá trị bồi dưỡng.

Nhưng ngay cả SR cũng chưa bao giờ được xem trọng.

Nô lệ quá nhiều, cho dù cơ hội xuất hiện SR chỉ là một phần nghìn, một đứa trẻ giá 50 đồng, 50 nhân 1000 cũng chỉ có 5 đồng vàng, còn không đắt bằng một bữa ăn của giới quý tộc!

Trong số 301 nô lệ siêu phàm giả mà Phỉ Lạc Ti tiếp quản có 250 người SR và 50 người SSR.

Thậm chí y còn tìm thấy được một SSR cực kỳ tài năng trong số những người hầu gái của mình!

SSR còn quá trẻ, cô bé chỉ mới 13 tuổi nên được Phỉ Lạc Ti cho đi học, 300 người còn lại được y chia làm hai lớp.

Khi không có đủ nhân thủ, Phỉ Lạc Ti không có “lựa chọn”, y không quan tâm những người đó đã từng tồn tại như thế nào, mà chỉ đơn giản chia họ thành hai hạng.

Một nhóm có phần lớn là quản gia và những người có chức nghiệp chiến đấu, phẩm hạnh của bọn họ nhiều ít gì cũng có một chút vấn đề, vừa bị chủ nhân ức h**p, vừa ức h**p những tồn tại yếu hơn mình, những ai đã phạm tội gây trọng thương hoặc tử vong cho người khác thì trực tiếp đưa đến công trường làm việc, để bọn họ mệt đến mức không còn sức lực để suy nghĩ gì nữa.

Phần còn lại chiếm khoảng 80% đều là người hầu và đầu bếp riêng, mặc dù bọn họ cũng là những siêu phàm giả, nhưng kỹ năng của họ chủ yếu là nấu ăn, luyện kim thuật, ma dược và những thứ tương tự.

Những người này yếu hơn những siêu phàm giả có chức nghiệp chiến đấu, phần lớn đều là những người bị ức h**p, có lẽ bọn họ không có cơ hội để làm điều ngược lại, tóm lại là họ đã bị cuộc sống thuần hóa và rất lương thiện.

Phỉ Lạc Ti đã cho họ một cơ hội, những cô gái có khát khao sinh tồn mạnh mẽ đã nhanh chóng thay đổi tâm thái, ngày xưa bọn họ từng tranh nhau đến ngươi chết ta sống chỉ để được “ngủ ngoài hành lang” hay “thiếu gia mỉm cười với ta một chút” hoặc “Ta muốn đun một vạn nồi dược tề”!

Phỉ Lạc Ti đã cho bọn họ cơ hội và bọn họ cũng đã không phụ mong đợi của Phỉ Lạc Ti, chỉ trong một ngày hoặc nhiều nhất là ba ngày bọn họ đã có thể thành thạo điều chế các loại thuốc mới do Phỉ Lạc Ti dạy.

Mặc dù chúng chỉ là những lọ thuốc cấp thấp tương đối đơn giản, nhưng việc chúng có thể đạt tới cấp 100 trong thời gian ngắn như vậy hoàn toàn là kết quả do bọn họ chăm chỉ.

Phỉ Lạc Ti rất hài lòng, vậy nên khi có người điều chế thành thạo lọ thuốc cấp 20 thì bổ sung vào thư viện 100 công thức các loại dược tề cấp 25, khi có người điều chế thành thạo các loại thuốc cấp 25 thì sẽ thêm vào thư viện 200 công thức dược tề cấp 25 và 100 loại cấp 30.

Bọn họ sẽ không bao giờ có thể học hết được, càng học lại càng thấy mình thật tầm thường trước kho kiến ​​thức khổng lồ. Càng học, tinh thần cầu tiến của bọn họ sẽ càng trở nên mạnh mẽ hơn. Mọi người đều hướng tới trạng thái “không chấp nhận được sự không hoàn hảo”!

Nước thuốc tinh lực ngay lập tức trở thành thuốc có độ thành thạo cao nhất.

 [Nước thuốc tinh lực (cấp 0)]: Một loại thuốc mà bất kỳ sinh vật nào cũng có thể uống, nó sẽ giữ cho đầu óc tỉnh táo khoảng 80% trong vòng một giờ sau khi sử dụng, nếu uống vào loại thuốc có phẩm chất trên 80 thì sẽ tỉnh táo được 100%. Một ngày có thể uống tối đa 24 bình.

 [Lưu ý] Hãy nhớ rằng, những sinh vật có điểm tinh thần dưới 100 phải ngủ đủ 8 giờ sau khi liên tiếp dùng đầu óc 100 %!

Nguyên liệu chế tạo nước thuốc tinh lực rất rẻ, 10 điểm nguyên liệu là có thể chế tạo ra một bình thuốc lớn, có thể chia thành 200 bình nhỏ.

Giá trị nước thuốc tinh lực trên 80 điểm có tỷ lệ sử dụng cao nhất, lọ thuốc đầu tiên sẽ kéo tinh lực đến giá trị tối đa, sau đó chỉ cần sử dụng phương pháp tương tự như một bug, cứ 55 phút lại uống một lọ thuốc là có thể duy trì năng lượng tuyệt đối cho cả ngày.

Vì vậy, ngủ một giờ mỗi ngày là điều bắt buộc.

Ái Liên Na rất đau lòng, nhưng trạng thái 80 và 100 hoàn toàn khác nhau, để khiến bản thân hoạt động hiệu quả hơn, cô chỉ có thể lãng phí một giờ mỗi ngày cho việc ngủ.

Mỗi ngày Ái Liên Na đi ngủ lúc 4 giờ và thức dậy vào lúc 5 giờ, sau khi thức dậy sẽ lập tức điều chế một nồi tinh lực dược tề thật to, cô chỉ để lại cho mình 20 bình, 180 bình còn lại thì chuyển thành công điểm. Tuy 180 điểm công việc không nhiều, nhưng cũng đủ để cô đến tiệm trà sữa gọi vài cốc cà phê tuyết phủ cấp 20, phô mai nham thạch, mật hoa dương chi….. Như thế sẽ không có cảm giác tội lỗi!

    *

“Đơn hàng cho khách hàng số 232 đã sẵn sàng. Xin hỏi khách hàng số 232 có ở đây không?”

“Của ta, đó là của ta!”

Khi Hải Vi đang làm việc thì thấy mọi người xếp hàng thật dài ở trước quán trà sữa Bách Vị Điềm, hàng người đã kéo dài đến tận góc phố.

Giá trung bình của quán trà sữa là 15 đồng, vậy nên ở đây không thiếu khách, mỗi khi Hải Vi đi ngang qua đều thấy mọi người xếp hàng thật dài.

Người xếp hàng phần lớn đều là nô lệ, khi một nhóm luyện kim khí tới trang trại, một lượng lớn nô lệ đã được thay thế.

Những nô lệ bị thay thế nhưng không bị mất việc làm, mà bọn họ được chuyển từ công nhân nông trại sang làm công nhân giao hàng, vận chuyển gạch, lát đường, xây tường……

Cả thành phố đang làm việc không ngừng nghỉ theo lệnh của Lĩnh chủ đại nhân, chỉ có công việc thiếu người làm, chứ không có chuyện người không tìm được công việc.

Lúc đầu Hải Vi làm thợ đào đất trong đội kỹ thuật đường ống, nhưng đội kỹ thuật đường ống bây giờ đã được giao cho Pháp sư Thổ nguyên tố, để phát huy hiệu quả tối đa, bọn họ không trực tiếp đào đất mà sử dụng ma pháp Thổ làm cho đất trở nên mềm hơn, dễ đào hơn.

Thời gian xây dựng ban đầu là một tháng đã được rút ngắn xuống còn ba ngày.

Sau đó, đội thi công đường ống hơn 2.000 người bị gián đoạn và phân chia đến các đội kỹ thuật khác.

Tuy bản thân những người công nhân đó không biết, nhưng quả thực bọn họ đã biến thành những siêu phàm giả nhờ vô số lần được hồi sinh.

Tuy chỉ là những siêu phàm giả kiến tập, vẫn chưa nắm vững được bất kỳ kỹ năng nào dưới cấp 10, nhưng điểm thuộc tính của bọn họ quả thực đã tăng lên, thay đổi rõ ràng nhất là ở sức mạnh và sức chịu đựng.

Bởi vậy, Phỉ Lạc Ti vốn cực kỳ thiếu người nên đã xem một người thành  ba năm thợ giỏi phân đến các đội khác.

Hải Vi được phân công vào đội thi công đường, mỗi ngày có thể vận chuyển hơn 10.000 bao xi măng và cát!

Chỉ trong vài ngày mà nàng đã tiết kiệm được một số tiền đáng kể.

Khi tuyển lao động, Phỉ Lạc Ti đã thực hiện theo thông lệ, trả lương theo tháng, nhưng suy xét đến người lao động đang cần tiền gấp để lo cho cuộc sống, vậy nên trên thực tế đã trả công hàng ngày.

Ấn ký ma pháp cũng được nâng cấp trong thời gian ngắn, trở thành hệ thống tiền kỹ thuật số.

Giờ đây không cần phải lo lắng về vấn đề an toàn tiền bạc nữa, hệ thống tiền kỹ thuật số không thể triển khai ở nơi khác đã được phủ sóng khắp Lan Tư Duy Lợi, mà việc đó cũng không gặp bất kỳ sự phản kháng nào vì người dân tin tưởng tuyệt đối vào Lĩnh chủ đại nhân.

“Xin, xin cho ta một ly hồng trà.”

Giá trà sữa và cà phê rất cao, ngay cả Hải Vi có hơn 100 đồng vàng và thu nhập ổn định mỗi ngày hơn 1 đồng bạc cũng không nỡ mua. Quán trà không chỉ bán trà sữa và cà phê giá cao mà còn bán gần cả “Tinh lực dược tề” gần bằng giá gốc.

“Được, hồng trà là 3 đồng, quý khác muốn trả bằng tiền mặt hay dùng ấn ký ma pháp? Nếu mang theo đồ đựng của riêng mình sẽ được giảm giá 1 đồng.”

1 điểm công việc là 1 đồng, giá một lọ tinh lực dược tề được quán trà sữa mua 1 đồng, cộng thêm chi phí đóng gói, nhân công và tiền thuê cửa hàng, cơ hồ như kiếm cũng không được bao nhiêu.

Nhưng vì lọ tinh lực dược tề quá hiệu quả nên mỗi ngày ba nhà vận chuyển giao hàng trăm nghìn cốc, nhờ vào số lượng lớn mà thu được không ít dù lợi nhuận rất ít.

Hải Vi đưa cốc của mình ra rồi nói: “Ta có mang theo đồ đựng của mình, ta dùng ấn ký, cảm ơn.” Nàng chạm vào ô vuông nhỏ màu trắng trên quầy tính tiền, một màn sáng to bằng bàn tay hiện ra, nàng nhập số 2 rồi bấm vào nút thanh toán, chỗ quầy thu ngân phát ra âm thanh “Đã thanh toán 2 đồng”.

“Đây là hồng trà của quý khách, cảm ơn quý khách đã ủng hộ.”

Hải Vi quý trọng uống từng ngụm nhỏ, nàng ngậm trong miệng một lúc lâu mới nuốt xuống.

Người đã từng chịu cảnh nghèo khó sẽ trân trọng đồng tiền mình vất vả làm ra, dù bây giờ nàng có thể kiếm được tiền, nhưng tất cả đều nhờ vào lòng tốt của Lĩnh chủ đại nhân.

Nàng không muốn nghĩ tới tình huống Lĩnh chủ đại nhân sẽ rời xa bọn họ, nhưng khát vọng đối với tiền đã khiến nàng có một sự kiên trì phi thường – chấp nhất với tiền tài!

Khi nàng nhìn thấy những con số tượng trưng cho tiền vàng ngày càng tăng, niềm vui của nàng cũng tăng lên gấp đôi, đây là điều chỉ có thể sánh bằng khi đến cửa hàng điểm tâm để mua một hộp đồ ăn nhẹ tinh tế, đẹp mắt và thơm ngon.

“Sự xuất hiện của loại phô mai tươi mới sẽ mang đến cho quý khách hương vị bùng nổ! Chỉ với 22 đồng là có thể mang nó về nhà!”

Hải Vi đi ngang qua cửa hàng điểm tâm, nàng ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt từ bên trong bay ra, mùi thơm đến mức khiến nàng gần như không thể đứng yên được.

Nàng nuốt nước bọt, cố gắng dùng hết sức lực mình có mới có thể kéo chân ra khỏi cửa tiệm được.

Giá 22 đồng rất cao, nhưng sản phẩm trong cửa hàng điểm tâm đều là trứng, bột mì, đường hoặc kem, giá bán cũng không là gì so với chi phí làm ra!

Hải Vi có thể cưỡng lại sự cám dỗ của trà sữa và cà phê, nhưng nàng thực sự không thể cưỡng lại được sức hấp dẫn của những món bánh tráng miệng ngọt ngào thơm ngon như vậy.

Đôi chân nàng dường như có suy nghĩ riêng, vừa bước đi một bước lại quay vào cửa tiệm.

Hải Vi tự nhủ mình sẽ tiết kiệm thêm một ít tiền nữa rồi mua một cái về làm phần thưởng cho mình, nhưng chỉ những ai đã từng đói bụng mới biết sức hấp dẫn của miếng bánh phô mai chín dở thơm lừng đang đặt trước mặt lớn như thế nào!

“Ực!”

“Ta muốn mua ba miếng bánh pho mai nướng chín một nửa, gói lại hai miếng, thanh toán bằng dấu ấn ma pháp.”

Trong khi Hải Vi còn đang do dự thì một cô gái trẻ mặc áo choàng pháp sư đã bước vào cửa hàng điểm tâm.

Hải Vi nhìn thấy bộ quần áo của cô gái thì vô cùng hâm mộ.

Chiếc áo choàng màu đen tím lấp lánh hững ngôi sao và mặt trăng, những chuỗi hoa và thực vật bằng vàng được dùng làm nút áo, chiếc áo choàng rộng lớn che kín người cô gái, khí chất bảy phần bí ẩn ba phần thần bí tỏa ra từ người cô.

Đó là Dược tề sư giàu có.

Những chiếc bánh phô mai nướng nửa chín có giá 22 đồng nhân 3 là tiền công cho nửa ngày làm việc vất vả của Hải Vi, nàng không nỡ bỏ ra một lần.

Bối Tây có chút miễn cưỡng khi lấy tiền ra, nhưng sau khi nghe lời khuyên của Ái Liên Na, loại [Cự Ma giác] trước đây cô không thể đạt tới 90 đã thành công chỉ trong một lần điều chế!

Bối Tây đã thức cả đêm để nâng chất lượng từ cấp 90 lên cấp 100 hoàn hảo.

Nhìn dòng thuốc nước màu tím nhạt pha lẫn những hạt cát vàng chảy ra, lòng biết ơn của Bối Tây dành cho Ái Liên Na đã tăng lên không biết bao nhiêu lần!

Chỉ có bánh phô mai nướng nửa chín mới có thể bày tỏ được lòng biết ơn của cô!

Cô mua cho mình một chiếc bánh để chúc mừng [Cự Ma Giác] đạt đến độ hoàn mỹ, mua cho Ái Liên Na hai cái và bỏ ra thêm 10 đồng để trả cho hộp quà tinh xảo.

Chiếc hộp nhỏ xinh màu hồng dịu dàng và nữ tính đi kèm với một chiếc túi nhỏ, nghĩ đến việc mở nó ra và nếm thử món bánh phô mai nướng nửa chín thơm ngon như vậy, chắc ngay cả Ái Liên Na cũng sẽ rất vui!

Sau đó, Bối Tây đi đến quán trà sữa bên cạnh và mua một cốc sữa lắc trân châu tuyết đỉnh siêu nổi hot.

Trên đời này không chỉ có “trà” và “cà phê”, hay nói đúng hơn là có, nhưng mà đó là ma thực cấp cao, chỉ có tộc Tinh linh mới trồng được nên giá rất cao.

Nhưng với tư cách là một ma dược đại tông sư, Phỉ Lạc Ti đã mãn cấp, việc nghiên cứu ra một công thức dược thủy có năng lượng và hương vị tương tự như “trà” và “cà phê” chẳng phải rất đơn giản sao!

Tất nhiên, không thể nào một tách trà có giá nguyên liệu 0,1 đồng lại có tác dụng tương đương với một tách 500.000 vàng được.

Phỉ Lạc Ti chỉ tái tạo lại hương vị đó vì hoài niệm (Để kiếm tiền).

Công thức số một và hai là lấy sữa cộng với đường và các loại topping khác nhau sẽ ra trà sữa. Công thức số 3 có sữa, đường và các thành phần khác là ra cà phê.

Nhóm khách hàng chính mua trà sữa và cà phê là những siêu phàm giả, đặc biệt là những người làm chức nghiệp cuộc sống, bọn họ hận không thể uống 24 cốc một ngày! Thật tuyệt vời khi vừa có thể thưởng thức đồ uống ngon vừa nâng cao tinh thần!

Nhưng ví tiền lại không cho phép.

Mặc dù điều chế một nồi tinh lực dược tề có thể kiếm được điểm công việc để uống cà phê và trà sữa 24 giờ, nhưng bọn họ vẫn phải luyện tập các loại dược tề mới, còn phải thuê phòng điều chế ma dược, mua bình thủy tinh để đựng thuốc và mua một bộ công cụ cho riêng mình, còn muốn đến cửa hàng điểm tâm mua bánh ngọt, chỗ nào cũng cần dùng đến tiền!

Quán trà sữa và cửa hàng điểm tâm là những địa điểm được yêu thích nhất ở Lan Tư Duy Lợi, ngày nào ở 2 nơi này cũng có vô số người xếp hàng rất dài, gần như không có lúc nào là không có khách.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...