Khi Phỉ Lạc Ti đến vùng biển Hỗn Loạn là lúc chợ đêm nhộn nhịp nhất.
Nói nghe hoa mỹ một chút thì đó là “Phồn hoa”, nhưng nếu không có thuộc tính trang trí thì nó sẽ rất bẩn thỉu và bừa bộn.
Hải Tộc dựng quầy hàng ở khắp nơi, những chủng tộc thông minh như Huyết tộc, Tinh linh, Vu Yêu không thiếu những người khổng lồ.
Nhưng mà, các quầy hàng đều là dựa vào nắm đấm đoạt tới tay, cũng không có khu vực chỉ định, đi vài bước mà cứ có cảm giác như đi vào mê cung.
“Bộp! Bộp! Bộp….”
“Nói lại lần nữa xem?! Có gan thì thử hét vào mặt ta lần nữa xem!” Cùng với tiếng nắm đấm đập vào da thịt, dòng máu xanh nhạt cũng văng đến bên chân Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti đưa mắt nhìn thì thấy hai Hải Tộc đang đánh nhau.
Một con là người khổng lồ có làn da màu xanh, hình như nó là con lai giữa Hải Tộc và Người khổng lồ, nó có hình thể to lớn của người khổng lồ, nhưng làn da lại có lớp vảy lờ mờ như ẩn như hiện.
Người khổng lồ rất giống con người, nhưng bọn họ có chiều cao và cân nặng lớn hơn con người rất nhiều, vấn đề khó khăn lớn nhất mà người khổng lồ và con người gặp phải đó chính là sinh sản.
Con còn lại là Thứ tiên Hải yêu, hay còn gọi là Hải yêu, trông nó rất giống một con mực khổng lồ, nó chỉ có một mắt nhưng lại có tới 8 xúc tu và hàng nghìn cái miệng.
Sức tấn công của Hải yêu không hề yếu, nhưng phần lớn đều là Thi pháp giả, mà một khi bị Thi pháp giả tiếp cận thì người đó cách cái chết cũng không xa.
Cây roi dài mạnh mẽ và hàm răng sắc nhọn của nó có thể là cơn ác mộng đối với các chủng tộc khác, nhưng đối với những gã khổng lồ vượt sóng rẽ gió có làn da cứng hơn đá thì đó chỉ là gãi ngứa.
“Cho ngươi mặt mũi còn không cần, đúng thật là không biết xấu hổ! Ta bảo ngươi rời khỏi đây không phải sẽ tốt hơn sao?! Ngươi dám tranh gian hàng cùng ta, cũng không nhìn xem bản thân mình là cái thứ gì!”
Nếu dựa vào pháp luật của đế quốc Vu Na Lợi Á thì khu vực này thuộc lãnh thổ của Phỉ Lạc Ti, nhưng Lĩnh chủ trước đây và quan chấp chính không có lực lượng vũ trang, đối với bãi biển cách thành phố 80 km này tránh còn không kịp thì nói gì đến việc quản lý nó.
Phỉ Lạc Ti mất nửa giây để suy nghĩ xem mình có nên hành động hay không, bỗng y nhìn thoáng qua mấy cái đầu đủ kích cỡ nằm trong thùng hàng của hai chủ sạp hàng.
Có Địa Tinh, có nhân loại, cũng có những chủng tộc khác.
Đây là nơi tụ tập của những chủng tộc siêu phàm, con người cũng có nhưng rất ít, và họ đều là những siêu phàm giả.
Người bình thường ở đây chỉ có thể bị coi là vật tiêu hao không bền, cho dù có người bình thường thì bọn họ cũng sẽ sớm chết đi, sau đó trở thành thức ăn gia súc hoặc đồ ăn.
Phỉ Lạc Ti khá thân thiện, nhưng y cũng rất lịch sự lựa chọn tôn trọng quy tắc.
Vì thế Thứ tiên Hải Yêu giãy giụa được một lát thì bị người khổng lồ có vảy cá moi ruột rồi đặt lên bếp lửa nướng.
Thế giới nói chuyện bằng nắm đấm thật tiện lợi, không những cướp tài sản của đối phương mà bản thân Hải yêu cũng trở thành thứ hàng hóa làm giàu cho người ta.
“Mực nướng! Mực khổng lồ nướng đây!” Người khổng lồ có vảy cá hét lên thật mạnh mẽ: “Mực khổng lồ tươi đây!”
Thậm chí, lúc Thứ tiên Hải yêu bị nướng trên lửa mới tắt thở, ai cũng thấy rõ độ tươi ngon của nó nên rất đông người đổ xô đến.
Con mực roi gai dài hàng chục mét đã được bán hết trong vòng chưa đầy mười phút, thậm chí còn được bán với giá cao hàng trăm nghìn đồng tiền vàng vì nó là hải sản cấp 83.
Người khổng lồ vảy cá nắm lấy những đồng tiền vàng trên đôi bàn tay to lớn của mình, có nhiều tiền vàng đến mức ngay cả khi đứng cạnh người khổng lồ cũng nhìn thấy dễ dàng.
Người khổng lồ có vảy cá nheo mắt thích thú khi nghe tiếng đồng tiền vàng va vào nhau.
“Cua, cua lớn, cua vực thẳm ngon tuyệt!”
Phỉ Lạc Ti đi thẳng tới chỗ gã khổng lồ ở gian hàng bên cạnh.
Sinh vật trước mặt ngọn lửa và hải sản là một người đàn ông rất vạm vỡ.
Thoạt nhìn hắn ta cao tầm tám mét, rộng ba mét, thấp hơn gã khổng lồ có vảy cá bên cạnh, nhưng so với con người thì vẫn rất to lớn, hàm răng hắn ta sắc nhọn như răng cá mập, vai để trần, chỉ quấn anh eo một tấm da cá. những thớ thịt săn chắc bị lửa đốt cháy đen, một luồng dầu nóng hổi bốc lên từ thân cá nướng và từ cơ bắp của hắn ta.
Phỉ Lạc Ti lấy ra một đồng tiền vàng: “Một xúc tu mực và một thanh cua.”
Quầy hàng này cũng bán mực, nhưng đó chỉ là ma thú bình thường thôi chứ không phải Hải yêu.
Ông chủ quầy hàng trông như một núi cơ bắp, hắn ta cau mày khó khăn cúi đầu mới phát hiện ra Phỉ Lạc Ti: “Ngươi tới đây để tìm ngược phải không?”
Con mực hắn ta bán không “lớn lắm”, chỉ khoảng 100 kg.
Mực nhiều chân cấp 30 có ở khắp mọi nơi trên biển, giá thành không đắt, mỗi con chỉ có giá 3.000 đồng vàng, không giống như Hải yêu, đa số người ta mua nguyên con.
Con mực nhiều chân có năm mươi xúc tu mực, một cái giá bao nhiêu?
“Không hổ là nhân tộc nghèo kiết hủ lậu! Nếu mua không nổi thì đừng mua!”
Người khổng lồ và nhân loại rất giống nhau, nhưng xét về tài năng pháp thuật thì không gì có thể so sánh được!
Xét về khả năng phòng ngự vật lý thì người khổng lồ có làn da cứng hơn đá là một trong những kẻ mạnh nhất, nếu phải so sánh thì có lẽ chỉ có Cự Long và Ma quy.
Không chỉ có đầy đủ điểm phòng ngự vật lý mà đòn tấn công vật lý của người khổng lồ cũng rất mạnh, bọn họ là chiến sĩ trời sinh có max điểm chiến đấu.
Bọn họ có thể thua kém về thiên phú ma pháp, nhưng Thổ hệ nguyên tố lại rất thân thiện, bọn họ có thể nhận được nguồn năng lượng cuồn cuộn không ngừng từ trái đất miễn là họ còn đặt chân trên mặt đất.
Về phần nhân loại, ngoài việc có thể sinh nhiều con hơn người khổng lồ thì chẳng có gì nữa, cơ thể họ rất mỏng manh yếu ớt, khả năng ma pháp cũng không khá hơn là bao.
Mặc dù trong một quốc gia chắc chắn sẽ có một vài thiên tài có siêu năng lực, nhưng đó cũng chỉ là một con số rất ít.
Kém hơn không biết bao nhiêu lần.
Tộc người khổng lồ rất coi thường những nhân loại có đặc điểm giống mình.
Sản phẩm bị lỗi kém chất lượng!
Đôi mắt to khẽ động, khóe mắt quét qua ánh sáng vàng kim từ bên cạnh truyền đến, đôi mắt vốn khinh thường bỗng trở nên tham lam hơn: “Cút ra khỏi đây, đừng để hơi thở bẩn thỉu của ngươi làm bẩn chỗ của ta!”
Tên khổng lồ thô bạo xua tay chuẩn bị đánh chết Phỉ Lạc Ti, thân thể con người không quý bằng Thứ tiên Hải yêu, nhưng phải biết con người là chủng tộc giỏi kiếm tiền nhất! So với Long tộc và Địa Tinh thì nhân loại càng dễ áp bức hơn!
Những bộ xương thì đem bán cho Vong linh, quần áo lột xuống có thể đem bán cho nhân loại khác, lại cướp trang bị không gian đi, ít nhiều gì thì đó cũng là một khoản lợi.
Tên khổng lồ khua bàn tính tính toán thật đẹp, nhưng khi Phỉ Lạc Ti vừa định chuẩn bị rút chủy thủ ra thì có âm thanh bất ngờ truyền đến từ phía đầu khu chợ.
“Ai, tên nào đã sát hại người của Hải Tộc chúng ta?” Là người của Hải Tộc tới.
Người khổng lồ vừa giơ bàn tay to lớn của mình lên thì dừng lại một lúc, sau đó quay người giận dữ bước về phía ngã tư, nơi vừa mới phát ra âm thanh.
Trước khi rời đi, gã khổng lồ còn không quên giận dữ hét lên với Phỉ Lạc Ti: “Mi thật may mắn, đồ con bọ!”
Phỉ Lạc Ti thầm nghĩ, quả thật mình rất may mắn.
Những người khổng lồ xung quanh cũng đều đứng dậy.
Tuy tộc người khổng lồ là chủng tộc có năng lực chiến đấu cá nhân rất mạnh mẽ, nhưng lại phá lệ đoàn kết vô cùng.
Khi dựng sạp ở khu vực vùng biển Hỗn Loạn này, việc đổ máu là điều không thể tránh khỏi, việc mang theo vũ khí bên mình là điều hết sức bình thường.
Chiếc chày gỗ khổng lồ đã được rút ra, mặc dù nhìn rất khó thấy, nhưng lại là một loại gỗ ma pháp có độ cứng cao – đương nhiên, nó vẫn không bằng nắm đấm của bọn họ.
Những người khổng lồ thích sử dụng phương thức đấu tay đôi với khả năng phòng thủ mạnh mẽ, vì vũ khí mạnh nhất của bọn họ là nắm đấm cứng và mạnh. Nhưng chiếc chày khổng lồ dài từ năm đến sáu mét lại trông rất có tác động trực quan, vì vậy bất kể người khổng lồ nào, bất kể giới tính, bất kể già hay trẻ gì cũng đều sẽ sử dụng nó làm vũ khí.
“Nhìn cái gì? Cút ra khỏi đây ngay cho ta!” Tên khổng lồ thấy Phỉ Lạc Ti vẫn còn đứng ở đó thì ngọn lửa bạo tàn cũng bùng cháy, hắn ta đang muốn trải nghiệm thử thú vui b*p ch*t con kiến là như thế nào.
Hắn ta giơ cao bàn chân to như núi lên, cảm giác áp bách ập thẳng vào mặt.
Nhưng mà, hắn ta vừa nhấc chân lên thì giây tiếp theo cái chân to lớn đó đã bị rơi xuống.
Máu dường như cũng không kịp phản ứng, dừng lại một giây mới phun chất lỏng màu đỏ ra như suối.
“A a a…..” Người khổng lồ hét lên một tiếng thảm thiết kinh thiên động địa.
Da của người khổng lồ không chỉ cứng mà còn dày, rất ít sinh vật có thể cắt xuyên qua lớp da cứng hơn đá tảng của bọn họ.
Vì vậy nên sau khi đôi bàn chân to lớn của mình bị chặt, gã khổng lồ gần như không cảm thấy đau đớn gì, mãi một lúc sau hắn ta mới từ bỏ mọi tôn nghiêm của mình mà ôm lấy hai chân lăn lộn trên mặt đất.
Nhưng ngay sau đó, bàn tay đưa về phía Phỉ Lạc Ti cũng rơi xuống đất.
“A a a….. “
“Đáng chết! Ngươi đã làm gì ta?!”
Người khổng lồ rất đoàn kết, khi thấy thành viên trong bộ tộc bị chặt tay chân, bọn chúng lập tức chĩa chày gỗ vào Phỉ Lạc Ti.
Mấy tên khổng lồ giống như núi vây quanh lại đây, người đứng ở phía trước chính là gã khổng lồ có vảy cá vừa rồi, thực lực và địa vị của Tộc người khổng lồ có thể đánh giá qua vóc dáng của bọn họ.
Người khổng lồ có vảy cá là người cao to và vạm vỡ nhất trong số những người khổng lồ có mặt ở đây, không biết hắn ta là thủ lĩnh hay là “đội trưởng” nữa.
“Nhân loại, ngươi chính là người làm bị thương tộc nhân của chúng ta?”
Bọn họ thậm chí còn không quan tâm đến xung đột với Hải Tộc, suy cho cùng thì xung đột với Hải Tộc là do bọn họ g**t ch*t Hải yêu của đối phương, còn xung đột với Phỉ Lạc Ti là do tộc nhân của bọn họ bị làm cho trọng thương.
Phỉ Lạc Ti dẫm lên đầu người khổng lồ cháy đen, so với người khổng lồ thì chiều cao một mét tám sáu bỗng trở nên nhỏ bé đáng yêu vô cùng.
Nhưng mà, khi chiếc giày da nhỏ hơn tai của người khổng lồ giẫm lên đầu đối thủ, thậm chí tên khổng lồ đó còn không thể cử động được đầu.
Cấp bậc ở vùng biển Hỗn Loạn này còn cao hơn thành Lan Tư Duy Lợi rất nhiều, dù cùng là những siêu phàm giả như nhau nhưng đẳng cấp lại hoàn toàn khác nhau.
Nếu cấp bậc trung bình ở Lan Tư Duy Lợi là phó bản dành cho người mới chỉ trên cấp mười, thì vùng biển Hỗn Loạn này là “Phó bản cấp cao” dưới cấp 70 thì không nên tới gần.
Nhưng nhìn tình huống bây giờ thì sao?
“Ta là Phỉ Lạc Ti, Lĩnh chủ của vùng đất này.” Phỉ Lạc Ti ngước mắt lên, y không thích hành động ngước lên như thế này, làm thế sẽ khiến cổ và đầu y đau nhức.
“Bịch!”
“Bịch, bịch, bịch…..”
Uy áp cường đại bao trùm cả khu vực, có người may mắn chỉ quỳ xuống đất, nhưng cũng có những người quá cao chỉ có thể nằm úp mặt xuống đất.
Ngoài ra còn có những tên khổng lồ to béo bị ép xuống đất vì “Bề ngang” quá to.
“Có lẽ trước đây không ai thông báo cho các ngươi vì thiếu nhân lực, nhưng điều đó cũng không thành vấn đề. Bây giờ biết cũng không muộn.”
Phỉ Lạc Ti nhấn mạnh rồi nói tiếp: “Ta là Lĩnh chủ của vùng đất này. Ở lãnh thổ này, ta là vị thần duy nhất”.
“Khụ, khụ, khụ……”
Những người khổng lồ không ngừng r*n r* đau đớn, chỉ cần được liên kết với đại địa thì bọn họ có thể nhận được sự thiên vị, nhưng đặc tính “bất tử” vào lúc này lại đau đớn thống khổ vô cùng.
Bọn họ ngột ngạt đến mức không thở nổi, không biết đại địa phát điên cái gì mà bùn, cát, bụi cứ xộc vào mũi miệng bọn họ.
Mục tiêu của Phỉ Lạc Ti là nhắm vào Tộc người khổng lồ, các chủng tộc khác tuy có bị uy áp uy h**p nhưng cũng không cảm thấy gì nhiều, cùng lắm chỉ là có chút khó thở mà thôi.
Phỉ Lạc Ti đã dạy cho Tộc người khổng lồ một bài học, thậm chí dù có giết hết rồi đem ra bán đấu giá ngay tại chỗ cũng không ai nói lời nào, nhưng câu nói “thần duy nhất” lại khiến các chủng tộc khác không thể nhịn được!
Huyết tộc có Thủy tổ, Hải Tộc có Hải Thần, Tinh linh có Tinh linh thụ, Vong linh có Hắc Ám Chi Thần… Tóm lại trên thế giới này có thần linh chân chính và có rất nhiều người trung thành!
Một Huyết tộc mặc trang phục quý tộc nháy mắt với quản gia nhà mình, quản gia gật đầu ra vẻ hiểu ý rồi nói với Phỉ Lạc Ti: “Các hạ tôn quý, xin…..”
Ánh mắt Phỉ Lạc Ti nhẹ nhàng quét qua người ông ta, tuy y không nói lời đe dọa nào, nhưng vẻ bình tĩnh lãnh đạm trong mắt lại khiến vị quản gia kia không chút do dự nghi ngờ rằng, nếu mình dám cả gan nói thêm dù chỉ một từ thôi cũng sẽ bị xé xác.
Những người khác cũng nhận được cảnh báo như vậy.
Niềm tin vào các vị thần không thể bị lung lay, nhưng dù sao cũng phải còn mạng mới tín ngưỡng được!
Thủy tổ / Hải Thần / Tinh linh mẫu thần….. Tại thượng. Nhân loại trước mặt này dám cả gan so sánh với ngài, xin ngài hãy giáng thần phạt xuống trừng trị y!
Những tín đồ thành kính giận dữ phàn nàn với các vị thần về tội ác của Phỉ Lạc Ti, đồng thời tự tẩy trắng mình thật sạch sẽ.
Phỉ Lạc Ti không quan tâm đến những suy nghĩ vụn vặt của họ, y đang nghĩ kế hoạch tiếp theo mình nên làm gì.
Ý định ban đầu của Phỉ Lạc Ti là mở tuyến đường giao thông công cộng trên biển và không muốn gây rắc rối.
Tận dụng nguồn tài nguyên của vùng biển Hỗn Loạn để mở con phố hải sản nướng, tuy y có ý tưởng đó nhưng hiện tại nhân lực lại đang thiếu, vậy nên kế hoạch này chỉ có thể tạm hoãn lại, chờ cho đến khi khu đô thị chính Lan Tư Duy Lợi hoàn thiện rồi mới đến phát triển nơi này.
Y không chủ động gây sự nhưng rắc rối lại luôn tự tìm tới cửa, điều này khiến y có chút khó chịu.
“Ta chỉ muốn mua một cái xúc tu mực và một thanh cua, tại sao ngươi lại xúc phạm ta bằng những lời lẽ kỳ thị như vậy?”
Phỉ Lạc Ti lập tức xác định sự việc: “Lãnh địa của ta không cần những người thích dùng những lời lẽ bạo lực đe dọa người khác như ngươi. Các thương gia lương thiện, nếu ta còn thấy các ngươi ở bày quán ở khu vực này trước sáu giờ sáng mai thì các người đừng bao giờ đi nữa.”
Đầu của người khổng lồ không nhỏ, nhưng dung lượng não lại không lớn lắm, sau khi nghe được những lời này, người khổng lồ có vảy cá đã cố gắng hết sức bắt đầu vùng vẫy.
“Ngươi thật vô lý! Ngươi là Lĩnh chủ thì sao?! Khu vực này là lãnh địa của vùng biển Hỗn Loạn. Cho dù ngươi là Lĩnh chủ thì ngươi cũng phải tuân thủ quy củ ở nơi đây!”
Một anh khỏe chấp mười anh khôn, dưới sức mạnh toàn diện của người khổng lồ có vảy cá, thân hình hắn ta cao lớn giống như một dãy núi bị ép va chạm đến phồng lên, tiếng xương cốt gãy răng rắc vang lên giống như một trận động đất.
“Rắc, rắc…”
“Rắc, rắc, rắc…”
Những âm thanh kỳ lạ truyền từ xa đến gần, cũng là tiếng xương cốt chạm vào nhau, nhưng âm thanh đó xa đến mức tựa như đến từ một thế giới khác vậy.
Động tác của một tên Vong linh pháp sư toàn thân đen kịt là nhanh nhất, ngón tay nhợt nhạt của hắn ta cầm pháp trượng muốn xé toạc không gian để trốn thoát, nhưng mà, ngay cả với một đại pháp sư vong linh song hệ không gian cấp 90 cũng không thể mở ra một khe hở nhỏ.
“Sao có thể chứ..…” Mới đầu tên vong linh pháp sư đó còn không tin, nhưng sau đó lại vội vàng nhìn Phỉ Lạc Ti, “Lĩnh chủ đại nhân tôn kính, đại quân vong linh ở Bình Nguyên Vô Tận đang đến gần. Xin ngài hãy mở khóa phong tỏa không gian.”
Song hệ pháp sư cấp 90 được coi là cao thủ hàng đầu dù cho hắn ta có ở đế quốc nào cũng vậy. Nhưng mà, khi nhận ra có thể đội quân vong linh đang tiến đến, phản ứng đầu tiên của hắn ta vẫn là bỏ chạy.
Không có hắn ta, vong linh thiên tai quá mức khủng khiếp! Tuy hắn ta là vong linh pháp sư thật, nhưng vong linh pháp sư lại không phải là vong linh chân chính.
Hắn ta sẽ bị xé thành từng mảnh nhỏ rồi biến thành một vong linh bất tử không có lý trí, không có suy nghĩ, không có linh hồn, và có thể sẽ không bao giờ được giải thoát!
“Cái gì?! Đại quân vong linh!”
“Sao có thể?! Mau để ta rời đi! Một trăm triệu đồng vàng. Chỉ cần ngươi để ta rời đi an toàn, ta sẽ cho ngươi một trăm triệu đồng vàng!”
“Tốc độ của Bình Nguyên Vô tận sao có thể nhanh như vậy chứ?!”
Dường như vô số vong linh đang vây quanh khu chợ, bọn họ có thể nghe được tiếng xương cốt va chạm vào nhau.
Các vong linh không có dây thanh quản, bọn chúng không cần giao tiếp, chúng chỉ tạo ra âm thanh chấn động do va chạm của xương cốt, vô số xương cốt va vào nhau phát ra âm thanh thật lớn, nhưng nghịch lý lại tràn ngập sự “Yên tĩnh”.
Những bộ xương trống trơn không có màu trắng tinh mà ngã vàng, trên người không có gì cả, chỉ có hốc mắt trống rỗng đang bốc cháy hai ngọn lửa linh hồn.
Trông chúng càng ngày càng trở nên đáng sợ hơn.
Những chủng tộc có trí tuệ vừa rồi xem kịch với thái độ thờ ơ thì bây giờ đã toát mồ hôi lạnh: “Lĩnh chủ đại nhân…”
“Chủ nhân, tuân theo mệnh lệnh của ngài, chúng ta đã dọn sạch rác ở xung quanh đây rồi.”
Những người đang định ra sức giáo dục cho “nghé con không sợ hổ” Phỉ Lạc Ti biết về sự khác biệt lớn giữa đại quân vong linh ở Bình nguyên vô tận và pháp sư vong linh như thế nào thì bỗng dưng phát ngốc.
Lúc này bọn họ mới chú ý tới vô số vong linh bất tử đang cầm một túi rác trên tay.
“Hãy phân loại chúng ra, những cái gì cần vứt thì cứ vứt đi.”
Về mặt lý trí, bọn họ cảm thấy Phỉ Lạc Ti đang ra lệnh cho những Khô Lâu kia xử lý rác bọn chúng nhặt được, nhưng về mặt cảm xúc thì bọn họ không khỏi rùng mình sợ hãi!
“Thình thịch…..” Pháp sư song hệ là người đầu tiên quỳ xuống bày tỏ sự thần phục.
Là một pháp sư ngàn tuổi, không ai biết rõ hơn hắn ta lực khống chế này đáng sợ đến mức nào.
Mặc dù Vong linh pháp sư có thể trừ tà cho vong linh, nhưng phải tiêu hao rất nhiều tinh thần lực!
Hắn ta là một Pháp sư song hệ cấp 90, ít nhất tinh thần lực cũng cao gấp đôi người bình thường!
Nhưng ngay cả như vậy, quy mô đội quân xác sống của hắn ta vẫn chỉ khoảng một triệu.
Còn biển vong linh trước mặt hắn ta bây giờ có bao nhiêu bộ Khô Lâu? Hắn ta không thể tính toán được, cho dù có mở tinh thần lực cũng không thể cảm nhận được rõ ràng.
Nhưng điều duy nhất hắn ta có thể chắc chắn là, Phỉ Lạc Ti đáng sợ hơn mình tưởng tượng nhiều!
“Lĩnh chủ, ta nguyện ủng hộ sự thống trị của ngài. Mệnh lệnh của ngài là tín niệm ta phấn đấu cả đời!”
Tộc người khổng lồ tuy không thông minh lắm nhưng cũng không phải là kẻ ngu ngốc, vậy nên bọn họ cũng lập tức hét lên ngay.
“Lĩnh chủ đại nhân,…”
Phỉ Lạc Ti đang hướng dẫn công việc phân loại rác, vừa quay đầu lại đã bị mọi người vây quanh như “Đăng cơ”, thậm chí y còn không suy nghĩ cẩn thận về hành động này, nhưng bầu không khí quá nóng khiến Phỉ Lạc Ti không còn cách nào khác là bình thản đáp lại.
*****
Việc xây dựng thành phố Lan Tư Duy Lợi vẫn chưa hoàn thành, Phỉ Lạc Ti cũng không quên nguyên tắc cắn nhiều nhai không hết, vậy nên đối với việc quản lý vùng lãnh thổ này, Phỉ Lạc Ti dự định tiếp tục công việc kinh doanh trước đây là điều hành chợ – chợ bán thức ăn!
Chỉ là mô hình trước đó 100% không còn phù hợp, vậy nên cần phải gióng trống khua chiêng mà thay đổi!
“Nhìn xa trông rộng hơn một chút, phải có tầm nhìn lâu dài, đừng chỉ hài lòng với hiện tại.”
Phỉ Lạc Ti đang chỉ đạo các c* li người khổng lồ làm việc.
Xét về sức mạnh thì Cự Long cùng cấp không thể sánh được với người khổng lồ, mạnh hơn tộc người khổng lồ thì chỉ có tộc Titan, nhưng mà, với tư cách là thuộc hạ của Thần Chiến tranh, các Titan đã bị vô số trận thần chiến trong kỷ nguyên trắng làm kiệt sức.
Đã hàng chục nghìn năm qua không nhìn thấy tộc người Titan nào, có lẽ bọn họ đã tuyệt chủng từ lâu.
Đầu óc của người khổng lồ không tốt lắm, nhưng sức lực lớn như vậy mà dùng vào công việc thì quả thực là rất nhanh và hoàn hảo!
Có rất nhiều chức nghiệp cấp cao đã thần phục y, nhưng Phỉ Lạc Ti lại lười quản lý những tên ngang ngược kiệt ngạo này, hiện tại Lan Tư Duy Lợi đang thiếu nhân tài cấp cao có thể giữ vai trò phát triển, chứ Lan Tư Duy Lợi không rảnh mà đi hỗ trợ bọn họ, phải cung cấp những điều kiện bảo vệ nhất định cho “công dân danh dự”.
Phỉ Lạc Ti cho phép bọn họ lựa chọn có nên đi hay là ở lại, y chỉ giữ lại tộc người khổng lồ, yêu cầu họ “chuộc lỗi” bằng cách lao động – nói thẳng ra là cải tạo lao động!
Thời gian cải tạo sẽ kéo dài trong một tháng, chỉ cần bọn họ có thể làm ra khu chợ bán thức ăn vừa lòng Phỉ Lạc Ti trong một tháng thì y sẽ trả tự do cho bọn họ.
Người khổng lồ không có khả năng tái sinh, nhưng rõ ràng họ có bí thuật riêng, vào ngày hôm sau khi người khổng lồ bị Phỉ Lạc Ti chặt đứt tay chân thành thật đến làm việc, cổ tay và bàn chân mới to lớn đã mọc trở lại.
Chỉ là lớp da mới là còn “Non mềm” chứ không khỏe như tay chân ban đầu, điều này đòi hỏi hắn ta phải tập luyện và làm việc liên tục để da dày và cứng hơn.
“Lĩnh chủ đại nhân tôn kính, hôm qua ta đã phạm sai lầm, xin lỗi ngài vì sự thô lỗ và thiển cận của mình!”
Chỉ một đoạn xin lỗi ngắn ngủi và vẻ mặt nho nhã thành tâm kia mà hắn ta đã phải học đi học lại không biết bao nhiêu lần mới thành thạo như vậy.
Nhưng Phỉ Lạc Ti lại nói: “Vì ngươi sợ đại quân vong linh nên mới tạm thời lùi bước mà thôi”.
Phỉ Lạc Ti luôn cho rằng mình không có “ý thức danh dự tập thể” buồn cười kia, nhưng điều càng buồn cười hơn đó chính là – khi nghe tộc người khổng lồ khinh thường và chế giễu nhân loại thì y lại thực sự tức giận.
Trong nhân loại có không ít người mạnh mẽ, thời đại nào cũng đều có rất nhiều [vị cứu tinh] khiến cho thiên hạ kinh ngạc.
Người khổng lồ, Tinh linh, Cự Long và Huyết tộc là những chủng tộc nằm trong nhóm “Các chủng tộc có trí thông minh cao đẳng”.
Còn nhân loại chỉ là một “Chủng tộc có mức độ thông minh trung đẳng”.
Không phải là một chủng tộc ma pháp, cũng không phải là một chủng tộc ma pháp có trí thông minh cao.
Gọi trung đẳng là nể mặt những vị cứu tinh đó lắm rồi.
Chủng tộc có trí tuệ và con người không giống với ma thú có chỉ số IQ thấp hoặc thậm chí là không có IQ.
Các cao thủ ai cũng đều có lòng tự trọng, là một nhân loại có nhiều đồng loại là [Vị cứu tinh], chẳng lẽ chúng ta không nên tức giận và bất mãn trước sự phân chia “các chủng tộc có trí tuệ trung đẳng” à?
Tất nhiên là có.
Nhưng nó không thể thay đổi được thực tế.
Xác suất để con người trở thành siêu phàm giả là 1%, hoặc thậm chí còn thấp hơn, mà yêu cầu cơ bản đối với các chủng tộc ma pháp trí tuệ là 95% trong số họ là những siêu phàm giả.
Các chủng tộc cao đẳng còn lại thì yêu cầu 50% thành viên tộc nhân phải trên cấp 50, và các chủng tộc trung đẳng còn lại thì yêu cầu 40% tộc nhân phải trên cấp 30.
Nhân loại thậm chí còn không thể đảm bảo rằng 40% trong số 1% siêu phàm giả đều ở trên cấp độ 30.
Vậy cho nên mới nói, gọi con người là [Chủng tộc trí tuệ trung đẳng] là nể mặt các vị cứu tinh lắm rồi.
“Cái gì mà ‘Tinh linh, Cự Long, Huyết tộc, Người khổng lồ chỉ chiếm ưu thế về nhân số’? Nói thẳng ra là họ chỉ không muốn thay đổi hiện trạng và không thể từ bỏ hiện trạng cuộc sống bây giờ mà thôi.”
Phá bỏ thế độc quyền về tri thức, thúc đẩy giáo dục bắt buộc và giải phóng nông nô, dù thực hiện được một trong ba việc này thì việc thay đổi hiện trạng không phải là một “Kỳ tích” tuyệt đối không thể xảy ra.
Nhưng cuộc sống bây giờ quá thoải mái và hạnh phúc – quyền lợi của giai cấp cao tầng luôn được đảm bảo.
Có một nhóm người đang nỗ lực hết mình vì cuộc sống hạnh phúc của bọn họ mà không cần phải làm gì cả, còn mình thì chỉ cần nằm xuống và chấp nhận là được – thế thì làm sao có thể từ bỏ cám dỗ như vậy được chứ?
“Lĩnh chủ, Lĩnh chủ đại nhân…..” Tên khổng lồ Tom ngày hôm qua kiêu căng ngạo mạn như vậy nhưng hôm nay lại bị vẻ mặt của Phỉ Lạc Ti làm cho sợ hãi, người đàn ông cao tám mét trông “yếu đuối, đáng thương, bất lực” đến lạ lùng vì sợ hãi.
Phỉ Lạc Ti định thần và bình tĩnh lại, y ra lệnh: “Đi bắt vài con thần thú đến đây.”
Sau sự việc ngày hôm qua, cuộc đàm phán giữa Phỉ Lạc Ti và Hải Tộc diễn ra suôn sẻ, trạm dừng giao thông công cộng nhận được sự ủng hộ nhiệt tình – bọn họ sợ nếu mình không ủng hộ Phỉ Lạc Ti thì đại quân vong linh sẽ xuống biển, biến vùng biển Hỗn Loạn này trở thành một phần của Bình nguyên vô tận.
Sau khi vấn đề bến xe được giải quyết, toàn bộ thời gian dự định ban đầu không cần dùng tới.
Nếu đã giành lại được chủ quyền của vùng biển này, vậy cũng không thể tiếp tục mặc kệ nó nữa.
Không thể đánh mất lợi thế của Vùng biển Hỗn Loạn này được, vậy nên kế hoạch của Phỉ Lạc Ti là thành lập trung tâm vận chuyển đầu mối nông sản cho toàn bộ Lan Tư Duy Lợi tại đây.
Lan Tư Duy Lợi có thể sản xuất nhiều loại cây trồng khác nhau nhưng nguồn thịt, trứng, sữa vẫn chưa theo kịp.
Gia súc thu được từ phe Kỳ Đế cũng không nhiều, vậy nên việc cung cấp cho 50.000 người quả thật đúng là người si nói mộng! Giờ đây thịt, trứng và các sản phẩm từ sữa đều được Bố Lai Tư cưỡi ma ngư Vân Toa đến các thành phố khác mua về sử dụng mỗi ngày.
Nhưng mà, việc chăn nuôi gia cầm đã được thực hiện đúng như kế hoạch, gia cầm được cho ăn bã của ma quỷ đằng sau khi ép nước sẽ lớn rất nhanh và khỏe hơn! Nếu mọi việc suôn sẻ thuận lợi thì nửa tháng sau Lan Tư Duy Lợi sẽ không còn phụ thuộc vào việc “Nhập khẩu” trứng và các chế phẩm từ trứng từ các thành phố khác nữa.
Tuy nhiên, việc cân bằng nguồn cung thịt thì phải đợi thêm vài tháng nữa.
Mặc dù đậu nành và trứng cũng có thể cung cấp protein, nhưng thịt lợn kho, thịt lợn muối chua, thịt nướng, gà rán, thịt ba chỉ chiên giòn….. thì không thể thay thế bằng thực phẩm khác!
“Khoan đã……” trong đầu y đang nghĩ đến món thịt kho tàu ăn với cơm, nhưng động tác tay thì không hề có chút dừng lại, động tác tay nắm nguyên liệu hết sức uyển chuyển và gọn gàng như thể đã luyện tập qua vô số lần.
Mỡ nhỏ giọt xuống than hồng đang cháy khiến ngọn lửa bốc cao, khi rắc gia vị lên, những xiên thịt tỏa ra mùi thơm ngào ngạc.
“Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ, ta….. thơm quá, đây là ma pháp gì vậy?” Nhân Ngư Nặc Y với tư cách là đại diện của Hải Tộc đến để bàn bạc với Phỉ Lạc Ti về quy hoạch trạm xe công cộng và tuyến đường. Khi ngọn lửa bốc cháy đốt xiên thịt, mùi thơm cũng bùng lên, hắn ta hoàn toàn quên mất lời ban đầu mình định nói.
Giao thông công cộng? Đó có phải là tên của ma pháp khiến mực thêm thơm ngon không?
“Ục ục ục……” Tiếng bụng sôi ùng ục vang lên như sấm từ trong bụng gã khổng lồ Tom, nhưng hắn ta lại giống như mắt điếc tai ngơ, chỉ điên cuồng nuốt nước miếng.
“Ục ục…..”
Động tĩnh lớn như thế đã khiến lý trí Nặc Y quay trở lại, hắn ta cố gắng chuyển đề tài quay lại vấn đề chính: “Giao thông công cộng – ma pháp này đúng là tốt quá ha? Ta có thể sử dụng một trăm triệu đồng vàng mua lại của ngài được không?”
Phỉ Lạc Ti: “…..”
“Ăn đi.”
Phỉ Lạc Ti cho hắn ta một chùm xúc tu mực.
Phỉ Lạc Ti không có bóng ma tâm lý gì về việc giết người chứ đừng nói chi đến mực, nhưng y lại khó có thể tiếp nhận được việc “ăn thịt những sinh vật có trí tuệ”, ngoại trừ những nguyên liệu trong ba lô của mình.
Cự Long ở thế giới này mặc dù là sinh vật có trí tuệ, nhưng thứ y có trong ba lô chỉ là một đống dữ liệu!
Sau khi bị đánh, Tom rất ngoan ngoãn, đầu óc dường như sáng suốt hơn một chút, hắn ta đặc biệt đi câu mực nhiều chân và cua khổng lồ vực thẳm cho Phỉ Lạc Ti, thứ mà hôm qua y định “mua” nhưng hắn ta đã không bán, và tất nhiên, còn có một mớ ma thú các loại bình thường nữa.
Phỉ Lạc Ti chỉ nướng ba món là xúc tu mực, thanh cua và hàu.
Toàn bộ xúc tu mực khá to nên Phỉ Lạc Ti đã dùng dao cắt gọn gàng thành từng miếng nhỏ có kích cỡ phù hợp, sau đó xiên vào que cho dễ nướng.
Hàu và thanh cua được ăn kèm với nước sốt tỏi vàng và bạc.
Phỉ Lạc Ti đã cố gắng hết sức để chọn những con sò nhỏ và chân cua nhỏ, nhưng ma thú cấp 30 dù có nhỏ đến đâu cũng không thể nhỏ được bao nhiêu.
Vì vậy, hàu to hơn đầu và thanh cua to hơn cái đùi đã xuất hiện!
Xúc tu mực được cắt thành từng miếng nhỏ nên chín kỹ nhất.
Phỉ Lạc Ti phết một lớp dầu rồi nướng thêm một lần nữa để tăng thêm mùi thơm, sau đó đưa cho Nặc Y, vị nhân ngư tự chủ, trang nghiêm và tao nhã (đỏm dáng) này cứ như bị quỷ ám, hắn ta bất chấp hình tượng bắt lấy xiên nướng ăn từng miếng từng miếng thật lớn.
Người ta thường nói, dựa núi ăn núi, dựa biển ăn biển, nhưng có lẽ vì ẩm thực hắc ám (khó ăn) của thế giới này, vậy nên cũng phải sắp xếp lại ẩm thực một chút, thậm chí hải sản tươi ngon cũng bị làm ra bộ dáng nói không nên lời.
Nặc Y đã từng ăn hải sản do con người nấu chín, hương vị đó khiến y gần như thề không bao giờ chạm vào hải sản lần nữa trong đời.
Nhưng sau khi ngửi thấy mùi thơm của mực nướng thì lời thề này đã bị hắn ta ném xuống vùng biển cấm kỵ, nơi còn sâu hơn cả vực thẳm.
“A a a a…..” Tất nhiên Nhân Ngư cấp 125 sẽ không bị lửa nóng làm cho bị bỏng, cho dù hắn ta có là Nhân Ngư sống dưới biển đi chăng nữa cũng sẽ không.
Hắn ta la lên chỉ vì kinh ngạc quá mức mà thôi.
Mực tươi sống mềm và dẻo, chất thịt hơi giòn một chút, nhưng thành thật mà nói, cũng không có gì khác biệt ngoài một chút “hương vị của biển cả” và nhồi cơm vào miệng lớn.
Thậm chí còn không có vị ngọt sau khi tinh bột bị phân hủy.
Mực nướng chẳng là gì cả!
Vị dai khiến hắn ta tự hỏi, liệu trong 520 năm qua mình có thực sự ăn mực không?!
Phỉ Lạc Ti chọn những chân mực dai nhất, có nhiều giác hút, sau khi nướng mực, thịt mực mềm dẻo sẽ trở nên dai hơn.
Theo một nghĩa nào đó, sinh vật biển đã tự ướp sẵn nên bản thân nó vốn đã có chút vị mặn, Phỉ Lạc Ti dùng dao khứa nhẹ trên bề mặt để nhồi gia vị thấm sâu hơn, khi cắn vào nước sốt tiết ra thật sự rất thơm!
Giác hút cũng trở nên giòn và dai, gia vị và dầu dễ đọng lại trong giác hút hơn, khi cắn vào, hương vị trở nên đậm đà hơn gấp mấy lần, rất thú vị!
“Ực, ực, ực…..”
Nước miếng tuôn ra như thác nước.
Lúc đầu Tom ngửi thấy mùi thơm chỉ thấy thèm, nhưng ngay khi Nặc Y bắt đầu ăn thì Tom lại không khỏi có cảm giác như lưỡi, răng và môi của mình liên tục chuyển động, đó là một trải nghiệm vô cùng nhập tâm.
Nhưng Nặc Y thì ăn mực nướng còn hắn ta thì ăn không khí.
Buổi sáng Tom đã ăn ba tấn tảo bẹ, mười con rùa, năm mươi con cua khổng lồ và một trăm con cá lớn, nhưng bây giờ hắn ta lại thấy đói.
Hắn ta cảm thấy dường như mình chưa bao giờ đói đến như vậy.
Nỗi sợ cơn đói dâng lên từng đợt, gần như nhấn chìm hắn ta.
Nặc Y là đối tác nên có thể ăn miễn phí, nhưng Tom thì phải trả tiền.
“Một bó 10 đồng vàng.” Giá thị trường của một con mực nhiều chân là 3.000 đồng vàng. Dựa vào trọng lượng trên tay Phỉ Lạc Ti thì có thể bán được 10.000 bó. Một bó 10 đồng vàng tương đương 100.000 đồng vàng.
Giá nguyên liệu là 3.000 đồng, doanh thu là 100.000 đồng, còn lãi hơn cả làm cướp!
“Cho ta một ngàn xiên được không?” Tom lấy ra một túi tiền vàng lớn, mắt hắn ta không rời khỏi con mực nướng được.
Phỉ Lạc Ti búng ngón tay, ngoại trừ những xiên que để lại cho mình, mọi thứ còn lại đều bay vào miệng Tom hết.
“A, ui….” Tom còn chưa kịp rút thanh tre ra, nhai luôn cả thanh tre răng rắc.
Đối với Nặc Y còn cần được cắt thành từng miếng nhỏ hơn để hắn ta có thể ăn thanh nhã và duyên dáng hơn, nhưng đối với Tom thì chưa đủ để hắn ta nhét kẽ răng!
Mấy chục xiên mực dường như chỉ đảo qua hai ba lượt trong miệng đã được hắn ta nuốt xuống, nhưng khi khóe mắt vừa quét qua những xiên mực chưa nướng chín trên vỉ thì hắn ta lại miễn cưỡng nhai thêm vài lần nữa.
Lúc đang ăn thì hắn ta đột nhiên phát ra một tiếng kêu kinh thiên động địa: “Ôi, ăn ngon quá……”
Phỉ Lạc Ti không để ý đế sự khoa trương của hắn ta, sau khi sử dụng ma pháp để thay thế lao động chân tay cứ lặp đi lặp lại vô ích, y bắt đầu tận hưởng thành quả lao động của mình.
Nặc Y lóa mắt trước ba mươi con hàu, nhưng giáo dưỡng (Đỏm dáng) khiến hắn ta nhanh chóng tỉnh táo lại, sau đó nhìn Phỉ Lạc Ti mở nắp hàu.
“Wao…..” Hơi nước trắng xóa biến thành mùi thơm ngào ngạt.
Cuối cùng Nặc Y cũng đã tìm lại được lý trí của mình trước hiện trường mổ bụng hàu!
“Hãy cho vào miệng ta, cho vào miệng ta, mau cho vào miệng ta….” Bao nhiêu năm làm thần tượng khiến hắn ta không thể hét lên thành tiếng, nhưng đôi mắt như đại dương của hắn ta thì đã nói lên tất cả.
Phỉ Lạc Ti không chút dao động, y phải ăn miếng đầu tiên! Nước tràn đầy trong vỏ hàu không phải là Phỉ Lạc Ti thêm vào, mà là nước từ trong thịt hàu chảy ra sau khi được nấu chín.
Nước súp trong veo là tinh túy của thịt hàu, vị mặn rất nhẹ nhưng vị ngọt của thịt có thể khiến đầu lưỡi cảm nhận được sự tươi mát.
Nước sốt tỏi vàng bạc là sự kết hợp giữa tỏi chiên vàng chín và tỏi sống băm nhuyễn, tỏi vàng giòn, còn tỏi sống băm thì hơi cay, không nhiều lắm, nhưng chỉ một chút vẽ rồng điểm mắt đó thôi đã khiến con hàu trở nên tươi mới và độc đáo hơn!
Thịt hàu rất mập, tuy đã teo đi nhiều nhưng phần thịt màu trắng ngần mềm mại vẫn run rẩy vì căng mọng.
Miếng thịt mềm trong miệng khiến người ăn không cần phải tốn chút sức nào, mềm giống như đậu phụ, nhưng nó lại có vị ngọt của thịt đậm đà hơn đậu phụ.
“Xì xụp…..”
Cái gì mà hình tượng với không hình tượng, Nặc Y gấp gáp buông thìa, cầm chiếc vỏ hàu lớn lên hớp một ngụm lớn, miếng thịt hàu to hơn đầu hắn ta, nhưng bằng một cách thần kỳ nào đó nó đã được đưa vào miệng chỉ trong một hớp.
Hàu rất to, Phỉ Lạc Ti chỉ nướng ba con, thấy Nặc Y đưa tay tới con cuối cùng, Tom lo lắng đến mức suýt khóc: “Cho ta ăn thử một miếng, ta chỉ cắn một miếng thôi, cắn xong ta sẽ trả!”
Ở trên bờ biển so hào khí với Nhân Ngư, Nặc Y thật khâm phục lòng dũng cảm của hắn ta!
“Bất kể nó có giá bao nhiêu ta cũng sẽ trả gấp mười lần, đưa cái này cho ta trước!” Nặc Y không muốn đợi mẻ hàu tiếp theo nữa.
Đó không phải là tra tấn đau đớn lâu dài thì là gì?!
“Ta cho ngươi gấp mười lần!” Tom không giỏi tính toán, nhưng y có túi quần có thể đựng được tiền vàng! Lại một túi lớn tiền vàng nhanh chóng được ném ra ngoài.
Chỉ là nén tiền vàng thôi mà, liệu Nặc Y có thua không?! Hắn ta đặt cược vào niềm kiêu hãnh của tộc Nhân Ngư! Hôm nay dù có bỏ ra bao nhiêu tiền cũng phải ăn cho được con hàu này!
Một gã khổng lồ và một Nhân Ngư vui vẻ ném tiền, còn Phỉ Lạc Ti là người nhận tiền nên đương nhiên không thể chen ngang được, y chỉ có thể lấp đầy cái vỉ nướng trống rỗng mà thôi.
