Mùi thơm của bánh kếp trái cây không nồng nàn bá đạo như xiên nướng hay lẩu, nhưng mùi thơm của lúa mì và trứng được nướng trong nồi sắt lại mang theo hương thơm nguyên sơ, giản dị nhưng động lòng người.
Bánh kếp được phết nước sốt ngọt ngào đậm đà, bột lúa mì mềm mại và trứng thì xốp giòn, khi cắn vào từng lớp nhân béo ngậy có mùi thơm đặc trưng hết sức đặc thù, đặc biệt là hạt mè đen vẽ rồng điểm mắt, đúng là tuyệt sát.
Kiệt Khắc không thể chịu đựng được nữa, hắn ta cầm túi tiền lên định đi về phía nơi có mùi thơm ngào ngạt kia, nhưng mà hắn ta vừa mới tiến lên được vài bước thì đã bị hàng chục con mắt nhìn chằm chằm.
Không phải các công nhân ở đây tức giận vì hành vi chen hàng của hắn ta, mà là……
“Ngươi không phải là công nhân trong khu công nghiệp chúng ta phải không? Không có thẻ ăn thì không thể mua được đâu.”
Bình thường Kiệt Khắc sẽ lười nói chuyện với những người hạ đẳng cấp bậc chỉ có một chữ số này, nhưng sau khi bị cảnh cáo lúc nãy, hắn ta tạm thời kiềm chế tính nóng nảy của mình lại, lịch sự hỏi: “Thẻ ăn là gì?”
Các công nhân giải thích cho hắn ta, khi Kiệt Khắc nghe nói một Kiếm Sĩ cấp 45 như mình còn không được hưởng những đặc quyền như một thường dân thấp kém ở đây, hắn ta lập tức nhướng mày, chuẩn bị nổi giận.
“Kiệt Khắc thiếu gia, bình tĩnh, bình tĩnh!” Các vệ binh vừa tỉnh dậy và đi ra ngoài, bọn họ nhìn thấy thiếu gia nhà mình dường như đang chuẩn bị xung đột với những người khác, lập tức lao về phía hắn ta.
“Vong linh, vong linh, vong linh, vong linh…….” Các hộ vệ đã lấy được một số thông tin từ vong linh, vậy nên bọn họ đã nhanh chóng nhấn mạnh vào điểm mấu chốt, “Những vong linh đó là đội bảo vệ an ninh, chuyên môn bảo vệ an ninh công cộng.”
Kiệt Khắc: “……” Quan trị an? Kiệt Khắc không sợ quan trị an, nhưng mà vong linh thì…… Cả đời này hắn ta cũng không muốn đối phó vong linh thêm một lần nào nữa!
“Thiếu gia, ta nghe nói trong nội thành có một phố ăn vặt dành riêng cho khách du lịch. Chúng ta đến đó đi dạo đi.”
Những hộ vệ cho hắn ta một bậc thang để xuống, và Kiệt Khắc cũng ngoan ngoãn nhận lấy ý tốt của bọn họ.
“Được, vậy chúng ta tới đó xem một chút.”
Việc Kiệt Khắc đến và đi không gây ra nhiều xáo trộn đối với các công nhân, bọn họ đã nhìn quen điệu bộ của đám quý tộc này rồi.
Đối với bọn họ thì ngay cả việc nhìn Kiệt Khắc và những hộ vệ của hắn ta rời đi cũng là một sự lãng phí thời gian, điều quan trọng nhất của bọn họ bây giờ là xếp hàng mua bánh kếp và đi làm với tâm trạng vui vẻ.
Chỉ là, khi bọn họ quay lại và đứng xếp hàng thì có người thì thầm: “Chúng ta cũng không phải là thường dân.”
Ở Lan Tư Duy Lợi có nhiều nô lệ hơn dân thường, nhiều đến mức từ lâu “thường dân” đã được coi là “loài quý hiếm” ở Lan Tư Duy Lợi.
Nhưng hình như đã rất lâu rồi…. Bọn họ đã không còn nghĩ tới địa vị thấp kém là nô lệ của mình nữa.
Hàng ngày trong nhà máy có hàng vạn người làm việc, ai cũng đều làm công việc của mình, trong giờ làm thì làm việc chăm chỉ, đến giờ giải lao thì bọn họ bàn bạc xem mấy ngày trước có món nào ngon, bữa trưa ăn gì và bữa tối ăn gì, hỏi xem bạn của mình có muốn ra ngoài ăn tối cùng nhau không, và ngày mai bọn họ sẽ được ăn cái gì?
Điều duy nhất có thể thay thế những vấn đề hàng đầu này cũng chỉ có chuyện về các lớp học xóa mù chữ.
Phỉ Lạc Ti đã bắt đầu lên kế hoạch mở lớp xóa mù chữ từ lâu, nhưng Lan Tư Duy Lợi thực sự đã xuống cấp, chỗ nào cũng cần sửa chữa lại, hơn nữa cũng chẳng có bao nhiêu người có thể sử dụng.
Nhưng sau giai đoạn phá dỡ và tái thiết này thì khung đô thị sơ bộ đã được xây dựng, khối lượng công việc của công nhân không còn nhiều đến mức không có thời gian th* d*c nữa.
Điều quan trọng nhất là – kỳ thi hàng tháng sắp bắt đầu!
Sau kỳ thi tháng, những học sinh đạt điểm môn kỹ năng viết cơ bản sẽ trở thành giáo viên dạy xóa mù chữ và được trợ cấp tiền lương.
Vừa cho phép bọn họ kiếm tiền, vừa giúp bọn họ củng cố thêm kiến thức của mình.
*******
“Xin hãy nhường đường, xin hãy nhượng đường…..”
Lỵ Lỵ Ti và các bạn cùng lớp ôm một chồng sách bài tập dày chạy nhanh trên đường, cô bé là “Ủy viên công tác” của lớp B, chịu trách nhiệm giám sát đốc thúc việc học hành của các bạn cùng lớp.
Những đứa trẻ có thể lao động đều rất trân trọng cơ hội này, đứa nào cũng đều làm việc rất nghiêm túc, nhưng các bạn cùng lớp cũng không cần cô bé giám sát quá nhiều, ngược lại bọn nó còn nghiêm túc quá nên sách bài tập cũng làm hết sạch cả rồi.
Bộ sách bài tập này là cuốn sách ngày đầu tiên đi làm bọn nó nhận được, dưới sự nỗ lực điên cuồng của các vị cuốn vương mà chỉ cần nửa học kỳ đã giải quyết xong, khối lượng công việc hàng ngày đều hoàn thành vượt mức, chưa kể đến những bài tập bọn nó bí mật hoàn thành phía sau lưng.
Sổ làm việc đã dùng hết nhưng vẫn phải tiếp tục làm việc, vậy nên mọi người đã cùng nhau bàn bạc, gộp điểm công việc của mình lại để “mua sỉ” 100 triệu cuốn sổ làm việc.
Cửa hàng văn phòng phẩm nào cũng bán chúng, những cuốn sổ làm việc rẻ nhất có giá một hoặc hai đồng, Lỵ Lỵ Ti và những người khác muốn mua 5.000 quyển nên chủ cửa hàng văn phòng phẩm đã giảm giá cho chúng, chỉ lấy 2.000 đồng.
Chắc chắn Lỵ Lỵ Ti sẽ không thể mang hết đống sách này về hết được, vậy nên cô bé đã gọi mấy nam sinh khỏe nhất trong lớp đến, năm người bọn chúng mỗi đứa ôm một nghìn cuốn về.
Những đứa trẻ lao động ở trường hàng ngày được ăn uống đầy đủ, còn tham gia lớp minh tưởng, lớp kiếm thuật, lớp thể dục….. Ôm hàng ngàn cuốn sách trên tay chạy khắp nơi hết sức dễ dàng.
Nhưng điều khiến bọn nó không thể trở lại trường đúng giờ vào học là do người quá đông chứ không phải thể lực.
“Xin hãy nhường đường, xin hãy nhường đường một chút thôi, chúng ta phải về cho kịp giờ, sắp bị trễ giờ rồi!”
Những đứa trẻ lao động chưa từng nhìn thấy thế giới bên ngoài rất dễ bị lừa, Phỉ Lạc Ti nói bọn nó làm việc cho y và bọn nó vẫn luôn tin điều đó.
Mặc dù thực tế cũng là như vậy.
“Xin nhường đường, xin nhường đường một chút!”
Không có hiện tượng chen hàng thiếu văn minh, hầu hết du khách đều sẵn sàng nhường đường để đám con nít đi qua dễ dàng hơn, nhưng suốt hành trình đang diễn ra suôn sẻ thì lại bị kẹt ngay chỗ Kiệt Khắc.
Nếu Kiệt Khắc đi một mình thì bọn nhỏ sẽ hỏi vị khách đứng đằng trước hoặc sau hắn ta, trên đường rộng rãi nhiều người, ai cũng có thể nhường đường, nhưng Kiệt Khắc còn dẫn theo 53 người hộ tống xếp thành hàng dài, trực tiếp chặn đường.
“Làm ơn, ngài có thể cho ta đi qua một chút được không? Chúng ta sắp trễ giờ làm rồi.” Đi làm muộn sẽ không bị trừ tiền, nhưng sẽ ảnh hưởng đến kết quả đánh giá thành tích ngày thường. Một đứa trẻ tận tâm yêu nghề kính nghiệp sẽ rất tiếc khi bị trừ nửa điểm.
Câu nói “đi làm” rõ ràng đã gợi lại những ký ức tồi tệ trong lòng Kiệt Khắc.
Vừa rồi hắn ta tôn trọng công việc bảo vệ an ninh của vong linh, nhưng bây giờ hắn ta không làm gì cả mà chỉ đứng yên, điều này không vi phạm quy định về an ninh công cộng mà, phải không?
Lỵ Lỵ Ti và bốn bé trai còn lại rơm rớm nước mắt, bọn nó không phải là thường dân mà là nô lệ, bọn nó đã trải qua rất nhiều gian khổ và có thể chịu đựng được gian khổ, bọn nó đã tập mãi thành quen với mọi khổ sở, nhưng có lẽ trong thời gian này ăn no mặc ấm đã khiến tính cách của bọn nó thay đổi, một chút chuyện nhỏ cũng khiến bọn nó trở nên yếu đuối và già mồm cãi láo.
“Siêu phàm giả đại nhân tôn quý, chúng ta thật sự sẽ bị trễ, ngài có thể nhường đường cho chúng ta một chút được không?”
Cuối cùng Kiệt Khắc cũng hạ mình nhìn xuống bọn nó, vừa nhìn một cái trong lòng hắn ta đã lộp bộp.
Đứa trẻ mặc đồ Pháp Sư nhìn rất nhỏ, thậm chí còn không cao quá thắt lưng hắn ta, cùng lắm cũng chỉ năm sáu tuổi, cấp bậc cũng rất thấp, bé gái thì cấp 8, còn bốn bé trai đều là cấp 7, thấp đến mức đáng thương.
Kiệt Khắc sáu tuổi đã lên tới cấp 10, vậy nên tất nhiên là hắn ta có tư cách xem thường những người tầm thường này, nhưng số lượng lại khiến hắn ta kinh hãi không thôi.
Hắn ta là đứa con được lĩnh chủ Tư Tháp Na cưng chiều nhất, hắn ta có thiên phú cao và nhiều tài nguyên, được hưởng nền giáo dục tốt nhất khi kiểm tra ra thiên phú của hắn ta là hạng A- lúc một tháng tuổi, đến 6 tuổi thì đã thăng lên cấp 10.
Còn những đứa trẻ này thì sao? Xét theo hoàn cảnh của chúng thì rõ ràng là không phải phú quý gì.
Chất liệu quần áo của bọn nó không phải là loại cao cấp nhất, không có viền vàng ở góc và cổ tay áo, cũng không đeo đá quý, có thể bọn nó là con cháu của một gia đình quý tộc đang suy tàn, thậm chí bọn nó còn không có ngọc quý để thể hiện phẩm giá khi ra ngoài, một quý tộc đã tụt xuống cấp độ này thì không còn có gì đáng để nói.
Nhưng mà, khi cấp 8 và cấp 7 xuất hiện cùng nhau thì rất đáng sợ.
Kiệt Khắc từ chối suy nghĩ đến việc bọn nó chỉ kém hắn ta một chút khi điều kiện nguồn lực không bằng nhau có nghĩa là tài năng của bọn nó cao hơn mình.
Trong mắt hắn ta hiện lên chút phức tạp, nhưng rất nhanh đã kiềm nén lại, những đứa trẻ này có chút đáng sợ, không, phải nói là gia tộc nuôi nấng bọn nó có chút đáng sợ.
Khi mắt Kiệt Khắc quét qua cơ thể bọn nó, cuối cùng cũng dừng lại ở những hoa văn thêu bằng sợi tơ trên ngực áo.
Hắn ta chưa bao giờ nhìn thấy gia huy của gia tộc này, là gia tộc nào đây….
Lúc hắn ta đang rối rắm tìm cách chuyển chủ đề đến nhà bái phỏng mà “không để lại dấu vết” thì một tiếng hét giận dữ vang lên.
“Các ngươi đừng quá đáng!”
Kiệt Khắc tức giận và có vẻ như đang định trút giận lên năm đứa trẻ, gây ra động tĩnh không nhỏ.
Nhưng mà, những vị khách xếp hàng văn minh, không chen lấn đã quen với sự phát triển tàn bạo của cuộc sống hoang dã cá lớn nuốt cá bé, bọn họ không có khái niệm “Hăng hái làm việc nghĩa” hay “thích giúp đỡ người khác”.
Lão Mạch Khắc cũng muốn giả mù, nhưng ông nhịn hết lần này đến lần khác, cuối cùng không nhịn được nữa mà cầm cây trượng bước ra.
“Ông chủ Mạch Khắc?” Lỵ Lỵ Ti mở to hai mắt ngạc nhiên.
Lão Mạch Khắc tiến lên mấy bước, chắn trước mặt năm đứa trẻ, thân thể không tiêu tốn tài nguyên bảo dưỡng đã lộ rõ tuổi tác già nua của ông.
Lão Mạch Khắc không phải là loại thánh nhân thích xen vào việc của người khác, nhưng cảnh tượng về phiên tòa công khai đó cứ tua đi tua lại trong đầu ông, như muốn nói với ông rằng điều đó là sai, rằng việc bọn họ làm là sai!
Lão Mạch Khắc đối với Lỵ Lỵ Ti không có đồng cảm nào, mặc dù cô bé đã từng làm giúp việc trong quán rượu của ông, nhưng ông cũng đã nhân từ trả lương cho cô bé, chỉ riêng việc này thôi ông đã tốt hơn chủ của nhiều quán khác rồi!
Nhưng mà, không có đối lập thì không thể so sánh được.
Khi bố mẹ Lỵ Lỵ Ti mang quà đến tận cửa và nài nỉ ông cho cô bé vào làm việc ở nhà máy của Lĩnh chủ, ông đã im lặng một hồi lâu.
Một bên là cảnh chém đầu đẫm máu của phe Kỳ Đế, một bên là thông báo chiêu mộ của Lĩnh chủ.
Ông không dám không đồng ý, nhưng trong thời gian Lỵ Lỵ Ti rời đi, ông cũng đã suy nghĩ rất nhiều.
Hình ảnh hiện lên thường xuyên hết lần này đến lần khác trong tâm trí ông là Long đầu đao.
Quý tộc, siêu phàm gải, quan lại, quân hộ thành…… Lần lượt hết người này đến người khác, chỉ cần giết người thì đều bị tử hình.
Khi đó thể xác và linh hồn sẽ trở thành vong linh và tiếp tục làm việc không ngừng nghỉ cho thành phố này.
Vào lúc đó, Lão Mạch Khắc rất sốc, cảm giác đó không thể diễn tả bằng lời được.
Phỉ Lạc Ti không nói gì về “Tất cả mọi người đều bình đẳng” hay “Vương Tử có tội cũng như dân thường”, mà chỉ đơn giản là để đầu của một đám người phạm tội rơi xuống đất.
Lão Mạch Khắc đã từng chứng kiến nhiều cảnh chết chóc kinh hoàng hơn trong đời, nhưng đây là cảnh tượng duy nhất khiến ông chấn động.
Khi nhìn thấy những thanh niên quý tộc có khí chất tương tự như thiếu gia Kỳ Đế đang bắt nạt Lỵ Lỵ Ti và bạn của cô bé bằng vẻ khinh thường và chế giễu, thế nhưng trong đầu Lão Mạch Khắc lại hiện lên cảnh tượng những bộ mặt kiêu ngạo này đang khóc lóc cầu xin, sau đó bọn hắn lại bị đưa đến Long đầu đao, máy chém rơi xuống đầu bọn chúng không chút thương tiếc, sau đó là lăn lông lốc trên mặt đất phủ đầy tro bụi, cuối cùng thân thể hắn ta sẽ đứng dậy, đi vòng qua Long đầu trảm nhặt đầu mình lên, gắn vào cơ thể rồi gia nhập vào đội quân vong linh quét dọn.
“Vị thiếu gia này,” Lão Mạch Khắc biết mình bị kích động rồi, ông cũng không biết một người sắp chết như mình lấy đâu ra dũng khí mà không sợ đám quý tộc này vậy nữa, ông hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: “Ngài đến Lan Tư Duy Lợi của chúng ta du lịch đã tới điểm tham quan nổi tiếng nhất ở đây chưa?”
Kiệt Khắc sững sờ một lúc vì chủ đề bị dời đi nhanh quá, bị một Pháp Sư bình thường cấp 30 làm cho ngạc nhiên đến mức quên cả tức giận.
“Cái gì?”
Lão Mạch Khắc chỉ đường cho hắn ta: “Từ chỗ này đi qua, đầu tiên là rẽ trái, sau đó rẽ phải, tiếp đến là đi bộ qua công viên, đi thêm một nghìn mét nữa là sẽ thấy.”
Lão Mạch Khắc nói bằng giọng điệu của một vị trưởng lão hiểu biết và từng trải: “Đi xem đi, đối với một thiên chi kiêu tử ở độ tuổi và địa vị này thì không có hại gì cả.”
Kiệt Khắc cứ có cảm giác hình như ông ta không phải khen mình, nhưng ông ta đã nói hắn ta là thiên chi kiêu tử!
“Thiếu gia, ta đã mua được một ít bánh kếp! Thiếu gia, ngài mau ăn đi!” Hộ vệ bưng chiếc bánh nóng hổi chạy tới đưa cho Kiệt Khắc, đồng thời cũng cố gắng chịu đựng không nuốt nước miếng trước mặt hắn ta.
Tuy rằng trong lòng hắn ta ngàn vạn lần không muốn, nhưng dù sao thì hắn ta cũng không muốn nhìn thấy vong linh lần nữa! Dù cho có là đến xử lý người khác thì hắn ta cũng không muốn nhìn thấy!
Vốn Kiệt Khắc thực sự không muốn gặp những vong linh làm công tác bảo an, bây giờ lại có tới tận hai bậc thang cho hắn ta bước xuống, vậy nên mới làm như miễn cưỡng rời đi, hắn ta hừ một tiếng rồi cầm lấy bánh kếp trái cây quay người rời đi.
Tên hộ vệ lãng phí chỉ tiêu “mỗi người một phần” tuyệt vọng nhìn bóng lưng Kiệt Khắc rời đi, hắn ta nắm lấy một nắm không khí, sau đó đưa tới dưới mũi ngửi ngửi, hình như có thể ngửi thấy dấu vết của bánh kếp đã từng ở trên tay mình.
Ta muốn ăn bánh…… Thơm như vậy chắc là ăn ngon lắm……
Kiệt Khắc dẫn theo đám hộ vệ đi theo lộ trình mà Lão Mạch Khắc đã chỉ, cuối cùng cũng thuận lợi đến gần “danh lam thắng cảnh nổi tiếng nhất” ở đây, nhưng khi vừa đến gần thì uy áp như núi lại đè lên người hắn ta, Kiệt Khắc hét lên một tiếng, sau đó hắn ta bị ép thành một chiếc bánh hình người nằm bẹp trên mặt đất, không thể nhúc chích dù chỉ một chút.
Những tên hộ vệ theo sau hắn ta cũng không khá hơn là bao, tình trạng của một số người tốt hơn hắn ta một chút, nhưng hầu hết đều ở trong tình trạng tồi tệ hơn.
Người đi qua cũng không thấy có gì ngạc nhiên, khách du lịch chủ yếu đến từ vùng biển Hỗn Loạn, vậy nên việc Long đầu trảm kích hoạt thuộc tính bị động là điều hết sức bình thường.
“A a a….. Đau quá đau quá, Siri, Siri, Siri…. Ta cần được giúp đỡ….” Chỉ chưa đến một ngày mà Kiệt Khắc gần như đã quên mất mục đích và bộ dạng hiêng ngang khí phách hùng dũng của mình lúc xuất phát rồi.
Đầu tiên, hắn ta bị vong linh dọa cho sợ đến mức ma lực hỗn loạn, sau đó hắn ta lại bị sốc khi nhìn thấy thành phố sạch sẽ và ngăn nắp mà ngay cả những người mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế cũng không bắt bẻ được gì, tiếp theo lại bị uy áp của Long đầu trảm ép bẹp dí trên mặt đất, nếu không phải bánh kếp trái cây ăn quá ngon thì chắc có lẽ hắn ta đã bị bóng ma tâm lý khi nghĩ đến thành Lan Tư Duy Lợi rồi.
“A a a…., Siri, ngươi mau đến cứu ta! Bánh kếp của ta bị rơi xuống đất rồi, ta không thể với tới được. Hu hu hu…..” Hắn ta cố gắng thè lưỡi ra thật dài, nhưng lần nào cũng không trúng, lần nào cũng thiếu một chút nữa là với tới, cảm giác bị tra tấn khi chỉ có thể nhìn mà không thể ăn gần như đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp hắn ta.
******
Tận mắt chứng kiến Kiệt Khắc rời đi cùng với đám hộ vệ của hắn ta, Lão Mạch Khắc đưa cho mỗi đứa một viên kẹo rồi nói: “Mau quay lại làm việc đi”.
Lỵ Lỵ Ti ngập ngừng nhìn Lão Mạch Khắc, cả bốn cậu bé đi cùng cũng không dám nhận lấy.
“Mau quay về đi, không phải đã đến lúc bắt đầu công việc rồi sao?”
Nhắc đến vấn đề này, Lỵ Lỵ Ti và bạn của mình không dám trì hoãn nữa, bọn nó nói cảm ơn rồi nhanh chóng chạy vào đại môn “Cơ sở đào tạo trước khi làm việc”.
Nhìn bóng dáng những đứa trẻ trong “nhà máy”, ánh mắt Lão Mạch Khắc hiện lên vô số cảm xúc phức tạp, ông không giống một người ngoài như Kiệt Khắc, Lão Mạch Khắc biết rất rõ về tình hình trong nhà máy đường.
Dù mang tên là nhà máy đường, nhưng Lão Mạch Khắc biết đây là nơi đáng sợ nhất trên thế giới.
Mấy ngàn siêu phàm giả, đó là khái niệm gì?!
Khủng khiếp đến mức nào?
Đứa trẻ nhỏ nhất chỉ mới bốn tuổi, đứa lớn nhất không quá mười tám tuổi, nhưng không có một ai thấp hơn cấp 5.
Lão Mạch Khắc không dám nghĩ đến, một trăm năm nữa nơi này sẽ là cái dạng gì.
Nhưng…… Ông biết lúc đó Lan Tư Duy Lợi sẽ là một tồn tại bất khả xâm phạm, không ai dám chọc vào.
Bây giờ phần lớn du khách đến Lan Tư Duy Lợi là các chủng tộc ma pháp, vừa sinh ra đã có cấp bậc cao, đối với bọn họ thì cấp 8 và cấp 0 không khác gì khác nhau, tất cả đều là con kiến.
Khách du lịch từ bên ngoài đến nên không rõ về tình trạng ban đầu của Lan Tư Duy Lợi lắm, phần lớn thời gian của bọn trẻ là ở trường, trường không mở cửa cho công chúng nên bọn họ không biết gì, thậm chí dù có gặp một vài đứa trẻ trên đường thì bọn họ cũng chỉ nghĩ chúng là cháu của một gia đình quyền quý nào đó.
Còn người dân bản địa ở Lan Tư Duy Lợi thì…… Hầu hết thường dân và nô lệ chỉ biết rằng Siêu phàm giả rất mạnh, nhưng bọn họ không biết Siêu phàm giả là gì và có thể mạnh đến mức nào.
Bởi vì chết đi sống lại nhiều lần nên trong những người dân bình thường và nô lệ cũng có rất nhiều Siêu phàm giả, nhưng bản thân bọn họ thì lại hoàn toàn không biết mình là Siêu phàm giả, chỉ nghĩ rằng sau khi được ăn uống đầy đủ thì cơ thể càng ngày càng mạnh hơn.
Đối với bọn trẻ thì lại càng không có khái niệm gì về điều đó.
Một người như Lão Mạch Khắc, vừa là dân bản địa ở đây vừa là Siêu phàm giả, ông có thể nhìn ra sự thật, nhưng ông lại không có can đảm để nói ra vấn đề này trước công chúng.
Vì vậy nên chuyện hàng nghìn tiểu Siêu phàm giả xuất hiện ở Lan Tư Duy Lợi vẫn không có gì khiến người ta chú ý đến.
*****
Giữa các tiết học có 20 phút nghỉ giải lao, phạm vi chìa khóa Truyền tống trận có thể sử dụng được nằm trong khu vực giảng dạy, nhìn thấy kim đồng hồ lớn sắp đến vị trí quy định, Lỵ Lỵ Ti rút cây trượng ra nói: “Ma pháp gia tốc!”
Đây là những gì cô bé mới học được trong lớp ma pháp cơ bản ngày hôm qua, nó vẫn chưa hoàn toàn nắm vững kiến thức, cũng không có hy vọng gì về hiệu quả và tỷ lệ thành công, nhưng có lẽ trong thời khắc nguy cấp con người thường có thể bộc phát tiềm năng rất đáng sợ. Cô bé chưa bao giờ dùng tới ma pháp này, nhưng bây giờ lại thực hiện một lần đã thành công.
Tốc độ của năm người lập tức tăng lên gấp đôi, cơ hồ là dẫm lên tiếng chuông để tiến vào phạm vi có thể sử dụng ma pháp dịch chuyển tức thời, trước khi tiếng chuông kết thúc, năm người đã bước vào phòng học, đồng thời ma pháp gia tốc cũng hết hiệu lực.
“Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật!” Cả năm đứa nhỏ đều vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm.
Chuông vào lớp của học sinh là chuông chuẩn bị vào lớp, đó là thời gian để học sinh dọn bàn, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo, còn hai phút nữa giáo viên mới vào lớp.
“Khôi phục như cũ!” Mặc dù “Sổ công tác” mỏng, nhưng cả ngàn cuốn ở trạng thái bình thường thì một cô bé sáu tuổi làm sao có thể ôm hết và đi lại bình thường được, độ dày của mấy cuốn sổ này còn cao hơn người nó!
Nhưng được “ma pháp thu nhỏ” trợ giúp thì việc vác nó chạy cả quãng đường dài cũng không có vấn đề gì.
[Ma pháp thu nhỏ] và [Khôi phục lại hình thái ban đầu] đều là những ma pháp cấp 5. Những ma pháp cấp thấp này thuộc về “khóa học thông dụng”, vì vậy tất cả trẻ em đều phải học.
Nội dung giảng dạy tuần trước đã được các tiểu Cuốn Vương thực hành rất tốt, đặc biệt còn có sự trợ giúp của các khóa huấn luyện thực tế đánh quái Ma quỷ đằng, độ thuần thục của chúng không thể cao hơn được nữa!
Cả năm người đều thành công cùng một lúc nên tranh thủ hai phút chuẩn bị vào lớp để phát vở bài tập.
Lớp B có tổng cộng 50 người, tức là mỗi bạn nhỏ có một trăm cuốn vở, những cuốn vở này còn cao hơn cả bàn học, chúng được đặt trong rương rồi nhét xuống dưới ghế ngồi, khi chúng không chiếm chỗ nữa lại có cảm giác yên tâm và mãn nguyện đến lạ kỳ.
Giá gốc của 100 cuốn sổ làm việc là 50 đồng, nhưng bọn nó mua nhiều nên giá chỉ với 40 đồng, lợi được 10 đồng, thật tốt!
Lỵ Lỵ Ti ngồi trên ghế, cô bé nhịn không được mà chạm vào viên kẹo Lão Mạch Khắc đưa cho nằm trong túi, mặc dù bây giờ nhà nào cũng có đủ tiền để mua kẹo và ăn, nhưng Lỵ Lỵ Ti vẫn trân trọng sờ tới sờ lui, hai mắt cong cong chứa đầy ý cười vui vẻ.
Những tủi thân vừa rồi cũng bị quét sạch, Lỵ Lỵ Ti chỉ cảm thấy cuộc sống này thật tươi đẹp!
“Lỵ Lỵ Ti, vừa rồi ngươi có sử dụng ma pháp gia tốc không?”
Cô bạn ngồi bàn sau Lỵ Lỵ Ti mắt rất sắc, vừa rồi lúc Lỵ Lỵ Ti bước vào cửa, khi ma lực gia tốc vừa chưa hết hiệu lực, cô bé có thể nhìn thấy dao động ma lực hết sức rõ ràng.
Lỵ Lỵ Ti cũng không giấu diếm: “Có, ta sợ trễ nên đã thử và thành công ngay lập tức. Thật tuyệt!”
Những người bạn cùng lớp ngồi phía sau vô cùng hâm mộ: “Ngươi thật lợi hại! Tan học ngươi có thể dạy ta cách tạo ra cấu trúc ma pháp vừa rồi không?”
Lỵ Lỵ Ti lập tức gật đầu: “Được!”
Không khí học tập và giúp đỡ lẫn nhau trong “Trung tâm đào tạo trước khi làm việc” rất tốt.
Các “Thầy giáo” truyền dạy hết mọi kỹ năng và tri thức mình biết mà không giữ lại gì, vì có thể giúp đỡ được Lĩnh chủ càng lâu thì thời gian sống của bọn họ cũng được kéo dài, những lao động nhỏ này mong ai cũng làm việc thật hiệu quả giống Lạc Duy, vậy nên chẳng những không giấu nghề mà còn giao lưu chia sẻ các mẹo nhỏ làm cách nào để học nhanh hơn.
Lạc Duy là SSR+ được Phỉ Lạc Ti phát hiện, là người có điểm tương đồng tuyệt đối với sáu nguyên tố, chỉ trong vòng hai tháng kể từ ngày nhập học, cấp độ của cậu ta đã tăng từ cấp 3 lên cấp 20.
Một ngày có thể thu hoạch được 1.000 rễ cây Ma quỷ đằng!!!
Còn cao hơn cả tổng số từ cấp 2 đến cấp 10, cậu ta là đối tượng sùng bái hâm mộ của tất cả những lao động nhỏ ở đây.
Trong tháng đầu tiên, do thời gian nhập học của học sinh quá ngắn nên Phỉ Lạc Ti không tổ chức kỳ thi tháng.
Tin tức về kỳ thi giữa kỳ và “Kiêm chức công tác” đã được tung ra cách đây một tuần, tất cả lao động nhỏ đều bắt đầu điên cuồng học tập như thể được tiêm máu gà.
Kỳ thi giữa kỳ được chia thành các lớp theo điểm số, những người đạt từ 70 điểm trở lên sẽ được lên lớp hai, phải học những nội dung ngày càng khó, nhưng đối với thiên tài thì khó khăn này chẳng là gì cả.
Những lao động trẻ này không biết khi vào lớp 2 sẽ có những thay đổi quan trọng gì, nhưng top 300 học sinh đứng đầu có thể đi làm “Kiêm chức” với mức trợ cấp 100 đồng mỗi ngày, không có học sinh nào không muốn làm cả!
Mà muốn lọt vào top 300 người trong số hàng nghìn người ở đây cũng là một thử thách không nhỏ.
Nhưng không ai muốn từ bỏ, cũng không ai dám từ bỏ.
Mặc dù giáo viên không nói với bọn nó ở đây có thứ gì gọi là “Hệ thống loại bỏ vị trí cuối cùng”, nhưng những đứa trẻ đói khát, nghèo khó và xuất thân bần hàn từ dưới đáy xã hội này rất sợ nhất phải quay lại những ngày đó, để tiếp tục được ở lại đây, không có ai thúc giục bọn nó, không có ai ép buộc bọn nó, nhưng bọn nó vẫn nghiến răng nghiến lợi cố gắng chăm chỉ học hơn nữa.
Thác Ni nhìn đám học sinh bên dưới với vẻ mặt phức tạp, nhưng khi tiếng chuông reo và hắn ta bước vào lớp thì 50 học sinh đang ngồi ngay ngắn, thẳng thắn, ngẩng cao đầu, đôi mắt sáng ngời khát cầu tri thức.
“Vào học thôi. Lấy sách ra lật đến trang 183. Hôm nay chúng ta sẽ nói về đặc tính ma pháp của Phong thuộc tính.”
Mặc dù Thác Ni là một phần quan trọng không thể thiếu trong ê-kíp làm phim (Cameraman), nhưng mọi thứ liên quan đến lớp học đều phải được ưu tiên, cái gì cũng có thể dời lại được. Phỉ Lạc Ti không bao giờ cho phép Thác Ni đến lớp trễ, vậy nên hiện tại hắn ta đảm nhận công việc giảng viên giảng dạy Nguyên Tố ma pháp cơ bản ở trường, cameraman ở đoàn phim và giảng viên trong trường luyện thi.
Lúc đầu Thác Ni không hiểu Phỉ Lạc Ti muốn làm gì, hắn ta còn cho rằng y điên rồi! Chẳng lẽ y không biết siêu phàm giả tu luyện cần bao nhiêu tài nguyên à?! Thậm chí y còn không thèm sàng lọc thiên phú mà mang hết tất cả bọn trẻ đến trường luôn.
Có đến mấy ngàn người! Chắc chưa tới một tháng thì bao nhiêu tài bảo của sơn tặc sẽ bị tiêu xài hết chẳng còn gì!
Mà một tháng thì làm sao đủ để một trăm đứa trẻ thăng từ cấp 0 lên cấp 1?
Đó chỉ đơn giản là lãng phí tài bảo mà đám sơn tặc bọn hắn đã dày công gìn giữ mà thôi!
Nhưng mà chỉ hai tháng sau, Phỉ Lạc Ti không những không phung phí hết số vàng của bọn cướp mà còn để những đứa trẻ này kiếm về vô số tiền vàng cho mình.
Mà điều khiến Thác Ni khiếp sợ nhất đó chính là, trong hàng nghìn đứa trẻ ở đây không một đứa nào là không thăng từ cấp 0 lên cấp 6!
Không phải cấp 1, không phải cấp 5, đứa nhỏ học lớp thấp nhất ở trường cũng là cấp 6!
Cho dù thành tích này cũng có một phần thuộc về Thác Ni, nhưng bản thân hắn ta vẫn cảm thấy vô cùng chấn động, cả linh hồn giống như bị vụn vỡ.
Hắn ta mờ mịt, bối rối, khiếp sợ và sốc vô cùng, nhưng dường như hắn ta cũng hiểu được tất cả.
Trước khi Thác Ni bị kéo đi làm công cụ giảng dạy, hắn ta đã được đào tạo trước theo phương pháp Điền Áp Thức (nhồi thức ăn cho vịt).
Đó mới thực sự là huấn luyện trước khi làm việc, và nội dung nghiên cứu đương nhiên là “Nguyên Tố Ma Pháp Lý Luận Cơ Sở Học” do Phỉ Lạc Ti biên soạn.
Từ tiêu đề đến mục lục và nội dung đều vô cùng thông tục dễ hiểu và sâu sắc tối nghĩa.
Nói là “Thông tục dễ hiểu” vì nó dành cho trẻ em vài tuổi, những từ ngữ ẩn dụ và tu từ đều được sử dụng bằng tiếng địa phương đơn giản, ngay cả những người mù chữ, không biết đọc biết viết, không có thành tựu văn học gì cũng có thể hiểu được, không có bất cứ trở ngại gì.
Nói nó “Sâu sắc tối nghĩa” vì hắn ta là một Phong hệ Pháp sư cao cấp cấp 72, nhưng những nội dung và kiến thức trong sách thì mới lần đầu tiên được nghe đến.
Thác Ni đọc xong cảm thấy mấy trăm năm đầu đời của mình thật uổng phí, đạt tới cấp 72 giống như nước ở đây vậy.
Thành thật mà nói thì điều này không thể đổ lỗi cho Thác Ni được, dưới thời đại tầng lớp quý tộc độc chiếm tri thức thì Thác Ni có rất ít cách để tiếp cận, cho dù có thể tiếp cận được thì cũng chỉ là những mảnh vụn tri thức nhỏ nhoi không đáng nói.
Hệ thống kiến thức như thế này thì ngay cả trong thư viện của những gia đình quý tộc lâu đời nhất cũng khó có.
Nếu hắn ta có thể đọc Đông một cuốn, Tây một cuốn từ biển sách bao la như biển này thì khi đó hắn ta có thể là một huyền thoại hơn 100 cấp, nếu hắn ta nghiên cứu ra được thứ gì đó có thể giúp bản thân mình thăng lên đến cấp 200, làm sao hắn ta có thể quay lại biên soạn ra những bài hướng dẫn cho mấy đứa trẻ này bằng tiếng bản địa được chứ.
Làm ơn, hắn ta là một trong số ít huyền thoại của toàn đế quốc này đó, hắn ta phải thật phong cách!
Nhưng khác với những truyền kỳ trên 100 cấp đó, Phỉ Lạc Ti lại được giáo dục rằng, chỉ những người biết viết sách và những người biết viết sách dạy học mới là người phong cách.
Y không nghĩ việc biên soạn tài liệu giảng dạy cho trẻ em ở mọi lứa tuổi là điều xấu hổ, nhưng để làm cho tài liệu giảng dạy trở nên thú vị và dễ hiểu nhất có thể, y đã đặt rất nhiều tâm tư trong đó.
Tuy đây cũng là lần đầu tiên Thác Ni học được những tri thức này, nhưng xét cho cùng thì dù sao hắn ta cũng có nền tảng của một Pháp Sư cao cấp cấp 72, hắn ta là một người thuộc “Phái thực tiễn”, tuy không hiểu nguyên lý lắm nhưng đã tự mình thực hành rồi nên hắn ta vẫn có thể tiếp thu nhanh chóng, có thể nói là học một biết mười.
“Nếu như ta có thân thể thì bây giờ chắc chắn có thể đạt được tới cấp 80!” Đã rất nhiều lần Thác Ni nghĩ như vậy.
“Nếu ta mà được tiếp thu nền giáo dục như thế từ nhỏ thì ta đã là Pháp Sư truyền kỳ rồi!” Thác Ni nhịn không được ghen tị với những đứa trẻ trong lớp, vì rõ ràng thiên phú của một số đứa trong lớp kém hơn hắn ta rất nhiều.
Là một người có thể “nổi bật” trong đám nô lệ, thiên phú của hắn ta chắc chắn cũng không tệ, độ hòa hợp với Phong nguyên tố là 90, độ hòa hợp với ba nguyên tố còn lại cũng trên 70.
Với thiên phú như vậy mà đặt trong trường học thì cũng nằm trong số ít những người siêu cấp ưu tú.
Nhưng hắn ta lại không may mắn như bọn trẻ ở đây, thứ hắn ta có thể tiếp thu là một chút ít kiến thức nhỏ nhoi thu thập được qua việc tìm mọi cách để lấy lòng, tranh giành và giết chóc.
Thác Ni vô cùng ghen tị với đám “học trò” của mình.
“Keng keng keng…..” Tiếng chuông reo báo hiệu đã hết giờ học, Thác Ni nói xong phần kiến thức còn lại rồi tan làm.
“Sau giờ học tổ trưởng thu lại mô hình Hỏa Nguyên Tố mà ta đã để lại hôm qua. Ta đã giao bài tập mô hình Phong Nguyên Tố xuất sắc của ngày hôm trước cho phòng triển lãm. Các ngươi có thể đi xem các tác phẩm xuất sắc của những học sinh khác nếu có thời gian.”
Dù đã tan học rồi nhưng công việc của Thác Ni vẫn chưa kết thúc, một đám trẻ con đến nộp bài tập mà tụi nó không đánh giá là “xuất sắc” nhất lại đây.
“Thưa ngài, khi con xây dựng mô hình Hỏa Nguyên Tố này…… ?”
“Thưa ngài, …”
“Thưa ngài, …”
Lũ trẻ vây quanh con búp bê gỗ nho nhỏ đang đứng đối diện với đám học sinh to lớn, cảnh tượng đó nhìn có chút buồn cười, nhưng Thác Ni lại cười không nổi.
Người đầu tiên đến hỏi là Hạ Lợi, Thác Ni có ấn tượng rất sâu sắc với cậu ta, trí nhớ của Thi pháp giả rất tốt nên Thác Ni còn nhớ mình đã từng tra tấn và g**t ch*t cậu ta một lần.
Tuy đã được Phỉ Lạc Ti hồi sinh, nhưng chết một lần vẫn là chết.
Hạ Lợi không phải là học sinh trong lớp hắn ta dạy, lúc Phỉ Lạc Ti sắp xếp giờ học đã cân nhắc đến vấn đề này, vấn đề lớn nhất khi để sơn tặc dạy học là phải tính đến sức khỏe tinh thần của học sinh.
Vì vậy, một tên cướp đã từng làm hại Hạ Lợi như Thác Ni sẽ không được phân công dạy học cho cậu bé.
Nhưng thiên phú ma pháp của Hạ Lợi lại rất kém, cậu là là người có thiên phú rất bình thường, hơn chục nguyên tố ma pháp mà không đạt được sự hòa hợp tiêu chuẩn với nguyên tố nào.
Con đường trở thành Thi pháp giả bị chặn thì vẫn còn con đường rèn thể giả, nhưng các khóa học dành cho các lớp thấp không phải là khóa học thông dụng.
Cậu bé còn phải học khóa cơ bản nhất là Nguyên Tố Cơ Sở.
“Thầy” dạy Nguyên Tố Cơ Sở cho Hạ Lợi là một Thuật Sĩ, tuy cũng là một pháp sư nhưng cách dạy của người đó kém hơn Thác Ni rất nhiều.
Bỏ qua những mặt khác không nói tới, nếu chỉ xét về trình độ dạy học thì chắc chắn Thác Ni là một giáo viên giỏi dạy học có chất lượng nhất trường.
Hạ Lợi không muốn bị bỏ lại phía sau, dù chỉ tiến bộ thêm một chút cũng được, vậy nên nó đã vượt qua nỗi sợ hãi mà tìm đến Thác Ni để xin chỉ giáo.
“Thầy giáo” không thể bỏ qua câu hỏi của học sinh, đó cũng là nguyên tắc.
Thác Ni dạy cậu ta một lần, hai lần… mười lần… Hạ Lợi đã hoàn toàn “Dính” vào hắn ta.
“A, ta hiểu rồi, cảm ơn ngài!” Hạ Lợi có vẻ rất vui mừng khi biết được thêm kiến thức mới, nó trịnh trọng cúi đầu cảm ơn rồi bỏ chạy.
Cơn ác mộng bị bẻ gãy tay đã lâu rồi không xuất hiện trong giấc mơ của nó nữa, Hạ Lợi tràn đầy hy vọng mô hình Nguyên Tố hôm nay sẽ hoàn hảo hơn, nó vui vẻ chạy về chỗ ngồi, sắp xếp những kiến thức vừa học được vào vở, sau đó củng cố lại thêm một lần nữa.
Thiên phú của nó chưa đủ tốt, nhưng chính thiên phú không tốt nó mới phải siêng năng và chăm chỉ hơn nữa!
“Cảm ơn ngài!”
Thác Ni nhận thêm vài lời cám ơn rồi mệt mỏi bước ra khỏi lớp học, ngoài lớp Nguyên Tố Cơ Sở ra hắn ta còn phải dạy lớp kỹ năng Phong Nguyên Tố nữa.
Tinh thần lực cấp 72 không thực sự khiến hắn ta kiệt sức, nhưng ghen tị khi tham gia lớp học chất lượng cao thì lại rất tốn sức.
Đó là mệt mỏi về mặt tâm lý.
“Cám ơn cô!”
Âm thanh truyền đến từ trong phòng học khiến hắn ta dừng lại một chút, nhịn không được nghiêng đầu nhìn vào phòng học từ ngoài cửa, đó chính là cô giáo Lâm Đạt của lớp Z.
Những tên cướp được sử dụng làm búp bê công cụ dạy học không có thân phận “giáo viên”, không có tiền lương, không có 5 khoản bảo hiểm và một quỹ nhà ở, không được trả lương ngoài giờ, không có hiệu suất công việc và cũng không có ngày nghỉ lễ, thậm chí cả cuối tuần cũng không được nghỉ.
Còn những “giáo viên” thì đều có những điều đó.
Lâm Đạt vốn là một hầu gái trong nhà của một quan chức phe Kỳ Đế, đồng thời cũng là một cung thủ cấp 9 hiếm khi đụng đến cung tên.
Nhưng sau khi phe Kỳ Đế bị Phỉ Lạc Ti chém, cô được tuyển dụng và đào tạo trước khi làm việc cùng lúc với Thác Ni, điểm trung bình tất cả các môn của cô đều kém hắn ta! Điểm trung bình của lớp cô dạy cũng kém hơn lớp hắn ta một khoảng!
Cho dù bây giờ có đạt đến cấp 22 thì cũng vẫn kém xa hắn ta!
Nhưng chỉ vì cô là một con người nên cô được học sinh cảm ơn bằng câu “Cảm ơn cô”, còn hắn ta với tư cách là một vong linh thì chỉ có xưng hô bình thường là “Thưa ngài”.
Thật ghen tỵ.
Sự ghen tỵ này thậm chí còn lớn hơn cả lúc ở trong lớp.
Khuôn mặt Hạ Lợi cứ hiện lên trước mắt hắn ta. Đầu tiên, cậu bé lo lắng đến gần, hỏi hắn ta có thể giải đáp giúp mình câu hỏi này không, sau khi nó nghe được đáp án thì cười vui vẻ, trong mắt Hạ Lợi không còn sợ hãi nữa, mà nụ cười của nó cũng chậm rãi hiện lên sự biết ơn…..
Còn có cả hình ảnh Hạ Lợi bị hắn ta bẻ gãy tay kêu la đau đớn.
Nêu hắn ta…..
Nếu hắn ta không phải là một tên cướp…… Thì bây giờ sẽ sống một cuộc sống như thế nào?
Thác Ni không muốn nhìn nữa, lòng tự tôn và kiêu ngạo của một Pháp sư cao cấp không cho phép hắn ta lộ ra biểu tình chật vật xấu hổ trước mặt mọi người.
Hắn ta quay người rời đi, quay trở lại phòng khách để chuẩn bị sách giáo khoa cho tiết học tiếp theo.
“Leng keng leng keng……” Tiếng chuông vào lớp lại vang lên, Thác Ni bị đám học sinh vây quanh trong giờ giải lao để hỏi bài nên hắn ta không có thời gian để nghỉ ngơi, bây giờ đã đến lúc phải vào lớp.
Khi ra khỏi “Phòng nghỉ….”, hắn ta nhìn căn phòng có hai chữ “Phòng nghỉ” viết ở trên đó, rồi nhìn sang căn phòng đối diện có viết chữ “Văn phòng” qua ô cửa sổ, các giáo viên nhân loại đang nói chuyện cười đùa với nhau, trên tay còn cầm cốc giữ nhiệt, bọn họ đang cười cười nói nói với học sinh, giải đáp những thắc mắc của bọn chúng.
Sáng sủa, sạch sẽ, nụ cười đó thật rạng rỡ.
Hắn lại nhìn vào căn phòng phía sau mình một lần nữa…..
Bỗng nhiên Thác Ni hung hăng tát một cái thật mạnh vào mặt mình.
