Ê-kíp làm phim “Vương Tử Biển Cả” đã quay xong.
Đến cuối cùng việc casting Cự Long vẫn không được tiến hành, bởi vì Huyết tộc Ái Đức Hoa cao quý, lịch lãm, đẹp trai và giàu có đã bỏ ra một số tiền lớn cho cho một lời đề nghị “nho nhỏ”.
Thế là vệ tinh thứ tám chuyển từ Cự Long tương ái tương sát thành Huyết tộc thần bí, nguy hiểm và dụ hoặc đến tột cùng.
Cảnh mở màn, Cự Long biến thành thủy quái cấp cao trong huyền thoại, sau khi bị Nhân Ngư g**t ch*t, nó chìm xuống biển rồi vô tình làm vỡ lâu đài của Huyết tộc tộc từ vạn năm trước, Huyết tộc Ái Đức Hoa tỉnh dậy từ trong giấc ngủ say và đến nhân gian, tình cờ hắn ta gặp được Nhân Ngư và yêu từ đó yêu luôn đối phương.
Với sự thay đổi này thì hình như logic càng trở nên hợp lý hơn!
Phỉ Lạc Ti hài lòng, Ái Đức Hoa cũng rất hài lòng, thế là cả hai bên đều ở trong trạng thái hài lòng, “Vương Tử Biển Cả” đã hoàn thành xuất sắc!
Quá trình xây dựng thành phố điện ảnh đang tiến triển rất nhanh, các nhân ngư nghe nói sau khi xây dựng xong sẽ có một bữa tiệc chia tay – nói một cách đơn giản, có nghĩa là mọi người đều có thể dự tiệc, tất cả các món ăn trong bữa tiệc đều là thực đơn bí mật.
Dựa vào củ cà rốt là thực đơn bí mật, các nhân ngư đã làm việc rất chăm chỉ, rút ngắn tốc độ hoàn thành hạng mục cực kỳ nhanh.
Dù sao thì đó cũng là một nhóm 90 Nhân Ngư đến làm việc, nếu trong một tháng mà họ không làm tốt được những việc này thì chẳng khác nào như đang nghi ngờ sức mạnh của bọn họ.
Bao gồm cả công viên giải trí cũng được hoàn thành trước thời hạn.
Vốn theo kế hoạch ban đầu là dành một tháng để làm trụ sở phim điện ảnh và truyền hình, một tháng xây dựng công viên giải trí, tổng cộng là hai tháng.
Nhưng sau khi Nhân Ngư làm việc thì về cơ bản không giống các chủng tộc khác!Tốc độ của bọn họ rất nhanh, chất lượng hoàn công cũng rất cao, thành phẩm làm ra mỹ lệ tinh xảo và đầy tính nghệ thuật.
Phỉ Lạc Ti rất hài lòng nên đã vung tay lên chiêu đãi bọn họ một bữa tiệc kéo dài hai ngày, bữa tiệc đóng máy còn có nhóm các nhân ngư tranh nhau làm diễn viên quần chúng tới.
Bữa tiệc đóng máy ngày hôm đó vô cùng sôi động, bởi vì Phỉ Lạc Ti đã đồng ý tiệc bế mạc sẽ không giới hạn thời gian, chỉ kết thúc khi nào bọn họ ăn uống no đủ.
Một đám sinh vật ma pháp tràn đầy sức chiến đấu không thể cưỡng lại được!
“Nào nào nào! Tới đây, ta kính mọi người một ly! Ta rất vui khi được hoàn thành bộ phim này cùng các bạn dưới sự chỉ đạo của Phỉ Lạc Ti Lĩnh chủ. Đây sẽ là khoảnh khắc khó quên nhất trong cuộc đời ta!” Nặc Y nâng cái giò kho tàu lên, dùng phương thức cuồng huyễn thể hiện sự phấn khích của mình.
Nửa phút một cái giò lớn, rất chân thành, rất mạnh mẽ!
“Bà nó, ngươi chỉ muốn khoe cái giò của mình thôi chứ gì!”
Ái Đức Hoa nhấc con heo sữa quay lên, kính Phỉ Lạc Ti rồi kính các bạn bè hợp tác khác, đồng thời dành một phút để “tách xương và thịt” con heo sữa quay ra hết sức sạch sẽ và lưu loát.
Mạc Na Á rất muốn giơ lên cả con cừu nướng, nhưng bàn ăn lại rơi vào cảnh hỗn loạn, mọi người đều ra tay như một tên cướp dưới danh nghĩa là “Kính rượu”, làm một vú em không có sức chiến đấu vượt trội, Mạc Na Á hoàn toàn rơi vào thế bất lợi.
Hiếm khi Phỉ Lạc Ti có thiện chí không rời đi, hôm nay y cùng mọi người ngồi lại cho đến khi kết thúc bữa tiệc mừng.
Dù y không tham gia vào mấy trò càn quấy của bọn họ, nhưng với y thì nhìn bọn họ vui vẻ như vậy cũng là một cách giúp mình giải tỏa căng thẳng.
Đồ ăn trong bữa tiệc mừng rất thịnh soạn, Nặc Y và những người ở đây không phải là những nhân vật nhút nhát sống nội tâm, vậy nên bữa tiệc mừng đã kéo dài cho đến khi mặt trời mọc, ai nấy đều ăn đến bụng no căng, sau đó híp mắt nằm gục xuống bàn chìm vào giấc ngủ mới xem như bữa tiệc kết thúc.
Phỉ Lạc Ti là người đưa một đám ăn như ma đói về nhà, sau đó y lại tiếp tục làm công đoạn tiếp theo của “Vương Tử Biển Cả”.
Dù toàn bộ nội dung phim đã được quay xong, nhưng từ tư liệu thô đến thành phim vẫn còn một chặng đường dài.
Phỉ Lạc Ti không phải là người chuyên về điện ảnh, nhưng cậu xem đồ họa game và phim rất nhiều, vậy nên khiếu thẩm mỹ cơ bản vẫn dùng được.
Có sự trợ giúp đỡ của ma pháp, việc chỉnh sửa cũng không có khó khăn gì nhiều.
Phỉ Lạc Ti đã dành một ngày để hoàn thành phần hậu kỳ của Vương Tử Biển Cả, là Lĩnh chủ đa nhiệm, ban đêm không thể nhàn rỗi được, tiếp theo còn phải ra đề thi.
Tổng cộng có hai chồng lớn, một chồng là bài thi giữa kỳ của học sinh, năm thứ nhất có 15 môn cơ bản, Phỉ Lạc Ti cần phải ra ít nhất 15 bài.
Ra được một đề rồi thì mọi chuyện còn lại sẽ rất dễ dàng, sau khi được thêm nhiều ma pháp bảo mật khác nhau, tiếp theo chỉ cần sử dụng máy in để in ra số lượng bài thi cần thiết là được.
Chồng còn lại là những bài kiểm tra dành cho các thầy cô, các thầy cô của Học Viện Ma Pháp cũng là những người nửa chừng bị bắt thay đổi công việc, chứ hoàn toàn chưa từng trải qua một hệ thống đào tạo nào.
Ngay cả Pháp Sư cao cấp như Thác Ni đối với lý luận tri thức cũng cái hiểu cái không, ở một khía cạnh nào đó thì ưu điểm của họ chỉ là lớn tuổi hơn học sinh mà thôi.
Sự tiến bộ của những giáo viên này chỉ nhanh hơn học sinh một chút, nhưng họ vẫn học rất chăm chỉ, với tư cách là một giáo viên và người làm trong ngành giáo dục, Phỉ Lạc Ti có yêu cầu rất cao về khả năng nắm vững kiến thức cơ bản.
Nhìn chung thì các bài thi giữa hai bên không có nhiều khác biệt, nếu có khác biệt thì đó là việc đánh giá giáo viên được chia làm hai phần: thi viết và thực hành, trong khi phần thi của học sinh về cơ bản chỉ là lý thuyết.
Lễ công chiếu “Vương Tử Biển Cả” vừa lúc diễn ra vào buổi tối sau khi kỳ thi giữa kỳ diễn ra.
Học sinh phải thi giữa kỳ, thầy cô cũng phải thi, sau khi thầy cô làm bài xong thì đến lượt các học sinh, bọn họ tiếp nối với nhau một cách liền mạch, điểm khác biệt duy nhất là bài thi của các thầy cô do Phỉ Lạc Ti chấm.
Tranh thủ thời gian thầy và trò trong học viện làm bài thi, Phỉ Lạc Ti đã tăng ca để thêm nhạc, phụ đề và credit cho phim, những nội dung tưởng chừng như không quan trọng nhưng lại rất quan trọng, chờ mọi người thi xong thì công việc cắt nối biên tập phim cũng đã hoàn thành.
Hiện tại rạp chiếu phim chỉ có một bộ phim, nhưng dù mở hết ghế cũng chỉ có thể chứa được một nghìn người xem.
Vì thế Phỉ Lạc Ti đã chỉ định mười địa điểm xem phim, và thiết bị chiếu phim cũng đúng là đề thi của lớp Luyện kim và lớp rèn.
Cấp bậc của học sinh không cao, lớp luyện kim và rèn đều là khóa học dành cho học sinh năm thứ hai trở lên, vậy nên những trang bị này chỉ có giáo viên trong trường mới có thể chế tạo được.
Tuy số lượng có hơi ít, nhưng rất may là chỗ nào cũng có thể cảm nhận được bầu không khí chăm chỉ học hành từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài, tất cả mọi người đều cố gắng để tác phẩm của mình trở nên hoàn hảo nhất có thể.
Phỉ Lạc Ti đã chọn ra mười chiếc máy tốt nhất để dùng thử ở trong thành.
Ba cái ở khu công nghiệp, một cái ở trường học và sáu cái còn lại nằm ở các công viên trong thành phố.
“Tối nay bảy giờ ở Công viên Phong Thu, Công viên Bình Minh…… sẽ chiếu bộ phim Vương Tử Biển Cả miễn phí, nếu quan tâm thì mọi người có thể đến xem, ai đến xem phim sẽ được miễn phí bắp rang bơ.”
Đã xem phim không cần phải mua vé rồi, đời nào có chuyện Phỉ Lạc Ti còn cho thêm bỏng ngô, nhưng không sao, đã có dàn diễn viên chính quá nhiều tiền lo chuyện đó!
Trong rạp chiếu phim, một hộp bỏng ngô có giá 15 đồng được tặng miễn phí, chủ yếu là mọi người vio vẻ, vui là được rồi!
Vốn ban đầu Ái Đức Hoa muốn rải những đồng tiền vàng có in mặt mình trên đó, nhưng đã bị Phỉ Lạc Ti từ chối, rơi vào đường cùng, hắn ta không còn cách nào khác là đành phải giải quyết vấn đề bằng bỏng ngô “rẻ tiền”.
“Ái Đức Hoa, không phải ngươi nói không đến à?”
Nặc Y và bộ tộc của mình đến Công viên Cự Kình từ rất sớm, nơi này đã sớm đông đúc, mọi người chen chúc đứng ở khắp mọi nơi, đưa mắt nhìn đâu đâu cũng thấy đầu người nhấp nhô.
Mặc dù du khách không biết “Vương Tử Biển Cả” là gì nhưng đến thì vẫn có thể ăn bỏng ngô miễn phí!
Bỏng ngô thơm ngon ngọt ngào vô cùng!
“Một cây kẹo bông gòn!” Mặc dù có thể nhận được một phần bỏng ngô miễn phí, nhưng dòng người xếp hàng trước quầy bán kẹo bông gòn lại không hề ngắn chút nào.
Kẹo bông gòn ở Lam Tinh đã là một món ăn ít được ưa chuộng, chỉ nhìn đẹp thôi chứ không được ngon lắm, ngọt đến mức cảm thấy cổ họng cũng bị gắt, cắn hai miếng rồi cứ để mặc nó tan chảy.
Nhưng mà ở đại lục Thản Tháp Lợi thì lại khác, nơi đây đường vẫn là mặt hàng xa xỉ, vậy nên khó có thể gặp phải cảnh tượng như vậy!
Mùi hương của đường có thể gợi lên cảm giác thèm ăn trong lòng mọi người, người lớn và trẻ em đến xếp hàng từ rất sớm, hăng say hít hà mùi hương thơm ngọt này, trên mặt ai nấy đều tỏ ra vô cùng háo hức.
“Thơm quá đi!”
Bỏng ngô là sản phẩm mới được ra mắt, xem phim thì làm sao có thể thiếu bỏng ngô cho được? Vừa vặn Ái Đức Hoa muốn “tài trợ” một số hạng mục, vậy nên bỏng ngô là sự lựa chọn hoàn hảo nhất.
Bên phải là quầy bán bắp rang bơ, “rầm” một tiếng, mùi thơm của ngô và đường như bùng nổ cùng với tiếng vang thật lớn, khiến người xem không kìm được mà chảy cả nước miếng.
Quầy kẹo bông gòn ở bên trái cũng không có thời gian rảnh rỗi, những sợi tơ đường nhàn nhạt bay ra, mùi thơm của đường trắng khiến người ta cứ ứa nước miếng.
Nặc Y và các tộc nhân chẳng chút quan tâm đến hình tượng của mình, bọn họ cứ chen lấn qua đám người đông đúc đi lên phía trước.
“Mỗi người một cốc, ai cũng có phần, trẻ em được ưu tiên lên trước, không được chen lấn hay tranh giành với nhau.”
Nặc Y không muốn chen hàng, nhưng hàng dài quá, nếu không cẩn thận nhìn thì không thể tìm được điểm cuối của hàng người. Nhân Ngư có thị lực rất tốt, hắn ta đã đếm được hàng có ít người xếp hàng nhất, sau đó chen vào.
“Đường đường là Nhân Ngư trong huyền thoại mà lại khiến mình chật vật như vậy chỉ vì 15 đồng miễn phí này à?” Ái Đức Hoa đã không còn vẻ ngọt ngào, trìu mến và lịch lãm trước ống kính nữa, thay vào đó là giọng nói sắc sảo cùng với tính cách hệt như chim công xòe đuôi.
“Vậy thì ngươi cũng đừng có bắt chước chen hàng với chúng ta!”
Ái Đức Hoa im lặng, mãi một lúc sau mới nói: “Đây là một món quà do ta tài trợ!”
Thua cái gì chứ về chuyện này thì không thể thua được, Nặc Y nói với khát vọng chiến thắng mãnh liệt: “Ta cũng sẽ tài trợ một ít kẹo bông gòn!”
Ban đầu hắn ta định tài trợ hạt dưa và Coca Cola, nhưng sản lượng hạt dưa quá ít, không thể cung cấp cho toàn đại lục được.
Mạc Na Á lại giành tài trợ Coca Cola trước, vậy nên hắn ta chỉ có thể “rút lui” và chọn tài trợ kẹo bông gòn.
Lúc đầu Phỉ Lạc Ti có chút khó hiểu khi thấy bọn họ vội vàng bỏ tiền ra quảng cáo cho sản phẩm của mình, nhưng sau khi dạo một vòng các cửa hàng của Huyết tộc và Nhân Ngư thì lại bình thường trở lại, bởi vì không một món đồ nào trong cửa hàng bọn họ có giá thấp hơn sáu con số.
Quang Minh thần điện không bán hàng, không có sản phẩm thì không có lựa chọn hình thức tài trợ.
Hai bên còn lại thì có bán hàng, nhưng giá thành lại quá cao, ngay cả ông chủ mỏ quặng giàu nhất cũng không đủ khả năng để tung ra toàn bộ hàng hóa, còn một bên thì lại không có hàng để bán, nhưng tiền thì cũng đã tiêu, vậy nên không bằng nhân cơ hội này ủng hộ Phỉ Lạc Ti.
Chính vì thế mà chiến dịch quảng cáo mang tên “tài trợ” trở nên kỳ lạ như vậy.
Tất nhiên, với tư cách là bên kiếm được tiền thì Phỉ Lạc Ti sẽ không phản đối gì rồi.
*****
Việc đầu tiên Lỵ Lỵ Ti làm khi thức dậy vào buổi sáng là đến “Quán trà sữa Ngọt Ngào” mua sáu tách hồng trà, “Quán trà sữa Ngọt Ngào” đã trở thành cửa hàng không thể thiếu trong cuộc sống của bọn họ.
Việc đầu tiên mà sáu cô gái trong ký túc xá làm khi thức dậy vào mỗi buổi sáng là mua trà sữa, vì để tiết kiệm thời gian tối đa, các bạn cùng phòng đã thương lượng với nhau là sẽ thay phiên nhau đi mua.
Hôm nay là đến phiên Lỵ Lỵ Ti.
Trong khi ăn sáng, các cô gái trong ký túc xá đã uống mỗi người một ly hồng trà để tinh thần hôm nay được tỉnh táo hơn, mặc dù các Tinh Thần Tiên tử đã thêm buff có ích cho bọn họ, có thể khiến đầu óc bọn họ tỉnh táo hơn rất nhiều, nhưng hồng trà lại rất ngon, uống vào rất sảng khoái. Ai lại không thích song trọng buff giúp đánh thức tinh thần cơ chứ?
Có tất cả 15 môn học, thời gian thi mỗi môn là một tiếng rưỡi, mỗi ngày thi bốn môn cũng phải mất bốn ngày mới thi xong, trong thời gian thi, khắp nơi trong trường chỗ nào cũng tràn ngập bầu không khí căng thẳng giương cung bạt kiếm.
Như thể tất cả mọi người đều im lặng, ai cũng đều dành thời gian để ôn tập và làm bài kiểm tra.
Đề nghị “Không bình luận về đáp án sau khi thi xong” dường như đã được bọn họ coi như một loại quy tắc nào đó phải tuân theo, vậy nên dường như mọi người đều trở nên im lặng vô cùng.
Lỵ Lỵ Ti lo lắng đếm đi đếm lại các dụng cụ thi của mình, dù biết giám thị có dụng cụ dự phòng, nhưng cô bé cũng không dám xem nhẹ bất cứ điều gì.
Học sinh không còn xa lạ gì với các kỳ thi như thế này nữa, ngày thường trong lớp cũng có rất nhiều bài kiểm tra trắc nghiệm, tuy nhiên, đây là lần đầu tiên các em được trải nghiệm một kỳ thi lớn được thống nhất toàn trường như kỳ thi giữa kỳ, người nào nói mình không căng thẳng thì đó là gạt người.
Đừng nói đến những học sinh có thành tích và thiên phú trên trung bình một chút như Lỵ Lỵ Ti, ngay cả thiên tài được cả trường công nhận như Lạc Duy cũng rơi vào trạng thái vô cùng căng thẳng.
Lạc Duy mới 13 tuổi, trước khi vào trường này cậu là nam người hầu, giữa các người hầu lúc nào cũng cạnh tranh khốc liệt, âm mưu quỷ kế hãm hại nhau diễn ra như cơm bữa.
Lạc Duy không phải là người đẹp trai nhất trong đám nam hầu nên không có tính cạnh tranh lắm.
Hơn nữa, trước đây cậu ta đã từng được huấn luyện làm sát thủ, ở phương diện sát thủ cũng không có gì nổi bật, lại được đánh giá là “Khí tử” có tỷ lệ bị bỏ rơi cao nhất, vậy nên cậu ta luôn đứng bên bờ vực có nguy cơ bị bỏ rơi.
Nếu không phải Lĩnh chủ đại nhân chém đầu nguyên chủ của cậu ta, có lẽ vào một buổi sáng hừng đông nào đó cậu ta sẽ bị xử lý giống như một người vô dụng, sau khi cơ thể bị tàn phá sẽ bị mang đi vứt bỏ, rồi cậu ta sẽ biến thành một Vong linh lang thang khắp Bình Nguyên Vô Tận của.
Cậu ta cảm thấy vô cùng sợ hãi khi nghĩ đến khả năng đó.
Chính vì vậy nên cậu ta phải nắm chặt mọi thứ bản thân có bây giờ.
Cậu ta học hành chăm chỉ, dù biết thiên phú Nguyên Tố Pháp Sư của mình xuất sắc, nhưng cậu ta cũng không dám chểnh mảng dù chỉ một chút.
Lúc đầu, cậu ta coi tất cả những người bạn cùng lớp xung quanh mình như đối thủ và kẻ thù, sợ bọn họ tiếp cận và gài bẫy mình, chứng hoang tưởng bị ngược đãi của cậu ta nghiêm trọng đến mức đêm nào cũng gặp phải ác mộng và thức dậy la hét.
Nhưng những người bạn cùng phòng ký túc xá không giống như cậu ta tưởng tượng, bọn họ không hề phàn nàn với giáo viên hay quản lý ký túc xá về thói quen xấu khiến mọi người phải mất ngủ hàng đêm, mà thay vào đó lại tìm hiểu về các loại thuốc an thần rồi tặng những thứ “dư thừa” đó cho cậu ta, hy vọng cậu ta có thể ngủ ngon giấc.
Lạc Duy khó có thể diễn tả cảm xúc của mình lúc đó là như thế nào, nhưng có lẽ cậu ta chưa từng được đối xử tử tế như vậy, cũng không biết bày tỏ lòng mình như thế nào với sự tử tế của mọi người, vậy nên thật lâu sau vẫn không nói được nên lời.
Ngải Uy Á nói với cậu ta: “Chúng ta đều là người bò ra khỏi bùn lầy, điều chúng ta có thể làm là học hành chăm chỉ để báo đáp lòng tốt của Lãnh chủ”.
Lạc Duy gật đầu trong nước mắt, từ đó cậu ta bắt đầu kiểm tra các thông tin khác nhau, đưa ra các chiến lược khác nhau, lấy tiền đề là hoàn thành bài tập về nhà của mình, cậu ta đã vô tư chia sẻ kinh nghiệm và kỹ thuật mà mình đã tổng hợp được cho mọi người.
Đến cuối tháng cậu ta còn được khen thưởng vì việc này.
Ý định ban đầu của Lạc Duy không phải là giúp đỡ bạn bè để nhận được những lời tán dương và khen thưởng này, nhưng sau khi nhận được những phần thưởng đó, cậu ta càng có thêm động lực – động lực để công lược.
Ở khu vực trải nghiệm đọc sách ở thư viện, 1/3 bài chia sẻ kinh nghiệm đều là do cậu ta viết.
Nhưng thành tích hàng ngày và thiên phú là một chuyện, còn thành tích trong các kỳ thi tại trường thi lại là chuyện khác.
Trong phòng thi không có cơ hội thứ hai, Lạc Duy vô cùng lo lắng khi biết kết quả lần này sẽ được Lĩnh chủ đích thân xem xét.
Cậu ta muốn chứng tỏ bản thân mình, muốn đứng đầu, chỉ cần có tên ở phía trước mới có thể được lãnh Lĩnh chủ đại nhân chú ý.
Dù chỉ một lần thôi cũng được, cậu ta rất muốn nói với Lĩnh chủ đại nhân rằng, cậu ta đã không lãng phí số tiền mà ngài ấy đã bỏ ra.
Hầu hết các học sinh ở đây đều có suy nghĩ giống vậy, việc bọn họ căng thẳng trước kỳ thi không thể nói là không có liên quan gì tới lý do này được.
Nhưng dù cho bọn họ có lo lắng hay thoải mái gì thì kỳ thi vẫn sẽ diễn ra như dự kiến.
Phỉ Lạc Ti không đến trường làm giám thị coi thi, y tin rằng những đứa trẻ đã chịu đựng gian khổ này sẽ không gian lận chỉ để đạt được kết quả tốt.
Vì vậy y đã dốc sức chuẩn bị cho buổi chiếu thử bộ phim Vương Tử Biển Cả.
*****
“Keng keng keng…..”
Sau khi tiếng chuông báo hiệu hết giờ làm bài thi vang lên, tất cả các học sinh gần như đã bị kiệt sức, bọn chúng chán nản đặt bút xuống, có người cúi đầu tiếc nuối, có người ôm đầu khóc, bầu không khí đau khổ bao trùm cả ngôi trường.
Ngay cả Lạc Duy cũng không ngoại lệ.
Thời gian một tiếng rưỡi quá ngắn, cậu ta chỉ kịp viết xong câu trả lời cuối cùng, hoàn toàn không có thời gian để kiểm tra.
Cậu ta đã dùng trí nhớ siêu việt của mình để nhớ lại những câu trả lời mình làm trong đầu, nhưng có lẽ vì áp lực quá nên đã quên mất mình đã viết những gì.
Câu 7 chọn a hay b? Mô hình hoạt động của câu 12 có phải vẽ như thế này không? Liệu câu 16 dùng cách giải khác có đơn giản hơn không?
Cậu ta đã từng xem cách giải đề tương tự như câu 21 trong cuốn sách mượn mấy hôm trước, nhưng do vội vàng ôn tập nên đã không có thời gian đọc hết, đáng giận thật chứ, nếu biết thế hôm trước đã đến thư viện mượn sách đọc, chỉ ngủ ít hơn mấy tiếng đồng hồ thôi mà, sao mình lại lười biếng như vậy chứ?!
“Clap clap clap…..!”
Sau khi thu bài và niêm phong xong, giám thị vỗ tay kéo sự chú ý của các học sinh trở lại hiện thực: “Bài thi đã kết thúc, các em đừng mặt ủ mày ê như thế làm gì.”
Bây giờ thì hắn ta nói như vậy, nhưng cách đây vài ngày hắn ta đang ôn thi cũng không làm như vậy, phản ứng của hắn ta còn khoa trương hơn những đứa trẻ này rất nhiều, hắn ta đã trực tiếp bật khóc trong phòng thi khi không thể trả lời xong câu hỏi cuối cùng, lúc bước ra khỏi phòng thi có thể nói là vô cùng chật vật.
Nhưng bây giờ hắn ta là giám thị, lúc nói ra những lời này thực sự là rất sảng khoái ~
“Bây giờ mới 3 giờ chiều thôi, các em về ký túc xá rửa mặt nghỉ ngơi một chút, 8 giờ tối nay bộ phim “Vương Tử Biển Cả” sẽ được chiếu trên sân thể dục, đó là bộ phim điện ảnh do chính Lĩnh chủ đại nhân viết kịch bản và làm đạo diễn, nếu có thể, ta vẫn mong tất cả học sinh đều có thể đến xem.”
“Tất nhiên chúng ta vẫn tuân theo nguyên tắc tự nguyện, nếu học sinh nào có việc khác cần làm thì cũng có thể không đến.”
Bầu không khí nặng nề vừa rồi bỗng biến mất khi thầy giáo vừa dứt lời, những bi thương buồn bực đã trở thành hư không, các học sinh tròn mắt ngạc nhiên, tuy có những từ bọn nó không biết như phim điện ảnh, kịch bản, đạo diễn có ý nghĩa gì, nhưng chỉ cần bốn chữ “Lĩnh chủ đại nhân” thôi cũng đủ trọng lượng và có lực kêu gọi.
Tất cả các học sinh lập tức hoan hô.
Có lẽ từ lúc làm bài thi cho đến khi có kết quả thi là khoảng thời gian khó khăn nhất, xem phim để thư giãn cũng là một lựa chọn không tồi.
Suy cho cùng thì bọn chúng cũng là lứa học sinh đầu tiên ở trên lục địa này, phải trải qua quá trình rèn luyện khắc nghiệt của các kỳ thi xếp hạng, Phỉ Lạc Ti vẫn có chút thương tiếc bọn trẻ.
“Vi Vi An, có muốn đến Tiểu ốc Đường Quả mua kẹo dẻo không?”
Ái Lệ Ti là một đứa trẻ mồ côi, một mình cô bé ăn no là được, nó không cần phải lo lắng chuyện thức ăn cho cả gia đình, vậy cho nên nó là cô bé tiêu ít tiền nhất trong ký túc xá.
Ở Lan Tư Duy Lợi có ba loại cấp bậc bánh kẹo, đắt nhất là “Tiểu ốc bí mật của mật ong”, kẹo bán ở trong đó được tính bằng đơn vị tiền vàng, tụi nó mua không nổi.
Ở các tiệm tạp hóa (siêu thị bách hóa) thì mặc dù các loại đường trắng được bán rất rẻ và nhiều, nhưng sau khi thỏa mãn được những nhu cầu cơ bản nhất thì bọn họ lại bắt đầu khao khát những hương vị cao hơn.
Chính vì thế nên bánh kẹo ở “Tiểu ốc bánh kẹo của Ngải Lệ” được bán với giá cả rất phải chăng, trở thành địa điểm yêu thích của trẻ em nơi này.
Kẹo trái cây với nhiều màu sắc khác nhau có lớp đường trong suốt sáng bóng bọc bên ngoài. Dù là bé trai hay bé gái gì cũng đều thích sưu tập chúng!
Sau khi ăn kẹo, giấy gói kẹo cũng sẽ được l**m sạch, sau đó dùng nước rửa sạch giấy gói kẹo, phơi dưới nắng cho khô rồi cẩn thận đặt vào sách hoặc dưới gối để ép phẳng.
Ái Lệ Ti thường dùng kéo để cắt những con vật nhỏ với nhiều hình dạng khác nhau và cho vào sách làm thẻ đánh dấu. Còn Vi Vi An thì lại gấp chúng thành những ngôi sao nhỏ, sau đó sâu thành chuỗi rồi treo chúng ở đầu giường. Ngải Lâm thì gấp chúng thành những con vật nhỏ, kết hợp với những viên đá xinh đẹp cô bé nhặt được làm thành chuông gió treo trên cửa sổ, mỗi khi có gió thổi vào ký túc xá, chuông gió đung đưa khẽ vang lên tiếng đinh đang nghe thật dễ chịu….
Mặc dù đó là những chiếc vỏ kẹo có thể dễ dàng vứt đi, nhưng nhờ sự khéo léo của các cô gái nhỏ, nó đã biến thành những món đồ nhỏ xinh và hết sức thiết thực, ký túc xá trống rỗng ban đầu giờ cũng đã trở nên đẹp đẽ hơn.
“Ta muốn mua một ít kẹo đậu phộng.” 15 đồng một cân kẹo cứng trái cây, đó là loại kẹo rẻ tiền nhất. Ngoài ra ở đó còn có rất nhiều loại kẹo khác, chẳng hạn như kẹo bơ cứng, kẹo đậu phộng, kẹo sữa, kẹo que……
Hàng trăm loại kẹo được trưng bày trong những chiếc tủ trong suốt trông rất đẹp mắt. Những viên kẹo có giá được tính bằng tiền đồng này ở bất kỳ thành phố nào cũng có thể xem là món hời vì quá rẻ, nhưng đối với những đứa trẻ có tính tiết kiệm được khắc sâu vào tận xương tủy này thì lại rất quý giá và đắt đỏ.
Hiện tại những người có thể thực sự tự do về mặt tài chính chiếm một tỷ lệ rất thấp.
Rõ ràng là Vi Vi An không nằm trong số những người có thể tự do về mặt tài chính.
Nhưng kẹo đậu phộng thật sự ăn rất ngon!
Ái Lệ Ti không có cha mẹ, và khái niệm về quản lý tài chính của cô bé được hình thành từ những ngày khó khăn cực khổ trước đây, tuy nhiên, trường học vừa bao ăn lại bao ở, vậy nên thứ duy nhất cô bé có thể dùng đến tiền là thực phẩm, lúc nào cô bé cũng sẵn sàng chi nhiều tiền hơn vào thực phẩm so với những đứa trẻ khác.
Trong một bài thực hành thí nghiệm trên lớp, Ái Lệ Ti đã giành được vị trí thứ nhất, và để tự thưởng cho bản thân, cô bé đã mua kẹo đậu phộng.
Nó chỉ mua nửa cân kẹo có giá 30 đồng một cân, sau khi cẩn thận l**m hết vị ngọt trên bao bì rồi mới quý trọng đưa một miếng cuối cùng vào miệng.
Nó không nỡ nhai kẹo thành từng mảnh nhỏ, vậy nên chỉ ngậm kẹo đậu phộng trên đầu lưỡi, cảm nhận được sự hài lòng và hạnh phúc tột độ khi viên kẹo tan chảy trong miệng mình.
Hương vị của kẹo đậu phộng không giống với kẹo cứng trái cây, kẹo đậu phộng “cháy” hơn một chút, hương vị cũng nhiều lớp hơn, vị ngọt không đậm nhưng mùi thơm thì lại rất nồng.
Cô bé cẩn thận ngậm nó trong miệng một hồi lâu, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được mà “cạch” một tiếng cắn nó vỡ ra, trong phút chốc, viên kẹo nhỏ biến thành vô số mảnh vụn, văng tung tóe trong miệng nó.
Cuối cùng Ái Lệ Ti cũng đã nắm được cách ăn kẹo đậu phộng ngon và đúng cách nhất, nhưng ăn theo cách này lại quá phí đường, tuy cũng có “hào phóng” đó nhưng cũng rất đau lòng.
“Các ngươi cũng nên nếm thử đi, ngon lắm!” Lúc Ái Lệ Ti ăn một mình thì rất tiết kiệm, nhưng cô bé lại chia sẻ với các bạn cùng phòng của mình vô cùng hào phóng.
Những người bạn cùng phòng ký túc xá biết loại kẹo này rất đắt, vậy nên không dám ăn, nhưng Ái Lệ Ti lại nói: “Đây là nhả vía may mắn để mọi người có thể đạt được vị trí số một! Cứ ăn đi, đợi sau này mọi người đứng nhất trong kỳ thi lại mời ta ăn nữa.”
Những tiểu Cuốn Vương này rất nhiệt tình với công việc của mình, đánh quái cũng càng ngày càng hiệu quả, mỗi ngày bọn chúng có thể kiếm được hơn ba đồng bạc, còn nhiều hơn phần lớn người trưởng thành!
Nhưng những tháng ngày bấp bênh được bữa nay lo bữa mai vẫn để lại bóng ma tâm lý trong lòng bọn họ, tựa hồ như chỉ khi nào con số trên thẻ ngân hàng trở thành con số mà họ có tiêu cả đời cũng không hết mới dám tiêu xài cho mình một chút.
Nhưng quan niệm tiêu tiền bừa bãi khác với làm cho bản thân mình trở nên tốt hơn hoàn toàn không giống nhau, vậy cho nên mới có thiết lập cơ chế khen thưởng và tiêu tiền để khiến bản thân mình tốt hơn.
Các bạn cùng phòng cũng không còn do dự nữa, chúng háo hức mở giấy gói ra và bắt đầu ăn ngon lành.
Những viên kẹo giòn tan, vị ngọt ngào đọng lại trong miệng càng khiến cho nhiệt huyết hoàn thành mục tiêu của bọn nó càng cao hơn.
Có ước định này xong, ký túc xá của Vi Vi An đã lục tục có ba cô gái giành được vị trí thứ nhất trong các bài kiểm tra nhỏ.
Vi Vi An cũng rất muốn ăn, nhưng nó phải tuân theo quy tắc mình đặt ra, vậy nên đã đợi đến khi chiếm vị trí đầu bảng rồi mới mua.
“Nhưng hôm nay chúng ta phải xem phim~”
Vi Vi An kiên quyết lắc đầu: “Ta sẽ đợi đến khi nào thi đạt hạng nhất rồi mới mua.”
Đó là vấn đề nguyên tắc.
Tuy đó chỉ là thỏa thuận của bản thân cô, nhưng đó lại là thỏa thuận không thể phá vỡ vì bất cứ lý do gì!
Sau khi ánh mắt Vi Vi An lướt qua đống kẹo đậu phọng thì kiên quyết quay đầu rời đi.
Nhưng không bao lâu sau cô bé đã hối hận.
Có lẽ để trút bỏ những căng thẳng tích tụ trong kỳ thi, hôm nay đám học sinh không khắt khe trong việc tiêu tiền lắm.
Khi bọn nó đến sân thể dục để tìm chỗ ngồi trước thì nơi đó đã chật kín người.
Mùi thơm của nấm chiên, bánh gạo chiên, xúc xích nướng, gà rán, trà sữa, thịt nướng, xiên que chiên và lẩu cay từ bốn phương tám hướng vọt tới.
“Thơm quá đi!”
Sáu cô bé vừa đến sân thể dục đã đồng loạt kêu lên, tiếp theo sau là những tiếng hít hà thật khoa trương, như thể bọn nó muốn hít hết tất cả mùi hương ở trên sân thể dục vào phổi, giống như làm thế thì sẽ thỏa mãn được cơn đói của bọn nó vậy.
“May mắn là chúng ta đã mua được kẹo!”
Ái Lệ Ti lấy kẹo ra đưa cho bạn của mình: “Ăn của ta trước đi, sau đó chúng ta sẽ đổi thức ăn cho nhau.”
Vị ngọt của kẹo lan tỏa trong miệng, bụng bọn nó cuối cùng cũng đỡ cồn cào hơn, nhưng kẹo lại không thể lấp đầy cái bụng đói được!
“Tức thiệt chứ, ta vừa mới ăn tối xong nhưng bây giờ lại đói nữa rồi. Ta phải làm sao đây?”
Ái Lệ Ti đưa mắt liếc nhìn về phía chiếc đồng hồ lớn, vẫn còn một tiếng nữa bộ phim mới bắt đầu.
“Nếu không có cách nào thì chúng ta đi mua đồ ăn xong quay lại.”
Đề nghị này đã được năm cô bé còn lại nhất trí đồng tình.
Khi bọn nó đi mua đồ ăn vặt trở về, mùi thơm trên sân thể dục càng đậm hơn, đồng thời còn kèm theo cả những tiếng nổ lớn, giọng nói của những người giao hàng cũng phát ra hết sức rõ ràng trong loa ở gần đó.
“Ai đi xem phim sẽ nhận bỏng ngô! Ai đi xem phim sẽ nhận kẹo dẻo! Ai đi xem phim sẽ nhận được Coca Cola! Cảm ơn Bá tước Ái Đức Hoa đã hào phóng tài trợ! Cảm ơn Vương Tử Nhân Ngư Nặc Y đã hào phóng tài trợ! Cảm ơn Quang Minh thánh nữ Mạc Na Á vì sự tài trợ hào phóng của các ngài!”
Vi Vi An: “! ! !”
Ái Lệ Ti: “! ! !”
Các học sinh: “! ! !”
Các giáo viên: “! ! !”
Trước khi bộ phim bắt đầu, độ hảo cảm của Ái Đức Hoa, Nặc Y và Mạc Na Á đã trực tiếp nâng lên 80 điểm.
Kiểu chương trình quảng bá này không chỉ có ở trường học, mà đoạn quảng cáo trên còn được phát lặp đi lặp lại ở các công viên được chọn làm nơi chiếu phim.
Sáu nhân vật còn lại có chút ngơ ngác? Ba người các ngươi đang làm cái gì vậy? Sao các ngươi dám gian lận như thế chứ!!!
Các nhà tài trợ Ái Đức Hoa, Nặc Y và Mạc Na Á không hề biết Phỉ Lạc Ti sẽ làm như thế, nhưng vào lúc này, hai gã khổng tước thích khoe mẻ và một Thánh nữ đầy tham vọng đang mừng vui đến mức cười không khép được miệng vì chiêu thức ấy của Phỉ Lạc Ti.
Hiệu ứng quảng cáo tuyên truyền quá tuyệt vời!
Một vật nhỏ chỉ tốn từ mấy đồng đến chục đồng, cho dù phân phát hàng ngàn vạn phần cũng không có cảm giác gánh nặng gì lớn.
Nhưng họ thực sự nghi ngờ rằng Phỉ Lạc Ti có thể kiếm tiền bằng cách này sao?
Tạm gác lại câu hỏi có kiếm được tiền hay không, khi ngày càng có nhiều người đón xem bộ phim thì thời gian chiếu cũng sắp bắt đầu.
Nặc Y lập tức im lặng, hắn ta ngồi trong bong bóng nước cách mặt đất một mét và chăm chú nhìn vào màn hình lớn.
Tuy hắn ta là diễn viên chính, nhưng thành thật mà nói thì cả quá trình quay bộ phim hắn ta có chút bối rối.
Dù đã có trong tay một kịch bản hoàn chỉnh, nhưng trình tự và thời gian quay lại không theo đúng như trình tự trong kịch bản.
Cách diễn xuất Đông một búa Tây một búa khiến hắn ta thật sự rất bối rối, về sau thì hắn ta dứt khoát không đọc kịch bản nữa, mà diễn theo những cảnh và lời thoại được Phỉ Lạc Ti giao hàng ngày.
Có lẽ Nhân Ngư thực sự là diễn viên trời sinh, và theo đánh giá của Phỉ Lạc Ti thì kỹ năng diễn xuất của Nặc Y không có gì đáng để chê trách.
Do hạn chế về độ dài nên không có nhiều tình tiết, hơn nữa cốt truyện cũng không thể phân bổ đều cho tất cả tám nhân vật, thuộc tính công cụ của người rất nặng, tuy nhiên, tất cả các tình tiết liên quan đến bọn họ đều có thiết kế nhân vật nổi bật và không lặp lại, vậy nên vẫn có độ nhận biết rất lớn.
“Buzz~” Khi ánh sáng từ máy chiếu phim được bật lên, đại dương xanh thẳm và Ma ngư xuất hiện trên màn ảnh hết sức lộng lẫy.
Máy quay di chuyển theo hướng Ma Ngư bơi đi, hình ảnh đáy biển tuyệt đẹp được ghi lại trọn vẹn.
Làn nước xanh trong vắt, những rạn san hô rực rỡ sắc màu, những sinh vật dưới đáy biển giương nanh múa vuốt…… Hết thảy những điều này đối với Hải Tộc sống dưới đáy biển rất quen thuộc, nhưng đối với những chủng tộc khác chưa từng xuống biển thì lại hoàn toàn mới lạ….. Đó là hình ảnh không thể tưởng tượng nổi.
Tất cả các chủng tộc trên thế giới này đều biết Nhân Ngư là một chủng tộc ma pháp rất giàu có, nhưng bọn họ giàu có và mạnh mẽ đến mức nào thì hầu hết mọi người đều không biết.
“Vương Tử Biển Cả” chỉ tiết lộ một phần nổi của tảng băng chìm to lớn đó mà thôi.
Những hình ảnh dưới đáy biển được quay hoàn toàn bằng cảnh thật, để đảm bảo sự an toàn cho tộc đàn Lưu Kim Nhân Ngư, một số cảnh bí mật riêng tư đã bị Phỉ Lạc Ti cắt bỏ, hơn nữa y còn trả tiền thuê quay phim bằng cách tăng cường khả năng phòng thủ cho bọn họ bằng ma pháp trận. Chỉ cần ma lực đầy đủ sung túc thì cho dù là ma thú cấp 300 trong truyền thuyết cũng có thể bị chặn lại trong một thời gian.
Hơn nữa y còn bổ sung thêm mê hồn ảo cảnh vào ma pháp trận.
Có qua có lại, các Nhân Ngư đã trang trí địa điểm quay phim càng thêm lộng lẫy và tinh xảo hơn.
Máy chiếu là một tác phẩm của thuật luyện kim, vì có ma pháp nên không lo sẽ xảy ra chuyện gì đó hoặc người ngồi ở quá xa không thể nhìn thấy được.
Vì vậy, chỉ trong vòng một phút mở đầu ngắn ngủi, tất cả mọi người đều kinh ngạc đến không nói thành lời.
Ngay cả Ái Đức Hoa thích sự xa hoa và lộng lẫy cũng hoàn toàn choáng váng chứ đừng nói gì đến những người khác.
Nhịp điệu phim ở hai phút đầu tiên rất chậm rãi, dù sao thì đó cũng là một chút lương tâm của Phỉ Lạc Ti, mặc dù cũng không nhiều lắm.
Nếu muốn dồn Vương Tử Nhân Ngư và tám vệ tinh tình yêu (Ăn uống thả cửa mỗi ngày) vào một bộ phim dài hai tiếng thì tiết tấu cần phải chặt chẽ.
Bởi vậy, trong thời gian ngắn ngủi hai tiếng đồng hồ đó, thần kinh của khán giả lúc nào cũng căng thẳng.
Nhìn vệ tinh số 1 và vệ tinh số 2 tranh giành tình cảm của nam chính, kích động vẫn chưa nguôi thì lại thấy vệ tinh số 1 và nam chính đi ăn lẩu, nhìn sóng nhiệt cuồn cuộn hơi nóng bốc lên từ nồi lẩu mà cảm động bởi sự lãng mạn của bọn họ vô cùng, cảm động đến mức nước mắt cứ trào ra từ khóe miệng bọn họ.
Khi nhìn nam chính và vệ tinh số 2 đi ăn xiên que nướng, vệ tinh số 3 và vệ tinh số 4 bất ngờ xuất hiện rồi tham gia chiến trường, vì nam chính mà vung tay đánh nhau, trong sự hỗn loạn của nắm đấm và mùi thơm của xiên nướng, những “giọt nước mắt đau khổ” đã rơi ra từ từ khóe miệng bọn họ.
Theo dõi màn đọ sức giữa trà xanh và bạch liên hoa giữa vệ tinh số 5 và vệ tinh số 6, bỗng dưng bọn họ nhất thời phân vân, không biết nam chính thích buffet hải sản hay lẩu cay, thích tình cảm chân tình hay là cây cỏ đầu đường, vì bị rung lắc dữ dội nên nước cỏ bị vắt chảy hết ra ngoài miệng.
Nhìn vệ tinh số 7 và số 8 đắm chìm trong sóng ngầm kích động, trái tim bọn họ nhộn nhạo trước những tách trà sữa, khi trà sữa vô tình bị rớt xuống đất, trái tim bọn họ như vỡ vụn, lần này là nước mắt thật, nó rơi ra đúng chính xác vị trí.
Nhìn nam chính giải quyết mâu thuẫn giữa vệ tinh số 3 và vệ tinh số 6 hết sức đơn giản, sau đó ba người bọn họ cùng nhau đi chơi, vừa ăn thịt nướng vừa ăn lẩu dương hạt tử vừa…… Nhìn nam chính…..
Tóm lại, sau khi chiếu xong bộ phim dài hai tiếng, tất cả mọi người vẫn còn chưa hồi phục tinh thần mà cứ đắm chìm vào trong dư vị của bộ phim.
“Ăn thật ngon, a, không phải, là thật thơm mới đúng, mà cũng không đúng…..”
“Thật thú vị! Món này cũng ngon quá đi!”
“A a a, Ái Đức Hoa đẹp trai quá! Ngài ấy đã mua cả nhà hàng thịt nướng cho Nặc Y, chỉ vì để sau này Nặc Y ăn thịt nướng không phải xếp hàng nữa. Ôi, ta yêu ngài ấy quá đi mất!”
“Sao trên đời này lại có buổi hẹn hò lãng mạn như vậy được chứ?! Ta cũng muốn ăn lẩu dưới sự chứng kiến của pháo hoa và các Tinh Thần Tiên tử!”
“Hu hu hu….. ta đã quyết định rồi, đám cưới tương lai của ta nhất định phải có tiệc buffet thịt nướng!”
“Hạ Lạc Khắc! Hạ Lạc Khắc là của ta! Sao ngài có thể mua tất cả các loại tào phớ có trong thành phố chỉ vì Nặc Y thích ăn tào phớ ngọt vậy chứ? Mặc dù ta thích tào phớ mặn hơn, nhưng ta phải nói rằng – ngọt quá! Thật sự rất ngọt ngào!”
“A a a, đầu ta ngứa quá, não yêu đương sắp lớn lên rồi… Ta muốn có người yêu, muốn cùng người yêu của mình đi ăn lẩu, uống Coca Cola, nắm tay nhau cùng ăn xiên que, ăn dâu tây…. A a a…..”
Hiệu ứng sau khi chiếu “Vương Tử Biển” thật bùng nổ.
Điểm chiếu phim nào cũng đều rơi vào trạng thái điên cuồng, đương nhiên, chỗ điên cuồng nhất vẫn là…….
“Tránh ra! Bây giờ ta muốn đi ăn nấm nướng! Không ai có thể ngăn cản ta được! Mạc Na Á, ta nhất định sẽ bảo vệ tình yêu của ngài và Nặc Y!”
“Lẩu! Không ăn được lẩu chắc ta chết mất quá! Đã ba tiếng rồi ta chưa ăn lẩu! A – chết mất thôi!!!”
“Cứu với, ở đây có người bị ngất. Cần phải có một cốc trà sữa mới có thể sống sót được cho đến khi Mục Sư đến! Xin mọi người thương xót, ai đó có thể cho bạn ta một cốc trà sữa được không!”
Những công nhân công trường làm đường cao tốc đã phải chịu đựng ruột gan cồn cào, nhanh chóng quay trở lại công việc của mình.
“Quản lý, tôi đói quá!”
“Đợi một chút, Lĩnh chủ đại nhân nói, hôm nay coi như ngày nghỉ lễ, ai làm thêm giờ thì tiền lương sẽ nhân năm!”
Ta yêu mỹ thực, nhưng ta cũng yêu tiền lương.
Ta yêu mỹ thực, nhưng khi nghĩ đến rất nhiều người xếp hàng đứng bên ngoài chỉ để mua những món ăn mà họ vô cùng yêu thích thì…..
Ta không thể ích kỷ như thế được!
Sau khi rối rắm đấu tranh tư tưởng xong, không biết từ khi nào mà những công nhân này có tinh thần trách nhiệm thắt lưng buộc bụng như thế, trong mắt họ lóe lên sự quyết tâm và kiên định vô cùng.
“Nào, nào, hôm nay chúng ta vẫn mở cửa như thường lệ. Hãy lịch sự xếp hàng chứ đừng chen lấn trong hàng.”
Dù đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi, nhưng ngay khi nhân viên cửa hàng mở cửa ra vẫn sợ hãi trước khung cảnh dòng người đông nghìn ngịt bên ngoài cửa, trông giống như thảm họa vong linh xuất hiện vậy.
Không, thảm họa vong linh bất tử cũng không đáng sợ đến thế.
Hàng người đông đúc dài dằng dặc, nguyên một mảnh trước mắt toàn là đầu người nhấp nhô lên xuống, ánh mắt đói khát tràn ngập khát vọng giống hệt dã thú, giống như có thể nuốt chửng bất cứ thứ gì trước mặt.
Vong linh à? Vong linh đâu có ăn người, thế thì có gì mà phải sợ?
Các vị khách vẫn đang ch** n**c miếng vì xúc động, một bên vừa nuốt nước miếng vừa nói: “Có thứ gì bán cái đó đi, ta không kén chọn, kể cả chân ghế đẩu nướng ta cũng mua!”
