Y Lệ Toa Bạch tách khỏi Bối Đặc Tây sau khi xuống xe, bị chia cắt với người thân duy nhất của mình ở một thành phố xa lạ khiến cô khó giữ được bình tĩnh, nhưng khi nhìn rõ người tới, nỗi bất an của cô cũng nhanh chóng tan biến.
Người đến đón cô, hoặc là nói đến đón bọn họ chính là một cô bé mặc áo choàng Pháp Sư.
Công nhân dưới 18 tuổi và công nhân trên 18 tuổi được đưa đến hai nơi khác nhau, người đi ở phía trước là một cô bé cao hơn một mét một chút.
Cô bé đó lớn hay nhỏ gì Y Lệ Toa Bạch cũng không quá quan tâm, bởi vì ánh mắt của cô cứ dán chặt vào chiếc áo choàng pháp sư cô bé đó đang mặc.
Bộ áo choàng pháp sư này nhìn có hơi mộc mạc đơn sơ so với những chiếc áo choàng pháp sư mà các tiểu thư quý tộc hay mặc, nhưng nó lại giống hệt với bộ đồng phục học sinh trong « Vương Tử Biển Cả ».
Y Lệ Toa Bạch đã từng nhìn thấy trong phim, đây là đồng học sinh, ở trong phim, đến trường học ma pháp là nghĩa vụ phải thực hiện, trẻ em từ 4 tuổi trở lên phải vào trường học để học hành, sau khi hoàn thành chương trình giáo dục bắt buộc vào năm 18 tuổi, các em còn phải tham gia vào một kỳ thi thống nhất, sau đó mới đưa phiếu điểm đến trường đại học mình mong muốn được học để tiến thêm một bước nữa trong sự nghiệp học hành, đó là được đào tạo chuyên sâu.
Có rất ít tình tiết liên quan đến trường đại học, có một tình tiết dài hai phút khi giáo sư đại học số 6 xuất hiện, nhưng điều khiến Y Lệ Toa Bạch ấn tượng ấn tượng nhất là cảnh lớp học rộng lớn chật kín người.
“Thưa ngài, xin hỏi chúng ta đang đi đâu thế ạ?” Y Lệ Toa Bạch có chút lo lắng hỏi.
Ái Lệ Ti quay đầu lại, nở nụ cười ngượng ngùng: “Cô không cần gọi ta là ngài đâu, về sau chúng ta sẽ là bạn đồng hành với nhau, cô cứ gọi ta là Ái Lệ Ti, hoặc cũng có thể gọi là đàn chị cũng được!” Ái Lệ Ti kiêu hãnh ưỡn ngực. Trên ngực áo phải của cô bé đeo phù hiệu khắc hai ngôi sao, tượng trưng cho lớp học của nó.
Sau kỳ thi giữa kỳ, tất nhiên chương trình “Nhảy lớp” c*̃ng khởi động, thành tích của Ái Lệ Ti vẫn luôn rất cao nên cô bé đã thuận lợi lên năm hai, mặc dù là ở cuối lớp, nhưng c*̃ng thu hoạch được chức vụ giáo viên xoá nạn mù chữ bán thời gian.
Bây giờ cô bé tan học là chạy đi đón đàn em về ký túc xá.
Khi đám người Ái Lệ Ti nhập học, mọi công việc hướng dẫn đều do nhóm búp bê vong linh thực hiện, nhưng bây giờ số lượng học sinh nhập học càng ngày càng nhiều, búp bê vong linh còn phải lo công việc dạy học, căn bản không có thời gian làm, thế là những “Đàn anh đàn chị” như Ái Lệ Ti đã có mặt ở đây để giúp những học sinh mới thích nghi với mọi thứ nơi này.
Những chuyện như hướng dẫn học sinh mới này, Ái Lệ Ti và những cái này đàn anh đàn chị đã tự mình trải qua một lần rồi, có kinh nghiệm cá nhân, các cô bé cậu bé này làm còn tốt hơn cả đám vong linh kia nhiều.
Y Lệ Toa Bạch khéo léo đổi: “Vâng, đàn chị.”
Cấp bậc của Y Lệ Toa Bạch cao hơn Ái Lệ Ti, nhưng tuổi Ái Lệ Ti nhỏ hơn cô rất nhiều, vậy nên Y Lệ Toa Bạch vô thức dùng giọng điệu cung kính.
Trên con đường ma pháp này, mặc kệ là Rèn Thể Giả hay là Thi Pháp Giả gì cũng vậy, thiên phú chính là yếu tố quyết định mọi thứ.
Ái Lệ Ti bảy tám tuổi đã là cấp 9, chỉ cần qua mấy năm nữa là cô bé có thể vượt qua cô, đó là chuyện ván đã đóng thuyền.
Thành thật mà nói, Ái Lệ Ti không cao cao tại thượng hạ mệnh lệnh với cô đã khiến Y Lệ Toa Bạch cảm thấy được sủng ái mà lo.
“Hôm nay đã muộn rồi, tôi sẽ dẫn mọi người đến nhà tắm lớn trước, chờ mọi người tắm rửa xong ngủ một giấc, ngày mai tôi sẽ giới thiệu chi tiết về công việc và sắp xếp cho mọi người sau.”
Khi tuyển dụng công nhân, họ được quảng cáo là công nhân vận chuyển với mức lương mỗi ngày từ 1 đến 5 đồng, nhưng hợp đồng lao động đưa ra lại không phải như vậy.
Đại đa số người dân bình thường và nô lệ hoàn toàn không biết chữ, ngay cả việc ký tên cũng là dùng cách cắn nát cổ tay để ấn dấu tay, thế thì nói gì đến việc xem hiểu nội dung hợp đồng khế ước trên giấy.
Y Lệ Toa Bạch có thể đọc, nhưng cô chỉ một lòng muốn chạy trốn khỏi thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, cho dù có biết phần khế ước này muốn cô bán linh hồn, cô cũng sẽ không chút do dự ký tên.
Bởi vậy, khi gặp phải tình huống khác một trời một vực với tình huống làm công bình thường, Y Lệ Toa Bạch c*̃ng không hề hoảng sợ.
Ái Lệ Ti đưa họ đến lối vào nhà tắm lớn, để bọn họ chia ra làm hai nhóm, nam sinh giao cho Lạc Duy, còn mình thì mang theo nữ sinh đi vào nhà tắm nữ.
“Trời ơi, đó là người đứng đầu trong trường phải không?!” Khi Y Lệ Toa Bạch nhìn thấy Lạc Duy, cô đã trợn to hai mắt, con trai trỗ mã muộn hơn con gái cùng tuổi, do trước đây dinh dưỡng không tốt nên vóc dáng Lạc Duy khá nhỏ, cậu ta còn thấp hơn Y Lệ Toa Bạch một cái đầu.
Y Lệ Toa Bạch nhìn chàng trai trẻ nhỏ hơn mình nhưng cấp bậc cao hơn rất nhiều, trong lòng cô chấn kinh, cảm xúc còn dữ dội hơn cả khi cô nhìn thấy biển lớn gào thét dữ dội.
Tinh thần lực của Y Lệ Toa Bạch cũng không cao lắm, cô có thể cảm giác được cấp bậc của Lạc Duy cao hơn mình rất nhiều, nhưng cụ thể cao bao nhiêu thì lại không rõ lắm.
Những gì cô lẩm bẩm đã bị Ái Lệ Ti nghe được, cô bé nhịn cười, nói: “Lạc Duy quả thật là người đứng đầu trong lớp chúng ta, chẳng qua cậu ấy không phải là người đứng đầu trong trường, phải chờ kỳ thi cuối kỳ kết thúc mới có thể chọn ra người đứng đầu trong trường được!”
“Cô cấp 15 phải không? Chờ cô thích nghi với cuộc sống ở đây rồi tôi sẽ dẫn cô đi gặp cậu ấy! Cấp 15 là có thể tổ đội được rồi, nhưng ở đây chúng tôi không có nhiều người cấp 15.”
“Tổ đội?” Y Lệ Toa Bạch tò mò hỏi, “Có phải là bài tập nhóm không?” Từ này là cô nghe được trong phim, sau đó vẫn luôn ghi nhớ trong lòng.
Ái Lệ Ti lắc đầu: “Chỉ là một nhóm làm việc chung mà thôi.”
Tổ đội mà Ái Lệ Ti nói đến không gì khác hơn là nhiệm vụ đánh quái thu thập Ma quỷ đằng mỗi ngày.
Hình thức tổ đội trực tuyến bắt đầu từ cấp 15, nếu phối hợp tốt, hiệu quả có thể tăng lên gấp mấy lần!
Ái Lệ Ti và các bạn cùng phòng ký túc xá đều có cấp bậc ngang nhau, bọn họ phối hợp rất ăn ý trong trận chiến mô phỏng thực tế. Hiệu quả trong nửa ngày có thể bắt kịp khối lượng công việc của một ngày nếu làm việc một mình!
Nhưng thật đáng tiếc là cấp bậc của các cô vẫn còn ở mức từ 8 đến 10, khoảng cách đến cấp 15 để mở chức năng trực tuyến còn rất xa.
Y Lệ Toa Bạch vẫn còn bối rối: “Nhưng, nhưng tôi đến để làm công mà, tôi không có hộ khẩu ở đây nên không thể đến trường được.” Trong mắt cô hiện lên vẻ cô đơn lạc lõng.
“Không phải đâu.” Ái Lệ Ti biết cô đã hiểu lầm nên giải thích, “Cô nghĩ trung tâm đào tạo của chúng ta là trường học ma pháp bắt buộc trong phim phải không? Không phải như vậy, đó chẳng qua là bộ phim quay bối cảnh ở chỗ chúng ta mà thôi, chỗ này chính là 【 Trung tâm đào tạo trước khi làm việc】.”
Biết mình đã hiểu lầm, Y Lệ Toa Bạch xấu hổ đỏ mặt: “Thật, thật xin lỗi, là tôi đã hiểu sai.”
Ái Lệ Ti cười ha hả, nói: “Cái này thì có gì mà xin lỗi!”
Cô bé dẫn mọi người đi vào phòng thay đồ, sau khi lấy đồ dùng xong thì dạy bọn họ cách sử dụng tủ, cách sử dụng sữa tắm và dầu gội, cách tắm và cách làm khô tóc.
“Khi chải tóc nhất định phải cẩn thận, nếu như có bọ thì bôi thuốc này lên da đầu, nếu trên tóc không có bọ, hãy đổ dầu gội lên tay rồi xoa lên tóc ướt, sau đó….”
Hết thảy mọi thứ về Lan Tư Duy Lợi đều khiến Y Lệ Toa Bạch cảm thấy rất mới lạ, cô đã lăn lông lốc trên mặt đất mấy vòng, quần áo tóc tai chỗ nào cũng dính đầy bụi bẩn, cần phải tắm gội sạch sẽ một chút, cô có chút kỳ quái không hiểu vì sao Ái Lệ Ti lại phải nói cặn kẽ đến như vậy, nhưng khi liếc nhìn mấy cô bé bên cạnh đang chăm chú lắng nghe, một ý nghĩ khiếp sợ nhảy ra trong đầu cô ——
Những cô bé này, chẳng lẽ từ trước đến giờ chưa tắm rửa qua lần nào?!
Suy đoán này khiến lông tơ trên người cô bỗng nhiên dựng thẳng đứng, đồng thời cơ thể cô cũng đột nhiên thấy ngứa ngáy khó chịu vô cùng.
Y Lệ Toa Bạch là người thích sạch sẽ, cô không thể tưởng tượng được sẽ như thế nào nếu không tắm hay chải tóc trong một tháng, cô chỉ cảm thấy toàn thân mình như có vô số côn trùng đang bò lổm ngổm.
“Phòng tắm ở đây, mỗi người một phòng, sau khi vào nhớ khóa cửa lại, nhìn thấy dấu hiệu này không? Sau khi khóa cửa lại dấu hiệu này sẽ xuất hiện, có dấu hiệu này nghĩa là bên trong có người, đừng lãng phí thời gian, trực tiếp đi tìm phòng khác thôi.”
“Sau khi ra ngoài thì mang quần áo xử lý một chút, không nên vứt vào thùng rác, nếu cần thì cho vào máy giặt, nhưng đồ lót cá nhân thì tốt nhất vẫn nên giặt bằng tay.”
“Được rồi, thời gian cũng không còn sớm, mọi người nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ đi.”
Sau khi Ái Lệ Ti nói xong, Y Lệ Toa Bạch dùng tốc độ nhanh nhất phóng tới gian phòng gần nhất, cũng không ngẩng đầu lên nhìn.
Điều kiện ở nhà tắm lớn tất nhiên là không bằng nhà Ôn Đốn, phòng tắm rộng khoảng hai mét vuông, không có gì ngoài một cái vòi sen và một chiếc kệ chống nước treo trên tường.
Y Lệ Toa Bạch vụng về điều chỉnh nhiệt độ nước theo sơ đồ hướng dẫn bên cạnh vòi hoa sen.
Không có những cánh hoa thơm ngào ngạt, c*̃ng không có tinh dầu, nhưng khi dòng nước ấm từ trên cao rơi xuống chạm vào da cô, đột nhiên Y Lệ Toa Bạch có cảm giác như mình được chữa lành.
Khi cô thoa dầu gội lên tóc, mùi thơm thoang thoảng chui vào mũi, trong mắt cô hiện lên một chút kinh hỉ, sau đó cẩn thận tắm rửa cơ thể mình.
“Thơm quá! Đây chính là sữa tắm trong truyền thuyết à?!”
“Trời ạ, là nước nóng! Thật ấm áp!”
“A! Đây, đây là tay tôi thật à?! Thật trắng!!”
“Nước này ngọt quá! Đây là lần đầu tiên tôi uống được nước ngọt như vậy đó!”
“….”
Phòng tắm cũng không có cách âm, mấy cô bé kia cứ líu ríu không ngừng, những tiếng nói chuyện đó truyền hết vào tai cô.
Y Lệ Toa Bạch sửng sốt một lát, đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ.
Vừa rồi cô quá thất lễ.
Y Lệ Toa Bạch là một tiểu thư quý tộc được nuông chiều sống trong một lâu đài, khi lớn lên cô sẽ là một món đồ được trao cho người khác để đổi lấy lợi ích, mọi thứ ở cô đều được yêu cầu phải tốt.
Làn da phải trắng nõn, eo phải nhỏ, tay phải đẹp… Mặc dù có đủ loại yêu cầu, nhưng Y Lệ Toa Bạch chưa bao giờ bị ảnh hưởng bởi khái niệm vật chất hay khổ cực gì.
Cô có phải chịu đói cũng là để giảm cân, để cơ thể không vượt qua 65 cân, cô buộc phải giảm 2/3 số lượng đồ ăn, phải giảm cân để lấy lại vóc dáng và duy trì cơ thể cân đối.
Nhưng cô chưa bao giờ trải qua cảm giác đói đến mức chỉ có thể uống nước bẩn trong bùn đất.
Cô không thể tưởng tượng được cuộc sống sẽ đen tối như thế nào nếu cô nghèo đến mức không đun nổi một bình nước để tắm.
Cũng giống như những cô gái bên cạnh, bọn họ sẽ không bao giờ tưởng tượng ra được cuộc sống mỗi ngày không có việc gì làm, cứ ngồi lên xe ngựa tham gia tiệc trà xã giao này đến tiệc trà xã giao khác, sau khi kết thúc buổi tiệc này lại ngựa không dừng vó vội vàng thay một bộ lễ phục khác, đeo lên người những món đồ trang sức khác, đi tham gia một bữa tiệc khác…. Là một trải nghiệm như thế nào.
Y Lệ Toa Bạch trầm mặc, cô lấy bọt biển chà lên người mình, đây là lần đầu tiên cô được nghe về cuộc sống của những người thuộc tầng lớp thấp hơn mình ở khoảng cách gần như vậy, trong thời gian ngắn, cô bị sốc đến mức nói không nên lời.
Y Lệ Toa Bạch tắm rất nhanh, trên người cô không có bọ, c*̃ng không có những vết bẩn cứng đầu đến mức phải kỳ cọ nhiều lần mới ra được.
Nhưng cô không mở cửa đi ra ngoài ngay, mà cầm quần áo và đồ trang sức bỏ vào trang bị không gian.
Cũng không phải cô sợ bị trộm, mà là…. Mà là trong lòng cô có một loại cảm giác nói không nên lời.
Cô cứ cảm thấy những thứ này có thể gây tổn thương cho những cô gái đó.
Bằng chứng rõ ràng nhất là, ngoại trừ Ái Lệ Ti ra thì không có một người nào nói chuyện với cô cả.
Lúc ở trên xe buýt Cốt Long c*̃ng như vậy, những cô bé cậu bé thường dân đen sì tốp năm tốp ba chụm đầu nhỏ giọng nói chuyện với nhau, không có bất kỳ người nào lấy lòng hai anh em cô cả.
Mặc dù c*̃ng không xa lánh hay ức h**p gì, nhưng trong ánh mắt nhìn về phía anh em cô chỉ có kính sợ và sợ sệt.
Dù bọn họ đã tận mắt chứng kiến hoàn cảnh bi thảm của hai anh em cô, nhưng trong mắt những người dân bình thường, Y Lệ Toa Bạch và Bối Đặc Tây vẫn là những thiếu gia tiểu thư cao cao tại thượng như trước.
—— Còn về phần bị đánh đập kia.
Ối dào, có ai ở đây mà chưa bị đánh đâu, có khi còn bị đánh nặng hơn thế kia gấp mấy lần ấy chứ!
Khôn sống mống chết, những “Kẻ yếu” không chống chọi nổi đã sớm mục rữa ở đâu đó rồi.
Mọi thứ trong nhà tắm lớn đều khiến mọi người vô cùng tò mò, đặc biệt là “hồ bơi” trong suốt như pha lê, khiến mọi người ai cũng tò mò.
Nhưng tò mò thì tò mò, chứ không người nào dám đi thử một lần cả.
Ái Lệ Ti c*̃ng không ép buộc, cô bé mặc áo tắm từ trong hồ nước nóng hầm hập bước ra, một cái máy sấy ma pháp tổ hợp giữa gió và lửa đã thổi khô mái tóc còn ướt của nó, khiến cho đám người xung quanh ao ước sùng bái không thôi.
“Chỉ là một ma pháp nhỏ cấp 1 mà thôi, nếu mọi việc suôn sẻ, tuần sau mọi người có thể học được.”
Ái Lệ Ti nói nhẹ nhàng quá khiến cho Y Lệ Toa Bạch có chút hiếu kỳ: “Đàn chị, trong nội dung huấn luyện có những gì?”
Ở đây ngoại trừ Ái Lệ Ti và Y Lệ Toa Bạch, tất cả mọi người có mặt ở đây đều chỉ là người bình thường cấp 0, nhưng đều là cấp 0 thì vì sao lại nói “Tuần sau là có thể học được” chứ?
Với lại —— “Đàn chị, chức nghiệp của cô là gì?” Y Lệ Toa Bạch nhìn thấy rõ ràng Ái Lệ Ti cầm một thanh trọng kiếm gửi ở quầy hàng, theo lý thuyết thì đối phương là Rèn Thể Giả, rất có thể là một Kỵ Sĩ hoặc là Kiếm Sĩ, nhưng đối phương lại dùng hai loại nguyên tố ma pháp, thiên phú song hệ ma pháp à?!!!
Ái Lệ Ti trả lời câu hỏi sau của cô trước: “Tôi vẫn còn chưa chọn chức nghiệp, trước cấp 10 không xác định nghề nghiệp, chúng ta chỉ tham gia một số khóa học cơ bản.”
Thuận tiện cũng trả lời câu hỏi thứ nhất của cô luôn: “Bình thường chương trình học tương đối nhiều, có tổng cộng mười lăm khóa học khác nhau, quan trọng nhất chính là các lớp học chữ viết thông dụng của lục địa, nguyên tố cơ bản và văn tự cơ bản…”
Y Lệ Toa Bạch nghe đến ngơ ngác, mặc dù cô là tiểu thư quý tộc, nhưng những khoá học này phức tạp đến mức ngay cả tên cô c*̃ng chưa từng nghe qua.
Cô không biết mình nên kinh ngạc hay là phải biểu hiện giống như bị cái bánh khổng lồ từ trên trời rơi xuống nện trúng đầu sẽ tốt hơn: “Những cái này…. Đó đều là nội dung chúng ta sẽ học sao?!”
“Đúng vậy!” Ái Lệ Ti nghiêm túc nói, “Mọi người phải học tập chăm chỉ! Chỉ khi học tốt những điều này mới có thể hoàn thành công việc của mình một cách nhanh chóng và hiệu quả được.”
“Thầy giáo nói đây gọi là ‘Mài kiếm trước khi đốn củi’, mọi người không biết hiệu suất công việc giữa cấp 0 và cấp 9 chênh lệch như thế nào đâu!”
“Vừa rồi mọi người có thấy cậu bé đó đúng không?” Ái Lệ Ti có xuất thân là nô lệ, cô bé là người biết rõ nhất điều gì có thể truyền cảm hứng cho những đứa trẻ ở dưới đáy xã hội này, “Cậu ấy tên là Lạc Duy, là công nhân có cấp bậc cao nhất ở trung tâm đào tạo của chúng ta, cùng một công việc nhưng một ngày ta chỉ có thể kiếm được 1 đồng vàng, nhưng cậu ấy thì lại có thể kiếm kiếm ít nhất 500 đồng vàng!”
Mấy cô bé vừa bước ra khỏi phòng tắm, cả khuôn mặt đỏ bừng vì hơi nước, tất cả đều kinh ngạc đến mức trừng lớn hai mắt.
“1, 1 đồng vàng?!” 500 đồng vàng là con số mà các cô hoàn toàn không dám tưởng tượng tới, các cô đến nơi này làm công, ngay cả mức lương 1 đồng một ngày cũng đã đủ hấp dẫn lắm rồi!
1 đồng vàng tương đương với 10.000 đồng, 10.000 đồng, 10.000 đồng đối với bọn họ là quá nhiều, nhiêu đó đã đủ để nuôi sống cả một gia đình rồi?!
Những cô bé chỉ biết sử dụng đơn vị tiền tệ là đồng trong cuộc sống chắc chắn không giỏi toán, tụi nó chỉ biết 10.000 đồng rất nhiều, nhưng cụ thể là nhiều bao nhiêu…. Thì không ai biết.
Ái Lệ Ti cổ vũ bọn nó, “Trước cấp 5 mọi người chỉ có thể thu thập Ma quỷ đằng mỗi ngày trong các lớp huấn luyện thực tế, thu thập được càng nhiều thì học phần cũng càng nhiều, 1 học phần đổi được 1 đồng, nếu mọi người làm việc chăm chỉ thì một ngày kiếm được mấy chục học phần là chuyện bình thường.”
“Chờ đến khi mọi người lên cấp 5 thì sẽ có nhiều cách kiếm học phần hơn, chẳng hạn như dược tề, thành phẩm luyện kim, gia công chế tác chữ khắc, rèn đúc vũ khí…. Tất cả đều là những biện pháp kiếm tiền rất tốt, nhưng công việc chính là thu thập Ma quỷ đằng, vậy nên không thể lơ là được!”
Những học sinh mới nghe Ái Lệ Ti miêu tả tương lai thì phấn khích vô cùng, hận không thể vùi đầu vào công việc thu thập Ma quỷ đằng ngay ngày mai.
Thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á không có Ma Quỷ Lĩnh, những đứa trẻ này không hiểu Ma quỷ đằng đáng sợ đến mức nào, mặc dù từ tên gọi thì nghe có vẻ rất đáng sợ, nhưng cơ hội kiếm tiền bày trước mặt, ai cũng không muốn bỏ qua, chỉ hận không thể mọc thêm ra mấy cái tay để mình làm được nhiều việc hơn.
Tiếng ong ong trong đầu Y Lệ Toa Bạch vang lên không ngừng, không phải cô sợ, nàng chỉ đang hưng phấn mà thôi.
Trường học ma pháp, đây thật sự là trường học ma pháp!
Những gì trong phim nói là sự thật!
Y Lệ Toa Bạch kích động đến mức ngón tay cũng đang run rẩy, những người khác có thể không nhận ra sự kiện này có sức ảnh hưởng sâu rộng đến mức nào, nhưng Y Lệ Toa Bạch thì lại rất rõ ràng.
Một quý tộc, dù chỉ là một quý tộc sa sút thì vẫn là thành viên của tầng lớp thượng lưu ở thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, là một người thuộc tầng lớp thượng lưu trong thành phố, tài nguyên mà Nam tước Ôn Đốn cho Y Lệ Toa Bạch chỉ có bốn pháp thuật.
Độ thân thiện của Y Lệ Toa Bạch với Hỏa nguyên tố cao hơn nhiều so với Thủy nguyên tố, mỗi lần cô minh tưởng cũng có thể cảm giác được Hỏa Nguyên Tố hoạt động mạnh hơn và muốn đến gần cô hơn, nhưng đáng tiếc, gia tộc Ôn Đốn không có tài nguyên liên quan đến Nguyên Tố Pháp Sư Hỏa hệ.
Lựa chọn phát triển theo hướng Pháp Sư Thủy Nguyên Tố cũng là chuyện bất đắc dĩ.
Bối Đặc Tây tiếc hận cho thiên phú của cô, bỏ đi những gì xấu xí không đề cập tới, cũng thật đáng tiếc cho nhà Ôn Đốn không thể để cô phát huy hết thiên phú của mình.
Không có tài nguyên, ngay cả bí tịch kỹ năng ma pháp c*̃ng không có nhiều, Y Lệ Toa Bạch đã tự mình tìm ra những kỹ năng mới, nói theo một ý nghĩa nào đó, nếu không có thiên phú và cố gắng thì căn bản không làm được!
Bên ngoài, bữa tiệc hải sản ngâm đã tiến vào giai đoạn cao trào, khi Ái Lệ Ti trở về đã xách theo một bọc lớn trà sữa cà phê, nhìn thì có vẻ như cô bé định uống dược tề rồi thức suốt đêm.
Nhưng tầng ký túc xá dành cho học sinh mới thì lại một mảnh tối thui, những học sinh mới câu nệ sớm đã nằm trên giường nhắm mắt lại, chuẩn bị trạng thái tốt nhất để nghênh đón việc huấn luyện ngày mai.
Lúc bọn họ trở lại ký túc xá thì đã là rạng sáng 1 giờ, nhưng Y Lệ Toa Bạch và năm người bạn cùng phòng khác lại không cảm thấy buồn ngủ chút nào.
Lớp học ngày mai sẽ thế nào đây? Thầy giáo sẽ nghiêm khắc như thế nào? Nếu như cô không theo kịp tiến độ sẽ phải rời khỏi nơi này sao? Kỳ thi là cái gì?
Ngày mai……
“Mọi người đã ngủ chưa?” Một giọng nói nhỏ nhẹ rụt rè mang theo lo âu và thấp thỏm vang lên.
“Chưa, ta ngủ không được.” Một cô bé khác c*̃ng nói.
“Ta cũng vậy……”
Y Lệ Toa Bạch khẩn trương nắm lấy cổ áo mình, bởi vì căng thẳng quá mức mà cô cảm thấy có chút khó thở.
“Trời ạ, ta cũng không biết ngày mai phải đi học, ta rất sợ hãi, nếu như không theo kịp tiến độ thì phải rời khỏi đây à.”
“Ta c*̃ng rất sợ, nơi này có nước nóng, sữa tắm, dầu gội, quần áo sạch sẽ và chăn mền mềm mại ấm áp, làm sao bây giờ, ta vừa nghĩ tới việc có thể mình sẽ phải rời khỏi nơi này thì khó chịu đến mức ngủ không được.”
Cả sáu cô gái đều không ngủ được, họ đều bằng tuổi nhau, sợ hãi và lo lắng đã mang đến cho bọn nó những trải nghiệm tương tự, tụi nó cùng nhau nói ra những suy nghĩ tương tự nhau, sau một đêm trò chuyện, những lạ lẫm và lạnh nhạt trước đó cũng đã biến mất.
Lúc năm giờ, dưới lầu ký túc xá bắt đầu có động tĩnh, mặc dù thời gian lên lớp là 7 điểm, nhưng mấy ‘Quyển vương’ này thì đã quen với việc đến trước ít nhất nửa tiếng để ôn tập, chuẩn bị bài, thảo luận những vấn đề mình chưa hiểu hoặc là làm những chuyện khác, tóm lại là sẽ không bao giờ để cho mình nhàn rỗi.
Các học sinh mới thì gần như cả đêm không ngủ, mãi đến bốn năm giờ mới chịu không nổi mà chợp mắt một chút, nhưng động tĩnh ở dưới lầu thực sự khiến tụi nó đứng ngồi không yên.
5 giờ không phải là thời gian quy định rời giường, vậy nên các học sinh cố gắng di chuyển một cách nhẹ nhàng nhất có thể, nhưng có tới mấy ngàn người, dù động tác có nhẹ đến đâu c*̃ng sẽ khiến cho người ta chú ý tới.
Y Lệ Toa Bạch rất mệt mỏi, nàng hôm qua cô vừa mới trở về từ cõi chết, vừa trốn khỏi thành Lạp Khắc Đạt Lợi Á, nhưng tình hình hiện tại cũng khiến cô rất sợ hãi, cô không có một chút khả năng công kích hay tự vệ nào cả.
Bởi vậy, dù cho mí mắt như muốn dính chặt vào nhau thì cô c*̃ng bò dậy.
Y Lệ Toa Bạch khẽ động, năm cô gái cùng phòng c*̃ng động, sau đó giống như một phản ứng dây chuyền, toàn bộ học sinh mới ở tầng lầu này cũng thức dậy.
Phòng sáu người có một bồn rửa riêng, nhưng tất nhiên là những học sinh mới không có kinh nghiệm, bọn nó như ong vỡ tổ vọt tới bồn rửa tay phía trước, điều này thật đúng là rất mất thời gian.
“Chờ , chờ ta một chút, làm ơn….” Giọng nói khẩn cầu của Hải Sắt Vi thật nhỏ, mang theo chút rung động trong hoàn cảnh xa lạ như thế này, cuộc trò chuyện tối hôm qua khiến mọi người nhanh chóng trở nên quen thuộc, cũng làm cho Hải Sắt Vi cảm thấy có chút ỷ lại các cô.
Mặc dù rất sợ hãi, nhưng cô bé cảm thấy có thêm một vài người nữa đứng chung với mình thì nó sẽ trở nên mạnh mẽ và dũng cảm hơn, nhưng nếu nó chỉ có một mình……
Thật đáng sợ, hu hu hu…..
Y Lệ Toa Bạch thấy cô càng ngày càng hoảng sợ thì động tác càng chậm hơn, vội vàng an ủi: “Đừng khẩn trương, cứ dựa theo thói quen của ngươi mà làm, ta ở chỗ này chờ, đừng sợ.”
Mấy người khác cũng nhanh chóng an ủi: “Bọn ta chờ ở đây, ngươi đừng sợ.”
Hải Sắt Vi nở một nụ cười biết ơn với bọn họ rồi thu dọn mọi thứ nhanh nhất có thể.
Mấy người vội vàng xuống lầu, cố gắng làm theo hành động của các đàn anh đàn chị khác.
“Đồ ngốc, hôm qua các ngươi mới tới đây, đối với nơi này còn chưa quen thuộc đúng không? Không cần phải dậy sớm như vậy đâu.”
Có lẽ đã từng trải qua một lần như thế, vậy nên các đàn anh đàn chị nhỏ tuổi hơn bọn họ đối xử với bọn họ rất nhẹ nhàng.
“Bây giờ còn sớm, căn tin còn chưa phục vụ bữa sáng đâu.”
Có người để ý đến quầng thâm lớn trên mắt bọn họ: “Vừa lúc tôi muốn đi mua cà phê, các ngươi đi cùng ta đi. Cà phê là một công cụ cứu mạng cho ‘Gan Đế’ chúng ta đó!”
Chế biến Tinh lực dược tề không khó, nhưng sau khi dần dần có tiền tiết kiệm trong tay, bọn nó vẫn sẵn sàng bỏ ra hàng chục đồng để gọi một tách trà sữa hoặc cà phê đẹp mắt và thơm ngon.
Đàn chị tốt bụng đã đưa các cô đi tới quán trà sữa gần ký túc xá nhất nằm trong khuôn viên trường, dạy các cô gọi trà sữa như thế nào, nhưng lại không để các cô tốn một đồng nào.
Bọn nó đều là con cháu của những kẻ lưu lạc và người dân bình thường, đừng nói bọn nó có 2 đồng trong tay, ngay cả nửa đồng cũng không bỏ ra nổi!
Ái Lệ Ti phân ra một nửa Tinh lực dược thủy mình luyện chế ra hôm nay cho bọn nó: “Vừa lúc hôm nay ta luyện được nhiều lắm, chia cho mọi người trong nhóm các ngươi mỗi người một ít.”
Tinh lực dược tề rất đơn giản, khi đã thành thạo thì có thể điều chế bất cứ lúc nào mà không sợ thất bại.
Dược tề, luyện kim thuật, rèn đúc, chữ khắc, ma pháp trận, ma pháp quyển trục, trong sáu chức nghiệp phụ này thì dược tề là kiếm được nhiều tiền nhất.
Yêu cầu luyện chế dược tề dưới cấp 10 không cao, mặc kệ sau này muốn lựa chọn phương hướng nào, hầu hết học sinh ở giai đoạn này đều sẽ chọn dược tề để làm phong phú thêm tiểu kim khố của mình.
Một bên luyện chế 【 Thuốc cầm máu 】 tiện thể đun mấy nồi 【 Tinh lực dược tề 】, có thể kiếm được hai phần tiền cùng một lúc, mặc dù tinh lực dược tề khá rẻ, nhưng nó có thể giúp ích rất nhiều nha!
“Cái này, cái này làm sao được chứ…..”
Y Lệ Toa Bạch vội vàng lục túi tiền: “Tôi…… “
Ái Lệ Ti nói: “Tinh lực dược thủy là loại dược tề được dạy đầu tiên trong khóa học hực hành cơ bản về dược tề, rất đơn giản, giá vốn chỉ có mấy đồng trên một trăm lọ, những cái này ta vẫn mời được mọi người.”
Học sinh trong trường là khách hàng ổn định của cửa hàng trà sữa, nhưng đồng thời họ cũng là đối tượng cung cấp nguyên liệu.
Có hơn một nửa tinh lực dược tề trong các cửa hàng trà sữa ở Lan Tư Duy Lợi đều là bọn nó cung ứng.
Nửa còn lại tất nhiên là công nhân chuyên nghiệp, chế tác tinh lực dược tề cũng không khó, tuyển dụng vài công nhân từ cấp 1 đến cấp 5, tiến hành huấn luyện khẩn cấp một chút, sử dụng hình thức sản xuất theo dây chuyền, mười người là có thể sản xuất ra một nửa lượng Tinh lực dược tề cung ứng cho toàn thành.
Mặc dù gần đây mỗi ngày có thêm hàng trăm, thậm chí hàng nghìn học sinh mới, nhưng chút Tinh lực dược thủy ấy đặt ở các cửa hàng trà sữa gần trường không có gì đáng nói.
Đám học sinh cũ không hề bàn bạc trước với nhau, nhưng mấy người lại không hẹn mà cùng cung cấp cho những học sinh mới một chén tinh lực dược thủy miễn phín mỗi ngày.
Ái Lệ Ti nói đến đây đồ không đáng tiền, nhưng Y Lệ Toa Bạch vẫn cảm động đến rơi nước mắt khi cầm chén thuốc, thậm chí cô còn bắt đầu tưởng tượng trong đầu cảnh tượng mình nhẹ nhàng và kiên nhẫn hướng dẫn các học sinh mới sau khi trở thành học sinh cũ.
*
“Mắt của ngươi nhìn không thấy….. Cái này có hơi phiền phức một chút.”
Bối Đặc Tây khẩn trương đứng trước mặt người phụ trách, chờ đợi kết quả phán quyết của mình.
“Đã như vậy thì ngươi đi kiểm tra sức khoẻ trước đi, xem thử mắt của ngươi có thể trị được hay không, nếu như không thể điều trị…… “
Bối Đặc Tây cảm thấy tim mình như muốn vọt lên cổ họng, đôi mắt không có tiêu cự của cậu ta như tràn ngập tuyệt vọng.
“—— Vậy cũng chỉ có thể sắp xếp cho ngươi đi làm diễn viên. Ngoại hình của ngươi cũng có thể nói là không tệ, làm diễn viên nhất định c*̃ng có thể tỏa sáng, chỉ là…..”
Người phụ trách có chút đồng tình vỗ nhẹ bờ vai cậu ta, viết cho cậu ta một tờ phiếu kiểm tra sức khoẻ: ” Đừng suy nghĩ nhiều, đi kiểm tra sức khỏe trước đi.”
Mặc dù Bối Đặc Tây không biết “Diễn viên” là cái gì, nhưng khi nghe đối phương đặc biệt nhắc tới khuôn mặt của mình, cậu ta nhịn không được lộ ra nụ cười khổ, bộ phận trên người mà cậu ta từng rất chán ghét và muốn vứt bỏ, vậy mà bây giờ lại thành lợi thế duy nhất để cậu ta có thể lưu lại nơi này, thực sự là…
“Người anh em, đừng buồn! Làm diễn viên thì có gì không tốt! Làm diễn viên có thể kiếm tiền! Ngươi biết phim « Vương Tử Biển Cả » chứ? Diễn viên chính được 10 vạn, tám vai phụ khác mỗi người 1 vạn, cứ xem như làm diễn viên quần chúng c*̃ng kiếm được ít nhất 5 đồng bạc phí xuất hiện đó!”
Có người hâm mộ l**m l**m môi một cái: ” Quan trọng nhất chính là có cơm hộp ăn nha! Chậc chậc chậc, thịt kho tàu đó…. Quả thực rất ngon!!!”
Bối Đặc Tây: “!!!”
Nghe khẩu khí của đối phương thì đơn vị theo sau 10 vạn và 1 vạn này chắc chắn không thể là đồng bạc, càng không thể là đồng, vậy chỉ còn một khả năng —— Đồng vàng!
10 vạn đồng vàng!!!
Mặc dù được nuôi dạy như một ‘nô lệ sau này sẽ đưa cho người ta phát tiết’, nhưng nói thế nào thì Bối Đặc Tây cũng là con trai của Ôn Đốn nam tước, chắc chắn là có học đọc và viết cơ bản.
10 vạn đồng vàng! Con số này gấp hàng chục, hàng trăm lần tổng số tiền mà Bối Đặc Tây và Y Lệ Toa Bạch đã tiêu từ nhỏ đến lớn!
Mặc dù cậu ta đã nghe Y Lệ Toa Bạch đề cập tới phim « Vương Tử Biển Cả » rồi, nhưng cũng chỉ biết có thế, còn diễn viên gì đó thì……
“Tôi làm! Xin hãy để tôi làm việc đó!” Bối Đặc Tây khẩn cầu.
Người phụ trách sững sờ trước ánh mắt yếu đuối nhưng kiên nghị của cậu ta, nhanh chóng lấy lại tinh thần: “Diễn viên cũng là một lựa chọn tốt, nhưng ngươi đi kiểm tra sức khỏe trước đã, nếu chữa được thì trước tiên phải chữa trị mắt đã, không có tiền c*̃ng không sao, chỗ đó có ngân hàng, có thể vay, sau khi vay tiền chữa mắt xong, sự nghiệp diễn viên của ngươi cũng có thể được mở rộng.”
“Cám ơn, cám ơn ngài!” Bối Đặc Tây cảm kích cúi người cảm ơn người phụ trách nhiều lần.
“À… ừm, không có gì, đều, đều là việc nên làm mà.”
Bối Đặc Tây ôm trong lòng hi vọng tốt đẹp có thể trở thành diễn viên đi kiểm tra sức khoẻ, không lâu sau Phỉ Lạc Ti đã nhận được một phần báo cáo tài năng SSR + của người nhận chức.
Họ tên: Bối Đặc Tây.
Cấp bậc: 1.
Chức nghiệp: Không có.
Thuộc tính: ( + )
Thiên phú:
Quang minh thân cận: 80.
Hắc ám thân cận: 80.
Không gian thân cận: 80.
Áo thuật thân cận: 60
……
Thiên phú đặc thù: Tiên tri.
Điểm quan trọng nhất khi đưa ra xếp hạng SSR+ là cột thiên phú đặc biệt kia.
Nhưng Phỉ Lạc Ti lại chú ý ba loại quang minh, hắc ám và không gian kia.
Quang minh, hắc ám và không gian là ba loại thiên phú rất hiếm, quang minh tương ứng với Mục Sư và Thánh kỵ sĩ, hắc ám tương ứng với Vong Linh Pháp Sư và Tử Vong Kỵ Sĩ, không gian thì tương ứng với Không Gian Pháp Sư.
So với Nguyên Tố Pháp Sư, Áo Thuật Pháp Sư thì người sở hữu ba loại thiên phú này quả thật là rất hiếm, đã ít lại càng thêm ít!
“Để cậu ta đến đây làm thư ký cho ta đi.”
SSR rất ít, Lạc Duy chính là một người có thiên phú như vậy, nhưng tình huống của Bối Đặc Tây thì lại có chút đặc thù.
Nếu như cậu ta là một người có ba hệ nguyên tố thân cận SSR+, Phỉ Lạc Ti sẽ để cậu ta đến trường học, nhưng điểm số thân cận của cậu ta lại có quang minh, hắc ám và không gian, mấy giáo viên ở trường cũng không dạy được cho cậu ta cái gì.
Vốn Phỉ Lạc Ti định mang theo cậu ta bên người để dạy bảo, nhưng kiến thức cơ bản không thể tùy tiện bỏ qua.
Mặc dù những môn học cơ bản đó không thể ảnh hưởng trực tiếp đến thiên phú và thực chiến của cậu ta, nhưng cũng có thể giúp cậu ta đạt được kết quả gấp đôi khi chỉ cần nỗ lực một nửa.
“Lộ Dịch, ngươi đi đón người tên Bối Đặc Tây đến đây, cậu ta sẽ đi theo bên cạnh ngươi làm việc trước. Thuận tiện đến chỗ Thác Ni mang về một bộ sách giáo khoa, ngươi vừa học vừa dạy cậu ta một chút.”
Sau khi gửi tin nhắn cho Lộ Dịch xong, Phỉ Lạc Ti cũng không để ý đến chuyện đó nữa.
“Thế nào, đã suy nghĩ kỹ về chuyện hợp tác chưa?”
Phỉ Lạc Ti đang nói chuyện với Tinh Linh Nữ Vương về việc trồng trái cây trên quy mô lớn.
Thổ nhưỡng ở Lan Tư Duy Lợi không thích hợp trồng hoa quả quy mô lớn.
Bình nguyên vô tận ở phía Tây đang mở rộng không thể kiểm soát được, c*̃ng cướp đi sinh cơ trên mảnh đất này.
Hiện tại, Lan Tư Duy Lợi đang đi theo con đường sản xuất cơ giới hóa quy mô lớn giữa các chủng tộc trong sản xuất nông nghiệp, dùng cây nông nghiệp có ma lực tuần hoàn để ôn dưỡng sinh cơ cho mảnh đất rộng lớn này.
Việc kinh doanh trà sữa đang phát triển hừng hực khí thế, các vấn đề liên quan đến chế phẩm từ sữa đã được tộc Người Khổng Lồ giải quyết ổn thõa, về sau đường, sữa cũng không có vấn đề gì, vấn đề duy nhất còn lại chính là hoa quả.
Phần lớn hoa quả đều là cây, đối với thổ nhưỡng yêu cầu sinh mệnh lực rất cao, trước mắt đó là điều Lan Tư Duy Lợi vẫn chưa làm được.
Các điều kiện để cơ giới hóa sản xuất cây ăn quả quy mô lớn thậm chí còn nghiêm ngặt hơn, đây cũng là điều mà Lan Tư Duy Lợi không có cách nào thong dong làm được.
Phỉ Lạc Ti cũng không phải là loại người có h*m m**n kiểm soát mạnh mẽ, nếu trong điều kiện hiện tại không làm được thì y sẽ tìm đối tác kinh doanh có thể hợp tác với mình.
Tất nhiên Tinh Linh là lựa chọn tốt nhất.
Lan Tư Duy Lợi nằm gần sơn mạch Ma Thú Nhật Bất Lạc, cũng giống như Nhân Ngư sinh sống ở vùng biển Hỗn Loạn, bên trong sơn mạch Nhật Bất Lạc có rừng rậm khổng lồ là căn cứ của Tinh Linh.
Sự nổi tiếng của Lan Tư Duy Lợi đã hấp dẫn rất nhiều chủng tộc ma pháp tới đây, và Tinh Linh chính là một trong số đó.
Lúc Phỉ Lạc Ti muốn lừa người thì chẳng có mấy người có thể chống cự được miếng mồi y đưa ra.
Phỉ Lạc Ti chỉ cần dùng dăm ba vấn đề đã khiến Tinh Linh khóc lóc cầu xin y nhất định phải hợp tác với bọn họ.
Vấn đề thứ nhất: ” Trà sữa uống có ngon không?”
Các Tinh Linh được hỏi đều gật đầu ngay lập tức mà không chút đề phòng.
Tinh Linh trời sinh yêu thích tự nhiên, so với đồ nướng hay lẩu gì đó thì càng thích trà sữa hơn, đồ nướng với lẩu có thể ăn mỗi ngày một lần, nhưng trà sữa thì một ngày phải bốn cữ, không có trà sữa thì làm sao sống nổi!
Đặc biệt là dòng trà trái cây ở tiệm trà sữa, hận không thể mỗi ngày đều uống một lần!
Vấn đề thứ hai: “Có muốn Tinh Linh tộc giống như Lan Tư Duy Lợi bây giờ không, ngày nào cũng đều có vô số mỹ thực đếm không hết xuất hiện?”
Bất kỳ sự do dự nào của các Tinh Linh đều là thiếu tôn trọng với hàng chục nghìn đồng vàng mà họ đã bỏ ra!
Người ta nói Tinh Linh trời sinh thích yên tĩnh và ẩn dật, yêu nghệ thuật, thanh lịch và xa cách, nhưng tin làm gì mấy lời đồn đãi đó!
Những người dân bình thường ở tầng dưới chót của xã hội, khổ muốn nhe răng, lúc nào cũng chỉ biết công việc công việc và công việc, làm việc mệt muốn chết vẫn bị ghét bỏ là không thể sáng tạo ra được cái gì có giá trị.
Những người sống ở tầng trung thì đầu óc lúc nào cũng chỉ biết nghĩ cách lấy lòng giai cấp thượng tầng, còn giai cấp thượng tầng thì chơi tới chơi lui mấy trò cũ hoài cũng chán.
Chẳng có chút thú vị nào, còn không bằng về nhà chơi trò làm ruộng!
Trồng trọt, nuôi sủng vật, cất rượu, nuôi ong, trồng cây……
Cái này thì làm sao có thể thú vị bằng tiệc rượu tiệc trà xã giao dông dài bên ngoài?!
Đó là những suy nghĩ xưa rồi.
Sau khi đến Lan Tư Duy Lợi, các Tinh Linh mới biết thế giới biến đổi nhanh đến nhường nào, mỗi ngày trầm mê trong board game, khu vui chơi, kịch bản sát *, ăn rồi uống…… Quả thực là vui đến quên trời quên đất!
*Chú thích: Kịch bản sát là một thuật ngữ có nguồn gốc từ trò chơi nhập vai trực tiếp trong các bữa tiệc phương Tây. Đây là một dự án trong đó người chơi đến từ các địa điểm ngoài đời thực để trải nghiệm bản chất lý luận. Quy tắc của kịch bản sát là trước tiên người chơi chọn một nhân vật, đọc kịch bản tương ứng với nhân vật đó, thu thập manh mối rồi tìm ra kẻ sát nhân thực sự ẩn giấu bên trong, không chỉ là một trò chơi mà còn là một dự án giải trí mà còn kết hợp với kiến thức, tâm lý trò chơi và xã hội. Hết chú thích….. (Theo baidu)
Vấn đề thứ ba: “Tôi muốn cùng với Nữ Vương các người thương lượng hợp tác một chút, có thể giúp tôi hẹn trước được không? Để tỏ lòng thành ý, tôi có thể cho các người một ít vé vui chơi.”
Cậu bé yêu tinh đang ngậm mực nướng trong miệng nghe thấy ba chữ “Vé vui chơi” thì lập tức giơ tay: “Ta biết nữ vương đại nhân đang ở đâu, ta sẽ trói mang đến đây, à không, mời đến!”
“Ta cũng đi!”
Vì vé vui chơi mà các Tinh Linh đã thay đổi ý định không muốn về nhà, dùng tốc độ nhanh nhất chạy như bay đến căn cứ, “Mời ” Tinh Linh Nữ Vương đến.
Mời, nói chính xác hơn là Tinh Linh Nữ Vương bị các Tinh Linh lừa đến Lan Tư Duy Lợi, sau đó dẫn đi dạo một vòng nơi này, rồi sau đó lại dẫn đến nơi đã hẹn trước để gặp Phỉ Lạc Ti, trong tay vẫn còn bưng cốc trà sữa không nỡ buông ra.
“Chuyện gì? Ta còn muốn chơi mạt chược mà! Các ngươi làm cái gì vậy?! Chỉ là mấy tấm vé miễn phí thôi mà, cái gì mà vé vui chơi chứ?! Nhanh, nhanh dẫn ta đi gặp Phỉ Lạc Ti Lĩnh Chủ tôn kính!”
Tinh Linh Nữ Vương chạy đến đây để lấy vé vui chơi miễn phí, hoàn toàn không có tâm tư nói chuyện hợp tác gì, hai mắt xoay tít, hận không thể dính chặt lên tấm vé vui chơi kia.
Phỉ Lạc Ti: “…”
Phỉ Lạc Ti hào phóng phát cho mỗi Tinh Linh hai tấm vé trò chơi.
“Tốt quá!!!” Các Tinh Linh đơn thuần giơ vé vui chơi lên nhảy nhót vui sướng, sau đó chạy mất tăm như một làn khói, chỉ còn lại Tinh Linh Nữ Vương vẻ mặt vừa gấp gáp vừa háo hức.
“Có hứng thú nói chuyện hợp tác cung ứng hoa quả với tôi không?”
Làm một nông dân chăm chỉ, à không, là một game thủ bình thường, Tinh Linh Nữ Vương đối với chuyện hợp tác cung ứng hoa quả cho Phỉ Lạc Ti không có phản đối gì, chỉ là, cô có chút nghi hoặc: “Tại sao lại toàn là trái cây cấp thấp?”
Phỉ Lạc Ti chỉ chỉ vào trà hoa quả trong tay cô: “Cô mua bao nhiêu tiền một ly?”
Tinh Linh Nữ Vương vốn không quan tâm nhiều đến tiền bạc, lúc này mới nhớ ta mình cũng chỉ tốn có 50 đồng.
Tinh Linh Nữ Vương chớp chớp mắt, nghi ngờ nói: “Sao ngươi lại khờ vậy chứ? Làm ăn thua lỗ kiểu này cũng làm?”
Nếu trồng trọt chăm chỉ, các Tinh Linh bán sản phẩm của mình không hề rẻ, giá niêm yết bao giờ cũng là “Vạn đồng vàng” ở phía sau.
Đồng? Lại còn có loại tiền rẻ bèo như vậy à?!
