Khi tiêu tiền, cái giá 50 đồng đã khiến Tinh Linh Nữ Vương hào khí không có bất kỳ chú ý gì, nhưng dính đến làm ăn kinh doanh, Tinh Linh Nữ Vương thật sự rất nhạy bén.
Trong đầu cô hiện lên một loại dự cảm không tốt, Tinh Linh Nữ Vương giãy dụa hỏi: “Nếu như chúng ta hợp tác, ngươi cho chúng ta giá thu mua là bao nhiêu?”
Vẻ mặt Phỉ Lạc Ti vẫn như thường: “Giá dao động từ 1 đến 50 đồng bạc tùy theo chủng loại và chất lượng quả.”
Sắc mặt Tinh Linh Nữ Vương trông không được tốt lắm.
Ngay sau đó, cô lại nghe được Phỉ Lạc Ti dùng giọng điệu càng bình tĩnh hơn bổ sung: “Đó là giá thu mua một tấn.”
Tinh Linh Nữ Vương đột nhiên đứng bật dậy: “Ngươi điên à?!”
Đồ của Tinh Linh tộc có cái nào cầm ra ngoài mà không phải mấy vạn đồng vàng? Cái giá đó chưa bao giờ thay đổi cả, lúc nghe đến cái giá từ 1 đến 50 đồng bạc, cô nghĩ là một quả, nhưng cô vẫn không vung tay rời đi vì nể mặt Phỉ Lạc Ti mạnh hơn mình.
Vậy mà y còn đòi mỗi tấn!!!
Đến tột cùng thì Phỉ Lạc Ti điên hay là cô điên?!
Tinh Linh Nữ Vương không thể hiểu được: “Phỉ Lạc Ti Lĩnh Chủ, sao ngài có thể….”
Cô tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một câu hơi miễn cưỡng: “Ngài thật từ bi ha.”
Có lẽ Phỉ Lạc Ti có thể đoán được lý do tại sao cô lại nói câu này.
“Cô cảm thấy ta vẫn đang lỗ vốn khi bán trà sữa à?”
Tinh Linh Nữ Vương mỉm cười lịch sự, dù là cấp bậc của Phỉ Lạc Ti cao hơn cô rất nhiều, cô cũng không thể vô lương tâm nói ra những câu vô nghĩa như “Bán trà sữa còn kiếm được rất nhiều tiền” được.
Phỉ Lạc Ti chỉ là hỏi: “Cô biết ở Lan Tư Duy Lợi có tất cả bao nhiêu cửa hàng trà sữa không?”
Tinh Linh Nữ Vương không cố ý đi đếm, nhưng tinh thần lực của cô rất cao, chỉ cần nhớ lại trong đầu một chút, rất nhanh đã có được đáp án: “Mười bốn cửa hàng.”
Ngay từ đầu cửa hàng trà sữa bán trà sữa và cà phê, menu cực kỳ lộn xộn, nhưng sau mấy tháng tuyển chọn sàng chọn, cửa hàng trà sữa và quán cà phê đã tách ra.
Ngoài các chi nhánh, nó còn phân biệt chia ra thành ba thương hiệu.
【 Sâm Chi Huỳnh 】 đi theo con đường trà trái cây cao cấp, giá dao động từ 200-520 đồng, tươi mát tinh xảo và đẹp mắt.
【 Hoa Khai Nhập Mộng 】 đi theo con đường tầm trung, giá từ 30-150 đồng, đánh vào tâm lý thiếu nữ mộng ảo loè loẹt.
【 Bách Vị Điềm 】 có giá thấp nhất, có trà đen và trà xanh với giá 2 đồng một cốc, c*̃ng có những món đặc trưng giá 20, 30 đồng một cốc, ở đây loại có giá cao nhất là 50 đồng.
【 Bách Vị Điềm 】 có giá trung bình thấp nhất, nhưng không hề qua loa, ly trà sữa Tinh Linh Nữ Vương đang cầm trong tay chính là món đặc trưng ở đó, bao gồm dương chi, cam lộ và ba loại nguyên liệu nhỏ nữa.
Con số mười bốn cửa hàng này cũng không chính xác, Tinh Linh Nữ Vương chưa đi qua trường học nên không biết trong trường vẫn còn một cửa hàng 【 Bách Vị Điềm 】 và một cửa hàng 【 Hoa Khai Nhập Mộng 】nữa.
Phỉ Lạc Ti cho cô một số liệu càng thêm chính xác hơn: “7 cửa hàng 【 Bách Vị Điềm 】, 5 cửa hàng 【 Hoa Khai Nhập Mộng 】 và 2 cửa hàng 【 Sâm Chi Huỳnh 】, tổng cộng là 14 cửa hàng.”
Tinh Linh Nữ Vương nhướn mày, ba thương hiệu trà sữa này cô đều đã uống qua, nhưng cô thực sự không ngờ【 Sâm Chi Huỳnh 】 lại có ít cửa hàng như vậy.
“Tại sao?” Mặc dù cô đang cầm trong tay là trà sữa【 Bách Vị Điềm 】, nhưng nếu xét về mặt thẩm mỹ và độ yêu thích thì nhất định cô sẽ chọn 【 Sâm Chi Huỳnh 】 , vì ở đó có nhiều món phù hợp với yêu cầu của cô nhất.
Phỉ Lạc Ti nói: “Bởi vì 2 cửa hàng đã là cực hạn của thị trường.”
Phỉ Lạc Ti không nói thêm gì nữa, y có chút tiếc nuối vì không thể đạt được sự hợp tác lần này, nhưng nếu nói không phải Tinh Linh là không được thì cũng không phải.
“Trà sữa có ngon không?” Phỉ Lạc Ti hỏi xong câu cuối cùng thì rời đi, “Ta còn có việc phải làm, xin cáo từ trước.”
Để Tinh Linh Nữ Vương mình ngồi lại nhíu mày suy nghĩ ý tứ trong lời nói của Phỉ Lạc Ti.
Lan Tư Duy Lợi trở thành thành phố du lịch, hiện có lượng khách du lịch rất chất lượng, có thể nói họ đều là những khách hàng siêu chất lượng mà các thành phố khác chỉ có mơ ước.
Sau khi phim được chiếu, cộng với hiệu ứng quảng cáo của Lan Tư Duy Lợi, số lượng du khách đã vượt qua con số mười lăm vạn người, cửa hàng nào cũng gần kín chỗ.
Nhưng dù vậy, 2 cửa hàng 【 Sâm Chi Huỳnh 】 đã là giới hạn của thị trường, thêm nữa sẽ chỉ làm tăng chi phí đầu tư chứ không thể kiếm được lợi nhuận cao hơn.
Ngược lại thì 【 Bách Vị Điềm 】 vừa mở cửa hàng đã kín khách.
Mặc dù có tác dụng quảng bá của phim, nhưng xét cho cùng thì vẫn là vì giá rẻ.
Cũng không phải chỉ những khách hàng giàu có, chi nhiều tiền mới có thể được gọi là khách hàng.
Mấy vạn lĩnh dân chỉ vừa thoát khỏi cảnh nghèo đói không đủ ăn, những người lương hàng ngày tính bằng đồng vàng vẫn chỉ là thiểu số trong số ít người.
Trừ khi có chuyện gì trọng đại xảy ra bọn họ mới bỏ mấy đồng bạc đi mua một cốc trà nữa, nếu không ngay cả việc tới gần【 Sâm Chi Huỳnh 】cũng không dám, sợ nhìn thấy mấy quảng cáo đẹp mắt của tiệm rồi cầm lòng không đặng tiêu phí tiền bạc.
Nhóm khách hàng chính của【 Hoa Khai Nhập Mộng 】 là học sinh và du khách nữ, bọn họ là những người có năng lực kiếm tiền, sự kết hợp đẹp mắt khiến mọi người sẵn sàng trả giá cao, vì vậy khả năng sinh lời cũng không tệ.
Nhưng bàn về cỗ máy kiếm tiền thì phải là 【 Bách Vị Điềm 】.
Bất cứ ai cũng có thể uống trà đen và trà xanh với giá thấp nhất là 2 đồng, tất cả mọi người khi nhắc đến trà sữa đều sẽ nghĩ đến chỗ này đầu tiên.
Không có nhược điểm gì đặc biệt, giá cả rẻ, lại có nhiều cửa hàng, đi ngang qua đã cảm thấy miệng khát khát, nhất định phải mua một cốc trà sữa giải khát.
Thói quen là một thứ rất đáng sợ, khi đang chờ ăn cơm, khi tâm tình không tốt, khi tâm tình tốt, khi gặp chuyện vui, khi gặp phải chuyện buồn, khi không có chuyện gì cũng muốn uống một cốc trà sữa, lúc đó, thứ xuất hiện đầu tiên trong đầu nhất định là 【 Bách Vị Điềm 】.
Bởi vì trà sữa có thuộc tính nâng cao tinh thần, một ngày một cốc trà sữa là không đủ, ba cốc hình như c*̃ng không đủ, tóm lại chính là bao nhiêu c*̃ng chê ít.
Ở Lam Tinh còn có thể cho rằng trà sữa có quá nhiều đường, uống nhiều không tốt cho thân thể, nhưng tất cả đường ở Lan Tư Duy Lợi đều sản xuất từ Ma quỷ đằng, sau khi tinh luyện ra nước đường, cầm đi làm dược tề ma pháp bán c*̃ng không có vấn đề gì!
Đối với những người có cấp bậc cao thì hiệu quả rất ít, nhưng đối với những người bình thường hoặc siêu phàm giả cấp bậc thấp thì không khác gì quý tộc dùng nguyên liệu đắt tiền dát vàng nấu ăn hàng ngày để thăng cấp!
Nếu nhất định phải xoắn xuýt chúng khác nhau ở chỗ nào thì có lẽ là, chỉ những người ở tầng lớp thấp hơn uống trà sữa mỗi ngày phải làm việc nhiều hơn, khi uống vào ma lực sẽ được hấp thu hiệu quả hơn, càng uống càng cường đại, càng uống càng có tinh thần, càng uống cấp bậc càng tăng cao, sức mạnh ngày càng mạnh!
Bằng chứng rõ ràng nhất là trong thời gian khai giảng các lớp xóa mù chữ, hàng trăm nghìn người sau khi tham gia lớp học đều thay đổi từ cấp 0 lên cấp 1.
Đó đều là phần thưởng cho sự chăm chỉ của họ!
Bằng chứng tốt nhất là lợi nhuận của mỗi cửa hàng【 Bách Vị Điềm 】 đã tăng vọt từ vài đồng vàng mỗi ngày lên hơn một nghìn đồng vàng mỗi ngày.
Hơn nữa, sắp tới còn sẽ tiếp tục nghênh đón thời kỳ cao điểm khách du lịch, khi công việc và học tập của hàng vạn công nhân, học sinh bước vào giai đoạn ổn định, mỗi ngày hơn vạn đồng vàng là việc trong tầm tay!
Thành thật mà nói, lợi nhuận của【 Sâm Chi Huỳnh 】cũng không thấp, ngay cả khi chỉ có hai cửa hàng, nó vẫn có thể mang lại cho Phỉ Lạc Ti lợi nhuận 1.200 đồng vàng mỗi ngày, nhưng thị trường của nó thực sự quá nhỏ.
Trà sữa là sản phẩm đặc trưng của Lan Tư Duy Lợi, Phỉ Lạc Ti đang chuẩn bị đưa trà sữa trở thành một “đặc sản” mang tính biểu tượng và vươn tầm ra khỏi lãnh địa này.
Cùng với việc sản xuất hàng loạt trái cây hoặc trái cây ma pháp, 【 Sâm Chi Huỳnh 】 và 【 Hoa Khai Nhập Mộng 】 cũng có thể thực hiện được chiến lược vươn tầm ra ngoài, nhưng chi phí phải là, không có sự phân biệt giữa trái cây và trái cây ma pháp, không có sự phân biệt giữa cấp 1 và cấp 50.
Giá của trái cây ma pháp cấp 1 có thể giảm xuống còn 1 đồng một cân thông qua hình thức sản xuất hàng loạt, nhà vườn vẫn có thể kiếm được lợi nhuận, nhưng trái cây ma pháp cấp 50 lại phải dùng đến kỹ thuật tối ưu, cũng có những hạn chế về chi phí, đừng bảo là đè thấp xuống 1 đồng vàng một cân, có thể ép xuống 100 đồng vàng một trái đã làm cho toàn bộ thị trường oanh động như ném cây nấm trứng vào đám đông.
Những thứ đắt tiền như vậy hoàn toàn nằm ngoài tầm với của những người thuộc tầng lớp thấp trong xã hội.
Trà sữa uống có ngon không?
Tất nhiên là rất ngon.
Ngay cả ngoại lệ duy nhất trong sa mạc ẩm thực—— Nữ vương của Tinh Linh tộc cũng trầm mê thì làm sao có thể không ngon cho được?
Chính vì nó ngon nên mới có lý do tại sao mọi người nên bình thường hóa nó.
Mấy đồng một cốc trà sữa, cố gắng làm việc chăm chỉ một chút vẫn có thể uống được, nhưng mấy đồng vàng thậm chí là mấy vạn đồng vàng thì….. Ngay cả tư cách để hi vọng xa vời c*̃ng không có.
Phỉ Lạc Ti trở lại văn phòng, câu đầu tiên y hỏi Lộ Dịch là: “Thông báo tuyển dụng đã được phát ra ngoài chưa?”
Lộ Dịch gật đầu, Bối Đặc Tây ở phía sau hắn ta lập tức đưa lên một chồng lớn giấy giới thiệu ngắn gọn.
Địa điểm chiếu phim bị hạn chế do không có nhiều thiết bị, trong ba ngày chỉ đi được 20 tòa thành, sau này nhờ số lượng thiết bị luyện kim tăng lên, hiện tại phim đã được chiếu ở hơn 50 tòa thành thị.
Xe buýt Cốt Long làm việc chăm chỉ, ngày nào cũng đều cẩn thận mang về khoảng năm ngàn sức lao động trở lên.
Nhưng những sức lao động này đều chỉ là cấp 0, mặc dù cũng có một số người có tiềm lực lớn SSR và SSR +, nhưng cấp bậc quá thấp, trước khi tốt nghiệp tạm thời không có cách nào dùng.
Thế là Phỉ Lạc Ti lại tại bắt đầu điên cuồng tuyể người trong thành.
Thành phố du lịch cũng có chỗ tốt của thành phố du lịch, thị trường nhân tài với số lượng các chủng tộc ma pháp đủ nhiều để Phỉ Lạc Ti có nhiều cơ hội lựa chọn hơn.
Bảng thông báo tuyển dụng nhân tài ở thành Lan Tư Duy Lợi được Phỉ Lạc Ti thiết lập rất tâm cơ ở cửa thành, khi du khách cầm cuốn hướng dẫn du lịch lên, mọi người đều có thể nhìn thấy bảng thông báo chứa đầy các vị trí tuyển dụng!
Thậm chí còn có thể nhận được một tấm thẻ!
Không quá lời khi nói rằng, kể từ khi thành lập bảng tin tuyển dụng, tốc độ tuyển dụng của Phỉ Lạc Ti đã tăng như vũ bão.
Trước khi Phỉ Lạc Ti đi gặp Tinh Linh Nữ Vương đã chuẩn bị hai điều, có thể hợp tác với cô tất nhiên là tốt nhất, như vậy Phỉ Lạc Ti có thể thu được một lượng lớn nguyên liệu thô mà không cần lo lắng bất cứ điều gì.
Nhưng đối phương cũng không phải là lựa chọn duy nhất.
Vấn đề đất đai ở Lan Tư Duy Lợi sinh cơ ảm đạm sớm muộn gì cũng phải giải quyết.
Ngay từ đầu Phỉ Lạc Ti đã bảo Lộ Dịch đưa ra thông báo tuyển dụng nhân viên chăm sóc đất đai.
Đó là công việc mang tính chuyên nghiệp tương đối cao, yêu cầu phải có kỹ thuật ngành nghề, tương đối mệt, tương đối bẩn, và có một ngưỡng nhất định.
Sau khi thông báo tuyển dụng được phát ra, bọn họ c*̃ng có tuyển được một số người, nhưng diện tích ở Lan Tư Duy Lợi quá lớn, với số người tuyển được vẫn không thấm vào đâu.
Ngay lúc này, Địa Tinh xuất hiện! Hơn nữa còn tới năm trăm Địa Tinh!
Sau khi Phỉ Lạc Ti nhận được thông tin từ chỗ Lộ Dịch, y đã lập tức đến tiến hành phỏng vấn lao động.
Mặc dù Địa Tinh cũng là chủng tộc ma pháp, nhưng cấp bậc đánh giá không cao, chỉ có cấp thấp.
Về phương diện kinh thương, bọn họ có trực giác cực kỳ bén nhạy, khi nói đến tiền bạc, họ có khả năng tính toán thần sầu, có thể tính được những phép tính mà chỉ có ma pháp cao cấp mới làm được, đó là kĩ năng thiên phú của chủng tộc bọn họ.
Nhưng lực công kích của bọn họ lại không cao.
Ở cái thế giới này, có khả năng nhưng không có sức mạnh bảo vệ thì sẽ trở thành nguồn gốc của tội lỗi.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, Địa Tinh bỗng trở thành nô lệ được trả giá rất cao.
Nhân loại, Thú Nhân, Cự Long…. Đều thích nuôi nhốt một vài nô lệ Địa Tinh để bọn họ làm việc cho mình.
Phỉ Lạc Ti c*̃ng rất coi trọng Địa Tinh, nhưng với y thì tài năng kinh thương của họ chỉ là thứ yếu, điều Phỉ Lạc Ti coi trọng bọn họ chính là thiên phú ma pháp.
Gần như tất cả Địa Tinh đều có thiên phú Thổ Nguyên Tố, thói quen của bọn họ là đào hang ở trong lòng đất, trước khi Địa Tinh bị bắt giữ trắng trợn rồi trở thành chủng tộc nô lệ, bọn họ thậm chí còn có những thành phố dưới lòng đất vô cùng hùng vĩ!
Nhưng đáng tiếc là, ba ngàn năm trước kỷ nguyên Bạch Ngân, sau khi Địa Tinh truyền kỳ cuối c*̀ng chết đi, Địa Tinh cũng giống như Hoa tiên tử, trở thành “Vật phẩm” có thể bắt giữ và mua bán.
“Lĩnh, lĩnh Chủ đại nhân tôn, tôn kính…. Ta, ta là Bố Lỗ Tư Cách Lỗ, Cách Lỗ là tộc trưởng của tộc Địa Tinh….” Mặc dù đã được Lộ Dịch nhắc nhở qua là Phỉ Lạc Ti không thích quỳ lạy lễ tiết, nhưng Bố Lỗ Tư vẫn khom người như thói quen, cúi người gần 180°, cái mũi nhọn gần như chạm vào mặt đất.
Bố Lỗ Tư chỉ cao khoảng 80 cm, ở trong tộc Địa Tinh đã có thể xem là người cao, nhưng khi đứng trước mặt Phỉ Lạc Ti thì ông nhỏ bé đến đáng thương.
Địa Tinh rất giỏi trong việc đào hang, khai thác và xây dựng, những kỹ năng này có vẻ như không đáng nhắc đến trước thiên phú kiếm tiền của bọn họ, nhưng nhờ những kỹ năng này mà Địa Tinh mới có thể tồn tại dưới lòng đất cho đến tận bây giờ.
“Đứng thẳng người, tiếp theo ta sẽ hỏi ngươi một vài câu.”
Tộc Cách Lỗ là một nhóm người lùn sống ở bên ngoài dãy núi Nhật Bất Lạc, nhân số cũng không nhiều, chỉ có hơn năm trăm người.
Địa Tinh không giống Tinh Linh, khả năng sinh sản có thể nói là mạnh hơn nhân loại rất nhiều, nhưng Địa Tinh đã sinh sống mấy chục năm ở bên trong dãy núi Nhật Bất Lạc rồi mà vẫn không biến thành một chủng tộc có số lượng đông đảo.
Xét cho cùng thì, áp lực sinh tồn vẫn quá lớn.
Để tránh bị các chủng tộc khác bắt giữ, Địa Tinh sẽ không sống ở cùng một nơi trong thời gian dài, có rất ít tộc Địa Tinh sống ở cùng một nơi trong nhiều thập kỷ như tộc Cách Lỗ.
Mặc dù bên trong dãy núi Nhật Bất Lạc có rất nhiều ma thú, còn có nguy cơ gặp phải thiên tai vong linh nguy hiểm, nhưng ở đó lại có rất ít “người”!
Gần nhất có tộc Tinh Linh Nguyệt Quang cách đó mấy chục cây số, Tinh Linh là một chủng tộc trung lập ở ẩn hiếm hoi, mặc dù họ không giúp đỡ Địa Tinh, nhưng cũng có thể xem họ là người tốt vì không tham gia vào cuộc đua bắt Địa Tinh làm nô lệ như những chủng tộc khác!
Mặc dù cũng chỉ cách Lan Tư Duy Lợi mấy chục cây số, nhưng trước đây thành Đạt Nhã Khắc xuống dốc đến mức ngay cả siêu phàm giả trung cấp cũng ít đến đáng thương, chỉ cần bọn họ cẩn thận hơn một chút, không tới gần nhân loại, che giấu dấu vết của mình thật tốt thì bọn họ có thể sống sót!
Điều khiến chủng tộc Địa Tinh không thể gia tăng số lượng chính là do dịch vụ chăm sóc y tế quá kém và ma thú nguy hiểm.
Số lượng tiểu Địa Tinh thuận lợi lớn lên rất ít, cứ coi như có thể thuận lợi lớn lên thì c*̃ng rất dễ bỏ mạng trong miệng ma thú khi ra ngoài.
Nhưng dù khó khăn đến đâu thì việc mọi người đều có thể sống sót là một điều rất hạnh phúc!
Địa Tinh là sinh vật rất dễ thỏa mãn.
Nhưng cùng với sự phát triển nhanh chóng của Lan Tư Duy Lợi, ngày càng có nhiều Mạo Hiểm Giả đến dãy núi Nhật Bất Lạc.
Không, phải nói là trở nên rất rất nhiều!
Trước đây chỉ có những kẻ lang thang vô gia cư tự gọi mình là “Thợ săn tiền thưởng” chạy đến bên ngoài dãy núi Nhật Bất Lạc để thử vận may, với cấp bậc chỉ có một chữ số, bọn hắn thậm chí còn không dám tới gần khu vực được gọi là bên ngoài.
Nhưng bây giờ thì khác, theo thú triều đến gần, ma thú trở nên ngày càng nóng nảy, càng ngày càng có nhiều Mạo Hiểm Giả đến Lan Tư Duy Lợi du lịch thuận tiện cũng ghé dãy núi Nhật Bất Lạc một chuyến.
Có cấp 30, cấp 40….. Thậm chí còn xuất hiện cả cấp 70.
Địa Tinh hoảng sợ không chịu nổi dù chỉ thêm một ngày, cuối cùng vào một đêm, bọn họ đã quyết định chuẩn bị vứt bỏ chỗ này đi tìm nơi ở mới.
Nhưng khi bọn họ đang thu dọn nhà thì một đội Mạo Hiểm Giả xông vào.
Tên đội trưởng dẫn đầu cấp 53, còn cấp bậc cao nhất của tộc Cách Lỗ chỉ mới có 37, thảm bại là điều tất nhiên.
Nhưng cũng may là Địa Tinh có giá tương đối cao, Mạo Hiểm Giả không có giết bọn họ, ngay cả những Địa Tinh trọng thương c*̃ng không bỏ qua, chuẩn bị ra tay mang về.
Trong mắt Địa Tinh tộc Cách Lỗ chỉ có tuyệt vọng, bọn họ biết rất rõ cảm giác trở thành nô lệ là như thế nào, Địa Tinh không thể tự cung tự cấp hoàn toàn, có đôi khi họ cũng sẽ đến thành Đạt Nhã Khắc để “Bổ sung” thêm một chút vật tư —— nói một cách đơn giản là bọn họ sẽ lẻn vào nhà kho và lấy trộm đi một chút vật tư.
Vậy nên cuộc sống của những nô lệ trong nông trường như thế nào bọn họ cũng thấy được toàn bộ.
Cuộc sống của Địa Tinh ở dãy núi Nhật Bất Lạc trôi qua rất khó khăn, nhưng ít ra họ còn có thể sống, nếu như trở thành nô lệ —— phụ nữ Địa Tinh sẽ trở thành công cụ để sinh tiểu Địa Tinh, một khắc cũng không được ngừng nghỉ, đàn ông Địa Tinh sẽ được giữ lại một số ít, họ sẽ trở thành công cụ gieo giống, còn những người khác và tiểu Địa Tinh thì sẽ bị xem như hàng hóa bán đi những nơi khác làm nô lệ.
Thứ bọn chúng muốn c*̃ng chỉ là thiên phú tính toán và buôn bán của bọn họ, để ngăn bọn họ chạy trốn, bọn chúng đã nhốt họ vào trong phòng tối, tùy tiện cho một chút thức ăn nước uống để họ cầm hơi.
Không có tự do, không có tôn nghiêm, cái gì cũng không có, cuộc sống như thế —— bọn họ không muốn!
Nhưng đồng thời, bọn họ cũng không dám tự sát.
Bọn họ chỉ muốn được sống sót. Chỉ thế thôi, nhưng tại sao thực hiện một mong muốn nhỏ bé như vậy lại khó khăn đến thế?
Những Địa Tinh này nghĩ mãi vẫn không hiểu, nhưng lúc bọn họ tuyệt vọng nhất thì đại quân Siri đã xuất hiện.
Những bộ xương trắng bệch khiến Địa Tinh và các Mạo Hiểm Giả đều hoảng sợ.
“A a a a…. Là vong linh!!!!”
“A a a…. Chúng ta không có phạm pháp, nơi này cũng không phải là thành Lan Tư Duy Lợi, cút đi!”
Tất nhiên, nỗi sợ của Địa Tinh và các Mạo Hiểm Giả hoàn toàn không giống nhau.
Nỗi sợ hãi của Địa Tinh đối với vong linh là sợ hãi theo bản năng sinh lý, là sợ hãi đối với tử vong.
Nhưng Mạo Hiểm Giả thì lại có hơi khác một chút.
Bọn chúng đã ở trong thành Lan Tư Duy Lợi nghỉ ngơi và tiêu phí một thời gian, có khả năng miễn dịch nhất định đối với những vong linh tuần tra đầy trên đường phố, sự khác biệt giữa Siri và vong linh đã làm giảm tâm lý sợ hãi trong lòng bọn chúng.
Nhưng bọn họ vẫn rất sợ chết, sợ đối phương không phải là Siri mà là vong linh ở bên trong vùng bình nguyên vô tận.
Nơi này không phải thành Lan Tư Duy Lợi, nhưng nơi này vẫn là lãnh địa của Lan Tư Duy Lợi.
Đại đội trị an với hơn 200 triệu vong linh ở trong một tòa thành nhỏ thì quá ngột ngạt, phạm vi trách nhiệm của bọn nó bao hàm hết thảy lãnh địa của Lan Tư Duy Lợi.
Khu vực hoạt động của Địa Tinh không nằm trong phạm vi của Lan Tư Duy Lợi, vậy nên bọn nó hoàn toàn không có phản ứng, nhưng ngay khoảnh khắc các Mạo Hiểm Giả mang theo Địa Tinh tiến vào lãnh thổ Lan Tư Duy Lợi thì lại thuộc phạm vi phụ trách bảo vệ an ninh của tụi nó.
“Cảnh báo, đã phát hiện tội phạm cướp bóc, cố ý gây thương tổn và có hành vi phạm tội buôn bán người, cảnh cáo —— đề nghị tội phạm thả con tin, buông vũ khí xuống, giơ tay lên đầu hàng.”
“Cút đi!” Có Pháp Sư trong đội ngũ Mạo Hiểm Giả tung một đòn đập nát bộ xương.
Rất ít người dám gây rắc rối ở thành Lan Tư Duy Lợi, phần lớn thời gian Siri tuần tra chỉ đi tuần, vì lý do này mà khiến cho các Mạo Hiểm Giả có nhận thức sai lầm rằng—— có cảm giác như đám Siri này rất yếu.
Trên thực tế thì, chỉ có những tiểu binh Khô Lâu cấp 8 mới thực sự yếu.
Bộ xương bị đánh nát lập lòe hồn hỏa yếu ớt, nhưng giọng nói cứng nhắc vẫn chưa dừng lại.
“Siri563154 bị công kích, nhắc lại một lần nữa, Siri563154 bị phần tử phạm tội công kích, mục tiêu có tổng cộng 12 người, cấp bậc gồm có cấp 53, cấp 48….. Tọa độ (4245, 56672, 2124) yêu cầu chi viện.”
Theo vị trí nó vừa thông báo, đại địa bắt đầu rung chuyển, vô số bạch cốt từ dưới đất trồi lên.
Một con Khô Lâu rất đáng sợ, nhưng so với thiên tai vong linh còn kinh khủng hơn đó chính là —— những khô lâu này đang trực tuyến!
Nó chính là quân của đội quân 200 triệu Khô Lâu, đội quân 200 triệu Khô Lâu chính là nó.
Đội ngũ Mạo Hiểm giả hoảng sợ, bắt lấy những nữ Địa Tinh trưởng thành có giá trị lớn định bỏ chạy, nhưng tốc độ của bọn chúng làm sao so được với đại quân vong linh có ở khắp mọi nơi.
Bọn nó nhanh chóng kết thúc trận chiến một cách áp đảo, những Địa Tinh bị thương được đưa đến bệnh viện, còn về phần mấy tên phạm tội kia thì bị đưa vào đại lao, chờ tập trung đủ một trăm người thì sẽ được áp giải đến dưới long đầu trảm.
Những vong linh “Mới mẻ” này sẽ được đưa đến đội quân dọn dẹp vệ sinh để cải tạo lao động, chờ khi da thịt trên cơ thể hoàn toàn phong hóa hết, nếu biểu hiện tốt thì có thể cho gia nhập vào đại quân Siri.
Nếu biểu hiện không tốt —— vậy thì cứ để nó đi, Bình Nguyên Vô Tận nhiều vong linh như vậy, thêm hoặc thiếu một bộ xương khô cũng không ảnh hưởng gì.
Chỉ là râu ria không đáng nhắc đến.
Địa Tinh được cứu, được điều trị y tế miễn phí và an bài tái định cư nhân đạo, trước mắt đang sống tạm ở trong thành Lan Tư Duy Lợi.
Trong thời gian tạm trú ở đây, Địa Tinh đã kiếm được rất nhiều tiền với tư cách là công nhân tạm thời trong các đội xây dựng và khu công nghiệp, thậm chí có một số người còn không muốn rời đi.
Ngay lúc này, bọn họ lại nhìn thấy thông báo tuyển dụng trên bảng tin.
Phỉ Lạc Ti không hạn chế chủng tộc, nhưng người thích hợp với vị trí công việc này nhất không ai khác ngoài Địa Tinh, quả thực giống như công việc này sinh ra dành cho bọn họ vậy!
Địa Tinh ở dưới lòng đất, hơn nữa tất cả bọn họ đều thân cận với Thổ nguyên tố, cho dù bọn họ chỉ sinh sống bình thường trong khu vực này thôi, thì một thời gian sau, sinh cơ trên vùng đất đó sẽ trở nên mạnh mẽ.
Nếu để cho bọn họ chuyên môn xử lí công việc này một ngày tám giờ, không bao lâu nữa sinh cơ sẽ trở lại trên mảnh đất bị hỗn độn thôn phệ này, thậm chí sẽ càng trở nên thịnh vượng hơn!
Không chỉ có cây trồng bội thu, mà ngay cả tuần hoàn ma lực cũng sẽ trở nên càng nhanh và mãnh liệt hơn, điều này sẽ mang lại lợi ích to lớn cho toàn bộ Lan Tư Duy Lợi!
Tất cả năm trăm bản sơ yếu lý lịch này đều là những Địa Tinh “Trưởng thành” của tộc Cách Lỗ. Tuổi thọ trung bình của Địa Tinh đã bị rút ngắn lại, tiêu chuẩn trưởng thành của bọn họ là “Mười một tuổi”.
Sau khi Phỉ Lạc Ti hỏi thăm tình hình cơ bản của bọn họ xong lại mở ra đãi ngộ một lần nữa.
“Ta sẽ phân chia lại khu ký túc xá cho các ngươi một lần nữa, ta sẽ trả tiền vật liệu và tiền công, các ngươi có thể tìm người hỗ trợ, c*̃ng có thể tự mình xây, nếu các người tự mình xây thì tiền công sẽ thuộc về các người. Ngoài ra, bên trong cơ sở hạ tầng hỗ trợ còn có nhà trẻ, trẻ em từ 0 đến 4 tuổi đi nhà trẻ, trẻ nhỏ từ 4 đến 18 tuổi có thể đến Trung tâm huấn luyện trước khi làm việc để học, yên tâm, cái này là phúc lợi công việc của các người, không phải trả tiền.”
“Mặt khác, lương cơ bản mỗi tháng là 30 đồng vàng, thời gian thử việc một tháng, sau khi được tuyển vào làm chính thức, năng suất tính ra sao thì ta sẽ bảo Lộ Dịch giải thích rõ ràng cho ông biết. Thời gian làm việc là một ngày tám tiếng, nghỉ hai ngày cuối tuần, tăng ca tiền lương tính gấp đôi, ngày nghỉ, ngày lễ tăng ca tiền lương tính gấp năm, có năm hiểm một kim*…..”
*Chú thích: Năm hiểm một kim là năm loại bảo hiểm và một quỹ đề cập đến tên chung của một số loại phúc lợi an ninh do người sử dụng lao động cung cấp cho người lao động, bao gồm bảo hiểm lương hưu cơ bản , bảo hiểm y tế cơ bản , bảo hiểm thất nghiệp , bảo hiểm thương tích liên quan đến công việc , bảo hiểm thai sản và quỹ dự phòng nhà ở….. (Theo Baidu)…. Hết chú thích…….
“Điều kiện để mua nhà thì phải có bảo hiểm xã hội 5 năm mới có thể rút thăm, nếu như muốn mua căn phòng trong ký túc xá các ngươi đã ở năm năm thì không cần rút thăm, có thể trực tiếp mua luôn. Nhưng sau khi mua nhà thì phải nhập hộ tịch vào Lan Tư Duy Lợi.” Phỉ Lạc Ti nói ngắn gọn về các lợi ích và chính sách liên quan, sau đó hỏi, “Còn vấn đề gì thắc mắc không?”
Bố Lỗ Tư nhìn miệng Phỉ Lạc Ti há ra rồi ngậm lại, toàn bộ Địa Tinh đều ngây ngốc.
“Cái này, cái này, cái này…..” Ông điên cuồng lắc lắc đầu mình như cái trống bỏi, hai mắt đẫm lệ, “Huhuhu….” Ông vừa khóc vừa quỳ xuống đất, ôm lấy giày Phỉ Lạc Ti mà khóc.
Phỉ Lạc Ti nhanh chóng né ra, Bố Lỗ Tư thuận theo lực đạo ôm lấy chân bàn, nhưng đang trong trạng thái kích động nên Bố Lỗ Tư cũng không không nhận ra có gì không ổn, cứ vậy ông ôm chân bàn khóc tu tu như một đứa trẻ.
“Lĩnh Chủ đại nhân, huhuhu……” Bố Lỗ Tư khóc đến mức không thể nói được một câu rõ ràng, chỉ có thể liên tục phát ra những âm thanh hỗn loạn.
Lộ Dịch sợ Phỉ Lạc Ti tức giận nên vội vàng bước tới an ủi Bố Lỗ Tư: “Ôi trời ơi, ông khóc làm gì, chuyện trước kia đều đã qua rồi, sau này cứ cố gắng làm việc cho tốt, cuộc sống sau này sẽ càng ngày càng tốt đẹp thôi mà!”
Lộ Dịch điên cuồng nháy mắt với Bối Đặc Tây, để cậu ta khuyên nhủ cùng với mình, nhưng dường như Bối Đặc Tây đang suy nghĩ cái gì quan trọng lắm, cậu ta đã đứng bất động không nhúc nhích một lúc thật lâu rồi.
Lộ Dịch bị chọc cho tức muốn chết, hắn ta cúi đầu cẩn thận từng li từng tí, bên ngoài là trấn an Địa Tinh, nhưng thực chất là đang phân tán lực chú ý và giảm bớt uy áp của Phỉ Lạc Ti phóng ra.
Bố Lỗ Tư khóc đến chật vật, khuôn mặt ông vốn đã không dễ nhìn, bây giờ càng xấu hơn, nhưng Bối Đặc Tây nhìn ông không lộ ra một chút thiếu kiên nhẫn nào.
Cậu ta lớn mật đi đến trước mặt Phỉ Lạc Ti, cúi đầu thật sâu: “Lĩnh Chủ đại nhân, cảm tạ ngài đã nhân từ.”
Cậu ta đã từng vùng vẫy đau khổ trong địa ngục tối tăm, vậy cho nên có thể hiểu được tại sao Bố Lỗ Tư lại kích động như thế.
Phỉ Lạc Ti mím môi, khuôn mặt không chút biểu tình bỗng trở nên co quắp, nhưng cũng may là không ai phát hiện.
Y nhàn nhạt lên tiếng: “Ừm, đứng lên đi.”
Lộ Dịch nói hết nước hết cái, cuối cùng cũng kéo được Bố Lỗ Tư đi ra ngoài, Bối Đặc Tây không có đi theo, Phỉ Lạc Ti để cậu ta ở lại.
“Lộ Dịch đã làm trợ lý bên cạnh ta rất lâu, về phương diện công việc, ngươi có thể học hỏi thêm từ hắn ta. Trước kia hắn ta từng làm sơn tặc.” Ngoài phương diện công việc ra thì không có gì quan trọng nữa.
Phỉ Lạc Ti không có ý định che giấu bất cứ điều gì.
Sắc mặt Bối Đặc Tây tái đi, nhưng vẫn chống đỡ duy trì bình tĩnh: “Vâng, thưa Lĩnh Chủ đại nhân.”
Phỉ Lạc Ti xác nhận lại với cậu ta một chút: “Lộ Dịch đã nói với ngươi về chuyện tiền lương rồi đúng không?”
Bối Đặc Tây nhẹ gật đầu: “Dạ vâng, đã nói rồi.”
Lương của trợ lý không thấp, Phỉ Lạc Ti là một Gan Đế, Lộ Dịch lại là vong linh không biết mệt mỏi, cả hai người đều làm việc 24 giờ một ngày không nghỉ ngơi, Phỉ Lạc Ti xuyên đến vị diện này lâu như vậy, nhưng từ đó đến nay y vẫn chưa về phòng ngủ của mình ngủ lần nào.
Tinh lực của cấp 300 siêu cao, vậy nên Phỉ Lạc Ti không hề cảm giác uể oải mệt mỏi chút nào, càng bận bịu ngược lại càng vui vẻ.
Ngược lại thì Lộ Dịch rất mệt mỏi ——mặc dù hắn ta sẽ không mệt mỏi, nhưng áp lực tinh thần tích tụ nhiều nên mệt nha! Nhưng Phỉ Lạc Ti nói vong linh không mệt mỏi, vậy cho nên hắn ta chỉ có thể buộc phải vui vẻ.
Lộ Dịch là vong linh, hắn ta đã chết rồi, dù có mệt mỏi đến đâu hắn ta cũng chỉ dám phàn nàn, thậm chí còn có thể giải quyết công việc nhanh hơn vì oán khí ngút trời.
Nhưng Bối Đặc Tây thì không giống vậy.
“Cấp bậc của ngươi bây giờ quá thấp.” Phỉ Lạc Ti không có ý ghét bỏ cậu ta, nhưng lời nói thật bao giờ cũng rất tàn nhẫn.
Bối Đặc Tây xấu hổ cúi đầu, lo lắng bất an chờ đợi Phỉ Lạc Ti khai trừ.
“Trước cấp 50, tiền lương của ngươi cứ dựa theo mức lương thử việc, một ngày làm việc 10 giờ, tuy thời gian làm việc hơi dài, nhưng ta tin ngươi sẽ nghĩ ra được biện pháp tìm thời gian tu luyện, đúng không.”
Mặc dù là câu nghi vấn, nhưng khẩu khí của Phỉ Lạc Ti lại không cho phép có bất kỳ ý tứ cự tuyệt nào.
Bối Đặc Tây chấn kinh, vì sợ hãi quá mức khiến lá gan cậu ta cũng lớn hơn một chút, bỗng nhiên cậu ta ngẩng đầu lên khó tin nhìn Phỉ Lạc Ti: “Ngài không sa thải ta à?”
Đến bây giờ Bối Đặc Tây vẫn còn nghĩ mình là nam bộc bình hoa Lộ Dịch tìm cho Phỉ Lạc Ti.
Trước đây cậu ta cực kỳ ghét khi bị xem như đối tượng cho người ta phát tiết, nhưng nếu như đối phương là Phỉ Lạc Ti Lĩnh Chủ….. Cậu ta sẽ làm việc thật tốt, không có bất kỳ biểu lộ không tình nguyện gì.
Đó là những gì cậu ta nghĩ, dù sao thì trợ lý của Lĩnh Chủ cũng được trả lương rất cao.
Lương cơ bản là ba ngàn đồng vàng một tháng, còn có tiền thưởng, có ký túc xá, bao ăn ba bữa cơm, ngoài ra còn có năm hiểm một kim.
Trước khi nhận chức Bối Đặc Tây đã kiểm tra sức khoẻ, ngoại trừ đôi mắt thì hết thảy đều bình thường, cũng không bị suy dinh dưỡng như người dân bình thường, nhưng đôi mắt thì lại chó chút phiền phức.
Khoản vay y tế được giải ngân rất nhanh, chưa đầy hai giờ sau khi Bối Đặc Tây gởi đơn, đã có Siri cầm tiền đến đưa tận tay cậu ta, từ khi nhập viện đến khi khôi phục ánh sáng rồi xuất viện không đến nửa giờ.
Nhưng cậu ta c*̃ng gánh trên lưng ba vạn đồng vàng tiền nợ.
Tiêu hao sinh mệnh để đổi lấy lời tiên tri, thứ bị mất đi chính là thị lực, cậu ta đã thực sự mấy đi đôi mắt.
Nhưng Lưu Quang Nhân Ngư muốn giật spotlight của Lưu Kim Nhân Ngư, vậy nên Tế Ti của Lưu Quang Nhân Ngư mới chạy đến thành Lan Tư Duy Lợi mở một “Phòng khám bệnh”, thu phí còn thấp hơn cả so với Quang Minh Thần Điện, chủ ý là muốn đấu với Lưu Kim Nhân Ngư, hắn ta muốn vượt qua độ nổi tiếng của nam chính Nặc Y!
Tế Ti Nhân Ngư cấp 165, so với hồng y giáo chủ của Quang Minh Thần Điện còn hiếm có khó tìm hơn, Bối Đặc Tây phải may mắn lắm mới gặp được, chỉ bỏ ra có ba vạn đồng vàng mà đã khôi phục được thị lực vốn cho rằng không thể chữa được nữa.
Bối Đặc Tây cảm kích nhiều đến mức không có cách nào biểu đạt bằng lời được, chỉ có thể âm thầm hạ quyết tâm mau chóng đem tiền trả lại.
Ngay sau đó, lại có người hỏi cậu ta có đồng ý làm công việc lương một tháng ba ngàn đồng vàng không, Bối Đặc Tây chỉ cảm thấy hết thảy đau khổ nửa đời trước của mình đều được bù đắp vào một ngày này.
Phỉ Lạc Ti thấy cậu ta thật lâu không nói lời nào thì nhíu mày: “Ngươi cảm thấy cấp 50 quá khó à?”
Bối Đặc Tây hoàn hồn, vội vàng lắc đầu: “Không phải! Lĩnh Chủ đại nhân, ngài đã suy tính cho ta hết sức chu đáo rồi! Là ta quá vô dụng….”
Hôm nay có thể đứng ở chỗ này, hết thảy đều là Phỉ Lạc Ti đại nhân nhân từ, Bối Đặc Tây không chút do dự, kể cho y nghe hết hoàn cảnh của mình.
“Ồ, cái này à.” Phỉ Lạc Ti nghe cậu ta nói như vậy mới hiểu được, trạng thái trên người Bối Đặc Tây không phải là nhiệm vụ ẩn, “Đưa tay qua đây.”
Mặt Bối Đặc Tây có chút đỏ, cậu ta có chút xuất thần nhìn chằm chằm vào quần áo Phỉ Lạc Ti, đầu có chút ngứa, não yêu đương nhanh chóng phát triển, nhưng nếu như đối tượng là Phỉ Lạc Ti đại nhân thì……
“A a a a….. “
Đau đớn kịch liệt từ đầu khớp xương lan ra, đau đến mức linh hồn cũng sắp bị xé thành từng mảnh nhỏ, cậu ta nhịn không được kêu lên thành tiếng.
“Kiên trì một chút.”
Phỉ Lạc Ti thuận tay đem cậu ta phóng lên ghế sofa, sau đó ngồi trở lại ghế bắt đầu xử lý công vụ.
Phỉ Lạc Ti xử lý hết xấp công văn này sang xấp tài liệu khác, Bối Đặc Tây c*̃ng chuyển từ kêu la thảm thiết biến thành yếu ớt r*n r*.
Nửa giờ trôi qua, Phỉ Lạc Ti ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua chỗ Bối Đặc Tây, cậu ta đau đến mức mồ hôi đầy người, ngũ quan cậu ta vẫn như vừa rồi, nhưng kỳ dị là bây giờ lại trở nên tinh xảo hơn, xinh đẹp hơn, càng thêm mê hoặc nhân tâm hơn.
Dù Bối Đặc Tây có minh tưởng như thế nào cũng chỉ dừng lại ở cấp 1, nguyên nhân rất đơn giản, huyết mạch Mị Ma trong cơ thể cậu ta muốn hút ma lực để mạnh lên, ma lực bị huyết mạch Mị Ma hút hết, bản thân cậu ta cũng chỉ có thể dừng ở cấp 1.
Muốn thay đổi chuyện này c*̃ng rất đơn giản, có hai lựa chọn…..
1, bóc huyết mạch Mị Ma ra, tương đương với việc từ bỏ nhiệm vụ ẩn, tất cả những gì cậu ta làm trong mười mấy năm qua đều trôi theo dòng nước.
2, hoàn thành thanh tiến độ huyết mạch Mị Ma, nhưng điều đó cũng có nghĩa cậu ta sẽ mãi mãi dừng lại ở cấp 1, dù tốc độ minh tưởng của cậu ta như thế nào cũng vĩnh viễn chỉ có cấp 1, nếu cậu ta muốn lấp đầy thanh điểm kinh nghiệm, với tuổi thọ trung bình của một người bình thường thì có lẽ không bao giờ làm được.
Phỉ Lạc Ti đã thay cậu ta đưa ra lựa chọn —— phong ấn huyết mạch Mị Ma trong người cậu ta lại. Phong ấn này không phải là phong ấn triệt để hoàn toàn, mà giống như một kỹ năng vũ khí hơn, huyết mạch Mị Ma trong cơ thể đã bị phong ấn, nhưng chỉ cần đạt tới yêu cầu thì có thể mở ra giai đoạn tiếp theo.
Mặc dù Phỉ Lạc Ti có thể chọn một phương pháp đơn giản và nhanh hơn —— chất đầy thanh tiến độ thay cho cậu ta, nhưng như thế thì Bối Đặc Tây lại không phải là SSR+.
Dù là luyện cấp hay làm bất cứ điều gì cũng vậy, Bối Đặc Tây phải tự mình cố gắng.
Sau cơn đau đớn kịch liệt, bản thân Bối Đặc Tây c*̃ng cảm thấy rất kinh ngạc ——vậy mà cậu ta không chết, vậy mà cậu ta vẫn có thể kiên trì.
Huyết mạch Mị Ma là một bộ phận trong cơ thể cậu ta, dù cho cậu ta có không muốn thừa nhận, có chán ghét và muốn vứt bỏ nó thế nào thì đó cũng là một bộ phận trong cơ thể cậu ta. Những gì Phỉ Lạc Ti đang làm bây giờ cũng giống như cắt bỏ 50% bộ phận đó rồi phong ấn lại, lúc phong ấn thì lưu lại một lỗ hổng nhỏ.
Nghe thì có vẻ đơn giản đó, nhưng không khác gì như chia cắt linh hồn Bối Đặc Tây cả.
Đã không biết bao nhiêu lần Bối Đặc Tây nghĩ đến cái chết, nhưng mỗi lần như thế khuôn mặt của Y Lệ Toa Bạch lại hiện ra trước mắt cậu ta, động viên cậu ta phải kiên trì.
Cậu ta nhất định phải kiên trì! Bởi vì cậu ta muốn trở nên cường đại, muốn trở thành một huyền thoại đứng trên đỉnh vinh quang, muốn nhìn thấy Ôn Đốn nam tước nằm rạp trên mặt đất vừa sợ hãi vừa lấy lòng cậu ta như một con bò sát…..
Dựa vào tín niệm như thế, Bối Đặc Tây đã kiên trì được, hơn nữa còn đột phá cực hạn của bản thân trong đau đớn tột cùng.
Cấp 6.
Đau đớn nhẹ nhàng tràn ngập khắp cơ thể, khiến cậu ta có cảm giác thật kỳ diệu, Bối Đặc Tây vô cùng hưng phấn, cậu ta đã bước gần đến mục tiêu truyền kỳ của mình hơn một bước!
“Nếu mục tiêu chỉ là trở thành truyền kỳ thì chẳng phải quá thấp sao?”
Cách phân loại cấp bậc ở Thản Tháp Lợi Đại Lục cũng tương tự như trong game, từ cấp 100 đến cấp 199 là truyền kỳ, từ cấp 200 đến cấp 299 là Sử Thi, cấp 300 là Bán Thần, trên cấp 300 là lĩnh vực của các vị thần.
Ở thời đại Hoàng Kim, cường giả đỉnh cấp là Bán Thần; ở thời đại Bạch Ngân, cường giả đỉnh cấp là Sử Thi; ở thời đại Thanh Đồng bây giờ, cường giả truyền kỳ là tồn tại chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Đừng thấy ở Lan Tư Duy Lợi bây giờ ném một hòn đá cũng có thể trúng một truyền kỳ mà nghĩ rằng truyền kỳ rất không đáng tiền, nhưng trên thực tế, một đế quốc cũng không có được bao nhiêu truyền kỳ.
Cân bằng rất vi diệu.
Trong một chủng tộc Nhân Ngư cũng chỉ có mười mấy truyền kỳ, bên trong một vùng biển cũng chỉ có mấy trăm truyền kỳ.
Cũng tương tự như vậy, trong một đế quốc cũng chỉ có mấy trăm truyền kỳ.
Bối Đặc Tây chỉ có thể tưởng tượng được tương lai mình có thể trở thành truyền kỳ, đó đã là ước mơ khó tin lắm rồi.
Phỉ Lạc Ti đối với cái gọi là “Cân bằng” này cũng không có nghĩ nhiều.
Nhưng Bối Đặc Tây lại lập tức hiểu ngay.
“Ta sẽ cố gắng hết mình, Phỉ Lạc Ti đại nhân!”
Phỉ Lạc Ti nhìn vào đôi mắt rực lửa như thiêu như đốt của cậu ta, y từ chối cho ý kiến, chỉ gật gật đầu.
Nhưng ngay sau đó, tư bản Phỉ Lạc Ti còn đáng sợ hơn cả ma quỷ nói không chút thương tiếc: “Cho ngươi ba phút, loại phân những văn kiện này theo từng loại, mua nhà, mua đất, thu nhập từ thuế và tiền thuê nhà, đem đi lưu trữ.”
Bối Đặc Tây: “!!! Vâng, vâng, thưa Lĩnh Chủ đại nhân!”
Những suy nghĩ trong lòng Bối Đặc Tây bay đi sạch khi nhìn đến đống văn kiện cao chất ngất kia, cả người đều không khỏe.
Nửa, nửa giờ đúng không? Cậu ta nhớ mình chỉ “Hôn mê” trong nửa giờ, vậy mà Lĩnh Chủ đại nhân…… Chỉ trong nửa giờ mà ngài ấy đã giải quyết xong nhiều việc như vậy sao?
