Xương bánh chè trở nên đau đớn, xúc động muốn quỳ lạy thần phục xuất hiện trong xương tủy nó, nhưng mạng lưới liên lạc cũng có chỗ tốt của nó, giờ phút này mới phát huy tác dụng, nó mặc dù là tiểu binh khô lâu cấp thấp, mới cấp 3, nhưng nó cũng là quân đoàn vong linh hơn 200 triệu Khô Lâu.
Nó thân thiện hỏi lại một lần nữa, cân nhắc thu hẹp phạm vi gây nhầm lẫn cho một số khách du lịch gặp khó khăn trong việc lựa chọn: “Quý khách, xin hỏi ngài cần gì ạ? 1- chức năng chỉ đường, 2- chức năng hướng dẫn du lịch, 3- chức năng tư vấn nghiệp vụ, 4-…… Nếu như không có yêu cầu nào trong những chức năng vừa nêu, vui lòng mô tả chi tiết vấn đề cụ thể mà ngài cần hỗ trợ.”
Nam nhân mặc áo choàng khẽ cười một tiếng: “Ta muốn gặp Lĩnh Chủ của các ngươi một lần, vấn đề này thì nên phân loại vào chức năng nghiệp vụ gì mới hợp lý?”
Siri11306 là một nhân viên tiên tiến xuất sắc! Nó nhanh chóng đưa ra câu trả lời: “Được, vị tiên sinh này, chúng ta đang hẹn thời gian dự kiến để ngài gặp Lĩnh Chủ, trước mắt thì lịch trình làm việc của Lĩnh Chủ đã kín, chúng ta ấn định vào hai tháng sau được chứ, xin hỏi ngài có thể chấp nhận sắp xếp cuộc hẹn vào hai tháng sau không?”
Nam nhân có chút kinh ngạc nhíu mày, có chút hứng thú đáp: “Được, vậy hai tháng nữa đi.”
Giọng điệu Siri11306 như đang giải quyết việc chung, nói: “Xin hỏi ngài hẹn trước để làm gì? Hợp tác kinh doanh, liên hệ tình cảm, báo cáo công việc….. Hay những hạng mục khác.”
Nam nhân nghĩ nghĩ, sau đó lại dùng ngữ khí không xác định lắm, nói: “Chỉ là muốn làm quen với Lĩnh Chủ các ngươi một chút, lý do này có được không?”
Siri11306: “Được, yêu cầu của ngài đang được gởi đi, xin hỏi quý khách tên của ngài là gì?”
“Ước Thư Á, ta tên là Ước Thư Á.”
Siri11306: “Được, yêu cầu của ngài đã được gởi đi thành công, trong vòng bảy ngày làm việc yêu cầu đó sẽ được xử lý và ngài sẽ nhận được phản hồi chắc chắn. Xin hỏi ngài còn vấn đề gì khác nữa không?”
Ước Thư Á chớp chớp mắt: “Bảy ngày sau ta có thể biết cụ thể thời gian gặp mặt à?”
Siri11306 giải thích quy trình một cách hết sức nghiêm túc: “Yêu cầu của ngài trước tiên sẽ được gởi đến chỗ thư ký trưởng, thư ký sẽ xem xét và xác định xem nó có được thông qua hay không, nếu không được thông qua sẽ gởi cho ngài một tin nhắn từ chối lịch sự. Nếu như được thông qua thì chúng ta sẽ liên hệ với ngài nói chuyện chi tiết hơn, ví dụ như nói gặp mặt vào buổi sáng hay là buổi chiều, gặp vào lúc mấy giờ và ở đâu.”
“Được.” Mặc dù Ước Thư Á không đạt được mục đích của mình, nhưng hắn lại bị “Trí năng” của Siri làm cho kinh ngạc.
“Nếu như ta không nhìn lầm thì ngươi hẳn là tiểu binh Khô Lâu cấp 3?”
Siri11306 trả lời đâu ra đấy: “Đúng vậy, ta tên là Siri11306, là tiểu binh cấp 3, tổng điểm thuộc tính 21, nếu như quý khách ngài cần người đấu luyện, ta thành thật xin lỗi vì không phải là đối thủ của ngài, nhưng ta có thể tìm một ứng cử viên phù hợp hơn cho ngài, phí trung gian là 3%, phí đấu tập thì phụ thuộc vào cấp bậc của ngài, chỗ của chúng ta có giá là 3 ngàn vạn mỗi giờ, xin hỏi ngài có cần dịch vụ này không?”
Lúc này Ước Thư Á thật sự cảm thấy sửng sốt, chẳng qua hắn cũng chỉ mới ngủ có ba bốn năm sáu bảy tám ngàn năm chứ mấy, sao bây giờ vong linh đã tiến hóa đến trình độ này rồi?!
Một tiểu binh Khô Lâu cấp 3 mà cũng có thể nhìn thấy được cấp bậc của hắn?!
Ước Thư Á vốn cho rằng một con tiểu binh Khô Lâu cấp 3 có thể sinh ra ý thức bản thân đã rất khó tin rồi, nhưng không ngờ nó không chỉ có sinh ra ý thức bản thân, mà còn có thể vượt qua hơn hai trăm cấp nhìn trộm được cấp bậc của hắn.
Ước Thư Á đối với nó đúng là càng ngày càng hiếu kỳ: “Chủ nhân của ngươi ai? Là Lĩnh Chủ của các ngươi à?”
Siri11306 nói: “Đúng thế.”
“Ta có thể đưa ra yêu cầu lại không? Vô hiệu hóa yêu cầu trước đi, sau đó đệ trình một yêu cầu hợp tác kinh doanh.” Ước Thư Á nghĩ thôi cũng biết, cái yêu cầu như trò đùa kia tuyệt đối sẽ không được thông qua, trước mắt thì yêu cầu hợp tác kinh doanh là yêu cầu có khả năng được thông qua nhất.
Siri11306 “Uyển chuyển” nói: “Ta rất tiếc thưa quý khách, yêu cầu hẹn trước đã gởi đi rồi không thể hủy, ta cũng không thể gởi yêu cầu mới đi khi yêu cầu cũ chưa được xử lý, xin đừng tăng thêm việc không cần thiết cho ta.”
Giọng nói của Siri11306 vẫn đều đều và cứng nhắc như vậy, nhưng Ước Thư Á lại nghe ra được một chút trách móc “Sao ngươi có thể không hiểu chuyện như thế chứ?!”.
Ước Thư Á có chút muốn cười, tiểu vong linh này đang đáng yêu hắn đó à?!
“Được, vậy ta sẽ tìm ngươi sau khi nhận được phản hồi.”
Ước Thư Á không suy nghĩ thêm gì về chuyện này nữa, ngược lại hỏi nó: “Ta vừa tới Lan Tư Duy Lợi, chưa biết nhiều về tình hình ở đây, có thể mời ngươi làm người dẫn đường và giới thiệu cho ta những nét đặc sắc ở nơi này được không?”
“Ngài chờ một lát!” Siri11306 gửi một tin nhắn vào mạng nội bộ, ngay sau đó một vong linh gần giống với Siri11306 bò ra khỏi mặt đất bằng phẳng, “Siri11307, có khách mời ta làm hướng dẫn viên du lịch, làm phiền ngươi thay ta hoàn thành công việc tuần tra tiếp theo.”
“Được, Siri11306, Siri11307 sẽ tiếp tục tiếp tục công việc tuần tra, chúc ngươi và quý khách tôn kính có một ngày vui vẻ.”
Sau khi Siri11306 bàn giao công việc xong, nó chuyển cái miệng chỉ có răng của mình về phía Ước Thư Á, như thể nó đang cố gắng mỉm cười và phục vụ thật tốt, nhưng đáng tiếc, nó đã thất bại.
Nếu rơi vào trong mắt người khác thì có chút dữ tợn và đáng sợ, nhưng ở trong mắt Ước Thư Á thì lại thấy có chút buồn cười: “Thật là một đứa trẻ đáng yêu.”
Hắn khen ngợi.
Siri11306 nghiêm túc nói: “Tạ ơn ngài đã khích lệ.” Sau đó lại uốn nắn câu nói của hắn, “Ta đã làm Khô Lâu 543 năm rồi.”
“Thật đúng là một đứa trẻ!”
Siri11306 rất thấp, chỉ cao khoảng một thước, nếu xét đến tình trạng suy dinh dưỡng của dân thường và nô lệ thì, có lẽ lúc “Cậu” chết chỉ mới bảy tám tuổi.
Kể từ khi vong linh chết, cơ thể sẽ dừng lại ngay khoảnh khắc đó, dù cho Siri11306 có là Khô Lâu 543 năm hay Khô Lâu 54321 năm gì cũng vậy, trừ phi có kỳ tích xảy ra hoặc gặp được một loại kỳ ngộ nào đó, bằng không nó vẫn sẽ chỉ cao có một thước.
Siri11306 nói rất chân thành: “Không, ta đã tích lũy điểm công tác rồi, ta sẽ đổi một cái cơ giáp ma pháp thật ngầu.”
“Cơ giáp ma pháp?” Trong đôi mắt to của Ước Thư Á tràn đầy nghi hoặc, thế giới này….. Cuối cùng đã biến thành một dáng vẻ hắn không thể nào hiểu được.
Vì sao những từ tiểu khô lâu này nói hắn chỉ có thể hiểu được một ít vậy?
Để đảm bảo an toàn, Ước Thư Á hỏi lại một chút: “Bây giờ có phải là kỷ nguyên Bạch Ngân không?”
Siri11306 lắc đầu: “Kỷ nguyên Bạch Ngân đã kết thúc từ hai ngàn năm trước rồi, bây giờ là kỷ nguyên Thanh Đồng.”
Ước Thư Á dừng bước.
Siri11306 kiên nhẫn ở bên cạnh đợi hắn.
Cảm giác thất vọng mất mát nhàn nhạt chỉ kéo dài mấy giây ngắn ngủi, nụ cười ấm áp lại một lần nữa xuất hiện trên khóe miệng hắn, chỉ là, trong mắt hắn lại hiện sự ưu thương khó có thể phai mờ được: “Cám ơn ngươi làm bạn với ta.”
Ước Thư Á đoán, khi mình tỉnh lại thì có lẽ Nữu Lặc đế quốc đã hóa thành một hạt bụi mờ nhạt trong lịch sử rồi, lại không ngờ mình đã bỏ lỡ toàn bộ kỷ nguyên Bạch Ngân.
“Siri11306, tòa nhà cao nhất ở nơi này nằm ở chỗ nào? Ta có thể đi xem một chút được không?”
Siri11306 nói: ” Đài quan sát cao nhất ở Lan Tư Duy Lợi là tháp nghiêng ở Ma Quỷ Lĩnh, với độ cao hơn 52000 mét so với mặt biển, vé vào cửa là 1314 đồng vàng, xin hỏi ngài có muốn đến đó trước không?”
Ước Thư Á gật đầu: “Ta muốn xem một chút.”
Siri11306 rất thành thạo khu vực này, nó lên tàu điện ngầm trước, sau đó đổi sang đoàn tàu Thừa Phong huyền phù, mất 32 phút, tiêu tốn hết 30 đồng.
“Từ nơi này đi lên là được.”
Tháp nghiêng ở Ma Quỷ Lĩnh chính là nơi lần đầu tiên Phỉ Lạc Ti dẫn ma ngư Vân Toa đến xoát quái để nâng cao trình độ kỹ năng, ma ngư đã dùng những cành dây leo của Ma Quỷ Đằng rơi ra để dựng lên tòa kiến trúc này như xếp gỗ.
Bọn họ vẫn không để ý đến nó, không ngờ dưới sự nuôi dưỡng của vô số ma lực, vô số hoa tươi ở trên đó đã nở rộ rực rỡ.
Tầng tầng lớp lớp hoa trông thật hùng vĩ!
Phỉ Lạc Ti nhận thấy đây có thể là một điểm tham quan khá tốt, thế là đã gia cố và nâng cấp nó thêm, mở trạm xe buýt, biến nơi này thành điểm tham quan không thể bỏ qua của các cặp đôi.
Đài quan sát tính phí theo tầng, 520 chính là ta yêu ngươi, 520 đồng vàng mỗi người; 999 nghĩa là trường trường cửu cửu, thật dài thật lâu, 999 đồng vàng mỗi người; 1314 nghĩa là một đời một thế, sông cạn đá mòn, 1314 đồng vàng mỗi người.
Tất nhiên, ngoại trừ ba tầng này được thu phí bằng đơn vị đồng vàng, những tầng khác đều là đồng.
Siri11306 là Khô Lâu, nhưng Khô Lâu cũng phải trả tiền vé vào cửa, tất nhiên Siri11306 sẽ không tự mình bỏ tiền, Ước Thư Á tới đây cũng chỉ nghĩ một mình hắn đi ngắm cảnh, vậy cho nên hắn chỉ mua một vé.
Ước Thư Á đổ ra 1314 đồng vàng, những đồng vàng trĩu nặng, nặng hơn rất nhiều so với đồng vàng của đế quốc bây giờ, nhân viên bán vé đặt chúng lên cân, sau khi tính toán xong thì trả những đồng tiền vàng còn thừa lại.
Mặc dù theo thông lệ, người ta thường sử dụng bao nhiêu đồng vàng để làm tiền tệ lưu thông, nhưng trọng lượng mới là thứ thực sự đóng vai trò quyết định.
“Quý khách có cần chờ thêm một chút nữa không?”
Ước Thư Á lắc đầu rất dứt khoát: “Chỉ có một mình ta thôi.”
Người bán vé thấy hắn chỉ mua một vé, hơn nữa còn không có bạn đi cùng, sửng sốt một chút rồi vẫn nhiệt tình và thân thiện như lúc ban đầu: “Thưa quý khách, đây là hộp mù tình yêu của quý khách, xin hãy nhận lấy!”
Vé vào cửa 520, 999 và vé 1314 đắt như vậy, đương nhiên là phải để cho du khách có được trải nghiệm “Đáng đồng tiền bác gạo” chứ, nếu không thì bất công lớn quá!
Hộp mù tình yêu là quà tặng nhất định phải có khi mua, hộp quà 1314 là hộp quà màu vàng, nghe nói xác suất có thể nhận được dây chyền tình nhân trị giá 13.149.999 đồng vàng lên đến 0.099%.
Không chỉ có ngụ ý là một đời một kiếp mãi mãi dài lâu, mà xác suất còn là có đôi có cặp!
Nhưng điều khiến cho người ta kích động không phải là “Dây chuyền tình nhân” cái này chỉ là mánh lới thôi, cái quan trọng nhất chính là —— đầu tiên thì hai chiếc vòng cổ này được sử dụng làm trang bị truyền kỳ cấp 100, sau đó chúng mới là vòng cổ đôi!
Trang bị truyền kỳ cấp 100!!!
Hơn nữa còn có hai cái!!!
Nếu đặt ở nơi khác, đây chẳng phải là mức giá cao hàng trăm triệu đồng vàng sao?!
Nhưng ở nơi này thì không phải! Ở đây nó cũng chỉ là một chiếc hộp mù tình yêu cấp SSR, chỉ cần 1314 đồng vàng là có cơ hội mở ra!
Bất kể là có đặt cược vào cẩu hay không cũng muốn phát điên! Ngay cả khi không có gì đảm bảo, nhưng vẫn có rất nhiều người đến vì nó, tất cả mọi người đều cảm thấy —— ta nhất định sẽ là người may mắn có thể mở được nó!
Đương nhiên, tầng lầu nào sau khi mua vé vào cửa cũng đều có thể nhận được một hộp mù tình yêu, nhưng chỉ có tầng 520, 999 và 1314 mới có thể mở được hộp mù cấp SSR, trong đó hộp mù ở tầng 1314 có xác suất cao nhất, ngay cả chiếc hộp cũng bằng vàng, tượng trưng cho cấp SSR.
Ở nơi những cặp đôi thường tụ tập, thân ảnh một mình cô đơn nhìn có vẻ đặc biệt đáng thương, vậy cho nên có không ít người cược cẩu, vì để mở ra được dây chuyền tình nhân, rõ ràng vẫn còn là cẩu độc thân nhưng c*̃ng ráng kéo bạn mình theo giả làm người yêu để mở hộp mù !
Người giống như Ước Thư Á dám một thân một mình đến mua vé, đúng thật là rất can đảm!
Không ít người cược cẩu đều quẳng ánh mắt sùng bái về phía Ước Thư Á.
Ước Thư Á: “…..” Hắn thực sự có hàng trăm triệu điều hoài nghi và dao động đối với thế giới hiện tại.
Đến tột cùng thì đây là thế giới kỳ quái gì thế!
“Các hạ, ngài có muốn mở hộp mù không?” Một vị khách du lịch đối với việc hắn dũng cảm dám một thân một mình đến nơi tình nhân hẹn hò vô cùng bội phục, tốt bụng đưa cho hắn mượn cây kéo.
Lúc đầu Ước Thư Á không muốn mở, nhưng dù gì kéo cũng đã được đưa đến trước mặt mình rồi, dưới những ánh mắt mong chờ sáng như sao đang nhìn mình chằm chằm, hắn thực sự khó mà từ chối được.
Vậy thì…. Cứ mở thôi.
Dưới ánh mắt chăm chú và chờ mong của mọi người, Ước Thư vốn không có hứng thú gì với loại chuyện này, nhưng không biết sao tay hắn lại bỗng nhiên có chút cứng đờ.
“Ừm, ta cảm thấy…..”
Người đưa cây kéo cho hắn mượn lập tức lớn tiếng hỏi: “Ngươi cảm thấy cái này có thể mở ra SSR không?!”
Nam nhân cược cẩu đã tiêu hết đồng vàng cuối cùng trên người mình, mười lần mở thì mười lần đều không thể mở ra được một cái SR nào, vận khí đúng là rất xấu, hắn ta rất đau khổ, thế là đi dạo khắp nơi đưa kéo cho người ta mở, chờ mong cây kéo của hắn ta có thể gặp được người nào đó vận đỏ như son, có thể mở ra được một cái SR, để hắn ta xin vía.
Nhưng thật đáng tiếc, vận rủi của nam nhân này đã khiến hắn ta trở thành một tồn tại không ai muốn đến gần, bởi vì khi hắn ta nhích lại gần người ta thì vận may của họ cũng bay đi mất.
“Mở đi mở đi mở đi mở đi —— xin hãy dùng nó mở ra một cái SR đi!” Ánh mắt như vậy khiến Ước Thư Á khó có thể từ chối được.
Ước Thư Á bất đắc dĩ, đành phải dùng cây kéo này cắt bỏ cái nơ con bướm trên hộp mù tình yêu.
Một tia sáng b*n r* từ trong hộp, sáng chói lóa thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, nhưng mà lại không phải SSR như mọi người mong đợi, không phải SR, cũng không phải R bình thường.
—— Mà đó là tia chớp thất thải!
“Bà nó bà nó bà nó!”
“A a a a —— có người mở ra tia chớp thất thải a a a a a —— “
“Rút đơn! Vậy mà ra kỳ tích là rút đơn*!!!!”
“A a a a —— là cái kéo của ta đó! Hắn dùng cái kéo của ta đó, a a a!!! !”
Người điên rồ nhất hiện trường chính là Uy Nhĩ, không ai khác chính là người đưa cây kéo cho Ước Thư Á.
Hắn ta còn kích động hơn cả người rút ra tia chớp thất thải là Ước Thư Á, hắn ta chạy tán loạn cả phòng: “Nhìn thấy không? Nhìn thấy không?! Có nhìn thấy cây kéo của ta mở ra tia chớp thất thải không?!!!”
Uy Nhĩ nắm chặt tay từng du khách: “Nhìn thấy không?! Cây kéo của ta đã mở ra tia chớp thất thải!!!”
Vẻ mặt những du khách khác thì vặn vẹo đố kị: “Cũng đâu phải ngươi mở ra đâu, đắc ý cái gì!!!”
Uy Nhĩ coi tất cả những lời hâm mộ ghen tỵ đó xem như khích lệ: “A há há há….. cái kéo của ta mở ra được tia chớp thất thải!”
“Đáng ghét!” Vẻ mặt du khách kia nhăn nhó khó chịu, sau khi nói mấy lời hâm mộ ghen tỵ xong, lại lặng lẽ giữ chặt lấy Uy Nhĩ, “Cái kia, à, ùm, lát nữa ta cho ngươi rút một lần, sau đó ngươi cho ta cái kéo dùng một chút đi!”
Uy Nhĩ rất đắc ý, nhưng hắn ta vẫn thận trọng, nói: “Để ta suy nghĩ một chút đã…. “
Có thể bỏ ra 1314000 đồng vàng chỉ để mở hộp mù thì chắc chắn không phải là người nghèo khó gì, mở ra được R hay SR c*̃ng có thể thu hồi một nửa vốn, nhưng so với việc mở hộp ra có đồ, hắn ta càng hưởng thụ cảm giác vui vẻ khi rút ra được SR và SSR hơn, nói ngắn gọn chính là —— may mắn mới là trên hết!
Nhưng may mắn của người xui xẻo lại là một thứ rất xa xỉ.
Càng mở không trúng, hắn ta càng muốn mở tiếp! Thậm chí người bán vé còn cố ý đi xin chỉ thị của cấp trên vì thấy hắn ta tiêu quá nhiều tiền cho việc mở hộp mù, thậm chí nhân viên quản lý đã tới đưa cho hắn ta một hộp mù có xác suất double buff ngoài định mức.
Nhưng mà hắn ta không phải là tên xui xẻo bình thường, mở 101 lần nhưng cũng chỉ mở được một có cái SR, đúng, chỉ duy nhất một cái SR, còn một trăm hộp mù còn lại thì chả có gì đáng nhắc đến, tặng cho hắn ta hộp thứ 101 để mở nhưng vẫn không có gì xảy ra.
Nhân viên quản lý cũng hoài nghi, không biết có phải hắn ta bị ai hạ lời nguyền vĩnh viễn hay không.
Nhưng hắn ta lại là một Thuật Sĩ cấp 92, nếu thật sự bị người ta hạ lời nguyền, chẳng lẽ hắn ta hoàn toàn không phát hiện gì?
Nhưng sau khi tìm hiểu kỹ càng, đó cũng chỉ là vấn đề đơn giản.
Ước Thư Á cũng dần dần hiểu được kẻ xui xẻo trước mặt mình đáng thương như thế nào từ những lời mọi người nói chuyện với nhau, hắn nhịn không được cũng có chút đồng cảm với hắn ta.
“Có muốn mở nắp với ta không? Coi như là cảm tạ cái kéo của ngươi.”
Mặc dù hộp mù căn bản không cần đến kéo, c*̃ng có thể mở ra hết sức dễ dàng bằng tay không.
Uy Nhĩ kinh hỉ, căn bản không nói ra được bất kỳ lời từ chối nào, nếu hắn ta do dự thêm một giây nào chính là xúc phạm đến tia chớp thất thải: “Tạ ơn tạ ơn tạ ơn, ngài thật đúng là một người tốt!!!”
Người tốt…..
Đây là lần đầu tiên Ước Thư Á nghe có người dùng từ ngữ này để hình dung về hắn, trải nghiệm mới lạ khiến hắn cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều.
Uy Nhĩ rất đúng mực đứng bên cạnh hộp mù, ngón tay chỉ nhẹ nhàng đặt lên mép hộp, ngay khi hắn ta đang nghĩ đến một nghi thức nào đó để nâng cao hiệu suất, thì Ước Thư Á vốn dị ứng với lãng mạn đã lập tức xốc nắp hộp mù lên.
Uy Nhĩ: “!!!” Khoan đã, hắn ta còn chưa chuẩn bị sẵn sàng mà! Sao mở gì nhanh thế?!
“Là cái gì là cái gì? Tia chớp thất thải là cái gì?”
Trong hộp mù tình yêu có không ít đồ, có người đã tự động sắp xếp qua một số chủng loại, có khoảng 1000 đồ vật cấp R, nhỏ thì có nhu yếu phẩm hàng ngày, lớn thì có đồ nội thất, còn có một số dược tề cấp thấp và vật liệu.
Những thứ này không đắt, nhưng có thể nhận lại được một chút bất ngờ sau khi tốn cả đống tiền nhìn ngắm phong cảnh, ai mà không thích?
Hộp bạc mua bằng tiền đồng chỉ chứa R và SR đóng vai trò đảm bảo, còn SR thì xác suất tương đối thấp.
Trước mắt thì số lượng SR thu thập được khoảng 300, bao gồm vé vui chơi, dược tề, vũ khí, trang bị….. Mặc dù có nhiều chủng loại nhưng giá trị lại không thấp, giá trị thấp nhất cũng 100 đồng vàng.
Có lẽ loại SR có giá trị cao nhất là【 Suy nghĩ biến vật thành đá】, tác dụng của nó cũng giống như tên gọi của nó, mặc dù có hơi cường điệu, nhưng quả thực có thể tăng giá trị may mắn, miễn là nó xuất hiện tại cuộc đấu giá, cho dù nó chỉ lớn như hạt vừng cũng có thể đấu giá lên đến 100 vạn!
Những【 Suy nghĩ biến vật thành đá】 bên trong hộp mù tình yêu có kích thước ít nhất cũng bằng hạt đậu nành, giá trị cũng phải từ ngàn vạn trở lên.
Chỉ có Ái Đức Hoa dựa vào trang bị may mắn khắc kim mở ra được một lần, khiến tất cả mọi người có mặt ở đó đều oanh động, tiếng hoan hô vang tận mây xanh.
R và SR chỉ dựa vào đám cược cẩu tự phát chỉnh lý, nhưng danh sách SSR thì được chính thức ban bố.
Tổng cộng có mười cái, tất cả đều có giá 13149999, nhưng giá trị thực tế thì thêm vào một chữ số nữa, tất cả đều vô giá, đó là đồ tốt, dù có tiền cũng chưa chắc gì có thể mua được.
Trước mắt chỉ có Tinh Linh Nữ Vương mở ra được một chiếc nhẫn ma pháp, cô đã mở một vạn năm mươi lần liên tiếp mới mở được nó.
Cũng không thể nói là lỗ vốn, nhưng dưa hái sớm thì không thể ngọt được.
Còn về phần Nhân Ngư thì càng thảm hơn, tộc trưởng của tộc Lưu Kim Nhân Ngư còn đến sớn hơn cả Tinh Linh Nữ Vương, ông phát động toàn tộc đến mở liên tục 200.000 lần, một đống lớn hộp mù còn to hơn cả đám mây đen trên trời được mở ra, vô số tia chớp chiếu sáng rực rỡ trong màn đêm —— nhưng một cái SSR cũng không xuất hiện.
Các nhân ngư đã thử hai lần, tổng cộng mở hết 200.000 hộp mù, nhưng chưa từng rút được một cái SSR nào.
Sau khi các nhân ngư khóc thút thít ôm hận rời đi, Tinh Linh Nữ Vương xuất hiện, cô chỉ khiêm tốn mở mười lăm ngàn hộp mù.
Ái Đức Hoa c*̃ng tham dự, nhưng hắn ta có cách riêng của mình, sau khi mở liên tiếp một trăm mười lần mà không mở ra được SSR như mình mong muốn, hắn ta đã quay trở lại với trang bị 【 Suy nghĩ biến vật thành đá】, nhìn bộ dáng hắn ta như thể đang chuẩn bị chơi lớn, toàn thân dát đầy trang bị may mắn, hắn ta mang theo hào quang của Âu Hoàng tiếp tục chiến đấu.
Ngay cả Ái Đức Hoa trang bị may mắn đầy người cũng không thể mở ra, những người khác đối với SR càng thêm nhiệt tình hơn, Ái Đức Hoa không mở ra, nhưng nói không chừng ta có thể mở ra! Người mở trúng SSR nhất định là ta!
Đám cược cẩu này không hiểu cái gì gọi là biết khó mà lui, ngược lại bọn họ còn đối với SSR càng thêm cuồng nhiệt.
Màu vàng thì ra SSR, nhưng tia chớp thất thải thì có thể mở ra thứ gì, thật đúng là bọn hắn không rõ lắm.
Tất cả những Thi Pháp Giả đều dùng thuật biến hình lặng lẽ gian lận, biến cổ của mình thành một thứ gì đó mềm mại và có thể kéo dài ra như cao su, chỉ để có thể nhìn thấy được tia chớp thất thải hiện ra cái gì ngay lập tức.
“??? Kỳ quái thật đó? Ta là cấp 165, nhưng khi dùng Giám Định Thuật thì chỉ hiện ra một loạt dấu chấm hỏi?”
“… Ta cấp 172 đây, những cũng chỉ có một hàng dấu chấm hỏi.”
Trên tầng 1314 đài quan sát đột nhiên trở nên vô cùng yên tĩnh.
Không biết qua bao lâu mới có người khó khăn nuốt nước miếng một cái: “Nói cách khác, có một loại khả năng xảy ra, thứ đồ chơi này là cấp Sử Thi?”
Trong nháy mắt đó, giống như có người đổ một vốc nước nhỏ vào chảo dầu đang sôi, tiếng lốp bốp nổ ra không ngừng.
Ở Lan Tư Duy Lợi có Cốt Long cấp 199, đó cũng không phải là chuyện gì hiếm lạ, ai ở đây mà chưa từng đi xe buýt Cốt Long một lần?
Nhưng sử thi lại là một khái niệm hoàn toàn khác.
Sự khác biệt giữa cấp 200 và cấp 199 nghe thì chỉ kém nhau có “1 cấp”, nhưng chúng lại đại biểu cho hai thế giới hoàn toàn khác nhau.
Kỷ nguyên Bạch Ngân, kỷ nguyên Thanh Đồng, cái chết của vị Sử Thi cuối cùng đã chấm dứt một kỷ nguyên vĩ đại.
Người chứng kiến Phỉ Lạc Ti xuất thủ cũng không nhiều, không phải là những người dân bình thường hay nộ lệ không có khái niệm gì về ma pháp thì cũng là Vong Linh.
Bởi vậy bọn hắn đều đoán Phỉ Lạc Ti chỉ còn nửa bước nữa là sẽ gia nhập hàng ngũ Sử Thi —— cấp 199 đỉnh phong.
Cấp bậc của Ma ngư Vân Toa chỉ hơn một trăm, mặc dù Tiểu Quai có thể đánh Ban Khắc như con quay, nhưng trước giờ bọn họ vẫn quan niệm cấp bậc của nó ngang với chủ, chỉ ở cấp 199.
Nhưng cấp 199 thì cũng có 199 này 199 nọ, hoàn toàn không giống nhau, so với cấp 100 với cấp 199 khác biệt còn lớn hơn!
Vì vậy, ngay khi trang bị bị nghi ngờ là Sử Thi vừa xuất hiện, tất cả mọi người đều điên cuồng.
“Sử Thi rồi, bà nó bà nó bà nó, chắc chắn là Sử Thi!”
Còn có mấy Tinh Linh và Nhân Ngư mang theo trang bị may mắn vọt tới chỗ bán vé: “Cho ta đến năm mươi vạn, không, một trăm vạn vé đi!”
Ước Thư Á bị mọi người ồn ào làm cho đau đầu, sau đó bỗng nhiên xuất hiện dao động không gian, Phỉ Lạc Ti nhận được tin tức đã xuất hiện.
“Chúc mừng ngươi đã mở được vật phẩm giới hạn của chúng ta.” Vẻ mặt Phỉ Lạc Ti không chút cảm xúc quét mắt nhìn bốn phía xung quanh, sau đó mới phóng ánh mắt lên người Ước Thư Á.
Thứ Ước Thư Á cầm trên tay là một chiếc vòng tay mang phong cách khoa học kỹ thuật công nghệ cao, với ánh kim sáng bóng, hoàn toàn không phù hợp với thế giới này.
Đây là sản phẩm chủ lực tiếp theo được Lan Tư Duy Lợi ra mắt—— Máy chơi game Ma Pháp!
Hiện tại Lan Tư Duy Lợi có rất nhiều dự án có thể chơi được, nhưng lại không có sản phẩm cốt lõi mang tính bom tấn và không thể sao chép bắt chước được.
Kịch bản sát, trốn khỏi mật thất, trò chơi nhập vai… Những trò chơi này rất dễ bị người ta mô phỏng theo.
Những trò đó c*̃ng không có độc quyền, dù không rập khuôn kịch bản, nhưng nó cũng có thể nhanh chóng chiếm lĩnh thị trường ở các thành phố khác.
Phỉ Lạc Ti không bao giờ nghĩ mình có thể ngủ quên trên chiến thắng bằng cách gắn bó với một dự án nhất định, sáng tạo cái mới mới là điều quan trọng nhất.
“Cái này gọi là « Thiếu Niên Ma Pháp —— », cái ngươi cầm trên tay là phiên bản giới hạn.”
Phỉ Lạc Ti vươn tay ra với Ước Thư Á: “Để ta biểu diễn cho ngươi xem.”
Ước Thư Á không mờ mình lại nhìn thấy vị Lĩnh Chủ thần bí này nhanh như vậy, càng không nghĩ tới Giám Định Thuật của mình lại hiện lên một loạt dấu chấm hỏi.
Dù đoán được cấp bậc của Phỉ Lạc Ti có thể sẽ cao hơn hắn, nhưng vẫn khiến cho Ước Thư Á rung động thật lớn.
Làm một kẻ báng bổ thần, đặc tính ma pháp của hắn có sức tàn phá cực kỳ lớn, ngay cả khi đối tượng Giám Định Thuật có là thần, hắn c*̃ng có thể sử dụng man lực để giải mã một số thông tin, nhưng mà Phỉ Lạc Ti lại mang đến cho hắn một cảm giác sâu tựa biển.
Nghĩ tới đây, Ước Thư Á ngẩng đầu nở nụ cười ấm áp với Phỉ Lạc Ti: “Vậy làm phiền ngươi.” Dưới vành nón rộng lớn là một gương mặt xinh đẹp nhưng yếu ớt mong manh.
Những sợi tóc vàng óng giống như đang phát thánh quang của thần xuống trần gian, đôi mắt màu xanh lam ngậm ý cười, nhưng khóe mắt lại mang theo chút ưu tư, sắc mặt của hắn có chút nhợt nhạt, nhưng lại không có cảm giác như bị bệnh, khiến cho khuôn mặt hắn càng tăng thêm vẻ yếu ớt, mâu thuẫn với khí chất uy nghiêm cường đại tản tra trên người.
Rõ ràng là màu vàng nhạt càng thêm nhu hòa hơn, nhưng khi so sánh với một đầu tóc vàng chói mắt của Bối Đặc Tây thì lại có vẻ hơi ảm đạm.
Mỹ lệ, nhưng lại không sinh ra cảm giác kiều diễm.
Phỉ Lạc Ti nhìn chằm chằm cấp bậc của hắn, trong lòng thì nghĩ —— đào được bảo vật rồi, y đã nhặt được một hạt giống tốt làm người phát ngôn mở rộng.
Trong lòng ghi nhớ lại, đợi chút nữa bảo Bối Đặc Tây gửi lời mời chính thức, sau đó Phỉ Lạc Ti đưa tay ra cầm lấy vòng tay từ trong tay hắn qua, dạy hắn cách khóa lại.
Ước Thư Á dựa theo hướng dẫn của Phỉ Lạc Ti, hoàn thành công đoạn khóa lại, tiếp đến là công đoạn đặt tên.
Phỉ Lạc Ti nhắc nhở: “Không cần phải lấy tên thật, tên gì cũng đều được hết.”
Ước Thư Á suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn đầu hàng trước việc chọn tên, hắn nghiêm túc chọn tên thật của mình “Ước Thư Á” .
Sau khi hắn nhấn xác định, trên chiếc vòng tay hiện lên một màn hình, cái tên trên đó c*̃ng thay đổi từ “Thiếu Niên Ma Pháp ——” biến thành “Thiếu Niên Ma Pháp Ước Thư Á” .
Sau đó, một hình người que diêm đơn giản xuất hiện trên màn hình ánh sáng, có đủ các loại phương án cho hắn lựa chọn, bên cạnh còn có một nút bấm ngẫu nhiên.
Ước Thư Á chọn một nút ngẫu nhiên, rất nhanh đã tiến vào khu vực hỗ trợ dành cho người chơi mới.
“Đứa trẻ được Ma Pháp Chi Thần lựa chọn! Ta là Tinh Linh Ma Pháp Lạc Lạc của ngươi, tiếp theo, ta sẽ cùng ngươi thực hiện những chuyến hành trình phiêu lưu mạo hiểm sau này.”
Cốt truyện của « Thiếu Niên Ma Pháp —— » rất đơn giản, chính là Tinh Linh Ma Pháp Lạc Lạc đi gặp những đứa trẻ được chọn (người chơi), sau đó ở bên cạnh làm bạn với người chơi, bọn họ sẽ cùng nhau du hành, phưu lưu mạo hiểm và chiến đấu.
“Đây là món quà mười lần rút thăm liên tiếp, nhất định sẽ mở được Ngự Tam Gia.”
Ước Thư Á không hiểu “Ngự Tam Gia” có nghĩa là gì, nhưng khí chất Âu Hoàng đã nói cho hắn biết.
“Tiểu Hỏa Long, mèo Vân Đóa, Phong Hành khuyển, Miên Miên Điểu, cá heo Cầu Cầu, vận khí của ngươi cũng không tệ lắm, nhưng đề nghị của ta là ngươi nên chọn một loài tập trung nuôi dưỡng trong giai đoạn đầu, sau này lại nuôi dưỡng thêm các loại cho tư nguyên phong phú.
Rồng, mèo, chó, đây là Ngự Tam Gia được Phỉ Lạc Ti lựa chọn, chúng lần lượt đại diện cho ba loại thuộc tính là hỏa, thủy và phong, và chúng đều là SSR.
Miên Miên Điểu và cá heo Cầu Cầu là SR, mặc dù có phúc lợi dành cho tân thủ, nhưng không thể phủ nhận vận may của Ước Thư Á rất nghịch thiên!
« Thiếu Niên Ma Pháp —— » sử dụng phong cách dễ thương đáng yêu trong phong cách vẽ tranh, tất cả các loài khế ước thú đều tham khảo hình ảnh của ma thú trong hiện thực, nhưng lúc tham khảo cũng đồng thời kết hợp rất nhiều hình dáng tròn trịa mượt mà theo phong cách Chibi. Ngoài ra, các khế ước thú cấp 0 đều là hình thái con non, bởi vậy con thú nhỏ nào nhìn cũng cực kỳ đáng yêu.
“Tiểu Hỏa Long! Chọn tiểu Hỏa Long đi! Đây chính là Cự Long con đó!”
“Cá heo Cầu Cầu đáng yêu như thế, đương nhiên là phải chọn tiểu Hỏa Long rồi!”
Nhóm quần chúng vây xem nhịn không được bon chen, đưa ra lựa chọn giúp hắn.
Chịu ảnh hưởng của thế giới này, khuynh hướng yêu thích của đám người này đối với Tiểu Hỏa Long không thể rõ ràng hơn, nhưng mà Ước Thư Á đã là một Vu Yêu trưởng thành.
Hắn hỏi: “Xin hỏi làm thế nào để ta có thể thu được tài nguyên?”
Phỉ Lạc Ti lấy từ trong ba lô không gian của mình ra một hộp thẻ bài có rất nhiều khế ước thú: “Ngươi có thể đến siêu thị, tiệm tạp hóa, quầy bán đồ ăn vặt và các cửa hàng để mua. Màu trắng 10 đồng một gói, phẩm chất màu đỏ thì 1 đồng bạc một gói, phẩm chất màu cam thì 1 đồng vàng một gói, phẩm chất màu vàng thì 10 đồng vàng một gói.”
“Trong một gói có mười cái thẻ, bao gồm thẻ vật liệu, thẻ trang bị, thẻ thời trang, thẻ kỹ năng và thẻ đặc biệt. Mỗi loại thẻ bao gồm R, SR và SSR.”
Ước Thư Á lấy ra mười hai đồng vàng: “Trước tiên lấy một gói màu vàng mở thử đi.”
Phỉ Lạc Ti không nhận: ” Trước tiên chúng ta đánh một ván đi, quyết đấu ngang cấp 5 vs 5.”
Trong « Thiếu Niên Ma Pháp —— », nhân vật chính của trò chơi đóng vai trò là người huấn luyện, bản thân nhân vật không có quá nhiều sức chiến đấu, nhưng nếu thông qua sự ăn ý, tin tưởng, gắn kết với khế ước thú và cách sử dụng hợp lý kĩ năng thiên phú của bản thân mình, người đó có thể cùng khế ước thú của mình giành được thắng lợi.
Trò chơi này hơi giống trò chơi « bảo x mộng » ngày xưa ở Lam Tinh, nhưng nó cũng kết hợp một số đặc điểm của « du lịch x vương » vào trong đó.
Ví dụ như phải bỏ tiền ra để mua thẻ, có hình chiếu ba chiều nhập vai và có đủ loại hiệu ứng đặc biệt chiến đấu thú vị.
Phỉ Lạc Ti dọn sạch một sân bãi, sau đó nhấn chọn hình thức chiến đấu, y cũng sử dụng khế ước thú giống với khế ước thú của Ước Thư Á, nhưng thứ tự xuất trận lại không giống nhau.
Con đầu tiên xuất trận bên phía Phỉ Lạc Ti là mèo Vân Đóa, mèo Vân Đóa là một con mèo lông trắng mắt xanh, lông mèo rất dài, thân hình nó chỉ lớn cỡ bàn tay, lại mềm mại, sau khi được triệu hồi ra, bốn cái chân nhỏ của nó di chuyển tới chỗ chân Phỉ Lạc Ti, cọ cọ vào mắt cá chân y, rồi phát ra tiếng meo meo nũng nịu.
Tinh Linh Nữ Vương đang xem trận đấu, cô vừa thấy nó thì hai mắt mở to.
Bây giờ trong đầu cô chỉ có ——nhất định ta phải mở ra được mèo Vân Đóa, nhất định phải mở được!!!
Ước Thư Á đối với mấy con khế ước thú không quen thuộc lắm, nhưng tốt xấu gì cũng là một Sử Thi cấp 299, hắn đã lựa chọn Miên Miên Điểu theo kinh nghiệm, mà không phải chọn một tiểu Hỏa Long SSR có thuộc tính tương khắc.
Các thuộc tính của SSR và SR lúc vẫn còn là cấp 0 thì không có gì khác biệt, nhưng SSR có một kĩ năng thiên phú và hai kỹ năng ngẫu nhiên, nhiều hơn một kỹ năng ngẫu nhiên so với SR.
Thoạt nhìn thì Miên Miên Điểu SR nghênh chiến với Mèo Vân Đóa SSR là hành vi rất không lý trí, nhưng khi Phỉ Lạc Ti trông thấy Miên Miên Điểu ra nghênh chiến thì ánh mắt y lại lóe lên kinh hỉ.
Phỉ Lạc Ti không có ý định nhường, trực tiếp để Mèo Vân Đóa sử dụng kĩ năng thiên phú 【 Hóa sương mù 】.
Mèo Vân Đóa nhẹ nhẹ nhàng hóa thành sương mù rồi tản đi, những người xem từng tiếc cho Ước Thư Á không chọn tiểu Hỏa Long có chút sửng sốt, sau đó lại cảm thấy thật may mắn vì lựa chọn của hắn —— mặc dù thuộc tính của tiểu Hỏa Long Hỏa khắc chế nước, nhưng đều là khế ước thú non cấp 0 chẳng có bao nhiêu ma lực và kỹ năng, đối phó với Mèo Vân Đóa có thể hóa thành từng mảnh nhỏ xuất hiện ở khắp mọi nơi thực sự là có chút phí sức.
“Miên Miên Điểu, bay lên vỗ cánh đi.” Ước Thư Á bình tĩnh ra lệnh.
Miên Miên Điểu dùng cánh quạt gió thổi hơi nước bay tứ tán, cứ như vậy khiến Mèo Vân Đóa không thể nào tụ lại được.
Lúc Mèo Vân Đóa đang ở trong trạng thái sương mù không có bất kỳ lực công kích gì!
Nhưng mà, giây tiếp theo Mèo Vân Đóa bất ngờ xuất hiện trên lưng Miên Miên Điểu, nó há miệng c*n v** c* Miên Miên Điểu…..
Phỉ Lạc Ti đã ra ám hiệu cho Mèo Vân Đóa trước khi nó xuất chiến, trong khi nó【 Hóa sương mù 】 thì Phỉ Lạc Ti c*̃ng để nó chuẩn bị ngưng tụ sương mù.
Khi sương mù tan đi, kỹ năng【 Mê vụ 】cũng được kích hoạt, làm giảm tầm nhìn của đối thủ đồng thời ẩn nấp rồi chuyển di bản thân một cách hoàn hảo, sau đó ẩn mình trong điểm mù trước, chờ đợi Miên Miên Điểu tự chui đầu vào rọ.
“Miên Miên Điểu, chính là lúc này!”
Khi bảo Miên Miên Điểu dùng cánh quạt gió, Ước Thư Á c*̃ng cũng ra lệnh kích hoạt kỹ năng 【 Duệ hóa 】, cũng đoán trước được hành động của Phỉ Lạc Ti.
Mặc dù gọi Miên Miên Điểu là Miên Miên, nhưng lông vũ của nó có thể biến thành lưỡi kiếm sắc bén sau khi được duệ hóa, chỉ cần có thể cắt được Mèo Vân Đóa thì có thể lấy được một phần ba thanh máu.
“Mèo Vân Đóa, sau khi【 Hóa sương mù 】 lên cao thì lập tức ngưng tụ thân thể để rơi xuống.”
Cái gọi là dự đoán đối thủ, dự đoán chính bản thân mình, chẳng qua là lựa chọn thêm nhiều phương án dự phòng mà thôi, Phỉ Lạc Ti bình tĩnh chậm rãi đứng dưới đất hạ mệnh lệnh, mặc dù đây là trận chiến đầu tiên, nhưng Mèo Vân Đóa cũng bị sự bình tĩnh của Phỉ Lạc Ti ảnh hưởng, nó chấp hành mệnh lệnh rất không tệ.
Với cái giá phải trả là tự thương tổn một phần ba thanh máu của mình, Mèo Vân Đóa dùng răng nanh nhỏ của mình lấy đi một nửa thanh máu của Miên Miên Điểu, và thêm một buff giảm máu.
“Miên Miên Điểu, dùng 【 Xả thân 】đi.”
Mặc dù đây chỉ là trận chiến giữa hai khế ước thú cấp 0, nhưng hai người họ đã sử dụng tám nghìn chiêu thức để thi triển năm kỹ năng.
Trận chiến giữa Miên Miên Điểu và Mèo Vân Đóa kéo dài suốt một giờ đồng hồ, thấy quần chúng sửng sốt, ngón tay cứ ngo ngoe muốn động, muốn muốn muốn muốn, muốn chơi « Thiếu Niên Ma Pháp —— » thậm chí bọn họ còn muốn mở ra được Miên Miên Điểu và Mèo Vân Đóa hơn!!!
Sau hơn một giờ chiến đấu kịch liệt, cuối cùng Miên Miên Điểu hao hết thể lực gục xuống, thanh máu của Mèo Vân Đóa cũng chỉ còn sót lại 5 giọt máu nhỏ, nó ngẩng đầu ưỡn ngực đi đến bên cạnh Phỉ Lạc Ti.
Phỉ Lạc Ti khom lưng ôm nó lên, sờ sờ đầu nó: “Vất vả cho mi rồi.”
Miên Miên Điểu bị đánh bại c*̃ng được dịch chuyển trở lại bên cạnh Ước Thư Á sau khi trận chiến kết thúc.
Trò chơi có thiết lập chế độ khóa máu, khi thanh máu cạn cũng sẽ giữ lại 1 giọt máu, sau khi được trị liệu và nghỉ ngơi thì có thể xuất chiến lần nữa.
“Thời gian không còn sớm, còn lại bốn trận để lần sau đi.” Phỉ Lạc Ti chỉ đang biểu diễn thôi, nhưng Ước Thư Á thì lại có chút hưng phấn.
Không chỉ có là Ước Thư Á phấn khích, ngay cả quần chúng vây xem cũng phấn khích vô cùng.
Cấp bậc của những du khách ở đây không thấp, tỷ lệ những người có cấp bậc Truyền kỳ ở đây chiếm tới hơn một phần ba, đến cấp bậc này của bọn hắn đều không thể tùy ý ra tay, nhưng ý chí chiến đấu thì sẽ không bao giờ suy yếu theo thời gian, ngược lại còn bị trận đấu của Mèo Vân Đóa và Miên Miên Điểu làm cho ngứa ngáy muốn động tay động chân.
Nói trắng ra thì, chiến đấu là thể hiện sự hiểu biết về kỹ năng ma lực, mặc dù bạo lực nghiền ép rất thoải mái, nhưng những trận chiến “ngang sức” càng khiến cho người ta nhẹ nhàng khoan khoái và thỏa mãn hơn.
Muốn đánh một trận muốn đánh một trận muốn đánh một trận ——
Nếu như không phải có Phỉ Lạc Ti ở đây trấn áp, nói không chừng nửa cái Ma Quỷ Lĩnh này sẽ bị san bằng.
Phỉ Lạc Ti cũng có chút ngứa tay, thế là lại đứng ra thay đổi quyết định: “Vậy chúng ta đánh một trận toàn lực đi.”
Trong thiết lập của « Thiếu Niên Ma Pháp —— », tất cả các chủng tộc đều có thể thăng cấp nuôi dưỡng thành UR mà không bị hạn chế bởi R, SR và SSR.
Phỉ Lạc Ti để Ước Thư Á sử dụng Mèo Vân Đóa UR, còn mình thì sử sụng Miên Miên Điểu UR.
Người ta thường nói, người hiểu rõ mình nhất chính là kẻ thù của mình, chỉ huy Miên Miên Điểu chiến đấu với Mèo Vân Đóa lâu như vậy, hẳn là Ước Thư Á đã quan sát Mèo Vân Đóa rất cẩn thận rồi.
Trong giai đoạn rèn luyện tạm thời, để Ước Thư Á sử dụng Mèo Vân Đóa rõ ràng là công bằng hơn.
Đời thứ nhất của « Thiếu Niên Ma Pháp —— » thiết lập đỉnh cấp là cấp 100, nhưng cây kỹ năng lại hết sức khổng lồ, Phỉ Lạc Ti cho Ước Thư Á một chút thời gian để hắn chọn lựa kỹ năng.
Không có giới hạn về số lượng kỹ năng của các khế ước thú khi bồi dưỡng, nhưng lâm trận mới mài gươm thì tất nhiên phải đưa ra lựa chọn.
Ước Thư Á chọn ra mười kỹ năng, Phỉ Lạc Ti c*̃ng vậy.
Tinh Linh Nữ Vương hưng phấn chạy đến giữa sung làm trọng tài: “Trận đấu giữa Miên Miên Điểu và Mèo Vân Đóa, bắt đầu!”
“Lên đi Miên Miên Điểu!”
Phỉ Lạc Ti không một chút khát vọng nào hô lên một câu.
“Chíp……” Miên Miên Điểu dang rộng đôi cánh cao mấy mét, nó vô sự tự thông, bay thẳng lên từ phía sau lưng y mà không cần bất kỳ sự chỉ dẫn nào, vừa bay vừa hót, tiếng hót trong trẻo, du dương và hết sức mạnh mẽ.
“Wao! Giỏi quá! Còn có thể tự thiết kế ra động tác à? !” Khán giả kích động vô cùng, nếu như đó là mình, chắc cũng đẹp trai muốn nhũn chân luôn quá.
Ước Thư Á nhịn nửa giây, c*̃ng ném hết cá tính của mình, nhưng giọng nói hơi run run lại bộc lộ nỗi ám ảnh sợ hãi xã hội.
“Đi, đi thôi Mèo Vân Đóa!”
Mèo Vân Đóa lên sàn từ trong làn sương khói mờ ảo, thứ xuất hiện đầu tiên là một đôi đồng tử lãnh khốc dựng thẳng đứng, sau đó, đỉnh cấp thợ săn nhảy lên phía trước, thân hình ưu nhã nhẹ nhàng tràn ngập sức mạnh……
Trận đại chiến bùng nổ, tất cả các loại kỹ năng lãnh khốc hay ho đều đưa ra sử dụng hết, tiếng rầm rầm rầm, bốp bốp bốp vang lên không ngừng, như thể đang thuyết minh cho mọi người biết cái gì gọi là “Sự bùng nổ có nghệ thuật”, thấy người xem còn hưng phấn hơn so với tự mình bước lên sân khấu đánh nhau.
Trận chiến này kết thúc nhanh hơn, chỉ mất có nửa giờ, nhưng kỹ năng càng nhiều và uy lực càng mạnh hơn, phương thức tổ hợp vận dụng cũng nhiều hơn.
Trận chiến thứ hai, Phỉ Lạc Ti vẫn giành chiến thắng như cũ.
“Bà nó!” Ước Thư Á đang hăng máu, hắn buột miệng mắng một câu không hề suy nghĩ, “Thêm một ván nữa!”
Lần này Phỉ Lạc Ti thật sự không có thời gian, việc hoàn thiện « Thiếu Niên Ma Pháp —— » vẫn còn chưa hoàn toàn kết thúc, y phải quay lại làm việc.
“Chúng ta thêm bạn tốt, hẹn lại lần sau đi.” Phỉ Lạc Ti mở trò chơi ra, thêm hắn vào danh sách bạn bè.
Ước Thư Á sửng sốt một chút, sau đó thêm Phỉ Lạc Ti vào danh sách bạn bè của mình trong trò chơi dưới sự hướng dẫn của y.
“Lĩnh Chủ Lĩnh Chủ, Lĩnh Chủ đại nhân vĩ đại và nhân từ, cái vòng tay trò chơi này mua ở đâu? Ta cũng muốn chơi, ta cũng phải chơi!”
Ước Thư Á chỉ kịp thêm bạn tốt, sau đó chỉ có thể trơ mắt nhìn Phỉ Lạc Ti bị đám đông vây quanh kín mít.
Có người ôm một đống đồng vàng định đưa cho y, nhưng Phỉ Lạc Ti lại nói: “Cái này ba ngày sau sẽ phát hành, vòng tay trò chơi chỉ có ở các cửa hàng chuyên dụng, phiên bản phổ thông bình thường có giá 100 đồng, phiên bản cao cấp là 1 vạn đồng vàng, phiên bản cao cấp nhất có giá 100 vạn đồng vàng, phiên bản sưu tầm giới hạn sẽ được tặng cho 9 người dùng may mắn vào ngày phát hành, trước mắt không có chỗ nào bán.”
Đám cược cẩu nghe đến mấy chữ “Phiên bản sưu tầm ” “Giới hạn” thì cảm thấy có chút lạ lẫm, bọn họ chưa từng nghe qua những từ như vậy bao giờ, khi nghe đến số lượng phiên bản giới hạn thì trợn to hai mắt, mà lúc nghe nói chỉ có thể rút thưởng mới có thì những người xui xẻo khóc, những người hay gặp may mắn thì lại cười.
Phỉ Lạc Ti sợ bọn họ nghẹn quá nhịn không được đi ra ngoài đập phá, thế là cố ý nói: “Hiện tại ở các cửa hàng có máy dùng thử, các người có thể đến đó để trải nghiệm trước xem thế nào.”
Cả đám người hai mắt lập lòe sáng trưng, ma quyền sát chưởng mà chuẩn bị đi làm một vố lớn.
Đuổi bọn họ đi xong thì Phỉ Lạc Ti cũng phải rời đi, nhưng trước khi đi y không quên gia tăng thêm quy tắc mới cho tháp ngắm cảnh.
“Kể từ bây giờ, những người mua vé vào tháp ngắm cảnh hàng ngày chỉ có lần đầu tiên mua vé mới nhận được một hộp mù làm quà tặng.” Chỉ trong một tháng ngắn ngủi mà Hộp mù tình yêu đã mang lại cho Phỉ Lạc Ti rất nhiều lợi ích, nhưng cược cẩu cũng không phải là cái gì tốt đẹp. Sự xuất hiện của «Thiếu Niên Ma Pháp —— » cũng có thể coi là một trò đánh lạc hướng của hộp mù tình yêu, bằng không cứ tiếp tục như vậy sẽ gây nên náo loạn, chưa biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
