Ta Có Một Tòa Thành Mỹ Thực

Chương 53



Tình hình tài chính của thành Lan Tư Duy Lợi gần đây tương đối tốt, theo lượng khách du lịch ngày càng tăng, mức tiêu dùng cao hơn, tiền thuế thu được cũng tăng lên rất nhiều.

Phần lớn các cửa tiệm ăn vặt trong thành đều thuộc sở hữu của Phỉ Lạc Ti, Lan Tư Duy Lợi cũng là của Phỉ Lạc Ti, nhưng tài sản riêng và thu nhập tài chính được Phỉ Lạc Ti phân chia rất rõ ràng.

Ở Lan Tư Duy Lợi không giống những địa phương khác, một khi mua đất, nó sẽ thuộc về đối phương.

Cái mà Phỉ Lạc Ti bán ra chỉ là quyền sử dụng, từ cửa hàng đến nhà ở hay đất đai gì cũng vậy, y chỉ bán quyền sử dụng.

50 năm, 100 năm, 200 năm, 300 năm và 500 năm.


Loại chế độ này không phải là không có phản đối, nhưng giá trị vũ lực là tất cả. Giá cả công khai nên có thể không mua.

Không mua? Không thể nào không mua được!

Mặc dù chỉ có quyền sử dụng, nhưng thuế ở Lan Tư Duy Lợi lại rất thấp!

Tùy theo từng loại thương phẩm khác nhau, doanh số dao động từ 3% đến 20%, đặc biệt là các cửa hàng nông sản, nhu yếu phẩm hàng ngày sẽ được giảm 50% thuế trong 3 tháng đầu mở cửa hàng.

Sau khi tộc Người Khổng Lồ hưởng được lợi từ tê giác khổng lồ, bọn họ đã đến Lan Tư Duy Lợi mở một cửa hàng bán tê giác khổng lồ, thuế kinh doanh chỉ có 1,5% trong ba tháng đầu mở cửa hàng, mỗi ngày bọn họ chỉ bán thịt tê giác khổng lồ thôi cũng có thể kiếm được mấy vạn đồng vàng!


Không cần Phỉ Lạc Ti phải tìm tới cửa hợp tác, tộc Người Khổng Lồ cũng tự mình biết phải bắt đầu nhân giống và nuôi dưỡng tê giác khổng lồ trên lãnh địa của mình.

Lãnh địa của tộc Người Khổng Lồ rất lớn, tài nguyên nguồn cỏ nuôi súc vật rất phong phú, cực kỳ thích hợp cho sự phát triển của tê giác khổng lồ, chỉ cần bọn họ cẩn thận giảm thiểu những “tai nạn” giẫm chết tê giác khổng lồ thì chắc chắn những con vật đó vẫn sẽ tiếp tục mang đến núi vàng cho bọn họ.

Phỉ Lạc Ti đã ký thỏa thuận cung cấp trong thời gian 100 năm với bọn họ, thuận tiện giới thiệu cho bọn họ triển vọng của ngành chăn nuôi khi đi theo con đường quy mô hóa, điều đó đã k*ch th*ch Tộc Người Khổng Lồ, khiến bọn họ dù có đập nồi bán sắt cũng phải chạy đến nhà máy sản xuất máy móc định chế hàng loạt thiết bị chăn nuôi, có vẻ như bọn họ đang chuẩn bị mở rộng hoạt động ngành sản xuất chăn nuôi gia súc của tộc mình!


Đầu óc của tộc Người Khổng Lồ không được tốt lắm, nhưng bọn họ lại to lớn toàn cơ bắp, vậy nên ở phương diện này lại biến thành lợi thế, sau khi quyết định muốn tiến hành nuôi dưỡng tê giác khổng lồ thì cứ đâm thẳng đầu vào.

Chăn nuôi quy mô lớn, vận chuyển số lượng lớn và trực tiếp điều hành các cửa hàng bán thịt, ba bước này tưởng chừng như rất đơn giản, nhưng có thể hạ giá thịt xuống một chút là có thể kiếm được đầy bồn đầy bát!

Chăn nuôi gia súc có vẻ là một công việc không đáng chú ý, nhưng có thể kiếm được cả gia tài!

Tộc Người Khổng Lồ lại không áp dụng hạn mức mua hàng như Phỉ Lạc Ti, có một số du khách luôn muốn mang theo một số “đặc sản” khi về nhà mà, phải không? Thịt ê giác khổng lồ vừa rẻ vừa ăn ngon cũng không tệ! Mua sương sương mấy tấn thôi, cứ coi như mình ăn không hết vẫn có thể mang đi bán với giá cao gấp mấy lần, đơn giản thế thôi cũng có thể kiếm được ối tiền!


Người Khổng Lồ cao hứng vô cùng vì bán được nhiều hơn, tiền lời có ít chút cũng không sao, bọn họ vẫn có thể kiếm được rất nhiều; du khách mua được đồ ngon giá rẻ cũng vui vẻ, bọn họ cũng có thể kiếm lại được số tiền đã tiêu trong chuyến du lịch của mình bằng cách mua hộ người khác, ai cũng đều vui; những khách hàng bình thường cũng thường xuyên khen thịt ngon giá cả hợp lý, khen không dứt miệng.

Tất cả mọi người ai cũng được hạnh phúc, thế giới tốt đẹp xuất hiện!

Chỉ cần tốc độ xuất chuồng của tê giác khổng lồ nhanh, bọn họ có thể tiếp tục kiếm tiền!

“Tại sao thú triều lần này còn chưa bắt đầu?” Nhiều người thậm chí còn bắt đầu mong chờ.

“Giá cả thịt dê cũng nên hạ xuống đi!”


Người Khổng Lồ chờ mong thú triều để có thể bắt thêm nhiều gia súc hơn, gia súc nào cũng được, không có cấp bậc hay mười mấy cấp, thậm chí là mấy chục cấp gì cũng đều được! Bọn họ đều nuôi hết! Mấy con Ngưu Ngưu cấp bậc thấp, bán ít lãi một chút nhưng tiêu thụ mạnh, cấp bậc cao một chút thì sẽ đi theo con đường cao cấp và kiếm được càng nhiều tiền hơn!

Ngưu Ngưu hoang đáng thương biết bao, chưa nói gì đến chuyện đói no, chúng còn có thể trở thành thức ăn cho những con ma thú khác.

Nhưng được họ nuôi dưỡng lại là chuyện khác! Đủ loại cỏ thơm ngon mỹ vị, có chuồng ở che gió che mưa, có nguồn nước sạch, còn không bị những con ma thú khác quấy rầy! Cuộc sống ấy tuyệt biết bao!

Mặc dù cuối cùng tất cả đều phải chết, nhưng đám Ngưu Ngưu đó đã sống một cuộc sống vô ưu vô lo đến cuối đời rồi!

Tất nhiên, còn có nhiều nguyên nhân nữa khiến thành Lan Tư Duy Lợi hiện tại cần nhiều sản phẩm hơn, giá rẻ hơn nữa.


Ngay cả Hải Tộc cũng đã bắt đầu nuôi dưỡng các loại ma thú cấp thấp, nhưng quy mô chăn nuôi ma thú trên cạn cũng không lớn lắm.

Nếu quy mô nhỏ thì sẽ khó giữ được giá thấp.

Sau khi nếm được vị ngọt của việc quy mô hóa công nghiệp, rất nhiều người đều chờ mong thú triều đến như một món quà lớn.

Phỉ Lạc Ti c*̃ng đang tích cực chuẩn bị chiến đấu với thú triều.

Có đại quân Siri ở đây, thú triều hay không thú triều gì cũng đều như nhau, chỉ là việc nhỏ râu ria không đáng nhắc tới, từ những người làm công tạm thời đến phục vụ viên, rồi lại đến những quan lại lâm thời, cho dù là quần chúng nhân dân bình thường cũng hoàn toàn không có ai cảm thấy lo sợ nữa.


Đó là điều Phỉ Lạc Ti hi vọng, nhưng đó cũng là điều Phỉ Lạc Ti không hài lòng.

Lực lượng an ninh của một tòa thành hoàn toàn dựa vào đội quân vong linh, nếu bọn họ quá ỷ lại vào lực lượng vong linh sẽ tự hủy hoại chính bản thân mình.

Mắt thấy những công nhân mới đã quen với công việc nhờ sự dẫn dắt của các công nhân cũ, Phỉ Lạc Ti đã bảo Bối Đặc Tây soạn thảo một thông cáo trưng binh.

Bối Đặc Tây từ trong đống công việc chất cao như núi ngẩng đầu lên ngơ ngác, hai mắt gần như đã sắp mất đi tiêu cự, lần này không phải là không nhìn thấy, mà chỉ đơn giản là mệt mỏi quá thôi.

“Vâng, Lĩnh Chủ đại nhân.” Cái gì mà não yêu đương, thứ đó không hề tồn tại! Cậu ta vô cùng kính trọng và bội phục Phỉ Lạc Ti, ngài ấy đã đảm nhiệm công việc gấp mấy chục lần cậu ta, nhưng lúc nào cũng vẫn tràn đầy sức sống, thần thái sáng láng, toàn bộ những ý nghĩ bốc lên bong bóng màu hồng đều đã biến thành công việc chất cao như núi.


Nội dung thông báo trưng binh rất đơn giản, không hạn chế nam nữ, nhưng có yêu cầu về hộ khẩu, độ tuổi và thành tích.

Hộ tịch nhất định phải là hộ khẩu ở Lan Tư Duy Lợi, mặc kệ là bình dân hay nô lệ gì cũng vậy, hồ sơ của bọn họ đã được chỉnh lý và bổ sung trong cuộc điều tra dân số đầu tiên, vậy nên không có khả năng lợi dụng bất kỳ sơ hở nào.

Độ tuổi phải trên 18 tuổi, độ tuổi tối thiểu là 18 tuổi, độ tuổi tối đa không giới hạn.

Về thành tích, nếu đã tham gia các lớp học xóa mù chữ thì lấy điểm của lớp học đọc viết làm điểm tham chiếu, nếu đạt từ 60 điểm trở lên là hợp lệ, nếu dưới 60 điểm thì không cần phải đến báo danh làm gì. Nếu không tham gia lớp xoá nạn mù chữ thì phải vượt qua được bài kiểm tra, cũng tương tự như vậy, được 60 là đạt tiêu chuẩn, độ khó cũng tương đương với bài kiểm tra của lớp xoá mù chữ.

Lớp xóa nạn mù chữ mới được triển khai cách đây không lâu, bài thi cũng không khó, chỉ cần chăm chỉ học tập thì được 60 điểm là chuyện rất đơn giản, nếu như ngay cả 60 điểm cũng không đạt được, trừ một vài người thực sự đần, còn lại toàn bộ đều là do lười biếng và qua loa.


Phỉ Lạc Ti không cần những con sâu gạo này!

“Lĩnh Chủ đại nhân, 60 phân là đủ rồi sao?”

Bối Đặc Tây có chút nghi hoặc: “Ta thấy trong phiếu điểm kiểm tra lần trước có khá nhiều điểm trên 90, nếu đã muốn tuyển, tại sao không chọn những người có điểm cao hơn? “

“Cũng không phải ai cũng có thiên phú học hành.” Phỉ Lạc Ti giải thích nói, “Có một số người không thể học được một vài môn nhất định, ngay cả khi họ dành toàn bộ thời gian của mình để học nó cũng không có tác dụng gì, cũng không phải là bọn họ dốt, vì ở những môn khác lại học rất tốt.”

Phỉ Lạc Ti cầm phiếu điểm qua, liếc nhìn một cái, đánh dấu × vào mấy chục cái tên đếm ngược từ dưới lên: “Lập ra một danh sách mới bao gồm những cái tên được đánh dấu này rồi gởi đến nhà máy bọn họ, sau khi phát tiền thưởng tháng này, tháng sau chỉ phát tiền lương cơ bản, nếu biểu hiện tốt thì tăng đãi ngộ lên một chút, nhưng nếu cứ như thế này thì sa thải đi.”

Biểu tình của Phỉ Lạc Ti vô cùng lãnh khốc.

Bối Đặc Tây vội vàng đáp lời, nhưng đồng thời cậu ta cũng tràn ngập hoang mang, mới vừa rồi Lĩnh Chủ đại nhân còn nói “Học không được cũng không sao”, Sao bây giờ ngài ấy lại tức giận như thế?

“Không học được một môn là chuyện bình thường, không học được hai ba môn cũng là chuyện bình thường, chỉ có thể nói bọn nó đầu óc không được thông minh cho lắm. Nhưng kết quả kiểm tra tất cả các môn học đều chỉ được từ mười mấy đến hai mươi điểm, vậy chỉ có thể nói bọn nó không dụng tâm.”

Phỉ Lạc Ti rủ mắt xuống, vẻ mặt và giọng điệu hết sức bình tĩnh, nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy thật áp lực: “Bọn nó đều là những người có trí tuệ bình thường, sao chỉ đạt được số điểm thấp như vậy?”

Chương trình học của lớp xóa nạn mù chữ cũng không nhiều, bao gồm có các ký tự thông dụng cơ bản, nguyên tố cơ bản, kiếm thuật cơ bản và minh tưởng thực tiễn.

Tổng cộng có bốn môn học, hai môn trước chủ yếu là lý thuyết, hai môn sau là thực hành, tổng điểm là 400, có người còn đạt được điểm kiểm tra tối đa, điểm trung bình là 328, có người thậm chí còn không đạt được tổng số điểm là 100.

Nói y không tức giận là chuyện không thể nào.

Nhưng Phỉ Lạc Ti cũng biết, trong trăm vạn người, có mấy người như bùn nhão không trát nổi tường c*̃ng là chuyện rất bình thường.

Nếu đã là bùn nhão như vậy thì cứ đào thải đi.

Phỉ Lạc Ti không bắt buộc tất cả mọi người đều phải là Quyển Vương, nhưng tối thiểu cũng phải có thái độ làm việc nghiêm túc.

Vị diện ma pháp tuân theo luật lệ mạnh được yếu thua, không có thứ gọi là nhân quyền, Phỉ Lạc Ti c*̃ng sẽ không lãng phí tài nguyên đi che chở mấy đống bùn nhão kia làm gì.

Bối Đặc Tây nhìn phần danh sách đó như có điều suy nghĩ, sau khi sao chép danh sách xong, lúc đi giao tài liệu, thấy mấy đồng nghiệp gọi ly trà sữa và cà phê bên ngoài về cùng nhâm nhi với nhau trong văn phòng.

 “Làm ơn, tôi thực sự rất cần cái này. Ngày mai tôi sẽ trả lại tiền, được không?” Người không một xu dính túi lại mắc nợ như Bối Đặc Tây mặt dạn mày dày cầu khẩn.

“Không cần khách khí, ngươi vừa tới, theo lý mà nói, chúng ta hẳn là nên chào đón ngươi một chút mới phải.” Đồng nghiệp hào phóng đưa phần chưa uống của mình cho cậu ta, “Ngươi uống trước đi.”

Bối Đặc Tây cảm động không thôi, mặc dù cậu ta còn chưa bắt đầu tăng ca, nhưng núi công vụ thực sự quá sức chịu đựng, vô cùng nhức đầu, tinh thần kiệt quệ cũng khiến cho người ta rất khó chịu.

“Cảm ơn, chờ ta nhận được tiền lương sẽ mời mọi người uống trà sữa.” Túi tiền xẹp lép khiến cậu ta không thể nói ra bất kỳ lời cự tuyệt nào, chỉ có thể nghĩ đến về sau hồi báo lại.

Đồng nghiệp cũ vui vẻ cười: “Được, vậy chúng ta đợi đến ngày ngươi mời khách!”

Ai cũng đều yêu thích trà sữa và cà phê không phải là không có đạo lý, khi ngụm trà sữa ngọt ngào vừa vào miệng, Bối Đặc Tây có cảm giác như cả người mình vừa được bổ sung năng lượng, vị ngọt mang tới sự thỏa mãn khiến cậu ta vui vẻ vô cùng, đồng thời còn có tác dụng nâng cao tinh thần, thanh năng lượng trên người cậu ta lại được lấp đầy.

Trạng thái đã được khôi phục! Bắt đầu làm việc!

Khi Bối Đặc Tây tiến vào trạng thái quyển vương, Bố Lỗ Tư mang tin tức tốt trở về c*̃ng bắt đầu cùng các tộc nhân của mình đi mua vật liệu và công cụ, để xây dựng ký túc xá của riêng họ.

Những Địa Tinh này đã sống ở Lan Tư Duy Lợi một thời gian, cũng thường xuyên đến công trường làm việc, Lan Tư Duy Lợi vẫn đang trong quá trình xây dựng nên không bao giờ thiếu việc làm, chỉ cần chịu bỏ sức làm việc chăm chỉ thì ngay cả công việc dời gạch c*̃ng có thể kiếm không ít tiền.

Trước khi Bố Lỗ Tư nhận lời mời làm công việc bảo dưỡng đất đai, ông đã làm công việc vận chuyển gạch ở công trình.

Vận chuyển một xe gạch được 1 đồng tiền công, vóc dáng Địa Tinh thấp, nhưng làm việc lại rất xuất sắc, vì bọn họ là những thợ mỏ ưu tú, cơ bắp cánh tay được rèn luyện cực kỳ xuất sắc, khí lực cũng rất lớn, cộng thêm việc bọn họ thân cận với Thổ Nguyên Tố, đi trên đường mà tựa như đi trên băng chuyền, khiến tốc độ của họ rất nhanh.

Một ngày Bố Lỗ Tư có thể kiếm được hơn sáu trăm đồng!

Với giá tiền công này, khiến ông mong muốn mình có thể làm công việc đó cả đời, còn công việc bảo dưỡng đất đai lương cao như vậy, ngay cả nghĩ ông cũng không dám nghĩ bao giờ!

Cho tới bây giờ ông vẫn còn có loại ảo giác như bản thân mình đang nằm mơ.

“Đốc công, mọi người, cảm ơn mọi người mấy ngày nay đã giúp đỡ chúng ta, cám ơn, cám ơn, thật sự ta rất biết ơn!” Bố Lỗ Tư ra khỏi đại sảnh văn phòng đã ngay lập tức đi xếp hàng mua trà sữa cùng với các tộc nhân của mình.

Trà sữa cũng có chính sách giới hạn mua hàng, nhưng lỏng lẻo hơn nhiều so với những thứ khác, mỗi người được giới hạn mua 20 cốc, bên trong thành Lan Tư Duy Lợi có ba thương hiệu trà sữa, nói cách khác, một người có thể mua 60 cốc trà sữa một ngày!

Nhưng tài lực của Bố Lỗ Tư có hạn, mời khách cũng chỉ có thể mời được 【 Bách Vị Điềm 】.

“Đây là gặp được chuyện gì tốt sao?” Đây không phải là lần đầu tiên công nhân xây dựng chứng kiến ​​tình huống này, đội xây dựng là đội ngũ có tỷ lệ luân chuyển nhân sự cao nhất.

Những người đến thành Lan Tư Duy Lợi không nhất thiết phải là những người giàu có tiền, họ cũng có thể là những người nghèo khó đáng thương túng quẫn, đến đây để tìm một con đường sống.

Bao ăn ba bữa một ngày, có cả chỗ ở, tiền lương trả theo ngày, vậy nên đội xây dựng là lựa chọn tốt nhất.

Trong lúc bọn họ không biết mình có thể làm gì để sống thì cứ đến đội xây dựng công trình làm trước, một bên vừa dốc sức kiếm tiền, một bên tìm việc làm thích hợp hơn.

Đây là cách tất cả mọi người thường hay áp dụng.

Hầu hết mọi người lúc rời đi khi tìm được một chỗ làm tốt hơn, bọn họ thường sẽ mua trà sữa đãi những người làm chung với mình thời gian qua để tỏ lòng biết ơn.

Dần dần, khi mọi người nhìn thấy ai mời trà sữa mình là biết người đó đã tìm được một việc làm tốt.

“Là trà sữa phô mai muối biển mới ra mắt! Công việc không tồi nha! Là việc gì thế?”

Cả đám Địa Tinh gãi đầu vui vẻ nói: “Là nhân viên bảo dưỡng đất đai, bọn ta không có bản lãnh gì khác, cũng chỉ có thể đào hang đào hố hay đại loại vậy.”

Nụ cười trên môi nhiều người bỗng dưng cứng đờ.

Đội thi công xây dựng dựa vào việc dốc sức mình kiếm tiền, mọi người ai cũng vất vả mới kiếm được tiền, kiếm được nhiều hay ít là do bản lãnh của mỗi người, ai cao thì mấy trăm đồng, thấp c*̃ng có mấy chục đồng hoặc một trăm, mặc dù có chênh lệch, nhưng có vẻ cũng không nhiều.

Những công nhân khác khi rời khỏi đội xây dựng cũng có những lựa chọn tốt hơn trước khi rời đi, nhưng sự khác biệt giữa tiền đồng và tiền vàng… có chút lớn quá!

Hôm qua vẫn là người cùng mình dốc sức kiếm từng đồng, hôm nay đã tìm được một công việc tốt có thể kiếm được đồng vàng, còn có năm hiểm một đồng vàng, được đóng an sinh xã hội và mua được một căn nhà, chênh lệch quá lớn, trong lòng không ít người cảm thấy có chút khó chịu.

“Ngươi đã dùng biện pháp gì hối lộ quan phỏng vấn? c*̃ng dạy cho chúng ta một chút đi!”

Cấp bậc của Địa Tinh cũng không cao, trẻ em chỉ có mấy cấp, Địa Tinh trưởng thành cũng chỉ mới có mười mấy cấp, nhìn thế nào c*̃ng thấy bọn họ nho nhỏ thấp thấp nhăn nhăn nhúm nhúm, không có vẻ cao quý và ưu nhã như Tinh Linh, Nhân Ngư và Huyết tộc.

Người hò hét chính là Hán Tư, một nam nhân trung niên hơn ba mươi tuổi, ông ta là người lão làng trong đội thi công xây dựng, từ lúc vừa mới bắt đầu đã có mặt trong đội ngũ này rồi, toàn bộ đội ngũ đã thay đổi mấy lượt, nhưng ông ta vẫn còn ở lại nơi này, rất có thâm niên, bình thường mọi người đều phải dùng thái độ tương đối cung kính khi gặp ông ta.

Bố Lỗ Tư thành thật nói: “Người phỏng vấn là Lĩnh Chủ đại nhân, ngài ấy hỏi ta mấy vấn đề, hỏi xong thì bảo để những Địa Tinh trưởng thành từ 18 tuổi trở lên trong tộc chúng ta đi làm.”

Khá lắm, không chỉ mỗi một Địa Tinh là Bố Lỗ Tư, mà là tất cả Địa Tinh, cả đám người đột nhiên trở nên hỗn loạn.

Dựa vào cái gì! Dựa vào cái gì mà những Địa Tinh hạ đẳng ti tiện này có thể làm công việc một tháng 30 đồng vàng, còn họ và những người này lại chỉ có thể dốc hết sức mình mới có thể kiếm được vài đồng như vậy.

Không công bằng! Quá không công bằng!

“Chắc chắn ngươi đã dùng thủ đoạn đen tối nào đó để lừa Lĩnh Chủ đại nhân!”

Lúc Hán Tư hung ác vung côn thép đứng lên, cả đám Địa Tinh đều choáng váng.

Tuy cấp bậc của bọn họ không cao, nhưng vẫn cao hơn những người công nhân trong đội xây dựng một chút, tuy nhiên, nhiều năm trải qua cuộc sống trốn chui trốn nhũi đã khiến cho bọn họ hình thành thói quen sợ hãi trước tất cả mọi uy h**p, khi gặp chuyện, phản ứng đầu tiên là rúc vào nhau mà run rẩy sợ hãi chứ không phải phản kháng!

Bố Lỗ Tư được xem là người có lá gan tương đối lớn so với những Địa Tinh còn lại, ông cứng cổ nói: “Ta, ta không có! Lĩnh Chủ đại nhân như vậy…..”

“Rầm!”

Thanh thép trong tay Hán Tư bị ném vào thanh thép gần đó, kim loại va chạm vào nhau tạo nên tiếng động thật lớn, đồng thời do phản lực nên thanh thép bay lên trên, sau đó rơi thẳng xuống mặt đất, ngay cạnh mặt một Địa Tinh, nguy hiểm vô cùng, trực tiếp dọa cho Địa Tinh đó sợ đến mức ngất luôn.

“A!” Một đám nhát gan thấy cảnh này thì lập tức run lẩy bẩy quỳ rạp xuống mặt đất van cầu xin tha.

Trên công trường có rất nhiều công nhân, nhưng nhất thời không có ai đứng ra khuyên giải.

Lý do c*̃ng rất đơn giản, “Lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui” không phải là quy tắc của thế giới này, hầu hết mọi người vẫn tập trung vào bản thân mình với thái độ “Liên quan cái rắm gì đến ta, liên quan gì đến ngươi”.

Cũng có người cho rằng thật không công bằng, dựa vào cái gì mà Địa Tinh xấu xí vô dụng như vậy c*̃ng có thể kiếm được đồng vàng, còn bọn hắn lại chỉ có thể ở đây kiếm từng đồng một, sự ghen tị khiến bọn họ không muốn đứng ra giúp đỡ.

Còn có một người đàn ông nhỏ con xoa xoa tay, trong mắt gã ta lấp lóe tia sáng một hồi lâu, cũng nhặt một thanh thép trên mặt đất lên.

Hán Tư nói: “Các ngươi đi nói với Lĩnh Chủ, nói các ngươi cảm thấy năng lực của mình quá kém cỏi, không làm được công việc này, sau đó lại bảo năng lực và thiên phú của ta cũng rất không tệ, đề cử ta với ngài ấy để ta làm công việc này.”

Bố Lỗ Tư: “!!!”

Mặc dù nhát gan, nhưng Bố Lỗ Tư cũng là người có tâm huyết, công việc này có liên quan đến việc sinh sống và phát triển của cả tộc Địa Tinh Lỗ Cách của ông, dù thế nào đi nữa ông cũng sẽ không buông bỏ!

“Không thể!” Bố Lỗ Tư lớn tiếng hét lên, “Đây là công việc của ta, ta tuyệt đối sẽ không đưa nó cho ngươi!!!”

Hán Tư trở nên hung ác, nắm lấy thanh thép lao tới: “Ngươi cũng dám chống lại ta?! Ngươi có biết ta là ai không?!!”

Hán Tư rất cao, khoảng chừng một mét tám, ông ta được phụ mẫu và các tỷ tỷ nuôi dưỡng nâng đỡ, là hi vọng của cả nhà, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ thiếu ăn nên dáng dấp vô cùng tráng kiện, so với Bố Lỗ Tư, ông ta chẳng khác nào như người khổng lồ!

Hán Tư quơ thanh thép còn to hơn đùi Địa Tinh lên, nhưng cũng chỉ là giơ lên mà thôi, tựa như uy h**p có thể đập xuống bất cứ lúc nào, khiến cho lòng người sinh ra sợ hãi.

“A!” Cả đám Địa Tinh xụi lơ trên mặt đất, ngay cả tiếng thét cũng trở nên ngắn ngủi.

Những cảnh bị đuổi, bị bắt, phải trốn chui trốn nhũi như chuột, nhưng cuối cùng vẫn bị những Mạo Hiểm Giả bắt lại hiện lên trong đầu ông như một cuốn phim quay chậm, cuối cùng là câu nói Phỉ Lạc Ti Lĩnh Chủ đã nói với ông: “Làm việc cho tốt, ta chờ mong ngươi và tộc nhân của ngươi có thể mang đến sự thay đổi cho Lan Tư Duy Lợi.”

Đó là của bọn họ! Công việc này là của Địa Tinh bọn họ! Lĩnh Chủ đại nhân đã đặt kỳ vọng rất cao vào bọn họ, Địa Tinh bọn họ tuyệt đối không thể để cho Lĩnh Chủ thất vọng!

“Cút đi!!!” Uy áp cấp 37 bỗng nhiên bạo phát trên người ông, trong tay ông xuất hiện một cái cuốc chim khổng lồ được ngưng tụ bằng đất, ông dùng sức vung cuốc chim lên, thậm chí nó còn không đụng phải thanh thép, nhưng thanh thép kia lại bị cắt ra làm đôi, nhìn vết cắt cực kỳ ngọt.

“Keng……” Thanh thép rơi trên mặt đất, phát ra âm thanh trầm đục, nếu nhìn kỹ ——vết cắt bóng loáng kia rõ ràng đang hướng về phía mặt Hán Tư, nếu di chuyển xa hơn một chút, mặt Hán Tư sẽ giống như thanh thép này vậy —— đầu ông ta sẽ có một vết cắt mịn màng như vậy.

“……”

Sự im lặng chết chóc bao trùm cả công trường, những tên lặng lẽ nắm chặt thanh thép trong tay muốn nhập cuộc hùa theo, thấy thế thì vội vàng vứt công cụ gây án đi, sau đó nhét hai tay vào trong túi, như thể mình cái gì cũng chưa từng làm.

Không ai ngờ tình hình lại phát triển thành ra thế này, không khí tại hiện trường bỗng trở nên ngưng trệ.

Hán Tư không phải người bình thường, ông ta là một Siêu Phàm Giả, từ nhỏ đã được đo lường kiểm tra ra thiên phú Du Hiệp, cả nhà đã cung phụng nuôi dưỡng ông ta tu luyện, ba tỷ tỷ và hai muội muội của ông ta đều bị “Bán” cho những gia đình bình dân khá giàu có, sáu gia đình nuôi dưỡng cung phụng ông ta, chỉ hi vọng ông ta có thể trở thành một siêu phàm giả lợi hại, làm thay đổi vận mệnh của sáu gia đình nhỏ nhọ.

Nhưng tiền lương của những người bình thường làm sao bồi dưỡng nổi Siêu Phàm Giả, tiền bạc và công sức của bọn họ chẳng khác nào như hạt cát trong sa mạc, vì không đủ tài nguyên nên Hán Tư đã hơn mười tuổi vẫn chẳng qua nổi cấp 11.

Nhưng cho dù chỉ mới cấp 11, ông ta vẫn là một “Nhân vật” không tầm thường giữa những người dân bình thường.

Lúc thành Lan Tư Duy Lợi vẫn còn gọi là “thành Đạt Nhã Khắc”, cuộc sống của Hán Tư trôi qua rất thoải mái, vì người của sáu nhà đều mong mỏi ông ta có thể thay đổi vận mệnh của bọn họ, vậy nên đã dốc hết toàn lực cung phụng nuôi dưỡng ông ta.

Nhưng sự xuất hiện của Lĩnh Chủ mới đã thay đổi tất cả.

Người vợ thứ hai của Hán Tư trở thành đầu bếp nữ trong căn tin của khu công nghiệp, tiền lương một tháng có thể lĩnh được 8 đồng vàng, cô ta mang theo con vào ở trong ký túc xá, bây giờ thậm chí cô ta còn không thèm gặp mặt Hán Tư.

Ba tỷ tỷ và hai muội muội của Hán Tư thì làm việc trong xưởng may và cơ sở trồng thảo dược, tiền lương một tháng c*̃ng nhận được từ 1đến 3 đồng vàng.

Anh rể em rể của ông ta cũng có thu nhập cao, đủ tiền mua thịt, mì, con của bọn họ c*̃ng vào Trung tâm huấn luyện trước khi làm việc, được kiểm tra đo lường ra có thiên phú.

Bọn họ có thể tự thay đổi vận mệnh của mình mà không cần phải hỗ trợ Hán Tư nữa.

Cha mẹ Hán Tư do dự giữa con trai và cháu gái một chút, nhưng cuối cùng vẫn chọn cháu gái có thiên phú đã lên đến cấp 9 khi mới 10 tuổi.

Không còn người cung phụng nuôi mình nữa, Hán Tư cũng đã từng có ý đồ gây rối, nhưng vô dụng, Hán Tư không có giấy thông hành, ngay cả nhà máy hay ký túc xá gì cũng không thể bén mảng vào được, nếu gây ra huyên náo ồn ào sẽ bị Siri bắt đi nhốt vào phòng tối.

Điều kiện giam giữ ở Lan Tư Duy Lợi rất kém, phòng tối ngay cả cửa sổ cũng không có, bị nhốt vào đó mấy ngày không ăn không uống không nói, lúc thả ra còn phải đi lao động nghĩa vụ.

Hán Tư đã vào đó một lần và không bao giờ muốn nhớ lại nữa.

Bị “Người thân xa lánh”, sau mấy ngày bị đói, Hán Tư thực sự không có cách nào mới chạy về đội thi công xây dựng tiếp tục làm việc.

Cấp bậc của ông ta cao, khí lực lớn, nhưng lúc làm việc ông ta lại không để tâm, cứ hoàn thành xong lượng công việc cơ bản thì đợi đến giờ ăn cơm.

Nhưng ông ta lại là người có thâm niên, là công nhân cũ được tuyển dụng vào những ngày đầu liền đội xây dựng công trình được thành lập, cấp bậc c*̃ng cao, lúc những công nhân mới chuyển sang làm những công việc khác, đội xây dựng “Thay người” xong thì những người mới lại vây quanh “Lão đại” .

Ở trong đội xây dựng, người có quyền hạn sau Đốc công chính là ông ta!

Bởi vậy, Hán Tư đã phách lối thành thói, căn bản không nghĩ tới một Địa Tinh sẽ phản kháng lại mình.

Mà Địa Tinh phản kháng lại có cấp bậc cao hơn ông ta nhiều!

“Ngươi! Ngươi bị bệnh à?!” Hán Tư bị dọa cho tim muốn ngừng đập, sau khi bình tĩnh lại được một chút, ông ta lại cảm thấy thẹn quá hóa giận, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Bố Lỗ Tư, ông ta thấy, Địa Tinh nhát gan dù có phản kháng cũng sẽ không dám hạ tử thủ, chắc chắn chỉ là tên đần độn thôi, chỉ cần ông ta cứng rắn hơn một chút, chắc chắn sẽ dọa cho đám người đó ngoan ngoãn nghe lời.

Thỏ mà giận lên cũng sẽ cắn người! Bố Lỗ Tư chống cự một hồi, phát hiện hình như mình cũng không kém cỏi như vậy, lá gan không lớn hơn hạt đậu nành bao nhiêu nháy mắt đã bành trướng, to bằng quả hạch đào!

Ông hung bạo xé nát y phục của mình, cơ thể thấp bé đầy cơ bắp rắn chắc, những vết sẹo dọc ngang lộ ra sự dã man hung hãn.

“Đến đây! Hôm nay ngươi muốn bắt nạt tộc nhân của ta thì phải bước qua xác của ta đã!” Giống như Bố Lỗ Tư muốn trút bỏ hết mọi tủi hờn và tức giận trong cuộc đời mình vào hôm nay, “Đến đây!!!!”

Hán Tư không dám bước lên, ông ta sợ hãi lui về sau một bước, nghĩ đến đám đàn em của mình nên vội vàng quay đầu lại tìm bọn chúng, ý đồ muốn dùng thêm nhiều người để tăng thêm dũng khí cho mình, nhưng vừa nhìn —— đột nhiên phát hiện phía sau mình một người cũng không có.

Hán Tư: “!!!”

Hán Tư hoảng: “Các ngươi —— “

Lời ông ta còn chưa nói xong thì Siri “Khoan thai tới muộn” đã xuất hiện.

“Sau khi kiểm tra đo lường, phát hiện có hành vi thiếu văn minh xuất hiện, những hành vi thiếu văn minh sơ bộ bao gồm: ‘Gây gỗ kiếm chuyện’, ‘Cố ý c** đ* khỏa thân’, ‘Kéo bè kéo lũ đánh nhau’ và ‘Bắt nạt’ . Yêu cầu các công nhân có liên quan bỏ vũ khí trong tay xuống, giơ hai tay lên.”

Phòng tối đã để lại bóng ma tâm lý trong lòng Hán Tư, ông ta nghe vậy thì ném thứ trong tay mình ra thật xa, Bố Lỗ Tư c*̃ng phát hoảng, ông há miệng run rẩy, ném cái cuốc chim xuống, vội vàng nhặt những mảnh vải rách trên đất lên, đắp lên người mình, nhưng cũng không có tác dụng gì.

Hán Tư hét lên đầy oan uổng: “Oan quá! Tất cả đều là những tên Địa Tinh xấu xa này, bọn chúng là người âm hiểm xảo trá, cố tình giả vờ đáng thương, nhưng thực chất —— “

Siri không để ý đến tiếng kêu gào của ông ta, lấy ra quyển sổ nhỏ và cây bút, uy nghiêm nói: “Im lặng! Ta hỏi ngươi cái gì thì trả lời cái đó, những ai chưa được hỏi đến thì không cần nhiều lời!”

Hán Tư sợ hãi ngậm miệng lại, mọi người xung quanh cũng đều lấy tay che miệng mình lại.

“Căn cứ theo điều 36 của « Quy chế quản lý trị an ở Lan Tư Duy Lợi », tất cả mọi người đều phải có nghĩa vụ khai báo hiện trường chứng kiến ​​một cách công bằng, khách quan; điều thứ 37, người khai man sẽ bị coi là tòng phạm của kẻ phạm tội, sẽ bị xử lý nghiêm minh; điều thứ 38, trả thù chứng nhân được coi là xem thường tôn nghiêm của pháp luật, sẽ bị phán xử tử ngay lập tức…..”

Đầu tiên, Siri là dùng giọng điệu cực kỳ tiêu chuẩn bằng ngôn ngữ thông dụng để nêu lên những điều cần phải chú ý một lần, sau đó hỏi vấn đề thứ nhất: “Ai làm đổ trà sữa dưới đất?”

 Đó là tội lãng phí đồ ăn.

Cả đám Địa Tinh há miệng run rẩy giơ tay lên: “Là, là ta….”

Siri lại hỏi: “Tại sao ngươi lại đổ trà sữa trên mặt đất?”

Cả thân thể và giọng nói của Địa Tinh đều đang run rẩy: “Ta, ta…. Vừa rồi ta quá, quá sợ hãi…..”

Siri: “Tại sao phải sợ?”

Cả đám Địa Tinh lặng lẽ liếc nhìn qua chỗ Hán Tư, Hán Tư hung ác trợn mắt nhìn sang, nhưng ông ta còn chưa kịp thu hồi tầm mắt lại đã đụng phải Siri quay đầu 180 độ, hộp sọ trống trơn chỉ có hai đốm Linh Hồn Chi Hỏa đang bốc cháy: “Uy h**p người đang được thẩm vấn, cảnh cáo Hán Tư lần đầu, để cảnh cáo lần thứ ba sẽ lập tức xử tử ngay.”

Khi Hán Tư vẫn còn ôm tâm lý may mắn thì lại nghe đến hai từ “Tử hình”, tứ chi mềm nhũn co quắp đến trên mặt đất: “Ta…..” ông ta muốn mở miệng giảo biện cái gì đó, nhưng lại lập tức sợ hãi nắm chặt nắm tay nhét vào trong miệng mình.

Việc lấy lời khai lại tiếp tục, Siri không có tình cảm, bởi vậy nó chỉ ghi lại mọi chuyện diễn ra một cách trung thực nhất, cuối cùng nó tuyên bố: “Hán Tư có tội kiếm cớ gây chuyện, tội đe dọa và đả thương người, tội danh được thành lập, đồng thời bị kết án lao động cải tạo 3 năm, bồi thường 5 đồng vàng cho những tổn thất tinh thần và chịu mọi chi phí khám chữa bệnh cho 503 Địa Tinh; Hành vi thiếu văn minh của Bố Lỗ Tư và những Địa Tinh khác xuất phát từ sự đe dọa của Hán Tư, vậy nên hình phạt này Hán Tư cũng phải gánh chịu, đồng thời Ước Hàn, Thang Mỗ….. và 11 đồng phạm khác, cùng nhau gánh chịu hình phạt, các ngươi bị kết án giam trong phòng tối 10 ngày để tự mình kiểm điểm lại bản thân, bồi thường tinh thần cho mỗi Địa Tinh 10 đồng bạc.”

Không có tiền tiết kiệm cũng không sao, công đoàn sẽ giới thiệu việc làm phù hợp cho bọn hắn, nhưng tiền lương của bọn hắn thì được thanh toán trực tiếp cho người bị hại, cho đến khi nào trả hết mới thôi.

Cũng không cần lo lắng phạm nhân sẽ chạy trốn hay nằm ăn chờ chết, ở Lan Tư Duy Lợi có một hệ thống tiến hóa vong linh rất hoàn thiện.

Sắc mặt của Hán Tư và những tên đàn em bị nêu tên của ông ta một mảnh xám xịt.

Các Địa Tinh thì như thoát được một kiếp, ôm nhau vui mừng vì vừa may mắn thoát nạn.

Siri đọc xong hình phạt, Siri mở tay lấy ra một bản danh sách đưa cho đốc công: “Đây là mệnh lệnh của Lĩnh Chủ, những công nhân có tên trong danh sách này sẽ bắt đầu bước vào giai đoạn khảo sát từ tháng sau vì làm việc không có năng suất, nếu trong một tháng mà hiệu suất công việc và học tập đều không tăng thì sẽ đưa ra thông báo sa thải.”

Sắc mặt mọi người ở công trường đều thay đổi.

“Sa thải?!”

Từ “sa thải” này tuy không xuất hiện thường xuyên trong thời kỳ nô lệ, nhưng lần nào nó xuất hiện cũng đều là tai hoạ ngập đầu cho một gia đình.

Chỉ cần có tin đồn “Sa thải” thôi, thậm chí các công nhân còn bắt đầu tranh nhau chen lấn tự hạ tiền lương của mình xuống, chỉ để tăng khả năng cạnh tranh vốn đã hạn chế của họ.

Lòng tốt của Phỉ Lạc Ti đã khiến nhiều người quên đi nỗi kinh hoàng của từ ngữ này mang lại, bao ăn, bao ở, còn có tiền lương kếch xù, điều kiện tốt như thế nhưng chưa chắc gì có thể nhận về được lòng biết ơn vĩnh viễn.

Có lẽ ngay từ đầu 99. 9% mọi người đều làm việc với thái độ hết sức chăm chỉ và sống nghiêm túc, nhưng lười biếng là bản chất của con người.

Thời gian trôi qua, đủ loại thái độ làm việc lung tung lộn xộn bắt đầu xuất hiện.

Phỉ Lạc Ti không bắt buộc mọi người phải trở thành Quyển Vương, y c*̃ng có thể hiểu được những người có ước mơ “Có một phần công việc ổn định, tiền kiếm được đủ mình tiêu, đồng thời còn có thể để dành được một chút, không cầu đại phú đại quý, chỉ cầu bình an”, thậm chí y còn ủng hộ!

Nhưng nằm ăn chờ chết, phá hủy không khí hài hòa trong công việc, kéo chân sau đồng nghiệp, ngăn cản những người khác tiến về phía trước thì Phỉ Lạc Ti không thích, y không cần những con sâu làm rầu nồi canh này.

Từ trong thành tích cuộc thi của một người có thể đại khái đoán được thái độ làm việc của người đó.

Danh sách 99 công nhân xếp cuối cùng mà Phỉ Lạc Ti đã bảo Bối Đặc Tây sao chép ra đều giống Hán Tư.

Đội xây dựng có ngưỡng yêu cầu thấp nhất, lại phải làm việc nặng nhọc, vất vả, tốn thể lực, vậy nên đãi ngộ về thức ăn và y tế là tốt nhất trong số những ngành nghề có cùng khối lượng công việc, thế nên đội thi công xây dựng là nơi có nhiều con sâu làm rầu nồi canh nhất.

Trong danh sách mà đốc công nhận được có khoảng 71 người!

Trừ Hán Tư và 11 tên “Đồng phạm”, còn có những tên khác nằm ăn chờ chết ở trong đám quần chúng vây xem.

Đốc công trực tiếp sa thải Hán Tư, 11 tên đồng phạm khác thì mặc dù tạm thời chưa bị sa thải, nhưng xét đến 10 ngày bọn họ bị nhốt trong phòng tối và sau khi ra ngoài còn phải làm nghĩa vụ lao động —— gần như cũng không khác gì so với việc trực tiếp sa thải bọn hắn.

“Ta sai, ta sai rồi! Ta chỉ nhất thời hồ đồ thôi, xin hãy cho ta một cơ hội! Van xin ngài! Siri đại nhân, van xin ngài!”

11 người bị tóm lên than thở khóc lóc ăn năn hối hận vì tội lỗi và sự lười biếng của mình, nhưng Siri không có tình cảm nên sẽ không bao giờ bị ảnh hưởng.

Nó thản nhiên nói: “Đi thôi.”

Lúc này, đã không có quần chúng vây xem nữa, tất cả mọi người đều bị biển sâu sợ hãi nhấn chìm, vội vàng chạy đi làm việc.

Đừng nói đến những tên lười biếng nằm ăn chờ chết kia có cảm giác nguy cơ, ngay cả những người bình thường tương đối cố gắng trong công việc cũng có xu hướng phát triển đi theo con đường Quyển Vương.

*****

Sau khi Siri11306 đưa tù nhân vào phòng tối, nó lại tiếp tục đi tuần tra.

Tuần tra là phần quan trọng nhất trong công việc hàng ngày của những quan trị an vong linh này.

Phạm vi công việc của Siri11306 là một phần quảng trường lớn từ đại lộ Vĩnh Sinh đến đại lộ Bình Minh, phần lớn là khu vực phá dỡ và xây dựng lại, người dân đã nhận tiền đền bù và chuyển đến khu tái định cư, du khách c*̃ng sẽ không đến đây, nơi này chỉ có những âm thanh loảng xoảng của các công trường kiến trúc đang làm việc.

Theo lý thuyết thì, những vong linh cấp thấp không có tình cảm hay sở thích đặc biệt gì, giống như vong linh cấp thấp Siri11306 này chỗ nào cũng có thể thấy được, chỉ là những kẻ ngốc lặp lại thói quen hàng ngày của chúng theo những quy trình đã được thiết lập sẵn.

Nhưng có lẽ chức năng kết nối mạng cho phép nó có được những trải nghiệm đặc biệt mà chỉ một số vong linh cấp cao mới có, Siri11306 không biết mình bắt đầu thích công việc lặp đi lặp lại hàng ngày này từ khi nào.

Khi nó được an bài đến khu vực này giám sát cũng là lúc người của cơ quan phá dỡ đang thương lượng với người dân về việc bồi thường và di dời.

Đối với những người bình thường thì “ngôi nhà” chính là tài sản lớn nhất và có giá trị duy nhất của họ.

Mặc dù có rất nhiều người đều đang sống trong các ký túc xá miễn phí dành cho nhân viên, nhưng khi nói phải phá bỏ những ngôi nhà này vẫn phản kháng như cũ.

Nhưng bọn họ cũng không dám làm quá mức, không dám công khai chống lại ý của Lĩnh Chủ đại nhân, chỉ có thể sau khi tan làm chạy đến nhìn nơi từng là nhà của mình bị phá dỡ rồi cúi đầu lau nước mắt.

Dù ngôi nhà có đổ nát đến đâu —— những khi mưa to gió lớn, khi bên ngoài mưa to, bên trong mưa nhỏ, khi gió lớn lật tung mái nhà, bọn họ phải trèo lên mái nhà dùng sức nặng nhỏ bé và quyết tâm to lớn của mình để giữ cho ngôi nhà được đứng vững, khi đó bọn họ như đang ở trên một hoang đảo biệt lập….

Nhưng nơi đó vẫn là nhà của bọn họ.

Khi phá dỡ rồi bọn họ được nhận một khoản bồi thường không nhỏ, dựa theo đầu người, diện tích thực tế của ngôi nhà và phí tái định cư, đó là số tiền mà hầu hết mọi người sẽ không bao giờ kiếm được trong đời, bọn họ không có lý do cự tuyệt, càng không thể nào cự tuyệt được, nhưng tình cảm quyến luyến đối với ngôi nhà cũng không bỏ được, đó là thứ tình cảm hết sức chân thành và tha thiết.

Lúc Siri11306 tuần tra kiểu gì cũng sẽ đặc biệt chú ý đến những người này, nó thấy bọn họ đang khóc, nhưng vì sao bọn họ lại khóc? Siri11306 đoán là có người bắt nạt bọn họ, nhưng hệ thống lại không phát hiện ra điều gì bất thường cả.

Nó không hiểu, vậy nên chỉ có thể lưu ý thêm, một khi có sự kiện xung đột bạo lực phát sinh, nó làm quan trị an nên nhất định phải lập tức ngăn cản ngay!

Siri11306 tuần tra khu vực này ngày này qua ngày khác, bộ dáng của những tiểu binh Khô Lâu này đều không có gì khác nhau, người dân lúc đầu còn sợ hãi nó, nhưng càng về sau tập mãi thành quen, cũng không có ai lại nhìn nó nhiều hoặc bàn tán xì xào gì về Khô Lâu nữa.

Nhưng Siri11306 lại vẫn luôn nhìn bọn họ.

Nhìn những ngôi nhà của họ biến thành đống đổ nát, rồi lại nhìn thấy những ngôi nhà mới của họ được xây lên, nhìn bọn họ khóc sướt mướt, rồi lại nhìn thấy bọn họ vui mừng hớn hở…..

Siri11306 không thể hiểu vì sao con người lại có nhiều biểu cảm như vậy, vì sao lại hay thay đổi nhanh đến vậy.

Nhưng nhìn những ngôi nhà mới toanh, thỉnh thoảng nó lại có cảm giác hơi choáng váng.

Dường như đã lâu lắm rồi – nó không nhớ chính xác là bao lâu nữa, cũng không thể nghĩ được, dường như nó cũng giống đám người này, cũng khao khát một ngôi nhà nhỏ của riêng mình.

Nhưng ước mơ của nó đã thực hiện được chưa? Siri11306 cũng không biết.

Nó chỉ tuần tra ngày này qua ngày khác, càng ngày càng có nhiều khu dân cư được xây lên, những lĩnh dân đã từng không hẹn mà cùng đến nhìn những căn nhà bị phá dỡ lúc đó, bây giờ bọn họ đến bỏ ra một một khoản tiền lớn để lựa chọn nhà mới, càng ngày càng có nhiều người chuyển trở về.

Về sau, lại có nhiều người hơn đến đây để xem nhà.

“Bất động sản An Cư ở đây để phục vụ ngài, ở đây chúng ta có đầy đủ tất cả các loại nhà để mọi người lựa chọn, có muốn tới tòa nhà mới nhìn một chút không? Không mua cũng được, cứ đi nhìn xem trước đã!”

Giá nhà đang tăng rất nhanh, Siri11306 không hiểu lắm, nhưng đại khái thì vẫn có thể hiểu thông qua những lời của người dân xung quanh nói.

Khi nói đến giá nhà đất tăng cao, những cư dân đã từng khóc thút thít chỉ có thể nở nụ cười thật chân thành.

Siri11306 rất không hiểu nổi bọn họ làm sao, không phải bọn họ đã từng rất buồn vì nhà mình bị phá dỡ à?

Nhưng thỉnh thoảng, khi nhìn khu nhà mới sạch sẽ, đẹp đẽ, nó cũng sẽ nảy ra một suy nghĩ —— nếu như nó c*̃ng có một căn nhà xinh đẹp như vậy, chắc chắn “Cậu” cũng sẽ thật hạnh phúc!

Nhưng ….. “Cậu” là ai?

“Tiểu khô lâu.”

Một nam nhân đã gọi nó lại.

Siri11306 phụ trách tuần tra, đồng thời cũng kiêm luôn mọi chức trách của một Siri—— bao gồm cả việc phục vụ khách du lịch.

“Ta là Siri11306, thưa ngài, xin hỏi ngài cần giúp đỡ gì không?”

Siri11306 ngẩng cái đầu xương xẩu của mình lên, một vòng lưu kim vàng óng phản chiếu trong hồn hỏa của nó.

Siri11306 sững sờ, cảm giác muốn quỳ xuống chợt dâng lên, đập thẳng xuống đầu gối nó.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...