Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt Thế

Chương 141



Chính gã đã chủ động yêu cầu biến đổi tay chân mình thành bộ phận của dị thú để tăng cường sức mạnh.

Thiết Ngưu đã thực sự nghĩ mình là nhân vật chính được ông trời ưu ái, thế nên cho đến lúc tắt thở, mắt gã vẫn mở trừng trừng.

Thời gian cấp bách, Hôi Hôi phi như bay dưới sự thúc giục của Giang Từ. Các dị năng giả chỉ cảm thấy một lực đẩy mạnh sau lưng, rồi cảnh vật xung quanh vun vút lùi về phía sau.

Nằm mơ họ cũng không ngờ có ngày mình lại được ngồi trên lưng một con dị thú. Ánh mắt của tất cả bất giác đều đổ dồn về phía Giang Từ, tràn ngập vẻ kính nể.

Giang Từ dĩ nhiên không biết những người sau lưng đang nghĩ gì. Nàng nhìn căn cứ chìm trong biển lửa cùng những mảnh tay chân cụt vương vãi trên mặt đất, bất giác thở dài trong lòng.

Chẳng mấy chốc, họ đã thấy một đám người đang hỗn chiến với nhau. Giang Từ vội bảo Hôi Hôi dừng lại.

Nàng để Tống Cẩn Xuyên ở lại, còn mình thì tiếp tục tiến về phía trước.

Khi đến nơi ẩn náu của những người sống sót mà các dị năng giả đã nói, nàng thấy có hai con quái vật nửa người nửa thú đang ra sức tấn công cánh cửa hầm trông có vẻ rất kiên cố.

Nhưng lúc này, cánh cửa hầm cũng đã xuất hiện vết nứt, xem chừng không trụ được bao lâu nữa.

Giang Từ vội để Hôi Hôi ra tay ngăn chặn hành động của chúng.

Hai con quái vật cũng đã phát hiện ra Giang Từ, chúng lập tức tung dị năng về phía nàng nhưng không tài nào đánh trúng.

Trong lúc chúng còn đang ngơ ngác, Hôi Hôi bắt đầu phản công. Gai đất lởm chởm từ dưới đất trồi lên, mặt đất cũng bắt đầu gợn lên những con sóng cuồn cuộn.

Hôi Hôi là dị thú cấp cao nhất, lại được nuôi dưỡng trong quán lẩu bấy lâu nay, thực lực của nó không phải là thứ mà dị thú và con người nửa vời có thể so bì. Bởi vậy, khi nó bung hết sức mạnh, đối phương hoàn toàn không có cách nào chống cự.

Chỉ sau vài chiêu, chúng đã bị đánh cho hộc máu tươi. Muốn trốn cũng không thể nào thoát khỏi dị năng của Hôi Hôi.

Những người sống sót nghe thấy động tĩnh bên ngoài, bèn rón rén ló đầu ra xem. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt họ là một con rùa đen khổng lồ, ngay sau đó là cảnh hai kẻ vừa nãy còn định dùng vũ lực ép họ ra ngoài giờ đây đang bị dị năng của con rùa khổng lồ hành cho không còn chút sức phản kháng.

Đây là người đến giúp? Hay là nội bộ lục đục? Những người sống sót lúc này hoàn toàn không thể phán đoán được tình hình.

Đúng lúc này, từ một nơi nào đó không xác định bên ngoài, một hồi còi xa xăm, ảo não vang lên. Lũ quái vật nửa người nửa thú đang cố sức giãy giụa bỗng ngoái đầu nhìn ra ngoài căn cứ một cái rồi nhanh chóng rút lui, đến cả xác đồng bọn cũng không kịp mang đi.

Giang Từ đương nhiên sẽ không để lũ sát nhân này cứ thế mà đi. Hôi Hôi phóng ra một mũi gai đất, ghim chặt con cá lọt lưới xuống đất.

Giang Từ cũng không kịp xem xét những người sống sót bên này, nàng nhớ ra Dương Yến vẫn còn bị nhốt. Nàng vốn định đợi giải quyết xong chuyện ở đây rồi sẽ qua hỏi cung, xem có moi được manh mối gì không. Một đám người đều biến thành bộ dạng này, không thể nào phía sau không có một tổ chức đứng ra giật dây.

Bây giờ thấy đám người này vừa nghe thấy tiếng còi liền nhanh chóng rời đi, Giang Từ có chút lo lắng Dương Yến cũng bị người mang đi mất, như vậy thì mọi manh mối đều sẽ đứt đoạn.

Nhưng điều khiến Giang Từ có chút bất ngờ là Dương Yến đã chết, đôi mắt mở to, dường như mang theo vẻ khó hiểu và sợ hãi.

Khi Giang Từ đi ra, nàng chỉ kịp nhìn thấy một bóng người đang đứng trên đầu một con rắn biến dị màu đen.

Lúc nàng nhìn sang, bóng người đó dường như cũng đang nhìn nàng, rồi sau đó, cả người và rắn đều biến mất khỏi tầm mắt của Giang Từ.

“Vừa rồi là ai vậy?” Giang Từ cau mày, nàng cảm giác người này chính là kẻ chủ mưu đứng sau mọi chuyện.

“Không nhìn rõ.” Tống Cẩn Xuyên lắc đầu, vóc dáng của đối phương cũng không hề cho hắn cảm giác quen thuộc.

Hiện tại căn cứ vẫn là một mớ hỗn độn, người bị thương không ít, họ cũng không có cách nào đuổi theo. Nhưng tin tốt là những con quái vật nửa người nửa thú mang đến mối đe dọa cực lớn cho người sống sót về cơ bản đều đã bị tiêu diệt.

Sau khi những kẻ đó rời đi, những người sống sót biết tin cũng lần lượt chui ra từ nơi ẩn náu.

Mọi người tìm một khoảng đất trống còn tương đối sạch sẽ, bắt đầu băng bó cho người bị thương. Trên mặt ai nấy vẫn còn vương nét hoảng sợ chưa tan hết.

Xem thủ đoạn của đám người này, về cơ bản có thể xác định chúng có liên quan đến hai vụ tấn công căn cứ trước đó.

Lần này có Giang Từ nhúng tay, kết cục đã tốt hơn nhiều so với hai căn cứ kia, ít nhất cũng bảo toàn được hơn một nửa số người.

Nhiệm vụ của Giang Từ cũng từ màu đỏ nhấp nháy chuyển thành màu xanh lá an toàn. Tâm trạng căng thẳng suốt chặng đường của nàng cuối cùng cũng được thả lỏng.”

“Lúc này, tại một nơi cách căn cứ không xa, gã đàn ông với mái tóc xù mặc áo blouse trắng đang ngồi xếp bằng trên đầu một con rắn, mặc cho con hắc xà khổng lồ tùy ý len lỏi giữa bầy zombie.

Sắc mặt gã tóc xù vô cùng khó coi, nhiệm vụ lần này vốn là một nhiệm vụ nắm chắc phần thắng, nào ngờ lại tổn thất nhiều người như vậy.

“Ngươi nói xem, con nhỏ ngồi trên lưng con rùa đen đó rốt cuộc là ai?” Gã tóc xù dường như đang lẩm bẩm một mình. “Đến cả thứ vũ khí mà ta tỉ mỉ cải tạo cũng bị cô ta dễ dàng g**t ch*t.”

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...