Ta Kinh Doanh Quán Lẩu Ở Mạt Thế

Chương 234



Lúc đó, anh ta mặc một thân đồ rằn ri, mang vũ khí trên người, đứng ngay cạnh trưởng căn cứ, trông vô cùng oai phong, khác một trời một vực với dáng vẻ quần áo rách rưới, mình đầy máu tươi bây giờ, bảo sao Giang Từ nhất thời không nhận ra.

Cô nhận ra anh ta là nhờ người đang bất tỉnh trên lưng anh – chính là vị trưởng căn cứ. Những người đi theo ông lúc đó, giờ chỉ còn lại một mình anh ta.

Trời đã tối mịt, đối phương gõ cửa thẳng vào cổng sân nhà cô.

Giang Từ “ai da” một tiếng, vội bảo anh ta mau cõng người đến bệnh viện.

“Bệnh viện?” Phạm Chí Bằng vẫn còn hơi ngơ ngác, sau đó được Giang Từ dẫn đường, đi tới trước một tòa nhà.

Một bệnh viện mọc lên ở đây từ khi nào vậy? Phạm Chí Bằng ngẩng đầu nhìn thoáng qua tòa nhà lớn sừng sững trước mặt, một hình ảnh quá đỗi khác biệt so với những công trình đổ nát xung quanh.

Nhưng anh ta cũng không có tâm trí đâu mà nghĩ nhiều, người trên lưng vẫn đang hôn mê, thế nên anh vội cõng người chạy vào bệnh viện.

Người trước mặt không phải một người sống sót bình thường, có thể nói vẫn là nhân vật lãnh đạo của toàn bộ quốc gia, vì vậy Giang Từ cũng không rời đi ngay mà đi cùng để làm thủ tục, gọi bác sĩ đến chẩn bệnh.

Bệnh viện hiện tại không có mấy người, người đến khám là Lư Đông Mai. Sau khi kiểm tra qua, bà phát hiện trên người trưởng căn cứ thành phố A có vết dao đâm, vết trầy xước và cả vết thương do té ngã, trông tình hình không hề nhẹ.

Vẻ mặt Lư Đông Mai trở nên nghiêm trọng, bà gọi trợ thủ đến cùng xử lý vết thương trước. Giang Từ cũng đã chuẩn bị sẵn một số thiết bị Tây y trong bệnh viện, vì đôi khi khó tránh khỏi những ca ngoại thương cần xử lý như thế này.

Mà các bác sĩ Đông y cô tuyển về gần như là toàn năng, các loại thương tích lớn nhỏ, nội thương ngoại thương về cơ bản đều có thể xử lý được.

Trưởng căn cứ được đẩy vào phòng phẫu thuật, trên người ông có vài vết thương sâu thấy cả xương cần phải xử lý ngay lập tức.

“Anh cũng đi xử lý vết thương trên người mình đi.” Giang Từ nhìn người đàn ông vẫn đang dán mắt vào phòng phẫu thuật và nói.

Phạm Chí Bằng cúi đầu nhìn những mảng máu đã gần khô trên người mình, rồi gật đầu.

Anh ta đi rất nhanh mà về cũng rất nhanh, trên người đã được quấn băng gạc, khuôn mặt thì ngoài đôi mắt và mũi ra, những chỗ khác đều bị băng kín.

“Sao đột nhiên lại ra nông nỗi này? Lần trước vẫn còn ổn mà.” Giang Từ nhíu mày nhìn anh ta.

Đôi mắt Phạm Chí Bằng đen như mực, lúc này lại càng thêm sâu thẳm, u tối. “Là Trần Hán Giang, hắn đã cấu kết với Tôn Nhất Dân, kẻ luôn không phục trưởng căn cứ, để đoạt quyền. Vài người thân cận bên cạnh trưởng căn cứ đã phản bội, còn mấy người khác thì đã chết rồi.”

Nói đến đây, ánh mắt Phạm Chí Bằng tối sầm lại, đó đều là những huynh đệ cùng anh vào sinh ra tử.

“Trần Hán Giang chính là gã bộ trưởng hậu cần đã nhắm vào cô lần trước. Bọn chúng chuẩn bị rất chu toàn, không chỉ có người của căn cứ chúng tôi mà còn có người từ các căn cứ khác trà trộn vào, cho nên chúng tôi nhất thời mất cảnh giác, đã bị trúng kế.” Thấy Giang Từ lộ vẻ thắc mắc khi nghe đến những cái tên đó, Phạm Chí Bằng giải thích thêm.

Giang Từ bừng tỉnh, thì ra là gã bộ trưởng hậu cần nói năng quái gở đó.

Lúc ấy tuy bị trưởng căn cứ khiển trách, nhưng Giang Từ thật sự nhìn ra được vẻ không phục của hắn. Một kẻ lòng dạ như vậy làm ra chuyện này xem ra cũng không có gì lạ.”

“Hai người giờ tính sao? Có mang theo tinh hạch không?” Giang Từ hỏi. Nuôi thêm hai người cũng không thành vấn đề, nhưng cô không phải kiểu thánh mẫu không cần báo đáp. Suy cho cùng, cô vẫn là người làm ăn.

“Có mang một ít, nhưng không nhiều lắm. Khoảng thời gian tới chắc phải làm phiền Giang lão bản rồi, chúng tôi thật sự không còn nơi nào để đi.” Nhắc đến chuyện này, sự phẫn nộ trong lòng Phạm Chí Bằng lại xen lẫn chút ngượng ngùng. Anh thật sự cảm thấy mình mang theo quá ít tinh hạch mà lại phải phiền người ta cưu mang.

“Anh mang theo bao nhiêu, để tôi tính thử xem. Sống ở chỗ tôi cũng không tốn kém lắm đâu.” Giang Từ nói thẳng.

Phạm Chí Bằng liền lấy túi tiền của mình ra dốc ngược xuống, một đống tinh hạch nhỏ lập tức rơi ra.

“Vì chúng tôi rời đi vội quá nên phần lớn tinh hạch vẫn còn trong két sắt, không kịp mang theo. Giang lão bản yên tâm, tôi nhất định sẽ trả đủ tinh hạch cho cô.” Phạm Chí Bằng nói mà mặt cũng hơi đỏ lên.

Chương trước
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...