10.
Nhưng thời gian của ta cũng chẳng còn nhiều.
Làm sao trong vỏn vẹn năm ngày, ta có thể khiến Hạ Thanh Tiêu cùng ta định hạ hôn ước đây?
Giả vờ rơi xuống nước để hắn cứu?
Không được, lạnh lắm ta sẽ bị cóng mất.
Dùng thu[ố]c hổ lang?
Nguy hiểm quá.
Hơn nữa ta cũng không muốn có quan hệ phu thê với hắn trước khi thành thân. Lỡ việc không xong, chẳng phải ta thiệt to rồi sao…
Đang mải miết suy tính.
Hạ Thanh Tiêu bên cạnh bỗng ho sặc sụa, cả khuôn mặt đỏ bừng lên.
“Sao vậy?”
Ta vội nhấc ấm trà khỏi bếp than, rót một chén nước nóng, thổi nguội rồi đưa cho hắn: “Lạnh à?”
Hắn ôm chén trà, ánh mắt lảng tránh không dám nhìn ta: “Kh…không phải, vừa nãy có gió, bị gió sặc thôi.”
Ta nghi hoặc nhìn quanh.
Ba phía đều là vách đá, lối ra duy nhất cũng đã bị ta dùng rèm sậy còn dư trong quán che kín, lấy đâu ra gió?
Nhưng ta cũng không hỏi nhiều, chỉ quan tâm nói: “Lang quân ngày đêm đọc sách, lại còn phải lên núi, thật sự quá vất vả. Đúng lúc ngày mai ta phải thay quán chủ mang thảo dược xuống thôn, lang quân không cần lên núi nữa, ta sẽ mang thu[ố]c tới nhà cho.”
Hạ Thanh Tiêu do dự một chút: “Cũng được.”
Ngày hôm sau, quả nhiên hắn không lên núi.
Sau khi ta đưa thu[ố]c trị thương hàn tới thôn xong, liền đến túp lều tranh của hắn.
Gõ cửa không thấy ai đáp, trong lòng ta lấy làm lạ, thử đẩy cửa, cửa vậy mà mở ra.
Hạ Thanh Tiêu nằm trên giường, hai mắt nhắm chặt, gương mặt đỏ ửng.
Ta vội bước tới, sờ thử trán nóng đến giật mình.
Hắn phát sốt rồi, may mà đống thảo dược quán chủ đưa vốn đã có phần của hắn.
Ta nhờ đại nương nhà bên giúp sắc thu[ố]c, lại múc một chậu nước lạnh từ chum, nhúng khăn rồi đặt lên trán hắn.
Thay khăn ba bốn lần, Hạ Thanh Tiêu mới tỉnh lại.
Ta vội rạp người xuống bên giường.
Đợi đến khi hắn khẽ gọi ta, ta mới ‘ưm’ một tiếng như còn ngái ngủ mà ngẩng đầu lên.
“Huynh tỉnh rồi à?”
Hạ Thanh Tiêu nhìn ta chăm chú.
Ơ? Phản ứng này là sao?
Chẳng lẽ mặt ta bôi nhiều tro quá?
Ta theo phản xạ nghiêng đầu, nhìn bóng mình trong nước, tro than bôi vừa khéo, còn khiến mặt ta trông nhỏ đi vài phần cơ mà, chẳng lẽ Hạ Thanh Tiêu không thích?
Ta lại ngẩng đầu nhìn hắn.
Hàng mi cong cong như cánh bướm của hắn khẽ run rẩy, rồi bỗng nở ra một nụ cười, tựa tuyết tan trời quang: “Rất… thích.”
Giọng nói rất khẽ, lại mang theo sự khàn đặc của người đang bệnh.
Ta không nghe rõ: “Hả? Cái gì?”
Hắn khẽ ho một tiếng: “Ta là muốn nói, đa tạ nữ lang đã cứu mạng. Hôm nay nếu không có nữ lang tới, e rằng ta đã bệnh ch[ế]t trong căn lều tranh không ai ngó ngàng này rồi.”
Hắn nói vậy, ta cũng bắt đầu thấy sợ hãi.
Nếu Hạ Thanh Tiêu ch[ế]t rồi, chẳng phải ta lại chỉ còn cách quay về lấy lòng Bùi Lăng An hay sao!
Trước kia là vì không có lựa chọn, còn bây giờ thì đến cái liếc mắt nhìn kẻ tự phụ k, cố chấp ấy ta cũng chẳng buồn.
“Ta đi xem thu[ố]c sắc xong chưa!”
Chẳng kịp nhận công, ta rót thu[ố]c ra bát, múc một thìa, thổi nguội rồi đưa tới bên môi Hạ Thanh Tiêu.
Vốn tưởng hắn sẽ từ chối, nào ngờ hắn do dự một chút rồi há miệng uống xuống.
Uống xong một bát thu[ố]c, ánh mắt Hạ Thanh Tiêu liền không rời khỏi ta, trong đôi mắt dập dềnh ánh nước, khiến ta cũng thấy có phần không tự nhiên.
“Lang quân…”
“Nữ lang……”
Chúng ta đồng thời lên tiếng.
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
“Lang quân nói trước đi.”
Lần này hắn hiếm khi không thoái thác, hơi chống người ngồi dậy, nhìn ta, ánh mắt sáng trong như sương: “Nữ lang, ta biết bản thân chỉ là một kẻ áo trắng, không xứng với nữ lang nhưng vẫn mặt dày muốn thổ lộ lòng mình. Nếu nữ lang không chê, ngày sau nếu ta có thể đỗ đạt bảng vàng, liệu có thể…đến cầu thân nữ lang chăng?”
11.
C…cái này… vậy là xong rồi sao?
Ta không dám tin, hiếm khi trước mặt hắn lại để lộ cảm xúc thật sự: “Lang quân nói lời này là thật ư? Chỉ cần đỗ bảng vàng là sẽ đến cầu thân ta sao? Vậy nếu là chuyện còn lớn lao hơn cả việc đỗ bảng vàng thì sao? Lang quân cũng sẽ giữ lời chứ?”
“Một lời đã hứa, nghìn vàng cũng không đổi.”
Ta khẽ nắm tay, do dự một lúc rồi đặt bát xuống, đứng dậy tiến lại gần Hạ Thanh Tiêu.
Trong ánh mắt đang khẽ run của hắn, ta nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên má hắn.
“Đây là tiền đặt cọc, sau này lang quân tuyệt đối không được phụ ta.”
Chuyện sau này, không ai có thể nói trước được nhưng chỉ cần lúc này hắn thật lòng muốn cưới ta, thế là đủ rồi.
Ta không phải chưa từng nghĩ tới khả năng Hạ Thanh Tiêu sau khi nhận lại thân phận, gặp được Bùi lão gia rồi sẽ bội ước nhưng bản thân chuyện này vốn đã là một ván cược lớn.
Nếu là ta nhìn nhầm người, ta cũng chấp nhận.
Hạ quân cờ này rồi, không hối hận.
Đã cược thì phải chịu thua.
12.
Mọi chuyện… vậy là xong rồi sao?
Ta mua được tung tích của Bùi lão gia từ tay người trong giang hồ.
Tính theo lộ trình, ông sẽ vào thành vào buổi chiều đúng ngày sinh thần của Bùi Lăng An.
Quả thực là trở về vừa khéo.
Thực ra, ta vốn không muốn để Hạ Thanh Tiêu nhận lại Bùi lão gia sớm như vậy.
Nước chảy đá mòn, để vị trí của ta trong lòng hắn trở nên không thể thay thế mới là thượng sách.
Nhưng dạo gần đây Bùi Lăng An thực sự quá khác thường, không chừng lúc nào đó lại quay về Thanh Cư Quán tìm ta.
Nếu để hắn chạm mặt Hạ Thanh Tiêu, thì nguy rồi.
Hắn tuyệt đối sẽ không để Hạ Thanh Tiêu còn sống mà nhận lại Bùi lão gia.
Ta chỉ còn cách mạo hiểm, đưa Hạ Thanh Tiêu tới gặp Bùi lão gia trước.
Cái cớ thì rất dễ tìm.
Ta chỉ nói là nhận lời nhờ vả của quán chủ, mang kinh thư đến Đại Từ Quán ngoài cổng bắc Trung Đô.
Quả nhiên, Hạ Thanh Tiêu như ta dự đoán, chủ động đề nghị đi cùng.
Ngoài Đại Từ Quán chính là con đường bắt buộc của đoàn xe từ tái bắc hồi kinh.
Ta đã tính sẵn thời gian, mượn cớ nghỉ chân uống trà ở quán ven đường, chờ đoàn xe của Bùi lão gia xuất hiện.
Người cưỡi ngựa dẫn đầu, chính là Bùi lão gia.
Ta ném chiếc trâm ngắn trong tay về phía ven đường, rồi khẽ kéo tay áo Hạ Thanh Tiêu: “Thanh Tiêu, trâm của ta rơi ở kia rồi.”
Hắn bước tới bên đường, cúi xuống nhặt lên.
Khi ngẩng đầu, ngựa của Bùi lão gia vừa lúc tiến đến gần.
Đầu ngựa bị ghìm cương, dựng cao lên.
Bùi lão gia nhìn gương mặt giống tiên phu nhân đến bảy phần kia, đôi môi không ngừng run rẩy.
Những chuyện sau đó, liền thuận lý thành chương.
Bùi lão gia loạng choạng xuống ngựa, mặc kệ Hạ Thanh Tiêu giãy giụa, vén tay áo hắn lên.
Nhìn rõ hai nốt ruồi son trên cổ tay hắn, ông lập tức nước mắt tuôn rơi, ôm chặt Hạ Thanh Tiêu vào lòng.
“Tiêu Nhi! Tiêu Nhi của ta! Cuối cùng phụ thân cũng tìm được con rồi!”
Bùi Lăng Tiêu, đó chính là tên của vị đích trưởng tử Bùi gia đã thất lạc năm xưa.
Tất cả, rốt cuộc cũng đã bụi lắng về đất.
