Ta Tính Toán Cả Đời, Lại Bị Hắn Tính Trọn Một Kiếp

Chương 6



13.

Đêm ấy, yến tiệc mừng sinh thần của Bùi Lăng An, ta đến đúng hẹn.

Vừa xuất hiện, xung quanh đã rộ lên những lời bàn tán xì xào.

“Thấy chưa, ta đã nói Thẩm Ngọc Tố nhất định sẽ tới mà. Nàng ta có thể buông được Bùi Lăng An sao? Nếu buông được, ta trồng chuối uống trà cho xem!”

“Phụt— Hôm trước ở ngoài thành còn nói chắc như đinh đóng cột, nào là chuyện hối hận nhất đời là không sớm đồng ý hủy hôn, ta còn tưởng nàng ta có mấy phần khí khái. Ai ngờ Bùi huynh chỉ cần ngoắc tay một cái, nàng ta lại lắc đuôi chạy theo ngay.”

“Haizz, thật ra Thẩm Ngọc Tố dung mạo không tệ, ta còn nghĩ nếu nàng ta thật sự bị Bùi gia từ hôn, ta sẽ nạp nàng làm quý thiếp, tiếc thật.”

Cũng có người quay sang hỏi Thẩm Ngọc Trì: “Ngọc Trì, sao tỷ tỷ của muội lại tới đây? Chẳng phải nói hôn ước với Bùi gia sẽ chuyển sang cho muội sao? Tỷ ấy còn tới làm gì?”

Thẩm Ngọc Trì nhìn chằm chằm vào ta, gần như vò nát chiếc khăn tay trong lòng bàn tay: “Ta cũng không rõ. Phụ thân rõ ràng đã dặn tỷ tỷ ở Thanh Cư Quán cầu phúc cho Nhị thúc, vậy mà tỷ ấy lại tự ý chạy ra ngoài, thật sự là không coi phụ thân và Nhị thúc ra gì.”

Nói rồi, nàng ta còn gọi hai ma ma tới, định áp giải ta quay về: “Tỷ tỷ tự ý rời khỏi Thanh Cư Quán quả thực không ổn, e rằng người ngoài sẽ nghị luận tỷ tỷ bất hiếu. Tỷ tỷ vẫn nên trở về thì hơn.”

Hai ma ma vừa định chạm vào ta liền bị quát dừng lại.

Bùi Lăng An chậm rãi bước tới.

“Ngọc Tố, nàng đến rồi.”

Thẩm Ngọc Trì vội vàng nói: “Lăng An ca ca…”

“Thẩm nữ lang.”

Bùi Lăng An liếc nhìn ta, nụ cười nhạt đi mấy phần: “Vị hôn thê của ta muốn nói chuyện với ta, xin Thẩm nữ lang tạm lánh cho.”

Sắc mặt Thẩm Ngọc Trì lập tức trắng bệch.

Trước đây, Bùi Lăng An chưa từng gọi nàng ta là ‘Thẩm nữ lang’.

Hai vị quý nữ lúc nãy hỏi chuyện Thẩm Ngọc Trì ghé tai nhau thì thầm, lờ mờ vang lên vài tiếng cười nhạo, xen lẫn những lời như ‘không biết lượng sức’, ‘thật nực cười’.

Thẩm Ngọc Trì mặt mày tái nhợt, lặng lẽ lui sang một bên.

Bùi Lăng An đưa tay về phía ta.

“Bùi lang quân làm vậy là có ý gì?”

“Quà sinh thần.”

Bùi Lăng An tỏ ra hơi mất kiên nhẫn: “Đã tới rồi thì đừng làm bộ nữa. Ngoan ngoãn nhận lỗi với ta, từ nay nàng vẫn là thiếu phu nhân Bùi gia, sẽ không ai dám đắc tội với nàng.”

Ta mỉm cười: “Nhưng ta không nhận lỗi, thì cũng vẫn là thiếu phu nhân Bùi gia mà.”

Sau lễ nhận thân ban ngày, Bùi lão gia định dẫn Hạ Thanh Tiêu đi, không, bây giờ phải gọi là Bùi Thanh Tiêu rồi. Hắn đã đổi lại Bùi gia, nhưng vì nhớ ơn dưỡng dục của lão cử tử, vẫn giữ lại cái tên này.

Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.

Không những Bùi lão gia không hề bất mãn, trái lại còn vô cùng cảm động trước tấm lòng hiếu thuận thuần khiết ấy.

Bùi lão gia vốn định đưa Bùi Thanh Tiêu rời đi nhưng hắn lại bước tới, đứng bên cạnh ta.

“Phụ thân, đây là nữ lang mà con muốn cầu thân.”

Ánh mắt Bùi lão gia dừng lại trên gương mặt ta, thoáng hiện vẻ nghi hoặc.

Đã lâu ông không ở Trung Đô, số lần gặp ta vốn chẳng nhiều nhưng vẫn cảm thấy ta có đôi phần quen mắt.

Ta nhẹ nhàng cúi người hành lễ: “Thẩm Ngọc Tố, xin bái kiến Bùi lão gia.”

Sắc mặt Bùi lão gia lập tức biến đổi.

Dẫu ông không quá quan tâm đến Bùi Lăng An nhưng hôn sự giữa ta và hắn chính tay ông định đoạt cùng phụ thân ta, sao có thể quên được.

Bùi lão gia vừa mở miệng đã muốn phản đối.

Nhưng không biết trên đường về, Bùi Thanh Tiêu đã nói với ông những gì.

Khi xuống xe, Bùi lão gia đưa cho ta một chiếc vòng ngọc.

“Đây là vật do mẫu thân của Lăng… Thanh Tiêu để lại.”

Bùi lão gia đã ngoài bốn mươi nhưng ánh mắt nhìn người vẫn sắc bén như chim ưng sói dữ, khiến ta không khỏi toát mồ hôi lạnh: “Năm đó định hôn cho ngươi với Lăng An, vốn là vì tin rằng nữ nhi do phụ thân ngươi đích thân dạy dỗ ắt không kém. Nay xem ra, quả nhiên ngươi rất thông minh… thôi vậy. Những chuyện hoang đường Lăng An làm ra mấy năm nay, lão phu cũng có nghe qua. Đã là ngươi có bản lĩnh khiến Thanh Tiêu nhất quyết không cưới ai ngoài ngươi, lão phu cũng không làm kẻ ác để khỏi tổn hại tình phụ tử.”

“Chỉ là ngươi phải nhớ kỹ, nếu dám làm tổn thương tấm lòng chân thành của con ta, lão phu quyết không tha!”

Nhưng tất cả những điều này, Bùi Lăng An hoàn toàn không hay biết.

Vì thế hắn khẽ cười khẩy: “Xem ra là ta quá nuông chiều nàng rồi, mới để nàng sinh lòng ỷ sủng mà kiêu căng. Thẩm Ngọc Tố, ta đã nói rồi, nếu hôm nay nàng không trước mặt các vị tân khách mà xin lỗi, hôn sự của chúng ta liền coi như…”

“Coi như thế nào?”

Một giọng nam sang sảng cắt ngang lời Bùi Lăng An.

Bùi lão gia dẫn theo Bùi Thanh Tiêu, sải bước tiến vào trong viện.

14.

Bùi Thanh Tiêu vừa xuất hiện, đám vương tôn quý nữ trẻ tuổi thì chưa kịp có phản ứng gì nhưng những phu nhân quyền quý lớn tuổi hơn lập tức thì thầm bàn tán.

Các bà đều từng gặp vị nguyên phối phu nhân năm xưa, giờ vừa nhìn thấy dung mạo của Bùi Thanh Tiêu, trong lòng đã có suy đoán.

Mà người phản ứng dữ dội nhất, dĩ nhiên là Bùi phu nhân hiện tại và Bùi Lăng An.

Bùi Lăng An tuy chưa từng gặp nguyên phối phu nhân, nhưng hằng năm trong từ đường đều bị Bùi lão gia yêu cầu thắp hương trước di ảnh của bà nên vừa liếc mắt đã nhận ra, người thanh niên đi sau phụ thân kia, có đến bảy phần giống nguyên phối phu nhân.

Ba phần còn lại, lại giống Bùi lão gia.

“Phụ thân… hắn… hắn là ai?”

Bùi Lăng An chẳng còn để ý tới ta nữa, ngơ ngác bước về phía Bùi lão gia.

“Đây là huynh trưởng của con, Bùi Lăng Tiêu, chỉ là nay đã đổi tên thành Bùi Thanh Tiêu.”

Giọng Bùi lão gia vang dội, dội khắp khu viện tĩnh lặng: “Con ta thuần hiếu, vì báo đáp ân dưỡng dục của dưỡng phụ nên giữ lại cái tên do dưỡng phụ đặt, lòng ta rất an ủi! Hôm nay vừa đúng sinh thần của Lăng An, chư vị đến chúc mừng, vậy lão phu cũng nhân dịp này báo cho mọi người biết tin song hỷ lâm môn! Con ta, Thanh Tiêu, đã trở về, sáng mai lão phu sẽ mở từ đường, cho nó nhận tổ quy tông!”

Lời vừa dứt, ngoài tiếng chất vấn đầy không dám tin của Bùi phu nhân và Bùi Lăng An, những người còn lại sau phút kinh ngạc đều lần lượt lên tiếng chúc mừng.

Bùi Thanh Tiêu chắp tay cảm tạ mọi người rồi len ra khỏi đám đông, tiến thẳng đến bên ta.

Hành động ấy lập tức lại thu hút ánh nhìn của tất cả.

Bùi Lăng An cũng quay sang nhìn ta.

Hắn thấy ta ngước mắt mỉm cười với Bùi Thanh Tiêu, ánh nhìn bỗng chấn động, lảo đảo lùi lại nửa bước, lẩm bẩm: “Không… không thể nào…”

Hắn hẳn đã nghĩ tới lời ta vừa nói khi nãy: “Dù ta không nhận lỗi, ta vẫn là thiếu phu nhân của Bùi gia.”

Tiếng cười của Bùi lão gia lại vang lên: “Nhân cơ hội này, cũng xin chư vị làm chứng. Năm xưa lão phu từng định hôn sự cho Thanh Tiêu và Thẩm Ngọc Tố, chỉ tiếc con ta thất lạc. Vì không muốn tổn hại tình giao hảo giữa hai nhà, lão phu mới đổi sang để Lăng An và Ngọc Tố đính ước.”

“Nay Thanh Tiêu đã trở về, hôn ước tự nhiên cũng phải trả về nguyên chủ. Đợi sang xuân năm sau, con ta Thanh Tiêu sẽ thành thân với Ngọc Tố. Đến lúc đó, mong chư vị nể mặt, tới uống một chén rư[ợ]u mừng!”

Thực ra khi ta đính hôn với Bùi Lăng An, Bùi Thanh Tiêu đã sớm thất lạc.

Nhưng người thực sự nắm quyền trong Bùi gia là Bùi lão gia, đúng sai thế nào, những kẻ khác hà tất phải làm mất hứng?

Vì thế, lọt vào tai mọi người, rốt cuộc chỉ còn lại những lời chúc phúc.

Chỉ riêng Bùi Lăng An…

Hắn đứng sững tại chỗ, sắc mặt trắng bệch.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...