17.
Dù đã thành hôn nhưng ta vẫn chưa quên kế hoạch gả vào Bùi gia của mình.
Sinh con nối dõi, đứng vững gót chân rồi phu quân ‘bệnh mất’.
Mùa thu năm thứ hai, ta sinh được một bé gái.
Nhìn Bùi Thanh Tiêu cẩn thận ôm đứa bé trong tã lót, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy, bàn tay đang nắm chặt chăn của ta dần dần buông lỏng.
Thôi vậy, tạm thời tha cho hắn một mạng vậy.
Bùi gia vẫn còn nam đinh, nữ nhi ta cần có phụ thân và huynh đệ chống lưng.
Mùa hè năm thứ năm, ta lại sinh thêm một bé trai.
Lần này địa vị của ta đã vững như bàn thạch, đáng lẽ nên tiến hành kế hoạch. Nhưng nghĩ đến lời cảnh cáo của Bùi lão gia, ta lại sinh lòng do dự…
Thôi vậy, đợi trưởng tử thêm chút nữa đã. Con cái còn nhỏ, vẫn cần sự che chở của phụ thân.
Mùa đông năm thứ mười hai, Bùi lão gia qua đời.
Con cái ta cũng đã trưởng thành, không còn quá lệ thuộc vào phụ thân nữa, ta có thể làm nốt chuyện năm xưa chưa hoàn thành. Nhưng Bùi Thanh Tiêu đã hứa sang hè năm sau sẽ đưa ta xuống Giang Nam ngắm hoa sen…
Hay là đợi xem sen xong rồi hãy ra tay vậy…
Mùa xuân năm thứ mười bảy, nữ nhi xuất giá.
Không được, ta nhất định phải động thủ, cứ thế này mãi thì……
Một nụ hôn khẽ khàng rơi xuống trán ta.
Bùi Thanh Tiêu nay đã làm đến chức Thị Trung nhưng mỗi ngày trước khi đến nha môn vẫn không quên hôn ta một cái, rồi rón rén rời giường.
Nhà khác, phu quân dậy là thê tử cũng phải dậy theo để hầu hạ.
Còn ta, từ ngày thành thân với Bùi Thanh Tiêu, chưa từng dậy sớm hầu hắn lấy một lần.
Ngược lại, mỗi khi hắn nghỉ, người hầu hạ nhiều hơn lại là hắn.
Ý ta là… ở phương diện đó.
Có khi còn bị hắn hầu đến tỉnh giấc.
Dường như nhận ra ta mơ màng mở mắt, Bùi Thanh Tiêu vén tóc ta sang một bên, khẽ nói: “Còn sớm lắm, Ngọc Tố, nàng ngủ thêm chút nữa đi. Tan triều ta sẽ mua cho nàng sữa tuyết ở tiệm nàng thích nhất, được không?”
Ta mơ hồ đáp một tiếng: “Được.”
…Thôi vậy.
Không ra tay nữa.
Ta còn muốn ăn sữa tuyết cơ mà.
【Phiên ngoại】
1.
Hạ Thanh Tiêu phát hiện, nữ nhi của Tống phu nhân là một nữ lang rất kỳ lạ.
Lần đầu gặp nàng, Hạ Thanh Tiêu đã bị vẻ đẹp của nàng làm cho rung động.
Nàng mặc áo tay hẹp màu xanh biếc, cưỡi ngựa phi tới.
Khi bước vào nhà, trên người còn vương hơi nước nhàn nhạt, ngay cả hàng mi dài cong vút cũng đọng một giọt nước trong suốt như trân châu.
Giọt nước khẽ run rẩy, kéo theo t[i]m hắn cũng không hiểu sao mà rung lên một nhịp.
Nữ lang vội vàng hành lễ với hắn một cái, rồi quay sang Tống phu nhân bên cạnh: “Mẫu thân, người không sao chứ?”
…Giọng nói rất hay.
Không cao không thấp, như một đoạn cầm âm êm tai.
Ai cũng có lòng yêu cái đẹp, hắn quả thực thưởng thức dung mạo của nàng nhưng cũng chỉ dừng ở mức thưởng thức mà thôi.
Hạ Thanh Tiêu lịch sự dời ánh mắt đi chỗ khác.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Hạ Thanh Tiêu nhìn thấy từng hàng chữ dày đặc phủ kín trước mắt: 【Đến rồi! Đến rồi! Cuộc gặp gỡ đầu tiên của nữ chính và nam chính đây rồi!】
Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.
【Nam chính còn đang tròn mắt như chuông đồng, bị mỹ mạo của nữ chính làm cho choáng váng kìa! Còn không biết chẳng bao lâu nữa sẽ bị nữ chính của chúng ta đùa giỡn như chó đâu!】
…Nam chính? Nữ chính?
Là đang nói hắn và Thẩm Ngọc Tố sao?
Còn ‘đũa giỡn như chó’?
Hắn bị Thẩm Ngọc Tố đùa giỡn như chó ư? Sao có thể được!
Hắn, Hạ Thanh Tiêu, đường đường nam nhi, mười năm đèn sách, tuyệt đối không đời nào để một nữ nhân đem ra làm trò đùa như vậy!
2.
Sau này, Thẩm Ngọc Tố không còn đến căn nhà tranh nữa.
Nhưng nàng thường xuyên sai người mang đến đồ ăn, y phục và các vật dụng sinh hoạt.
Giữa giấy bút, trên tấm vải thô mộc mạc, lúc nào cũng kèm theo những tờ thư thoang thoảng mùi hương thanh nhã. Chỉ vài dòng ngắn ngủi, vậy mà lại chạm thẳng vào lòng người:
【Ngọc thô ẩn ánh, đợi mài giũa mới thành khí; côn bằng giấu cánh, gặp gió ắt sẽ bay về phương Nam. Chỉ mong lang quân chăm chỉ tiến tu, tự biết quý trọng thân mình.】
【Đèn xanh hại mắt, sách vở hao thân. Mong lang quân ngoài việc sớm tối cần mẫn học hành, cũng đừng quên thêm áo, thêm bữa.】
【Tâm như nghiên mực, càng mài càng lộ ánh quang; thân tựa gieo ngọc, chôn sâu mới ủ được nét ấm. Xin hãy khéo nuôi dưỡng thân này, chí này.】
Cửa sổ lạnh lẽo, học hành vốn khổ cực nhưng chỉ cần đưa tay chạm vào nét chữ thanh tú trên giấy, lòng Hạ Thanh Tiêu liền nhẹ nhõm đi ba phần.
Thế nhưng, những dòng chữ kỳ lạ kia lại chẳng biết từ đâu chui ra:
【Ha ha ha, mấy câu nói thôi mà đã câu nam chính cong môi lên rồi kìa.】
【Cảm ơn nữ chính của chúng ta tận tâm với ‘vai diễn’, dù sao thì mấy câu này cũng là cô ấy tự tay viết đấy!】
【Lầu trên, nữ chính vốn định để nha hoàn viết thay nhưng chữ nha hoàn hơi xấu, cô ấy sợ làm hỏng hình tượng của mình.】
【Nam chính tỉnh lại đi, đứng thẳng lên nào, đừng để nữ nhân dắt mũi như dắt chó nữa.】
Hạ Thanh Tiêu: “…”
Hắn lặng lẽ kẹp những tờ giấy ấy xuống dưới một cuốn sách ít khi đọc.
Nhưng đi lại đọc sách được một lúc, hắn lại lấy chúng ra, cẩn thận mở phẳng rồi đặt vào trong cuốn sách thường đọc.
【Ha ha ha ha, tôi chịu rồi, nhìn cái dáng vẻ ‘không đáng tiền’ này của nam chính kìa!】
…Cái gì mà ‘không đáng tiền’ chứ.
Chỉ là vừa hay, những lời này có thể dùng để tự khích lệ bản thân mà thôi. Dù là người khác viết, hắn cũng sẽ làm như vậy.
3.
Lại hơn một tháng trôi qua, Thẩm Ngọc Tố lại đến.
Nàng nói là thay mặt mẫu thân đến thăm ân nhân.
Hạ Thanh Tiêu sững người một thoáng, theo bản năng liếc nhìn về phía những dòng chữ kia:
【Thăm ân nhân cái gì! Nữ chính chỉ muốn xác nhận xem anh có phải là đích tử thất lạc nhiều năm của Bùi lão gia hay không thôi!】
【Nữ chính: mục tiêu xác nhận! Chiến lược công lược bắt đầu!】
【Tới rồi tới rồi, nữ chính sắp ngã——】
Hắn còn chưa kịp đọc hết, thì một mùi hương thanh nhã đã phảng phất quanh người.
Là Thẩm Ngọc Tố ngã vào lòng hắn.
“Hạ lang quân……”
Giọng nàng rối loạn, hai má ửng đỏ, đôi mắt hạnh như ngấn nước: “Xin lỗi, ta không cố ý.”
Nàng luống cuống muốn đứng dậy khỏi vòng tay hắn nhưng vì quá bối rối, đành phải nắm lấy ống tay áo của hắn, mất một lúc lâu mới đứng vững được.
“Lang quân, xin lỗi, là Ngọc Tố thất lễ rồi. Ta… ta sẽ quay lại thăm lang quân vào hôm khác……”
Nói xong, nàng như một chú thỏ nhỏ bị hoảng sợ, vội vã chạy đi, đến cả vành tai cũng đỏ ửng.
【……Cái gì mà thẹn thùng đến đỏ cả tai, nam chính tỉnh lại đi, nàng ta là kích động đó!】
【Không kích động sao được? Bị Bùi Lăng An, tên tự đại kia chèn ép nàng suốt bao lâu, cuối cùng cũng nhìn thấy tia hy vọng rồi! Dù cùng chung một người cha, nhưng nam chính của chúng ta tốt hơn Bùi Lăng An gấp vạn lần được không!】
【Chỉ có tôi thấy nữ chính quá thực dụng thôi à?】
【? Lầu trên đang nói cái gì thế? Nữ chính vốn đâu phải kiểu người lương thiện thuần khiết, muốn xem bạch liên hoa thì rẽ phải đi nhé?】
……
Quá nhiều chữ.
Lười đọc.
Nàng bị ức hi[ế]p rồi sao?
Hắn có thể… giúp nàng không?
4.
Đúng như những dòng chữ kia nói.
Thẩm Ngọc Tố và Tống phu nhân bị gia tộc đuổi đến Thanh Cư quán.
Vậy là từ nay, hắn có thể thường xuyên gặp nàng rồi.
Chỉ không biết cuộc sống thanh tu đạm bạc trong đạo quán, nàng có quen nổi hay không.
Đám ‘phụ đề’ gần như phát điên lên:
【Nam chính ơi! Đừng lo cho nữ chính nữa được không? Mẹ cô ấy là ân nhân cứu mạng của quán chủ, ở trong quán ăn ngon mặc đẹp, dùng toàn than hảo hạng đó!】
【Anh vẫn nên lo cho bản thân đi, cái lỗ trên mái nhà của ngươi còn to hơn kìa!】
【Đừng ôm khư khư cái áo bông mùa đông nữa! Không phải nghĩ thật sự là nữ chính tự tay làm đấy chứ!】
“Các người biết gì chứ.”
Hạ Thanh Tiêu nói: “Không phải nàng tự tay làm nhưng là nàng đích thân mang tới, thế thì có khác gì nàng tự tay làm đâu?”
【???】
【Nam chính nhìn thấy bọn mình sao!?】
【Nhìn thấy mà còn thế này à!? Anh đúng là dạng ‘n[ã]o yêu đương’ đỉnh cao đó!】
N[ã]o yêu đương gì chứ, chẳng hiểu.
Chỉ là đường núi lạnh thế này, ngày nào nàng cũng vì hắn mà xuống núi, quá vất vả. Từ ngày mai, hắn sẽ lên núi đọc sách vậy.
【Bó tay thật sự……】
【666】
【Anh sinh ra là để làm cún cho cô ấy đó.】
…………
Nếu chỉ là vì nàng, làm chó cũng… không phải là không được.
5.
Về sau, Hạ Thanh Tiêu thường xuyên trò chuyện với đám người tự xưng là ‘bình luận’ này, mà bọn họ quả thật cũng cho hắn không ít sự giúp đỡ.
Ví dụ như:
【Nữ chính sắp vỡ luôn rồi! Ha ha ha! Mỗi ngày mất cả một canh giờ để trang điểm.】
【Nam chính: không trang điểm nàng cũng rất đẹp. Nữ chính: một canh giờ của lão nương đó a a a!】
Lại ví dụ như:
【Nam chính đừng đọc mấy quyển sách rách kia nữa! Bảo bối nữ chính đang nghĩ xem làm sao để tư định chung thân với anh đó!】
【Nữ chính: rơi xuống nước hay bỏ thu[ố]c đây?】
【Phải nói là nữ chính dữ thật, đúng là tấm gương cho chúng ta noi theo.】
Hạ Thanh Tiêu bị dọa đến ho sặc sụa, bình luận vẫn tiếp tục bày mưu tính kế cho hắn:
【Nam nhân thì phải chủ động! Nữ chính không có cơ hội, anh tạo cơ hội cho cô ấy không phải xong rồi sao!】
Tạo cơ hội?
Cũng đúng.
Thế là… hắn vừa khéo… lâm bệnh.
Quả nhiên, Thẩm Ngọc Tố tự tay chăm sóc hắn.
Khi hắn tỉnh lại, nhìn thấy mắt nàng đỏ hoe, trên mặt còn dính tro bụi.
Khu vực bình luận nói nàng là cố ý nhưng nàng như vậy… thật sự rất khiến người ta thương xót.
6.
Về sau nữa.
Hắn khôi phục lại thân phận của mình, hắn cưới nàng.
Đám bình luận đều nhìn ra được, Thẩm Ngọc Tố cũng không yêu hắn nhiều đến thế, có người còn thay hắn kêu oan.
Nhưng Hạ Thanh Tiêu chỉ xách hộp tô sơn vừa mua về, giọng ôn hòa nói: “Ta thích nàng, nàng cũng có một chút thích ta, như vậy chẳng phải đã là một điều may mắn hiếm có ở nhân gian rồi sao?”
“Mọi người cứ nói nàng tiếp cận ta là có mưu đồ. Nhưng ta yêu dung mạo của nàng, yêu vẻ kiều diễm của nàng, yêu nàng vừa có thể gảy bàn tính, vừa có thể làm thơ, đ[á]nh tỳ bà; yêu nàng giỏi tính toán mưu lược nhưng lúc nào cũng mềm lòng với ta.”
“Như vậy… chẳng phải ta cũng có mưu đồ với nàng hay sao?”
“Mọi người còn nói nàng muốn gi[ế]t ta. Nhưng đến giờ ta vẫn sống rất tốt, con cái quây quần, thê tử đẹp trong lòng, nàng còn sai ta đi mua tỳ la anh đào, mua tô sơn cho nàng nữa.”
“Chỉ có điều có vài người, đúng, ta đang nói tới Bùi Lăng An, hắn cũng sẵn sàng mua cho nàng nhưng nàng không nhận. Nàng chỉ ăn thứ do ta mua về thôi.”
“Đó không phải là yêu ta, thì là gì?”
Các bình luận hoàn toàn bị hắn thuyết phục:
【Chúc phúc, khóa chặt luôn đi.】
【Nồi nào úp vung nấy, tác giả viết ra được cặp đôi anh với Thẩm Ngọc Tố đúng là thần nhân.】
【Nữ lang mưu trí xinh đẹp VS lang quân si tình đến tận xư[ơ]ng tủy.】
【Trời sinh một cặp, đúng là trời sinh một cặp.】
“Đa tạ.”
Hạ Thanh Tiêu khẽ gật đầu, bước vào phòng, nhìn Thẩm Ngọc Tố đang ngồi dưới cửa sổ đọc thoại bản, nở nụ cười trong trẻo: “Phu nhân, ta về rồi.”
Nụ cười mang theo tô lạc phá tan tịch xuân, cùng ngồi bên cửa sổ tràn đầy ánh nắng, mỉm cười ngắm sắc anh đào.
- Hoàn -
