Ta Tính Toán Cả Đời, Lại Bị Hắn Tính Trọn Một Kiếp

Chương 7



15.

Ta biết Bùi Lăng An sẽ không cam lòng trước chuyện ta tái giá với Bùi Thanh Tiêu nhưng điều ta không ngờ tới là, ngay ngày hôm sau hắn đã tìm tới Thẩm phủ.

Ta vốn nghĩ, vào lúc này, sự chú ý của hắn hẳn phải dồn hết vào Bùi Thanh Tiêu mới đúng.

Sau khi theo Bùi lão gia vào thành, ta liền nhờ Bùi lão gia sai người đến Thanh Cư quán đón mẫu thân ta về.

Có gia nhân Bùi gia đích thân hộ tống, đại bá phụ đương nhiên không dám ngăn cản.

Nhưng lần này, Bùi Lăng An không thể như thường lệ xông thẳng vào viện của ta.

Đêm qua, đại bá mẫu cũng có mặt, chỉ cần tận mắt chứng kiến lời nói và hành vi của Bùi lão gia liền hiểu rõ trong lòng ông, hai người nhi tử ai nặng ai nhẹ.

Nay ta đã là người được Bùi lão gia đích miệng thừa nhận là trưởng tức tương lai của Bùi gia, đại bá mẫu đương nhiên không dám để Bùi Lăng An trực tiếp tới gặp ta.

Nhưng Bùi Lăng An nào phải kẻ biết giữ quy củ lễ nghi?

Khi gia nhân hoảng hốt chạy đến báo ta, thì nửa gian hoa sảnh gần như đã bị Bùi Lăng An đ[ậ]p phá tan hoang.

“Ngươi là thứ gì!? Cũng dám cản ta! Một lũ tiểu nhân nịnh trên đạp dưới! Trước kia các ngươi như chó vẫy đuôi trước mặt bổn lang quân, nay Bùi Thanh Tiêu cái thứ tạp chủng kia vừa xuất hiện, các ngươi liền quay sang nịnh hắn!”

Đại bá mẫu bị dọa đến hoa dung thất sắc. Thẩm Ngọc Trì cho rằng mình còn có chút thể diện trước mặt Bùi Lăng An, run rẩy tiến lên khuyên can, nào ngờ lại bị một ấm trà nóng ném thẳng vào đầu.

“Cút!”

Thẩm Ngọc Trì sững người một thoáng rồi ôm mặt, khóc thét thảm thiết, đau đến mức gần như lăn lộn trên đất.

Đại bá mẫu ngây ra, cũng chẳng kịp để ý Bùi Lăng An còn đang đ[ậ]p phá đồ đạc, vừa bò vừa lăn nhào tới ôm chặt nữ nhi: “Ngọc Trì! Ngọc Trì! Con sao rồi! Đừng dọa mẫu thân… Ngọc Trì!”

Khi ta đến hoa sảnh, trước mắt chính là cảnh tượng ấy.

“Bùi Lăng An, ngươi phát điên cái gì vậy?”

Dẫu ta và Thẩm Ngọc Trì vốn không hòa thuận, cũng bị tiếng kêu thảm thiết của nàng ta làm giật mình.

Thế nhưng Bùi Lăng An chẳng thèm nhìn nàng ta lấy một cái, cứ thế lao thẳng về phía ta: “Thẩm Ngọc Tố! Nàng—”

Ta theo bản năng lùi lại nửa bước.

Mấy gia nhân khỏe mạnh lập tức vây tới, che chắn trước mặt ta.

“Tránh ra!” - Bùi Lăng An xô đẩy bọn họ.

Thấy gia nhân đứng im không nhúc nhích, hắn lại nhìn về phía ta, miệng vừa mở như muốn quát mắng nhưng chợt khựng lại, hít sâu một hơi, giọng điệu dịu xuống: “Ta chỉ muốn nói với nàng mấy câu.”

“Cứ nói ở đây.”

Bùi Lăng An nghiến răng, vậy mà cũng nhẫn nhịn được: “Ta không cần nàng xin lỗi nữa, Ngọc Tố. Nàng cũng đừng vì chọc tức ta mà gả cho Bùi Thanh Tiêu. Ta cưới nàng, tháng sau chúng ta thành thân được không? Mọi thứ ta đã chuẩn bị sẵn cả rồi. Nếu không phải nàng cứ vì một cây trâm mà giận dỗi ta, thì hôn kỳ của chúng ta đã sớm định xong rồi!”

Ta tự nhận mình vốn mồm mép lanh lợi.

Thế nhưng vào lúc này, lại bị hắn chặn họng đến mức không thốt nổi một lời.

Trên đời… sao lại có kẻ mặt dày vô sỉ đến vậy chứ!?

Thấy ta im lặng, Bùi Lăng An tưởng rằng đã chạm trúng tâm tư của ta, thần sắc cũng dịu đi: “Được rồi, bảo bọn họ tránh ra đi. Ta đưa nàng đi xem bộ giá y ta đã chuẩn bị cho nàng. Ba mươi thợ thêu thêu suốt nửa năm mới xong, là kiểu Tô thêu nàng thích nhất…”

“Bùi Lăng An.”

Cuối cùng ta không nhịn được mà cắt ngang lời hắn: “Ta vốn biết ngươi tự phụ, nhưng không ngờ ngươi lại trơ trẽn đến mức này. Vì chọc tức ngươi mà gả cho Bùi Thanh Tiêu ư? Ngươi cho rằng mình có điểm nào sánh được với huynh ấy? Luận xuất thân, huynh ấy là đích trưởng, ngươi chỉ là con của kế thất; luận văn tài, huynh ấy mười chín tuổi đã đỗ cử nhân, sang xuân năm sau chưa chắc không thể đề danh bảng vàng; luận tính tình, huynh ấy càng hơn ngươi gấp vạn lần. Rốt cuộc ngươi dựa vào đâu mà tự tin cho rằng ta sẽ bỏ minh châu nhặt lấy mắt cá!?”

Sắc mặt Bùi Lăng An từ xanh chuyển sang trắng bệch, không thể tin nổi nhìn ta: “Nàng… nàng nói vậy là có ý gì? Chẳng phải xưa nay nàng vẫn tình sâu nghĩa nặng với ta sao…”

“Tình sâu nghĩa nặng ư? Ngoài thân phận con cháu Bùi gia ra, xin hỏi ngươi có chỗ nào đáng để ta liếc mắt thêm một lần?”

“Chẳng lẽ trước kia… nàng đối với ta đều chỉ vì ta là người Bùi gia, cho nên mới…”

Bùi Lăng An lảo đảo lùi mấy bước, mặt trắng như tờ giấy: “Không, không thể nào! Nàng yêu ta, Ngọc Tố, nàng thật lòng yêu ta mà! Nàng từng đội tuyết lớn đi mua hạt dẻ cho ta, vì ta học khúc tỳ bà đến mức các đầu ngón tay đều rớm m[á]u. Còn năm săn đông đó nữa, cũng chính nàng là người đầu tiên tìm được ta… nàng đều quên rồi sao!”

Ta vừa định mở miệng thì một giọng nói trong trẻo vang lên sau lưng ta: “Ngươi đã biết rõ những gì nàng từng vì ngươi mà trả giá, vậy mà vẫn khinh thường, vứt bỏ như giày rách. Như thế, ngươi càng không xứng cũng không đáng để nàng yêu.”

Bùi Thanh Tiêu bước tới trước mặt ta, che chắn cho ta một cách hờ hững.

Ta thuận thế nắm lấy tay áo hắn. Vốn chỉ định làm bộ nhưng khi lớp gấm mềm mại rơi vào lòng bàn tay, trong t[i]m ta bỗng dâng lên một cảm giác an tâm kỳ lạ, rất chân thật.

Bùi Lăng An chăm chăm nhìn bàn tay ta rồi đột ngột ngẩng đầu, ánh mắt như dã thú muốn nuốt người, đ[â]m thẳng về phía Bùi Thanh Tiêu: “Vậy ngươi nghĩ Thẩm Ngọc Tố thật lòng với ngươi sao!? Chẳng qua cũng chỉ vì ngươi là đích trưởng tử của Bùi gia mà thôi! Ta nói cho ngươi biết, nàng đã từng thấy chân dung mẫu thân ngươi, nhất định là nhận ra ngươi nên mới như vậy!”

Bàn tay ta siết chặt lại.

Bùi Thanh Tiêu nghiêng người, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.

“Như vậy chẳng phải rất tốt sao? Nếu không có thân phận ấy, ta làm sao xứng đáng đứng bên cạnh nàng.”

16.

Ta không ngờ Bùi Thanh Tiêu lại có thể nói ra những lời như vậy.

Không chỉ Bùi Lăng An, ngay cả ta cũng sững sờ.

Nhưng sau đó, không ai trong chúng ta nhắc lại chuyện ấy nữa.

Ta giả vờ không biết, còn vì sao Bùi Thanh Tiêu không nhắc đến, ta không rõ cũng chẳng muốn truy hỏi.

Dù sao thì, mục đích của ta đã đạt được rồi.

Hôn sự của chúng ta được định vào tháng ba năm sau, sau kỳ xuân vi.

Bùi Thanh Tiêu vẫn tham gia xuân vi như cũ, Bùi lão gia vô cùng ủng hộ.

Bản chuyển ngữ thuộc về Nhất Mộng Vân Úy, mong mọi người không sao chép hay đăng tải lại ở bất kỳ nền tảng nào.

Những năm gần đây, con cháu thế gia phần lớn dựa vào ấm phong mà ra làm quan, người thật sự dự khoa cử không nhiều.

Nhưng thế gia tử đệ xuất thân khoa cử, không ai là không được thánh thượng trọng dụng.

Ngày lại mặt cũng đúng vào ngày niêm yết bảng vàng.

Vì ta đã đón mẫu thân ra ngoài nên lần lại mặt này chúng ta không trở về Thẩm gia, mà đến Tống trạch, nơi mẫu thân ta đang ở.

Khi quan báo hỷ gióng trống khua chiêng tới cửa, Bùi Thanh Tiêu đang ngồi trò chuyện cùng mẫu thân ta nhưng tay vẫn không ngơi nghỉ, thuần thục bóc từng hạt dưa, đặt vào đĩa nhỏ trước mặt ta.

Nhìn động tác ấy, mẫu thân vốn đã tươi cười lại càng cười đến mức không thấy cả răng.

“Đỗ rồi! Đại lang quân! Đỗ rồi!”

Gia nhân Bùi gia đúng lúc ấy chạy ào vào phòng, mặt mày rạng rỡ: “Bẩm Tống phu nhân, đại lang quân, thiếu phu nhân! Đại lang quân đỗ rồi! Đỗ rồi! Đỗ tiến sĩ! Chỉ xếp sau Trạng nguyên!”

Chỉ xếp sau Trạng nguyên, tức là hạng nhì.

Mẫu thân ta mừng rỡ khôn xiết, vội thưởng một thỏi bạc lớn lại thúc giục chúng ta trở về Bùi phủ.

Về tới Bùi gia, Bùi lão gia càng vui mừng hớn hở, mời tất cả những nhân vật có danh tiếng trong tộc đến chúc mừng.

Thế gia tử đệ đỗ tiến sĩ vốn đã hiếm, huống chi còn là thứ hạng chỉ đứng sau Trạng nguyên.

Chỉ có Bùi phu nhân lấy cớ bệnh, không ra gặp người.

Từ khi Bùi Thanh Tiêu trở về Bùi gia, bà ta hầu như chưa từng có lúc không ‘đổ bệnh’.

Tiếp khách đến tận đêm khuya, Bùi lão gia vẫn muốn giữ Bùi Thanh Tiêu lại đàm đạo dưới ánh đèn, ta liền dẫn tỳ nữ trở về viện của mình.

Khi đi ngang hành lang, có người gọi ta lại.

Là Bùi Lăng An.

Hôm ấy hắn làm loạn Thẩm phủ, về nhà liền bị Bùi lão gia dùng gia pháp, trọn ba mươi roi, đến mấy ngày gần đây mới có thể ra ngoài.

Bùi Lăng An mấp máy môi mấy lần, rồi nói: “Chúc mừng.”

Ta khẽ gật đầu, định lướt qua hắn nhưng hắn lại gọi ta: “Thẩm Ngọc Tố, ta hối hận rồi.”

Ta không quay đầu lại.

Hắn đứng sau lưng ta, hoàn toàn không kiêng dè đám gia nhân đầy sân: “Ta không hề thích Thẩm Ngọc Trì. Trước kia đối xử với nàng ta có phần khác biệt chỉ là để chọc nàng giận, nhằm hoàn thành vụ cá cược một trăm lần hủy hôn mà thôi.”

“Thẩm Ngọc Tố, người ta thích là nàng, cũng chỉ có nàng mà thôi!”

Ta dừng bước.

Bùi Lăng An vô thức tiến về phía ta mấy bước nhưng lại bị lời nói của ta ghim chặt tại chỗ.

“Tiểu lang quân, lời này không thích hợp, xin chớ nói thêm. Nếu không, ta sẽ bẩm báo với phụ thân.”

“Còn nữa, đã cưới Ngọc Trì thì hãy đối xử tử tế với muội ấy.”

Chén trà nóng ngày ấy đã hủy hoại dung nhan của Thẩm Ngọc Trì.

Vị đại bá phụ suốt nửa đời luồn cúi của ta, vì đứa nữ nhi duy nhất, cuối cùng cũng cứng rắn một lần, chạy thẳng lên Điện Kim Loan để tố cáo Bùi Lăng An.

Thánh thượng vốn định nể mặt Bùi lão gia mà phạt nhẹ răn đe, nhưng Bùi lão gia lại nói rằng Bùi Lăng An đã hủy hoại cả một đời nữ nhi nhà người ta thì phải chịu trách nhiệm, buộc hắn cưới Thẩm Ngọc Trì.

Hôn kỳ được định vào nửa tháng sau ngày ta và Bùi Thanh Tiêu thành thân.

So với cảnh long trọng trong hôn lễ của chúng ta, lễ cưới của họ lại giản dị hơn rất nhiều.

Một là cuộc hôn nhân này vốn chẳng vẻ vang gì, hai là Bùi Lăng An oán than không dứt, thậm chí còn mang bệnh bỏ trốn khỏi hôn lễ mấy lần nhưng đều bị Bùi lão gia bắt trở về.

Cuối cùng, họ vẫn thành thân.

Ngày ngày náo loạn đến mức long trời lở đất, trở thành đôi phu thê oán hận nổi danh khắp Trung Đô.

Vết thương trên mặt Bùi Lăng An lúc này, chính là ‘kiệt tác’ của Thẩm Ngọc Trì.

Ban đầu, Bùi lão gia còn định xin cho Bùi Lăng An một chức quan nhờ ấm phong, dù sao hắn cũng là nhi tử ông.

Nhưng Bùi lão gia sai người gọi Bùi Lăng An ba bốn lần đều không tới, giận dữ liền đích thân đến viện của hắn tìm người.

Nào ngờ lại bắt gặp cảnh Bùi Lăng An và Thẩm Ngọc Trì cãi vã long trời lở đất trong sân, giữa chừng còn liên tục nhắc đến tên ta và Bùi Thanh Tiêu.

Nhìn cảnh tượng trước mắt, Bùi lão gia nặng nề thở dài.

“Đứa con này mà làm quan, e sẽ là họa cho Bùi thị. Thôi vậy, thôi vậy, tìm cho nó một kế sinh nhai đi.”

Thế là vị lang quân Bùi gia từng tự phụ thanh cao nhất, đành phải hạ mình giữ chức tiên sinh trong tộc học.

Bùi Lăng An sao có thể cam lòng nhưng thủ đoạn của Bùi lão gia vô cùng quyết liệt, không làm tiên sinh? Vậy thì về quê cày ruộng.

Hắn chỉ còn cách thỏa hiệp.

“Ngọc Tố…”

Bùi Lăng An hé môi, còn muốn nói gì đó.

Ta chỉ sai gia nhân vào bẩm báo với Bùi lão gia rồi quay đầu rời đi, không ngoảnh lại.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...