Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 12



Nửa đêm, ánh trăng xuyên qua những đám mây xốp, rải ánh sáng dịu nhẹ vào không gian tĩnh lặng.

Thịnh Tê tỉnh dậy trên ghế sofa, đèn phòng khách đã được ai đó tắt đi, chỉ còn lại ánh đèn sàn cạnh ghế vẫn tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt ấm áp.

Nương theo ánh đèn lờ mờ, cô ngồi dậy, đợi cơn buồn ngủ tan bớt mới có chút sức lực để cử động. Cúi đầu xuống, Thịnh Tê thấy đống vỏ chai lộn xộn trên thảm đã được dọn sạch sẽ, chỉ còn lại một chai nước khoáng.

Đúng lúc đang khát khô cổ, cô với tay cầm lên, vặn nắp không tốn chút sức lực nào, nước vẫn đầy nguyên, nhưng nắp chai đã được người ta mở sẵn.

Nếu ở trong một hoàn cảnh khác, chai nước "đáng ngờ" thế này Thịnh Tê sống chết cũng không dám uống.

Nhưng đây là Vũ Giang, và cô biết thừa ai đã để nó ở đây. Không chút do dự, Thịnh Tê ngửa cổ uống một hơi hết nửa chai.

Uống xong, cô đi vệ sinh một chuyến rồi quay về phòng ngủ một mạch đến sáng.

Ngủ sớm nên dậy cũng sớm.

Rèm cửa không kéo kín, ánh nắng cuối hè tinh nghịch luồn qua khe hở bò vào phòng. Thịnh Tê dựa vào đầu giường mơ màng khoảng nửa phút mới nhớ lại chuyện tối qua.

Ngáp một cái rồi bước xuống giường, cô đi chân trần ra phòng khách, uống nốt nửa chai nước khoáng còn lại.

Ánh mắt Thịnh Tê lướt từ chai nước sang những nơi khác trong phòng.

Mớ đồ đạc lộn xộn trên thảm đã biến mất tăm, Thịnh Tê cúi xuống tìm, đến cả một cọng tóc cũng không thấy. Khăn lau trong bếp được gấp vuông vức, đống ly rượu bẩn đã được rửa sạch bong.

Mở tủ lạnh ra, cô thấy mọi thứ được sắp xếp chỉnh tề tăm tắp theo chiều cao, đến mấy hộp sữa và chai nước ngọt cũng được xoay mặt có logo ra ngoài y hệt nhau.

Xác thực, không phải nằm mơ.

Cô nàng Ốc Tiêu vẫn trước sau như một: mắc chứng OCD, cung Xử Nữ, ưa sạch sẽ đến mức khiến người ta phát bực.

Thịnh Tê thuận thế nhớ ra, hai tuần nữa là sinh nhật Ôn Liễm.

Chắc chắn dì Hàn sẽ mời cô sang ăn cơm, cô phải chuẩn bị quà thôi.

Rửa mặt xong, cô tự pha cho mình một ly cà phê, thêm thật nhiều đá, uống một ngụm cho tỉnh táo.

Trong tai nghe vang lên giọng nữ thông báo tin nhắn mới từ "Ôn Liễm": Tỉnh chưa? Mẹ tôi nấu cháo, qua ăn không?

Lại là mở đầu kinh điển "Mẹ tôi".

Thịnh Tê nhớ lại tối qua khi cô chặn Ôn Liễm ở cửa, nàng không hề nhắc đến mẹ mà ngoan ngoãn nói: "Là tôi tự mình muốn sang thăm cậu."

Ừm, cô không uống đến mức mất trí nhớ, vẫn còn nhớ rõ Ôn Liễm đã khen cô đẹp.

Dù vậy, cô vẫn thận trọng trả lời: Không cần đâu, tôi ăn tạm cái gì đó là được.

Hiện tại cô không muốn gặp ai cả. Tối qua cô hơi mất kiểm soát, cần thời gian ở một mình để bình tĩnh lại.

Tin nhắn gửi đi chưa đầy nửa phút, chuông cửa lại vang lên.

Thịnh Tê thầm nghĩ kết bạn Wechat đúng là vô dụng, chẳng ngăn cản được việc khách đến tận nhà.

Cam chịu ra mở cửa, Ôn Liễm vừa thấy Thịnh Tê liền quan sát sắc mặt, thấy cô khá tỉnh táo mới nói: "Sang đi, mẹ tôi bảo nếu tôi không mời được cậu thì bà sẽ đích thân sang đấy."

Thịnh Tê đứng yên bất động, im lặng giằng co với nàng một lúc, cuối cùng đành bại trận.

Không đi thì lại thành ra không biết điều, cô vẫn rất kính trọng Hàn Nhược Hoa. "Được rồi."

Ôn Liễm hỏi: "Tỉnh rượu rồi có thấy khó chịu không?"

"Uống có bao nhiêu đâu mà khó chịu."

"Cậu ngủ ở sofa cả đêm à?"

"Nửa đêm mò về giường rồi."

Thịnh Tê đang nghĩ thầm cuộc đối thoại trước cửa này sao mà kỳ quặc thế, thì Ôn Liễm chợt dùng mu bàn tay chạm nhẹ vào ly cà phê cô đang cầm, nhíu mày, sắc mặt sa sầm: "Bụng rỗng mà uống đồ lạnh à."

Thịnh Tê theo bản năng chột dạ, lập tức cười xòa lấp l**m: "Quen rồi, buổi sáng làm ly cà phê đá cho tỉnh táo ấy mà. Đi thôi đi thôi, đói quá rồi, sang nhà cậu ăn sáng nào."

Ôn Liễm thầm nghĩ, cái nết đánh trống lảng này đúng là vẫn y nguyên, chẳng thay đổi chút nào.

Thịnh Tê vừa vào cửa chào hỏi Hàn Nhược Hoa xong thì bà cũng chuẩn bị đi làm, dặn cô cứ thong thả mà ăn.

Bậc trưởng bối giỏi điều hòa không khí vừa đi khỏi, chỉ còn lại cô và Ôn Liễm mắt đối mắt. À, còn thêm một chú chó con vô tư lự nữa.

Tiểu Thất nhận ra Thịnh Tê, cứ quanh quẩn dưới chân cô, thỉnh thoảng sủa hai tiếng để thu hút sự chú ý.

Thịnh Tê chỉ muốn bưng bát cháo về nhà mình húp cho nhanh, xong xuôi thì mang bát sang trả.

Nhưng làm thế thì lộ liễu quá, lại có vẻ nhỏ nhen, nên đành phải cố tỏ ra bình thản ngồi ăn trước mặt một người một chó.

Đã đến rồi thì cứ ăn thôi. Thịnh Tê bình tĩnh bắt đầu dùng bữa, thành thạo bóc một quả trứng vịt muối cho mình.

Ôn Liễm ngước mắt nhìn cô, khoảnh khắc ấy khiến Thịnh Tê chợt nhớ về thời cấp ba.

Trước khi gặp Ôn Liễm, trứng vịt muối cô ăn đều do bà nội bóc sẵn bỏ vào bát, hơn nữa cô chỉ ăn mỗi lòng đỏ.

Có lần bà nội về quê dịp cuối tuần, cô bị Hàn Nhược Hoa giữ lại nhà học bài. Tối muộn cô định về, bà không yên tâm nên bắt cô ngủ lại với Ôn Liễm.

Sáng hôm sau ăn sáng cùng nhau, Ôn Liễm im lặng, chẳng nói chuyện với cô mấy câu.

Cô vừa ngủ lại nhà người ta nên cũng thấy ngại, lời nói ít hơn hẳn ngày thường, cầm quả trứng vịt muối hì hụi bóc mãi mới xong một nửa, thầm nghĩ sao mà tốn sức thế.

Lúc ấy Hàn Nhược Hoa không có nhà, Ôn Liễm nhìn không nổi nữa, cuối cùng mở miệng dạy cô, còn làm mẫu: "Gõ vỡ đầu này ra sẽ dễ bóc hơn."

Cô thử làm theo, quả nhiên dễ hơn hẳn.

Cô vẫn giữ thói quen chỉ ăn lòng đỏ, khoét hết lòng trắng bỏ sang cái đĩa trống bên cạnh.

Ôn Liễm nhắc nhở: "Mẹ tớ không cho phép lãng phí thức ăn."

Thịnh Tê ỉu xìu đáp một tiếng "A", có chút xấu hổ. Ở nhà người ta thì phải theo quy tắc nhà người ta thôi. Đang chuẩn bị nhắm mắt nhắm mũi ăn nốt, thì thấy Ôn Liễm đưa đũa sang, gắp hết phần lòng trắng cô không thích vào bát mình.

Sau này mỗi lần ăn sáng cùng nhau, Ôn Liễm hoặc là giúp cô bóc trứng, nhường lòng đỏ cho cô, hoặc là dùng dao cắt đôi quả trứng rồi mới bưng lên bàn.

...

Hiện tại, Thịnh Tê đã không cần nàng giúp bóc vỏ nữa, cũng vui vẻ ăn hết toàn bộ quả trứng vịt muối, cả lòng đỏ lẫn lòng trắng.

Tối qua cô uống rượu khi bụng rỗng, sáng nay lại nốc cà phê đá, dạ dày đúng là đang biểu tình. Cháo kê được ninh rất nhừ, ăn được lưng bát, dạ dày ấm lên, dễ chịu hơn hẳn.

Cả cô và Ôn Liễm đều im lặng, không ai nhắc đến chuyện tối qua.

Giữa những người trưởng thành, chút ăn ý này là điều cần thiết.

Ăn xong, Thịnh Tê tỏ ý muốn giúp rửa bát, không thể cứ ăn chực rồi phủi mông đi về được.

Ôn Liễm nghiêm túc từ chối: "Mẹ tôi bảo không thể để khách rửa bát."

Sao lại có người lớn rồi mà vẫn nghe lời mẹ răm rắp thế nhỉ.

Thịnh Tê không nhịn được bật cười thành tiếng.

Ôn Liễm thắc mắc: "Cậu cười cái gì?"

Thịnh Tê ho khan hai tiếng: "Vì không phải rửa bát nên vui ấy mà."

Lý do này đúng là "củ chuối".

Nhưng Ôn Liễm ngoài mặt vẫn tỏ vẻ tin cô: "Ra là vậy."

Ôn Liễm vào bếp dọn dẹp, Thịnh Tê không về ngay mà nhàm chán đi ra ban công ngắm mấy chậu cây xanh của dì Hàn.

Tám năm trước, nhà Hàn Nhược Hoa cũng trồng đầy hoa cỏ. Mỗi khi không muốn làm bài tập, cô sẽ giả vờ hứng thú với cây cối, ngồi ngắm nghía cả buổi trời.

Thời đi học ấy mà, chỉ cần không phải học bài thì cái gì cũng thú vị hết.

Hiện tại Thịnh Tê không phải trốn học nữa, cô muốn vẽ lại góc ban công này nên chụp vài tấm ảnh, rồi ghé sát vào xem kỹ mấy bông hoa mới nở.

Xen lẫn giữa những khóm hoa còn trồng cả hành lá, đúng là sự kết hợp giữa thanh cao và dung tục.

Tiểu Thất đang chơi trong phòng khách, Thịnh Tê muốn gọi nó lại nhưng không nhớ tên, bèn gọi: "Này, chó kia."

"Cún con, lại đây!"

"Gọi mày đấy!"

Con chó này ngốc quá, chẳng thèm để ý gì cả.

Chẳng lẽ nó không biết mình là chó à?

Thịnh Tê chậc lưỡi "huýt huýt" nửa ngày nó mới phản ứng, như thể đột nhiên nhìn thấy cô, hưng phấn chạy lại.

Béo mũm mĩm, nhìn là biết được ăn uống đầy đủ.

Cùng một tay Hàn Nhược Hoa nuôi, sao Ôn Liễm chẳng béo lên được tí nào thế nhỉ.

Thịnh Tê chơi với chó một lúc thì Ôn Liễm dọn xong đi ra, nói với cô: "Tôi chuẩn bị đi làm."

Thịnh Tê biết nàng là người có khái niệm thời gian rất mạnh, không muốn làm phiền: "Được, tôi về đây."

"Ừm." Ôn Liễm tiễn cô ra cửa, "Tối cậu có sang ăn cơm không?"

"Không đâu, hôm nay mẹ cậu đi làm, nấu một bàn tiệc sẽ vất vả lắm. Tôi gọi đồ ăn ngoài là được rồi."

"Tôi có thể nấu, nhưng sáu giờ tôi mới tan làm, ăn tối muộn một chút có được không?" Nàng nghiêm túc nhìn Thịnh Tê hỏi.

Thịnh Tê khựng lại một chút, "Thế thì càng không cần đâu."

Cô lại một lần nữa từ chối ý tốt của nàng.

Nếu đã ăn sáng chực rồi lại sang ăn chực nốt bữa tối, thì nhà bên này sắp thành căng tin riêng của cô mất rồi.

Hơn nữa, phải cẩn thận với mọi cái bẫy dịu dàng. Ngã một lần thì phải khôn ra một chút chứ.

Ôn Liễm không ép buộc: "Được."

Ký ức theo cơn gió sớm ùa về, hình như tối qua cô đã hỏi Ôn Liễm "Được cái gì mà được" phải không nhỉ?

Lúc đó Ôn Liễm đã nói gì?

Thịnh Tê không nghe rõ, lúc ấy buồn ngủ rũ rượi, cố gắng lắm mới nói chuyện được vài câu rồi lăn ra ngủ mất.

Tửu lượng và nết rượu của cô cũng không tệ lắm, uống nhiều hay ít thì cùng lắm cũng chỉ thích đi ngủ thôi.

Trừ việc... suýt chút nữa không kìm được mà hôn Ôn Liễm.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...