Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 13



"Trong không khí trôi nổi một sự ngây thơ tinh khiết đến lạ thường, những hạt bụi thân mật bay múa, gió buổi chiều tựa như chiếc gối ôm mềm mại khiến người ta dễ dàng chìm vào giấc ngủ."

...

Tần suất Thịnh Tê lêu lổng ngoài đường bắt đầu giảm bớt, thay vào đó số lần cô ghé thăm nhà Ôn Liễm ngày một nhiều hơn.

Chuyện đột nhiên yêu thích học tập chắc chắn sẽ không xảy ra với cô, bởi lần nỗ lực năm lớp 8 đã tiêu hao sạch sẽ chút nghị lực ít ỏi còn sót lại.

Thịnh Tê vẫn ghét đọc sách, nhưng cô phát hiện ra một điều: chỉ cần ôm sách sang nhà Ôn Liễm, dù cô chẳng học được chữ nào, tâm trạng bà nội cũng sẽ đặc biệt tốt. Bữa tối bà sẽ nấu những món cô thích nhất, và còn khoe khoang về cô với ba trong điện thoại.

Hàn Nhược Hoa cũng rất vui vẻ, mỗi lần mở cửa đều dành cho cô một nụ cười dịu dàng.

Bà thường bảo: "Nịnh Nịnh đang ở trong thư phòng đấy, con vào đi."

Thịnh Tê có hai người cô. Cô Hai mạnh mẽ nhưng hiểu lý lẽ, Cô Ba hay nói nhưng tỉ mỉ chu đáo, cả hai đều coi Thịnh Tê như con đẻ mà yêu thương.

Thế nhưng Thịnh Tê vẫn luôn cho rằng, hình mẫu người mẹ lý tưởng phải giống như Hàn Nhược Hoa: dịu dàng ưu nhã, cảm xúc ổn định. Bà nghiêm khắc nhưng không hà khắc, thương con nhưng không nuông chiều.

Cảm xúc tích cực của người khác dễ dàng ảnh hưởng đến Thịnh Tê, khiến cô cảm thấy việc mình đang làm có giá trị và muốn tiếp tục thực hiện.

Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là bản thân Ôn Liễm có một lực hấp dẫn vô hình đối với cô. Nếu cô ghét Ôn Liễm thì dù người khác có ép buộc, cô cũng sẽ không đời nào chịu sang.

Tại sao Ôn Liễm lại hấp dẫn Thịnh Tê, chính cô cũng không rõ. Có lẽ là do hào quang của học bá chăng?

Thịnh Tê chưa từng làm bạn với học bá bao giờ. Dù trường Nhất Trung Vũ Giang có đầy rẫy học sinh ưu tú ngay cả trong lớp thường, và quan hệ của cô với họ cũng không tệ, nhưng chưa đến mức gọi là bạn bè.

Thêm vào đó, Ôn Liễm lại xinh đẹp. Nàng sở hữu dung mạo cao lãnh đoan trang, tính cách trầm tĩnh và chững chạc hơn hẳn cô.

Điều quan trọng nhất là, dù Ôn Liễm ít nói, nhưng bất kể Thịnh Tê có nói nhảm nhí gì đi nữa, nàng nhất định sẽ đáp lại. Hơn nữa câu trả lời nào cũng rất có lý, khiến cô tình nguyện lắng nghe.

Nhưng cũng chỉ là nghe thôi, còn làm theo hay không lại là chuyện khác.

Trong phần kiểm tra từ vựng lẫn nhau, Thịnh Tê không có ý tốt, toàn chọn những từ dài ngoằng khó nhớ để đố Ôn Liễm, còn Ôn Liễm thì chỉ hỏi cô những từ cơ bản.

Kết quả là khi chấm bài, Ôn Liễm đúng hết không sai một từ, còn Thịnh Tê thì sai be bét, chẳng đúng được mấy chữ.

Vô cùng nản lòng.

Phương pháp học vẹt của cô quá bạo lực, có thể miễn cưỡng nhận mặt chữ nhưng quên rất nhanh, bảo viết lại chính xác thì càng khó hơn lên trời.

Thất bại thảm hại liên tiếp đã k*ch th*ch tính hiếu thắng của Thịnh Tê. Sau đó, cô không chỉ học từ vựng một cách nghiêm túc, mà còn học thuộc cả các đoạn văn ngắn tiếng Anh, thơ ca, văn ngôn, lịch sử, chính trị... Cô muốn so tài cao thấp với Ôn Liễm một phen.

Và kết quả là: Thua liểng xiểng.

Thịnh Tê đành phải ngậm ngùi thừa nhận, thành tích kém không phải chỉ vì lười học, mà đầu óc cô quả thực không bằng Ôn Liễm.

Ngoài tiếng Anh ra, Thịnh Tê bắt đầu dần dần lấy lại kiến thức các môn khác. Đối với một người gần như mất gốc hoàn toàn như cô, vở ghi chép và sự hướng dẫn của Ôn Liễm chính là phương thuốc thần kỳ, giúp cô tiến bộ vượt bậc.

Với những học sinh đội sổ như cô, vấn đề chủ yếu nằm ở thái độ. Chỉ cần chịu khó để tâm một chút là sẽ tiến bộ thần tốc.

Giáo viên các môn với tinh thần khuyến khích là chính, đã công nhận sự nỗ lực của cô, động một chút là lại khen ngợi vài câu trong giờ học. Thịnh Tê đắc ý ra mặt, tìm lại được cảm giác được coi trọng như hồi lớp 8.

Đám bạn thân thiết thấy cô bỗng dưng ham học cũng không hề châm chọc. Khi cô mời nhóm Uông Chính Ngân đi quán net, cậu ta vừa chơi game vừa nói: "Cậu cứ học cho giỏi vào, tớ thì chắc chắn trượt rồi, sau này cậu phải cho bọn tớ hưởng sái đấy nhé."

"Hay là chúng ta cùng học đi?"

Bạn gái của Uông Chính Ngân xua tay: "Đừng đùa, cậu bị thủ khoa khối tẩy não rồi, bọn tớ không làm được đâu."

Thịnh Tê cười: "Yên tâm đi, sau này mỗi tuần tớ vẫn sẽ đi chơi với các cậu một lần."

Mọi người nghe vậy đều vui vẻ đồng ý, coi như đã chốt kèo với cô.

Lần nào đi chơi cũng là Thịnh Tê bao trọn gói: tiền net, trà sữa, ăn uống. Tiền tiêu vặt rủng rỉnh biến cô thành một "tiểu phú bà" trong mắt bạn bè, ai sinh nhật cô cũng tặng quà rất có giá trị.

Vì thế dù Thịnh Tê có vắng mặt vài lần để "tu tâm dưỡng tính", mối quan hệ với nhóm bạn vẫn không hề nhạt đi.

Cô kể chuyện này với Ôn Liễm, nàng đánh giá khách quan: "Bọn họ đúng là không xấu."

Nếu là người xấu tính, khi thấy Thịnh Tê muốn học hành tử tế, chắc chắn họ sẽ tìm mọi cách nói lời bàn lùi để ngăn cản, nhằm giữ chặt Thịnh Tê làm đồng bọn cùng sa ngã.

Câu tiếp theo nàng hỏi rất chân thành: "Quán net chơi vui thật à?"

Nếu để Ôn Liễm bị hư hỏng, Hàn Nhược Hoa nhất định sẽ b*p ch*t cô mất. Thịnh Tê vội chối: "Chẳng vui tí nào đâu!"

"Thế sao cậu lại đi?"

"Với tớ thì vui."

Sợ nàng nảy sinh lòng hiếu kỳ, Thịnh Tê bồi thêm: "Nhưng cậu sẽ không thích đâu. Trong đó chướng khí mù mịt, toàn khói thuốc, yêu đương nhăng nhít, chửi thề liên miên, thậm chí còn có thể đánh nhau nữa. Hơn nữa cậu lại không chơi game, đi chẳng có ý nghĩa gì cả."

Quả nhiên là chướng khí mù mịt.

Ôn Liễm nén xuống nỗi lo âu, không nói gì thêm. Thịnh Tê có lựa chọn của Thịnh Tê, nàng không thể can thiệp quá nhiều.

Mẹ chỉ muốn nàng có bạn chơi cùng, nàng giúp Thịnh Tê học tập là được rồi, chuyện khác không cần quản.

"Tối nay về chép lại từ vựng bài 8 nhé."

"Bao nhiêu từ?"

"Tất cả."

"Tất cả á? Siêu nhiều luôn đấy, hôm nay tớ không làm gì khác cũng chưa chắc đã thuộc hết."

"Cậu chưa thử sao biết là không thuộc?"

"Thử cũng phải từ từ chứ, một nửa thôi được không? Tớ thử xem tớ mất bao lâu để thuộc một nửa."

Trước đây chưa từng chép lại nhiều từ như vậy, cô bắt đầu mặc cả, và Ôn Liễm đồng ý.

"Nếu là một nửa, vậy thì phải viết đúng hoàn toàn."

Thịnh Tê mặt mày đau khổ: "Không đúng hoàn toàn thì sao?"

"Viết sai thì chép phạt, mỗi từ mười lần."

Còn ác hơn cả giáo viên tiếng Anh.

"Hừ, thế nếu tớ viết đúng hết thì có thưởng không?"

Ôn Liễm sững sờ, dường như không ngờ tới câu hỏi này: "Cậu muốn thưởng gì?"

Thịnh Tê hào hứng hẳn lên: "Chưa nghĩ ra, để tớ suy nghĩ đã."

Ôn Liễm cười bất lực: "Cậu đâu phải học hộ tớ."

Thịnh Tê chu môi nhìn nàng, nũng nịu: "Thế cậu có cho tớ phần thưởng không nào?"

Bà nội cô ngày thường rất chiều chuộng cháu, nghe nói hồi bé cô không chịu ăn rau, bà toàn phải treo giải thưởng thì cô mới chịu ăn.

Dù cha mẹ không ở bên cạnh, nhưng Thịnh Tê trông giống hệt một đứa trẻ lớn lên trong hũ mật.

"Đợi cậu viết đúng hết đã rồi có thể đề xuất một yêu cầu." Thế là Ôn Liễm đồng ý, "Nhưng phải nằm trong khả năng của tớ."

Nghe xong lời này, Thịnh Tê thực sự đã viết đúng hoàn toàn số từ vựng đó.

Về phần thưởng, cô bảo đợi khi nào nghĩ ra sẽ đòi sau.

Cuối tuần, Thịnh Tê đưa bài luyện chữ cho Ôn Liễm kiểm tra. Ôn Liễm càng xem, lông mày càng nhíu chặt.

Lật hai trang rồi gấp vở lại, nàng nghiêm túc nhìn Thịnh Tê.

"Bảo cậu luyện chữ chứ không phải bảo cậu vẽ chữ cho xong. Cậu không để tâm vào nét bút, thì dù có viết sai kết cấu cả trăm lần cũng chẳng có ích lợi gì."

Đối mặt với lời phê bình của cô giáo Ôn, Thịnh Tê ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."

Ôn Liễm liếc mắt là nhận ra ngay: "Cậu đang lừa tớ."

Thịnh Tê lập tức cong mắt cười hì hì: "Đâu có đâu có, tớ nghe lọt tai hết mà."

"Bây giờ nhìn theo vở mẫu viết một dòng cho tớ xem."

"Ngồi thẳng lên, lưng thẳng."

"Cầm bút sai tư thế rồi."

Thịnh Tê nhìn nàng đầy khó xử: "Cầm thế nào mới đúng?"

Ôn Liễm được Hàn Nhược Hoa cầm tay chỉ việc dạy dỗ từ nhỏ, thế là nàng cũng trực tiếp cầm tay Thịnh Tê để điều chỉnh.

Nàng bao trọn lấy bàn tay đang cầm bút của Thịnh Tê, viết xuống hai chữ "Thịnh Tê". "Không bắt cậu phải thành nhà thư pháp, nhưng viết chữ phải nắn nót từng nét, ngang bằng sổ thẳng, để người khác nhìn vào thấy dễ chịu."

Thịnh Tê nổi máu phản nghịch: "Tại sao tớ phải làm cho người khác dễ chịu?"

"Vì cậu phải đi thi, phải kiếm điểm. Có câu 'nét chữ nết người', cậu xinh đẹp thế này mà chữ viết xấu quá thì không được. Đúng không?"

Tháng Chín trời se lạnh, tay chân Thịnh Tê lạnh buốt, nhưng lòng bàn tay Ôn Liễm lại ấm áp, bao bọc lấy tay cô như bông mềm. Nàng nói chuyện cũng thật dễ nghe, còn khen cô xinh đẹp.

Mu bàn tay Ôn Liễm trắng hơn cô, làn da mịn màng, mùi kem dưỡng da tay Hàn Nhược Hoa mua cho nàng thơm đến mức Thịnh Tê đã lén đi mua một tuýp y hệt.

Ôn Liễm đứng ngay sau lưng, cúi người xuống, hương thơm trên người nàng bao trùm lấy khiến Thịnh Tê đứng ngồi không yên.

Trong khoảnh khắc ấy tim Thịnh Tê đập loạn nhịp, đầu óc trống rỗng. Bàn tay bị nắm lấy kia thực ra chẳng dùng chút sức lực nào, tất cả đều là do Ôn Liễm đang di chuyển.

Vì có Thịnh Tê gây trở ngại, hai chữ trên giấy không được ngay ngắn như chữ bình thường của Ôn Liễm, nhưng vẫn đẹp hơn gấp vạn lần chữ viết như gà bới của Thịnh Tê.

Đó là tên của cô, cái tên mà cô vẫn luôn viết xấu tệ.

Viết xong, Ôn Liễm buông tay ra: "Nhớ kỹ tư thế cầm bút và nhịp điệu viết, luyện cho tử tế vào."

"Dạ."

Thịnh Tê đột nhiên muốn đòi một phần thưởng, nhưng ý nghĩ vừa lóe lên trong đầu đã khiến chính cô giật mình hoảng sợ, không dám nói ra.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...