Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 25



Đêm cuối tháng Chín ở Vũ Giang đã bắt đầu se lạnh, gió mát khẽ lay động ánh trăng, cả thành phố chìm trong sắc thu dịu dàng.

Tiểu Thất, giống chó sợ nóng nhất trần đời, giờ không cần bật điều hòa cũng ngủ ngon lành. Vậy mà trong nhà Thịnh Tê máy lạnh vẫn chạy vù vù.

Lạnh đến mức Ôn Liễm vừa bước vào cửa, dù đang mặc bộ đồ ngủ quần dài cũng phải rùng mình. Nàng thầm nghĩ ai kia đúng là dở hơi, sợ lạnh nhưng lại sợ nóng, nếu không phải bị người ta ép cho tay chân lạnh toát thì cũng là tự mình chuốc lấy cái lạnh vào người.

Thịnh Tê ném nhẹ chiếc chăn mỏng lên đùi nàng rồi ngồi xuống bên cạnh, tựa lưng vào sô pha nghịch điện thoại, không thèm nhìn nàng lấy một cái.

Chỉ trong thoáng chốc, cô đã đưa tay vuốt tóc mái bên trán đến hai lần.

Ở khoản điệu đà này thì Thịnh Tê trước sau vẫn như một. Ôn Liễm bất giác mỉm cười trong lòng.

Hứa Đồng Đồng săn được vé máy bay cho kỳ nghỉ Quốc khánh, đang hào hứng nhắn tin hỏi Thịnh Tê đã lên lịch trình chưa, định dẫn em gái đi ăn món gì. Trả lời xong xuôi, Thịnh Tê mới cất điện thoại, quay sang nhìn Ôn Liễm.

Bị bơ nãy giờ nhưng Ôn Liễm không hề để bụng, gương mặt bình thản như mặt hồ buổi sớm.

Bộ đồ ngủ màu xanh mực, đôi mắt màu hổ phách, mái tóc đen dài thẳng mượt, trông nàng còn sống động và rực rỡ hơn cả những giấc mơ Thịnh Tê từng mơ suốt bao năm qua. Dù chỉ ngồi trên ghế sô pha nhà hàng xóm, nàng vẫn giữ dáng vẻ đoan trang, lưng thẳng tắp, không hề buông thả dựa dẫm.

Ôn Liễm thế này đích thị là một tiểu thư khuê các tri thức, nhưng cái người ngày nào cũng chụp ảnh dấu hôn gửi cho cô cũng chính là nàng.

Không được để cảm xúc chi phối.

Thịnh Tê tự nhắc nhở bản thân lần nữa. Dù Ôn Liễm có làm gì, điều quan trọng nhất là cô phải giữ vững được cái tôi của mình.

Niệm thần chú xong, tâm trạng Thịnh Tê nhẹ nhõm hơn hẳn, gương mặt lộ ra vẻ dịu dàng cùng nụ cười tiêu chuẩn:

"Cuối tuần cậu cứ tự nấu ăn đi, tôi có việc bận rồi, không qua làm phiền cậu đâu."

Không đợi Ôn Liễm mở lời, Thịnh Tê đã chủ động từ chối. Lời lẽ khách sáo, nghe qua thì rất quang minh lỗi lạc.

"Tôi không thấy phiền, cậu cứ làm việc của cậu đi. Hai ngày trời, chẳng lẽ không rảnh được một bữa cơm sao?" Ôn Liễm như không hiểu Thịnh Tê đang kiếm cớ, nghiêm túc vặn hỏi.

Thịnh Tê rơi vào trầm mặc.

Ôn Liễm đứng dậy, đi đến trước mặt cô, hơi ngước mắt lên nhìn: "Chỉ ăn một bữa thôi, tôi muốn cho cậu nếm thử tay nghề của tôi. Nếu cậu bận quá thì khi nào nấu xong tôi sẽ gọi, ăn xong cậu có thể về ngay, tôi sẽ khống chế thời gian trong vòng 40 phút."

Lẽ ra nàng phải biết, vấn đề không nằm ở bữa cơm, càng không phải là 40 phút hay 4 tiếng đồng hồ.

Tám năm ròng rã, biết bao nhiêu cái 40 phút đã trôi qua, giờ bù đắp thì có ích gì chứ.

Sự điềm tĩnh trong mắt Thịnh Tê như bị châm ngòi, trong phút chốc thiêu rụi thành tro tàn, chỉ còn lại làn khói mịt mù sặc sụa.

Cô không thể giả vờ được nữa. Thể diện, khách sáo, tất cả đều vứt đi hết. Khi người đứng trước mặt là Ôn Liễm, khi nàng dùng sự kiên nhẫn vô hạn để tiếp cận, để mê hoặc cô, cô còn có thể làm gì?

Thờ ơ đóng vai một người bạn cũ dịu dàng, phong độ và chừng mực ư?

Thịnh Tê làm không được.

"Cậu không biết rút kinh nghiệm à?" Câu hỏi bật ra qua kẽ răng nghiến chặt.

Ôn Liễm đứng sát sạt bên cô, trên mặt không hề có chút thắc mắc, ngược lại còn hùa theo hỏi: "Tôi phải nhớ kỹ chuyện gì?"

Thịnh Tê bỗng nhiên bật cười, không trả lời.

Nói nhiều vô ích. Người trưởng thành có quy tắc trò chơi riêng, đã muốn chơi thì chơi tới bến.

Cô đổi vị trí, ép Ôn Liễm vào tường, hôn lên mũi, lên má, lên môi nàng, rồi nụ hôn dần trở nên sâu hơn, khuấy động cả một hồ nước đang tĩnh lặng.

Cô nâng cằm Ôn Liễm lên, khiến nàng không thể động đậy, chỉ có thể nương theo Thịnh Tê mà đón nhận nụ hôn này.

Ôn Liễm buông thõng hai tay bên người, khi tim đập nhanh quá mới siết chặt lấy vạt áo mình, tuyệt nhiên không hề chạm vào người Thịnh Tê.

Sau khi thỏa mãn, Thịnh Tê dừng lại, ngắm nhìn "kiệt tác" của mình. Đôi môi Ôn Liễm ướt át, lấp lánh ánh nước.

"Tối nay không cần chụp ảnh nữa, giờ nhìn luôn đi." Thịnh Tê nghe thấy giọng nói của chính mình vang lên.

Xa lạ đến mức như thể của một người khác.

Cúc áo lại bị cởi ra, dấu vết cũ đã phai màu, chỉ còn lại dư vị mờ nhạt.

Ngón tay Thịnh Tê điểm nhẹ lên đó, Ôn Liễm khẽ rụt người lại.

"Đau không?"

"Không đau."

Ngón tay Thịnh Tê lại lướt đến xương quai xanh của nàng. Có thể khẳng định ảnh chụp không hề qua chỉnh sửa, nàng thực sự gầy đến mức này.

"Tối thứ sáu được không?"

Ôn Liễm chẳng bận tâm Thịnh Tê đang nhìn gì, cũng chẳng để ý cô chạm vào mình thế nào, nàng chỉ muốn đạt được mục đích của mình.

Hôn, nhìn, sờ.

Lúc này Thịnh Tê đã mất đi sức lực để từ chối, cô há miệng định nói gì đó rồi lại ngậm lại, khẽ "Ừ" một tiếng.

Nhận được câu trả lời mong muốn, Ôn Liễm mỉm cười. Đợi Thịnh Tê sờ đủ rồi, nàng mới cài lại cúc áo.

"Tôi về đây, cậu ngủ sớm đi."

Thịnh Tê gật đầu, tóc mái lòa xòa trên trán khẽ bay.

Ôn Liễm nhìn đến ngẩn ngơ, lòng tràn đầy vui vẻ, theo thói quen đưa tay định vén tóc cho cô. Giống hệt như ngày xưa.

Sắc mặt Thịnh Tê chợt biến đổi, cô lùi lại một bước thật nhanh, đưa tay che trán đầy cảnh giác: "Làm gì?"

"Không có gì."

Ôn Liễm từ từ hạ tay xuống, không nói thêm lời nào, mở cửa đi về nhà mình.

Thịnh Tê thực sự rất ghét bị nàng chạm vào.

Cô không hoàn toàn nói dối Ôn Liễm, thứ Bảy cô có việc thật. Cô đã hứa đến nhà anh họ Dư Thao ăn chực một bữa trưa.

Lúc không có người lớn ở đó, Thịnh Tê đã gửi tin nhắn thoại cảnh cáo trước: "Ăn cơm thì ăn cơm, em cho phép anh chém gió bốc phét, nhưng cấm tuyệt đối không được nhắc đến chuyện tìm đối tượng cho em."

"Thế chị dâu em nhắc thì sao?"

"Thì em sẽ bảo với chị ấy là anh hay gửi ảnh gái s*x* cho em xem."

"Anh mới gửi có một lần!"

"Kệ anh!"

Trước khi đi, Thịnh Tê ghé vào siêu thị mua ít đồ. Đang ngồi xổm chọn hàng, cô cảm thấy có người đứng bên cạnh cúi xuống nhìn mình chằm chằm.

Người đó đứng yên hồi lâu không động đậy, Thịnh Tê thấy lạ bèn ngẩng đầu lên, rồi sững sờ. Cô vội vàng đứng dậy, vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Cô Liêu?"

Thế mà lại đụng phải giáo viên dạy tiếng Anh hồi cấp ba ở đây.

Bảy tám năm trôi qua, cô giáo trông già đi nhiều, mái tóc dài đã cắt ngắn gọn gàng. Nhưng gương mặt lại hiền từ hơn hẳn vẻ nghiêm khắc năm xưa.

Ngoài tác động của thời gian, có lẽ còn do Thịnh Tê đã lớn, không còn sợ sệt cô giáo như ngày nào.

"Cô nhìn cứ thấy quen quen, lại gần mới nhận ra đúng là Thịnh Tê. Về Vũ Giang bao giờ thế em?"

"Em mới về cuối tháng Sáu ạ."

Hồi đó Thịnh Tê đột ngột làm thủ tục chuyển trường, giáo viên chủ nhiệm khuyên mãi không được. Các giáo viên bộ môn khác thì thấy chuyện học sinh chuyển nơi ở cũng bình thường.

Cô Liêu vẫn dạy ở trường Nhất Trung, năm nay vừa vặn chủ nhiệm một lớp chọn và dạy thêm một lớp thường. Thịnh Tê kể sơ qua về công việc và cuộc sống hiện tại, nhận được vài câu khen ngợi xã giao.

Hàn huyên một hồi, khách sáo cũng đã đủ, cô Liêu chợt hỏi: "Em với Ôn Liễm còn liên lạc không?"

Thịnh Tê giật thót mình, thái dương giật giật, cô căng thẳng đáp: "Dạ có, thỉnh thoảng tụi em vẫn liên lạc."

Cô Liêu là giáo viên tiếng Anh chung của cả Thịnh Tê và Ôn Liễm.

Năm xưa, cô bị các giáo viên để ý vì thành tích quá kém, còn Ôn Liễm thì ngược lại hoàn toàn. Cô Liêu coi nàng như học trò cưng, trong giờ học cứ hễ động một chút là lại khen ngợi Ôn Liễm trước cả lớp của Thịnh Tê.

Cô ấy cũng biết Thịnh Tê và Ôn Liễm là bạn thân.

Từ lớp 11 đến học kỳ một lớp 12, Thịnh Tê thường xuyên dính lấy Ôn Liễm, cùng đi học, cùng về nhà, các thầy cô đã bắt gặp vài lần. Không chỉ đơn giản là tiện đường.

Trên vở chép từ vựng và bài kiểm tra tiếng Anh của "Thịnh Tê lớp 11/18" thường xuyên xuất hiện nét chữ của Ôn Liễm, cô Liêu nhìn qua là nhận ra ngay. Chữ của Thịnh Tê thì như gà bới, còn chữ của Ôn Liễm thì quá đặc trưng, dễ nhận biết.

Cô Liêu từng lo bài kiểm tra là do Ôn Liễm viết hộ hoặc cho Thịnh Tê chép, nhưng sau khi tự mình chấm bài thì phát hiện ra là mình lo xa.

Hơn nữa thành tích của Thịnh Tê quả thực tiến bộ nhanh chóng, thái độ học tập cũng nghiêm túc hơn nhiều.

Mấy giáo viên trong văn phòng còn nói đùa, lần đầu tiên thấy học sinh top đầu chơi thân với học sinh đội sổ đến thế.

Họ còn dặn cô Liêu để ý một chút, đừng để Thịnh Tê làm ảnh hưởng đến việc học của Ôn Liễm.

Vũ Giang là thành phố nhỏ, trình độ học sinh trung bình không cao, nhà trường chỉ trông chờ vào vài hạt giống đỏ như Ôn Liễm để lấy thành tích.

Lớp 12, gia đình Thịnh Tê gặp biến cố, cô chuyển trường nên các thầy cô cũng hết lo, mà Ôn Liễm cũng thi đỗ với kết quả khiến ai nấy đều hài lòng.

Không ngờ sau bao nhiêu năm, hai đứa vẫn giữ liên lạc, xem ra là bạn bè tâm giao thật sự.

Giờ đây thành tích không còn quan trọng nhất nữa, làm giáo viên, thấy học trò cũ vẫn thân thiết với nhau cũng cảm thấy ấm lòng.

Cô Liêu đi cùng con gái và con rể, nói chuyện lâu quá nên bên kia bắt đầu giục. Thịnh Tê lễ phép chào tạm biệt, kết thúc cuộc gặp gỡ tình cờ.

Đây là người đầu tiên của trường Nhất Trung mà cô gặp lại sau khi về Vũ Giang, ngoại trừ Ôn Liễm.

Dù bao năm trôi qua, cảm giác vừa kính vừa sợ đối với giáo viên vẫn là thứ cảm xúc khó tả, nhất thời khó mà tiêu hóa hết được.

Cô hào hứng nhắn tin cho Ôn Liễm: [Đoán xem tôi vừa gặp ai?]

[Liêu Đông Hà!]

Gửi đi xong, nhìn hai dòng chữ đen nền xanh, cô bừng tỉnh ngay lập tức.

Cảm giác như vừa trượt chân rơi xuống hố băng, toàn thân lạnh toát. Cô vội vàng thu hồi tin nhắn, ảo não muốn tự tát mình một cái.

Một lúc sau, Ôn Liễm hỏi: [Thu hồi cái gì đấy?]

[Nhắn nhầm người ấy mà.] May quá Ôn Liễm chưa kịp đọc.

[À.]

Thịnh Tê ở nhà Dư Thao đến chiều. Trước khi về, chị dâu nhét cho cô hai túi to đồ ăn, có quả đào mật nhân tạo mẹ chị ấy trồng, và cả món thịt kho cô Hai tự làm.

Hai món này hình như Thành Quyên đều ăn được. Thịnh Tê chia ra một nửa, bắt taxi đến nhà Thành Quyên. Từ bữa ăn ở nhà cô lần trước đến giờ hai người chưa gặp lại, Thịnh Tê muốn mời bạn đi ăn mà chưa có dịp, chi bằng mang chút quà đến thăm.

Hôm nay cuối tuần, chắc cậu ấy ở nhà.

Nếu không có nhà thì để đồ ở cửa cũng được.

Bấm chuông đợi một lúc lâu mới nghe thấy tiếng bước chân. Thịnh Tê vừa định nở nụ cười tươi rói thì đập vào mắt là một gương mặt hoàn toàn nằm ngoài dự liệu.

Xinh đẹp, lãnh đạm, liếc nhìn cô một lượt đầy lạnh lùng, giọng điệu chẳng mấy thiện cảm: "Cô tìm ai?"

Cái người này mắt mũi kiểu gì thế, sao lần nào nhìn người khác cũng khiến người ta khó chịu vậy?

Thịnh Tê ngước lên nhìn số nhà, không nhầm, cô giữ nụ cười trên môi: "Liễu Thành Quyên có nhà không?"

Ôn Hủ nhíu mày, giọng trầm xuống: "Tìm cô ấy có việc gì?"

Thịnh Tê nén sự khó chịu trong lòng, cười ôn hòa, giơ túi đồ trên tay lên: "Vâng, tôi đến đưa đồ ăn cho cậu ấy."

"Đưa đồ ăn." Ôn Hủ hừ lạnh một tiếng, lặp lại đầy vẻ nghiền ngẫm.

Đúng lúc Thịnh Tê định quay đầu bỏ chạy thì Liễu Thành Quyên xuất hiện. Thấy Ôn Hủ chặn Thịnh Tê ở cửa, sắc mặt cô ấy trầm xuống.

Cô ấy kéo Ôn Hủ ra, dịu giọng nói với Thịnh Tê: "Vào nhà ngồi chút đi."

"Thôi không cần đâu, đưa đồ xong tôi về luôn, tôi còn có việc." Thịnh Tê không ngốc, có chết cô cũng không bước vào đó.

Ôn Hủ không giống khách đến chơi nhà, cô ta mặc đồ bộ ở nhà, tay còn cầm dao gọt hoa quả.

Thịnh Tê đến thật không đúng lúc.

"Được rồi, để tôi tiễn cậu xuống lầu." Liễu Thành Quyên mặc kệ vẻ mặt khó coi của Ôn Hủ, cúi đầu xỏ giày rồi đóng cửa lại sau lưng.

Thịnh Tê ngượng ngùng đến mức toàn thân bứt rứt: "Ngại quá, tôi đường đột đến làm phiền cậu, lần sau tôi sẽ báo trước."

Miệng nói vậy nhưng trong lòng Thịnh Tê nghĩ: Lần sau còn lâu bà mới đến.

Có việc thì hẹn ra ngoài gặp cho lành, nhà riêng dù sao cũng là chốn riêng tư. Giờ khác xưa rồi, trước kia còn là trẻ con, giờ ai cũng có cuộc sống riêng.

Lời Thịnh Tê nói càng khiến Liễu Thành Quyên thêm áy náy, còn khó chịu hơn cả bị mắng. Thời gian qua mình cư xử tệ quá.

"Không phiền đâu, chỉ là hôm nay cô ấy tình cờ ở đây... Lần sau tôi dọn dẹp nhà cửa rồi mời cậu sang chơi đàng hoàng."

Thịnh Tê im lặng một lát rồi nói: "Cô ấy là chị họ của Ôn Liễm."

"Tôi biết."

Thịnh Tê hỏi tiếp: "Bạn gái cậu à?"

"Không phải." Liễu Thành Quyên vẫn giữ thái độ kiên quyết, không có ý định giải thích thêm.

Kết hợp với những cuộc đối thoại trước đó, Thịnh Tê tuy vẫn mơ hồ về câu trả lời phủ định kia, nhưng biết điều không hỏi nữa.

Phải cho bạn bè không gian riêng tư, dù cô thực sự rất tò mò.

Vừa bắt được xe, Ôn Liễm đã nhắn tin tới: [Mấy giờ về? Tôi nấu cơm được chưa?]

Thịnh Tê: [Đang trên đường về rồi, cậu nấu đi.]

Thịnh Tê đọc đi đọc lại hai câu đối thoại này, trong lòng dâng lên một cảm xúc kỳ lạ. Cô thế mà lại đang nóng lòng muốn về nhà. Cứ như thể cô và Ôn Liễm đã sống như thế này từ lâu lắm rồi, trong mối quan hệ thân mật nhất.

Ảo giác.

Dù Ôn Liễm bảo nấu xong sẽ gọi cô sang ăn, nhưng Thịnh Tê không phải người vô lễ. Cô xách túi đào mật và thịt kho còn lại sang thẳng nhà Ôn Liễm.

Hôm nay Ôn Liễm trông hệt như bản sao của Hàn Nhược Hoa, đeo tạp dề, tóc búi gọn sau gáy, đang cúi người lấy dép lê cho cô.

"Cậu đoán xem hôm nay tôi gặp ai?" Thịnh Tê hỏi.

Biểu cảm của Ôn Liễm thoáng chút mất tự nhiên: "Ai?"

"Chị họ của cậu."

"À." Không có gì lạ, Vũ Giang cũng chỉ bé tẹo thế thôi.

"Hỏi cậu cái này nhé." Mắt Thịnh Tê sáng lên tia bát quái, ghé sát mặt vào Ôn Liễm. "Chị họ cậu còn độc thân không?"

Ôn Liễm thành thật trả lời: "Chị ấy chưa kết hôn, nhưng có độc thân hay không thì tôi không rõ."

"Ồ ——" Thịnh Tê ngẫm nghĩ, rốt cuộc là mối quan hệ gì đây.

"Sao tự nhiên lại hỏi cái này?"

"Tò mò thôi."

Ôn Liễm mím môi, nhắc nhở: "Chị ấy lớn hơn cậu nhiều tuổi đấy."

Sắc mặt Thịnh Tê trở nên nghiêm trọng. Thế chẳng phải là cô ta cũng lớn hơn Thành Quyên rất nhiều sao? Mà Thành Quyên lại một mực không thừa nhận đó là bạn gái.

"Chị họ cậu giàu lắm phải không?" Thịnh Tê không thể không đoán mò.

Ôn Liễm lặng lẽ nhìn cô hai giây: "Cậu ngồi chơi đi, tôi đi nấu ăn đây."

"???" Đồ hẹp hòi, cái này cũng phải giữ bí mật à?

Thịnh Tê mặc kệ nàng, ôm lấy Tiểu Thất, ngồi trên sô pha trêu đùa nó.

Một lúc sau, cô thuận tay mở ứng dụng mua sắm: "Tao mua cho mày bộ quần áo mới nhé, mày thích cái nào, xem đi này."

Cô đưa màn hình điện thoại ra trước mặt Tiểu Thất, chú cún con ngơ ngác nhìn cô bằng đôi mắt mờ mịt.

Thôi bỏ đi, phải hỏi Ôn Liễm kích cỡ cụ thể đã.

Cô vào bếp tìm Ôn Liễm. Ôn Liễm đang xào rau, tâm vô tạp niệm, hệt như thần thái lúc giải đề năm nào.

Ánh nắng chiều tà hắt qua cửa sổ phòng bếp, rải một lớp vàng ươm lên sàn nhà. Một buổi hoàng hôn bình thường đến thế, vậy mà trái tim Thịnh Tê lại như bị ai đó khẽ va vào ngay giữa ngã tư đường.

Trong nhà chỉ có hai người họ, cùng một chú cún con có cái tên không được hay cho lắm, chẳng có chỗ cho những tạp niệm trần tục len vào.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...