Mặt trời lặn nhuộm cả bầu trời một sắc đỏ rực đến chói mắt, trộn lẫn giữa vẻ tự nhiên hùng vĩ và sự sắp đặt tinh tế của tạo hóa. Ánh tà dương phủ lên thành phố một lớp áo màu hoa hồng lãng mạn. Đưa mắt nhìn Thịnh Tê rời đi, Liễu Thành Quyên mới chậm rãi quay người bước vào nhà.
Với tính cách của Thịnh Tê, chắc chắn sau này cậu ấy sẽ không đến đây nữa.
Thịnh Tê vốn là người sợ phiền phức nhưng lại thích hành hạ người khác, sống tùy hứng, nghĩ gì làm nấy. Ngay cả việc tặng đồ cũng lười báo trước.
Lần này đã không vào nhà, thì lần sau cũng sẽ không vào.
Còn nhớ trước đêm Thịnh Tê về Vũ Giang, cậu ấy nhắn tin cho cô: "Sau này mong cậu giúp đỡ nhiều nhé."
Cô đến giúp Thịnh Tê dọn nhà mới, tặng quà mừng thăng chức, sau đó cũng chỉ ăn với nhau vài bữa cơm, để cậu ấy trú mưa một lần. Thế này thì gọi là "giúp đỡ" gì chứ.
So với sự quan tâm của bà nội Thịnh Tê dành cho gia đình cô năm xưa, hay sự chăm sóc của Thịnh Tê dành cho cô thời đi học, thì cách cư xử của cô bây giờ chẳng khác nào kẻ vô ơn bạc nghĩa.
Dù Thịnh Tê rộng lượng không để bụng, nhưng bản thân Liễu Thành Quyên hiểu rõ hơn ai hết.
Trước kia Thịnh Tê có nhiều bạn bè như thế mà vẫn dành thời gian quan tâm đến cô.
Giờ cậu ấy một thân một mình trở lại Vũ Giang, ngoài người nhà ra chẳng có bạn bè nào, chuyện với Ôn Liễm cũng chẳng đâu vào đâu, vậy mà cô lại còn cố ý tránh mặt.
Càng nghĩ, tâm trạng Liễu Thành Quyên càng tồi tệ. Về đến cửa nhà, sắc mặt cô đã chẳng còn chút vui vẻ nào.
Ôn Hủ nhắn mấy tin không thấy cô trả lời, giờ mới phát hiện điện thoại cô để ở nhà. Thấy cô về, chị ta đang ngồi trên sô pha hờn dỗi: "Tôi còn tưởng em định đưa cô ta về tận nhà luôn chứ."
Ba chữ "Thật vô nghĩa" lại hiện lên trong đầu Thành Quyên. Dạo này cô thường xuyên có suy nghĩ đó.
Cô bước lại gần Ôn Hủ, lạnh lùng nói: "Đây là nhà tôi. Nếu sau này chị vẫn dùng thái độ như hôm nay để đối xử với khách của tôi, thì tôi nghĩ chị không cần thiết phải ở đây nữa đâu."
Ôn Hủ cười khẩy, thờ ơ dựa người vào ghế: "Xót xa thế cơ à, thay người ta dạy dỗ tôi luôn. Hôm nay tôi ở đây làm lỡ việc của các người à?"
Khi con người ta tức giận, lời lẽ khó nghe đến mấy cũng thốt ra được. Hôm nay Thành Quyên không muốn chiều theo cái thói xấu của chị ta nữa: "Đã nói với chị bao nhiêu lần rồi, tôi với cậu ấy chỉ là bạn bè, cậu ấy chưa bao giờ có ý đồ gì với tôi cả."
"Thế em thì sao? Em cũng chưa bao giờ có ý đồ gì với cô ta à?"
Ôn Hủ không chút lưu tình vạch trần: "Chỉ một tấm ảnh cũ, một tin nhắn ngắn ngủi trước khi người ta rời đi mà em cũng phải giữ gìn cẩn thận bao nhiêu năm trời. Em là có tâm tư gì đây?"
Liễu Thành Quyên xoay người bỏ đi, không muốn tranh cãi vô bổ.
Cô rót một cốc nước rồi quay lại ngồi xuống. Ôn Hủ vẫn ngồi im chỗ cũ với vẻ mặt khó chịu.
"Dù chị nghĩ thế nào đi nữa, tôi và Thịnh Tê quen biết nhau từ nhỏ, cả nhà cậu ấy đều là người rất tốt. Tôi không thể vì chị mà xa lánh cậu ấy được."
"Thanh mai trúc mã cơ đấy." Ôn Hủ gật gù. "Thế tôi là cái gì?"
Bộ đồ mặc ở nhà trên người Ôn Hủ là bộ chị ta mang đến từ lần đầu tiên ngủ lại đây, sau đó cứ để luôn tại chỗ này.
Tần suất chị ta đến đây không nhiều, nhưng tính ra bộ đồ này cũng đã mặc được gần ba năm. Thành Quyên chưa bao giờ để ý, chị ta thích mặc thì cứ mặc.
Lại thầm nghĩ, đối với quần áo chị ta lại chung thủy gớm.
Thành Quyên sinh ra trong gia cảnh khó khăn, có quá nhiều thứ phải lo toan tính toán nên chưa bao giờ dám lãng phí sức lực. Nếu không phải gặp phải người này, đến cãi nhau cô cũng chẳng buồn mở miệng.
"Nếu chị nhất quyết muốn can thiệp vào cuộc sống của tôi, tôi sẽ xem xét lại mối quan hệ giữa hai chúng ta, như tôi đã nói trước đây. Vấn đề không nằm ở Thịnh Tê, mà nằm ở chúng ta. Hôm nay chị cấm tôi liên lạc với Thịnh Tê, ngày mai sẽ có vô số Thịnh Tê khác. Chị muốn cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh mỗi mình chị sao? Tôi không phải vật sở hữu của chị, xin hãy tôn trọng tôi."
"Em nhẫn nhịn mấy năm nay, tích cóp đủ tiền trả tôi, chính là để nói chuyện với tôi bằng giọng điệu này đấy à?"
Ôn Hủ gật đầu liên tục, cười như không cười, giọng nói vốn đã trầm khàn nay càng thêm phần u tối: "Xem xét lại à? Phải rồi, giờ em tự do rồi mà."
"Chúng ta đã thỏa thuận rõ ràng từ đầu, đợi tôi trả hết nợ cho chị, chúng ta sẽ kết thúc."
Khi đó Ôn Hủ chẳng màng đến số tiền kia, thấy Liễu Thành Quyên cùng đường mạt lộ nên mới rủ lòng thương hại. Chị ta mỉm cười bảo: "Không trả được thì thôi, ở bên tôi là được rồi."
Mẹ bệnh nặng, trong nhà nợ nần chồng chất, Thành Quyên thực sự không xoay đâu ra tiền. Không vay được ai, cô đành tìm đến Ôn Hủ - người duy nhất tỏ ra hứng thú với mình.
Liễu Thành Quyên không thanh cao đến mức từ chối thẳng thừng. Cô đồng ý, nhưng không muốn cả đời phải mang nợ người ta, sống không ngẩng đầu lên được. Cô thỏa thuận với Ôn Hủ, đợi khi nào tích đủ tiền trả nợ, mối quan hệ này sẽ chấm dứt.
Lúc ấy Ôn Hủ không hiểu nổi, sao lại có kẻ ngốc đến mức chọn cách bán thân trả nợ như vậy. Nhưng thấy cô kiên quyết, lại nghĩ cô gái này thú vị, nên sảng khoái đồng ý.
"Được thôi, không vội. Em đi làm rồi từ từ tích góp, trả một lần cho tôi."
"Biết đâu chưa đợi em tích đủ tiền thì tôi đã chán em rồi."
Liễu Thành Quyên rất tán thành ý kiến này. Mấy năm nay cô luôn trong tư thế sẵn sàng chờ Ôn Hủ chán, để hai người chỉ còn lại quan hệ chủ nợ và con nợ đơn thuần.
Kết quả là cho đến tận mùa xuân năm nay khi cô chuyển khoản trả hết nợ, Ôn Hủ vẫn tuyệt nhiên không nhắc gì đến chuyện kết thúc. Hiện tại chị ta vẫn thản nhiên gọi cô đến qua đêm, vẫn bắt nạt cô, hành hạ cô, và quản lý đời sống riêng tư của cô như thường lệ.
"Em muốn kết thúc với tôi?" Ôn Hủ hỏi xong, chống tay nghiêng người sát lại gần, chăm chú quan sát biểu cảm của Liễu Thành Quyên.
Thói quen bao năm khó bỏ, Liễu Thành Quyên không dám nhìn thẳng vào mắt chị ta, chỉ dán mắt vào đôi chân dài đang vắt chéo kia.
"Tôi nhớ hồi mới quen nhau, chị bảo đừng nghĩ nhiều, cứ vui vẻ là được. Tôi thấy bây giờ chị đâu có vui vẻ gì, chị có thể cân nhắc chuyện... kết thúc."
"Cái này không cần em lo, tôi thấy vui là được."
Cơn giận của Ôn Hủ chẳng biết đã tan biến từ lúc nào. Chị ta cắn nhẹ vào vành tai Liễu Thành Quyên trêu chọc, còn nhíu mày vẻ oan ức: "Tôi đói rồi, trưa nay chưa ăn gì tử tế cả, em mau đi nấu cơm đi."
Lại như thế rồi. Lần nào nói chuyện cũng vậy, đến cuối cùng chị ta lại coi như không có chuyện gì to tát. Cứ như người gây sự ban nãy không phải là chị ta, những lời vừa rồi đều là gió thoảng mây bay.
Thành Quyên rũ mắt hỏi: "Ăn xong chị đi luôn chứ?"
Chiều nay nghe loáng thoáng chị ta bảo tối có việc phải đi một chuyến.
Lắc đầu, Ôn Hủ cọ chiếc mũi cao vào má Thành Quyên, hôn chụt một cái: "Tối nay tôi ngủ lại đây."
"Tôi không muốn chị ngủ ở đây."
"Cũng được, thế thì sang nhà tôi ngủ, bên đó cách âm tốt hơn. Ở bên này em chẳng dám thả lỏng gì cả."
Giọng điệu Ôn Hủ đầy ám muội. Thấy Thành Quyên nhíu mày quay mặt đi, chị ta cười nói: "Đi khách sạn cũng được."
Liễu Thành Quyên quả thực muốn tức chết. Ôn Hủ không biết mắc chứng gì, cứ cách một thời gian lại đòi lôi cô đến cái khách sạn nơi hai người trải qua đêm đầu tiên để ngủ lại.
Cô chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì về nơi đó, nhưng Ôn Hủ lại rất thích, bảo là "trở lại chốn xưa".
Toàn lời lẽ của kẻ khốn kiếp.
Từ lúc Liễu Thành Quyên đi làm thêm ở quán cà phê thời đại học và gặp Ôn Hủ, mối quan hệ dây dưa không dứt này đã kéo dài đến tận bây giờ. Người này bên ngoài luôn tỏ vẻ đạo mạo nghiêm túc, chỉ có Thành Quyên mới biết, con người thật của chị ta phiền phức đến mức nào.
"Đói quá, đói thật đấy. Thôi đừng nấu nữa, chúng ta ra ngoài ăn."
Ôn Hủ đặt tay lên lưng Liễu Thành Quyên xoa xoa, bị cô hất ra bực bội. Ôn Hủ bật cười trầm thấp, biếng nhác: "Tôi sợ em chưa nghỉ ngơi lại sức, nấu nướng lại mệt thêm."
...
Thịnh Tê nhìn Ôn Liễm chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu, không chỉ có hai món cô gọi. "Làm đại vài món thôi, có hai chúng ta, ăn không hết phí lắm."
"Được rồi. Cậu đừng đứng đây nữa, chẳng phải cậu ghét nhìn thịt sống sao?"
Ôn Liễm cúi đầu thái thịt. Thịnh Tê từ nhỏ đã ghét mùi thịt chưa chế biến, nghe bà nội cô kể cô chưa bao giờ chịu đi chợ cùng bà.
Thịnh Tê quả thực đang cố tình lảng tránh ánh mắt, không nhìn vào đống cá và xương sườn trên bàn. Nhưng sự am hiểu của Ôn Liễm về thói quen của Thịnh Tê khiến Thịnh Tê đột nhiên thấy khó chịu, như thể Ôn Liễm đang phạm quy vậy.
Lúc cúi đầu làm việc, tóc nàng được búi cao gọn gàng, để lộ một đoạn gáy trắng ngần thon thả.
Ánh mắt Thịnh Tê dán chặt vào nơi đó. Nhân lúc Ôn Liễm đặt dao xuống, cô đưa tay áp lên gáy nàng.
Hôm nay tay cô không lạnh, nhiệt độ bình thường. Nhưng Ôn Liễm đang nấu nướng, người vốn đã nóng, sự chênh lệch nhiệt độ vẫn khiến nàng giật mình rụt cổ lại theo bản năng.
Giữa lúc nàng còn đang ngỡ ngàng, Thịnh Tê lại được đà lấn tới, tiếp tục áp tay lên, nhẹ nhàng v**t v* làn da mịn màng ấy. Cảm giác rất tuyệt.
Ngón tay trượt từ cổ xuống dưới, cách một lớp áo mỏng, Ôn Liễm không chịu nổi khẽ run lên.
Đầu hạ học kỳ hai lớp 11, khi đó hai người đã rất thân thiết. Mặc quần áo mỏng, lúc nói chuyện Thịnh Tê hay tùy tiện khoác tay lên lưng nàng. Phản ứng của Ôn Liễm cho cô biết rằng, hóa ra tấm lưng của nàng lại nhạy cảm đến thế.
Ôn Liễm không thích người khác chạm vào lưng mình, ngay cả có người đứng sau lưng nói chuyện nàng cũng thấy không thoải mái. Thế nên nàng rất ngại đi tiệm cắt tóc, càng đừng nói đến chuyện uốn nhuộm cầu kỳ.
Chuyện này ít người biết, nhưng Thịnh Tê là một đứa nhóc xấu tính, phát hiện ra điểm yếu sinh lý của thủ khoa khối là cứ thỉnh thoảng lại chọc ngoáy. Cô còn thích ôm Ôn Liễm từ phía sau để cảm nhận phản ứng của nàng trong lòng mình.
Ôn Liễm cứ tưởng cô đã bỏ cái sở thích quái đản ấy rồi, hóa ra chỉ là chưa có cơ hội thôi sao?
Nàng lùi lại, tránh xa Thịnh Tê: "Tôi phải nấu ăn, cậu ra ngoài đợi đi."
"Còn sớm mà, tôi chưa đói."
"Không sớm đâu, đợi làm xong là cậu đói ngay đấy."
Thịnh Tê bật cười.
Nhìn mặt Ôn Liễm đỏ bừng, cô động lòng trắc ẩn: "Được rồi, tôi ra phòng khách đây, cần giúp gì thì gọi."
Người đi rồi, Ôn Liễm thở phào một hơi, lúc này mới tập trung vào công việc bếp núc. Hai món Thịnh Tê mún ăn đều là món nàng thích, mẹ hay làm nên nàng học được từ sớm, không có gì khó khăn.
Giữa chừng nàng ngó ra vài lần, thấy Thịnh Tê lúc thì trêu Tiểu Thất, lúc thì nằm chơi game.
Cái sô pha nhà nàng từ lúc chuyển vào phòng khách mới này chưa từng có ai nằm với tư thế lười biếng như vậy. Xem ra mẹ không có nhà, Thịnh Tê còn thoải mái hơn cả nàng.
Ôn Liễm nói quả không sai, đồ ăn chưa xong mà Thịnh Tê đã đói meo. Cô rửa một quả đào mang vào: "Hai chúng ta mỗi người một nửa."
"Cậu ăn đi."
"Tôi sợ ăn hết thì no không ăn được cơm tối mất." Thịnh Tê đưa quả đào đến bên miệng nàng. "Cắn một miếng đi, xem có ngọt không."
Ôn Liễm ngẩn ra, không phản ứng gì.
Mời Thịnh Tê đến nhà ăn cơm, nàng vốn không định thế này. Nàng chỉ muốn chiếm dụng của Thịnh Tê 40 phút thôi. Nhưng hôm nay Thịnh Tê đến rất sớm, thời gian chờ đợi cũng đã quá 40 phút rồi.
Lại còn chia đào cho nàng ăn nữa.
Đây là chuyện ngày xưa hai người hay làm, cái gì cũng thích chia đôi, dù thực ra mỗi người một cái vẫn ăn hết.
Thấy nàng ngẩn người, Thịnh Tê cũng nhận ra mình hơi quá trớn, cô cười nhạt: "Cậu cứ làm đi, không quấy rầy cậu nữa."
Tiện tay cầm quả đào đi ra bàn ăn, một mình gặm nhấm.
Khi thức ăn đã lên mâm đầy đủ, Ôn Liễm hỏi: "Cậu muốn uống rượu không?"
"Không cần đâu, uống Cola là được rồi." Thịnh Tê khách sáo từ chối.
"Uống chút rượu cũng không sao mà."
Thấy nàng nghiêm túc mời mọc, Thịnh Tê tốt bụng nhắc nhở: "Thôi đừng uống, say rượu dễ làm chuyện xấu lắm."
Ôn Liễm hoàn toàn không để tâm đến lời cảnh báo đó, hỏi lại lần nữa: "Không uống thật à?"
Thịnh Tê làm mặt nghiêm túc, quả quyết: "Không uống."
Lúc Ôn Liễm đi lấy Cola trong tủ lạnh, Thịnh Tê lý trí suy nghĩ: Người ta nếu đã thực sự muốn làm chuyện xấu thì không cần rượu cũng làm được. Say rượu chỉ là cái cớ, những việc làm sau khi say thường là những việc đã nung nấu từ trước khi say.
Quả đào không thể ăn thay cơm, nhưng hiện tại cô không đói đến mức cồn cào nữa, cái tâm muốn làm chuyện xấu bắt đầu ngo ngoe không giấu được.
Thịnh Tê nghĩ, Ôn Liễm cũng chưa chắc đã "ngoan", nãy giờ cứ gặng hỏi cô uống rượu hay không mãi.
Đã thế thì, bắt nạt nàng một chút cũng chẳng sao.
Cô đi theo vào bếp, đợi Ôn Liễm đóng cửa tủ lạnh, liền vòng tay ôm lấy eo nàng từ phía sau.
Cả người Ôn Liễm cứng đờ, nhưng lại luyến tiếc không nỡ rời xa vòng tay quen thuộc ấy. Bên tai vang lên giọng nói thì thầm của Thịnh Tê:
"Căng thẳng cái gì?"
