Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 29



Tranh thủ lúc Thịnh Tê quay người huấn chó, Ôn Liễm hít sâu một hơi để lấy lại lượng oxy cần thiết, đầu óc cũng dần tỉnh táo trở lại.

Bình thường muộn một chút cũng không sao, nhưng tối nay có việc quan trọng, nàng vẫn nên nhắc Thịnh Tê một tiếng: "Mẹ tôi đang đợi ở nhà, tôi phải về thu dọn hành lý."

Tiểu Thất lúc này đã nghe lời chạy biến đi chỗ khác.

Nó có hứng thú với thế giới loài người thật đấy, nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.

Thịnh Tê quan sát kỹ biểu cảm của Ôn Liễm, xác định nàng không phải cố tình kiếm cớ, bèn gật đầu nhẹ.

Nhưng cô không buông nàng ra ngay. Tâm huyết dâng trào, cô vén áo ngủ của nàng lên, cúi xuống cắn nhẹ vào vùng bụng mềm mại ấy. Hàm răng không nỡ dùng sức, nhẹ đến mức không gây đau đớn, nhưng phản ứng của Ôn Liễm lại rất kịch liệt. Tiếng kêu thất thanh của nàng lại một lần nữa gọi Tiểu Thất quay trở lại.

Kêu xong, mặt Ôn Liễm đỏ bừng như gấc chín. Thấy Tiểu Thất lấp ló dưới gầm sô pha, nàng đưa tay che mắt, quay mặt đi chỗ khác.

Cái này gọi là "bịt tai trộm chuông" đây mà.

Nàng không nhìn thấy chó, bộ con chó sẽ không nhìn thấy nàng chắc?

Thịnh Tê mặc kệ con cún con, đằng nào nó cũng chẳng biết nói tiếng người, có muốn đi mách lẻo cũng chịu. Cô để lại hai dấu răng mờ mờ trên bụng Ôn Liễm, coi như kết thúc màn thất thố hôm nay. Sau đó cô tri kỷ giúp hàng xóm chỉnh lại quần áo, vuốt lại mái tóc rối.

Cô đi lấy một cái cốc, rót nước cho Ôn Liễm: "Uống xong rồi hẵng về."

Ôn Liễm để ý thấy nhà Thịnh Tê toàn cốc mới, đủ kiểu dáng màu sắc lạ mắt. Nhưng lần nào cô rót nước cho nàng cũng đều lấy đúng chiếc cốc này từ cùng một vị trí.

Nàng hỏi: "Có ai dùng qua chưa?"

Thịnh Tê tưởng bệnh sạch sẽ của nàng lại tái phát: "Đương nhiên là chưa, cốc mới tinh đấy. Cậu dùng xong tôi cũng không cho ai dùng nữa đâu."

Ôn Liễm nghe xong, cảm thấy cốc nước lọc nhạt nhẽo bỗng ngọt ngào hơn hẳn.

Thịnh Tê đối với mọi người vẫn chu đáo như xưa.

Ngoài việc gửi gắm Tiểu Thất, tối nay Ôn Liễm sang đây còn có một việc muốn hỏi. Nhưng chưa kịp mở lời thì đã bị Thịnh Tê lao vào cưỡng hôn.

Lần trước họ làm chuyện này là trên giường nàng. Đêm đó Thịnh Tê không biết là không muốn hay không dám, nhưng Ôn Liễm cảm nhận được sự kìm nén của cô. Có lẽ ngay cả khi mẹ nàng không gọi điện thoại tới, chuyện gì cần xảy ra cũng sẽ không xảy ra.

Thịnh Tê không muốn, nàng không ép. Thịnh Tê muốn đi, nàng cũng không giữ. Với nàng, có làm hay không không quan trọng, chỉ cần được ở bên nhau là đủ. Dù chỉ là cùng nhau uống một cốc nước như bây giờ.

"Có một việc tôi muốn hỏi ý kiến cậu."

"Việc gì?"

Thịnh Tê cũng bưng cốc nước uống ừng ực. Tim đập nhanh làm cổ họng khô khốc, cô phải dùng nước lạnh để hạ nhiệt. Trên mặt cố tỏ ra bình tĩnh, như thể làm vậy là có thể vạch rõ ranh giới với con người vừa mất kiểm soát ban nãy.

"Chị họ tôi muốn xin WeChat của cậu, có cho được không?"

"Chị họ cậu á?" Thịnh Tê không dám tin vào tai mình, suy nghĩ một chút rồi phấn khích nói: "Được chứ!"

Chị họ đã mở lời, Ôn Liễm không thể không chuyển lời. Nhưng câu trả lời nàng muốn nghe đâu phải cái này. Nụ cười rạng rỡ của Thịnh Tê khiến những vết tích không đau trên người nàng bỗng nhiên nhức nhối, trong lòng chẳng hề dễ chịu chút nào.

Ánh mắt nàng lạnh xuống, lẳng lặng uống thêm hai ngụm nước.

"Mau đưa WeChat của chị ấy đây, để tôi add." Thịnh Tê nóng lòng giục.

Ôn Liễm: "Tôi không mang điện thoại."

"Thế cậu về nhà rồi gửi cho tôi ngay nhé." Cô muốn xem xem vị tỷ tỷ kia định giở trò gì.

Ôn Liễm tiếp tục uống nước, không nói một lời.

Nàng phần lớn thời gian đều trầm tĩnh, nhất là sau khi vừa bị "bắt nạt" xong lại càng ít nói hơn. Thịnh Tê không nhận ra sự khó chịu của Ôn Liễm, tiếp tục hỏi: "Cậu bảo chị ấy lớn hơn cậu nhiều tuổi, cụ thể là bao nhiêu?"

Ôn Liễm định mở miệng, Thịnh Tê lại xua tay ngăn lại: "Thôi bỏ đi, hỏi chuyện riêng tư mạo phạm quá, tuổi tác không quan trọng."

Ôn Hủ trông rất trẻ, quan trọng là Thành Quyên thích. Dù tính tình có hơi khó ưa, nhưng đó là chuyện của Thành Quyên.

Cô quản người ta bao nhiêu tuổi làm gì.

Nhưng chuyện này có nên hỏi ý kiến Thành Quyên trước khi kết bạn không nhỉ?

Thịnh Tê đắn đo.

Thành Quyên đã khẳng định vài lần họ không phải người yêu. Người trưởng thành luôn có toan tính riêng, nếu cô tùy tiện kết bạn với Ôn Hủ, biết đâu lại gây rắc rối cho Thành Quyên.

Nghĩ vậy, cô bình tĩnh lại, nhắn tin hỏi Thành Quyên.

[Chị họ của Ôn Liễm muốn add WeChat tôi, tôi thì sao cũng được, ý cậu thế nào?]

Bị bỏ rơi sang một bên, Ôn Liễm bỗng lên tiếng: "Cậu gặp chị họ tôi mấy lần rồi?"

"Hai lần."

"Chỉ mới hai lần, chưa đủ để hiểu một con người đâu." Giọng Ôn Liễm lạnh nhạt, chậm rãi nói.

Từ khi gặp lại đến nay, Ôn Liễm ở bên cô luôn khá kiệm lời, hiếm khi lên giọng dạy đời. Đột nhiên nàng nghiêm mặt nói câu này, trông hệt như cô bé thủ khoa khối chín chắn hơn bạn bè đồng trang lứa năm nào.

Nàng nói không sai, Thịnh Tê gật gù: "Ừ, cậu nói đúng."

"Tính cách chị ấy... hơn một nửa là không hợp với cậu."

Ôn Liễm hiểu Ôn Hủ, và càng hiểu Thịnh Tê hơn. Nhận định này hoàn toàn dựa trên sự thật.

Ôn Hủ là con út, trên có một anh trai, nhà bác cả làm kinh doanh phát đạt nhất nhì Vũ Giang nên từ nhỏ Ôn Hủ đã được chiều chuộng sinh hư, lớn lên tính cách trở nên áp đặt và cường thế.

Thịnh Tê cũng là con một được cưng chiều từ bé, tính tình ăn mềm không ăn cứng. Ai mà ra lệnh cho cô làm gì, cô nhất định sẽ nổi đóa lên, phải dỗ dành ngon ngọt mới chịu nghe.

Tuy bây giờ tính cách có chút thay đổi so với hồi xưa, nhưng qua vài lần Ôn Liễm cố tình hay vô ý chiều theo cô, nàng nhận ra bản chất của Thịnh Tê vẫn không hề thay đổi.

Và chị họ nàng thì không có đủ kiên nhẫn để dỗ dành hay lắng nghe Thịnh Tê đâu.

"Đúng thế, tôi cũng nhận ra." Thịnh Tê thấy tối nay Ôn Liễm nói chuyện rất tích cực, còn chủ động phân tích tính cách người không liên quan giúp cô.

Hai lần gặp mặt Ôn Hủ đều không cho cô sắc mặt tốt, Thịnh Tê đâu có ngốc.

"Vậy cậu còn muốn kết bạn với chị ấy không?" Ôn Liễm nhìn Thịnh Tê chằm chằm.

"Tôi đang suy nghĩ." Chủ yếu là xem ý Thành Quyên thế nào. Chưa xác định quan hệ rõ ràng, Thịnh Tê không dám để lộ chút tin đồn nào về chị họ trước mặt Ôn Liễm.

Nếu Ôn Hủ vẫn chưa công khai thì càng rắc rối to.

Thịnh Tê trộm nghĩ, có khi nào Ôn Hủ muốn kết bạn chỉ để cảnh cáo cô ngậm miệng lại không?

Sau đó Ôn Liễm không nói gì nữa. Tiễn nàng về xong, tin nhắn của Thành Quyên cũng đến.

[Xin lỗi vì đã làm phiền cậu, kệ cô ấy đi, đừng để ý.]

Thịnh Tê hiểu ý, nhắn từ chối Ôn Liễm: "Thôi không add nữa."

Ôn Liễm rep lại ngay lập tức: "Ừm ~"

Dù chỉ thêm một dấu ngã, nhưng chữ "Ừm ~" trông sinh động và có tình cảm hơn hẳn chữ "Được" khô khốc. Thịnh Tê dường như cảm nhận được sự nhẹ nhõm và vui vẻ của Ôn Liễm qua màn hình.

Đợi Thịnh Tê sắp xếp chỗ ngủ cho Tiểu Thất xong xuôi, leo lên giường chuẩn bị đi ngủ thì bức ảnh tư mật của hàng xóm được gửi tới.

Dấu hôn, dấu răng.

Đã có kinh nghiệm nên lần này Ôn Liễm không còn tỏ ra sợ sệt hay hồi hộp nữa. Thịnh Tê trong lúc cao hứng đã để lại dấu vết đậm hơn lần trước.

Nhìn bức ảnh, sau những ý nghĩ kỳ quái thoáng qua, cô bắt đầu thấy lo: "Đau không?"

"Không đau."

Thịnh Tê không tin lắm, không biết là không đau thật hay chỉ đang an ủi cô.

Nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy Ôn Liễm thật đáng ghét, tất cả đều là cố ý.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, tin nhắn của Hàn Nhược Hoa hiện lên, đại ý là họ đã xuất phát, nhờ cô chăm sóc Tiểu Thất giúp.

Thịnh Tê lịch sự trả lời không có gì, chúc hai người đi chơi vui vẻ.

Cho Tiểu Thất và bản thân ăn no xong, Thịnh Tê sửa soạn bắt taxi ra ga tàu cao tốc đón Hứa Đồng Đồng.

Một tháng không gặp, quầng thâm mắt của Hứa Đồng Đồng đã mờ đi nhiều, nhìn thuận mắt hơn hẳn.

Dưới chân cô nàng là đôi giày Thịnh Tê mua tặng hồi hè, đối với sinh viên thì cũng được coi là hàng hiệu xa xỉ. Thịnh Tê liếc nhìn, giày được giặt trắng tinh như mới.

Chứng tỏ con nhỏ này không phải không biết giặt giày, mà đơn thuần là lười chảy thây.

Giống hệt cô năm nào.

Thịnh Tê ghét nhất là giặt giày, toàn nhờ bà nội giặt hộ.

Nhưng ở tỉnh Y, mẹ Hứa Đồng Đồng giặt giày cho cả nhà, trừ giày của Thịnh Tê.

Cô chỉ còn cách tự mình siêng năng lên thôi.

Hứa Đồng Đồng kéo cái vali 20 inch, tự giác giao nộp cho Thịnh Tê rồi ngáp ngắn ngáp dài: "Sáng dậy sớm quá, buồn ngủ chết đi được."

"Về nhà mà ngủ bù." Dù sao cũng được nghỉ 7 ngày, thời gian dư dả, hôm nào về quê cũng được.

Miệng kêu buồn ngủ nhưng vừa lên taxi, Hứa Đồng Đồng đã bắt đầu thao thao bất tuyệt chuyện trường lớp.

Bạn học bát quái, cố vấn học tập bát quái, giáo sư bộ môn bát quái, lãnh đạo khoa bát quái... Bác tài xế ngồi ghế trước vểnh tai nghe say sưa, biểu cảm thay đổi liên tục theo câu chuyện.

Thịnh Tê tặc lưỡi: "Đặc sắc đấy, nhưng chị nghi ngờ không biết tâm trí em có để vào việc học không?"

"Chị lại bị mẹ em nhập rồi à."

Mẹ Hứa Đồng Đồng tên là Hứa Anh.

Thịnh Tê bật cười. Cô không phải Hứa Anh, nhưng công nhận chuyện bát quái nghe cuốn thật.

Về đến nhà, Tiểu Thất thấy người lạ liền lao ra, dũng cảm sủa một tiếng rồi phi như bay ra trốn sau chân Thịnh Tê.

"Đừng sợ, đừng sợ." Thịnh Tê vỗ về nó.

"Chị nuôi chó à?"

"Chó hàng xóm gửi đấy, họ đi du lịch nên nhờ chị trông mấy ngày."

"Con chó này..." Hứa Đồng Đồng ngồi xổm xuống, cười hì hì phán một câu xanh rờn: "Trông xấu lạ lùng."

Thịnh Tê bịt tai Tiểu Thất lại, cảnh cáo: "Cẩn thận nó cắn cho đấy."

"Em thấy em cắn nó thì có."

Hứa Đồng Đồng nằm dài ra sô pha, chợt nhớ ra: "Hàng xóm nhà chị có phải cái chị em gặp hôm nọ không?"

"Ừ." Ngày gặp lại, Hứa Đồng Đồng là nhân chứng sống.

"Chị gái đó trông khó gần thế mà chị cũng chơi được, đúng là 'xã giao ngưu bò' có khác."

"Cũng được mà." Thịnh Tê gật đầu tự nhiên, rồi ngờ vực hỏi: "Em mới gặp người ta có một lần mà đã biết xem tướng rồi à?"

"Tâm sinh tướng mà lị."

Nhà thêm người cũng không ảnh hưởng nhiều đến Thịnh Tê. Cô thích ngồi làm việc cả ngày ở bàn, nghỉ ngơi thì ra sô pha.

Còn Hứa Đồng Đồng thì thích trốn trong phòng ngủ, nằm ườn trên giường.

Nên chỉ cần lúc cho chó ăn thì cho Hứa Đồng Đồng ăn luôn là vạn sự đại cát.

Nuôi Hứa Đồng Đồng cũng giống nuôi Tiểu Thất, mang lại cảm giác thành tựu, Thịnh Tê không thấy phiền chút nào.

Thịnh Tê đã hỏi ý kiến ba mình - Thịnh Quang Minh, được sự cho phép mới đưa Hứa Đồng Đồng về quê thăm các cô.

Thịnh Quang Minh từ trước đã có ý này, nhưng Hứa Anh không đồng ý, cho rằng không cần thiết phải qua lại.

Giờ bản thân Hứa Đồng Đồng muốn đi, mẹ nó cũng chẳng cấm cản được. Thịnh Quang Minh đã gọi điện về quê sắp xếp trước.

Ngày mai anh họ Dư Thao sẽ đến đón hai chị em về quê.

Dù mọi người bảo ở chơi mấy ngày, nhưng Thịnh Tê hiểu tính Hứa Đồng Đồng, cả thèm chóng chán. Nhiều lắm là ở một đêm là đòi về, không cần mang nhiều quần áo làm gì.

Trên vòng bạn bè, Hàn Nhược Hoa đăng một đoạn video. Họ đã đến nơi, vùng sông nước Giang Nam phong cảnh hữu tình.

Video chỉ quay cảnh, Ôn Liễm không xuất hiện.

Đêm đến, Thịnh Tê và Hứa Đồng Đồng nằm mỗi người một bên giường, khoảng trống ở giữa đủ nhét thêm nửa người nữa.

Hứa Đồng Đồng cày game, Thịnh Tê lướt video, nước sông không phạm nước giếng.

Tin nhắn của Ôn Liễm nhảy ra đúng lúc Thịnh Tê đang chờ đợi: [Em gái cậu đến chưa?]

[Đến rồi.]

[Em ấy có nhìn thấy màn hình của cậu không?]

Thịnh Tê liếc nhìn con nhỏ nghiện game bên cạnh: [Không nhìn thấy.]

Ngay sau đó một bức ảnh được gửi tới, chẳng liên quan gì đến chuyến du lịch cả. Là ảnh selfie không lộ mặt của Ôn Liễm.

Dấu răng khá mờ, chắc tối nay là tan hết, nhưng dấu hôn thì vẫn còn đỏ chót.

Lần này vị trí hôn khá táo bạo, Ôn Liễm chụp góc này, xuân sắc khó mà che giấu.

Thịnh Tê khô cả họng, cảm giác như đang bị nướng trên đống lửa, trong khi đầu bên kia lại thản nhiên nhắn: [Ngủ ngon.]

Có lẽ do bầu không khí ám muội lan tỏa quá mạnh, kẻ cuồng bát quái Hứa Đồng Đồng đánh hơi thấy mùi bất thường, bỗng nhiên thoát game, ghé đầu sang phía Thịnh Tê.

Thịnh Tê đang phóng to ảnh lên xem, người bên cạnh vừa động đậy cô đã giật bắn mình, cuống cuồng tắt màn hình.

Cô ôm chặt điện thoại trước ngực, nhìn Hứa Đồng Đồng đầy cảnh giác.

Hứa Đồng Đồng vốn không nghĩ nhiều, thấy vậy thì ngớ người: "Xem gì hay thế?"

"Không có gì."

"Em 18 tuổi rồi, không chia sẻ được à?" Hứa Đồng Đồng nháy mắt ra vẻ đáng yêu.

Thịnh Tê nuốt vội câu chửi thề chực trào ra khỏi miệng, nheo mắt nở một nụ cười giả trân, nghiến răng nói:

"Ra chỗ khác chơi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...