Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 30



"Mối tình đầu của thiếu nữ tựa như chú cá bạc, cả trái tim đều muốn phơi bày ra ngoài ánh sáng."

...

Quả nhiên như lời bà nội vẫn thường khen ngợi, Thịnh Tê là đứa trẻ thông minh nhất nhà, dù trước đây chính cô cũng thấy lời khen này có phần thiên vị.

Nhưng lần này, cô chỉ nỗ lực hơn trước một chút mà đã đạt được đúng mức điểm Ôn Liễm dự đoán.

Thành công lọt vào top 30 của lớp.

Bài kiểm tra giai đoạn thường dễ kiếm điểm hơn, lại thêm có "phần mềm hack" mang tên Ôn Liễm bên cạnh, rất nhiều dạng đề và kiến thức trọng tâm Thịnh Tê đều đã học thuộc làu.

Trừ Toán và Địa lý, các môn khác cô đều vượt qua điểm trung bình, riêng môn Lịch sử còn đạt điểm khá cao.

Cũng phải kể đến việc đề thi lần này khá dễ, và nhiều bạn học vì quá thả lỏng nên phát huy không tốt.

Ngày có kết quả thi, Ôn Liễm lại một lần nữa đứng đầu khối, lúc đó mới được Hàn Nhược Hoa trả lại điện thoại. Mấy ngày trước đó, nàng đều bận rộn từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối để làm bài tập nghỉ đông và chuẩn bị bài cho học kỳ sau.

Nàng nghĩ, chắc chắn Thịnh Tê đang chơi bời thỏa thích ở nhà.

Cứ tưởng Thịnh Tê được nghỉ học sẽ vui vẻ nhắn tin cho nàng liên tục, nhưng tuyệt nhiên không có.

Chỉ có duy nhất một tin nhắn ngắn ngủi hôm đó: "Tớ lọt top 30 rồi."

Khi đang vui mừng vì sự tiến bộ của bạn, một cảm giác mất mát mơ hồ dâng lên trong lòng khiến Ôn Liễm hoang mang.

Là do Thịnh Tê về nhà nên không muốn chia sẻ cuộc sống với nàng nữa sao?

Ôn Liễm đã quen lắng nghe tâm sự của Thịnh Tê, háo hức mở điện thoại ra nhưng lại chẳng thấy gì.

Nàng chợt nhận ra, dường như đã một thời gian dài, nàng và Thịnh Tê không có một cuộc trò chuyện ra hồn nào.

Có phải vì cuối kỳ nàng chỉ lo học hành, bỏ bê Thịnh Tê, khiến cậu ấy cảm thấy ở bên nàng thật vô vị không?

Trong khoản kết bạn này, thiên phú của nàng quả thực không cao.

Trong khi đó, Thịnh Tê sau khi gửi tin nhắn đi thì thấp thỏm chờ đợi Ôn Liễm trả lời.

Mãi mới thấy Ôn Liễm online, nhắn lại một câu "Tớ biết cậu làm được mà", Thịnh Tê cảm thấy toàn thân sướng rơn.

Cô gửi lại một icon mặt cười bẽn lẽn.

Qua mạng, hai người nói chuyện xã giao vài câu rồi Ôn Liễm lại offline đi làm bài tập. Đến tối, Thịnh Tê không nhịn được nhắn hỏi mấy ngày tới nàng có rảnh không, rủ đi chơi.

Hôm sau Ôn Liễm mới trả lời: "Để tớ hỏi mẹ đã."

Lần này nàng thi rất tốt, tâm trạng Hàn Nhược Hoa cũng không tệ, nghe bảo là Thịnh Tê rủ thì đồng ý ngay. Nhưng bà biết Thịnh Tê ham chơi nên dặn dò Ôn Liễm kỹ càng không được đi những chỗ như quán net.

Địa điểm hẹn gặp là công viên lớn nhất Vũ Giang. Thịnh Tê bắt xe từ quê lên phố, ngồi xe mất gần hai tiếng đồng hồ.

Hôm đó Ôn Liễm mặc một chiếc áo khoác ngắn màu kaki, quần jean sáng màu và đi bốt cổ ngắn. Nhìn từ xa, dáng người cao ráo, khí chất thanh thoát, nàng đang ngồi ngay ngắn trên ghế dài đợi cô.

Khoảnh khắc nhìn thấy Thịnh Tê, gương mặt vốn không cảm xúc của nàng nở một nụ cười rạng rỡ đến mức phạm quy.

Nụ cười ấy như thay thế cả mặt trời, sưởi ấm tứ chi đang lạnh cóng của Thịnh Tê.

Công viên mùa đông vốn tiêu điều, nhưng hôm nay nắng đẹp nên người đi chơi khá đông, không khí cũng náo nhiệt hẳn.

Thịnh Tê cùng Ôn Liễm tản bộ dọc theo con đường nhỏ trong công viên.

Ban đầu cô không định nắm tay, chỉ đi sóng vai như những lúc đi học. Thịnh Tê đi phía ngoài, liến thoắng kể cho Ôn Liễm nghe chuyện ở nhà mấy ngày qua: Xem TV, đọc truyện tranh, cùng mấy anh họ và bạn nối khố ra quán net, đạp xe đi chơi khắp thị trấn... Còn bài tập nghỉ đông thì một chữ cũng chưa đụng đến.

Ôn Liễm không trách móc, nhìn dáng vẻ hào hứng của Thịnh Tê, nàng thầm mong kỳ nghỉ đông kéo dài thêm chút nữa để cô được chơi nhiều hơn.

Một đứa trẻ tầm tuổi mẫu giáo chạy vụt qua suýt đâm sầm vào Thịnh Tê. Ôn Liễm vội kéo cô về phía mình, thuận thế nắm lấy tay cô.

Sau đó mỏi quá định buông ra thì Thịnh Tê lại nắm chặt lấy tay nàng một cách tự nhiên.

Chuyện này cũng chẳng có gì kỳ lạ, hai cô gái nắm tay nhau đi dạo dưới nắng, người xung quanh cũng chẳng buồn để ý.

Ôn Liễm giữ vẻ mặt thản nhiên, nhưng giữa khung cảnh ồn ào ấy, nàng dường như nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch như trống dồn.

Buổi trưa hai người vào KFC ăn hamburger. Trong quán lúc nào cũng đông nghịt các bậc phụ huynh kiên nhẫn ngồi nhìn con cái ăn uống.

Thịnh Tê nhìn cảnh tượng đó chăm chú, im lặng ăn phần của mình. Ôn Liễm cảm nhận được tâm trạng cô chùng xuống, không biết mở lời thế nào.

Suy nghĩ một lát, nàng bảo: "Ngon thật đấy, bình thường mẹ tớ không cho ăn mấy thứ này đâu."

Thịnh Tê tươi cười trở lại: "Sau này cậu muốn ăn thì bảo tớ, tớ mua cho, chúng mình lén ăn."

"Được."

"Mẹ cậu thế mà cấm đoán ghê thật, tớ cứ tưởng phụ huynh nào cũng thích dẫn con đi ăn cái này chứ."

Thịnh Tê hào hứng kể: "Hồi trước tớ từng mơ thấy mẹ tớ dẫn tớ đi ăn, tớ chỉ dám gọi một cái hamburger thôi vì sợ mẹ tốn tiền."

Tim Ôn Liễm thắt lại, nàng thận trọng hỏi: "Cậu từng gặp mẹ cậu chưa?"

Thịnh Tê không để ý đến câu hỏi của nàng, vẫn cười nói: "Chưa đâu, bà ấy đi từ lúc tớ mới hai ba tuổi. Trong mơ tớ cũng không thấy mặt, nhưng tớ biết đó là mẹ tớ."

Ôn Liễm im lặng.

Kỳ nghỉ đông này Thịnh Tê vô tình nghe được vài chuyện bát quái, hiểu thêm một chút về ba mẹ mình.

Cô chưa bao giờ ngốc nghếch đi hỏi tại sao ba mẹ đều không cần mình. Hồi bé còn ngây ngô, cô thấy nhiều người thương mình nên nghĩ không có ba mẹ cũng giống như người khác không có ông bà vậy thôi.

Lớn lên hiểu chuyện rồi thì Thịnh Tê cũng khôn ngoan không hỏi nữa.

"Cậu biết sao mẹ tớ bỏ đi không? Nghe bảo bà ấy thích người khác nên nhất quyết đòi ly hôn với ba tớ."

Thịnh Tê nhìn ra ngoài cửa kính. Quảng trường trước cửa hàng người qua kẻ lại tấp nập, ánh nắng dát vàng lên thành phố một màu lấp lánh.

"Tớ thấy cũng tốt, bà ấy đi tìm hạnh phúc của mình, ba tớ cũng có gia đình mới. Nghe bảo hồi tớ mới sinh, hai người họ cãi nhau suốt ngày, vốn dĩ đã không hợp nhau rồi."

Ôn Liễm muốn nói gì đó an ủi, nhưng nàng biết Thịnh Tê kể ra không phải để tìm kiếm sự thương hại, cô chỉ muốn chia sẻ mà thôi.

"Ôn Liễm, sau này tớ nhất định phải ở bên người tớ thích. Tớ không muốn ngày nào cũng cãi nhau, cũng không muốn phải chạy trốn khỏi Vũ Giang đến nơi khác kết hôn đâu."

Gương mặt thanh tú của Thịnh Tê ánh lên vẻ kiên định như đang tuyên thệ.

Ôn Liễm nói: "Được, nhất định sẽ như vậy."

Nàng nghĩ, Thịnh Tê một là không nói, đã nói thì nhất định làm được. Giống như chuyện thi cử vậy.

"Cậu thích kiểu người thế nào?"

Bình thường Hàn Nhược Hoa quản nghiêm, tuyệt đối không cho con trai qua lại quá thân mật với Ôn Liễm. Nàng cũng không hứng thú với người khác giới hay chuyện yêu đương như các bạn nữ cùng lứa, nhưng hôm nay hiếm khi lại tò mò.

Thịnh Tê hút một ngụm Cola, cười gian xảo: "Thích người học giỏi, lại còn xinh đẹp."

Ôn Liễm điểm lại những người xung quanh Thịnh Tê xem ai vừa đẹp vừa học giỏi, thăm dò: "Trịnh Thiên Hào à?"

Thịnh Tê lườm nhẹ một cái, không thèm trả lời.

Ôn Liễm bật cười.

Ăn xong hai người lên tầng xem phim. Sắp tết nên chẳng có phim gì hay, chủ yếu là vào giết thời gian.

Nếu không thì lại phải theo ý Ôn Liễm vào hiệu sách đọc sách mất.

Thịnh Tê muốn xem phim tình cảm, Ôn Liễm bảo không được, mẹ nàng biết sẽ không vui.

Ôn Liễm chọn một bộ phim về đề tài nỗ lực vươn lên, già trẻ lớn bé đều xem được, nội dung cũng khá hay, người có điểm cười thấp như Thịnh Tê cũng thấy vui vẻ. Nhưng đoạn giữa hơi nhàm chán, nhiều người bỏ ra ngoài đi vệ sinh, xung quanh vắng hoe.

Ôn Liễm hạ giọng thì thầm: "Cậu thi tốt thế, bà nội có thưởng gì không?"

"Có, cho tớ một nghìn tệ."

"Nhiều thế?"

"Đương nhiên, tớ giàu lắm đấy." Thịnh Tê khoe khoang. "Đủ mời cậu ăn hàng đống hamburger."

Ôn Liễm mỉm cười.

Thịnh Tê thở dài thườn thượt: "Nhưng mà cậu chẳng thưởng cho tớ gì cả."

Ôn Liễm cảm thấy mạch não của Thịnh Tê thật khác người. Nàng cũng được coi là nửa người thầy của cậu ấy, Thịnh Tê thi tốt không những không cảm ơn nàng mà lại còn đòi thưởng.

Lại còn đòi một cách hùng hồn như thế.

Nhưng nghĩ lại, vé xem phim này là do Thịnh Tê mời, coi như là quà cảm ơn rồi.

Thịnh Tê mặc chiếc áo khoác bông mỏng màu hồng phấn, vào rạp nóng nên cởi ra, bên trong là chiếc áo len cao cổ bó sát, tôn lên vóc dáng mảnh mai cao ráo.

Nhân lúc đèn trong rạp tối nhất, Ôn Liễm ghé sát lại, chạm nhẹ môi mình lên môi Thịnh Tê rồi nhanh chóng tách ra.

"Được rồi nhé." Nàng nói khẽ.

Thịnh Tê không trả lời, đến đầu cũng chẳng buồn quay lại, cứ nhìn chằm chằm vào màn hình lớn không chớp mắt.

Lần đầu tiên làm chuyện này, dù đối phương là con gái, Ôn Liễm vẫn thấy mặt mình nóng bừng. Thấy Thịnh Tê lạnh nhạt như vậy, nàng cảm thấy mình quá cứng nhắc, tự nhủ hãy quên chuyện này đi.

Xem phim xong, Thịnh Tê vẫn còn chìm đắm trong cốt truyện, ít nói hẳn đi. Ôn Liễm kéo cô ra ngoài, nhắc cô mặc áo khoác vào.

"Tớ phải về đây, mẹ dặn về trước bữa tối. Cậu cũng về sớm đi, không trời tối mất."

Thịnh Tê liếc nhìn nàng một cái đờ đẫn, rồi lại quay đi một cách khó chịu: "Biết rồi."

Sau khi chia tay, Thịnh Tê nhắn tin hỏi: [Vừa nãy tại sao lại hôn môi tớ?]

[Chẳng phải trước đó cậu đòi thế còn gì?]

[Nhưng cậu bảo là kỳ cục mà.]

[Cũng... bình thường thôi.]

...

Xe của Dư Thao chạy qua cổng công viên, chỉ một địa điểm quen thuộc thôi cũng đủ khơi gợi lại cả một chặng đường ký ức trong lòng Thịnh Tê.

Về Vũ Giang bao lâu nay, Thịnh Tê chưa từng quay lại cửa hàng đó. Nghe nói khu vực ấy giờ sầm uất hơn xưa nhiều, nhưng cô không dám đến.

Hôm nay Dư Thao và Hứa Đồng Đồng đều ít nói. Hai người lần đầu gặp mặt, mang tiếng là anh em họ nhưng toàn dựa vào Thịnh Tê ở giữa khuấy động không khí.

Hồi bà nội còn sống, có lần đến nhà cô Hai chơi, Thịnh Tê nằm trên sô pha ngủ mơ màng.

Nghe thấy cô Hai hỏi bà nội có muốn gọi đứa cháu gái nhỏ về thăm không, bà nội gạt đi: "Người ta không muốn về thì ta có gì mà thăm? Con trai coi như đi ở rể nhà người ta rồi. Đứa bé đó có ba mẹ nó thương, đến lượt ta lo chắc?"

Câu cuối cùng lọt rõ vào tai Thịnh Tê. Cô nhanh chóng hiểu ra tại sao hôm đó Ôn Liễm đột nhiên chịu hôn môi cô.

Bởi vì khi cô nhắc đến ba mẹ mình, ánh mắt Ôn Liễm trở nên dịu dàng và run rẩy, ngay cả cái chớp mắt cũng thật chậm, như sợ làm vỡ vụn điều gì đó.

Dù Thịnh Tê biết, bà nội, cô Hai, anh họ, thậm chí là Hàn Nhược Hoa và Ôn Liễm, họ đều thực lòng tốt với cô. Trong đó có tình yêu vô điều kiện, có sự yêu mến.

...Và cả sự thương hại.

Tiểu Thất hôm nay rất ngoan, nằm im trên xe người lạ, ngây thơ đến mức chẳng có chút phòng bị nào.

Giống hệt chủ nhân của nó, không sợ bị bắt nạt.

Thịnh Tê cúi đầu v**t v* Tiểu Thất.

Có lẽ Thịnh Tê đã quá hẹp hòi rồi. Ôn Liễm không xấu xa như cô nghĩ. Nàng tiếp cận cô có lẽ vì lại mềm lòng, lại muốn thương hại cô lần nữa.

Dù sao thì hoàn cảnh hiện tại của Thịnh Tê nghe còn thảm hơn hồi trước.

Thịnh Tê cười tự giễu.

Đúng là ngắm cảnh cũ không phải ý hay. Đang ngồi trên xe, lẽ ra cô không nên nghĩ nhiều làm gì, cứ tận hưởng dư vị bức ảnh Ôn Liễm gửi là được.

Có Hứa Đồng Đồng ở cạnh nên Thịnh Tê không dám mở ra xem.

Nhưng cô nhớ rõ trong ảnh có gì.

Có lúc cô thực sự muốn bắt Ôn Liễm chụp cả mặt vào, để người ta biết khi nàng làm chuyện này, tâm trạng nàng thế nào.

Liệu có còn giữ được vẻ bình thản, mặt không đổi sắc như mọi khi không?

Từ trước đến nay biểu cảm của Ôn Liễm vốn đã ít, giờ càng ít hơn.

Chỉ khi bị bắt nạt mới trở nên đặc sắc.

Thịnh Tê nhờ Hứa Đồng Đồng chụp cho mình và Tiểu Thất một bức ảnh.

"Chị muốn gửi cho chủ nó xem, kẻo người ta ở bên ngoài lại lo lắng."

Hứa Đồng Đồng thắc mắc: "Chủ nó lo lắng cho chị làm gì?"

Thịnh Tê không hiểu sao trên đời lại có đứa ngốc thế này. Cô cố gắng giữ bình tĩnh, nghiến răng nở nụ cười: "Em động não một tí đi có được không, ý chị là người ta lo cho con chó ấy."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...