Mời người vào nhà, Thịnh Tê lấy cho nàng một đôi dép lê mới tinh. Nhân lúc Ôn Liễm đang cúi xuống thay giày, cô lặng lẽ hít sâu một hơi sau lưng nàng để bình ổn lại những cảm xúc đang cuộn trào.
Cất túi sủi cảo vào tủ lạnh, rót cho Ôn Liễm một cốc nước ấm, rồi lại mang đĩa nho đã rửa sạch đặt lên chiếc bàn nhỏ cạnh ghế sofa.
Trong nhà không có bàn trà. Cô chê vướng víu nên chỉ trải một tấm thảm lông mềm mại trước sofa, muốn nằm hay ngồi thế nào cũng được.
Ôn Liễm tranh thủ quan sát căn hộ của Thịnh Tê. Căn hộ ở giữa này có diện tích nhỏ hơn căn góc của nàng một chút, không thông gió Bắc - Nam, bố cục gồm hai phòng ngủ và một phòng khách.
Nhưng Thịnh Tê đã cho đập thông các vách ngăn, tạo thành không gian mở nối liền bếp và phòng làm việc. Nhờ đó, phòng khách trở nên rộng rãi, thoáng đãng, tạo cảm giác diện tích lớn hơn thực tế rất nhiều.
Chính vì thế mà cô em gái phải ngủ cùng cô, bởi cả nhà chỉ còn lại một phòng ngủ với một chiếc giường duy nhất.
Trong nhà hoàn toàn không có dấu vết sinh hoạt của người thứ hai.
Trên bàn làm việc ngổn ngang các dụng cụ vẽ, bản thảo, trên giá gỗ nhỏ trưng bày những món đồ thủ công vẽ tay tinh xảo.
Trong khi nàng quan sát căn phòng, Thịnh Tê cũng đang âm thầm đánh giá nàng. Ôn Liễm không phải không nhận ra, nhưng chỉ đành giả vờ như không biết. Bàn tay cầm cốc nước vô thức siết chặt hơn, nàng cố tìm một chủ đề để phá vỡ sự im lặng:
"Em gái cậu đâu rồi?"
"Về trường hôm nay rồi, hai ngày nữa là bắt đầu vào học."
Thịnh Tê không ngạc nhiên khi nàng biết Hứa Đồng Đồng. Chắc chắn là do dì Hàn đã kể, sau đó phải tốn bao nhiêu công sức mới thuyết phục được nàng mang sủi cảo sang đây.
Thời trung học, Ôn Liễm chỉ biết vùi đầu vào sách vở, luôn độc lai độc vãng, không thích giao du kết bạn.
Nàng không phải mắc chứng sợ xã hội, bởi khi đứng trên bục phát biểu với tư cách đại diện học sinh, phong thái của nàng vô cùng tự tin, đĩnh đạc. Chỉ là nàng thiếu chút "thiên phú" trong khoản kết bạn mà thôi.
Còn Thịnh Tê lại là kiểu người ai cũng có thể chơi cùng. Dì Hàn sợ Ôn Liễm chịu áp lực học hành quá lớn, lại bị vẻ ngoài ngoan ngoãn của nàng đánh lừa, nên thường xuyên nhờ cô sang nhà chơi với nàng.
Nói xong một câu, Ôn Liễm lại rơi vào bế tắc, không tìm được chủ đề tiếp theo, đành lặng lẽ uống một ngụm nước.
Trong sự im lặng bao trùm, Thịnh Tê lại tỏ ra tự nhiên hơn hẳn. Sau tám năm, cuộc trò chuyện đầu tiên của họ diễn ra sớm hơn cô dự tính.
Công lao này hoàn toàn thuộc về dì Hàn.
Đổi một tư thế ngồi thoải mái hơn, Thịnh Tê nghiêng người về phía trước, nhìn nàng hỏi: "Tôi và em gái tôi trông có giống nhau không?"
Sự áp sát đột ngột của cô khiến nhịp thở của Ôn Liễm chậm lại nửa nhịp: "Không giống lắm."
Em gái cô tuy có nét đoan chính, nhưng ngũ quan của Thịnh Tê lại tinh xảo hơn nhiều, đẹp đến mức cảnh đẹp ý vui, tựa như một cuốn họa báo vừa được mở ra.
Thịnh Tê cười. Nhìn vẻ mặt mất tự nhiên của Ôn Liễm, biết trong lòng nàng đang mâu thuẫn, cô liền lịch sự thu người về, dựa lưng vào ghế.
"Người nhà bảo tôi giống mẹ tôi, còn con bé lại giống y hệt mẹ nó, cho nên hai chị em chúng tôi chẳng có nét nào giống nhau cả."
Người ta thường bảo con gái giống cha, nhưng cả cô và Hứa Đồng Đồng đều chẳng thừa hưởng mấy nét từ ông Thịnh Quang Minh.
Câu nói này không phải là câu hỏi, Ôn Liễm chẳng biết phải tiếp lời thế nào, chỉ đành gật đầu rồi lại nâng cốc uống một ngụm nước.
Trong lúc trò chuyện, ánh mắt Thịnh Tê vẫn luôn dán chặt lên người đối diện. Mấy năm trôi qua, Ôn Liễm vẫn gầy đến mức khiến người ta cảm thấy mong manh, yếu đuối. Thậm chí cô còn có ảo giác nàng gầy hơn cả ngày xưa.
Nhưng dì Hàn đời nào lại để con gái chịu đói, chắc là do cô nhớ nhầm thôi. Ký ức vốn là thứ giỏi đánh lừa người ta nhất.
Cố nhân trùng phùng, bầu không khí chẳng mấy vui vẻ, Thịnh Tê thực ra cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà nghĩ ngợi lung tung.
Nhưng chiếc váy Ôn Liễm đang mặc lại quá tôn dáng, chỉ cần liếc qua là có thể nhận ra những chỗ cần đầy đặn thì tuyệt nhiên không hề khiêm tốn.
Thịnh Tê ngượng ngùng dời mắt đi, chợt nhớ lại ngày xưa, cô từng dỗ ngọt Ôn Liễm c** q**n áo cho mình ngắm. Khi đó nàng không tình nguyện chút nào, xấu hổ đến mức sắp khóc.
Nhưng rốt cuộc... vẫn cho cô nhìn.
Ôn Liễm vừa tắm xong mới sang đây. Cách một khoảng nửa người, Thịnh Tê vẫn có thể ngửi thấy mùi hương thanh khiết thoang thoảng trên người nàng. Chiếc váy dài làm nổi bật khí chất dịu dàng, khác hẳn vẻ nghiêm nghị, xa cách khi mặc đồ công sở, trông nàng lúc này dễ gần hơn nhiều.
Nói một cách đơn giản, là dễ khiến người ta nảy sinh tà niệm, muốn làm vài chuyện xấu với nàng.
Phần da thịt lộ ra ở bắp chân trắng mịn tựa như đồ sứ thượng hạng. Chính vì làn da quá trắng nên chỉ cần va chạm nhẹ, trên người Ôn Liễm cũng dễ dàng xuất hiện những vết bầm tím mà chính nàng cũng chẳng biết do đâu mà có.
Đôi dép lê màu hồng phấn tươi tắn, khá hợp với chiếc váy. Cổ chân nàng mảnh khảnh, cảm giác xương xương gợi cảm, dường như chỉ cần một bàn tay là có thể nắm trọn.
Mỹ nhân tiêu hồn, quả thực rất thích hợp để đưa vào tranh.
Thịnh Tê mải mê ngắm nghía nàng từ đầu đến chân, đến khi hoàn hồn lại thì Ôn Liễm đã lặng lẽ uống cạn cốc nước.
Nhìn thấu sự căng thẳng và đề phòng của nàng, trong lòng Thịnh Tê dâng lên một kh*** c*m tự ngược đầy mâu thuẫn. Cô mỉm cười hỏi: "Khát lắm à? Có muốn thêm chút nước nữa không?"
"Không cần đâu." Ôn Liễm từ chối. Vì không có bàn trà nên nàng chẳng biết đặt cốc ở đâu, đành cứ cầm khư khư trong tay. "Tôi phải về rồi."
"Về có việc gì sao?" Thịnh Tê đón lấy chiếc cốc từ tay nàng, đặt lên chiếc bàn nhỏ bên cạnh, rồi thản nhiên nhích lại gần nàng hơn.
Ôn Liễm theo phản xạ rụt người sang bên cạnh, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay, giọng nói cố giữ vẻ trấn tĩnh: "Đọc sách một lát rồi ngủ."
"Còn sớm mà, ngủ được sao?"
Trong tích tắc, sự tĩnh lặng bao trùm lấy góc phòng nhỏ bé. Ôn Liễm cúi đầu nhìn chằm chằm vào tấm thảm trắng dưới chân. Nhiệt độ điều hòa mát lạnh dễ chịu, nhưng nàng lại cảm thấy như có ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong, sắp toát cả mồ hôi.
Có câu hỏi thì phải có câu trả lời.
Ôn Liễm là người phá vỡ sự im lặng trước: "Ngủ được."
Thịnh Tê mỉm cười, dứt khoát đứng dậy: "Được, để tôi tiễn cậu ra cửa."
Ôn Liễm thở phào nhẹ nhõm, vừa định đứng lên thì Thịnh Tê chợt nhớ ra: "Nho đã rửa rồi cậu còn chưa ăn quả nào đấy."
Nàng khựng lại một chút rồi từ chối: "Nhà tôi cũng có."
"Vị chắc chắn không giống nhau đâu." Thịnh Tê nhón lấy một quả nho to tròn mọng nước. "Tiện tay mua trong siêu thị thôi, nhưng siêu cấp ngọt."
Vừa nói, cô vừa bóc dở lớp vỏ, đưa đến tận miệng Ôn Liễm, bàn tay trái hứng hờ phía dưới: "Nếm thử xem?"
Ôn Liễm hoàn toàn không lường trước được tình huống này, sững sờ tại chỗ. Khi phản ứng lại, nàng chỉ đành phối hợp, định giơ tay lên tự cầm lấy.
Thịnh Tê né tránh bàn tay nàng, nhẹ nhàng nói: "Cứ thế ăn đi, nước chảy ra bẩn tay bây giờ."
Cô muốn đút cho nàng, và cô thì chẳng sợ bẩn tay.
Đi dép lê trong nhà nên nàng thấp hơn Thịnh Tê một đoạn, phải ngước mắt lên mới có thể nhìn rõ biểu cảm của cô.
Trên gương mặt kia là nụ cười ôn hòa đến mức không thể ôn hòa hơn, giống như một gia chủ hiếu khách đang đơn thuần chia sẻ món hoa quả tươi ngon với khách quý.
Lý do đút cho nàng ăn cũng chỉ đơn giản là vì nho nhiều nước.
Thịnh Tê khi cười lên vẫn đẹp như năm nào, nhưng những nụ cười này quá mức công nghiệp. Độ cong của đuôi mày, đường nét nơi khóe miệng, độ ấm trong ánh mắt... lần nào cũng y hệt như lần nào.
Tựa như một bức tranh treo trên tường, mặc cho gió mưa vần vũ bên ngoài, cảnh sắc trong tranh vẫn là bốn mùa xuân ý dạt dào, thanh thoát không đổi.
Người ngắm tranh ngỡ mình lạc vào cảnh thật, dù biết rõ là hư ảo, nhưng vẫn dễ dàng bị mê hoặc.
Ôn Liễm hé miệng, ngoan ngoãn ăn quả nho mà Thịnh Tê đã bóc vỏ sẵn cho mình.
Siêu cấp ngọt.
...
"Cậu và tôi gặp lại nhau trên mặt biển đêm đen, cậu có hướng đi của cậu, tôi có hướng đi của tôi."
...
Năm đó, sau khi chuyển ra ngoài sống, dù khu trọ nằm ngay cạnh trường học, Thịnh Tê vẫn tậu một chiếc xe đạp leo núi phối màu đen trắng cực ngầu.
Giá cũng không rẻ, lại không có yên sau để chở người, nhưng cưỡi lên trông rất "bụi".
Vì cùng đường nên cô thường xuyên gặp Ôn Liễm, và lần nào cũng phải dừng lại chào hỏi dăm ba câu.
Bà nội ngày nào cũng lải nhải bên tai cô, bảo cô giáo Hàn ở đối diện vất vả lắm, bao nhiêu năm nay một thân một mình nuôi con. Nhưng cô giáo rất tốt, con gái cô ấy học giỏi giang, bảo Thịnh Tê phải chịu khó chơi với những đứa trẻ ngoan như thế.
Ôn Liễm chính là "con nhà người ta" trong truyền thuyết, nhưng Thịnh Tê nghe mãi cũng không thấy ghét. Trong mắt cô lúc đó, những người có thể chuyên tâm dùi mài kinh sử là những kẻ "trâu bò" nhất thế giới.
Bà nội khen con nhà người ta xong cũng không quên v**t v* cháu mình, cưng chiều nói: "Tê Tê nhà mình không cần giỏi giang như thế đâu, cứ có cái đại học để học là được rồi."
Nguyện vọng thật giản dị biết bao.
Thịnh Tê vỗ ngực chém gió phần phật: "Chuyện này thì dễ ợt, lên cấp ba con sẽ cố gắng."
Nói thì hay lắm, nhưng cố gắng thế nào, cố gắng vào đâu thì cô mặc kệ, vẫn cứ sống tùy hứng qua ngày.
Cô trời sinh không thích học hành, thi đỗ vào trường cấp ba này hoàn toàn là nhờ vận may từ chỉ tiêu phân bổ của trường cấp hai "cùi bắp" cô học, coi như gỡ gạc lại chút mặt mũi cho ba cô.
Cha cô tuy mấy năm mới về một lần nhưng tiền nong thì luôn hào phóng, cô nghĩ cũng được thôi, làm ông ấy vui một chút cũng tốt.
Cô thích "thưởng thức" mấy bức tranh minh họa trong sách giáo khoa, và cũng nhanh chóng nhận ra kiến thức cấp ba khó hơn cấp hai gấp vạn lần, kỳ thi đại học này xem chừng không dễ xơi.
Môn Toán của Thịnh Tê tệ đến mức thảm thương, điểm số lúc nào cũng chỉ chực chờ rớt xuống một con số. Thầy giáo khuyên cô chuyển sang ban Xã hội, thế là cô chuyển.
Đám bạn "hồ bằng cẩu hữu" cũ cũng có vài đứa học cùng lớp, giáo viên chủ nhiệm mới tính tình lại dễ chịu, nên cô sống cũng khá thoải mái.
Ôn Liễm cũng học ban Xã hội, đây coi như là điểm chung duy nhất giữa hai người.
Chỉ có điều Ôn Liễm học lớp chọn, nơi cao thủ như rừng.
Thịnh Tê cứ tưởng học bá đều sẽ chọn ban Tự nhiên, hỏi nàng thì nàng chỉ đáp hời hợt: "Thích các môn xã hội hơn."
"Được thôi." Thịnh Tê hỏi xong, móc túi lấy ra một thanh socola trắng nhét vào tay nàng rồi đạp xe phóng đi.
Ôn Liễm nhìn thanh socola trong lòng bàn tay, thầm nghĩ tay người đi xe đạp lạnh thật đấy.
Mỗi tối sau giờ tự học, Hàn Nhược Hoa không yên tâm nên đều đến cổng trường đón Ôn Liễm, hai mẹ con vừa đi bộ vừa trò chuyện.
Ngày nào Thịnh Tê cũng nhìn thấy họ, nhưng chỉ khi bên cạnh không có bạn học nào cô mới dám chào hỏi.
Cô sợ người ta bàn ra tán vào. Ai bảo cô là "học dốt", đi quá gần với thủ khoa khối thì kỳ cục lắm.
Có lúc Hàn Nhược Hoa nhiệt tình hỏi han thêm vài câu, cô liền lễ phép dừng lại, dắt xe đi bộ cùng hai mẹ con.
"Tiểu Thịnh đợt này thi cử thế nào con?" Hàn Nhược Hoa hỏi.
Thịnh Tê cười hào sảng: "Con có tiến bộ ạ."
Hàn Nhược Hoa vui thay cho cô: "Bà nội con nghe được chắc chắn sẽ mừng lắm đây."
"Hì hì."
Nhưng khi Thịnh Tê nói ra số điểm cụ thể, Hàn Nhược Hoa rơi vào trầm mặc, và Ôn Liễm - người vốn dĩ đã ít nói - lại càng thêm im lặng.
Thịnh Tê thừa biết họ sẽ chẳng thể nào hiểu nổi khái niệm "tiến bộ" của một học sinh cá biệt, nhìn biểu cảm y hệt nhau của hai mẹ con, cô bỗng thấy buồn cười.
Hôm sau trời mưa, Thịnh Tê không đi xe đạp được, vừa ra khỏi nhà thì gặp Ôn Liễm. Cô nhiệt tình mời: "Chúng ta đi cùng nhau đi."
Ôn Liễm chưa kịp nói gì, Hàn Nhược Hoa đã nhanh nhảu đồng ý thay con gái: "Được đấy, hai đứa đi cùng nhau còn có người trò chuyện, đi đường cẩn thận."
Thực ra Thịnh Tê chẳng biết nói gì với Ôn Liễm, nhưng nghĩ bụng học bá chắc chắn rất tự hào về thành tích, thế là cô lanh trí tâng bốc: "Sao cậu làm được hay thế? Môn nào cũng siêu."
"Nghiêm túc học thôi." Ôn Liễm chăm chú nhìn đường.
Câu trả lời quá sức qua loa, nhưng Thịnh Tê không bắt bẻ, vẫn híp mắt cười khen ngợi: "Cậu giỏi thật đấy."
"Nếu cậu muốn, cậu cũng có thể làm được." Ôn Liễm nói với cô.
"Tớ có học thế nào cũng không giỏi bằng cậu được đâu." Chuyện học hành này, ngoài chăm chỉ ra còn cần chút thiên phú nữa chứ.
"Chưa chắc đâu." Ôn Liễm đứng dưới tán ô nhìn cô, để lộ một nụ cười: "Ít nhất, sẽ tốt hơn bây giờ."
Nụ cười của nàng nhạt nhòa và ngắn ngủi, không hề có ý chế giễu, mà là một sự khích lệ rất chân thành.
Khi đó Thịnh Tê thích vẽ, nhưng chưa bao giờ nghĩ sẽ dựa vào việc vẽ tranh để kiếm cơm, sợ chết đói.
Cô chọn ban Xã hội, định bụng đợi đến lớp 12 sẽ "tu luyện" không ăn không uống để thi đại một cái trường nào đó cho bà nội vui lòng.
Còn sau này làm gì, cô chưa nghĩ ra.
Nhưng thủ khoa khối đã nói với cô: "Chưa chắc đâu."
Cuối tuần, ngồi lì trong quán net, Thịnh Tê thậm chí không thể tập trung chơi game, trong đầu cứ luẩn quẩn hình ảnh Ôn Liễm cười với mình.
Cô sờ vào túi áo khoác, bên trong là thanh socola vị hạt phỉ mà sáng nay Ôn Liễm đưa cho cô. Nàng bảo: "Mẹ tớ nói nhận đồ của người khác thì phải đáp lễ, vị này ăn cũng ngon lắm."
Đúng là bé ngoan nghe lời mẹ.
Hàn Nhược Hoa thường gọi tên cúng cơm của nàng là "Nịnh Nịnh", nghe thôi đã thấy ngoan ngoãn rồi.
Nếu thủ khoa khối mà biết cô nhận socola xong lại chạy tót vào quán net chơi game, chắc chắn sẽ khinh bỉ cô lắm, và có khi còn muốn thu hồi lại câu "Chưa chắc đâu" kia nữa.
Thịnh Tê càng nghĩ càng thấy bực bội.
...
Cô bực dọc trở mình, rồi đột ngột mở mắt.
Căn phòng chìm trong bóng tối, chăn gối thoang thoảng mùi nước xả vải quen thuộc, chiếc bịt mắt cô đeo trước khi ngủ đã rơi xuống bên gối... Phải mất vài giây khi ý thức hoàn toàn tỉnh táo, khung cảnh lạ lẫm này mới trở nên thân thuộc trở lại.
Cô đã sống ở đây được hai tháng rồi.
Hai tháng qua là chuỗi ngày sống một mình, không ai quấy rầy, cho đến khi người hàng xóm mới chuyển đến.
Hàng xóm mới văn tĩnh, xinh đẹp, dáng người chuẩn chỉnh. Lùi một vạn bước mà nói, chỉ cần nhìn thôi cũng đã thấy bổ mắt rồi, coi như là lời to.
