Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 42



Đêm nay, vầng trăng non tựa như chiếc móc câu bạc lơ lửng giữa trời, lẩn khuất sau lớp sương mỏng và những tầng mây thưa thớt. Ánh sáng lãnh lẽo, nhạt nhòa phủ xuống vạn vật.

Trước khi kéo rèm cửa, Thịnh Tê đứng lặng yên, ngước nhìn bầu trời một lúc lâu.

Giờ đây, khi đã nằm trên giường, tâm trí cô vẫn luẩn quẩn với hình ảnh vầng trăng cô độc ban nãy. Cuộc điện thoại của Ôn Liễm như hòn đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, làm tan biến cơn buồn ngủ, chỉ để lại một nỗi phiền muộn không tên đọng lại trong lòng.

Ý tứ của Thịnh Tê rất đơn giản: Không muốn gây rắc rối cho Ôn Liễm. Cô sẽ không tiết lộ chuyện của Ôn Hủ và Thành Quyên cho nàng biết, ngược lại, cô cũng sẽ giữ kín chuyện giữa mình và nàng trước mặt Ôn Hủ.

Nhưng Ôn Liễm lại nghiêm túc thái quá, cứ bắt bẻ từng câu chữ của cô.

Thịnh Tê bắt đầu tự hỏi, quan hệ giữa mình và Ôn Liễm chẳng lẽ không phải là "hàng xóm bình thường" sao? Cô đâu có đưa ra lời hứa hẹn xa vời nào?

Việc hai người dây dưa với nhau như hiện tại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Thịnh Tê. Cô chỉ đơn giản là không muốn làm trái lại cảm xúc của bản thân. Cô cứ ngỡ Ôn Liễm cũng ngầm hiểu đây chỉ là một cuộc chơi, sẽ biết cách cư xử sao cho phải phép.

Vậy thì cú điện thoại vừa rồi là có ý gì?

Chẳng lẽ chỉ vì cô nhất thời bị Ôn Liễm thu hút trở lại, hôn nhau vài lần, làm vài chuyện thân mật, đưa đón nàng đi làm, thì giữa họ tự động nảy sinh một mối quan hệ sâu sắc hơn sao?

Đừng quên rằng, người đã tàn nhẫn đá cô, đến nay vẫn chưa một lời xin lỗi, chính là Ôn Liễm. Hai năm trước, người không muốn gặp lại cô, người quay lưng đi yêu người khác, cũng là Ôn Liễm. Khi đó, ngay cả một bữa cơm nàng cũng chẳng buồn ăn cùng cô.

Bây giờ cô đã trưởng thành, độc thân, công việc nhàn hạ, lại vô tình sống ngay cạnh nhà. Phải chăng vì thế mà cô không còn là kẻ "cao không tới", và nàng mới hạ mình đồng ý tham gia trò chơi này?

Ôn Liễm nghĩ cô nên cảm thấy mang ơn, nên lập tức quy phục và trở thành tù binh của tình yêu lần nữa sao?

Thịnh Tê cong mắt cười, khẽ thì thầm vào khoảng không: "Không có đâu nhé."

Cũng có một mối quan hệ khác, đó là "bạn học cũ cấp ba". Nhưng Ôn Liễm không nói, Thịnh Tê cũng sẽ tuyệt đối không nhắc tới.

Thịnh Tê cực kỳ ghét việc ôn lại chuyện xưa với Ôn Liễm.

Nếu không nhắc đến quá khứ, họ còn có thể bình thản ở bên nhau, vui vẻ tận hưởng hiện tại, dù sao cả hai đều đang độc thân. Nhưng một khi khơi lại chuyện cũ, chẳng khác nào đang nhắc nhở Thịnh Tê rằng: Cô là kẻ ăn lại đồ cũ. Cô là kẻ bị người ta đá mà vẫn không có tiền đồ, vẫn dây dưa mập mờ với người ta.

Tuy da mặt Thịnh Tê không mỏng, nhưng cô không muốn lòng tự trọng của mình bị chà đạp. Cho nên, ba chữ "bạn học cũ" tốt nhất là đừng bao giờ nhắc tới.

Có lẽ dạo gần đây tính tình Thịnh Tê quá tốt, khiến người ta sinh ra ảo giác rằng cô rất dễ tiếp cận. Đêm nay cô còn đi đón Ôn Liễm tan tầm, tay trong tay nồng nàn suốt cả quãng đường, khiến Ôn Liễm hiển nhiên không còn giữ được sự bình tĩnh như dạo trước.

Trong điện thoại, nàng không che giấu sự hụt hẫng và thất vọng trong giọng nói: "Hóa ra cậu vẫn thường làm những chuyện này với 'hàng xóm bình thường' của mình à?"

Không muốn nghe những lời châm chọc, Thịnh Tê lạnh lùng nhắc nhở: "Đều là người trưởng thành cả rồi, chuyện này là ngươi tình ta nguyện, tôi đâu có ép buộc cậu, đúng không?"

Ôn Liễm bật cười một tiếng chua chát, rồi im bặt, không còn động tĩnh gì.

Thịnh Tê cũng chẳng muốn nói thêm: "Còn về chuyện chị họ cậu, tôi thêm bạn hay không cũng được, tùy cậu xử lý. Tôi ngủ trước đây. Ngủ ngon."

Thịnh Tê dứt khoát cúp máy.

Dù trước khi trở về Vũ Giang, trong lòng Thịnh Tê nỗi nhớ nhung hay sự oán hận chiếm phần nhiều hơn, thì khi gặp lại người xưa, cô vẫn luôn cố gắng giữ thái độ nho nhã, lịch thiệp nhất có thể. Cô không nỡ trút giận lên Ôn Liễm, cũng không muốn ỷ vào việc nàng đang có hứng thú với mình để thực hiện cái gọi là trả thù.

Cô ghét việc người khác làm thay đổi bản chất con người mình.

Bà nội đã dạy dỗ cô nên người thế nào, cô sẽ sống đúng như thế ấy. Cô không thể để những kẻ không quan trọng biến mình thành một con người hoàn toàn khác sau khi bà mất. Cô sẽ lễ phép, sẽ tôn trọng người khác, và ngay cả khi d*c v*ng thiêu đốt lý trí, cô vẫn sẽ dịu dàng với người từng bỏ rơi mình.

Nhưng đêm nay, Thịnh Tê đã nhìn thấu bản thân. Hóa ra cô cũng biết nói những lời vô tình, cũng biết dùng bốn chữ "ngươi tình ta nguyện" lạnh lẽo để làm lá chắn bảo vệ mình. Nghĩ đến sự thất vọng và phẫn nộ của Ôn Liễm sau khi nghe câu đó, cô lại cảm thấy... khoan khoái.

Một lúc sau, thông báo kết bạn từ Ôn Hủ hiện lên.

Ôn Liễm rốt cuộc vẫn là một đứa trẻ ngoan, nàng không làm chuyện lấp l**m qua mặt người khác. Cả hai bên đều muốn kết bạn, nàng sẽ không ngăn cản.

Thịnh Tê trước đó muốn kết bạn với Ôn Hủ vì tò mò về câu chuyện giữa cô ta và Thành Quyên. Cô không hiểu sao họ lại ở bên nhau, dính lấy nhau nhưng lại không phải là yêu đương. Đâu thể nào ai cũng giống cô và Ôn Liễm được.

Cũng may Thành Quyên coi cô là bạn, đã kể sơ qua mọi chuyện, nhưng sự tò mò của cô vẫn không giảm. Cô muốn biết Ôn Hủ rốt cuộc đang nghĩ gì, là nặng tình hay là cố chấp, và tại sao nhất định phải kết bạn với cô.

Nhưng sau khi nhấn nút "Đồng ý", cô lại cảm thấy mệt mỏi rã rời, cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến.

Nửa đêm chìm vào giấc mộng, Thịnh Tê lại trở về Vũ Giang năm mười bảy tuổi.

Vì đã mơ quá nhiều lần, cảm xúc chập chờn giữa mơ và thực để lại quá nhiều bóng tối trong lòng, nên chỉ đi vài bước, cô đã nhận ra mình đang nằm mơ. Nhưng cô vẫn thích thú bước đi trên con đường từ trường về nhà. Cứ ngắm nhìn thôi, đừng coi là thật là được.

Đi mãi, đi mãi, Thịnh Tê biến thành một sự tồn tại trong suốt, chỉ có ý thức là bị giam cầm trong giấc mơ. Thân thể của Thịnh Tê lúc này không còn thuộc quyền kiểm soát của cô nữa.

Cô nhìn thấy một Thịnh Tê mười bảy tuổi mặc chiếc áo khoác đồng phục rộng thùng thình, chiếc quần jean cố tình làm cho cũ kỹ, và đôi giày trắng được bà nội giặt sạch tinh tươm.

Đó là những ngày cuối xuân, tiết trời ấm áp dễ chịu, gió xuân nhẹ nhàng vờn bay đuôi tóc ngựa của cô gái nhỏ.

Thịnh Tê nhớ lại cảnh tượng này.

Sau kỳ thi giữa kỳ, Ôn Liễm trở thành một nhân vật truyền thuyết. Nàng vĩnh viễn vững vàng ngồi ở vị trí số một của toàn khối. Lên lớp 11, suy nghĩ của mọi người đã trưởng thành hơn, cộng thêm việc hiểu rõ hơn về con người nàng, những lời bàn tán ác ý cũng vơi bớt đi nhiều.

Thịnh Tê vốn đang mừng thầm cho nàng, nhưng trong lớp cô có một nam sinh chơi thân với người đứng thứ hai toàn khối. Cậu ta cực kỳ ghét Ôn Liễm.

Cậu ta rêu rao rằng Ôn Liễm chỉ là một con mọt sách biết học vẹt, chẳng có sở thích thú vị nào. Không bạn bè, cũng chẳng có nam sinh nào thích, thi cử điểm cao đến mấy cũng vô vị.

"Ai mà thèm thích cái loại con gái đó chứ? Giống hệt người máy. Bản thân nó bị đơ cảm xúc, không thấy bọn con trai đều cạn lời với nó à? Con gái con đứa, thành tích vừa phải thôi là được. Thằng bạn tao sống vui vẻ hơn nó nhiều mà vẫn đứng top đầu đấy thôi."

Thịnh Tê lao tới, một cước đạp đổ bàn của cậu ta.

"Mày nghĩ người ta cần mày thích chắc? Tao còn cạn lời với cái loại mày đấy. Mồm miệng thối tha, con gái trong trường đều phải đi đường vòng để tránh mày, mày không nhận ra à? Bạn mày đứng thứ mấy thì liên quan quái gì đến mày, mày tưởng mày cũng ngon lắm đấy à mà dám chỉ trỏ vào người đứng đầu khối?"

Con trai ở cái tuổi này sĩ diện nhất là trời. Bị Thịnh Tê mắng xối xả, lại còn bị đạp bàn, cậu ta không nhịn được liền đứng phắt dậy, đẩy mạnh Thịnh Tê một cái rồi chửi bới ầm ĩ. Nếu không có người can ngăn, cậu ta đã thực sự lao vào đánh Thịnh Tê.

Thịnh Tê va vào góc bàn, trên người bầm tím một mảng lớn.

Vụ ẩu đả rồi cũng qua, cô không để bụng. Nhưng khoảng thời gian đó, cô không bị mất điện thoại thì cũng bị tịch thu truyện tranh. Ngay cả cuối tuần trốn đi quán net cũng bị chủ nhiệm tóm được, lôi vào văn phòng giáo huấn một trận tơi bời.

Đến kẻ ngốc cũng đoán ra được là ai làm trò này.

Uông Chính Ngân tìm một ngày cuối tuần, lôi cổ tên nam sinh kia đến gần nhà Thịnh Tê đánh cho một trận, rồi gọi điện bảo Thịnh Tê ra xem. Thịnh Tê hộc tốc chạy từ nhà Ôn Liễm ra, khuyên Uông Chính Ngân bỏ đi, dù sao cũng là bạn cùng lớp, đừng chấp nhặt.

Uông Chính Ngân và đám bạn thay phiên nhau mỗi người đạp tên kia một cái, bắt cậu ta đứng úp mặt vào tường, sau đó ngồi xổm xuống châm thuốc.

"Nhìn cái mặt nó ngứa mắt chết đi được, lớn đầu rồi còn chơi trò mách lẻo. Lần trước ông đây hút thuốc trong lớp cũng là do nó bép xép."

Thịnh Tê ngồi xổm xuống cạnh bọn họ, thỉnh thoảng liếc nhìn đồng hồ.

Uông Chính Ngân thấy cô chán, bèn đưa điếu thuốc qua: "Thử không? Bạn gái tớ cũng hút, chẳng sao đâu."

Thịnh Tê kẹp điếu thuốc trong tay. Cô không thích mùi này, cảm thấy chẳng việc gì phải hút, tiền đó thà để mua trà sữa hay đồ ăn vặt còn hơn.

Thịnh Tê cười: "Cậu bị dở à, ngậm vào mồm rồi còn đưa cho tớ."

Uông Chính Ngân sực nhớ ra: "À ừ nhỉ, chỉ có bạn gái tớ mới không chê tớ thôi."

Thịnh Tê trả lại điếu thuốc. Uông Chính Ngân đang định rút cho Thịnh Tê một điếu mới thì Ôn Liễm xuất hiện ngay đầu đường.

Chỗ này là địa bàn Uông Chính Ngân hay tụ tập, Ôn Liễm biết rõ.

Nàng nhìn thấy cặp kính vỡ nát dưới đất, nam sinh áo quần xộc xệch đang đứng úp mặt vào tường, rồi lại nhìn sang Thịnh Tê và Uông Chính Ngân đang trao đổi điếu thuốc. Gương mặt nàng lạnh băng: "Qua đây."

Uông Chính Ngân biết Thịnh Tê đặc biệt nghe lời "cái bà thủ khoa" kia, cậu ta cũng thấy người ta xinh đẹp, lại còn nghe đồn Thịnh Tê muốn thi đại học cùng trường với người ta. Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Ôn Liễm, Uông Chính Ngân cười cười bảo Thịnh Tê: "Đi đi, đi đi."

Thịnh Tê lại không cười nổi. Cô nhận ra Ôn Liễm đang rất giận.

Đợi cô đi tới trước mặt, Ôn Liễm gằn giọng hỏi: "Các cậu còn định đánh người ta nữa à?"

Thịnh Tê lập tức quay đầu hô lớn với Uông Chính Ngân, bảo cậu ta đừng làm lớn chuyện, mau thả người đi.

Trên đường về, Ôn Liễm im lặng suốt cả quãng đường, không thèm đoái hoài gì đến cô. Thịnh Tê chột dạ, cun cút đi theo nàng vào nhà. Dì Hàn đã đi làm, hôm nay không có nhà.

"Cậu biết câu 'hồ bằng cẩu hữu' không?" Ôn Liễm mở lời. Lúc nãy nàng đang làm bài tập ngon lành, thấy Thịnh Tê nhận điện thoại rồi chạy biến đi. Nghe loáng thoáng vài từ khóa, nàng biết ngay đám người kia gọi Thịnh Tê chẳng có việc gì tốt lành, không yên tâm nên mới đi theo.

Thịnh Tê học văn không giỏi, nhưng từ này đương nhiên là biết, bèn gật đầu.

"Cậu tụ tập với bọn họ để bắt nạt bạn học, lại còn học đòi hút thuốc?"

"Tớ không có! Tớ không biết bọn họ sẽ đánh người, lúc tớ đến thì xong xuôi cả rồi. Uông Chính Ngân đưa thuốc mời tớ, tớ..."

Ôn Liễm không đợi cô nói hết đã cắt ngang, nàng lắc đầu, không muốn nghe giải thích: "Tớ không thích."

"Nhưng tớ thật sự không có mà." Thịnh Tê rũ đầu xuống, cảm thấy oan ức.

"Trên người cậu bây giờ toàn mùi thuốc lá, khó ngửi chết đi được. Tại sao cậu cứ nhất định phải tiếp cận bọn họ?"

Bình thường Ôn Liễm nói chuyện rất từ tốn, bình tĩnh và trầm ổn, nghe rất êm tai. Nhưng mẹ nàng là giáo viên, hồi nhỏ nàng hay ngồi làm bài tập trong văn phòng, nghe mẹ mắng học sinh không ít. Thế nên khi tức giận, khí thế của nàng mạnh đến mức khiến Thịnh Tê không dám cãi lại.

Lần đầu tiên nghe thấy Ôn Liễm cao giọng như vậy, khuôn mặt thanh tú giờ chỉ còn lại sự lạnh lùng, Thịnh Tê cúi đầu im lặng. Cô biết đám Uông Chính Ngân không tốt, nhưng kết bạn là quyền của cô, Ôn Liễm cứ hùng hổ dọa người như vậy khiến cô rất khó chịu.

Ôn Liễm dường như biết Thịnh Tê tạm thời không nghe lọt tai cái đạo lý "gần mực thì đen", bèn thu hẹp phạm vi vấn đề: "Nói thật cho tớ biết, cậu có hút thuốc không?"

"Không có." Thịnh Tê không muốn bị oan uổng. "Người tớ bị ám mùi thôi, miệng tớ không có mùi thuốc đâu."

Nói xong, thấy biểu cảm của Ôn Liễm đã nhu hòa hơn đôi chút, cô nhỏ giọng thách thức: "Không tin cậu cứ hôn tớ mà xem."

Ôn Liễm thẳng thừng từ chối: "Không muốn hôn cậu. Tớ chẳng thích cái dáng vẻ của cậu khi đi cùng bọn họ chút nào."

Cuối cùng nàng cũng nói ra lời trong lòng.

"Tớ bây giờ rất ít đi với họ mà, nhưng mà..."

"Nhưng cậu không thể chỉ có mình tớ là bạn, đúng không? Tớ mà nói động đến bọn họ là cậu lại xù lông lên không vui."

Thịnh Tê nghiêm túc nói: "Tớ biết cậu muốn tốt cho tớ."

"Tớ không thích trẻ hư." Ôn Liễm phiền não nói. "Để mẹ tớ biết chuyện này, mẹ sẽ không cho phép tớ làm bạn với cậu nữa đâu."

Thịnh Tê nghe xong liền hoảng sợ, vội vàng dỗ dành: "Tớ sẽ không hư đâu, sau này tớ bớt tiếp xúc với họ là được chứ gì?"

Một lát sau, Ôn Liễm ôm lấy cô, giọng nói vừa phiền muộn vừa tủi thân: "Tớ chỉ có mình cậu là bạn, tớ cũng muốn cậu như thế."

Thịnh Tê hôn nhẹ lên thái dương nàng: "Nếu tớ quen cậu ngay từ hồi mới nhập học, thì tớ cũng chỉ cần có mình cậu là đủ."

Nhưng cô không thể vì chơi với Ôn Liễm mà nghỉ chơi với những người bạn cũ, làm thế thì mất mặt lắm.

Câu nói này khiến Ôn Liễm dễ chịu hơn nhiều, nàng chủ động hôn lên má Thịnh Tê. Thịnh Tê được đà lấn tới, chu môi ra đòi hôn môi. Nàng cân nhắc một chút rồi cũng chiều theo.

Nhưng trong lúc hôn, Thịnh Tê lại tinh nghịch l**m môi Ôn Liễm một cái, đầu lưỡi suýt nữa chạm vào lưỡi nàng.

Ôn Liễm hoảng hốt đẩy mạnh cô ra, vội vàng chùi miệng, không dám tin hỏi: "Cậu làm cái gì thế?"

Thịnh Tê tìm cớ lấp l**m: "Muốn chứng minh cho cậu thấy, tớ không có hút thuốc."

Không thể chấp nhận sự tùy tiện này, vành mắt Ôn Liễm thoáng chốc đỏ hoe. Nàng gục xuống bàn, vùi mặt vào cánh tay. Giọng nói mang theo tiếng nấc nghẹn ngào: "Cậu phiền quá đi mất!"

Thịnh Tê bị dọa cho hết hồn, vội vàng ngồi xổm xuống: "Tớ xin lỗi, lần sau tớ không thế nữa."

Bản thân cô cũng sắp khóc đến nơi. Cô đang làm cái quái gì thế này? Khó khăn lắm mới dỗ dành được, giờ lại chọc cho người ta giận.

"Cậu đừng khóc mà, tớ giải thích cho cậu nghe."

"Cậu cũng đừng mách mẹ cậu nhé, được không? Tớ sợ lắm." Thịnh Tê sợ thật sự. Tuy dì Hàn đối xử với cô không tệ, nhưng dì ấy chỉ thích con ngoan trò giỏi thôi.

Thịnh Tê không biết mình đã phải dỗ dành bao lâu thì Ôn Liễm mới chịu ngẩng lên nói chuyện. Nàng nhìn cô cực kỳ nghiêm túc: "Thịnh Tê, con gái với con gái... không thể làm những chuyện như thế này."

Nàng không còn cách nào để giả ngốc được nữa, cũng không thể coi như Thịnh Tê chỉ là thích được "ban thưởng" nụ hôn.

Thịnh Tê hỏi lại: "Cậu chỉ có thể chấp nhận làm chuyện này với con trai thôi sao?"

"Với ai tớ cũng không chấp nhận, tớ không thích. Cậu mà còn như vậy, tớ không muốn đi cùng cậu nữa."

Ôn Liễm thực sự nổi giận.

...

Tỉnh lại, Thịnh Tê hoảng hốt một hồi lâu. Đó là lần đầu tiên Ôn Liễm nổi giận với cô, khiến cô sợ đến mức suýt tưởng rằng nàng thật sự định nghỉ chơi với mình.

Thực ra khi đó Ôn Liễm rất khoan dung với cô. Cô muốn hôn nàng, chỉ cần xin phép trước là nàng đều đồng ý. Nhưng cái ngu của cô là được voi đòi tiên, hôn nhiều quá sinh ra ảo giác. Cộng thêm việc thấy Ôn Liễm quản lý chuyện bạn bè của mình, Thịnh Tê vừa thấy oan ức, lại vừa khấp khởi vui mừng vì nghĩ rằng nàng để ý đến mình.

Thế nên cô mới quá trớn mà động lưỡi khi hôn. Nếu Ôn Liễm không cự tuyệt, chắc chắn cô không chỉ dừng lại ở một cái l**m đơn giản như vậy.

Phản ứng của Ôn Liễm lúc đó hoàn toàn là phản ứng của một cô gái thẳng. Nàng chiến tranh lạnh với cô mấy ngày liền. Thịnh Tê khi đó đã có ý định lùi bước, cô biết mình quá vô sỉ. Ôn Liễm chỉ muốn làm bạn bè trong sáng, còn cô lại có ý đồ đen tối. Thịnh Tê bắt đầu trốn tránh Ôn Liễm. Mối quan hệ của hai người trong khoảng thời gian đó lập tức nguội lạnh.

Tự nhiên lại mơ thấy chuyện này, có lẽ cuộc đối thoại trước khi ngủ với Ôn Liễm đã khiến cô bất an, gợi lại tâm trạng năm xưa.

Tối qua Ôn Hủ nhắn tin xã giao định bắt chuyện, Thịnh Tê không trả lời, cô ta cũng không nhắn thêm nữa. Sáng nay Thành Quyên mới hồi âm, xin lỗi cô và bảo cứ xóa thẳng tay Ôn Hủ đi, đừng để cô ta làm phiền.

Thịnh Tê mặc kệ hết, ai rảnh mà quan tâm đến chuyện rắc rối của hai người họ chứ.

Cô rầu rĩ không vui suốt cả ngày.

Ước chừng giờ này Ôn Liễm sắp về đến nhà, cô giả vờ đi vứt rác, quay lại thì gặp Hàn Nhược Hoa, bèn cố tình đứng ở hành lang trò chuyện với bà.

Đúng giờ, cửa thang máy mở ra. Ôn Liễm bước ra, không thèm liếc nhìn hai người họ lấy một cái, đi thẳng vào nhà rồi đóng sầm cửa lại.

Hàn Nhược Hoa và Thịnh Tê ngơ ngác nhìn nhau.

Thịnh Tê thầm nghĩ: Ừm, giấc mơ và hiện thực đúng là cùng một nhịp thở.

Hàn Nhược Hoa bất lực hỏi: "Con với Nịnh Nịnh lại cãi nhau à?"

"Đâu có ạ." Thịnh Tê uể oải phủ nhận.

Nhớ lại cảnh mình trong mơ khúm núm cầu xin Ôn Liễm đừng mách mẹ, cô lại thấy buồn cười. Cũng may hiện tại cô có thể chắc chắn Ôn Liễm không mách lẻo, nếu không dì Hàn đã "xử đẹp" cô từ lâu rồi, chứ đời nào còn khuyến khích cô sang nhà nói chuyện với con gái bà.

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...