Tê Nhĩ Vi Lâm - Tần Hoài Châu

Chương 43



Thịnh Tê cứ chần chừ mãi ngoài cửa, chỉ để được nhìn Ôn Liễm thêm một chút. Ôn Liễm không vui, điều này cô có thể khẳng định chắc chắn.

Chính cô là người đã chọc giận người ta, lại còn là cố tình làm vậy. Nếu không nói ra mấy lời tuyệt tình kia, thì đâu có chuyện gì xảy ra.

Nhưng xem hết rồi thì sao? Dỗ dành ư?

Thịnh Tê không đi qua đó, mà lặng lẽ đóng cửa lại, một mình nằm trên ghế sofa ngẩn ngơ.

Có những chuyện thật sự vô nghĩa. Ôn Liễm muốn làm gì, muốn nghĩ thế nào, đó là lựa chọn của nàng. Chỉ khi hai người cùng đưa ra một lựa chọn nhất quán thì mối quan hệ mới có thể duy trì.

Trước kia là vậy, bây giờ vẫn thế.

Chỉ khác là ngày xưa, người muốn kết thúc quan hệ là Ôn Liễm. Còn bây giờ, người không muốn tiến tới một mối quan hệ sâu sắc hơn lại là Thịnh Tê.

Ôn Hủ có lẽ đang rảnh rỗi nên bắt đầu gửi mấy cái icon cho cô.

Thịnh Tê: [ Chị thêm tôi có việc gì không? ]

Ôn Hủ: [ Còn tưởng cô xóa tôi rồi chứ. ]

Thịnh Tê: [ Chưa đến mức phải nhanh tay như vậy. ]

Thành Quyên bảo cô xóa đi, sợ cô bị làm phiền. Nhưng hiện tại Thịnh Tê chưa thấy phiền lắm, cũng chẳng vội vàng gì.

Thực ra, ngầm ý trong câu trả lời là: Sớm muộn gì tôi cũng xóa.

Gửi xong, Ôn Hủ im lặng vài phút, nhưng rất nhanh đã bắt đầu tìm chuyện để nói: [ Cô với em họ tôi là bạn học cũ à? ]

Thịnh Tê bật cười, cái này đi hỏi Ôn Liễm chẳng phải xong rồi sao, chạy tới hỏi cô làm gì, đúng là vẽ chuyện.

[ Không học cùng lớp, không tính là bạn học cũ, chỉ là quen biết thôi. ]

[ Cô thẳng thắn gớm nhỉ. ]

[ Ừ. ] Thịnh Tê ngược lại muốn xem xem cô ta định dẫn dắt câu chuyện đi đâu.

[ Nghe em họ tôi bảo cô vẫn còn độc thân, thật hay giả đấy? ]

Thịnh Tê gửi một icon "Mỉm cười", hỏi ngược lại: [ Ôn tiểu thư đang độc thân sao? ]

Ôn Hủ: [ Hỏi cái này làm gì? ]

[ Đây cũng là điều tôi muốn hỏi chị đấy. ]

Đêm nay sự kiên nhẫn của Thịnh Tê không nhiều, cô "đốp" lại một câu rồi tiếp lời: [ Chị muốn làm mai cho tôi à? ]

Ôn Hủ: gửi một icon "OK", [ Cũng được đấy, thích nam hay nữ? ]

Thích cái đầu chị ấy.

Cái quái gì thế này? Kết bạn chỉ để thăm dò xu hướng tính dục và tình trạng hôn nhân, đúng là rảnh rỗi mà.

Thịnh Tê trong lòng lười chẳng muốn trả lời nữa, nhưng vẫn khách sáo đáp: "Cảm ơn ý tốt, tạm thời không cần đâu."

Ôn Hủ cũng biết điều không dây dưa thêm, liền vào trang cá nhân của Thịnh Tê, thả tim cho bức ảnh bữa tối cô đăng tối thứ Sáu tuần trước.

Thịnh Tê cạn lời. Cô ta nhìn ra đó là món Thành Quyên nấu, đang ngấm ngầm khoe khoang chủ quyền đây mà.

Lướt danh sách người thả tim, Thịnh Tê không thấy tên Ôn Liễm. Thường ngày bất kể cô đăng cái gì, Ôn Liễm đều sẽ vào thả tim "đã xem". Nhưng đêm đó, vì không đi dắt chó đi dạo cùng nhau, nàng đã không thèm tương tác.

Hồi cấp ba, lần đó cô đã dỗ Ôn Liễm như thế nào nhỉ?

Ký ức không đưa ra một đáp án cụ thể. Hình như là sau hai tuần chiến tranh lạnh, mọi thứ tự nhiên lại đâu vào đấy.

Còn có hai nhân vật mấu chốt là bà nội và Hàn Nhược Hoa. Thấy hai đứa ít qua lại, người lớn liền bắt đầu tìm cách hòa giải.

Bà nội Thịnh Tê nghĩ thầm, cháu gái sang nhà đối diện đọc sách học bài thì tốt hơn là chạy rông ngoài đường không thấy bóng dáng đâu.

Hàn Nhược Hoa thì lo Ôn Liễm không có ai nói chuyện sẽ sinh ra tự kỷ, nên không gọi anh họ của Ôn Liễm đến thì cũng gọi Thịnh Tê sang.

Trước đó, mỗi khi tâm trạng không tốt, Ôn Liễm chẳng làm gì khác ngoài việc vùi đầu vào sách vở, y hệt một cái máy. Nhưng bây giờ nàng không chong đèn học đến rạng sáng nữa, nàng có cách khác để dọa mẹ mình sợ.

Gần chín giờ tối, Hàn Nhược Hoa gọi điện hỏi Thịnh Tê có muốn ăn khuya không.

Phản ứng đầu tiên của Thịnh Tê là không muốn làm phiền.

Dì Hàn khéo léo nói: "Nịnh Nịnh tối nay không chịu ăn cơm, nếu con muốn ăn khuya thì rủ nó ra ngoài ăn một bữa. Còn nếu không muốn ra ngoài thì sang nhà dì, dì nấu cho cũng được."

Ôn Liễm không ăn tối, mẹ nàng quản không được nên mới nhờ cô giúp. Mấy lần trước lý do không ăn là gì nhỉ? Tâm trạng không tốt, không đói. Còn đêm nay thì sao?

Hàn Nhược Hoa biết cô là kẻ đầu têu, cô không thể nào làm ngơ được.

Thịnh Tê buông bản kế hoạch đang làm dở xuống, đi tới giá sách, rút ra một quyển vở cũ, ngắm nhìn những nét chữ nắn nót của Ôn Liễm viết tên và lớp cho cô.

Không ai có thể phủ nhận Ôn Liễm đã từng dành rất nhiều tâm huyết cho cô. Khi đó, nàng đã chắt chiu từng chút thời gian giải trí ít ỏi của mình để dành cho cô.

Năm đầu tiên đến tỉnh Y, bắt đầu cuộc sống mới trong môi Tr**ng X* lạ, cô độc và ngột ngạt, việc nhớ về bà nội và Ôn Liễm là điều Thịnh Tê làm mỗi ngày. Nỗi nhớ ấy luôn song hành cùng nỗi đau và sự oán trách. Thịnh Tê thường ảo tưởng rằng sau khi tỉnh giấc, cuộc sống tại tỉnh Y chỉ là một cơn ác mộng.

Chuyện cô và Ôn Liễm không đến được với nhau cũng là điều bình thường. Những mối tình học trò vụng trộm hay những mối quan hệ mập mờ thời học sinh, về sau đa số đều chẳng còn liên lạc. Không có yếu tố khách quan thì cũng sẽ có yếu tố chủ quan, con người ai rồi cũng sẽ thay đổi.

Lại thêm việc cô bặt vô âm tín, không ở bên cạnh, Ôn Liễm rồi cũng sẽ thích người khác thôi.

Cứ coi như những chuyện đó chưa từng xảy ra thì đã sao? Ôn Liễm đâu có từ chối, thử lại lần nữa không được sao?

Thịnh Tê tự hỏi bản thân, nhưng không tìm ra câu trả lời. Giống như đang loay hoay chọn giữa đáp án B và C trong bài thi trắc nghiệm, nhưng đôi khi cả hai đều là đáp án sai.

Cô gọi điện cho Ôn Liễm. Lần đầu không ai nghe máy, tự động ngắt kết nối. Đến lần thứ hai mới có người bắt máy.

Đầu dây bên kia giọng nói lạnh tanh: "Chuyện gì?"

Thịnh Tê dịu giọng: "Tôi đói, đi ăn khuya không?"

"Tôi không đói."

"Ăn một chút đi."

Thịnh Tê nói một cách mơ hồ: "Đói bụng sẽ không ngủ được đâu."

Cứ coi như người không ăn tối là cô đi vậy.

Hai mươi phút sau, khi ra đến cửa, Ôn Liễm thấy cửa nhà Thịnh Tê đang mở, bèn gõ nhẹ: "Đi thôi."

Gương mặt mộc khiến nàng trông càng thêm lạnh lùng, xa cách. Dù không trang điểm, làn da trắng mịn của nàng vẫn khiến người ta phải ghen tị. Mái tóc buộc đuôi ngựa thấp đơn giản. Nàng mặc áo khoác dài và quần ống rộng, không biết vô tình hay cố ý mà đi một đôi giày cao gót, ép chiều cao của Thịnh Tê xuống hẳn hai centimet.

Đôi mắt Ôn Liễm cụp xuống, trong đó không còn sự mềm mại quen thuộc mà Thịnh Tê vẫn thấy, y hệt như lần đầu tiên gặp lại trong thang máy – phẳng lặng như mặt nước tù đọng.

Thịnh Tê cười thầm trong lòng, nụ cười nhuốm chút vị đắng chát, nhưng vẫn dùng giọng điệu ôn hòa hỏi nàng: "Cậu muốn ăn gì?"

"Gì cũng được."

"Đồ nướng nhé?"

"Không ăn."

"Bún thập cẩm cay? Lẩu?"

"Không ăn."

"Mì sợi, hoành thánh, cháo?"

"Không ăn."

Giờ này làm gì có nhiều quán mở cửa mà kén chọn, Thịnh Tê hết cách: "Vậy rốt cuộc cậu muốn ăn gì?"

"Tùy."

Biết nàng cố ý, Thịnh Tê lại càng tỏ ra kiên nhẫn: "Vậy ra cửa hàng tiện lợi xem thử."

Ôn Liễm dường như cảm thấy hành hạ thế là đủ rồi: "Được."

Đi trong khu dân cư, ánh đèn đường sáng rực, Thịnh Tê giẫm lên cái bóng của mình, rồi lại ngửa đầu nhìn vầng trăng khuyết.

Ôn Liễm đi bên cạnh liếc nhìn cô, lạnh lùng mở miệng: "Hôm qua là tôi đường đột."

Thịnh Tê không ngờ nàng sẽ chủ động nhắc đến chuyện này, cô còn định đợi ăn chút gì đó rồi mới nói chuyện. "Tôi..."

"Cậu nói đúng, là 'ngươi tình ta nguyện', cậu không hề ép buộc tôi."

Ôn Liễm không đợi cô nói hết đã tiếp tục lý lẽ: "Hơn nữa cậu chỉ là không muốn gây rắc rối cho tôi, giống như tôi cũng nói với chị họ rằng chúng ta chỉ là hàng xóm trước mặt cậu vậy."

Thịnh Tê biết Ôn Liễm không ngốc, những chuyện này nàng đều có thể suy luận ra, cho nên cú điện thoại hôm qua mới khiến nàng hoảng hốt. Bởi vì Ôn Liễm đang cố tình thăm dò cô.

Đã nói đến nước này, Thịnh Tê không thể để một mình Ôn Liễm nhượng bộ: "Hôm qua thái độ của tôi không tốt, xin lỗi."

Dù lời nói là thật, nhưng mục đích Thịnh Tê nói ra không phải để tìm sự bình tĩnh, mà là cố ý dội gáo nước lạnh vào Ôn Liễm.

Ôn Liễm tự tìm bậc thang cho mình bước xuống: "Không sao. Tôi chỉ hơi để ý thôi, không nên thêm hai chữ 'bình thường' vào chứ, dù sao tôi cũng khác với những người hàng xóm khác mà."

Nàng dường như muốn nói câu này một cách hài hước, nhưng Thịnh Tê không cười nổi, trong lòng dâng lên sự áy náy nghẹn ngào.

Ra khỏi khu dân cư, gió lạnh thốc vào khiến tay chân cô tê buốt.

"Thời gian trước là vấn đề của tôi. Hôm nay tôi đã tự kiểm điểm lại rồi, tối qua tôi không nên nói chuyện với cậu như vậy, trước đó cũng không nên làm những chuyện kia với cậu. Hành vi của tôi là không đúng, bản thân tôi còn chưa suy nghĩ rõ ràng mà đã làm mất thời gian của cậu, xin lỗi. Nếu cậu có thể chấp nhận, sau này chúng ta cứ cư xử bình thường thôi."

Sự hối lỗi của cô chẳng những không làm Ôn Liễm vui lên, mà còn phản tác dụng: "Thế nào là cư xử bình thường? Lại quay về làm hàng xóm bình thường à?"

Thịnh Tê lại nói thêm một câu "Xin lỗi".

Cửa hàng tiện lợi nằm ngay bên kia đường, chỉ cách vài bước chân. Ôn Liễm bỗng nhiên dừng lại, vẻ mặt còn lạnh lẽo hơn cả đêm thu. Người đồng hành không bước tiếp, Thịnh Tê bất an quay đầu lại, nghe thấy nàng nói: "Tôi không đói, cậu tự đi mua đi."

Lại giận rồi. Khó khăn lắm Thịnh Tê mới dỗ được người ta ra đến đây: "Đi cùng tôi không được sao?"

Gió đêm thổi mạnh, trong lúc nói chuyện với Ôn Liễm, Thịnh Tê cứ liên tục đưa tay vuốt tóc.

Ôn Liễm nhìn động tác của cô, cảm thấy càng thêm vô lực. Không che thì đã sao, nàng vĩnh viễn sẽ không bao giờ chê bai vết sẹo đó.

"Mẹ tôi tìm cậu đúng không? Nói với cậu là tôi chưa ăn cơm."

Thịnh Tê không trả lời, không muốn nàng lại cáu kỉnh với Hàn Nhược Hoa.

"Cậu vì muốn cho mẹ tôi an tâm nên mới dẫn tôi đi ăn. Trong mắt cậu, bà ấy còn đáng giá để lấy lòng hơn tôi nhiều. Bà ấy là dì Hàn quan tâm chăm sóc cậu, còn tôi chỉ là cô hàng xóm bình thường của cậu."

Thịnh Tê từng nói với nàng rằng cô không có mẹ, nên rất thích những người có khí chất như Hàn Nhược Hoa. Trong khoảng thời gian quan hệ hai người tốt đẹp nhất, Ôn Liễm từng bảo: "Mẹ tớ chính là mẹ cậu, những gì của tớ đều là của cậu."

Khi đó Thịnh Tê rõ ràng rất cảm động, nhưng lại đùa cợt: "Thế tại sao não của cậu không thể là của tớ nhỉ? Tớ chả muốn nỗ lực đâu, học bá à, chia cho tớ chút trí thông minh đi."

Ôn Liễm biết tình cảm Thịnh Tê dành cho Hàn Nhược Hoa, nhưng bây giờ nhắc lại chuyện này, vẻ mặt nàng lại có chút mỉa mai.

"Cậu rất thích mẹ tôi à?"

Thịnh Tê bị hỏi một câu không đâu vào đâu: "Tôi kính trọng dì ấy, không được sao?"

"Được chứ." Ôn Liễm nhếch môi cười, nụ cười gượng gạo đến mất tự nhiên.

Thịnh Tê thà rằng nàng đừng cười. Cô cụp mắt xuống, giọng nói mềm mỏng hơn: "Không chỉ là vì để dì ấy an tâm. Cho dù dì ấy không ở nhà, tôi biết cậu chưa ăn cơm thì cũng sẽ rủ cậu đi thôi."

"Tại sao?"

Thịnh Tê nghẹn lời. Thường ngày Ôn Liễm kiệm lời, hôm nay đến lượt cô cứng họng.

Ôn Liễm cố chấp hỏi lại lần nữa: "Tại sao?"

"Bởi vì cậu là Ôn Liễm."

Thịnh Tê vĩnh viễn không thể làm ngơ trước những chuyện liên quan đến Ôn Liễm.

Có lẽ vì câu nói này mà Ôn Liễm không còn giằng co với cô giữa đường nữa, lẳng lặng theo cô vào cửa hàng tiện lợi. Thịnh Tê gọi một phần Oden, hai nắm cơm và hai bình sữa nóng.

Khách trong cửa hàng không nhiều, đa số thanh toán xong là đi ngay, chỉ có hai người họ và một cặp đôi trẻ khác ngồi ở góc quán.

Cặp đôi kia trông có vẻ vừa cãi nhau xong, nhưng không nghiêm trọng lắm. Một lúc thì hùng hổ mắng nhau, một lúc lại cười phá lên, nói toàn lời sến súa. Ôn Liễm mặt không đổi sắc lắng nghe, cắn hai miếng cơm nắm rồi đặt xuống, mở nắp bình sữa.

Từ cãi vã đến vui cười, rồi đến hôn nhau coi trời bằng vung, Ôn Liễm ngồi đối diện bọn họ nên thu hết toàn bộ quá trình vào tầm mắt.

"Thịnh Tê."

"Hửm?"

"Có phải cãi nhau là nên ngồi xuống cãi cho đã, cãi xong hôn nhau hai cái là làm hòa được không?"

Nàng nói câu nào cũng đầy ẩn ý. Thịnh Tê hiểu ý, quay đầu nhìn cặp đôi kia. Hai người họ tỏ vẻ xấu hổ, nắm tay nhau đi ra ngoài.

Thịnh Tê quay lại nói: "Đó là vì họ gặp chuyện nhỏ, vốn dĩ chẳng đáng để cãi nhau. Nhưng có những chuyện cãi xong rồi thì không thể quay lại như cũ được nữa, còn hôn hít nỗi gì?"

Ôn Liễm gật gật đầu: "Cậu có biết lần đầu tiên cậu hôn tôi, tôi đang nghĩ gì không?"

Thịnh Tê hiểu, nàng đang nói đến nụ hôn "cưỡng ép" khiến nàng tức giận năm xưa, chứ không phải cái chạm môi đơn thuần.

Thực ra Thịnh Tê biết nàng nghĩ gì. Sau này Ôn Liễm từng thổ lộ với cô rằng lúc ấy nàng sợ hãi cực độ, nhưng cũng vui vẻ, và chính vì vui vẻ nên càng thêm sợ hãi. Nàng biết như vậy là không tốt, nàng nhất định không thể chấp nhận, nhưng nàng không chịu nổi việc không được qua lại với Thịnh Tê.

Cho nên lúc đó nàng tức đến phát khóc. Nàng giận Thịnh Tê đã chọc thủng lớp giấy mỏng manh ngăn cách giữa hai người, khiến nàng không thể tiếp tục giả ngốc được nữa.

Ôn Liễm có lẽ đã quên mình từng nói, hoặc có lẽ cố tình nhắc lại.

Thịnh Tê không muốn để nàng nói, nhưng nàng càng muốn nói.

"Cậu đang nghĩ gì?"

Thịnh Tê hỏi lại nàng một lần nữa, giống như năm đó, ngồi đối diện nàng, chờ đợi nàng mở miệng. Chỉ khác là năm xưa cô thực sự muốn nghe câu trả lời, còn bây giờ, cô cũng chẳng hiểu vì sao mình lại hỏi.

Món Oden trong cửa hàng tiện lợi cũng chẳng ngon lành gì, Ôn Liễm không đụng đũa, đành để một mình Thịnh Tê giải quyết.

Ôn Liễm cụp mắt xuống, nở một nụ cười nhạt nhòa.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...