Nhà của Liễu Thư Hàm nằm rất gần khách sạn họ ở, chỉ chưa đầy năm phút chạy xe. Trình Thu Diệc nói được làm được, nàng tấp xe vào lề đường ngay cổng khu tập thể rồi dặn dò: "Em vào bồi bác trai bác gái cho thật tốt nhé."
"Bệnh viêm khớp của cha em là chứng kinh niên rồi, một sớm một chiều chẳng khỏi ngay được, chắc là em phải..."
"Chị biết mà, vừa hay hai ngày tới chị cũng có chút việc cần xử lý, em đừng lo cho chị." Trình Thu Diệc cố tỏ ra ung dung để cô yên lòng.
"Chị..."
"Được rồi, em mau vào đi, về đến nhà nhớ báo cho chị một tiếng." Trình Thu Diệc nghiêng người, ân cần tháo dây an toàn cho Liễu Thư Hàm.
Đúng lúc ấy, Liễu Thư Hàm bất ngờ vòng tay qua cổ Trình Thu Diệc rồi rướn người hôn lên môi nàng. Vì động tác có chút đột ngột, răng hai người va vào nhau đau điếng khiến cả hai cùng nhíu mày, nhưng tuyệt nhiên chẳng một ai chịu buông đối phương ra.
Trong không gian nhỏ hẹp của khoang lái, Trình Thu Diệc một tay tì lên cửa kính, tay kia giữ chặt Liễu Thư Hàm trong vòng tay mình, hoàn toàn giành lấy quyền chủ động.
Nụ hôn này chẳng hề có chút dịu dàng, đầu lưỡi lướt qua mang theo cảm giác tê dại, mùi máu tanh thoang thoảng lan tỏa giữa hai đầu lưỡi chẳng biết là của ai. Trình Thu Diệc vốn dĩ đang cố giữ lý trí, nhưng chút vị sắt nồng đượm ấy đã châm ngòi cho sự cuồng nhiệt bùng cháy. Bàn tay nàng men theo đùi Liễu Thư Hàm, lách qua gấu váy ngắn mà v**t v*.
Hơi thở của Liễu Thư Hàm trở nên dồn dập, cô vội giữ lấy bàn tay đang làm loạn của đối phương, đẩy nhẹ nàng ra rồi mếu máo gọi: "Trình Thu Diệc..."
"Hửm?" Trình Thu Diệc đang bị khơi gợi ngọn lửa tình thì bị ép phải dừng lại, giọng điệu có phần hờn dỗi không vui.
Liễu Thư Hàm lý nhí như tiếng muỗi kêu: "Em... em..."
"Cái gì cơ?" Trình Thu Diệc không nghe rõ.
"Em bảo là em ướt rồi! Đều tại chị hết! Đều do chị cả đấy!" Liễu Thư Hàm khép chặt đôi chân, vừa thẹn thùng vừa giận dỗi.
Trình Thu Diệc bật cười thành tiếng: "Đáng đời em, ai bảo em dám trêu chọc chị?" Nàng ghé sát vào tai cô, khẽ l**m nhẹ lên vành tai nhỏ nhắn: "Không sao, chị cũng thế mà, hay là em chạm thử xem?"
"..."
Bầu không khí ly biệt sướt mướt khó khăn lắm mới dựng lên được, chỉ sau vài câu trêu đùa vô sỉ của Trình Thu Diệc đã tan thành mây khói.
"Thư Hàm." Trình Thu Diệc nghiêm sắc mặt, chân thành nói: "Đây là lần đầu tiên chúng ta xa nhau kể từ khi bắt đầu. Chị sẽ nhớ em lắm."
Liễu Thư Hàm vốn sợ nhất là phải xa nàng, nghe vậy liền xụ mặt xuống: "Thu Diệc, giờ em đã bắt đầu thấy nhớ chị rồi, biết làm sao đây..."
Trình Thu Diệc gõ nhẹ lên đầu cô một cái: "Được rồi, em mà nấn ná thêm chút nữa là cha mẹ em đi ngủ mất đấy. Vào nhà đi, tối gọi cho chị." Nói rồi, nàng thẳng tay đẩy Liễu Thư Hàm xuống xe.
"Gió đêm lạnh lắm, mau vào nhà đi kẻo ốm." Trình Thu Diệc bỏ lại một câu rồi kéo kính xe, nghênh ngang rời đi.
Liễu Thư Hàm đứng bên đường nhìn theo rất lâu, mãi đến khi chắc chắn xe đã đi khuất mới quay người đi vào khu tập thể.
Thực ra Trình Thu Diệc không đi xa, nàng chỉ rẽ qua giao lộ để tránh tầm mắt của Liễu Thư Hàm rồi dừng xe lại. Với một kẻ thiếu quyết đoán như Liễu Thư Hàm, nàng buộc phải thay cô đưa ra lựa chọn.
Từ thuở nhỏ, mẹ nàng đã mải mê công việc, cha lại chẳng mấy khi đoái hoài, thời gian nàng ở bên cha mẹ cộng lại có khi còn không bằng một góc thời gian bên cạnh sư phụ. Sư phụ nàng lại là người nghiêm khắc hơn là từ tâm. Suốt hơn hai mươi năm, Trình Thu Diệc hầu như chưa bao giờ nếm trải thứ tình cảm máu mủ thâm sâu như trong sách vẫn ca ngợi, thậm chí khái niệm về tình thân đối với nàng còn rất mờ nhạt.
Nàng vốn dĩ xem nhẹ tình thân, nhưng nàng lại cảm nhận được sự nôn nóng đến cháy lòng của Liễu Thư Hàm khi biết cha mình lâm bệnh. Sự khẩn thiết ấy không thể nào làm giả được. Nếu bắt Liễu Thư Hàm phải chọn giữa mình và cha mẹ, dù chọn bên nào cô cũng sẽ sống trong dằn vặt. Vì vậy, Trình Thu Diệc đành phải chọn thay cô.
Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu. Nếu một ngày thực sự phải đối mặt với lựa chọn sinh tử giữa nàng và cha mẹ, cô sẽ chọn ai? Trình Thu Diệc không chắc chắn, nàng chỉ biết mình phải nỗ lực hết sức để giữ chặt cô trong lòng bàn tay.
Cha mẹ Liễu Thư Hàm sống trong một khu tập thể cũ, căn nhà ở tầng năm và không có thang máy. Vì lo lắng cho cha, cô bước một lúc vài bậc cầu thang, đến trước cửa nhà thì đã thở không ra hơi. Cô thầm nghĩ, cầu thang cao thế này, không biết hằng ngày mẹ cô làm sao để dìu người cha vóc dáng khôi ngô đi lại được.
Lúc này mới chưa đầy chín giờ, ông bà Liễu đang mải mê xem phim truyền hình. Đúng đoạn cao trào, bà Liễu nghe tiếng gõ cửa thì miễn cưỡng đứng dậy: "Đến đây, tối mịt rồi mà ai còn ghé nhỉ?" Tay bà vặn nắm cửa nhưng mắt vẫn dán chặt vào màn hình tivi.
"Mẹ..."
Cánh cửa sắt cũ kỹ vừa mở ra, Liễu Thư Hàm đã đứng sừng sững ở đó.
"Ơ kìa." Tâm trí bà Liễu vẫn còn vương lại bộ phim, bà đáp bừa một tiếng rồi chợt khựng lại khi nhận ra người đứng trước mặt, "Thư Hàm? Chẳng phải con đang ở thành phố C sao? Sao lại về đột ngột thế này?"
"Mẹ, cha tái phát bệnh cũ sao mẹ không bảo con? Hiện tại tình hình thế nào rồi ạ?" Liễu Thư Hàm vội vã đi vào phòng khách, chỉ thấy cha mình – ông Liễu Sâm – đang tươi cười hớn hở xem phim, cười đến mức nếp nhăn nơi khóe mắt hằn sâu. Thấy con gái về, ông cũng vô cùng kinh ngạc: "Thư Hàm? Cha với mẹ con vừa nãy còn đang bàn định mấy hôm tới sẽ qua thăm con, không ngờ con lại về trước."
"Cha, bác chủ quán mì bảo viêm khớp của cha lại tái phát, rốt cuộc là sao ạ? Sao cha mẹ chẳng nói với con lời nào thế?" Liễu Thư Hàm ngồi phịch xuống cạnh cha, giọng đầy xót xa.
"Không sao đâu, đừng nghe bà chủ chuyện bé xé ra to, cha giờ đã gần như khỏi hẳn rồi."
Mẹ Liễu bưng một đĩa dưa hấu đã cắt gọn gàng đặt xuống bàn, hừ lạnh: "Cũng không biết tháng trước là ai đau đến chết đi sống lại, giờ thấy con gái về là biết cậy mạnh ngay được."
"Hứa Như Vân, bà nói hơi nhiều rồi đấy!"
Mẹ Liễu họ Hứa, tên là Như Vân. Thời còn yêu nhau, ông Liễu Sâm vẫn thường gọi bà là Tiểu Hứa, thói quen ấy bao năm vẫn vậy, chỉ khi nào thật sự cuống lên ông mới gọi cả tên lẫn họ như lúc này.
Liễu Thư Hàm thật sự chào thua hai "ông bà lão" này, cô thấy mình đã đủ vô tư, không ngờ cha mẹ còn vô tư hơn cả mình. "Thôi được rồi, hai người hay thật đấy, ốm đau là việc nhỏ sao mà giấu con lâu như vậy!"
Sau khi tỉ mỉ gặng hỏi tình hình sức khỏe của cha, xác nhận ông thực sự đã ổn, Liễu Thư Hàm mới thở phào nhẹ nhõm.
"Này con gái, con định bao giờ mới tính chuyện yêu đương đây?" Bà Hứa Như Vân bất thình lình hỏi một câu chí mạng.
Liễu Thư Hàm ngẩn người: "Mẹ, tự dưng mẹ hỏi chuyện này làm gì?"
"Đồng nghiệp cũ của mẹ có cậu con trai lớn hơn con một tuổi, hiện đang làm giáo viên trung học. Cậu bé đó ngày trước là bạn học cấp ba với con đấy. Mấy hôm trước mẹ gặp lại, ôi chao, trông phong độ lắm! Dáng cao ráo, mặt mày đoan chính lại cực kỳ lễ phép..."
"Mẹ ơi, hiện tại con chưa muốn yêu đương gì đâu."
Liễu Thư Hàm biết ngay thế nào mẹ cũng nhắc đến chuyện này. Chẳng phải ngày một ngày hai, mà từ khi cô bước sang tuổi hai mươi, điệp khúc này của mẹ chưa bao giờ thay đổi.
"Yêu hay không không quan trọng, nhưng ít ra con cũng phải gặp người ta một mặt chứ, mẹ đã hẹn cả rồi!"
Liễu Thư Hàm bực bội đứng phắt dậy: "Con về chỉ để xem cha ốm đau thế nào thôi, nếu hai người đều khỏe mạnh cả thì con đi đây, mai con còn phải đi làm."
Bà Hứa Như Vân vội giữ cô lại: "Thư Hàm, con cũng lớn rồi, mau tìm lấy một người mà nương tựa, có thế cha mẹ mới yên tâm được." Nói đoạn, bà liếc mắt ra hiệu cho chồng. Ông Liễu Sâm lập tức tiếp lời: "Đúng đấy Thư Hàm, cha mẹ ngày một già yếu, con cũng gần ba mươi rồi còn gì. Nhìn con gái nhà lão Trương sát vách bằng tuổi con kìa, con cái người ta đã ba tuổi rồi đấy!"
Liễu Thư Hàm làm bộ đi ra phía cửa: "Hai người mà còn nói mấy chuyện này nữa là con đi thật đấy! Tết năm nay con cũng không về luôn cho xem!"
Đến lúc này, hai ông bà mới chịu thôi.
Đêm đó, Liễu Thư Hàm nằm trằn trọc mãi không ngủ được. Cô nhấc máy gọi cho Trình Thu Diệc, chuông vừa reo một tiếng đầu dây bên kia đã bắt máy. Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên: "Bác trai vẫn ổn chứ em?" Giọng nàng có chút khàn, nghe ra vẻ mệt mỏi rõ rệt.
"Không sao đâu chị, ngày mai em sẽ đưa cha đi bệnh viện kiểm tra lại một lần cho chắc chắn."
"Ừm."
"Thu Diệc này..." Liễu Thư Hàm định kể chuyện mình bị mẹ ép đi xem mắt, nhưng lời ra đến đầu môi lại đổi thành: "Làm sao bây giờ, em nhớ chị quá."
Trình Thu Diệc ở đầu dây bên kia khẽ cười: "Chị cũng nhớ em."
Xe của Trình Thu Diệc vẫn đậu lì ở giao lộ không nhích một phân. Một tiếng còi xe lướt qua lọt vào điện thoại, Liễu Thư Hàm nhạy bén bắt lấy: "Chị đang ở đâu đấy?"
"Dĩ nhiên là ở phòng khách sạn rồi, chị lái xe cả ngày mệt muốn chết." Trình Thu Diệc thản nhiên đáp, tay trái kẹp điếu thuốc đưa ra ngoài cửa sổ, ngón trỏ gõ nhẹ cho tàn thuốc rụng xuống.
"Sao em lại nghe thấy tiếng còi xe?"
"Chị đang đứng hóng gió ngoài ban công mà." Trình Thu Diệc rít một hơi sâu, làn khói nicotine đi một vòng trong phổi rồi chậm rãi phả ra. Chẳng biết nàng đã hút bao nhiêu điếu, mà trong khoang xe sương khói mờ ảo như mây mù. Nàng không bật đèn, ánh sáng leo lắt từ đèn đường xuyên qua làn khói tạt vào gương mặt chị, mông lung chẳng rõ buồn vui.
"Muộn rồi, đi ngủ đi em, chị cũng ngủ đây." Sợ Liễu Thư Hàm nhận ra điều bất thường, nàng chủ động cúp máy trước.
Liễu Thư Hàm nằm vật ra giường, thất vọng vùi đầu vào gối. Có lẽ Trình Thu Diệc giận thật rồi nên giọng điệu mới lạnh lùng như vậy. Cũng không trách được nàng, Trình Thu Diệc có đủ dũng khí để đối diện với tất cả, còn cô thì ngay cả việc đưa nàng về gặp gia đình cũng không dám.
Nhưng khoan đã, tiếng còi xe lúc nãy nghe rất gần, không thể nào là tiếng vọng từ ban công khách sạn được.
Liễu Thư Hàm vội vã xỏ dép, khoác chiếc áo choàng chạy vội ra ngoài.
Trong xe, Trình Thu Diệc đợi điếu thuốc cháy đến tận cuống mới dùng ngón tay di tắt tàn thuốc rồi ném ra cửa sổ. Nàng cầm bao thuốc gõ nhẹ, một điếu nữa bật ra, nàng nghiêng đầu ngậm lấy rồi châm lửa, động tác thuần thục như một thói quen cố hữu.
Nàng đã cai thuốc nhiều năm, giờ đây hút lại mới thấu hiểu cảm giác cơn nghiện là thứ sẽ bám theo cả đời; bạn cứ ngỡ đã rũ bỏ được nó, nhưng thực ra đó chỉ là ảo tưởng. Liễu Thư Hàm đối với nàng cũng giống như một cơn nghiện, thậm chí còn mãnh liệt hơn nhiều. Cơn nghiện thuốc có thể kìm nén bằng ý chí, nhưng nỗi khao khát Liễu Thư Hàm thì chỉ có tăng lên theo năm tháng.
Trình Thu Diệc có đủ tự tin để tranh giành Liễu Thư Hàm với bất kỳ đối thủ nào, nhưng nàng lại chẳng có chút lòng tin nào vào việc có thể thắng được cha mẹ cô. Trong đầu nàng hiện ra hàng trăm kịch bản đối diện với ông bà Liễu, nhưng chẳng có kịch bản nào mang lại kết quả có lợi. Suy cho cùng, có bao nhiêu gia đình bình thường sẵn lòng chấp nhận con gái mình yêu một người phụ nữ?
Liễu Thư Hàm đi dép lê chạy ra đến cổng khu tập thể. Đường phố đêm vắng lặng không một bóng người. Cô chạy men theo hướng Trình Thu Diệc rời đi lúc nãy, vừa rẽ qua góc đường, chiếc xe màu đen quen thuộc đã đập vào mắt.
Chiếc xe đỗ lặng lẽ ngay dưới cột đèn đường, lớp sơn bóng loáng phản chiếu ánh sáng vàng vọt. Bên trong xe tối đen như mực, chỉ thấy thấp thoáng một đốm đỏ nhỏ lúc sáng lúc tối theo nhịp thở và đường nét mơ hồ của Trình Thu Diệc.
Viền mắt Liễu Thư Hàm trong phút chốc đỏ hoe.
