Thâm Tình Khó Khước! - Tam Nguyệt Đồ Đằng

Chương 22



Trình Thu Diệc thoáng thấy bóng dáng nhỏ bé đứng phía sau xe qua gương chiếu hậu, nàng sững người trong giây lát, lập tức vứt điếu thuốc trên tay rồi bước xuống, bốn mắt nhìn nhau với Liễu Thư Hàm.

Dưới lớp áo khoác mỏng phong phanh là bộ đồ ngủ, chân Liễu Thư Hàm vẫn xỏ đôi dép lê chưa kịp thay, mái tóc búi vội có phần rối bời trong gió đêm.

Trình Thu Diệc vội vã chạy đến. Nàng định đưa tay ôm cô vào lòng, nhưng chợt nhớ ra mùi thuốc lá nồng nặc đang ám trên người mình, sợ cô chán ghét nên đành dừng bước ngay trước mặt, tay chân luống cuống chẳng biết đặt vào đâu.

Liễu Thư Hàm chẳng màng đến những do dự đó, cô tiến lên một bước, vùi đầu vào lồng ngực Trình Thu Diệc rồi thầm thì: "Em biết ngay chị vẫn chưa đi mà. Trình Thu Diệc, chị đúng là đồ ngốc."

Trình Thu Diệc chỉ mặc duy nhất chiếc áo sơ mi mỏng, ngay khoảnh khắc Liễu Thư Hàm ôm lấy nàng, lớp vải trước ngực đã nhanh chóng thấm đẫm một mảng nước mắt ấm nóng.

Trình Thu Diệc thở dài một hơi thật dài, nàng đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cô như để dỗ dành: "Phải, chị là kẻ khờ, em là đồ ngốc, hai chúng ta đúng là trời sinh một cặp." nàng đã hút thuốc suốt cả tối, cổ họng thô ráp như bị giấy nhám chà qua, từng lời thốt ra đều vương vất mùi nicotine nồng đượm.

Liễu Thư Hàm lau khô nước mắt, ngẩng đầu nhìn nàng với vẻ hung dữ giả vờ: "Hay lắm Trình Thu Diệc, em cứ tưởng chị là thanh niên nghiêm túc cơ đấy, hóa ra lại lén lút hút thuốc sau lưng em."

"Oan cho tiểu nhân quá đại nhân ơi, đây là lần đầu tiên, là phạm lỗi lần đầu mà." Trình Thu Diệc phối hợp giơ hai tay quá đầu, bày ra bộ dạng nhận tội đầy ấm ức.

"Xì, nhìn động tác thuần thục thế kia mà còn dám lừa em là lần đầu sao?"

Một cơn gió đêm thốc tới, Liễu Thư Hàm không còn được đôi tay Trình Thu Diệc che chắn nên lạnh đến run cầm cập. Thấy vậy, nàng vội vàng kéo cô vào lòng mình, khẽ nhíu mày trách móc: "Đêm hôm thế này mà mặc phong phanh thế ra ngoài, em tưởng mình làm bằng sắt đấy à?"

"Chị còn có mặt mũi mà mắng em sao?" Liễu Thư Hàm rúc vào vai nàng lầm bầm. Cánh mũi cô tràn ngập mùi thuốc lá nồng đượm vương trên áo Trình Thu Diệc, trong lòng chợt nảy ra một ý định táo bạo: "Thu Diệc, hay là em dẫn chị về gặp cha mẹ luôn nhé? Dù sao sớm muộn gì cũng phải đối mặt một lần, thà đau một lần rồi thôi."

"Em muốn chọc tức chết họ thì cứ việc." Trình Thu Diệc tức giận đáp. "Sớm muộn gì cũng phải có ngày đó, nhưng phải tiến hành từ từ, cho ba mẹ em tiêm đủ 'vắc xin' tâm lý đã rồi tính. Em cứ đường đột thế này, lỡ cha mẹ em có chuyện gì thì lúc đó lỗi tính cho em hay tính cho chị đây?"

"Nhưng mà... em không muốn chị phải chịu thiệt thòi..."

"Cứ từ từ thôi em, trên đời này làm gì có chuyện gì cũng được như ý nguyện ngay lập tức."

Liễu Thư Hàm nhớ đến việc mẹ mình cứ nằng nặc đòi kéo đi xem mắt, dở khóc dở cười bảo: "Chị cứ bảo từ từ, chậm tí nữa là em thành vợ người ta mất thôi."

"Em nói cái gì?" Trình Thu Diệc giật mình kinh ngạc.

"Mẹ em muốn kéo em đi xem mắt, bảo em lớn rồi, con gái nhà người ta bằng tuổi em con cái đã chạy nhảy tung tăng rồi đấy."

Sắc mặt Trình Thu Diệc tối sầm lại: "Đồ đầu gỗ, em mà dám đi thì đừng có trách chị."

Liễu Thư Hàm bật cười hắc hắc: "Ai bảo em sẽ đi cơ chứ? Vợ em vừa có nhan sắc vừa có bản lĩnh, mấy gã đàn ông thô kệch kia làm sao bì nổi?"

"Nói thế nghĩa là có gã nào bì được thì em sẽ đồng ý sao?"

"Thế thì em cũng không thèm. Đời này em chỉ muốn sống cùng chị thôi, ngoài chị ra chẳng ai được cả."

Lúc này sắc mặt Trình Thu Diệc mới dịu đi đôi chút, nàng hỏi: "Nửa đêm em chạy ra ngoài thế này, cha mẹ không lo lắng sao?"

Liễu Thư Hàm liếc xéo nàng một cái: "Làm sao, chị lại định đuổi em về đấy à? Để rồi sau đó một mình lén lút trốn vào góc nào đó hút thuốc đóng vai sầu muộn? Đừng có mơ!"

"Thế em muốn sao đây?" Trình Thu Diệc bất đắc dĩ hỏi.

Liễu Thư Hàm ngẫm nghĩ một lát rồi kéo nàng lên xe: "Về khách sạn! Cùng lắm thì mai dậy sớm một chút để đưa ba em đi bệnh viện." Cô chun mũi ra vẻ chê bai: "Trình Thu Diệc, từ nay cấm chị hút thuốc đấy nhé. Tối nay mùi thuốc trên người chị mà không tan hết thì đừng hòng leo lên giường của em!"

"Đừng mà!" Trình Thu Diệc cuống quýt, "Thư Hàm, chị thề là chỉ lỡ một lần này thôi. Em đại nhân đại lượng, tha cho chị lần này có được không?"

. . .

Sáng hôm sau, Liễu Thư Hàm dậy thật sớm để đưa ba đi kiểm tra sức khỏe. Nhà ngoại của Trình Thu Diệc vốn ở thành phố Z, danh tiếng Chu gia vẫn còn chút sức nặng nên nàng đã sớm nhờ vả phía bệnh viện. Nhờ vậy, mọi thủ tục đều diễn ra nhanh chóng mà không cần chờ đợi. Sau chưa đầy một giờ đồng hồ, các kết quả kiểm tra đều cho thấy sức khỏe của ông Liễu Sâm không có vấn đề gì lớn, Liễu Thư Hàm bấy giờ mới thực sự trút bỏ được gánh nặng trong lòng.

Vì quá nhớ Trình Thu Diệc, ngay sau khi đưa cha mẹ về nhà, cô đã nóng lòng tìm đến khách sạn nơi nàng đang ở.

Vừa nghe tiếng cửa mở, Liễu Thư Hàm đã chẳng nói chẳng rằng đẩy Trình Thu Diệc vào tường, bắt đầu một màn ngấu nghiến nồng nhiệt. Trình Thu Diệc tựa lưng vào tường đón nhận sự cuồng nhiệt bất ngờ ấy, nàng không khỏi bật cười trước vẻ vội vã của cô, bèn cố ý nghiêm mặt trêu chọc: "Thư Hàm này, ban ngày ban mặt mà làm chuyện này... có vẻ hơi thiếu chừng mực đấy nhỉ."

"Chuyện này thì làm lúc nào chẳng thiếu chừng mực, em không tin là chị không muốn." Liễu Thư Hàm nhìn nàng đầy thách thức, bàn tay lách qua vạt áo luồn vào v**t v* vòng eo thon gọn, đầu gối khẽ chen vào g*** h** ch*n nàng, tạo nên những cọ xát đầy khiêu khích.

Trước mỹ nhân nồng nàn thế này, Trình Thu Diệc làm sao có thể kìm lòng được nữa. Cả hai quấn quýt lấy nhau từ lối vào đến tận giường ngủ, áo quần rơi vãi khắp mặt sàn.

Lần này, Liễu Thư Hàm chủ động một cách bất ngờ. Trong lúc cao trào, vì quá nồng cháy, cô đã cắn chặt lên bờ vai trắng ngần của Trình Thu Diệc, để lại hai hàng dấu răng nhỏ rướm máu đỏ tươi, tựa như một chiếc huân chương đánh dấu chủ quyền.

Trình Thu Diệc khẽ nhíu mày nén cơn đau điếng, cùng Liễu Thư Hàm chạm tới đỉnh cao của sự thăng hoa.

Khi tâm trí đã dần tỉnh táo sau cơn mê đắm, Trình Thu Diệc mới xuýt xoa lên tiếng: "Đồ đầu gỗ này, em thuộc giống chó hay sao? Vết cắn này của em làm chị nửa tháng tới đừng hòng mặc được mấy kiểu áo hở vai rồi."

Liễu Thư Hàm ghé sát vai nàng, khẽ l**m lên vết dấu răng ấy rồi đắc ý đáp: "Đóng dấu đấy, để thiên hạ biết Trình Thu Diệc chị đã là hoa có chủ."

"Thế thì chị cũng phải đóng dấu lên người em mới công bằng." Trình Thu Diệc vờ há miệng định cắn lại.

Liễu Thư Hàm sợ đến mức vội che miệng nàng lại, mếu máo xin tha: "Đừng mà... em sợ đau lắm..."

Trình Thu Diệc vừa giận vừa buồn cười: "Lúc em cắn chị sao không nghĩ là chị cũng đau?" nàng rốt cuộc vẫn chẳng nỡ xuống tay, chỉ cúi xuống m*t mạnh lên xương quai xanh của cô, để lại một dấu hickey đỏ sẫm rồi mới hài lòng gật gù: "Khối gỗ mục nhà em rốt cuộc cũng biết nở hoa rồi."

Hai người cứ thế quấn lấy nhau suốt cả ngày, mãi sau mới sực nhớ ra chuyến này là để đi chơi, vậy mà loay hoay mãi đã lãng phí mất hai ngày quý giá.

Liễu Thư Hàm vốn lớn lên ở đây nên chẳng thấy thành phố Z có gì thú vị, nhưng Trình Thu Diệc lại đầy hứng khởi, kéo cô đi cho bằng được... đến thăm trường cấp ba cũ của họ.

Trường vốn thực hiện chế độ quản lý khép kín, lại đúng vào kỳ nghỉ nên việc ra vào rất khó khăn. Cổng chính đóng chặt, Trình Thu Diệc bèn dẫn Liễu Thư Hàm đi vòng quanh bức tường bao suốt nửa ngày, cuối cùng cũng tìm được một đoạn tường thấp và vắng vẻ để leo vào.

"Trình Thu Diệc, chị thật là... cũng may hôm nay em mặc quần đấy nhé."

Phía sau bức tường là khu nhà xe cũ. Giờ đây học sinh lẫn giáo viên chẳng mấy ai còn đạp xe, nên nơi này từ lâu đã bỏ hoang, mạng nhện giăng đầy.

"Chị còn nhớ năm lớp 12, có kẻ lén lút ở đây xì lốp xe đạp của thầy giáo." Trình Thu Diệc chỉ tay vào một cây cột gỗ, "Lúc đó em ngốc cực kỳ, loay hoay mãi chẳng xì được hơi mà còn mệt đến vã mồ hôi hột."

"Ai bảo lão ta dám mắng chị trước mặt mọi người chứ?" Liễu Thư Hàm bĩu môi, "Lão thầy đó nhìn là biết chẳng tốt đẹp gì, em chỉ muốn thay chị dạy cho lão một bài học thôi."

"Cuối cùng bài học đâu chẳng thấy, suýt chút nữa em còn bị kỷ luật đấy." Trình Thu Diệc bồi thêm một câu mỉa mai.

Liễu Thư Hàm nhớ lại cảnh tượng năm xưa thì bật cười: "Lần đầu tiên trong đời em làm việc xấu là vì chị đấy, chị có thấy cảm động không?"

"Thế lần đầu tiên nào của em mà chẳng dành cho chị?" Trình Thu Diệc dựa vào vai cô hỏi ngược lại.

Quả thật, có những người dù nói bất cứ chuyện gì cũng có thể lái sang hướng khiến người ta phải đỏ mặt.

Liễu Thư Hàm đành chịu thua, cô khẽ hắng giọng để lảng sang chuyện khác: "Nhắc mới nhớ, sau đó lốp xe của lão thầy kia vẫn bị nổ thật đấy, nghe đâu là bị ai đó dùng dao rạch nát. Chẳng biết là ai mà còn 'thất đức' hơn cả em nữa."

Kẻ thất đức ấy lúc này đang đứng ngay cạnh cô với vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh, chẳng mảy may lộ chút hối lỗi nào.

Trường học có lẽ là nơi ít thay đổi nhất ở thành phố Z, mười năm trước ra sao thì mười năm sau vẫn vậy. Dù là người bản địa nhưng vì năm xưa thi đại học không như ý, Liễu Thư Hàm thấy hổ thẹn với thầy cô nên suốt bao năm qua chưa từng quay lại trường. Lần này trở về cùng Trình Thu Diệc, lòng cô dâng lên bao nỗi cảm khái. Năm ấy, cô cứ ngỡ sẽ vĩnh viễn mất dấu nàng, lòng đau như cắt, đâu ngờ rằng cũng có ngày hai người có thể cùng nhau danh chính ngôn thuận quay lại nơi này.

"Thu Diệc, chị có biết lần đầu tiên em rung động vì chị là khi nào không?" Hai người tản bộ đến sân vận động, Liễu Thư Hàm tựa vào khán đài hỏi chị.

"Chẳng lẽ là ở đây sao?"

Năm đó trong đại hội thể dục thể thao, Liễu Thư Hàm hăng hái đăng ký chạy mười ngàn mét, nhưng mới chạy được một nửa đã ngã nhào trên đường chạy nhựa. Đầu gối và khuỷu tay trầy trụa bám đầy bụi đất, máu thịt lẫn lộn. Năm ấy Trình Thu Diệc l*m t*nh nguyện viên giữ trật tự, đội chiếc mũ đỏ rực, nàng đã chẳng nói chẳng rằng cõng Liễu Thư Hàm thẳng đến phòng y tế.

Liễu Thư Hàm không còn nhớ rõ những chi tiết nhỏ nhặt của ngày hôm đó, cô chỉ nhớ làn da của nàng trắng đến mức gần như trong suốt, những mạch máu li ti sau gáy hiện rõ mồn một. Khi đó cô đã thầm thương trộm nhớ nàng từ lâu, bất ngờ được tiếp xúc gần với "nữ thần" như vậy, nỗi đau thể xác sớm đã bay biến tận phương nào. Trong mắt cô lúc đó chỉ còn bóng dáng chiếc cổ trắng ngần của nàng, lòng thầm cảm thán sao trên đời lại có người đẹp đến nhường này.

Trình Thu Diệc suy nghĩ mãi mà chẳng nhớ nổi đó là năm nào, đành cười trừ: "Vậy chắc là chị lấy cớ đưa em đi y tế để trốn việc tình nguyện rồi."

Nàng nói thật lòng, bởi năm ấy tuổi trẻ ngông cuồng, trong đầu nàng chỉ toàn là những kế hoạch lớn lao cho tương lai, vốn dĩ chẳng mấy bận tâm đến chuyện của đám học sinh cùng lứa, làm sao có chuyện tự nguyện đi giúp đỡ người khác.

"Thế còn chị? Chị thích em từ lúc nào?"

Trình Thu Diệc thành thật đáp: "Chị không biết nữa."

Nàng thực sự không biết. Một người đã quen với cô đơn quá lâu, nàng chỉ là không nỡ khước từ sự tiếp cận đầy chân thành của Liễu Thư Hàm —— thậm chí còn có chút hưởng thụ cảm giác được một cô nàng ngốc nghếch sùng bái mình. Nào ngờ tháng ngày trôi qua, Liễu Thư Hàm cứ thế len lỏi rồi chiếm trọn một góc trong trái tim nàng.

Liễu Thư Hàm dĩ nhiên không hài lòng với câu trả lời này, cô thất vọng gục đầu xuống tay vịn: "Chị đúng là người khô khan." Nhưng rồi mắt cô bỗng sáng lên: "Thu Diệc, hay mình chạy bộ đi?"

"Trời nắng thế này, muốn chạy thì em tự đi mà chạy."

"Chị...!" Liễu Thư Hàm tức đến mức hừ lạnh, "Đúng là đồ không có chút lãng mạn nào!"

Trình Thu Diệc chỉ cười không đáp, nàng lấy khăn giấy nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi cô.

Trên đường ra, họ tình cờ chạm mặt thầy giáo chủ nhiệm năm xưa. Thầy tên là Tần Giang, tóc đã điểm bạc, khóe mắt hằn sâu những nếp nhăn thời gian. Thầy vốn là người nghiêm cẩn, chưa từng tỏ ra thân thiết quá mức với ai, nụ cười trên môi luôn giữ một khoảng cách chừng mực. Sau này khi ngẫm lại, Liễu Thư Hàm mới nhận ra nụ cười xã giao mà Trình Thu Diệc dùng để đối phó với người ngoài trông y hệt cái cách thầy Tần Giang mỉm cười với học sinh năm ấy.

Thầy Tần Giang vốn có trí nhớ cực tốt. Dù đã gần mười năm trôi qua, thầy vẫn có thể gọi chính xác tên của Trình Thu Diệc và Liễu Thư Hàm. Chỉ là khi nhìn thấy Trình Thu Diệc, thầy có chút ngập ngừng, nhưng khoảnh khắc ấy trôi qua nhanh đến mức gần như có thể bỏ qua.

"Thầy Tần, bao nhiêu năm không gặp mà trông thầy chẳng thay đổi chút nào ạ!" Liễu Thư Hàm cười hì hì nịnh nọt.

"Sư phụ, đã lâu không gặp." Trình Thu Diệc cũng lên tiếng.

Liễu Thư Hàm không mảy may nghi ngờ về cách xưng hô này. Cô chỉ nghĩ đơn giản rằng thời cấp ba Trình Thu Diệc vốn có quan hệ rất tốt với thầy Tần Giang, nên gọi thân thiết một chút cũng là lẽ thường tình.

Tuy nhiên, Tần Giang lại tỏ ra bất ngờ trước cách gọi ấy của Trình Thu Diệc. Thầy khẽ liếc nhìn nàng vẻ không đồng tình, rồi đưa mắt lướt qua Liễu Thư Hàm đang đứng cạnh bên, như thể đang thầm nhắc nhở Trình Thu Diệc điều gì đó.

"Sư phụ, lần này con về thành phố Z, ngoài việc đặc biệt đến thăm thầy, còn muốn đưa một người đến gặp thầy nữa." Trình Thu Diệc khẽ đẩy Liễu Thư Hàm lên phía trước, dõng dạc nói: "Đây là Liễu Thư Hàm, là người yêu của con."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...