Thâm Tình Khó Khước! - Tam Nguyệt Đồ Đằng

Chương 25



Trình Thu Diệc vốn luôn dành sự kính trọng tuyệt đối cho người thầy này. Những học thức, đạo lý mà nàng có được từ thuở nhỏ đến khi trưởng thành phần lớn đều do một tay thầy truyền dạy. Vậy mà giờ đây, người thầy ấy lại đứng trước mặt nàng, buông lời cay nghiệt muốn trục xuất nàng khỏi sư môn, chỉ vì nàng trót yêu một người phụ nữ.

Tần Giang nhận thấy mình đã quá kích động, ông cố gắng hạ giọng: "Nếu con tìm được một người để gắn bó cả đời, ta vốn nên mừng cho con, nhưng người đó không nên là một nữ tử."

Trình Thu Diệc cười khổ: "Sư phụ, cho dù không phải là Liễu Thư Hàm, thì cũng chẳng thể là một người đàn ông nào khác. Cả đời này con chỉ có thể yêu phụ nữ, đó là bản tính trời sinh rồi." Nói đoạn, nàng thẳng gối quỳ xuống, hướng về phía Tần Giang dập đầu ba cái thật sâu: "Nếu sư phụ đã quyết ý đuổi con đi, con không còn gì để nói. Chỉ tiếc là từ nay về sau không thể tận hiếu trước mặt thầy được nữa, mong thầy bảo trọng."

Dập đầu xong, nàng đứng dậy, dứt khoát đẩy cửa bước ra ngoài.

Tần Giang vẫn ngồi chết trân trên chiếc ghế sau bàn làm việc. Đôi bàn tay ông bấu chặt vào thành ghế, lực mạnh đến mức khiến thanh gỗ gãy đôi. Những mảnh dăm nhọn hoắt đâm sâu vào lòng bàn tay, máu tươi chảy ròng ròng, nhưng Tần Giang chẳng hề cảm thấy đau đớn. Ông run rẩy mở ngăn kéo, lấy ra cuốn album ảnh mà mình đã lật xem không biết bao nhiêu lần.

Đó là những tấm hình cũ từ mười lăm, hai mươi năm trước, có những tấm đã phai mờ đến mức không còn nhìn rõ mặt người. Những bức ảnh này trông rất kỳ lạ, dường như không phải ảnh gốc mà đã bị cắt xén một cách có chủ ý. Những phần còn sót lại luôn là hình ảnh của cùng một người phụ nữ: mái tóc ngắn ngang vai, phần tóc mai được kẹp gọn sau đầu lộ ra vầng trán thông minh, cương nghị. Người phụ nữ trong ảnh chính là ,mẹ của Trình Thu Diệc.

Trình Thu Diệc quả thực không mấy giống mẹ. Mẹ nàng có đường nét thanh tú, tinh tế, còn nàng lại thừa hưởng nhiều nét từ Trình Thiên Hoành; đặc biệt là đôi mắt đào hoa dài hẹp, nàng và hai cha con nhà họ Trình cứ như đúc từ một khuôn mà ra. Chẳng trách người ngoài vẫn thường bảo, người nhà họ Trình nổi tiếng bạc tình, bạc nghĩa.

Tần Giang đưa ngón tay run rẩy chạm vào gò má người phụ nữ trong ảnh, giọng nghẹn ngào: "Huệ nhi, giờ đây Thu Diệc đã trưởng thành rồi, nhưng ta lại dạy dỗ nó thành ra thế này... Mai này dưới suối vàng, ta còn mặt mũi nào để gặp lại nàng đây?"

...

Từ thư phòng về đến phòng ngủ phải băng qua một hành lang uốn khúc dài hun hút. Ngay khúc quanh vào hành lang, Trình Thu Diệc bị một cánh tay trần ngăn lại. Cánh tay ấy cơ bắp săn chắc, dù chỉ duỗi thẳng cũng đủ khiến người ta cảm nhận được sức mạnh ẩn tàng dưới lớp da mỏng.

"Bảo sao mấy ngày nay không thấy bóng dáng cậu ở thành phố C, hóa ra Trình đại tiểu thư của chúng ta lại đang tranh thủ lúc rảnh rỗi, dắt theo tình nhân nhỏ trốn về thành phố Z tầm hoan tác nhạc." Diệp Tịnh thu tay lại, lười biếng dựa vào tường. Cô ta mặc một chiếc áo ba lỗ đen, bên dưới là chiếc quần túi hộp rộng rãi, mái tóc ngắn rủ xuống trông vừa cá tính vừa phóng khoáng.

"Cô không ở thành phố C lo mà ngáng chân mấy lão già kia, sao lại rảnh rỗi ghé qua chỗ sư phụ thế này?" Dù căm ghét Diệp Tịnh đến đâu, Trình Thu Diệc cũng phải thừa nhận sức hút của cô ta. Diệp Tịnh như thể sinh ra đã mang sẵn vầng hào quang, đi đến đâu cũng là tâm điểm của sự chú ý, kẻ đưa người đón không dứt, cả nam lẫn nữ.

"Tôi chỉ là sợ cô em tiểu sư muội của mình nhát gan, hễ có chuyện gì không vừa ý lại dắt tình nhân bỏ trốn thôi." Diệp Tịnh ghé sát vào Trình Thu Diệc, thì thầm: "Dù sao thì cái trò lâm trận bỏ chạy này, cậu vốn là bậc thầy mà."

Trình Thu Diệc lùi lại một bước để giữ khoảng cách: "Sư phụ vẫn còn ở trong thư phòng, tôi không muốn động thủ với cô. Tránh ra."

Nghe nhắc đến thầy, Diệp Tịnh quả nhiên nhường đường, còn làm một cử chỉ mời đầy châm chọc. Trình Thu Diệc không biết cô ta đang âm mưu chuyện gì, nàng cảnh giác đi sát vách tường. Khi nàng vừa bước qua, Diệp Tịnh đột ngột ra tay, nhắm thẳng vào phần eo của nàng. Trình Thu Diệc vốn đã phòng bị, nàng nghiêng người né tránh rồi tung cú đấm trực diện vào mặt đối phương. Diệp Tịnh giơ tay đỡ đòn, đồng thời tung một cú đá giả nhằm đánh lạc hướng; nhân lúc Thu Diệc sơ hở, cô ta khóa chặt tay phải của nàng ra sau lưng, ép mạnh cả người nàng vào tường.

Diệp Tịnh thô bạo xé mở cổ áo sơ mi của Trình Thu Diệc, chỉ tay vào bờ vai nàng, đôi mắt đỏ rực lên vì giận dữ: "Cái gì đây?"

Trình Thu Diệc nhìn theo ánh mắt cô ta, trên vai nàng vẫn còn rõ mồn một hai hàng dấu răng đã bắt đầu đóng vảy – "tác phẩm" của Liễu Thư Hàm.

"Là người phụ nữ đó để lại?" Diệp Tịnh nghiến răng nghiến lợi thốt ra từng chữ, ánh mắt như muốn phun ra lửa. Khoảng cách quá gần khiến Trình Thu Diệc thấy rõ những mạch máu nổi lên trên trán cô ta, trông vô cùng dữ tợn.

"Được, tốt lắm." Diệp Tịnh cười gằn, cô ta tì cằm lên vai Trình Thu Diệc, giọng đầy vẻ tàn độc: "Cô ta có thể để lại ký hiệu trên người cậu, chẳng lẽ tôi lại chịu thua sao?"

Dứt lời, Diệp Tịnh vùi đầu vào hõm cổ Trình Thu Diệc, tham lam hít hà mùi hương rồi há miệng định cắn mạnh xuống.

"Diệp Tịnh!" Ngay khoảnh khắc răng cô ta sắp chạm vào da thịt, Trình Thu Diệc đột ngột quát lên: "Cô đừng ép tôi phải hận cô sâu đậm hơn nữa."

Cơ thể Trình Thu Diệc run lên bần bật trong tay Diệp Tịnh. Nàng cứ ngỡ tâm trí mình đã đủ mạnh mẽ để chiến thắng nỗi sợ hãi mà cô ta gây ra, nhưng cơ thể nàng thì không biết nói dối. Bóng ma mà Diệp Tịnh để lại quá lớn, đến mức Trình Thu Diệc lần đầu nhận ra rằng, có lẽ cả đời này nàng cũng chẳng thể thoát khỏi nó.

Diệp Tịnh ngẩng đầu, đăm đắm quan sát Trình Thu Diệc một hồi lâu. Trong ánh mắt của Thu Diệc, thứ đầu tiên lộ ra là vẻ quật cường không chịu khuất phục, nhưng ẩn sâu bên dưới lại là nỗi kinh hoàng tột độ. Diệp Tịnh khẽ thở dài, buông tay để nàng tự do. Ngay khoảnh khắc vừa thoát khỏi sự kiềm tỏa, Trình Thu Diệc chẳng chút do dự vung một cú đấm thật mạnh vào khuôn mặt trắng trẻo của cô ta.

Diệp Tịnh lĩnh trọn cú đấm nhưng tuyệt nhiên không hề đánh trả. Cô ta chỉ lẳng lặng ngồi bệt xuống sàn nhà, tựa lưng vào bức tường bóng loáng, tay ôm lấy một bên mặt đang sưng tấy, nở nụ cười đầy chua chát.

"Thu Diệc, rõ ràng người gặp cậu trước là tôi, nhưng tại sao có được cậu lại là Liễu Thư Hàm?"

Câu hỏi đó, thực ra trong lòng Diệp Tịnh đã sớm có câu trả lời rõ mồn một.

...

"Thu Diệc, cuối cùng chị cũng về rồi! Sao thế, thầy Tần không làm khó chị chứ?" Liễu Thư Hàm đợi hơn một tiếng đồng hồ mà chẳng thấy bóng dáng nàng đâu, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Cô đã định mấy lần chạy ra ngoài tìm, nhưng cứ nghĩ tới đây là nhà thầy Tần Giang lại thấy chùn bước. Dẫu sao thầy cũng là sư phụ của nàng, đắc tội với thầy thì thật không hay chút nào.

Vừa nhìn rõ bộ dạng của Trình Thu Diệc, cô đã thốt lên kinh hãi: "Trời đất, quần áo chị bị sao thế này?"

Cổ áo sơ mi của Trình Thu Diệc đã bị xé rách trong lúc giằng co với Diệp Tịnh, cũng may bên trong nàng có mặc áo lót sẫm màu nên không đến mức hớ hênh.

Trình Thu Diệc không đáp, nàng nắm lấy cánh tay Liễu Thư Hàm rồi chẳng nói chẳng rằng lôi cô ra ngoài: "Đi theo chị."

Tâm trạng của Trình Thu Diệc lúc này vô cùng bất thường, Liễu Thư Hàm có thể cảm nhận rõ rệt sự lo âu và bất ổn đang bủa vây quanh nàng. Cô muốn hỏi nàng định đi đâu, nhưng nhìn dáng vẻ lầm lũi ấy, cô đành im lặng, lẳng lặng theo chân nàng rời khỏi căn biệt thự của thầy Tần.

"Tiểu thư Thu Diệc, lão gia dặn tôi đưa cô về." Chiếc xe của Tần Giang đã đỗ sẵn trước cổng, gã tài xế cung kính cúi chào ngay khi thấy nàng bước ra.

"Cút!" Trình Thu Diệc vung chân đạp thẳng vào bụng gã tài xế.

Hôm nay nàng đi ủng ngắn, cú đạp mạnh khiến gã tài xế ôm bụng đau đớn, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ biết trơ mắt nhìn nàng dắt Liễu Thư Hàm đi xa dần.

Liễu Thư Hàm rời đi vội vàng nên chân vẫn còn xỏ đôi dép lê. Trình Thu Diệc thì cứ mải miết vùi đầu chạy về phía trước, bước chân nàng vừa nhanh vừa dài khiến cô phải chạy lạch bạch theo sau, hai bàn chân bắt đầu bị ma sát đến mức nổi đầy bọng nước.

Cứ thế, một người kéo, một người chạy, chẳng biết đã đi bao xa. Mãi đến khi đôi chân Liễu Thư Hàm nhũn ra rồi ngã quỵ xuống đất, Trình Thu Diệc mới như được người ta nhấn nút sực tỉnh, vội vã hoàn hồn.

"Thư Hàm, em sao thế này?" Trình Thu Diệc cuống quýt đỡ cô ngồi xuống một tảng đá ven đường.

Dưới ánh trăng mờ ảo nơi vùng hẻo lánh, mặt đường xi măng thô ráp đã khiến đôi chân Liễu Thư Hàm trầy xước một mảng lớn, đặc biệt là phần đầu gối máu thịt lẫn lộn. Trình Thu Diệc toát mồ hôi lạnh vì lo lắng. Lúc rời đi nàng chỉ mải tháo chạy nên điện thoại, ví tiền đều bỏ quên lại nhà họ Tần. Nơi đồng không mông quạnh, trước không nhà sau không cửa, ngay cả một chút nước sạch để rửa vết thương cũng chẳng có, biết phải làm sao đây?

Vết trầy xước ở đầu gối đau rát từng cơn. Sợ nàng tự trách, Liễu Thư Hàm gượng cười: "Lần này hay rồi, chẳng khác gì hồi ngã ở đại hội thể dục thể thao năm ấy."

Trình Thu Diệc không dám nhìn vào nụ cười ấy, nàng cúi đầu, giọng lí nhí: "Thư Hàm, chị xin lỗi."

"Hôm nay... chị thực sự đã mất kiểm soát."

Liễu Thư Hàm cảm thấy ngày hôm nay dài vô tận. Ban ngày hai người còn nắm tay nhau ôn lại kỷ niệm thanh xuân, vậy mà đêm xuống đã như kẻ chạy nạn ở cái nơi chim không thèm hót này, kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay.

Thầy Tần Giang mà cô cứ ngỡ là một giáo viên bình thường, hóa ra lại là một cao nhân thâm tàng bất lộ. Rồi cả Diệp Tịnh nữa, người phụ nữ với khí trường áp đảo ấy rõ ràng không phải hạng dễ trêu vào, lại còn có quá khứ mập mờ với Trình Thu Diệc... Những người gặp hôm nay, chẳng một ai là bình thường cả.

"Thu Diệc." Liễu Thư Hàm nắm chặt tay chị, "Chị như thế này làm em lo lắm."

"Em biết mình vô dụng, em chỉ là một nhân viên giao hàng nhỏ bé, chẳng hiểu được những đại sự của chị. Nhưng việc chị cứ im lặng không nói gì làm em bất an vô cùng. Em lo không biết chị đang làm gì, lo chị có ân oán gì với họ, lo những việc chị làm có nguy hiểm không..."

"Thu Diệc, em xin chị, đừng gạt em ra khỏi kế hoạch của chị. Chuyện của chị em có thể không giúp được gì, nhưng ít nhất hãy cho em được biết để lòng em có chỗ dựa." Nói đến cuối cùng, giọng Liễu Thư Hàm như đang khẩn cầu.

Im lặng một lát, Trình Thu Diệc siết chặt lấy bàn tay cô, khẽ nói: "Thư Hàm, để chị cõng em về nhé, giống như ngày xưa vậy."

Liễu Thư Hàm cảm thấy rệu rã, cô buông tay nàng ra như người mất hết sức lực.

Thế này là thế nào? Nàng luôn miệng nói muốn cùng cô bạc đầu giai lão, vậy mà ngay cả việc nàng đang làm gì cô cũng không có quyền được biết hay sao?

Nhưng rồi Trình Thu Diệc lại tiếp lời: "Những chuyện này, trên đường đi chị sẽ kể hết cho em nghe."

Lòng bàn tay nàng rịn mồ hôi lạnh, giọng nói run rẩy nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định: "Em muốn biết điều gì, đêm nay chị sẽ không giấu em bất cứ điều gì nữa."

Nhìn Trình Thu Diệc như vậy, Liễu Thư Hàm bỗng thấy hối hận vô cùng. Cô nhận ra rằng những chuyện này có lẽ là một vết sẹo đẫm máu trong lòng nàng, suốt bao năm qua vẫn chưa hề khép miệng, vậy mà giờ đây chính cô lại đang sống sờ sờ xé toạc nó ra thêm lần nữa.

"Không... không cần đâu... Thu Diệc, em không muốn nghe nữa..." Liễu Thư Hàm vốn chỉ là một cô gái giao hàng nhỏ bé, lá gan cô vốn chẳng lớn lao gì, cô sợ mình sẽ không đủ sức gánh vác nổi sự thật ấy.

"Nhưng Thư Hàm à, chị muốn kể cho em nghe. Chị muốn em biết rằng, đằng sau lớp vỏ bọc hào nhoáng và hoàn hảo mà em vẫn thấy, một Trình Thu Diệc thực sự vốn dĩ đáng thương đến nhường nào."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...