Thâm Tình Khó Khước! - Tam Nguyệt Đồ Đằng

Chương 39



"Xem ra Thu Diệc căng thẳng quá nhỉ, cuộc gọi vừa rồi chắc là của Liễu tiểu thư?" Diệp Tịnh đắc ý vì kế hoạch đã thành công bước đầu, nụ cười trên môi vẫn chưa dứt. Cô ta ngoài miệng thì nói với Trình Thu Diệc, nhưng ánh mắt lại cứ dán chặt vào Viên Anh.

Trình Thu Diệc lộ vẻ lúng túng, tay bồn chồn khuấy ly cà phê mà không đáp lời. Viên Anh ngồi bên cạnh vốn vừa mới giãn nét mặt được đôi chút, giờ đây cũng lập tức lạnh lùng trở lại: "Tôi đã gặp Liễu tiểu thư rồi, một cô gái xinh xắn đáng yêu, Trình tiểu thư đừng nên phụ lòng người ta thì hơn."

"Viên tiểu thư đừng hiểu lầm." Trình Thu Diệc vội vàng giải thích, "Tôi và em ấy chẳng qua là vì em ấy cứ bám lấy tôi không buông! Tôi..."

"Được rồi Thu Diệc, Viên tiểu thư chỉ đùa chút thôi mà, xem cậu kìa, căng thẳng đến thế cơ à." Diệp Tịnh ngắt lời Trình Thu Diệc, ra vẻ giảng hòa: "Viên tiểu thư, tôi và Thu Diệc cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tâm tư của cậu ấy tôi là người hiểu rõ nhất. Diệp Tịnh tôi dám vỗ ngực bảo đảm với cô, tình cảm Thu Diệc dành cho cô tuyệt đối là chân thành."

Viên Anh cau mày: "Việc riêng của tôi không phiền Diệp tổng phải nhọc lòng. Có điều Diệp tổng này, tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian ở trong nước rồi, đống hỗn độn ở Trình thị cô định bao giờ mới giải quyết xong?"

Diệp Tịnh nhìn về phía Trình Thu Diệc: "Dù sao Trình thị cũng có chút dây dưa với Thu Diệc, chuyện này vẫn cần Thu Diệc gật đầu mới được."

Trình Thu Diệc buông chiếc thìa bạc nhỏ trong tay xuống, khẽ day sống mũi, mệt mỏi nói: "Tôi đã chán ngấy nhà họ Trình rồi. Diệp tổng thấy thời cơ chín muồi thì cứ việc động thủ, không cần phải nể mặt tôi."

Diệp Tịnh gật đầu: "Vậy ngày mai tôi sẽ bắt tay vào xử lý."

Lòng Trình Thu Diệc vẫn đang lo cho Liễu Thư Hàm, nên sau khi bàn xong kế hoạch liền lập tức cáo từ. Nàng lại bị Diệp Tịnh chế nhạo một phen, chỉ biết quẫn bách lau mồ hôi lạnh trên trán, trước khi đi cũng không quên nói lời xin lỗi với Viên Anh.

Diệp Tịnh và Viên Anh tiếp tục ngồi nhâm nhi cà phê. Mãi đến khi bóng dáng Trình Thu Diệc khuất hẳn dưới sảnh tòa nhà Diệp thị, Viên Anh mới nghi hoặc lên tiếng: "Diệp tổng, nếu cô muốn có được Trình Thu Diệc, tại sao lại mất công làm bà mai se duyên cho tôi và cô ấy?"

Diệp Tịnh mỉm cười: "Thu Diệc bây giờ đang là lúc hăng hái nhất. Trước đây tôi đã làm tổn thương cậu ấy quá sâu, nếu lúc này còn cưỡng cầu, chỉ sợ cậu ấy sẽ hận tôi suốt đời."

"Cho nên cô muốn cô ấy lâm vào cảnh chúng bạn xa lánh?"

Diệp Tịnh gật đầu: "Đúng vậy. Sau khi chuyện này kết thúc, thế lực ở thành phố C sẽ được thanh tẩy một lần nữa. Chỉ cần chúng ta hướng mọi mũi dùi về phía Thu Diệc, khiến cậu ấy rơi vào đường cùng không lối thoát, lúc đó tôi mới ra tay cứu giúp, chẳng phải sẽ dễ dàng chiếm được lòng tin hơn sao?"

Viên Anh có phần nể sợ sự tàn nhẫn và tham vọng bất chấp thủ đoạn của Diệp Tịnh. Chỉ để có được một người như Trình Thu Diệc mà cô ta sẵn sàng bày ra một ván cờ lớn đến thế, biến cả thành phố C thành những quân cờ trên tay mình, chẳng trách Thu Diệc luôn gọi cô ta là kẻ điên.

Viên Anh nhún vai: "Ân oán giữa cô và Trình tiểu thư không liên quan gì đến tôi. Tôi là một thương nhân, chỉ cần Diệp tổng không quên những gì chúng ta đã thỏa thuận là được."

...

Trình Thu Diệc đứng trước cửa nhà, hít sâu vài bận rồi tự ngửi lại quần áo trên người mình, sau khi xác nhận không vương chút mùi lạ nào mới nơm nớp lo sợ mở cửa vào nhà. Nàng bỗng thấy mình thật nực cười, rõ ràng chẳng làm chuyện gì khuất tất, sao lòng lại chột dạ đến thế này?

Tay phải Liễu Thư Hàm đang thương nên không thể xuống bếp, bình thường hễ Trình Thu Diệc ở nhà là hai người lại cùng nhau ra ngoài ăn tiệm. Tối nay Thư Hàm lủi thủi một mình, chẳng thấy ngon miệng nên chỉ nhai tạm vài mẩu bánh quy cho xong bữa. Cô đang ngồi xem phim, nghe tiếng lạch cạch mở cửa liền vội vàng đứng dậy đón: "Thu Diệc, chị về rồi."

"Ừ." Trình Thu Diệc né tránh ánh mắt cô, "Buổi chiều chị có chút việc phải đi một chuyến nên về hơi muộn. Em ăn gì chưa?"

"Em ăn rồi." Liễu Thư Hàm định đưa tay đỡ lấy chiếc áo khoác nàng vừa cởi, nào ngờ Thu Diệc lại nhạy cảm đến lạ kỳ, nàng giật phắt cánh tay về phía sau: "Tay em đang đau không tiện, để chị tự treo là được."

Bàn tay Thư Hàm sững lại giữa không trung, cô ngượng ngùng thu tay về, lẳng lặng ngồi lại vào sofa xem tivi tiếp. Trình Thu Diệc cũng nhận ra phản ứng của mình hơi thái quá, nhưng nhất thời chẳng biết giải thích thế nào cho phải, đành mang áo khoác cất đi rồi trốn vào phòng tắm.

Liễu Thư Hàm nhìn chằm chằm vào màn hình tivi, nhưng đôi mắt vô hồn chẳng đọng lại chút hình ảnh nào. Tai cô khẽ động, nghe tiếng nước chảy rào rào trong phòng tắm, cô liền lặng lẽ đứng dậy, lẻn đến bên chiếc áo vest lụa mà nàng vừa mặc lúc nãy.

Đây là bộ đồ mà Thư Hàm thích ngắm nàng mặc nhất, thiết kế chiết eo tôn lên vòng eo thon gọn đến mức tưởng như một bàn tay cũng có thể ôm trọn. Trên nền vải đen tuyền thật khó lòng tìm ra dấu vết, nhưng Liễu Thư Hàm vẫn phát hiện ra điều bất thường trong túi áo.

Ở đó vương lại một sợi tóc, mỏng manh đến mức nếu không chú ý sẽ chẳng thể nào thấy được. Thư Hàm cẩn thận vê sợi tóc ấy đưa lên dưới ánh đèn soi kỹ, đó là một sợi tóc dài màu nâu, hơi xoăn nhẹ. Trong đầu cô lập tức hiện ra hình bóng của Viên Anh.

Trình Thu Diệc, nếu lòng chị không có quỷ, tại sao chị phải nói dối em?

Nhưng trong tâm khảm của Liễu Thư Hàm, Trình Thu Diệc chưa bao giờ là hạng người như thế. Nàng vốn quang minh lỗi lạc, sao có thể làm ra chuyện này?

Thư Hàm rối bời, cô muốn hỏi nàng cho ra lẽ, nhưng phải hỏi làm sao? Chẳng lẽ lại hỏi: "Trình Thu Diệc, có phải chị lén lút có người khác sau lưng em không?". Vạn nhất nếu không phải thì sao? Chỉ một sợi tóc thôi, liệu có nói lên được điều gì?

Cô xếp lại quần áo cho ngay ngắn, trở về sofa ngồi vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.

Trình Thu Diệc tắm xong bước ra, nàng sát lại ngồi cạnh Liễu Thư Hàm. Thư Hàm thấy người nàng chạm vào mình liền cứng đờ cả lại, cô bật dậy như bị lửa đốt: "Em khát, em đi rót nước." Nói rồi cô trốn biệt vào bếp. Trình Thu Diệc liếc nhìn chiếc áo khoác đang treo trên giá, nàng nhớ rõ lúc nãy mình treo túi áo quay vào trong, vậy mà giờ nó lại hướng ra ngoài. Nàng lo âu nhìn theo bóng lưng Thư Hàm, lòng phân vân không biết có nên giải thích ngay lúc này.

Mấy ngày nay Trình Thu Diệc rất bận. Thư Hàm xem phim xong đã lên giường nằm nghịch điện thoại, nàng vẫn còn ngồi trước máy tính rà soát văn kiện. Liễu Thư Hàm liếc nhìn qua, thấy màn hình chi chít chữ tiếng Anh khiến cô hoa cả mắt, bèn buông điện thoại đi ngủ trước.

Trong giấc ngủ chập chờn, Thư Hàm thấy mình rơi vào một cơn ác mộng hỗn loạn. Cô mơ thấy Trình Thu Diệc và Viên Anh đứng sát bên nhau, nàng nhìn cô bằng ánh mắt khinh miệt rồi buông lời cay đắng: "Liễu Thư Hàm, chị không cần em nữa." Cô muốn chạy theo giữ nàng lại, muốn hỏi tại sao, nhưng từ bốn phương tám hướng bỗng mọc ra những cành cây khô khốc quấn chặt lấy người cô, khiến cô không thể nhúc nhích.

Liễu Thư Hàm bừng tỉnh, mồ hôi vã ra ướt đẫm trán. Lúc này Trình Thu Diệc đã lên giường, vòng tay ôm lấy cô. Thư Hàm thở phào một hơi, nhưng nỗi ám ảnh từ giấc mơ vẫn chưa tan biến, cô nhẹ nhàng gạt cánh tay nàng ra, nằm dịch ra xa mép giường, lòng nặng trĩu chẳng thể nào chợp mắt được nữa.

Cảm nhận được phía bên kia giường khẽ động đậy vài lần, rồi cánh tay của Thu Diệc lại vắt ngang qua ngực mình. Thư Hàm bực dọc gạt phắt đi, lại dịch người thêm chút nữa sát tận rìa giường.

"Thư Hàm, chị xin lỗi." Trình Thu Diệc thở dài, tiếng nàng trầm thấp giữa đêm khuya.

Liễu Thư Hàm vẫn quay lưng lại, không nói một lời.

Thu Diệc nói tiếp: "Chiều nay chị có gặp Diệp Tịnh và Viên Anh."

"Em biết." Giọng Liễu Thư Hàm vương chút nghẹn ngào.

"Chị biết là em đã biết." Tâm sự của Thư Hàm xưa nay đều hiện rõ lên mặt, Trình Thu Diệc vừa về đến nhà đã nhận ra ngay. Nàng có thể dùng hàng ngàn lời đường mật để dỗ dành cô, Thư Hàm vốn nhẹ dạ cả tin, chỉ cần nàng nhõng nhẽo một chút hay bịa ra một lý do vô thưởng vô phạt nào đó là cô sẽ tin ngay, nhưng Trình Thu Diệc không muốn làm như vậy.

"Trình Thu Diệc, em biết mình chẳng xinh đẹp bằng Viên tiểu thư, cũng không có tài cán bản lĩnh như người ta. Chị cứ yên tâm đi, nếu chị thực sự lòng đã hướng về cô ấy, em cũng chẳng nỡ lòng nào làm kỳ đà cản mũi hai người." Liễu Thư Hàm tự thấy mình chẳng có ưu điểm gì, nhưng ít ra cô vẫn còn chút tự trọng để hiểu rằng: chuyện ái tình cốt ở sự tự nguyện, nếu Trình Thu Diệc đã không còn tâm trí đặt nơi này, cô có cố chấp níu giữ cũng chỉ bằng thừa.

Ngày ấy khi mới ở bên nhau, cô chưa từng mơ tưởng đến chuyện thiên trường địa cửu. Là vì Trình Thu Diệc đối đãi với cô quá tốt, tốt đến mức khiến cô ảo tưởng rồi đánh mất phương hướng. Cô vốn chỉ là hạng dân đen bình thường, lấy tư cách gì để bắt một người như Trình Thu Diệc phải gắn bó cả đời?

"Chị không hề thích cô ấy!" Trình Thu Diệc xoay người Liễu Thư Hàm lại đối diện với mình, "Thư Hàm, chuyện giữa chị và Viên Anh nhất thời không thể giải thích rõ ràng, nhưng em phải tin chị, chị và cô ấy hoàn toàn trong sạch!"

Liễu Thư Hàm cười khổ. Vẻ mặt này của Trình Thu Diệc sao mà giống những gã chồng lăng nhăng bị bắt quả tang trong phim truyền hình đến thế. "Trình Thu Diệc, em chỉ là một kẻ tầm thường, còn chị lại quá đỗi khôn ngoan, làm việc gì cũng kín kẽ không kẽ hở. Chị bảo em phải lấy gì để tin chị đây?"

Trên đời này làm gì có chuyện không thể nói rõ, chỉ có kẻ không muốn nói mà thôi.

"Chị..."

Chiếc điện thoại của Trình Thu Diệc bỗng rung lên phá tan bầu không khí ngột ngạt. Là A Chí gọi tới. Nàng chần chừ, ngón tay đặt trên phím từ chối nhưng mãi không bấm xuống. A Chí nửa đêm gọi đến, chắc chắn không phải việc nhỏ. Trình Thu Diệc nhìn cô đầy khó xử, Liễu Thư Hàm chỉ khẽ hất cằm ra hiệu bảo nàng nghe máy.

Vừa nhấn nút nghe, chị đã hỏi gấp: "A Chí, xảy ra chuyện gì rồi?"

"Tiểu thư, Thẩm Văn Cầm tự sát ở đồn cảnh sát."

"Cái gì?" Trình Thu Diệc gần như bật dậy khỏi giường, "Tình hình bây giờ thế nào?"

"Đã phát hiện kịp thời và đưa đi cấp cứu, hiện tại đã qua cơn nguy kịch nhưng cần phải nằm viện tĩnh dưỡng một thời gian."

Trình Thu Diệc cười lạnh: "Cứ để bà ta diễn kịch đi. Trình gia sắp tàn đến nơi rồi, để xem bà ta còn nhảy nhót được bao lâu."

Lời nàng vừa dứt, từ đầu dây bên kia bỗng vang lên một giọng nói già nua, run rẩy: "Thu Diệc, ta là ông nội đây."

Trình Thu Diệc sững sờ: "Ông... ông nội? Sao ông lại..."

"Ông nội lâu rồi không gặp con nên thấy nhớ, con bây giờ bận trăm công nghìn việc, lúc nào rảnh rỗi thì ghé qua thăm lão già này một chút." Trình lão gia tử nói đoạn rồi đưa trả điện thoại cho A Chí, ông chống gậy, lảo đảo bước đi.

A Chí khẽ khàng nói vào máy: "Tiểu thư, tôi đang ở bệnh viện, lão gia tử cũng vừa ở đây..."

"Không sao đâu." Trình Thu Diệc day sống mũi mệt mỏi, "Ông nội đã muốn gặp, dù sao tôi cũng phải giữ cho ông chút thể diện. Anh chọn giúp tôi một món quà, vài ngày nữa tôi sẽ qua thăm ông."

Mấy ngày nay Trình Thu Diệc bù đầu vào việc, thức đêm đến một hai giờ sáng là chuyện thường tình, vậy mà sáng sớm vẫn gượng dậy đưa Liễu Thư Hàm đi làm, quầng mắt nàng đã thâm quầng mệt mỏi.

Liễu Thư Hàm không nỡ nặng lời thêm, cô khẽ thở dài: "Cũng muộn rồi, ngủ đi thôi, có chuyện gì để mai tính."

Trình Thu Diệc định nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn im lặng nằm xuống. Nàng theo thói quen đưa tay định ôm lấy Liễu Thư Hàm, nhưng khi ngón tay vừa chạm vào vai cô, người kia như có linh tính mà khẽ rụt lại tránh né. Bàn tay nàng khựng lại giữa không trung, năm ngón tay từ từ cuộn chặt thành nắm đấm rồi lẳng lặng thu về trong bóng tối.

Hai người nằm quay lưng lại với nhau, thức trắng đến tận bình minh.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...