Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 21



Tim Địch Nhẫn Đông thót một cái. Cô tỉnh. Cùng lúc đó, có bàn tay ghì vai cô  Một giọng nói vang lên ngay sát: "Nằm yên."

Mi mắt Địch Nhẫn Đông run rẩy. Cô mở mắt, thấy Kỷ Nghiễn Thanh - người đáng lẽ đang lái xe đang cúi sát rạt. Gương mặt Kỷ Nghiễn Thanh như ngọc không tì vết, môi mím chặt, da trắng lạnh.

Kỷ Nghiễn Thanh mang theo hơi thở của đêm tuyết. Nhưng, hơi thở lướt qua môi cô khi Kỷ Nghiễn Thanh nói lại ẩm và nóng.

Địch Nhẫn Đông liếc xuống, dừng ngay dưới mũi Kỷ Nghiễn Thanh, xong kiềm chế ngước lên, quay mặt ra cửa sổ: "Chưa tới à?"

Cổ họng khô khốc của Địch Nhẫn Đông khàn đặc. Kỷ Nghiễn Thanh chau mày, liếc vào cổ họng, rút tay, kéo cái áo phao đang đắp lên cao hơn, lùi ra ngoài xe: "Sắp."

Địch Nhẫn Đông "Ừm", nhìn lại không gian xe.

"...Cái gì đây?" Địch Nhẫn Đông nhìn cái áo phao đen ngòm mới tinh trên người.

Kỷ Nghiễn Thanh mới vòng lại ghế lái, vừa kéo dây an toàn vừa nói: "Áo phao. Ghế sau có áo len."

"Chị mua?"

"Ngoài tôi, trên xe còn ai?"

"Mua cho tôi?"

"Ngoài cô, trên xe còn ai?"

Kỷ Nghiễn Thanh chỉnh ghế, quay sang: "Cô chủ, cho hỏi cô nghèo lắm hả? Dám mua áo len hàng chợ, mà còn mặc sát người nữa chứ? Dị ứng nguyên mảng thế, không khó chịu à?"

Giọng Kỷ Nghiễn Thanh sắc như dao. Trái tim Địch Nhẫn Đông hẫng một nhịp. Ngón tay cô bấu chặt lớp lót áo mới, hồi lâu mới đáp: "Khó chịu. Nhưng ''trong túi không một đồng'', đành mua hàng chợ."

Kỷ Nghiễn Thanh: "..."

Nghèo rớt mồng tơi còn tâm trí ngâm thơ.

Tinh thần thép.

Kỷ Nghiễn Thanh gác tay lên vô lăng, cười khẩy: "Hay cô học bác Lưu, nói vài câu ''rót mật vào tai'' tôi xem. Tôi vui, có khi bao luôn quần áo mấy mùa sau cho cô."

...Mặc quần áo của người ta, mặc hết lớp này đến lớp khác, bó chặt cơ thể, đè nén trái tim, nhưng lại chẳng có quan hệ gì với người ta.

So với việc đó...

Địch Nhẫn Đông đáp: "Thà bị dị ứng."

Kỷ Nghiễn Thanh nhếch mép: "Khí phách rởm."

Kỷ Nghiễn Thanh bật xi-nhan. Cô nắm cần số, tay kia giơ lên, lấy ngón cái quệt nhẹ cổ Địch Nhẫn Đông: "Chảy máu rồi."

Ngón tay lướt qua, vừa mịn vừa nóng. Giống hệt hơi thở nóng ẩm của Địch Nhẫn Đông.

Ngón tay Địch Nhẫn Đông khuất dưới áo siết lại. Cô mặc kệ vệt máu loang qua xương quai xanh.

.

Bảy giờ tối, bác Lưu hâm cơm hai lần mà chưa thấy hai người về, hoảng quá nên đi vòng vòng. Nghe tiếng xe, bác vội cửa chạy ra: "Trời ơi! Sao giờ mới về!"

Địch Nhẫn Đông xuống xe: "Mải tán gẫu với mấy chị em nghiên cứu sinh."

"Rầm." Kỷ Nghiễn Thanh đóng cửa xe, liếc xéo Địch Nhẫn Đông nói dối không chớp mắt.

Rõ là bị gọi lên đội hình sự.

Nói dối để khớp với kịch bản "không gặp gã trộm" tối qua. Kỷ Nghiễn Thanh siết chìa khóa, đi vào.

Lê Tịnh bên lo đang cuộn tròn ngủ gật, bác Lưu đá cho một phát, giật bắn, vớ ngay cái kẹp than, gào lên: "Gì? Gì? Trộm! Trộm lại đến à?!"

"Con thế này, trộm nó không bắt mà ma nó bắt!" Bác Lưu mắng, "Vào bếp bưng cơm ra! Cô chủ với chị Kỷ về rồi!"

Lê Tịnh dụi mắt, vội quăng kẹp than: "Con đi ngay!"

Địch Nhẫn Đông: "Dọn một phần. Con không đói."

Bác Lưu: "Không đói cũng phải ăn! Trưa dì Ngô nó vào phòng con dọn, lôi xuống sọt toàn bông băng máu! Hết hồn!"

Bác Lưu trợn mắt: "Dạo này an phận ở quán nghỉ ngơi! Dám lết ra ngoài, bác đánh gãy chân!"

Địch Nhẫn Đông: "Con không có gì làm trong này hết."

"Còn cãi à???"

"..."

Bác Lưu cầm khăn ướt trên lò, ra lệnh: "Kéo mũ áo lên."

Địch Nhẫn Đông dừng lại, rồi làm theo.

Kỷ Nghiễn Thanh thầm nghĩ: Khó lắm à?

... À, ra là thấy mất hình tượng.

Bác Lưu vòng ra sau lưng Địch Nhẫn Đông, quật khăn lên vai, phủi bụi trên áo phao y như phủi lông chó.

Kỷ Nghiễn Thanh hiểu tại sao bác Lưu làm vậy.

... Mười mấy năm trước, Ôn Yểu cũng làm thế...

Cô hỏi sao không đi giặt, Ôn Yểu cẩn thật giữ áo, nói: "Mới mặc một lần mà giặt thì phí quá."

Đúng rồi, ở một nơi thiếu nước, thiếu tiền, hình như gì cũng thiếu và nơi mà người ta trọng nam khinh nữ, thì với tư cách là một đứa con gái, Ôn Yểu phải tiết kiệm hết sức có thể.

Mà mấy đồ lớn lại khó giặt.

Giặt nó thì không có áo mặt trong cả tuần.

Thế thì sao chịu nổi mùa đông giá lạnh ở vùng núi non hiểm trở?

Kỷ Nghiễn Thanh chưa bao giờ sống một cuộc đời kham khổ đến vậy, nên cô không thể đồng cảm. Chuyện duy nhất cô có thể làm, là bảo người làm giặt quần áo đúng giờ và thường xuyên bảo Lạc Tự mua quần áo.

Dần đà, Ôn Yểu có tủ quần áo riêng và Ôn Yểu cũng có sự nổi tiếng riêng. Bên cạnh đó Ôn Yểu còn ấp ủ một tham vọng riêng - tham vọng chiếm hữu Lạc Tự, người duy nhất mà Kỷ Nghiễn Thanh muốn ở bên khi thời hoàng kim của cô kết thúc.

Kỷ Nghiễn Thanh thấy giận, nó âm ỉ, nó đang lan tràn trong lòng ngực của cô. Nhưng rồi, mắt cô dừng lại khi nhìn thấy Địch Nhẫn Đông ở kế bên.

Bác Lưu vừa phủi vừa cằn nhằn, một phần vì Địch Nhẫn Đông cứng đầu, một phần là vì xót. Cảnh tượng ấy lại hay hơn bất cứ vở kịch nào trong mắt Kỷ Nghiễn Thanh. Ai mà ngờ cô chủ có lúc "ngoan như cún" thế này. Bảo giơ tay giơ tay, bảo xoay người xoay người. Bác Lưu hỏi có đụng vết thương không, cô ta còn lí nhí: "Hơi hơi..."

Bác Lưu bùng nổ.

"Cho chừa cái tội lết đi!" "

BỐP!"

Cái khăn quật thẳng lên mũ. Địch Nhẫn Đông đứng im, nhắm mắt, cố chịu đựng.

Tiếng khặc khặc khe khẽ vang lên - kiểu che giấu thích thú. Địch Nhẫn Đông quay lại. Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày, cong môi, ánh mắt bảy phần trêu tức, ba phần cười cợt. Cái điệu bộ "hóng drama" không thể lẫn vào đâu được.

Địch Nhẫn Đông: "Gì?"

Hàm ý: Chị bị rảnh à?

Kỷ Nghiễn Thanh: "Có."

Bác Lưu: "Chuyện gì? Gấp không? Không gấp ăn cơm đã."

Kỷ Nghiễn Thanh khoanh tay, nhàn nhã nhìn Địch Nhẫn Đông: "Không gấp. Đang xem kịch hay."

Bác Lưu phủi xong, Lê Tịnh dọn cơm, bác Lưu vội về nên dặn mấy câu rồi đi vì nhà có nhiều việc phải làm.

Bác Lưu vừa đi, Địch Nhẫn Đông đặt đũa: "No rồi."

Lê Tịnh: "Chị thấy em bị mù à?"

Địch Nhẫn Đông: "Mù."

"Chị mới mù! Đồ mù!"

"Ngày đầu biết chị mù à?"

"Không phải!"

"Mắc gì gào? Sợ người ta không biết não mày teo theo ngày à?"

Địch Nhẫn Đông "Xì", đứng dậy: "Dẹp đi nha. Ai nhìn mà chả biết."

Lê Tịnh: "???"

Lê Tịnh quay sang Kỷ Nghiễn Thanh khóc lóc. Kỷ Nghiễn Thanh vẫn đang sốc vì màn lật mặt của Địch Nhẫn Đông trước mặt bác Lưu. Nghe vậy, cô bỏ đũa: "Em có nghĩ, lời em nói cũng là đang xát muối vào vết thương của người ta không?"

Lê Tịnh: "Hả?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Một người bình thường bỗng dưng bị mù, chữa khỏi nhưng không hoàn toàn. Em nghĩ chuyện đó không để lại sẹo trong lòng người ta à?"

Lê Tịnh cứng họng.

Không khí lặng bao trùm. Kỷ Nghiễn Thanh dừng đũa.

Cô... mới bênh Địch Nhẫn Đông?

Tự nhiên quá.

Này là sức mạnh của sự "hòa giải"? Kỷ Nghiễn Thanh nhếch môi.

Không.

Này là uy tín của cô chủ.

Trước bị thành kiến che mắt, giờ mới thấy.

Kỷ Nghiễn Thanh nhìn bát cơm còn nguyên của Địch Nhẫn Đông, đặt đũa: "No rồi."

Lê Tịnh lẩm bẩm: "Hai bà tiên, ăn uống như giỡn chơi."

Kỷ Nghiễn Thanh đi thẳng lên gác xép. Cửa phòng Địch Nhẫn Đông hé mở, có ánh sáng, không tiếng động. Kỷ Nghiễn Thanh chau mày, nhớ lại ai kia kiệt sức trên xe. Kỷ Nghiễn Thanh ngưng thở đôi lúc. Cô đẩy cửa.

Cạnh tủ, Địch Nhẫn Đông đứng quay lưng, người hơi nghiêng, tụt quần nhẹ. Tay trái cầm xi-lanh và tự tiêm. Nghe tiếng động, tay run run, đẩy thuốc nhanh hơn.

Không hiểu sao Kỷ Nghiễn Thanh thấy mông mình buốt nhói. Địch Nhẫn Đông đã tiêm xong. Cô kéo quần, vứt xi-lanh, quay lại: "Sao?"

Kỷ Nghiễn Thanh tĩnh: "Ngoài sao trăng ra thì không biết đổi thoại à?"

Địch Nhẫn Đông: "Biết."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Nói nghe."

Địch Nhẫn Đông: "Chị muốn gì?"

Kỷ Nghiễn Thanh: "..."

Thà đừng nói.

Kỷ Nghiễn Thanh mệt, lười đôi co. Cô lên để coi tại sao Địch Nhẫn Đông không ăn.

Giờ thì rõ: Không khỏe.

"Tiêm gì đấy?"

Địch Nhẫn Đông: "Kháng sinh." Thực ra là thuốc hạ sốt.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng chỗ cửa, găm mắt vào Địch Nhẫn Đông: "Chắc là kháng sinh?"

Địch Nhẫn Đông: "Không kháng sinh thì là gì?"

Kỷ Nghiễn Thanh đóng cửa, bước tới, nhìn cái lọ trong thùng rác: "Sao tôi thấy giống thuốc hạ sốt hơn?"

Địch Nhẫn Đông: "..."

Im lặng là thừa nhận.

Kỷ Nghiễn Thanh: "Tôi nghi từ lúc thử mũi cô buổi sáng rồi. Trên xe gọi không tỉnh, ở đồn thì giọng hụt hơi. Tôi chắc kèo cô sốt, là lúc tôi quệt trúng cổ cô." Ngón tay lúc đó nóng rẫy. Kỷ Nghiễn Thanh ngẩng lên: "Hay nhỉ? Bỏ ăn, trốn lên đây tự tiêm. Chuyện của thiên hạ thì cô gánh, đến lượt mình thì cô đối phó cho xong à?"

Địch Nhẫn Đông: "Tôi biết số của tôi."

Kỷ Nghiễn Thanh vặn lại: "Cô là bác sĩ?"

Địch Nhẫn Đông rũ mắt: "Không."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Vậy cô biết gì? Biết đếm số Ả Rập à? Hay biết nhờ kinh nghiệm chích lợn?"

Địch Nhẫn Đông: "..."

Kỷ Nghiễn Thanh: "..."

Lại làm ai kia cứng họng. Lần thứ ba trong ngày?

Cô không có kiếm chuyện đâu nhé.

Kỷ Nghiễn Thanh hắng giọng, thấy hộp cứu thương: "Thay thuốc cho."

Địch Nhẫn Đông: "Thôi."

Kỷ Nghiễn Thanh liếc xéo: "Cô chủ, tôi cần gì ở cô đâu, cô phải cự tuyệt nhanh thế?"

Địch Nhẫn Đông định nói, nhưng cơn đau đầu ập đến.

Cô quay đi, đá thùng rác: "Tôi bánh bèo, sợ đau."

Kỷ Nghiễn Thanh nhướng mày. Đúng là lần trước cô hơi mạnh tay. Nhưng vì có cát trong vết thương.

"Tối nay," Kỷ Nghiễn Thanh nói, "Tôi sẽ nhẹ." Giọng cũng nhẹ.

Địch Nhẫn Đông đơ ra, quên phản bác.

Kỷ Nghiễn Thanh lách qua, huơ huơ kẹp bông: "Chờ tôi c** đ* hộ à?"

Môi Địch Nhẫn Đông mấp máy. Ký ức Kỷ Nghiễn Thanh chợt dội về, cô đặt kẹp bông xuống: "Ừ, đúng là phải tôi cởi thật."

Kỷ Nghiễn Thanh bước tới, định lột áo.

Tay mới chạm nhưng cổ tay bị siết chặt.

Kỷ Nghiễn Thanh ngẩng lên.

Địch Nhẫn Đông gạt tay cô ra: "Tự cởi."

...

Địch Nhẫn Đông lôi ra một cái áo phông, cởi áo len và mặc áo phông vào trong một nốt nhạc, che kín mít.

Cái tốc độ đó? Không đau à? Chiều ở CDC còn khựng lại vì đau mà.

Kỷ Nghiễn Thanh nheo mắt nhìn bóng lưng Địch Nhẫn Đông. Cô nhớ lại phản ứng của cô chủ khi nhận nhầm cô là Tân Minh Huyên và cái siết tay vừa rồi.

Kỷ Nghiễn Thanh cười khẩy, tựa vào tường: "Iwf... Phải, tôi là đồng tính nữ. Nhưng không phải cứ là đàn bà là tôi muốn làm gì đó đâu."

Kỷ Nghiễn Thanh thu hồi ánh mắt, nhìn Địch Nhẫn Đông: "Tôi kết bạn với cô. Kiếp này, chắc cô là người duy nhất."

Khoảnh khắc ở đồn cảnh sát, khi Địch Nhẫn Đông chắn trước mặt, cô đã quyết.

Kỷ Nghiễn Thanh nhìn Địch Nhẫn Đông: "Tôi không phải loại người không biết điều."

Địch Nhẫn Đông biết.

Từ lúc Kỷ Nghiễn Thanh mua quần áo cho bác Lưu, cô  đã biết. Giờ, người không biết điều là cô. Cổ cô đỏ ửng khi Kỷ Nghiễn Thanh chạm vào, khi ngửi thấy mùi hương, khi bị nhìn. Đây mà là phản ứng của bạn bè à?

Không.

Đây là khao khát.

Mà khao khát thì khát cứng đầu, giấu không nổi.

Mà giấu không nổi, thì sao?

Cùng lắm là vỡ tan.

Giống như cái cớ dị ứng, Kỷ Nghiễn Thanh lại tin sái cổ, còn mua áo len cho cô .

Địch Nhẫn Đông thả lỏng tay, quay lại: "Vết thương ở tay với cổ thì ba ngày thay băng một lần. Hôm nay không cần."

Kỷ Nghiễn Thanh sững lại: "Giờ mới nhớ?"

Địch Nhẫn Đông: "Tối không ăn, não đói quá, suy nghĩ không kịp."

Kỷ Nghiễn Thanh cười. Ra đến cửa, cô khựng lại, quay đầu: "Cổ tay không thay, thế lưng có cần xoa dầu không?"

"Tối qua kéo tôi xong đập lưng xuống sỏi?"

Địch Nhẫn Đông nhìn thẳng vào đôi môi mím chặt của Kỷ Nghiễn Thanh: "Ừ."

Kỷ Nghiễn Thanh siết tay nắm cửa: "Tối qua xin lỗi, quên cảm ơn."

"Cảm ơn." Giọng cô trang trọng.

Địch Nhẫn Đông: "Muốn xoa bóp cho tôi để trả ơn à?"

Kỷ Nghiễn Thanh sững lại...

"Ừ."

Ra vậy...

Vẫn là kiểu sòng phẳng vạch rõ ranh giới. Cảm xúc trong mắt Địch Nhẫn Đông chìm nghỉm.

Cô nói: "Vậy tôi không khách sáo. Hiếm khi cô Kỷ có hứng hầu người khác, tôi không làm chị mất hứng."

Kỷ Nghiễn Thanh: "???"

Hầu?

Hầu??

Cô chỉ muốn đè con người mồm mép này xuống sàn, bắt cô ta nhìn thẳng vào bóng đèn rồi khóc.

Kỷ Nghiễn Thanh quay lại, lấy thuốc mỡ. Địch Nhẫn Đông quay lưng, ngồi ngược lên ghế. Kỷ Nghiễn Thanh móc vạt áo phông của Địch Nhẫn Đông lên, vắt qua vai. Tấm lưng Địch Nhẫn Đông, xanh tím bầm dập. Kỷ Nghiễn Thanh cau mày, ngồi xuống sau lưng: "Tôi cởi cái này." Cái móc áo lót.

Địch Nhẫn Đông im lặng: "Ừm."

Kỷ Nghiễn Thanh nhanh tay tháo móc. Lớp vải bật ra. Cô lấy ngón út lách dây áo qua vai, rồi hà hơi vào tay mình cho ấm: "Xoa đây."

Cơ thể Địch Nhẫn Đông run lên. Cơ bắp dưới tay Kỷ Nghiễn Thanh căng cứng. Kỷ Nghiễn Thanh l**m môi, bàn tay áp lên một mảng bầm, day tròn, x** n*n, cho đến khi da thịt Địch Nhẫn Đông nóng lên, mới đổi chỗ. Từ vai xuống thắt lưng.

Trời đã hết gió.

Kỷ Nghiễn Thanh đứng dậy, lau tay: "Xong rồi. Nghỉ đi, tôi xuống lầu."

Địch Nhẫn Đông kéo áo xuống, vẫn ngồi: "Cảm ơn."

Kỷ Nghiễn Thanh cười khẩy: "Con hầu mà, cần gì cảm ơn?"

Địch Nhẫn Đông: "Lịch sự."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Quá lịch sự."

Lúc cô phũ mà vẫn cảm ơn cái kính.

Kỷ Nghiễn Thanh ra cửa.

Địch Nhẫn Đông bất động.

Lầu dưới khóa cửa. Địch Nhẫn Đông mới gục đầu, trán tì vào cạnh ghế. Ánh mắt cô nhìn vào trong cổ áo. Nhìn vệt đỏ đang lan rộng, nhìn hai điểm nhạy cảm đang vênh lên, như chế nhạo cô .

Địch Nhẫn Đông cười tự giễu. Cô giật phăng áo lót, quăng lên giường, đi thẳng vào nhà tắm. Cô vặn nước lạnh hết cỡ, tát lên mặt. Tát đến khi tay cóng, cô ngẩng lên nhìn gương. Tóc tai bết bát. Nước nhỏ giọt. Hai điểm trên ngực vẫn cứng đờ trơ ra. Chúng ngoan cố y như vệt đỏ trên cổ cô .

Địch Nhẫn Đông tê dại nhìn. Nước ngừng nhỏ. Cô giơ tay, nhìn sợi dây chuyền cũ kỹ và vết sẹo bên dưới. Rồi cô luồn tay vào áo phông, áp lên ngực trái.

"Chị ấy không muốn làm gì mày thì tao giúp mày, được không?"

"Không đòi hỏi gì. Ngày mai, mày an phận là được rồi."

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...