Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 5



"Hả? Không mù?? Mắt ai mù? Mù nữa rồi hả?? Khoan... hai người nắm tay??? NẮM TAY?! Hai người... lén lút sau lưng em từ bao giờ???"

Lê Tịnh đang đồ lên dọn dẹp, mới xuất hiện đã b*n r* một tràng. Mắt dán chặt vào hai bàn tay đang "nắm" nhau.

"Trời đất! Mình... mình bỏ lỡ mất tuồng nào rồi à?"

Không khí căng như dây đàn đứt bặt. Mất hết cả hứng cãi nhau.

Cả hai người tâm đầu ý hợp đến lạ. Một người buông tay, quay lưng về phía Lê Tịnh chỉnh lại cảm xúc. Người kia đút tay vào túi, nghiêng đầu nói: "Cầm cây lau nhà ra xa được không, sắp chọc vào mặt chị rồi."

Lê Tịnh: "Thế hả."

Cô nàng vứt cây lau nhà với xô nước vào góc tường, nheo mắt lia qua lia lại, cuối cùng ghim thẳng vào mặt Địch Nhẫn Đông: "Nhanh thế là có mới nới cũ rồi à? Trời đất, cái đồ thay lòng đổi dạ."

Địch Nhẫn Đông: "Không biết nói chuyện thì câm đi."

Lê Tịnh mím chặt môi, chỉ về phía Địch Nhẫn Đông mà "ứm ừm ứm um", múa may loạn xạ.

Địch Nhẫn Đông không muốn hạ thấp IQ của mình cho, tay trong túi siết lại, quay người đi thẳng.

Lê Tịnh chặn lại, lần này nói tiếng người: "Sao giờ này chị mới ngủ dậy? Bác Lưu đợi chị nguyên buổi sáng, sốt hết cả ruột."

Địch Nhẫn Đông: "Sao đấy?"

"Sao trăng gì, đợi chị ăn cơm." Lê Tịnh vươn tay vớ cây lau nhà, nện xuống sàn, lải nhải: "Bác cứ áy náy chuyện hôm qua về sớm không nấu đồ ăn cho chị. Thế là hôm nay bước chân vào đã nấu, mà chị có dậy đâu. Bác phải hâm đi hâm lại trong nồi, hết ngon."

Bác Lưu phụ trách bếp của Tàng Đông. Bác là người nơi khác, lấy chồng ở đây. Tuổi đã cao mà không có con, nên dồn hết tình thương cho đám trẻ trong quán. Nhất là Địch Nhẫn Đông. Để cô nhịn một bữa, bác có thể áy náy cả tháng. Lê Tịnh thực sự không hiểu tại sao. Rõ ràng là xét về ngoại hình hay tính cách, thì chỗ nào cũng dễ ưa hơn chị chủ của cô.

Địch Nhẫn Đông hỏi: "Chị không dậy, mày không biết gọi à?"

"Thưa chị, làm người có thể không có lương tâm, nhưng không thể vô lương tâm đến thế." Lê Tịnh thấy lòng tốt của mình bị chà đạp, tức tối dúi cây lau nhà vào xô nước, lườm: "Chị tin em phang cả cây lau nhà này vào mặt chị không ạ?"

Địch Nhẫn Đông liếc xuống, "Giời" một tiếng.

Lê Tịnh: "???"

Điên mất thôi.

À mà khoan. Lê Tịnh gạt Địch Nhẫn Đông qua một bên, nhìn Kỷ Nghiễn Thanh đang quay lưng ở cửa: "Trời ơi! Chị Kỷ, chị mặc mỗi cái áo len, chị không lạnh ạ??"

Kỷ Nghiễn Thanh đã lấy lại bình tĩnh. Lúc quay người lại, nụ cười của cô hoàn hảo không một tì vết: "Lạnh chứ, nhưng lỡ khóa trái cửa, không vào lấy áo khoác được."

"Trời, sao không nói sớm!" Lê Tịnh vỗ tay cái chát. "Em có chìa dự phòng!" Cô vén áo, giật ở thắt lưng một cái, chùm chìa khóa lủng lẳng hiện ra.

Kỷ Nghiễn Thanh bước sang bên, nhường chỗ cho Lê Tịnh mở cửa. Trong khóe mắt, cô thấy Địch Nhẫn Đông quay người đi xuống lầu. Tay phải cô đưa lên gáy, đầu hơi cúi, ra chiều dửng dưng.

Kỷ Nghiễn Thanh lạnh mặt. Tâm trạng mới lắng xuống lại chìm đi.

.

Hai tiếng sau, Kỷ Nghiễn Thanh mới xuống lầu. Vì đã quá giờ cơm trưa, tầng một cũng vắng, lác đác vài người ngồi.

Lê Tịnh đang rảnh rỗi, thấy Kỷ Nghiễn Thanh là ôm thực đơn chạy tới, đon đả: "Chị Kỷ, ăn gì không chị?"

Kỷ Nghiễn Thanh đã bỏ hai bữa, nên bây giờ dạ dày cô khó chịu, đành gọi một phần cháo trắng với ít đồ ăn kèm.

Trong lúc Kỷ Nghiễn Thanh đợi, Lê Tịnh ra mở cửa cho người giao hàng, tiện tay móc tấm rèm chắn gió lên. Từ trong quán có thể nhìn thẳng ra con phố bên ngoài, nó trắng xóa một màu tuyết, người đi lại thưa thớt.

Điện thoại đã tắt nguồn, Kỷ Nghiễn Thanh chẳng có việc gì, thế là quay ra nhìn đường cho đỡ chán. Một đứa nhỏ ngã sấp mặt, úp thẳng vào mông một con cừu. Một cô gái gầy gò bị gió đẩy lướt đi. Một chiếc xe biển ngoại tỉnh dừng lại vài phút...

"Tít!"

Kỷ Nghiễn Thanh xoa xoa đôi tay tê cóng, thấy chiếc bán tải nhỏ chở đầy hàng khô dừng xịch trước cửa, kéo theo con xe việt dã màu đen.

Địch Nhẫn Đông và một chị trung niên lần lượt bước xuống, mở nắp capo chiếc xe việt dã. Chắc đây là chiếc xe rò dầu mà cô từng nói. Vì trông rành về xe cộ, Địch Nhẫn Đông tháo găng tay nhét vào túi, rồi cúi người kiểm tra.

"Hộp số bị rò rồi." Địch Nhẫn Đông đứng thẳng, nói với chị Nhậm mới giúp kéo xe về. "Bên em không có đồ nghề, lát nữa bảo Tiểu Khâu kéo."

Chị Nhậm: "Vậy chị không lo nữa, cửa hàng đang đợi hàng."

Địch Nhẫn Đông: "Cảm ơn chị."

Chị Nhậm: "Tiện đường thôi, khách sáo chi. Chị đi à." Chị Nhậm lái xe đi.

Địch Nhẫn Đông đóng nắp capo, lấy găng tay phủi tuyết trên người rồi đi vào quán. Ánh mắt cô lướt qua Kỷ Nghiễn Thanh, người vẫn đang nhìn ra cửa, nhưng Địch Nhẫn Đông không đổi sắc mặt, mà thuận thế dời ngay sang Lê Tịnh đang kiểm tra hóa đơn sau quầy.

"Gọi Tiểu Khâu," Địch Nhẫn Đông nói, "Bảo hộp số rò dầu, kêu kéo qua kiểm tra."

Lê Tịnh không ngẩng đầu: "Tuần trước nữa thay má phanh, tháng trước thay ắc quy, tháng trước nữa thì sửa điều hòa? Chị vứt mẹ cái xe đi. Hôm nào nó nằm đường ở chỗ đồng không mông quạnh, đến người nhặt xác cũng chẳng có đâu."

Địch Nhẫn Đông tựa vào quầy: "Nghèo."

Lê Tịnh cười nhạt, nhấc điện thoại: "Hi, Tiểu Khâu, bận không em? Xe chị Đông của em lại hỏng rồi, khi nào qua kéo được? Ừ ừ ừ, phiền em nhé, nhớ cho bà ấy giá hữu nghị, bà ấy nghèo ổn định quanh năm."

Cúp máy, Lê Tịnh nói trống không: "Tối mới qua được, đang sửa dở xe khác."

Địch Nhẫn Đông "ừ", đặt găng tay lên quầy, rồi quay người đi về phía nhà vệ sinh. Sáng nay bác Lưu cũng hầm xương sườn cho cô. Bác ép cô ăn, chưa kịp nghỉ thì nhận được điện thoại, báo có người kéo xe về, bảo cô ra con đèo cách thị trấn hai mươi cây số để lấy. May sao cô gặp chị Nhậm đi lấy hàng. Chị Nhậm nghe xong là chở cô ra con đèo rồi giúp kéo xe về thị trấn. Dọc đường không những lạnh mà còn xóc, cho nên bây giờ dạ dày cô cuộn lên dữ dội.

Nhà vệ sinh nằm dưới gầm cầu thang, khá khuất. Hơn nữa, Kỷ Nghiễn Thanh đang quay lưng lại và mải cúi đầu ăn, cho nên cô không thấy Địch Nhẫn Đông đi vào rồi mất tích luôn trong đó.

Ăn thêm được chừng ba phút, nhưng cô nuốt không trôi, cô bèn bỏ đũa. Cô đứng dậy đi về phía đó, vì tính rửa tay rồi ra ngoài.

"Cạch."

"Cạch!"

Hai tiếng động vang lên gần như một lúc. Kỷ Nghiễn Thanh là người buông tay trước và ngay giây sau, ổ khóa được mở từ bên trong.

Mới thấy đối phương, cả hai khựng lại.

Xong, một người tự nhiên quay đầu, lách mình nhường lối. Người kia thì rũ mắt, lách mình đi ra. Cả hai giữ khoảng cách xa nhất có thể mà cái hành lang chật hẹp đó cho phép, lướt qua nhau.

Đúng lúc đó, Lê Tịnh, đang ôm hóa đơn ở cửa kho, "Úi". Mắt cô nàng đảo như rang lạc, lia qua lia lại giữa hai người. Mãi đến khi Kỷ Nghiễn Thanh đi vào phòng vệ sinh và Địch Nhẫn Đông bước qua, mặt cô nàng mới toe toét.

Giời, mồm mạ vàng rồi, nói gì trúng nấy. Mới tối hôm qua còn ước có người cao hơn đến "trị" cô chủ, mà hôm nay đã thành thật. Chị Kỷ phải cao hơn hai phân chứ nhỉ? Hai phân là cỡ hai ngón tay đấy! Con gái "lòng chảo" không làm mình thất vọng!

"Ha ha ha!" Lê Tịnh cười méo cả mặt.

Địch Nhẫn Đông ngước mắt: "Điên à?"

Lê Tịnh gật đầu như bổ củi: "Chuẩn! Mới điên xong!"

Địch Nhẫn Đông cười khẩy, rồi lướt qua Lê Tịnh, trơ mặt bỏ đi.

Lúc này, trong nhà vệ sinh vọng ra tiếng nước chảy. Kỷ Nghiễn Thanh rửa tay rất kỹ, bôi kem dưỡng, xong xuôi mới ra ngoài hỏi Lê Tịnh đang kiểm hàng: "Gần đây có trạm xe buýt không?"

Cô muốn đến bờ sông trong video. Con sông đó ở ngoài thị trấn, bản đồ báo cỡ mười cây số. Xe cô sắp cạn xăng, không lết nổi đến trạm xăng gần nhất, cũng chẳng đến được bờ sông, cho nên hôm nay đành đi xe buýt.

Lê Tịnh rướn người chỉ: "Ra cửa rẽ trái, chưa tới năm mét."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Cảm ơn."

Ngay khi Kỷ Nghiễn Thanh đẩy cửa bước ra, cô thấy chiếc xe buýt từ từ đỗ lại. Cô rảo bước lên xe.

Vì phía sau vẫn có người lên, Kỷ Nghiễn Thanh nép sang một bên, kéo túi xách tìm tiền lẻ. Cô không có thẻ xe buýt ở đây.

"Tít."

"Tít."

"Keng." "..."

Người cuối cùng cũng bước lên xe, ngay trước khi cửa đóng. Vẫn là bộ đồ đen, vẫn đeo đôi găng tay da phủi tuyết, cô thong thả móc trong túi ra một tấm thẻ, áp vào máy.

"Tít."

Bác tài xế hỏi, giọng rất quen: "Nhẫn Đông, về hồi nào vậy con?"

Địch Nhẫn Đông cất thẻ vào túi: "Tối qua ạ."

"Mới về mà phải đi rồi à?"

"Vâng ạ, có chút việc."

Bác tài đáp bằng một câu tiếng địa phương, rồi vươn tay bấm nút đóng cửa. Nhưng đúng lúc đó, khóe mắt bác liếc thấy một tờ một trăm tệ sắp bị ném vào hòm, giật mình, vội la: "Không có tiền lẻ thì thôi cô ơi, một trăm tệ lận, tôi đào đâu ra tiền thối!"

Kỷ Nghiễn Thanh: "Khỏi thối."

"Thế đâu được! Lúc tôi giao ca biết nói sao!" Bác tài quay sang ngắm nghía Kỷ Nghiễn Thanh, rồi hỏi: "Cô là người ở trọ bên Nhẫn Đông hả?"

Kỷ Nghiễn Thanh im.

Bác tài tưởng cô không quen, thế nên tốt bụng chỉ vào người còn đang đứng ở bậc thang: "Kia kìa, cô chủ của Tàng Đông đấy."

Kỷ Nghiễn Thanh: "..."

Lắm lúc, cô lại nhớ cái không khí lạnh lùng, xa lạ của thành phố, nơi ra đường chẳng ai thèm biết ai. Bởi vì cái thị trấn bé quá, đi đâu cũng vớ được người quen.

"Vâng." Kỷ Nghiễn Thanh hờ hững.

Bác tài: "Thế thì miễn phí! Người nhà cả, thoải mái đi!"

"Kiếm chỗ ngồi lẹ đi, xe chạy!"

Bác tài phán, chặn hết đường của Kỷ Nghiễn Thanh. Cô đành cất tiền, xách túi đi vào. Địch Nhẫn Đông theo sau.

"Xe sắp khởi động, quý khách vui lòng vịn..."

Tiếng loa trên xe ré lên. Kỷ Nghiễn Thanh chưa kịp tiêu hóa chữ "vịn" thì đã lảo đảo ngả về sau.

Cô theo bản năng vươn tay chộp lấy thành ghế. Nhưng tay chưa kịp chạm, sau lưng có người đỡ đỡ. Ai đó đã đỡ cô qua lớp găng tay.

Là ai, khỏi cần nói cũng biết.

Kỷ Nghiễn Thanh chau mày. Ý gì đây? "Lương tâm" trỗi dậy à? Hay thật. Sao cái lúc rình mò nghe lén, "lương tâm" lại biến mất đâu rồi?

Kỷ Nghiễn Thanh hừ lạnh trong bụng. Song, cô chưa kịp trưng cái nét mặt đó ra, bàn tay sau lưng đã dứt khoát rút đi. Người kia tỉnh như không, lách qua chỗ cô, đi thẳng về phía sau.

Dáng cao ráo, mặt mũi sáng sủa. Đã thế lúc một tay vịn vào thanh ngang đi vào còn cúi đầu. Hàng mi rũ xuống, mắt trông lạnh hơn cả tuyết ngoài trời.

Đúng là ra vẻ.

Kỷ Nghiễn Thanh giữ thăng bằng, đi vào. Xe còn đúng một chỗ trống, ngay cạnh Địch Nhẫn Đông.

Kỷ Nghiễn Thanh không phải kiểu người dở hơi, có chỗ là cô ngồi. Huống hồ, mấy thìa cháo mặn ban nãy làm dạ dày cô lộn tùng phèo lên, cô chẳng muốn đứng.

Kỷ Nghiễn Thanh bước tới, ngồi xuống. Chỗ ngồi bé tí, quần áo hai người không sao tránh khỏi chạm vào nhau. Kỷ Nghiễn Thanh liếc mắt, nhưng không thèm xê dịch, cô tựa vào ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

... Nghỉ cái nỗi gì.

Đường thì ổ gà ổ voi, ông tài thì lúc phanh gấp lúc rồ ga. Kỷ Nghiễn Thanh phải mím chặt môi mới không nôn ọe. Tuy nhiên, cô không chắc mình có trụ nổi đến nơi không.

Mười cây số. Mười cây số trên cái xe buýt nát đang xóc tung nóc, có khi còn dài hơn cả mạng của cô.

Kỷ Nghiễn Thanh đắn đo, hay là dẹp đi. Trời lạnh thế này thì nước sông chả đóng băng hết, đào đâu ra kỳ tích mùa xuân.

Nghĩ vậy, Kỷ Nghiễn Thanh mở mắt, định gọi tài xế dừng xe.

"..."

Bộ bị thần ngủ nhập hồn à. Thế này mà cũng ngủ được?

Kỷ Nghiễn Thanh liếc mắt. Cái đầu kia cứ xóc nảy theo nhịp xe, rồi đổ hẳn lên vai cô, ngủ say không biết trời đất. Mặt cô sa sầm. Mới mấy tiếng trước còn choảng nhau. Con người này lấy đâu ra bản lĩnh mà tim không vướng bận, mới đỡ cô được một cái, giờ lại coi cô là gối ôm?

...

Chắc cái thứ gọi là "đạo đức tối thiểu" kia nó toàn năng thật.

Hay lắm.

Gương mặt Kỷ Nghiễn Thanh tái nhợt, đến khuyên tai đính đá cũng tản ra thứ ánh sáng buốt giá. Cô ngồi thẳng, giữa cơn xóc nảy liên hồi, vững vàng giơ một ngón tay thon dài, dí vào đầu Địch Nhẫn Đông, định đẩy về phía cửa sổ.

Trên cửa sổ có một cái lỗ tròn, có lẽ là tay nắm cửa bị rụng. Gió lạnh len lỏi qua, mang theo một bông tuyết, vừa vặn đáp xuống mí mắt người kia.

Có lẽ cảm nhận được hơi lạnh, Địch Nhẫn Đông nhíu mày, im một lát, rồi cái đầu lại tiếp tục nghiêng về phía Kỷ Nghiễn Thanh. Tóc sượt qua cổ, ngưa ngứa. Ngón tay Kỷ Nghiễn Thanh giật nảy. Đúng lúc đó, xe buýt sập vào một cái hố lớn. Xe nảy tung lên, mọi người thẳng lưng.

Địch Nhẫn Đông cũng vậy.

Cô bực bội mím môi. Liếc thấy quần áo hai người đang dính vào nhau, bèn khép chân, kéo áo khoác ôm chặt bản thân, vạch ra một ranh giới rõ ràng. Xong xuôi, cô nghiêng người, cộc đầu vào cửa sổ.

Lại ngủ.

Bàn tay vẫn lơ lửng giữa không trung của Kỷ Nghiễn Thanh: "...???"

Cô là thứ gì bẩn thỉu lắm à, phải né như né tà?

Thề không đội trời chung.

Nửa chặng đường còn lại, nước sông không phạm nước giếng. Kỷ Nghiễn Thanh nhắm mắt, dựa lưng vào ghế, ngồi thẳng. Địch Nhẫn Đông thì khoanh tay, tựa vào thành xe. Xe cứ xóc một cái, đầu lại "Cốp" một cái vào cửa kính. Kỷ Nghiễn Thanh nghe tiếng "Cốp" đó, mà thấy đầu mình giật giật. Cô còn nghi, ngồi hết chuyến xe này, não của con người kia có khi bị lắc cho đều luôn không chừng.

Lại một tiếng "Cốp" rất rõ. Kỷ Nghiễn Thanh nhếch mép, "xì" lên.

Ngủ kiểu này thì thần ngủ có đến cũng phải nể ba phần. Hồi nãy cô nói "ma nhập", đúng là đánh giá thấp quá rồi.

Kỷ Nghiễn Thanh thở ra, cảm nhận xe đang chậm lại. Cô mở mắt, nghe bác tài oang oang: "Đến dốc Sơn Dương rồi, có ai xuống không?"

"Có!" Mấy người đồng thanh, Kỷ Nghiễn Thanh đỡ mở mồm. Con sông cô muốn xem, nằm ngay dưới con dốc ấy.

Trong lúc đợi người khác xuống, Kỷ Nghiễn Thanh liếc nhìn con người trán đang dán chặt vào cửa sổ, ranh giới rõ ràng. Cô bỗng nảy ra một ý, nhướng mày. Cô vươn tay, nhón lấy cái khăn quàng đang rũ xuống từ vai Địch Nhẫn Đông, đặt lên ghế của mình. Xong, cô hài lòng đứng dậy.

Mới bước xuống xe, gió lạnh mang theo tuyết táp thẳng vào mặt. Có người run bắn lên, vội vã hà hơi vào lòng bàn tay.

"Suýt nữa tôi nôn luôn cơm tối qua ra."

"Tôi... ôi không được, đi ọe một bãi đã!" Thanh niên nói xong, quẳng hành lý, lao ra vệ đường. Và vì đủ nhanh, ọe thẳng xuống vệt bánh xe lún sâu.

Tuyết ở đó không đủ dày để che đi bãi bầy hầy. Kỷ Nghiễn Thanh ngước lên, đập thẳng vào mắt là một thứ hỗn độn ngũ sắc. Cái dạ dày quý tộc của cô dở chứng, đòi trào ra.

Cô nuốt khan, lạnh mặt, quay gót đi hướng khác. Đặt chân lên vạt tuyết còn trinh nguyên chưa ai xéo, Kỷ Nghiễn Thanh ngừng lại.

Lạ thật. Nửa chặng đường sau, rõ ràng xe xóc như muốn rụng cả nội tạng, mà cô lại không say.

Cái bệnh say xe là thâm căn cố đế. Bình thường cô đi đâu, bất kể nước nào, thành phố nào, cũng phải là xe xịn, tài xế lụa. Hôm nay lạ thật, xe càng xóc, người lại càng tỉnh. Lấy độc trị độc? Hay là vật cực tất phản? Hoặc cái chốn hoang vu này là đất thiêng, nên bệnh tự khỏi?

Gió núi rít lên, quất một lọn tóc vào môi. Cô đưa tay gạt ra, nhưng rồi dừng lại. Cô ngửi thấy một mùi hương.

Là mùi củi lửa tối qua, mùi đã làm cô ngẩn người. Nhưng bây giờ, nó đậm hơn, sạch hơn, không khói khét hăng hắc. Nó giống như thứ hương liệu được chưng cất, không vội vã, nhưng đủ sức ngấm vào tim gan.

Nửa chặng sau cô không lộn mửa. Chắc là nhờ nó.

Nhưng, mùi này ở đâu ra? Dầu gội của cô? Không. Càng không thể là cái xe buýt, nơi đó ngoài mùi xăng, chỉ có mùi người ngột ngạt...

Trong đầu cô bỗng lóe lên một hình ảnh. Lúc bông tuyết rơi, con người kia nhíu mày, rồi... dụi đầu vào cổ cô. Đúng rồi. Con người đó đã đè lên tóc cô. Và sau đó, dạ dày của cô ngoan ngoãn lạ thường.

Kỷ Nghiễn Thanh nheo mắt. Có mảnh tuyết lạnh buốt bay thẳng vào. Qua màn nước mờ mịt, cô giật lọn tóc, hờ hững quẳng ra sau.

Mới choảng nhau, lại quay ra làm việc tốt. Một lần, rồi hai lần.

Địch Nhẫn Đông.

Tuổi con lật đật à?

Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...