Thâm Tình - Thời Thiên Từ

Chương 6



Kỷ Nghiễn Thanh cười khẩy, cất bước. Tiếng tuyết lạo xạo dưới đế giày bám theo cô.

Bờ sống hiện ra sau khi cô lách qua một lùm cây lúp xúp.

Đúng như cô đoán. Ngoài một màu trắng xóa vô tận của băng tuyết, thì chẳng có gì.

Kỷ Nghiễn Thanh bước ra mặt băng, chắp tay sau lưng. Cô cố nheo mắt, gắng nhìn cho rõ hình thù con sông, nhưng vô ích. Ban ngày ngắn ngủi của mùa đông đang tàn. Xung quanh không một ánh đèn. Tuyết bay mịt mù, trắng xóa cả đất trời. Cô càng cố tập trung, đầu óc lại càng quay cuồng.

Rồi, tiếng gió rít lên, sắc lẹm, xé toang bầu trời.

Kỷ Nghiễn Thanh bỗng thấy mình rỗng tuếch. Mê man, hoảng loạn trong cái lạnh thấu xương.

Cô đăm đăm nhìn màn sương tuyết xám trắng đang đặc quánh, ép lại, như muốn điên cuồng đập nát mặt băng, để thế giới tù túng phải dịch chuyển. Cô lôi bật lửa và điếu thuốc từ túi áo, thứ mà chưa có người nào từng thấy cô hút. Cô khum tay, châm lửa, rồi lẳng lặng nhìn nó cháy, đến khi tàn lụi trong gió gào.

Địch Nhẫn Đông về quán lúc hơn mười giờ đêm. Cô ngỡ giờ này mọi người đã ngủ, quán xá phải vắng tanh, ngờ đâu còn chưa vào cửa là nghe tiếng cười lanh lảnh của Lê Tịnh, như ấm nước sôi réo.

Địch Nhẫn Đông đứng dưới đèn bão, phủi sạch tuyết, rồi đẩy cửa vào.

Lò lửa cháy rực trong sảnh. Phía trên có cái vỉ nướng, đang nướng mía, nướng quýt, hâm thêm bình rượu. Lê Tịnh, bác Lưu, hai tay đầu bếp, phục vụ Tiểu Đinh, Hồng Hồng hậu cần và cả dì Ngô sáng mới có mặt, giờ cũng ở đây. Ai nấy cười nói như Tết.

Địch Nhẫn Đông tháo găng tay, bước tới: "Xem nhầm lịch à?"

Mặt Lê Tịnh đỏ phừng phừng, đỏ hơn cái mông khỉ: "Chuẩn! Hôm nay 17!"

"Thế là sắp sập à? Tiệc tàn?"

"Em nói rồi, mồm chị thì mọc được ngà voi."

"Nhẫn Đông là chủ đấy, sao con nói chuyện kỳ cục vậy!" Bác Lưu nghiêm giọng.

Lê Tịnh bĩu môi, mếu máo: "Thế bác không thấy lúc chị ta chửi con hả?!"

Bác Lưu đáp: "Bác ở trong bếp suốt, hơi đâu mà ngó chuyện ngoài này."

Bác Lưu cầm quả quýt, dúi vào tay Địch Nhẫn Đông đang hơ lửa: "Cô Kỷ tổ chức sinh nhật bù, đãi mọi người đấy."

"Vâng vâng!" Tiểu Đinh bên cạnh gật gù, "Chị Kỷ sinh ngày 3 tháng 11, chị chủ sinh 3 tháng 12, chênh đúng một tháng, hay thật."

"À, mà chị Kỷ sinh năm mấy ạ?" Tiểu Đinh tò mò.

Lúc này Địch Nhẫn Đông mới để ý thấy Kỷ Nghiễn Thanh đang ngồi giữa đám đông. Mặt vương ý cười, tóc búi lỏng sau gáy, trông thì thư thái, nhưng cái lưng vẫn theo thói quen thẳng tắp, không thả lỏng.

Ánh mắt Địch Nhẫn Đông lướt qua gò má hơi ửng hồng của Kỷ Nghiễn Thanh, rồi cúi xuống bóc quýt.

Kỷ Nghiễn Thanh đổi chân vắt chéo, đáp: "Năm 79."

Tiểu Đinh: "Thế 37 ạ? Thiệt là không nhìn ra!"

"Gái xinh thì làm gì có tuổi." Bác Lưu cười, xen vào. "Con bé Nhẫn Đông nhà bác cũng thế, qua sinh nhật là 35. Vậy... hơn có hai tuổi, coi như sàn sàn. Rảnh rỗi bảo nó dắt đi chơi, nó rành khu này lắm."

Kỷ Nghiễn Thanh cười: "Dạ..."

Bảo nhỏ kia dắt đi chơi à? Cô không có phước đức đó.

"À, con làm nghề gì ấy nhỉ?" Bác Lưu sực nhớ.

Câu hỏi khá bất ngờ. Kỷ Nghiễn Thanh xoay nhẹ chén trà trong tay, cười: "Thất nghiệp ạ, ăn không ngồi rồi."

"Dễ gì!" Dì Ngô hoảng, "Nhìn cái dáng, cái thần thái này, như minh tinh. Chắc chắn là làm chuyện lớn."

Kỷ Nghiễn Thanh: "Thất nghiệp thật ạ."

Dì Ngô: "Ủa..."

Bác Lưu đưa tay cản dì Ngô, rồi quay sang Kỷ Nghiễn Thanh: "Làm gì không quan trọng, có việc hay không cũng chẳng sao. Đời người ngắn có một mẩu, sống cho tử tế là được rồi."

Kỷ Nghiễn Thanh cúi mắt cười, không bình luận gì.

Cây lạp xưởng trên vỉ nướng nổ cái "bốp", làm mấy người giật mình né vội.

Địch Nhẫn Đông vứt vỏ quýt vào thùng rác, liếc đống túi bên cạnh: "Gì đấy?"

Lê Tịnh quay lại, cười toe toét: "Quà chị Kỷ tặng tụi em, mỗi người một phần! Ơ, có phần của chị chủ không ạ?" Lê Tịnh hỏi Kỷ Nghiễn Thanh.

Kỷ Nghiễn Thanh chớp mắt, vờ như nhớ ra, "Ủa", rồi nhìn Địch Nhẫn Đông: "Quên mất rồi."

Giọng thì rõ là áy náy, nhưng tay lại thong thả đưa lên vuốt tóc. Cái điệu bộ này, nhìn kiểu gì cũng không giống "vô tình" chút nào.

Địch Nhẫn Đông nhìn thẳng Kỷ Nghiễn Thanh, rồi lại cúi xuống, nhét hai múi quýt vào miệng. ...Chua tới mức hoài nghi nhân sinh.

Lê Tịnh đang phấn khích tột độ vì "mình có mà sếp không có", nên là bật dậy khỏi ghế, lôi từ trong túi ra cái áo phao khoác lên người, vừa sờ vừa xuýt xoa: "Nhẹ mà mềm ấm ghê! Không tin chị sờ thử xem!"

Lê Tịnh cố tình chen qua, bắt Địch Nhẫn Đông sờ. Địch Nhẫn Đông bị hích văng sang bên, nuốt vội miếng quýt chua gắt, rồi nói: "Đi tuyết mà mặc màu trắng. Sợ người ta tìm thấy nhanh quá, chết không kịp à?"

Địch Nhẫn Đông nói, độc địa.

Lê Tịnh khựng lại, vội quay sang nhìn Kỷ Nghiễn Thanh. Và như dự đoán, nụ cười trên mặt Kỷ Nghiễn Thanh đã tắt.

Nhưng Địch Nhẫn Đông nói đúng. Mùa đông ở đây dài đằng đẵng, đường sá tệ, làng này cách làng kia mấy chục cây số là chuyện thường. Lỡ xui rủi lật xuống cái hố nào, mặc đồ trắng thì đúng đúng kiểu nằm chờ chết.

Không khí bên lò lửa bỗng chùng xuống.

Lê Tịnh đắn đo một lúc... cuối cùng chọn sự ấm áp của cái áo. Cô nàng tức tối đá Địch Nhẫn Đông một cái: "Chị là đồ ăn không được phá cho hôi. Ghen tị chị Kỷ không tặng quà chứ gì! Gỏi thì bỏ quýt xuống... Ơ, chị không ăn thật hả?"

Lê Tịnh nhìn Địch Nhẫn Đông đứng dậy, hoang mang không biết mình có lỡ lời không.

Bác Lưu bực mình lườm Lê Tịnh, vội kéo Địch Nhẫn Đông: "Nhẫn Đông, ngồi thêm lát nữa đi con, hiếm có dịp đông đủ."

Địch Nhẫn Đông: "Hơi buồn ngủ ạ. Mọi người tiếp tục."

Lúc Địch Nhẫn Đông quay đầu, bác Lưu thấy mắt cô hằn tơ máu, xót xa ngay: "Thôi thôi, thế lên lầu ngủ sớm đi!"

Địch Nhẫn Đông: "Vâng."

Giữa những ánh nhìn dõi theo, Địch Nhẫn Đông quay người đi về phía cầu thang. Đi được nửa đường, cô bỗng dừng lại, ngoắc tay gọi Lê Tịnh. Lê Tịnh mới làm sai chuyện, không dám lôi thôi nữa, vội vàng chạy lại: "Chị chủ, có chỉ thị gì ạ?"

Giọng Địch Nhẫn Đông rất nhỏ, cho nên những người bên lò lửa không nghe thấy gì, họ tiếp tục ăn uống trò chuyện.

Kỷ Nghiễn Thanh không tham gia. Suốt cả buổi, cô chỉ mỉm cười nhìn mọi người, ai hỏi thì đáp một câu, không thì lẳng lặng uống trà. Rượu thì của bác Lưu và những người khác. Cô đứng hóng gió lạnh bên bờ sông quá lâu, cổ họng thì đau rát, giờ đến nuốt cũng khó, làm sao chịu nổi rượu mạnh.

Sự im lặng được hơi ấm của lò lửa hong khô, dần dà sinh ra cơn buồn ngủ.

Ánh mắt Kỷ Nghiễn Thanh đang lơ đãng, bỗng dừng lại ở nửa quả quýt Địch Nhẫn Đông bỏ lại đang bị nướng cho quắt queo. Lưng cô - thứ luôn thẳng tắp, bỗng động đẩy. Cô đặt chén trà xuống: "Cảm ơn mọi người đã đón sinh nhật với con. Hôm nay con vui lắm ạ. Thôi con không làm mất thời gian của mọi người nữa, mai này mình lại sum họp."

Kỷ Nghiễn Thanh đứng dậy đi, về phòng tắm qua loa rồi lên giường.

Đêm nay gió đã ngớt, vậy mà cô lại thấy lạnh hơn. Cô co ro trong chăn, run rẩy, đầu óc mê man. Cô nghe tiếng gõ cửa, tiếng bước chân vội vã, rồi lại tiếng người thì thầm. Tất cả những âm thanh đó mang chung một gương mặt: Lạc Tự - người mà Kỷ Nghiễn Thanh căm ghét nhất lúc này. Cho nên trong cơn mê, cô không nể nang gì, cô mớ chữ "cút" không biết bao nhiêu lần.

Chẳng biết kéo dài bao lâu, vệt đèn vàng vọt hắt vào từ hành lang.

Kỷ Nghiễn Thanh run bắn, giật mình tỉnh giấc. Cô gắng gượng mở mắt, rồi thấy một bóng đen cao gầy đang lao nhanh về phía giường.

Trộm? Cưỡng h**p?? Làm ăn phi pháp?

Kỷ Nghiễn Thanh chưa kịp phản ứng, bóng đen đã áp sát, tốc chăn ra, một bàn tay lạnh buốt ghì vai, lật úp cô lại.

Tim Kỷ Nghiễn Thanh như ngừng đập. Vô số hình ảnh xẹt qua đầu. Cô theo bản năng giãy giụa.

Nhưng vào lúc này, bao nhiêu năm khổ luyện, sự dẻo dai của xương khớp và kinh nghiệm ứng phó trên sân khấu mới thực sự phát huy tác dụng. Cô ép mình bình tĩnh. Tuy eo bị ghì chặt, nửa người dưới không thể động đậy, cô vẫn cố hết sức vặn nửa người trên lại.

Tay phải chạm được vào đối phương, cô mới có cơ hội phá vỡ thế cục.

Bóng đen dường như đoán được ý đồ của cô. Cô mới xoay được nửa người, đối phương đã vươn tay định ghì vai cô xuống lại. Kỷ Nghiễn Thanh khéo léo ngả vai về sau, né được. Nhưng làm quá mạnh, khiến đối phương mất thăng bằng, theo phản xạ chống tay xuống để giữ người.

Giây sau, ngực cô chùng xuống. Bàn tay chống lên người cô dường như run nhẹ, chợt khựng lại.

Kỷ Nghiễn Thanh không kịp nghĩ, chớp lấy thời cơ, dùng hết sức bình sinh vung tay ngược lại.

CHÁT!!

Phía sau có tiếng rên khẽ. Bàn tay co lại vì đau, vô tình siết trọn lấy b** ng*c trái, dẫu không quá đầy đặn nhưng đủ mềm mại của cô.

Chương trước Chương tiếp
Vietwriter Bongdaso Bongdapro Keonhacaivip THABET
Loading...