Khi Bạch Vi mở mắt lần nữa, cô phát hiện mình đã trở lại kén bướm. Cô bị chiếc kén nhỏ kia nhả ra, rơi xuống bề mặt mềm mại của chiếc kén khổng lồ.
Ánh sáng xanh u uẩn trong tổ kén bao phủ lấy phu nhân Morrow đứng trước mặt cô.
Phu nhân Morrow đã khôi phục hình dáng con người. Bà mặc chiếc váy diễn màu lam ngọc, đứng cách Bạch Vi chừng hai bước chân.
"Tiểu thư Vi." Ánh mắt phu nhân Morrow bình thản nhìn cô.
Bạch Vi đứng dậy, nhìn quanh những cụm kén bị tơ dính chặt vào nhau. Ánh mắt cô dừng lại trên Mike và bốn đứa trẻ bị lạc. Lẽ ra cô đã phải nghĩ ra sớm hơn, bốn đứa trẻ tóc xoăn mắt xanh ấy giống hệt đứa trẻ tuyết.
Không chỉ bốn đứa đó, phần lớn những đứa trẻ bị bọc trong kén đều có ngoại hình tương tự như đứa trẻ tuyết.
Phu nhân Morrow đã lấy hình mẫu đứa trẻ tuyết để thu thập nhóm trẻ này.
Tuy nhiên, cũng có ngoại lệ. Không phải tất cả bọn trẻ đều có điểm chung với đứa trẻ tuyết. Có không ít đứa trông hoàn toàn khác biệt — chẳng hạn như Mike.
"Thưa phu nhân," Bạch Vi nói, "Những đứa trẻ bị mất tích đều ở đây."
Không chỉ vậy, cả những đứa trẻ chưa từng được báo mất tích ở sở cảnh sát cũng có mặt.
"Vì sao bà lại bắt chúng đến đây?" Cuối cùng, Bạch Vi cũng hỏi ra điều ấy.
Phu nhân Morrow không hề hoảng loạn khi tội trạng bị phơi bày. Dường như bà đã sớm đoán được câu hỏi này, nên chỉ ôn hòa đáp: "Nếu không đưa chúng đến đây, có lẽ chúng sẽ giống như con của tôi."
Bạch Vi sững người.
Giống con của bà — là giống thế nào?
"Trở thành đứa trẻ tuyết." Phu nhân Morrow nói một cách bình thản.
Chết cóng giữa tuyết trắng, nếu chấp niệm đủ sâu sẽ hóa thành đứa trẻ tuyết.
Nếu khi chết đã hoàn toàn tê dại thì đến cơ hội trở thành đứa trẻ tuyết cũng không có — chỉ có thể mục nát dưới lớp tuyết dày, chờ đến mùa xuân năm sau bị xúc lên xe cùng rác rưởi khi dọn tuyết.
Bạch Vi không biết trước khi đến tổ kén, bọn trẻ đã sống những ngày tháng ra sao. Nhưng ít nhất vào lúc này, tất cả chúng vẫn đang sống.
"Ở đây có hai mươi sáu đứa trẻ," Phu nhân Morrow tiếp tục, "Nhưng chỉ có năm đứa được đăng ký mất tích ở sở cảnh sát. Ngay cả năm đứa 'may mắn' ấy, cô chắc rằng đưa chúng về là tốt cho chúng sao?"
Bạch Vi nhất thời không thể trả lời.
Cô nhớ đến căn nhà hoang ở số 13 phố Hockridge, cùng những toan tính mờ ám của bá tước Buck.
Nếu Mike rời khỏi tổ kén, nơi nào mới thật sự là chốn dung thân của cậu bé?
"Tiểu thư Vi, nếu cô có thể tìm được một nơi tốt hơn cho những đứa trẻ này, cô cứ mang chúng đi. Còn nếu không, hãy để chúng ở lại đây. Vì ở đây, ít nhất chúng không phải chịu rét chịu đói, và còn có thể mơ một giấc mộng đẹp."
Trong giấc mộng ấy, chúng có vòng tay dịu dàng của mẹ, có lò sưởi ấm áp, có nụ hôn chúc ngủ ngon ngọt ngào.
Bạch Vi cúi nhìn chiếc kén lớn dưới chân.
Vậy hóa ra không phải con bướm xanh trong kén hút dưỡng chất từ bọn trẻ, mà chính bọn trẻ đang dựa vào dưỡng chất do con bướm cung cấp để duy trì sự sống?
"Phu nhân... bà đang dùng sinh mệnh của mình để nuôi sống những đứa trẻ này sao?" Bạch Vi hỏi.
Cô nhớ lại gương mặt trẻ trung và rạng rỡ của phu nhân Morrow trong ảo cảnh, rồi nhìn người phụ nữ trước mắt, nơi khóe mắt của bà đã hằn rõ nếp nhăn. Chỉ vài năm ngắn ngủi thôi, mà thời gian đã để lại dấu vết rõ ràng như vậy.
Phu nhân Morrow không cần trả lời.
Bạch Vi đã biết đáp án.
"Tại sao?"
Bạch Vi cảm thấy mơ hồ. Ngay cả người thân ruột thịt của bọn trẻ cũng đã từ bỏ chúng, vậy vì sao phu nhân Morrow lại đưa chúng về tổ kén? Ngay cả một người chính trực và lương thiện như Luke cũng chưa chắc làm được điều này.
Phu nhân Morrow im lặng giây lát, ánh mắt thoáng xa xăm: "Vì... hối tiếc."
Ngay lúc ấy, tổ kén bỗng rung chuyển dữ dội.
Phu nhân Morrow lấy lại tinh thần, bất lực nói: "Tiểu thư Vi, cô phải rời đi nhanh lên. Ngài Ngàn mặt sắp phá tan cái tổ của tôi rồi."
Nói xong, thân ảnh bà tan ra như ánh lông vũ.
Bạch Vi chợt hiểu ra —
Phu nhân Morrow trong tổ kén này chỉ là một ảo ảnh.
Khi hình bóng bà biến mất, trên đầu xuất hiện một lỗ xoáy hình vòng xoắn. Bạch Vi vội dồn lực, bật lên nhảy vào lối thoát vừa mở ra.
Chỉ trong chốc lát, lỗ xoáy khép lại.
Bạch Vi kiệt sức, lăn xuống sân khấu của Nhà hát Hoàng gia.
Cô còn chưa kịp đứng dậy đã bị kéo vào một vòng tay ôm chặt.
"Em có bị thương ở đâu không?" Giọng Nolan đầy lo lắng và dè dặt.
"Không." Bạch Vi bám lấy cổ hắn, mượn lực đứng thẳng dậy. Đến khi ngẩng đầu lên, cô cũng sững người.
Đèn trong Nhà hát Hoàng gia đã sáng trở lại, nhưng khán phòng rực rỡ ánh đèn giờ đây tan hoang như vừa trải qua bão tố. Phần lớn khán đài bị san phẳng, những cột trụ chống đỡ tầng hai gãy ngang, cả dãy phòng bao tầng trên nghiêng ngả đổ xuống, kéo theo cả màn sân khấu rách nát treo lộn xộn trên bậc thềm.
Giữa khung cảnh đổ nát ấy, Jude bất động nằm úp mặt trong đống phế tích của khán phòng.
"Anh đánh nhau à?" Bạch Vi trợn tròn mắt.
Nolan tỏ vẻ vô tội: "Không có."
Vậy toàn bộ cảnh tượng tận thế này là do một mình Jude gây ra sao?
Bạch Vi dù thế nào cũng không tin.
"Còn khán giả thì sao?"
Cô bắt đầu lo lắng. Khán phòng nát thành thế này, chẳng lẽ họ bị vùi dưới đống đổ nát?
Nolan ho nhẹ một tiếng: "Torii đã đưa họ đi rồi. Giờ chắc họ đều về nhà cả rồi."
Tất nhiên hắn sẽ không nói rằng con Thận ngàn năm đã nuốt trọn đám quý tộc kia rồi phun họ ra ở quảng trường Tùng Hồ. Tuy những vị quý tộc ấy trông có hơi ngốc, nhưng chưa đến mức không tìm được đường về nhà — nên giờ này hẳn họ đã về đến trang viên của mình.
Những gì hắn nói... đều là sự thật.
Không sai chỗ nào cả.
Bạch Vi bán tín bán nghi.
Cho đến khi được Nolan khoác vai dẫn ra khỏi Nhà hát Hoàng gia, Bạch Vi vẫn không thấy phu nhân Morrow đâu.
Sau khi đưa Bạch Vi rời khỏi tổ kén, phu nhân Morrow đã hoàn toàn biến mất.
Trong khán phòng chỉ còn Jude nằm bất tỉnh giữa đống đổ nát, không biết đến bao giờ mới tỉnh lại.
Ánh đèn đã trở lại khắp cả khu phố, quảng trường Tùng Hồ lại sáng rực. Người dân vì hoảng sợ nên không muốn nán lại lâu, họ lần lượt quay về nhà. Không còn khách khứa, các quầy hàng trong quảng trường cũng dọn dẹp thu sạp. Chốn náo nhiệt nay lại hiếm khi chìm vào tĩnh lặng.
Nhưng Bạch Vi không quên nhiệm vụ của mình:
Cô phải tìm đứa trẻ tuyết.
Đứa trẻ tuyết không ở bên phu nhân Morrow, vậy cậu bé có thể đã đi đâu?
Quảng trường Tùng Hồ đã trống trải hơn, lại càng thuận tiện cho việc tìm người.
Bạch Vi và Nolan giẫm lên lớp tuyết dày, lục soát từng chiếc lều một. Cô tưởng sẽ phải tìm rất lâu, ai ngờ vừa qua một lều, cô đã thấy đứa trẻ tuyết.
Đứa bé nhỏ ngồi cô độc trên chiếc ghế gỗ, ngơ ngác nhìn sân khấu nơi vở múa rối đã hạ màn từ lâu.
Seon ngồi xổm trước mặt cậu bé: "Vở kịch chú rối tìm mẹ kết thúc rồi, em nên về nhà tìm mẹ của mình đi chứ. Ơ? Sao em lại khóc thế?"
Đứa trẻ tuyết cúi đầu, lặng lẽ lau nước mắt.
Ông chủ gánh múa rối đang sốt ruột gãi đầu, liếc thấy người quen thì mừng rỡ: "Tiểu thư Vi!"
Anh ta cười lớn, vẫy tay với Bạch Vi và Nolan.
Bạch Vi bước đến trước mặt đứa trẻ tuyết rồi khẽ ngồi xổm xuống.
Seon hạ thấp giọng nói với cô: "Đứa bé này cũng kỳ lạ thật, lúc nãy tôi thấy nó hùng hùng hổ hổ lao thẳng vào Nhà hát Hoàng gia."
Mi mắt Bạch Vi giật khẽ: "Nó vào được à?"
"Làm sao mà vào được?" Seon như nghe thấy chuyện cười lớn, "Nếu ai cũng vào được Nhà hát Hoàng gia thì chúng ta còn phải lo lắng mua vé 'Hồ Điệp Phu Nhân' làm gì nữa? Đứa bé chắc chỉ vừa tới cửa khán phòng là bị lính gác ném ra ngoài rồi."
"Bị ném ra ngoài à..." Bạch Vi lẩm bẩm.
"Đúng thế. Tôi thấy nó đứng một mình trước cửa rạp trông tội quá nên mời vào xem múa rối."
Seon gãi đầu, "Ai ngờ xem xong, nó còn buồn hơn."
Bạch Vi đưa tay chạm vào gò má lạnh buốt của đứa trẻ tuyết.
Những giọt nước mắt rơi xuống từng hạt.
Angelo từng nói, đứa trẻ tuyết không có tư duy, trong đầu chúng chỉ còn sót lại chấp niệm lúc hấp hối. Chúng ngây thơ, lãng mạn, không biết đói khát, không cảm nhận được đau đớn.
Thế nhưng, đứa trẻ tuyết trước mắt lại khóc đến đau lòng như vậy.
Seon chợt nghĩ ra điều gì đó. Anh ta kéo tay áo Bạch Vi, ra hiệu cho cô.
Bạch Vi nghi hoặc, đứng dậy theo anh ta sang một bên.
"Sao vậy?" Cô hỏi.
Seon xoa đôi tay đỏ ửng vì lạnh: "Đứa bé này... có lẽ sẽ không có ai đến đón đâu."
"Vì sao anh lại nói vậy?" Bạch Vi cau mày.
Seon nhìn cô, cười buồn: "Tiểu thư Vi chắc không biết mỗi mùa đông có bao nhiêu đứa trẻ bị bỏ rơi ở quảng trường Tùng Hồ đâu nhỉ?"
"Cha mẹ đưa con đến xem buổi biểu diễn cuối cùng, rồi lúc đứa trẻ quay đầu lại, họ đã rời đi mất. Ở đây đông người, đứa bé có muốn đuổi theo cũng không kịp."
Seon thở dài: "Thật ra tôi nghĩ, nếu thành phố Đa Luân thật sự có La Llorona thì cũng không tệ. La Llorona sẽ đưa bọn trẻ về nhà, ít nhất không để chúng chết đói trong tuyết. Những đứa trẻ bị bỏ lại ngoài trời tuyết thường chỉ có hai kết cục: hoặc không sống nổi qua mùa đông này, hoặc..."
Anh ta dừng lại, không nói tiếp.
"Hoặc sao?" Bạch Vi không hiểu.
Gương mặt Seon thoáng vẻ xót xa: "Hoặc bị đưa đến Hẻm Nhện."
Hẻm Nhện — nơi tụ tập của tội ác và trụy lạc.
Một đứa trẻ nhỏ như vậy nếu bị đưa đến đó sẽ phải đối mặt với điều gì, Bạch Vi thậm chí không dám nghĩ tới.
Cô lẩm bẩm: "Trên đời lại có những bậc cha mẹ nhẫn tâm đến thế..."
Seon cười nhạt: "Vi, cô lớn lên trong gia đình khá giả, nên không hiểu có bao nhiêu người phải liều mạng chỉ để kiếm một ổ bánh mì."
"Tôi không định biện hộ cho những bậc cha mẹ vô trách nhiệm ấy, nhưng tôi muốn nói rằng thế giới này khắc nghiệt hơn cô tưởng rất nhiều."
Đêm đã khuya, tuyết rơi mỗi lúc một nặng hạt.
Tim Bạch Vi nặng trĩu. Cô nhìn đứa trẻ tuyết đang ngồi trên ghế dài, thấy Nolan quỳ một gối trước mặt cậu bé, không biết đang nói gì, chỉ thấy đứa bé cuối cùng cũng ngừng khóc.
"Anh từng gặp nhiều đứa trẻ như vậy rồi nhỉ?" Bạch Vi hỏi, "Những đứa bị cha mẹ bỏ lại trước lều của anh."
Seon không phủ nhận.
"Vậy anh đã xử lý họ thế nào?" Bạch Vi nghiêng đầu nhìn anh ta.
Ông chủ trẻ tuổi im lặng một lát, khoanh tay trước ngực rồi thở dài: "Vi, tôi không phải nhà từ thiện."
Lều múa rối là gian hàng cuối cùng thu dọn ở quảng trường Tùng Hồ đêm đó.
Nolan một tay bế đứa trẻ tuyết, tay kia nắm lấy tay Bạch Vi, giẫm lên lớp tuyết dày đi về.
Chưa kịp tới số 58 phố Charing, đứa trẻ tuyết đã nhảy khỏi vòng tay Nolan. Cậu bé lại trở về dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên, tung tăng chạy vào sân. Trong ký ức ngắn ngủi của mình, nơi đây chính là "nhà" của cậu khi còn là đứa trẻ tuyết.
Cánh cửa số 58 phố Charing đêm nay hiếm khi hé mở, như đang chờ một đứa trẻ lạc đường trở về.
Từ trong nhà vọng ra giọng Angelo đang trách mắng Lilian: "Sao cô lại về một mình? Chẳng phải tôi bảo cô đi tìm đứa trẻ tuyết sao? Cô có biết đứa trẻ tuyết mong manh thế nào không, ở ngoài kia nguy hiểm ra sao..."
"Ơ? Về rồi à?!"
Thế là đối tượng bị mắng đổi sang người khác: "Tôi nói này, nhóc con, em làm sao vậy hả? Lần đầu lên sân khấu căng thẳng thì cũng không được bỏ chạy chứ! Em có biết mọi người tìm em bao lâu không? Sid, cái chổi đâu rồi? Phải cho nó ăn vài roi mới nhớ đời..."
Bạch Vi đứng lại trước cửa, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
"Vi?" Nolan khẽ gọi.
Bạch Vi đột ngột quay người ôm chặt lấy Nolan. Cô vùi cả người vào lồng ngực hắn, giọng nói nghẹn ngào: "Nolan, em từng nghĩ cuộc đời mình đã là tệ hại đến cùng cực..."
Nhưng thực ra, không hẳn là vậy.
Cô mất cha mẹ từ nhỏ nhưng có phu nhân Liên tận tình dạy dỗ.
Hay khi bị giam cầm trong lồng sắt của Fisher cũng có Louis âm thầm bảo vệ.
Ngay cả khi tan xương đổi xác, cô vẫn tìm được những người thân như gia đình trong đoàn xiếc.
Và ngay lúc này đây, trước mắt cô là người cô yêu.
Cô ở trong vòng tay hắn, cảm nhận nụ hôn của hắn đặt lên trán mình.
"Vậy còn bây giờ thì sao?" Giọng Nolan dịu dàng đến lạ.
Bạch Vi tinh nghịch dụi khóe mắt ươn ướt vào áo khoác của hắn.
"Bây giờ à?" Cô bật cười, "Bây giờ em mới nhận ra, mình may mắn hơn rất nhiều so với những gì em từng nghĩ."
