Sáng sớm tinh mơ, Angelo đã gõ cửa phòng của Bạch Vi.
Đợi mãi một lúc, cánh cửa mới hé ra một khe nhỏ. Sau khe cửa, Bạch Vi với đôi mắt ngái ngủ xuất hiện.
"Này, cho cô." Angelo nhét một gói đồ vào trong, "Mau thay thử đi, Brian đang đợi cô ở sân sau."
Bạch Vi cúi đầu nhìn, đó là một bộ quần áo được cắt may gọn gàng. Cô thoáng sững lại — quần vốn là trang phục của đàn ông, phụ nữ ở Đa Luân xưa nay chỉ mặc váy.
Cô hào hứng thay đồ mới. Cả áo lẫn quần đều vừa vặn hoàn hảo, rõ ràng Angelo đã rất dụng tâm. Phần eo và hông của chiếc quần tôn lên đường cong nữ tính, hoàn toàn khác với những chiếc quần thẳng đuột hay thùng thình của đàn ông.
Quần áo quả thật tiện lợi hơn váy áo nhiều. Bạch Vi bước thử vài bước, chỉ thấy nhẹ nhõm, thoải mái vô cùng.
Cô bước nhanh ra sân sau, thấy Brian đang đấu tập với Cancun. Một chiêu khóa cổ gọn gàng, Brian quật Cancun ngã sõng soài trên tuyết.
Angelo ngồi khoanh chân trên lan can hành lang, vừa thấy Bạch Vi liền tấm tắc khen: "Ôi chao, đúng là tay nghề của tôi! Các cậu xem đi, khắp cả Đa Luân này ai may đồ đẹp hơn tôi chứ?"
Đám thanh niên trong sân đều dừng tay, ngây người nhìn Bạch Vi.
Bị nhiều người nhìn như vậy, cô cũng chẳng ngại, hai tay đút túi, xoay một vòng tại chỗ.
"Đẹp không?" Cô thoải mái hỏi.
Mấy người đàn ông trong tổ đấu võ lần lượt đỏ mặt. Cancun còn nằm trên tuyết, quên cả nhổ cục tuyết trong miệng ra, ngơ ngác đáp: "Đẹ... đẹp..."
Chưa kịp nói hết, hắn đã bị Brian tát cho úp mặt xuống tuyết.
"Vi, vừa rồi cô nhìn rõ chiêu đó chưa?" Brian hỏi.
Bạch Vi ngẩn ra: "Chắc là... nhìn rõ rồi."
Brian kéo Cancun dậy khỏi tuyết: "Vậy thì lại đây, đấu với cậu ta một trận."
Cancun rùng mình, cổ bỗng nhói lên — cảm giác đau đớn khi bị Bạch Vi xé rách cổ họng lần trước như còn vương lại.
"Các cậu nhìn đủ chưa?" Brian lạnh lùng nói, "Chưa đủ thì lại đây luyện với tôi."
Đám người vội rụt cổ, xô đẩy nhau tản ra, từng cặp một bắt đầu tập luyện.
Buổi sáng trôi qua rất nhanh. Bạch Vi không biết mình đã bị quật ngã xuống tuyết bao nhiêu lần, trong quần áo, trên tóc đều bám đầy tuyết trắng.
Cô đấu ba trận với Cancun, rồi lại đấu thêm với ba người khác trong tổ. Không ai vì cô là phụ nữ mà nương tay. Brian ngậm một cọng cỏ đứng xem bên cạnh, thỉnh thoảng lên tiếng chỉ điểm.
Bạch Vi thở hổn hển ngồi xuống nghỉ ngơi. Brian đưa cho cô một bình nước.
"Vi, trong tổ đấu võ này không ai có thiên phú cao hơn cô." Anh ta cắn mở nắp bình, tu mấy ngụm, "Nhưng hiện tại, cô vẫn chưa đánh lại họ."
Bạch Vi ôm bình nước uống vài ngụm, gật đầu: "Lần đầu thắng được Cancun đúng là phần lớn nhờ may mắn."
Dù là Fisher hay Cancun, khi đối mặt với cô đều đã khinh địch, nên cô mới có cơ hội.
Angelo nghe xong liền run lên: "Vi, cô đã rất giỏi rồi."
Brian liếc anh ta: "Đúng vậy, với trình độ hiện giờ của Vi, lật ngã Angelo với Sid là chuyện quá dễ."
"Brian, anh có ý gì hả?!" Angelo bất mãn, anh đọc rõ hai chữ "yếu đuối" trong ánh mắt Brian.
"Không có ý gì cả. Đây là một thế giới mạnh được yếu thua." Brian vặn chặt nắp bình: "Nếu anh không đủ mạnh, người bị bỏ lại trên tuyết cuối cùng sẽ là anh."
Bạch Vi khẽ sững người, rồi hỏi: "Nghe nói mỗi mùa đông đều có trẻ con bị bỏ rơi ở quảng trường Tùng Hồ. Có thật không?"
"Cô nghĩ sao?" Angelo đổi tư thế ngồi, "Nếu không có nhiều đứa trẻ bị bỏ rơi như vậy, thì đám trẻ tuyết mà lão Hope mang về từ đâu ra?"
"Nếu bọn trẻ bị bắt vào Hẻm Nhện thì sao?" Bạch Vi lại hỏi.
Angelo tiếc nuối lắc đầu: "Vậy thì dù có biến thành đứa trẻ tuyết cũng sẽ không được lão Hope nhặt về."
"Tại sao?"
"Vì không cần thiết," Angelo nói. "Nếu chết trong Hẻm Nhện, sau khi biến thành đứa trẻ tuyết, bọn chúng sẽ nhanh chóng bị ăn thịt. Chẳng kịp đợi ai mang về nhà. Vì vậy lão Hope chưa bao giờ đến Hẻm Nhện tìm trẻ tuyết."
Bạch Vi im lặng hồi lâu, rồi hỏi: "Đứa trẻ tuyết tối qua chạy mất... nó được lão Hope mang về bằng cách nào?"
"À, nó thì khác," Angelo gãi má. "Nó may mắn lắm mới được lão Hope nhặt về. Đứa bé đó trốn khỏi Hẻm Nhện, chạy tới quảng trường Tùng Hồ, đúng lúc gặp lão Hope."
"Nó tắt thở ngay dưới chân lão."
Đầu ngón tay Bạch Vi lạnh ngắt: "Sao có thể chạy ra khỏi Hẻm Nhện được chứ..."
Brian thản nhiên: "Có thể bị bắt cóc vào đó, cũng có thể bị chính gia đình bán vào. Ai mà biết được?"
Angelo và Brian dường như đã quá quen với những chuyện như vậy. Họ bắt đầu bàn về chương trình tối nay, tính xem buổi biểu diễn rong biển sẽ bán được bao nhiêu vé, rồi làm sao moi thêm vài đồng vàng từ Sid.
Chỉ có Bạch Vi ngồi yên tại chỗ, cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.
Mãi đến khi Koen từ xa gọi tên cô.
"Vi!" Cậu thiếu niên gác cổng vẫy tay, "Có người tìm cô!"
"Ai vậy?" Bạch Vi ngạc nhiên.
Cô bước ra ngoài cổng, vừa liếc mắt đã thấy Sarah đứng bên cạnh.
Qua mấy ngày không gặp, Sarah trông tiều tụy hơn hẳn. Gò má hóp lại, chóp mũi đỏ ửng, dường như đã lội tuyết rất lâu.
"Tiểu thư Vi." Nhìn thấy Bạch Vi, hai mắt Sarah sáng lên.
Bạch Vi nhíu mày, nhìn về phía cô gái ấy.
Sarah kéo kéo chiếc áo khoác bẩn thỉu trên người, rồi lôi từ trong ngực ra một cái túi da bò.
"Xin hãy giúp tôi tìm lại con trai," Cô ta nhét chiếc túi vào tay Bạch Vi, "Đây là tiền thù lao, cô xem có đủ không."
Sarah lúng túng xoa xoa hai tay: "Nếu chưa đủ, tôi sẽ tìm cách xoay thêm."
Bạch Vi nhấc thử chiếc túi da, ánh mắt phức tạp nhìn Sarah: "Mấy ngày nay cô đi gom tiền sao?"
Sarah sững người, rồi gật đầu: "Tôi về quê, tìm rất nhiều người, đổi được một ít tiền."
"Vì sao lại đến tìm tôi?" Bạch Vi lạnh nhạt nói. "Cô nên đến đồn cảnh sát."
"Tôi không tin bọn họ." Lồng ngực Sarah phập phồng, "Cảnh sát và bá tước Buck cùng một giuộc."
"Tôi thật sự không biết còn có thể tìm ai nữa..." Sarah nhìn Bạch Vi đầy khẩn cầu, "Cô có thể giúp tôi không?"
Bạch Vi cố tìm ra điều gì đó khác thường trong vẻ mặt của người phụ nữ ấy, nhưng thứ cô nhìn thấy chỉ là một người mẹ hoảng loạn và bất lực.
"Nếu vậy, khi ở quảng trường Tùng Hồ, tại sao cô lại muốn bỏ rơi Mike?" Giọng Bạch Vi lạnh hẳn đi.
Sắc mặt Sarah bỗng trắng bệch.
Cô ta hoảng hốt nhìn Bạch Vi, như thể đang đối diện với một con quỷ có thể thấu hiểu lòng người.
Rất lâu sau, Sarah mới mở miệng.
"Lúc đó... tôi như bị ma quỷ xui khiến." Cô ta nở nụ cười chua chát, "Vừa rời khỏi khu phố đó là tôi đã hối hận rồi."
Bạch Vi bình thản quan sát cô ta. Sarah hẳn là biết tối hôm ấy xe ngựa của bá tước Buck vẫn bám theo phía sau. Có lẽ cô ta đã trải qua một cuộc giằng co nội tâm dữ dội, cuối cùng vẫn quay lại quảng trường Tùng Hồ.
"Nếu tôi nói rằng, Mike đã chết rồi thì sao?" Bạch Vi nói.
Sarah sững sờ.
Trong khoảnh khắc ấy, toàn bộ sức sống trên gương mặt cô ta dường như biến mất. Cô ta trừng đôi mắt đỏ ngầu nhìn Bạch Vi, như đang chờ cô nói rằng tất cả chỉ là một trò đùa.
Nhưng Bạch Vi không nói gì cả.
Thời gian trôi qua dài như cả một thế kỷ.
"Thằng bé vẫn còn sống."
Sarah như mất hết sức lực, ngã ngồi xuống tuyết, che mặt vừa khóc vừa cười.
"Cảm ơn Chúa, cảm ơn Chúa..." Cô ta không ngừng lặp lại.
Chỉ khi mất đi rồi, con người mới hiểu được điều mình từng có quý giá đến nhường nào.
La Llorona chỉ sau khi chính tay dìm chết đứa con của mình mới bừng tỉnh, phát điên vì hối hận.
Sarah thì may mắn hơn — Mike của cô đang cuộn mình trong giấc mơ đẹp nơi tổ bướm, chờ một ngày được đoàn tụ với mẹ.
Còn La Llorona thì bất hạnh — đứa con của bà ta vĩnh viễn không thể quay về.
Bạch Vi lặng lẽ đặt chiếc túi da đầy tiền xuống bên chân Sarah.
Trước khi thu dọn quầy hàng, Seon từng nói với cô một câu: Lòng người không tốt đẹp như cô nghĩ, nhưng cũng không xấu xa đến vậy.
Và Sarah vẫn quay trở lại.
Đúng lúc ấy, cậu bé bán báo giơ cao tờ báo chạy dọc phố Charing: "Đại công tước Wundt đã đến Đa Luân! Đại công tước Wundt đã đến Đa Luân!"
Hàng xóm láng giềng lần lượt thò đầu ra khỏi cửa sổ.
Bạch Vi cúi xuống nhặt tờ báo rơi trên đất, trang nhất in rõ dáng hình duyên dáng của phu nhân Morrow.
"Suất diễn cuối cùng của 'Hồ Điệp Phu Nhân' tại Đa Luân sẽ khai màn tối nay!"
Bạch Vi khẽ nhíu mày. Cô nhớ đến Nhà hát Hoàng gia không đèn đuốc và đứa trẻ tuyết ngồi trên băng ghế lau nước mắt.
Đêm qua, trong lúc biểu diễn, hẳn phu nhân Morrow đã nhìn thấy đứa trẻ tuyết xông vào khán phòng. Bà tận mắt chứng kiến đứa con của mình bị lính gác nhà hát đuổi ra ngoài.
Vì sao bà lại không đuổi theo? Với tính cách của phu nhân Morrow, bà sẽ chẳng ngại làm gián đoạn một buổi biểu diễn.
Bạch Vi nghĩ, hẳn phải còn nguyên nhân khác.
Có lẽ trước khi nhìn thấy đứa trẻ tuyết, phu nhân Morrow vẫn chưa biết con mình đã qua đời — cho đến khi bà trông thấy đứa bé lạnh lẽo đứng trước cửa khán phòng.
Vì thế bà mới phát điên, mất kiểm soát mà hiện nguyên hình.
Trong khoảnh khắc ấy, cơn thịnh nộ đã thiêu rụi toàn bộ lý trí của bà.
Phu nhân Morrow và con trai từng hẹn nhau rằng mùa đông này sẽ đến đón nó đi.
Thế nhưng vì sao bà không thể đưa con đi, và vì sao đứa trẻ ấy lại lưu lạc tới Hẻm Nhện?
Nguyên do trong đó, Bạch Vi không rõ.
Cô gấp tờ báo lại.
Suất diễn cuối cùng của 'Hồ Điệp Phu Nhân'...
Cô nên mặc chiếc váy nào để tham dự đây?
